Chương 301 - 400

Chương 396 - Tiếp theo

Chương 396 - Tiếp theo

Edin Molsen cảm thấy đau đầu vì mùi dầu cháy trong ngọn đèn.

Nếu cứ tiếp tục thế này thêm chút nữa, chắc hắn sẽ chết vì thiếu không khí trong lành trước khi chết vì bất cứ thứ gì khác. Dù không bị tra tấn hay đánh đập.

Chết tiệt.

Vừa chửi thầm một câu, nỗi lo lắng về cô em gái lại ùa về.

Hắn ngẩng đầu lên, thấy một gã đang ngồi vắt chân chữ ngũ ngay trước mặt. Đôi mắt to, đẹp trai đến mức đàn ông cũng phải ngoái nhìn. Khuôn mặt quen thuộc, tên là Krais thuộc Đại đội điên.

Hắn không ngờ tên này lại cài cắm người theo dõi bên cạnh anh em hắn. Giờ có oán trách cũng chẳng thay đổi được gì, nên hắn đặt một câu hỏi thực tế và thiết thực nhất.

"Em gái ta đâu?"

"Vẫn khỏe re. Ăn hơi ít, nhưng chắc là bí quyết giữ dáng của cô ấy."

Giọng điệu trơn tru nghe thật đáng ghét.

"Nếu ngài bỏ trốn ngay trước khi nội chiến nổ ra thì đâu đến nỗi này."

Krais nói. Edin định bảo hắn cũng muốn thế lắm chứ, nhưng rồi lại thôi.

Phải biết gì thì mới tránh được chứ.

Hắn biết cha mình, Vua của vùng biên cương, đang lên kế hoạch nội chiến và thực hiện nó ư? Biết thì có biết, nhưng đâu dám nói bừa.

Dù ai nói gì đi nữa, ông ta vẫn là cha của Edin.

Tội phản nghịch chắc chắn sẽ bị chém đầu cả nhà.

Vậy thì đứng về phe đối lập với cha mình?

Còn lâu mới dám.

Edin biết rõ sức mạnh của cha mình. Ông ta không bao giờ đánh những trận không nắm chắc phần thắng.

Edin Molsen chỉ muốn cùng em gái trốn đến một nơi yên tĩnh nào đó mà sống.

Miền Đông, miền Bắc, đâu cũng được.

Vì thế dù bị tên Encrid đánh cho tơi tả, hắn vẫn cắn răng chịu đựng.

Hắn thậm chí còn cố thuyết phục cha rằng chỉ cần em gái quyến rũ được Encrid là xong chuyện.

Giờ nghĩ lại, có vẻ như trong mắt cha, hắn chẳng là cái thá gì.

Nhưng ông ta cũng chẳng đời nào để mình chạy thoát.

"Giết ta đi."

Edin nói. Những kẻ này là kẻ thù của cha hắn, chắc chắn sẽ không để hắn sống.

Giá trị con tin ư? Đừng hòng.

Cha hắn á?

Dean Molsen, từ bao giờ cha hắn đã không còn giống một con người nữa. Sự lạnh lẽo của ông ta chẳng khác gì vùng đất băng giá vĩnh cửu.

Bề ngoài không lộ ra, nhưng khi quan sát gần, ông ta toát ra sự lạnh lùng không thuộc về con người.

Từ bao giờ nhỉ?

Không biết. Nằm ngoài phạm vi nhận thức của hắn. Từ một lúc nào đó, cha hắn đã thay đổi.

"Giết chóc gì tầm này."

Krais lắc đầu quầy quậy, vỗ đùi đánh một cái rồi nói:

"Nào, thế này đi."

Krais biết cách dùng người. Cậu tinh ý và nắm bắt tình hình rất nhanh.

Cậu thừa biết Edin Molsen chẳng có giá trị gì làm con tin.

Bá tước Molsen chẳng bận tâm đến đứa con trai trước mặt.

Tất nhiên là cả đứa con gái giả trai mà hắn mang theo.

Chuyện nhà người ta cậu không quan tâm, nhưng có một điều chắc chắn.

Edin Molsen muốn bỏ trốn.

Mong muốn quá rõ ràng. Không cần tra tấn.

"Hãy kể hết những gì ngài biết, rồi đi đến Martai. Tôi sẽ lo cho ngài một thân phận mới và một căn nhà. Chắc ngài định bán số đá quý và trang sức mang theo để làm vốn, nhưng ngài nghĩ có thể dễ dàng tẩu tán số hàng đó một cách bất ngờ sao? May mắn lắm thì cũng bị cướp đâm cho một nhát trong đêm thôi."

Krais từng kiếm được không ít Krona nhờ việc che giấu người khác. Cậu khéo léo đến mức từng nghĩ sẽ theo nghề này.

Nhưng vì rủi ro bị đâm và ngồi tù quá cao nên cậu bỏ cuộc, nhưng kỹ năng thì vẫn còn đó.

Thông qua Hội Gilpin, việc này không khó.

"...Ngươi tha cho ta sao?"

Ánh mắt Edin đầy nghi ngờ.

Phải, là ta thì ta cũng chẳng tin.

Krais bèn thốt ra một câu mà nghe xong đối phương ắt sẽ gật đầu.

"Tôi xin thề trên danh dự của Đội trưởng."

Đội trưởng là Encrid. Ở Border Guard, sức nặng của cái tên Encrid không gì sánh được.

Có thể không biết tên Thành chủ, nhưng cái tên Encrid thì đến đứa trẻ con cũng biết.

"Nếu là nói dối thì sao?"

"Ngài còn lựa chọn nào khác không?"

Edin không có lựa chọn. Tin và khai ra, hoặc là chết.

"Phù, chết tiệt. Dính vào rắc rối to rồi."

Edin Molsen kể hết những gì mình biết. Thực ra với hắn những thông tin đó cũng chẳng quan trọng.

Đằng nào hắn cũng không biết chi tiết.

"Trong lãnh địa Bá tước có năm thứ vũ khí."

"Người chứ không phải chó à?"[note90322]

Đơn vị đếm nghe sai sai.

"Ý là năm chiến binh sử dụng vũ khí khác nhau."

Lời giải thích ngắn gọn.

Quân đội của Bá tước chia làm bốn cánh, dưới quyền chỉ huy của bốn vị tướng quân.

Biên chế còn lại giống với quân đội Hoàng gia.

Bốn vị tướng quân và một chiến binh hộ vệ Bá tước, đó chính là năm thứ vũ khí mà Molsen nuôi dưỡng.

Cũng có thể hiểu là năm con quái vật đã chứng minh bản thân bằng sức mạnh.

Maltan - chiến binh câm vung búa.

Benukt - gã khổng lồ biến cơ thể thành vũ khí.

Zalban - kẻ sử dụng song thương điêu luyện như làm xiếc.

Banat - yêu tinh của Diệp Kiếm.

Rievart - chiến binh hộ vệ xuất thân từ quý tộc sa sút.

"Bất cứ ai trong số họ đều đủ trình độ gia nhập Hiệp sĩ đoàn. Và tất cả đều tuyệt đối trung thành với Bá tước."

Chỉ nghĩ đến họ thôi Edin đã thấy khô cả họng.

Toàn những kẻ chẳng giống người.

Bá tước Molsen là kẻ thâm hiểm và toan tính. Nên không ai biết được sức mạnh thực sự mà ông ta che giấu.

"Liệu có cấu kết với tà giáo không?"

Đó cũng là điều Krais lo lắng. Nên cậu mới hỏi. Liệu Bá tước có lôi kéo Aspen hay một thế lực nào khác vào không.

"Không cần thiết. Vì đã có quân đội lãnh chúa rồi."

Edin nói, Krais gạt bỏ vẻ mặt ung dung.

Không cần giải thích dài dòng.

"Hóa ra hắn đã xây dựng một đội quân khủng khiếp đến thế."

Trong khi Border Guard lo chống đỡ Aspen.

Trong khi Vương quốc lo đối phó Ma vực và phía Nam.

Bá tước Molsen tỏ ra ngoan ngoãn. Không gây rắc rối lớn. Dù được gọi là Vua biên cương nhưng ông ta chưa từng gây chuyện động trời.

Đó là sức mạnh ông ta đã tích lũy được.

Quan trọng hơn, đó có phải là tất cả không?

Kẻ thâm hiểm đó ư?

Chắc chắn còn quân bài tẩy khác. Từ nghi ngờ chuyển thành khẳng định.

Bật!

Krais bật dậy đạp đổ cả ghế một tiếng ra sau.

Thấy vậy, Edin nhắm mắt lại.

Xúc xắc đã được gieo, Edin lờ mờ đoán được kết quả.

Tiếng Krais hét vọng vào từ bên ngoài sau khi lao ra khỏi phòng.

"Audin! Đội trưởng Shinar! Đại đội trưởng Graham! Phải tổ chức quân tiếp viện ngay lập tức!"

---o0o---

"Đánh ngất tên Tuần trưởng là sai lầm đấy."

Đó là lời của một gã Chủ hội nào đó bám theo Encrid. Thú thật là hơi phiền, nhưng anh cứ mặc kệ.

Gã này tiếp cận anh với thiện chí.

Hắn hỗ trợ vũ khí, trang bị và đi theo đến tận đường tới đồng bằng Naurill.

Hắn còn khoe khoang thời trẻ cũng từng múa kiếm chút đỉnh.

Ý là hắn muốn gia nhập quân đội của Nhà vua.

"Sai lầm?"

Andrew đi phía sau nghe thấy ngứa tai nên phản ứng lại.

"Tôi biết ngài có thực lực, nhưng ngài cũng biết đấy. Không gì quan trọng bằng danh tiếng."

Gã Chủ hội phân bua, Andrew cười khẩy. Thấy vậy, gã Chủ hội cau mày nhưng rồi giãn ra ngay.

Đối phương là gia chủ nhà Gardner, một quý tộc mới nổi đang lên.

Hơn nữa năm học viên phía sau cũng được đồn đại là có tay nghề rất khá.

Encrid chẳng quan tâm gã Chủ hội bám đuôi nói gì.

Tại sao lại có những lời như thế?

Nghĩ một chút là biết ngay.

Vì không có ai chứng kiến những việc Encrid làm đi rêu rao khắp nơi.

Aishia, người biết đại khái tình hình không phải loại người đi ba hoa.

Vậy Rem nói à? Tán dóc là sở trường của Rem, nhưng ở đây chẳng có ai để hắn nói chuyện cùng. Ragna và Jaxon thì khỏi bàn.

Chẳng lẽ Esther lại đứng ra bảo:

"Kẻ này chính là người đã cứu Vua của các ngươi đấy."

Còn lâu mới có chuyện đó.

Tất nhiên cũng có người nhìn thấy Encrid.

Những kẻ đối đầu khi anh giải cứu Krang. Chúng đã thấy kiếm thuật chém chết hầu tước hiệp sĩ trong nháy mắt, nhưng chúng đã bỏ chạy hết.

Đương nhiên là không có cơ hội kể lại.

Krang không nói gì nhiều, Matthew cũng vậy. Gã hộ vệ cầm đinh ba cũng thế.

Nhưng nếu ai đó nói bậy, cả Matthew và gã cầm đinh ba đều nổi giận.

Tất nhiên không phải là không có tin đồn nào lọt ra ngoài.

Vì còn có hầu tước hiệp sĩ Ropord và mấy cô hầu gái trong hoàng cung.

Nhờ đó mà có tin đồn.

Rằng người hùng của Border Guard, Encrid, là hàng thật.

Những lời đồn đại trước đây bảo anh là kẻ khoác lác hay thùng rỗng kêu to dần dần lắng xuống.

Nhưng không phải tất cả quý tộc đều công nhận.

Thì sao chứ?

Nhắc lại lần nữa, Encrid chẳng quan tâm. Trong số những người tập hợp quanh Encrid, cũng chẳng ai bận tâm đến chuyện đó.

Trừ khi có thằng nào đến tận mặt chế giễu thì may ra.

Còn không thì thôi.

Encrid quan tâm đến chuyện khác hơn.

Có quá nhiều việc phải suy nghĩ và phải làm.

Suốt chặng đường đến đồng bằng Naurill, Encrid hồi tưởng lại những chuyện đã qua.

"Ta là Ingis thuộc Hiệp sĩ đoàn Áo choàng đỏ. Có cảm giác chúng ta sẽ còn gặp lại."

Bắt đầu từ việc thành viên Hiệp sĩ đoàn tên Ingis tìm gặp riêng anh trước khi rời đi.

"Lần sau hy vọng có thể tỷ thí một trận."

Dù anh chẳng làm gì đặc biệt, nhưng Ingis lại chú ý đến anh.

"Sao hắn lại muốn đánh với Đội trưởng nhỉ?"

Rem đứng cạnh thấy lạ nên hỏi.

Thường thì Encrid là người rủ đánh nhau trước, hiếm khi có trường hợp ngược lại.

"Cảm giác của ta khá tốt nên ta biết, cậu là một người thú vị."

Ingis vuốt tóc, nói một cách nghiêm túc.

Trong mắt Encrid, đối phương là một kẻ rất độc đáo.

"Thế nhé."

Hắn bảo miền Nam đang có nhiều chuyện đau đầu nên rời đi ngay. Hắn còn nhắc đi nhắc lại vài lần chuyện hẹn gặp lại sau này.

"Càng ngày càng trở thành người đàn ông đáng để say mê rồi đấy."

Sau đó Luagarne tìm đến, cô thử so vài đường kiếm rồi nói:

"Giờ với thực lực của tôi thì không được rồi."

Cổ chân cô vẫn chưa lành hẳn. Dù là tộc Frog cũng không thể mọc lại cổ chân trong một ngày.

Dẫu vậy, sự chênh lệch thực lực là rõ ràng.

"Nhưng có vẻ vẫn còn cái để dạy."

Luagarne đã chỉnh sửa lại Trực kiếm cho anh trong năm ngày.

Encrid đương nhiên học hỏi rất nghiêm túc.

Lúc đó làm thế này à?

Trong lúc hành quân, Encrid dùng cạnh bàn tay múa may, ôn lại kiếm thuật. Chuyện thường ngày. Mọi người nhìn thấy cũng coi như không.

Thực ra anh cũng chẳng có binh lính riêng dưới trướng nên người nhìn thấy cũng chỉ loanh quanh vài người quen.

Ragna, Jaxon, Dunbakel, Rem, Andrew.

Trừ Andrew ra, những người còn lại vốn thuộc quân thường trực Border Guard, nên việc không có binh lính riêng cũng là điều dễ hiểu.

Đường đến đồng bằng Naurill khá thuận lợi. Không phục kích, không tập kích.

Đội trinh sát liên tục di chuyển và báo cáo động tĩnh của quân địch.

Cho đến lúc đó, Encrid vẫn liên tục nghiền ngẫm lại những gì đã trau dồi trong suốt một tháng qua.

Một tháng, bình thường có thể coi là ngắn ngủi, nhưng một tháng này lại khác.

"Tiến bộ nhiều đấy."

Anh thấy ánh mắt Ragna thay đổi.

"Phù, nhào vô. Ta sẽ nghiêm túc một nửa với cậu."

Anh khơi dậy được sự nghiêm túc của Rem.

"Thật không thể tin nổi."

Aishia sau khi hồi phục phần nào tìm đến anh đã phải lắc đầu. Làm thế nào mà chỉ trong vài ngày thực lực lại tăng tiến đến mức này.

"Khó mà tìm thấy hình bóng ngày xưa nữa."

Jaxon cũng nhận xét như vậy. Đó là lời khen ngực cực phẩm. Encrid gật đầu.

Một tháng, Encrid hầu như không nói chuyện.

Chỉ mải miết vung kiếm và tiến lên.

Do sự kích thích từ người lái đò?

Đó không phải là tất cả.

Trong tâm trí Encrid, hình ảnh tên Chuẩn Hiệp sĩ chuyên cắt nhịp điệu liên tục hiện ra.

Encrid tự hỏi bản thân vô số lần.

Nếu chiến đấu đến cùng thì sao?

Kết quả sẽ thế nào?

Từ những câu hỏi lặp đi lặp lại, anh tìm ra câu trả lời. Không, anh đã biết câu trả lời rồi.

Kinh nghiệm có được từ vô số lần lặp lại ngày hôm nay.

Tầm nhìn được mở ra sau khi đi mãi, đi mãi đến tận bây giờ.

Tối đa ba chiêu, thế là đủ.

Thế là có thể vượt qua.

Vì thế tên đó không phải là bức tường.

Một trải nghiệm mới mẻ.

Chỉ vỏn vẹn một tháng.

So với những ngày lặp lại thì quá ngắn ngủi.

Nhưng độ đậm đặc và mật độ thời gian lại hoàn toàn khác biệt.

Encrid cho thấy sự khác biệt mỗi ngày. Đó là khoảnh khắc anh tiêu hóa những kinh nghiệm tích lũy được từ những ngày lặp lại, nhưng trong mắt người khác thì đó là chuyện thần kỳ.

"Giờ thì chắc khó chết lắm đấy."

Đó là kết luận của Rem.

Và họ đã đến đồng bằng Naurill.

Mùa hè đến, cỏ xanh mơn mởn. Phía bên kia cánh đồng là quân địch.

Đội quân xếp thành hàng dài, nhìn qua thôi cũng thấy chóng mặt vì quá đông.

"Đông vãi đái."

Rem lên tiếng trước. Ragna gật đầu, Jaxon khoanh tay hơi ngẩng đầu lên.

Dunbakel quét mắt từ trái sang phải rồi nói:

"Chắc phải gấp ba lần mình đấy nhỉ?"

Đúng là như vậy. Số lượng quá chênh lệch.

Thực ra các chỉ huy trong quân đội của Krang từng nghĩ Bá tước sẽ lôi kéo tà giáo hoặc giở trò gì đó.

Họ đã nhầm.

Thuần túy là sự chênh lệch binh lực. Quân đội lãnh chúa tinh nhuệ lên đến gần một vạn.

Chỉ riêng việc đứng xếp hàng thôi cũng đã áp đảo về khí thế.

Quân số phe ta chuẩn bị cho nội chiến chỉ khoảng ba ngàn.

Thua kém cả về mức độ huấn luyện lẫn số lượng. Một trận chiến cầm chắc phần thua.

Phía trước quân địch là năm thứ vũ khí. Bên cạnh mỗi người có hai cấp dưới, khí thế của họ cũng không phải dạng vừa.

Trời quang mây tạnh, nhưng cảm giác như mây đen đang ùn ùn kéo đến.

Đám mây đen chỉ che phủ trên đầu quân ta.

Và rồi.

"Ra chào hỏi cái đã."

Người đàn ông đã đi đến tận đây chỉ bằng việc ôn lại kiếm thuật lên tiếng.

Anh muốn thử nghiệm thanh kiếm của mình. Và theo bản năng, anh cũng muốn đảo ngược bầu không khí hiện tại.

Đó là cảm giác đọc vị bầu không khí, thấu hiểu chiến lược và chiến thuật có được từ những trận chiến với Aspen.

"Mắt lẻ."

Encrid gọi chú ngựa giờ đã quen để anh cưỡi, rồi leo lên lưng nó.

Tuuuu, tiếng tù và vang lên.

Tùng tùng tùng tùng tùng!

Tiếng trống trận vang vọng khắp không gian, một kỵ sĩ đơn độc thúc ngựa xông lên phía trước

"Bất cứ kẻ nào, bước ra đây!"

Anh hét lớn. Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác, cấp dưới của Zalban - một trong năm thứ vũ khí - bước ra.

"Ta sẽ lấy đầu ngươi."

Đối thủ muốn quyết đấu, thì chiều thôi.

Tên cấp dưới chĩa dài ngọn thương về phía trước, cưỡi ngựa xông ra.

Đối thủ của hắn lại xuống ngựa.

Thằng ngu, sao lại xuống ngựa?

Híiiiii!

Con ngựa của tên cấp dưới hí vang.

"Haa!"

Hắn hét lên gia tăng tốc độ, mặt đất rung chuyển.

Con ngựa đồ sộ, bên trên là chiến binh cầm thương.

Một gã bộ binh xuống ngựa chắc chắn sẽ bị nghiền nát hoặc bị xiên như xiên thịt.

"Ơ ơ ơ."

Ai đó trong quân Hoàng gia chỉ tay về phía trước, há hốc mồm.

Không tránh à?

Đó là thắc mắc chung.

Nhưng phần lớn chỉ biết đứng nhìn trân trân.

Mọi chuyện không diễn ra trong chớp mắt, nhưng biết làm sao được.

Tình thế đã vậy thì chỉ biết đứng nhìn thôi.

Những kẻ có mắt và biết nhìn nhận tình hình đều phán đoán rằng gã kia sẽ bị thương đâm chết.

Những kẻ không biết Encrid đều nghĩ vậy.

Chỉ có vài người là vẫn bình thản. Những người biết kẻ bước ra kia là ai.

Rầm rập rầm rập!

Con ngựa thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt. Sức nặng khủng khiếp có thể cảm nhận được từ xa. Bụi đất mù mịt.

Cỏ bị vó ngựa giày xéo bay tung tóe ra sau.

So với bước chạy nhẹ nhàng như lướt trên mây của quân ta lúc tiến lên, đây là một cú nước rút đầy bạo lực.

Vút!

Ngọn thương xé gió. Tên cấp dưới của Zalban đâm thương và con ngựa lướt qua đối thủ.

Phụt!

Máu bắn tung tóe vào không trung, tựa như những vệt sơn vung vẩy trên mặt khung tranh.

Con ngựa chạy qua, nhưng kỵ sĩ thì để lại một nửa thân mình.

Nửa thân trên của kẻ cầm thương bay lên không trung như bị ai đó giật dây rồi rơi bịch xuống đất.

Máu và nội tạng nhuộm đỏ cỏ và đất.

Thương vong đầu tiên.

Encrid lẩm bẩm, không quan tâm đối phương có nghe thấy hay không.

"Thằng tiếp theo."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Chơi chữ: trong tiếng Hàn đơn vị đếm người và con vật khác nhau
Chơi chữ: trong tiếng Hàn đơn vị đếm người và con vật khác nhau