Chương 301 - 400

Chương 371 - Thuyết phục Tuần sứ

Chương 371 - Thuyết phục Tuần sứ

"Gì cơ!"

Polman Vertes, cái tên mà Encrid đã vô tình nhớ được dù chẳng hề cố ý, gào lên với khuôn mặt đỏ bừng như gấc chín.

Hắn là Tuần sứ, tức là một quan chức.

Và đương nhiên là một quý tộc.

Mà khoan, trong cái hoàng cung này, bọn quý tộc được lôi ra từ cái túi không đáy nào vậy?

Hình như nhiều quá rồi đó?

Thằng nào con nào cũng tự xưng là Tử tước, Nam tước, Chuẩn Nam tước, rồi thì dòng máu xanh quý tộc này nọ.

Ban phát tước vị bừa bãi quá rồi đấy.

Những suy nghĩ vẩn vơ thoáng qua đầu Encrid rồi tan biến.

Dù sao thì quý tộc nhiều hay ít cũng chẳng phải việc của anh.

Chỉ là, nhiều quá thì bớt đi vài mống cũng chẳng sao, anh thầm nghĩ.

"Ê."

Trong khi Polman đang giận dữ, Rem vừa ngoáy tai vừa lên tiếng.

"Này, vểnh tai lên mà nghe cho kỹ đây."

"Thằng khốn, mày nghĩ đây là đâu mà dám lên mặt hả!"

Một tên Đội trưởng Vệ binh, có vẻ là chỉ huy của một cổng thành khác, quát lên.

Bốp!

Thấy tên kia nổi đóa, Đội trưởng Vệ binh Cổng Nam đứng phía sau bất lực vỗ trán.

Cái thằng ngu này sao lại chọc vào ổ kiến lửa thế, vẻ mặt ông ta như muốn nói vậy.

Encrid hiểu quân đội và hiểu những người lính.

Trong số này, có bao nhiêu người đến đây vì ý muốn của chính họ?

Những người lính tinh mắt và thính tai đều lộ vẻ khó chịu. Họ biết những người trước mặt đã làm gì.

Họ là những người đã tiêu diệt Dã thú Ánh trăng, bảo đảm an toàn cho gia đình, người dân, đồng đội và bạn bè của họ.

Là những người đã làm thay công việc mà lẽ ra họ phải làm.

Ánh mắt họ chứa đầy sự áy náy. Biểu cảm cũng vậy.

Đặc biệt là những người lính xung quanh Đội trưởng Vệ binh Cổng Nam.

Rem tỉnh bơ phớt lờ lời quát tháo của tên kia và tiếp tục:

"Cái con Dã thú Ánh trăng ấy, nó giết người dân và đe dọa thành phố, đúng không? Nhưng rồi sao? Các ngươi không giải quyết được nên Chuẩn Hiệp sĩ phải đến đây để cùng xử lý. Bắt được rồi thì hóa ra là thằng cha Bentra hay con ễnh ương nào đấy. Thế mà giờ bảo gì cơ? Giết người?"

"Thằng khốn nàyyy!"

Tên Đội trưởng Vệ binh kia giận tím mặt, giơ cây thương dài quá khổ của mình lên.

Trông như thể hắn sắp lao vào ăn thua đủ.

Rem hạ bàn tay đang ngoáy tai xuống, liếc mắt nhìn sang.

Chỉ cần hắn dám nhích một bước, Rem sẽ băm vằm hắn ra ngay lập tức.

"Khoan, khoan đã, bình tĩnh chút."

Đội trưởng Vệ binh Cổng Nam vội vã lao ra can ngăn.

Để yên là toang chắc. Ông đã từng chứng kiến nhóm Encrid chiến đấu.

Tên Polman kia vì ghen ăn tức ở mà mờ mắt lao vào, nhưng ông thì phải cản lại bằng mọi giá.

Nếu tình hình cứ thế này mà kết thúc, ông chắc chắn sẽ bay ghế vì tội dám bật lại cấp trên.

Nhưng cũng chẳng thay đổi được gì.

Rốt cuộc ông cũng bị kéo đến tận đây. Chẳng lẽ lại chết vì tội kháng lệnh? Ông đến đây với tâm thế của kẻ biết là thuốc độc nhưng vẫn phải liếm máu ghoul.

Nhưng ông cũng không thể đứng nhìn được.

Nếu cứ để mặc, cấp dưới của ông sẽ chết sạch. Đồng đội của ông sẽ bị rìu bổ đôi, bị kiếm chém bay đầu lăn lóc trên đất. Ông không thể để chuyện đó xảy ra.

"Có hiểu lầm ở đây ạ."

Thấy Đội trưởng Vệ binh Cổng Nam bước ra, Polman nhướng mày cau có:

"Lui ra! Chỗ này đến lượt ngươi lên tiếng sao!"

Quyền uy và sự tôn nghiêm đến từ đâu?

Nhìn Krang là biết. Nó toát ra từ chính con người ấy. Dáng đi, lời nói, sức nặng trong từng câu chữ đều khác biệt.

Sự tin tưởng và lòng trung thành có được từ hành động thực tế đã tiếp thêm sức mạnh cho lời nói.

"Quỳ xuống ngay cho ta!"

Vậy, tên đàn ông trước mặt này có quyền uy và sự tôn nghiêm không?

Khí thế trong giọng nói của hắn nghe chẳng khác gì tiếng muỗi vo ve bên tai.

Đứng đó chỉ là một kẻ xấu xí bị lòng ghen tị làm mờ mắt.

Giọng hắn cố tỏ ra trầm thấp để bắt chước sự uy nghiêm, nhưng nghe như đứa trẻ con mè nheo đòi kẹo. Mà ngẫm lại, việc hắn kéo quân đến đây có khi cũng chỉ là một hành động trẻ con như thế.

Chắc tại mình đã gặp quá nhiều người xuất chúng rồi.

Krang, Hầu tước Okto, Luagarne, Aishia...

Thậm chí cả tên hộ vệ dùng roi kia cũng đến đây để đối đầu với Dã thú Ánh trăng.

Bảo vệ chủ nhân là ưu tiên hàng đầu, nhưng hắn biết bảo vệ ý chí của chủ nhân mới là điều tiên quyết nên hắn đã hành động.

Hành động đó toát lên khí phách, nghĩa vụ, ý chí và niềm tin.

Hắn không phải là công cụ của Krang, mà là một con người có sự lựa chọn của riêng mình.

So với những người đó, tên đồng nghiệp đang mè nheo trước mặt này trông thật thảm hại.

Encrid cũng có tai. Nghe đâu gã Tuần sứ này ghen tị với anh vì anh được tham dự bữa tiệc nên đang nghiến răng ken két vì tức tối.

"Nếu không định nói chuyện đàng hoàng thì vào việc luôn đi cho nóng."

Ragna đứng phía sau bước lên một bước và nói.

Bốp.

Đội trưởng Vệ binh Cổng Nam lại tự vỗ trán mình thêm cái nữa.

Đúng là muốn phát điên mà.

Tuần sứ nghĩ mình đã nhịn đủ rồi.

Lũ sâu bọ này dám coi thường cả sự uy nghiêm của quý tộc sao?

Tuyệt đối không phải vì quý cô mà hắn thầm thương trộm nhớ đã phải lòng Encrid ngay từ cái nhìn đầu tiên nên hắn mới làm thế này đâu nhé.

Hắn là Tuần sứ, là quý tộc, còn đối phương chỉ là tên lính quèn.

Nghe đồn tên đó cướp công của đồng đội mới leo lên được vị trí đó, đúng không?

Những lời đồn thổi ác ý từ những kẻ ghen ghét Encrid đang ngày càng lớn dần như quả cầu tuyết lăn xuống dốc.

Hơn nữa, tên Tuần sứ với đôi tai bịt kín này chỉ nghe những gì mình muốn nghe.

Danh xưng "Anh hùng Border Guard" lọt vào tai này rồi trôi tuột sang tai kia.

Tử tước Bentra biến thành ma vật ư?

Chuyện đó thật hay giả tính sau, nhưng đây rõ ràng là cơ hội ngàn vàng cho hắn.

Chẳng phải Tử tước Mernes cũng đã ngầm gợi ý đó sao?

Rằng hãy đến và kết thúc mọi chuyện đi.

Và kết quả là tình huống hiện tại, là câu mệnh lệnh vừa thốt ra khỏi miệng hắn.

"Trói chúng lại!"

Lệnh của Tuần sứ vừa ban ra, hai chỉ huy cấp Đội trưởng Vệ binh và ba bốn tên kỵ binh xuống ngựa tiến lại gần.

Khí thế của chúng khá hung hăng.

Dù chỉ là tin đồn thất thiệt thì những gì nhóm Encrid làm được cũng quá khủng khiếp.

Kể cả chỉ một phần nhỏ là sự thật thì đám người này cũng không phải đối thủ.

Vậy mà chúng vẫn dám lao lên, chứng tỏ những lời đồn thổi ác ý về Encrid đã lan rộng đến mức nào.

Encrid dửng dưng nhìn đám người đang tiến lại.

Có nên ngoan ngoãn đi theo không?

Không.

Dù có nói ngon ngọt cũng không đời nào.

Bản năng Encrid mách bảo.

Chuyện đã lở rồi.

Nếu không thì làm sao chúng dám đến bắt anh khi sau lưng anh là Krang và Marcus?

"Bắt cả Nam tước Andrew. Hắn ta là đồng phạm. Nếu kháng cự, giết không tha."

"Hừ."

Nghe vậy, Andrew chỉ hừ lạnh một tiếng. Được thôi, ngon thì nhào vô, đó là thái độ của cậu lúc này.

Đôi mắt tên Polman quét qua vũ khí của nhóm Encrid.

Trông hắn như đang cầu nguyện cho họ phản kháng vậy. Được thôi, cầu được ước thấy.

Cũng chẳng cần đến một trận chiến hoành tráng. Encrid hoàn toàn phớt lờ những kẻ đang đến gần và ra lệnh:

"Dunbakel, bắt hắn lôi về đây."

Chẳng cần đến Ragna hay Rem ra tay.

Một bóng người thú lao vút lên phía trước. Cái bóng trắng kéo dài ra. Mái tóc trắng ngắn giờ trông như một vệt sáng dài.

Một tên Đội trưởng Vệ binh phản xạ đâm thương ra.

Hắn là kẻ tự hào với kỹ thuật dùng thương điêu luyện. Giữa đám lính thường, hắn là cao thủ, nhưng Dunbakel là thú nhân mà ngay cả Aishia cũng phải công nhận kia mà.

Cô vừa chạy vừa dùng móng vuốt gạt nhẹ mũi thương làm chệch hướng, rồi nắm lấy thân thương quăng sang một bên.

"Ặc!"

Tên Đội trưởng đang gồng mình giữ thương bị hất văng lăn lông lốc.

Phía trước còn ba bốn tên lính cản đường. Dunbakel thậm chí chẳng thèm rút scimitar. Cô lao tới quét ngã một tên, rồi tung cú đấm móc thẳng vào cằm một tên khác.

Mũ giáp của chúng không bảo vệ được phần cằm.

Đặc biệt là với những cú đấm móc từ dưới lên ở cự ly gần như thế này.

Bộp, hự. Bốp, rắc.

Sau vài tiếng động khô khốc, đám lính chắn trước mặt Tuần sứ đổ rạp như chuối.

Dunbakel không dừng lại ở đó. Đây chỉ là màn dạo đầu.

Cô lao tiếp về phía trước, thấy vậy Tuần sứ vội vã rút thanh kiếm bên hông. Đó là một thanh trường với lưỡi kiếm to bản.

Trong khi tay hắn mới chạm vào chuôi kiếm, Dunbakel đã áp sát ngay trước mặt con ngựa của hắn.

Cô nắm chặt lấy cổ tay đang định rút kiếm của tên Tuần sứ.

Vì hắn vẫn đang ngồi trên ngựa nên con vật hoảng sợ hí vang Híiiii rồi chồm hai chân trước lên.

"Ahhhhh!"

Tên Tuần sứ bị nắm cổ tay lôi tuột xuống đất trong sự kinh hoàng.

Chân hắn vẫn còn mắc trong bàn đạp, nên một tiếng rắc vang lên, cổ chân bị bẻ quặt theo hướng ngược lại.

Chân trái thì thoát được, nhưng chân phải xui xẻo mắc lại.

"AGHHHHHHHHH!"

Tuần sứ gào thét vì cơn đau bất ngờ ập đến.

Dunbakel dùng sức lôi hắn xuống hẳn.

Tiếng hét thảm thiết bắt đầu từ trên lưng ngựa và kết thúc ngay dưới chân Encrid.

Dunbakel đã một mình hạ gục năm tên lính trong nháy mắt, rồi lôi xềnh xệch tên chỉ huy về trước mặt chủ nhân.

Tên Phó tuần sứ, người có chức vụ cao thứ hai chỉ sau Tuần sứ trưởng, định lao lên nhưng lại khựng lại.

Cái quái gì thế này?

Nói thật lòng thì hắn chẳng dám nghĩ đến chuyện ngăn cản. Hắn chỉ đứng cạnh Tuần sứ trưởng và vừa kịp rút kiếm ra mà thôi.[note88791]

Tiếng kiếm rút ra khỏi vỏ nghe thật thảm hại. Nó vang lên như một lời thú nhận sự bất lực và thiếu tự tin.

À không, có lẽ chỉ mình hắn nghe thấy thế.

Hắn cứ thế giơ kiếm về phía trước.

Nhưng mà... có nên chém không?

Nhìn qua là biết không phải dạng vừa rồi, lẽ ra phải mang theo Hiệp sĩ đoàn mới đúng. Tức là phải có Chuẩn Hiệp sĩ.

Dù bản thân hắn xuất thân là hầu tước và cũng mang theo vài thành viên Hiệp sĩ đoàn, nhưng nhìn tình hình này thì rõ ràng là sai lầm về mặt nhân sự.

Đi cùng hắn là một hầu tước. Chứ không phải Chuẩn Hiệp sĩ.

"Chặn được không?"

Phó tuần sứ hạ giọng hỏi. Tên hầu tước hiệp sĩ đứng bên trái hắn trợn tròn mắt, không rời mắt khỏi đối thủ mà đáp:

"Trên cơ tôi."

Dù thiếu từ "rất nhiều", nhưng tên tập sự nhìn cái là biết ngay.

Nếu con thú nhân kia lao vào mình, liệu có đỡ nổi không?

Thắng bại tại kỹ năng, nhưng chênh lệch thực lực thì nhìn qua là thấy.

Chỉ cần nhìn cách di chuyển là biết. Ít nhất cũng phải là hầu tước cao cấp nhất, hoặc tiệm cận Chuẩn Hiệp sĩ, thậm chí là ngang hàng Chuẩn Hiệp sĩ.

Động tác và kỹ thuật đó đủ để đưa ra phán đoán như vậy. Đó là những đòn đánh tận dụng triệt để năng lực vận động đặc thù của tộc người thú.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả là...

Có kẻ đứng sau ra lệnh cho con quái vật đó, còn có những kẻ thản nhiên đứng nhìn như không có chuyện gì xảy ra.

Binh lính đã bị áp đảo về mặt khí thế.

Không ai dám ho he nửa lời. Từ Phó tuần sứ cho đến hầu tước Hiệp sĩ đều im thin thít.

Chỉ huy cao nhất đã bị bắt sống ngay trước mắt.

Tên Tuần sứ trưởng với cái cổ chân gãy gập, không đứng dậy nổi, mồ hôi vã ra như tắm, nằm sóng soài dưới chân Encrid là hình ảnh đập vào mắt tất cả mọi người.

"Lũ to gan!"

Dù khí thế đã bị đè bẹp, hắn vẫn cố chấp phản kháng. Uy nghiêm không còn, nhưng cái tôi thì vẫn còn đó. Cũng phải, có chút gan lì thì mới ngồi được vào vị trí đó chứ.

Encrid nhìn xuống tên Tuần sứ trưởng và hỏi:

"Chuẩn Hiệp sĩ Aishia cũng có mặt ở đó, vậy mà ông vẫn khăng khăng buộc tội chúng tôi sát hại Tử tước Bentra sao?"

"Chuẩn Hiệp sĩ Aishia ư? Ngươi nghĩ lôi Hiệp sĩ đoàn ra làm bia đỡ đòn là xong chuyện à! Lũ này là phản nghịch! Các ngươi còn đứng đó làm gì!"

Ghen tị làm mờ mắt, tên Tuần sứ trưởng vứt luôn khả năng phán đoán tình hình ra sau đầu.

Hắn gào lên the thé.

Thấy vậy, tên hầu tước Hiệp sĩ bước lên một bước.

Dù sao cũng phải có ai đó nói chuyện cho ra ngô ra khoai chứ.

Tên Phó tuần sứ bên cạnh có vẻ không định mở mồm, hắn đến đây cũng là để nói điều này.

"Đúng vậy. Chuẩn Hiệp sĩ Aishia không phủ nhận bất cứ cáo buộc nào."

Tên hầu tước cao giọng nói.

"Vậy cô ấy cũng bị bắt rồi à?"

Ánh mắt Encrid chuyển sang hắn. Đôi mắt xanh thẳm nhìn thẳng vào tên tập sự.

"Cô ấy là thành viên của Hiệp sĩ đoàn."

Tên hầu tước muốn nuốt nước bọt. Khoảnh khắc chạm mắt khiến hắn căng thẳng tột độ. Dù vậy, bề ngoài hắn vẫn cố tỏ ra bình thản trả lời.

Encrid nghe vậy liền suy nghĩ.

Ý là không thể quy trách nhiệm cho thành viên Hiệp sĩ đoàn trong vụ này à? Nghe như thể Aishia chưa bị bắt.

Vậy tình hình khác thì sao?

Ít nhất thì chắc chắn đã có biến trong hoàng cung. Trong khi Encrid đang xâu chuỗi sự việc...

"Làm cái gì thế hả! Mau bắt lũ phản nghịch này lại ngay!"

Tên Tuần sứ trưởng vẫn cố chấp gào thét. Vệt nước mắt trên khóe mắt làm giảm đi đáng kể sức nặng của lời nói.

Đau đến phát khóc mà mồm mép vẫn liến thoắng. Chắc ngoài cái lưỡi ra thì hắn chẳng hơn gì con ghoul.

Encrid chọn cách nhanh nhất để thuyết phục tên này. Thú thật là anh cũng thấy hơi ồn ào.

Bốp!

Anh tung một cú đá thẳng vào cằm khiến hắn bất tỉnh nhân sự.

Cú đá với lực "chết thì thôi" khiến cổ hắn kêu rắc một tiếng, nhưng may hay rủi mà hắn chưa chết.

Cổ ngoẹo sang một bên, nước dãi chảy ròng ròng, mũi cắm xuống đất. Liếc qua thì thấy chỉ ngất đi thôi.

"Gì thế, nếu định giết thì bảo ta một tiếng chứ."

Rem đứng sau cười khúc khích chêm vào:

"Quên biệt danh của ta rồi à?"

Thợ săn quý tộc, đúng là cái sở thích quái đản.

Encrid mặc kệ tên đang nằm bất tỉnh và lên tiếng:

"Người chịu trách nhiệm tiếp theo là ai? Nếu định ra lệnh cho tất cả xông lên thì suy nghĩ cho kỹ nhé. Tôi không có ý định biến dinh thự của Andrew thành nghĩa địa đâu."

Anh vẫn muốn thể hiện chút lòng tốt. Đội trưởng Vệ binh Cổng Nam đang ở kia.

Người đàn ông đó đã chiến đấu vì người dân, vì an ninh thủ đô.

Chỉ điều đó thôi cũng đáng được tôn trọng rồi.

Đi trên con đường chính nghĩa. Anh đã thấy điều đó và lấy đó làm tiêu chuẩn phán đoán.

Không thể biết hết mọi sự, nên việc dựa vào những gì mình nghe thấy, nhìn thấy và biết được để đưa ra lựa chọn là điều hiển nhiên.

Encrid đã làm như thế.

"Tốt nhất là giải thích cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra trong hoàng cung."

Sau đó anh nói tiếp.

Chắc chắn đã có chuyện. Nếu không thì không thể xảy ra tình huống này.

Sự sa đọa cá nhân của tên Tuần sứ trưởng?

Nếu hắn là kẻ dám làm thế thì hắn đã kiếm cớ xông vào đây từ lâu rồi.

Giờ mới đến đây? Là vì đã có lệnh cho phép.

Krang từng nói Tử tước Mernes mới là kẻ đáng lo ngại nhất.

Bầu không khí bất an châm chích da thịt. Encrid đang nói dở bỗng quay ngoắt đầu về một phía.

Cộp cộp! Cộp cộp!

Tiếng vó ngựa dồn dập đầy vẻ gấp gáp. Nó đang lao nhanh về phía dinh thự.

"Cứu ta với!"

Kèm theo đó là tiếng kêu cứu thất thanh.

Encrid bỏ mặc đám người trước mặt, đạp chân xuống đất phóng người lên không trung. Anh nhẹ nhàng đáp xuống đỉnh tường bao của dinh thự.

Rem cũng bám theo ngay sát nút. Bộp bộp, hắn đạp vào tường và bay vút lên như một con chim.

Kỹ năng leo tường thượng thừa.

Thấy cảnh đó, một số lính cảnh vệ định hành động nhưng...

"Đứng im."

Ragna ngăn lại. Chỉ riêng áp lực tỏa ra đã hoàn toàn khác biệt. Tất cả đều khựng lại.

Trên bức tường, Encrid nhìn thấy người đang phi ngựa như điên trên con đường đá xanh.

Là Marcus.

Tiếng kêu cứu đó cũng là của ông ta.

Và phía sau đang có kẻ đang đuổi theo.

Kẻ đó ăn mặc rất kỳ lạ. Hắn khoác một chiếc áo choàng làm từ nhiều lớp da chồng lên nhau, và trên hai vai hắn, những ngọn thương lơ lửng giữa không trung đang lao theo hắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
k phải dịch thiếu đâu nha ae, bên eng cũng chỉ có 3 câu là "tuần sứ trưởng" thôi, còn lại là "tuần sứ" hết
k phải dịch thiếu đâu nha ae, bên eng cũng chỉ có 3 câu là "tuần sứ trưởng" thôi, còn lại là "tuần sứ" hết