Suốt ba ngày liền, Encrid chìm đắm trong việc suy ngẫm và phục dựng lại trận chiến.
Anh không còn lựa chọn nào khác.
Cơ thể đã bị hành hạ đến mức không đổ bệnh mới là lạ.
Nhờ đó, những bài tập thể chất chỉ dừng lại ở mức cực kỳ đơn giản. Vài động tác duy trì độ dẻo dai và vung kiếm vào không trung để không mất cảm giác, thế là hết.
Thời gian còn lại anh dành hết cho suy nghĩ.
Nhưng cũng chẳng hề nhàm chán.
"Bây giờ vận động mạnh chẳng khác nào đổ nước vào cái bát đã vỡ. Người anh em à."
Ý Audin là giờ có làm gì thì cũng trôi tuột đi hết, chẳng giữ lại được bao nhiêu.
Trong quá khứ, tức là trước khi bắt đầu chuỗi ngày lặp lại này, anh sẽ mặc kệ cái bát vỡ hay lành mà cứ thế lao đầu vào luyện tập.
Nhưng giờ anh đã hiểu.
Khi cần nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi.
"Phải nghỉ ngơi đúng cách thì mới tiến xa được. Người anh em.
Ngày xửa ngày xưa, có một con linh dương tên là Nu.
Nu nghĩ mình có thể đi mãi không nghỉ.
Vì nó sở hữu đôi chân rất khỏe.
Linh dương Nu cứ thế đi không ngừng nghỉ.
Nu cho rằng việc tiến về phía trước mãi mãi chính là lý do nó được ban cho đôi chân khỏe mạnh ấy.
Cứ thế, Nu đi không biết mệt mỏi.
Thượng đế thấy vậy bèn phán rằng: Nếu cứ đi mà không nhìn hướng, ngươi sẽ chẳng biết mình đang ở đâu đâu."
Audin bắt đầu thuyết giáo.
Nghe cũng không đến nỗi tệ.
Teresa quỳ gối ngồi bên cạnh cùng nghe. Hai người họ trông hợp nhau đến lạ.
Đầu tiên là vóc dáng tương đồng, nhờ thế mà bị gọi là "Anh em người khổng lồ". Giờ nhìn lại thấy khí chất cũng có nét giống nhau.
Sau bài thuyết giáo kiêm càm ràm của Audin, Teresa nhỏ nhẹ kể lại những chuyện đã qua.
Nghĩ đến lần gặp đầu tiên thì đúng là ngượng ngùng, nhưng Encrid biết cách dẫn dắt các mối quan hệ một cách mềm mỏng. Nếu giao tiếp cũng là một kỹ năng thì Encrid là một cao thủ.
"Bị thương nên phải nghỉ ngơi, chúng ta cùng cảnh ngộ rồi."
"Vâng, đúng vậy."
"Cô giết cả Giám mục, bên đó không lồng lộn lên tìm cô à?"
"Tôi không rõ."
"Cách đối phó thì sao?"
"Tôi sẽ làm những gì có thể."
Teresa ngạc nhiên thay lại mù tịt tin tức về tà giáo. Nên chẳng khai thác được gì từ cô ấy.
Tất nhiên, trong lúc đó Krais nghe lỏm được vài câu chuyện và có vẻ đang suy đoán điều gì đó.
"Dạo này tôi đang học hát."
Teresa bất ngờ nói.
Giọng cô ấy khàn đặc trưng. Có thể ví như vân gỗ thô ráp, nhưng với thính giác nhạy bén nhờ rèn luyện, Encrid nhận ra ưu điểm trong chất giọng đó.
Tuy khàn nhưng...
Lại rất quyến rũ.
Như vân gỗ thô ráp, nếu chế tác thành bàn ghế thì sẽ trở thành món đồ nội thất tuyệt phẩm.
Bản thân Encrid hát hò chẳng ra sao, nhưng đi đây đi đó nhiều nên cũng nghe lỏm được khá nhiều bài.
Giọng Garrett trong trẻo đến bất ngờ, biết đâu lại hợp với chất giọng khàn của Teresa thì sao.
"Đội trưởng bị hành hạ thế mà ngươi làm gì hả?"
"Chiến đấu."
"Thì ta hỏi ngươi chiến đấu ở đâu, ngươi cố tình trả lời thế à? À, ngươi thích bị đánh đúng không?"
"Không thích."
"Được rồi, được rồi, đi nào. Đi để bị đánh, à nhầm, đi đấu tập."
Một góc khác, Rem như chờ sẵn để vặn cổ Dunbakel.
Ragna ngủ gật ở trong góc. Cậu ta cũng đang hồi phục.
Trong lúc đó, chuyện mở tiệc hay không vẫn được bàn tán xôn xao, còn Encrid ngoài tập luyện cơ bản thì chỉ tập trung nghỉ ngơi.
Nghỉ ngơi bao gồm suy ngẫm, phục dựng trận chiến và trò chuyện với đồng đội.
Bữa ăn thì phải ăn cho tử tế.
"Nếu có món lươn thì nhất định phải thử đấy."
Anh còn giới thiệu như thế.
Thấy Ragna gật đầu bên cạnh, Rem tỏ vẻ quan tâm.
"Đến cái lưỡi khó tính kia còn công nhận cơ à? Lươn thì ta cũng ăn rồi."
"Gia vị khác hẳn."
Encrid cảm nhận được luồng khí kỳ lạ trong lều.
Cảnh Ragna và Rem coi nhau như không tồn tại đã diễn ra nhiều lần.
Một chút căng thẳng.
Chuyện này đâu phải mới lần một lần hai, Encrid thản nhiên bỏ qua.
"Thuốc mỡ đây."
Shinar thi thoảng ghé qua đưa thuốc.
"Cô cướp kho báu của tộc Tiên đấy à?"
"Sao biết hay vậy?"
Đã quen với kiểu đùa của tộc Tiên, Encrid đáp trả thành thục:
"Dùng cảm giác."
"Nghe bảo nhờ cái cảm giác đó mà cậu sống sót trở về. Giỏi lắm."
Shinar buông một câu vô thưởng vô phạt rồi biến mất.
Thực ra chỗ thuốc mỡ đó là do cô tự làm.
Hũ sành nhỏ in dấu tay người cầm tỏa ra mùi cỏ non thoang thoảng. Hũ thì cũ nhưng thuốc bên trong lại mới. Chứng tỏ là tự làm.
Shinar đi rồi, cuộc sống thường ngày vẫn tiếp diễn.
Mỗi khi rảnh rỗi, Encrid lại chìm sâu vào nội tâm.
Nghiền ngẫm những gì đã học.
Cơ thể không vận động mạnh được thì biết làm sao. Chỉ có cái đầu là hoạt động hết công suất.
Lần này anh thu hoạch được không ít.
Dùng cảm giác, liệu có thể áp dụng vào chiến đấu không?
Chắc chắn là có thể.
Nhìn rộng ra thì đó là trực giác nắm bắt điểm mấu chốt của thắng bại trên chiến trường.
'Nhưng nếu tập trung vào đối thủ trước mặt thì có thể dùng theo cách khác.'
Điều này đã được chứng minh qua tên Hiệp sĩ của Hiệp sĩ đoàn Hoàng gia.
Sự táo bạo từ Trái tim quái thú, sự nhạy bén từ kỹ nghệ giác quan, cộng thêm sự tập trung cao độ.
Còn thiếu gì nữa?
Suy ngẫm chính là nắm bắt.
Là sức mạnh nuôi dưỡng đôi mắt nhìn thẳng vào hiện tại của bản thân.
Đã làm việc này hàng ngàn lần nên Encrid nhanh chóng nhận ra mình còn thiếu sót ở đâu.
Chính xác hơn, vì biết cách nắm bắt những gì cần thiết và những gì đang hướng tới, nên câu trả lời đến rất dễ dàng.
Thứ cần thiết lúc này: Phản xạ tư duy.
Đối phó thế nào với tình huống, khoảnh khắc, hiện tượng?
Suy nghĩ nhanh nhiều phương án, nhưng chọn ra cái tốt nhất và thực hiện ngay.
Không chỉ đơn thuần là lĩnh vực của cảm giác, mà phải làm quen với việc tư duy.
Không phải trực giác.
Mà là rút ngắn quá trình tư duy.
Thực tế, trong ba chữ "dùng cảm giác" đã hàm chứa trực giác có được từ kinh nghiệm.
Kết luận là phản xạ tư duy.
Nếu chỉ dựa vào cảm giác sẽ bị đánh lừa bởi những đòn hư chiêu.
Chẳng phải bấy lâu nay anh đã hưởng lợi rất nhiều nhờ Kiếm thuật Lính đánh thuê Valen đó sao.
Encrid không nghĩ mình đặc biệt.
Anh luôn tâm niệm rằng mình có thể bị đánh bại bất cứ lúc nào theo cách tương tự.
Đương nhiên rồi.
Từ khi rời khỏi ngôi làng với cái danh thiên tài, cuộc đời anh là chuỗi ngày bị vùi dập tơi tả.
Đó cũng là lý do tại sao việc lặp lại và rèn luyện đã ăn sâu vào máu anh.
Một khi ngọn lửa suy nghĩ đã bùng lên thì sẽ không tắt.
Trong lúc Encrid chìm sâu vào nội tâm, bên ngoài có chuyện xảy ra nhưng anh chẳng bận tâm.
Không, anh còn chẳng nghe thấy.
"Tìm ai cơ?"
Lờ đi những âm thanh loáng thoáng bên ngoài.
Encrid đi sâu hơn vào bên trong chính mình.
Hiệp sĩ.
Thanh kiếm của gã đó hiện lên trong đầu anh hết lần này đến lần khác.
Đọc quỹ đạo kiếm là tất cả những gì anh làm được.
Thậm chí không đọc được nhịp thở, phải đánh đổi bằng vô số cái chết mới có thể phản ứng lại.
Khác biệt là ở đâu?
Biết là khác.
Nhưng nguyên nhân sâu xa là gì?
Càng đào sâu càng cảm nhận được nhiều điều.
Vượt qua những ngày lặp lại, Encrid có được tầm nhìn mới mẻ.
Sự nhanh nhạy cần thiết để cứu đứa trẻ là gì?
Thứ cần thiết để vượt qua bức tường mang tên chiến lược là nhận thức.
Kiếm của Hiệp sĩ được gọi là tuyệt vọng.
Đó là tuyệt vọng nhưng cũng không phải là tuyệt vọng.
Tầm nhìn rộng mở và kinh nghiệm đối đầu với Hiệp sĩ.
Điều đó đã đánh thức thứ gì đó bên trong Encrid.
Để vượt qua kiếm của Hiệp sĩ, anh thay đổi quan điểm.
Không phải đỡ, mà là đánh trước.
Đó là cách vượt qua điều kiện "một lần" mà đối phương đặt ra.
Ah.
Một sự giác ngộ nhỏ bé lóe lên như đốm lửa, tắt ngấm rồi lại bùng lên.
Khoảnh khắc nhận ra, Encrid tự thúc giục bản thân thay đổi.
Thứ anh có được khi đạp đất lao đi cứu đứa trẻ là gì?
Ý Chí khoảnh khắc.
Cần tốc độ để len lỏi vào khe hở ngắn ngủi khi ánh mắt người khác lơ là.
Thế là 'Ý Chí' ngự trị.
Khi bị giam cầm trong cái khung chiến lược cũng vậy.
Xiềng xích bất an, cảm quan né tránh, việc đặt ý đồ tấn công lên trên cảm giác, tất cả có khác nhau không?
Không.
Giống nhau.
Thẩm thấu và hòa quyện vào kỹ nghệ giác quan.
Nhào nặn và hợp nhất thành một khối.
Nhờ đó anh có được cái "cảm giác" phi lý ấy.
Chẳng lẽ trong đó không có chút 'Ý Chí' nào tham gia sao?
Không, có chứ.
Cảm nhận được.
Sức mạnh ý chí, 'Ý Chí', đã được phủ lên ý đồ của anh nên điều đó mới khả thi.
Giống như việc ngộ ra sự khước từ để chiến thắng uy áp vậy.
Thế còn Áp Kiếm được tạo ra để đỡ đòn Hiệp sĩ thì sao?
Đến đây Encrid đắn đo.
Có nên bước một bước thật lớn không?
Cảm giác như có thể làm được.
Chỉ là không biết đó có phải con đường đúng đắn hay không.
Tưởng chừng chỉ nhắm mắt ngồi đó, nhưng có vẻ anh đã ngủ quên, vì anh nhìn thấy người lái đò.
"Cứ làm như vẫn làm đi."
Khuôn mặt người lái đò hiện lên mờ ảo rồi biến mất.
Là lời khuyên, hay là sự phá đám?
Cảm giác của Encrid vẫn hoạt động ngay cả trong lúc này.
Nghe như một lời khuyên.
Encrid dựng lên một cột mốc và bước đi.
Từng bước một kiên định, anh quyết định cứ làm như vẫn làm.
Anh cảm thấy đó là câu trả lời.
Sắp xếp xong suy nghĩ và mở mắt ra.
"Này, sửa cái thói hở ra là ngủ gật đi chứ?"
Tiếng Rem vang lên.
Anh lại vô thức quên mình và chìm vào thế giới của kiếm.
"Được bao lâu rồi?"
"Hai ngày rồi."
Krais trả lời.
Nhưng vấn đề có vẻ không nằm ở đó.
"Anh nên mau đến gặp Thành chủ đi."
"Tại sao?"
"Có người đợi anh từ hôm qua rồi."
Encrid quan sát tình hình.
Anh đang ở trong lều và không thấy Audin đâu.
Thính giác nhạy bén cho biết Audin đang nói chuyện với ai đó ở xa xa.
"Hôm qua ta đã chặn lại rồi."
Rem chêm vào.
Thái độ có vẻ hậm hực.
Encrid lờ mờ đoán được tình hình.
Lại chảy nước miếng quên mình chìm vào thế giới kiếm, đồng đội thấy thế bèn ra mặt ngăn cản người khác làm phiền.
Nhưng nếu biết chuyện thì Thành chủ Graham chắc chắn sẽ để yên chứ?
Trừ khi người đến là nhân vật tầm cỡ, nếu không ông ta sẽ không gọi anh ra thế này.
"Ai đến vậy?" Encrid đứng dậy hỏi.
"Bá tước Molsen ạ."
Krais trả lời.
"Đích thân đến?"
"Vâng."
Nghe vậy, Encrid bước đi.
Vua của vùng biên cương, một quý tộc quái vật đầy tham vọng.
Đã đích thân đến đây thì chắc chắn có âm mưu gì đó.
"Bảo là đến gặp riêng Đội trưởng đấy. Cẩn thận nhé."
Krais cảnh báo.
Quý tộc đã đợi hai ngày.
Cố tình câu giờ thêm ở đây cũng được nếu cần thiết, nhưng đó là hành động ngu ngốc.
Encrid tuy điên vì kiếm nhưng không ngốc.
Anh biết đường nào dễ đi hơn.
Bụng hơi đói nhưng đầu óc tỉnh táo, cơ thể cũng không tệ.
"Đợi chút đã."
Encrid bước nhanh ra ngoài, Krais vội đuổi theo.
Nghĩ bụng có gì muốn nói thì khắc chạy theo, anh đi thẳng ra trước doanh trại.
Ở đó, bên cạnh Audin là một người phụ nữ khoác áo lông mỏng với mái tóc đen dài nổi bật.
Là Esther.
"Làm báo chán rồi à?"
Bộ lông đó mềm và ấm thật đấy.
Nghe câu hỏi của Encrid, Esther quay đầu lại.
"Ta đâu có muốn làm thú."
Cáu kỉnh thật.
Vẫn như mọi khi.
Trước mặt Audin là một người đàn ông có vẻ ngoài dữ tợn và một người phụ nữ mặc giáp vảy.
Người phụ nữ khép hờ đôi mắt, nhưng dường như có ánh sáng kỳ lạ phát ra từ đó.
Người đàn ông trông cứng như đá tảng, còn người phụ nữ đứng thẳng tắp.
Phía sau cô ta là hàng dài binh lính.
"Đã bảo nghe tôi nói rồi hãy đi mà."
Krais nói từ phía sau, người phụ nữ phát hiện ra Encrid liền mở lời.
Ánh mắt quét qua mặt và cơ thể anh.
"Ngươi là người tên Encrid phải không?"
"Vâng, đúng tôi, còn đằng ấy là?"
"Người chị em, nhìn xem, đợi là ngài ấy ra ngay mà."
Audin xen vào.
"Hai ngày rồi, dám bắt Bá tước phải chờ đợi."
Người đàn ông cử động cái miệng như đá tảng.
Hắn nghiến răng hàm, cơ hàm bạnh ra cuồn cuộn.
Cơ hàm đó chắc nhai đá cũng nát.
Vũ khí chính là hàm răng à?
Đây là trước cửa doanh trại.
Lính gác có vẻ khó xử, nhưng Audin vẫn điềm nhiên mỉm cười hiền hậu như thường ngày và nói thêm:
"Hơ hơ, ra rồi là được mà. Người anh em."
"Coi thường danh tiếng của Bá tước trên mảnh đất này sao? Coi chừng gặp họa đấy. Cái thằng to xác kia."
Gã đàn ông cảnh cáo, Encrid nhân lúc đó bước lên chắn trước mặt Audin.
Audin không dễ nổi giận, nhưng cũng không phải kiểu người bỏ qua sự khiêu khích.
Biết rõ điều đó nên anh mới ra mặt.
Dù không can ngăn thì Anh ta cũng chẳng lao vào đánh nhau ngay đâu, nhưng hòa khí sinh tài lộc mà.
Anh đã ra rồi thì mọi chuyện coi như xong chứ gì.
"Thất lễ rồi. Giờ đi thôi."
"Bên này có vẻ đến trước đấy."
Lúc này người phụ nữ đứng thẳng lưng lên tiếng.
Kẹp chiếc mũ giáp tròn bên hông, khoác áo choàng lông dày, màu mắt cô ta thật kỳ lạ.
Đồng tử phát sáng trắng dã.
"Gia tộc chứa thuật pháp trong mắt."
Esther nói từ phía sau.
Có cả loại gia tộc đó sao.
Encrid nhìn cô ta chằm chằm.
Thì sao?
Chứa thuật pháp trong mắt đâu phải chuyện quan trọng.
Tất nhiên, có vẻ vì lý do đó mà Esther mới xuất hiện ở đây.
Đối phương có pháp sư nên cô ấy để ý chăng.
Suy đoán của Encrid đã đúng.
Esther ra mặt để phòng hờ đối phương giở trò mèo thì sẽ cho chúng biết tay.
Dám múa rìu qua mắt thợ à.
Encrid gãi cằm bằng ngón trỏ tay phải.
Tất cả những chuyện này là để không làm phiền anh sao, cũng đáng ngạc nhiên đấy.
Không, giờ thì chắc chẳng cần ngạc nhiên nữa.
Việc họ hành động thế này, giờ hoàn toàn có thể đoán trước được mà.
Đúng vậy.
Người phụ nữ có thuật pháp trong mắt nhắc lại:
"Ta đến từ Baisar. Có người cần gặp ngài đang đợi."
Vương quốc Naurillia có bao nhiêu quý tộc?
Không phải một hai người.
Giữa đám đó, nói toạc ra thì Encrid chỉ là thằng nhà quê.
Anh từng đến thủ đô, nhưng vật giá đắt đỏ, việc làm thì ít.
Đó là lý do anh lang thang ở vùng biên cương.
Đâu phải tự nhiên anh mò đến tận vùng ven biển hẻo lánh để tìm huấn luyện viên kiếm thuật.
Nhưng Encrid cũng biết Centerpole, Gia tộc Ngón Cái, tức là một trong năm gia tộc trụ cột của vương quốc.
Gia tộc của Marcus.
Lãnh địa Hầu Tước Baisar, còn được biết đến với tên gọi Centerpole hoặc Gia tộc Ngón Cái. [note86552]
Một gia tộc có ảnh hưởng cực lớn ngay cả ở thủ đô.
Nếu Marcus đã trở lại thì chắc chắn không phải theo cách này.
Vậy là người khác đến.
Chỉ qua vài câu nói, Encrid đã nắm bắt tình hình.
Phản xạ tư duy được sử dụng ngay trong khoảnh khắc này.
Rút ngắn quá trình suy nghĩ, chốt đáp án và hành động.
"Cùng gặp đi."
Mục đích của hai bên có vẻ rõ ràng nên làm thế cũng chẳng sao.
Không, anh nghĩ thế này tốt hơn cho mình.
Nghe vậy, gã hàm đá và cô gái mắt thuật pháp nhìn nhau.
Cả hai đều chắc chắn không thể đợi thêm được nữa.
Đến giờ phút này là đã nể mặt lắm rồi.
Nếu không phải vì cái danh anh hùng chiến tranh, kẻ có khả năng trở thành Hiệp sĩ, thì còn lâu họ mới đợi.
Hai cái đầu cùng gật xuống.
5 Bình luận