Bằng một giọng điệu hoàn toàn tự nhiên, tôi lên tiếng, “Bọn tôi chỉ đang đi chậm để kiểm tra vài thứ thôi. Hai người đạt đủ số bước chưa?”
“Ôi, tụi em gần đủ rồi. Lúc dạo quanh cửa hàng thì tụi em cứ đi qua đi lại suốt.”
“...”
“Tiếc thật đấy~ Nếu không thì đã kịp xem thêm hai hẻm nữa rồi!”
Kang Yihak tặc lưỡi, tiếc rẻ.
Trên màn hình điện thoại cô ấy, dòng chữ hiện rõ rành rành:
〘Đừng bỏ rơi cơ thể mình!〙
〘Số bước còn lại: 1,052〙
“À mà, giờ dùng hết tiền anh cho rồi thì tụi em cũng đang tính đi tiếp, xem hẻm tiếp theo ra sao rồi mới quay lại. Haha!”
“…Ừ.”
Bạn có biết không?
Có đúng một cách để một người mất điện thoại có thể thoát khỏi chỗ này thành công.
Một phương pháp đã được ghi chép lại nhiều lần, được kiểm chứng kỹ càng, và xác nhận là sự thật.
Tôi suýt chút nữa đã có một cơ hội tương tự để thực hiện nó.
Và đó là…
Cướp điện thoại của người khác.
Giám sát viên Park Dojeong từng cãi nhau với một thương nhân trong lúc giao dịch. Kết quả: anh ta bị gãy ba xương sườn bên trái và điện thoại thì bị đập nát.
Sau đó, anh ta giành được một chiếc điện thoại từ tay thường dân và quay về an toàn.
“...”
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang lủng lẳng, không được bảo vệ trên tay Kang Yihak…
“Vậy hai người về trước đi. Đội trưởng, họ tự quay về được chứ ạ?”, tôi nói với hai người đồng nghiệp kia.
“Được.”
Rồi tôi tiễn họ về trước.
“Thế tụi em đi nhé. Cảm ơn anh nhiều…!”
“Haha, mai gặp lại ở công ty nha~ Rảnh rỗi thì khoe chiến lợi phẩm tiếp nè~!”
Hai người họ quay đầu đi xuống con hẻm rồi biến mất.
…Chắc là họ đã bước vào hẻm tiếp theo.
Đừng làm những chuyện mà mình chịu không nổi - Đây là cách tôi sống.
‘Diệt đường sống của người khác là một hành vi tà ác, không thể chối cãi.’
Nếu tôi thực sự đi xa tới mức đó, tôi có lẽ sẽ không thể dùng『Trái Tim Bạc』được nữa.
Ngay cả khi『Trái Tim Bạc』vẫn hoạt động, nếu sau này tôi nhận ra mình có thể sống sót mà không cần cướp điện thoại, thì đầu óc tôi cũng chẳng thể chịu nổi…
‘Trừ khi bị dồn đến đường cùng thì đừng vượt qua giới hạn đó.’
Một khi vượt qua, mức độ tha hóa của tôi có thể sẽ tăng vọt.
Tôi sờ nhẹ chiếc nhẫn bạc đang đeo và tự trấn an bản thân.
☾ Ôi, anh Hoẵng, anh đúng là một quý ông khi chọn giữ phẩm giá. Thật đáng ngưỡng mộ nha! ☽
☾ Có khách tới chương trình chỉ để làm đủ trò mất mặt nhằm gây chú ý. Dù đó cũng là một dạng chuyên nghiệp, nhưng không phải chính những thí sinh như anh mới thật sự chinh phục được khán giả sao? ☽
Ờ… cảm ơn.
‘Dù tôi thà không bị đem ra so sánh kiểu đó.’
Tôi hít sâu, cố không nghĩ tới những ký ức hỗn loạn từ [Chương trình Đố Vui Tối Thứ Ba].
Mắc kẹt trong một truyện ma là đủ tệ rồi, tôi không cần sống lại cảm giác suýt chết vì cái trò chơi kỳ quái đó nữa.
Thay vào đó, tôi bắt đầu rà lại ký ức, lục tìm mọi manh mối trong con hẻm này…
“Cậu Hươu.”
Fwik-
Lee Jaheon chụp cổ áo tôi kéo tuột vào cửa hàng bên cạnh.
Vừa vào trong, anh ấy lập tức ngồi thụp xuống sàn.
“Có nước.”
“...!”
Tôi ngẩng đầu lên.
Chúng tôi đang đứng trong một tiệm giặt không người.
Qua cánh cửa kính mờ rẻ tiền, con hẻm bên ngoài đang dần ngập nước…
Ssshhhaaa-
Từ khe hẹp giữa hai tòa nhà dân cư (không phải một con hẻm) dòng nước đen kịt rỉ ra, tụ lại thành một hình thù quen thuộc kiểu linh vật…
Một con rồng trườn mình.
‘…Nhìn không giống linh vật thật cho lắm.’
Khác với lần trước, nó không mang theo cảm giác sắc sảo, trí tuệ.
Nhưng chính vì vậy, nó càng khiến người ta thấy ghê rợn và nguy hiểm hơn.
‘Trông nó không giống như có thể thương lượng được.’
☾ Chính xác. Nói chuyện với bong bóng diễu hành thì khác gì tự vả cả! ☽
Đi ngược về cuối con hem, khối nước uốn éo tứ chi một cách kỳ quặc, dáng đi méo mó.
May thay, nó không nhìn vào tiệm giặt.
‘Phù…’
Trên nền sàn ướt phía sau nó vương vãi đầy kẹo sô - cô - la, chắc là trôi ra từ một cửa hàng văn phòng phẩm nào đó.
Ngay sau đó, đám cư dân của Khu Hẻm Tử Thần, những kẻ bị cuốn vào cuộc diễu hành, đổ tới.
“Của tôi! Là của tôi!!”
“Gửi tôi đến Công Viên Giải Trí Tươi Vui đi!! Tôi phải thắng!!”
“Phải tìm đứa trẻ tốt! Tìm đứa trẻ tốt!!”
Một đám người hỗn loạn kết hợp từ khách qua đường đến người bán hàng, chen nhau xé tung từng thanh sô - cô - la, điên cuồng tìm kiếm thứ gì đó bên trong -
- Có lẽ là vé công viên hoặc thẻ thành viên.
…Giống y như hình xăm của tôi.
: Socius :
‘...Nếu thấy nó, tụi kia sẽ xé cả da tôi để lấy.’
Mới vừa nghĩ, cảnh tượng kinh dị thường thấy trong mấy câu truyện kinh dị hiện lên trong đầu tôi, khiến sống lưng tôi lạnh toát.
Tôi hé cửa kính đúng lúc khối nước khuất bóng ở cuối con hẻm.
Lách cách.
…May quá, đám cư dân đang cào sô - cô - la kia chẳng ai liếc nhìn về phía này.
Tôi nuốt nước bọt, bật đồng xu và gọi ra một bàn tay thứ ba mờ mờ trong không khí.
Bàn tay lặng lẽ luồn qua khe cửa kính, khéo léo chụp lấy một thanh sô - cô - la vừa lăn tới gần cửa tiệm…
Ngay khi nó mang thanh kẹo về, tôi chụp lấy và nhét thẳng vào hình xăm chứa đồ của mình.
‘Phù.’
Nếu đã dính vào vụ này, chi bằng gom luôn dữ liệu về.
May mắn thay, có lẽ do chiếc nhẫn bạc đang hoạt động nên tôi không bị ảo giác hay âm thanh, hoặc bất cứ cơn thèm đi công viên nào cả.
‘Mình sẽ kiểm tra chiếc nhẫn kỹ hơn khi về thực tại.’
Tôi rút tay khỏi kho hình xăm và tắt『Đồng Xu Găng Tay』, rồi nhớ ra một món đồ mình đã mang theo từ lâu mà vẫn chưa dùng.
Vật phẩm đắt nhất trong [Shop Người Ngoài Hành Tinh].
『Chúng Tôi Có Thể Giúp!』
“...!”
Tôi lôi vật đó ra.
Một cái nút đỏ nhỏ.
…Phải rồi, Braun từng nói rằng, nó là một kiểu ‘thoát hiểm khẩn cấp’.
Nút thoát hiểm khẩn cấp.
‘Mình có nên bấm không?’
Với cái giá này, tôi từng định giữ lại cho các Bóng tối cấp cao hơn. Nhưng nếu tôi biến mất vào bây giờ thì có đáng không?
‘Được rồi.’
Thử xem.
Trước khi bấm, tôi đưa nút đỏ cho Đội Trưởng Lee Jaheon xem.
“Đội trưởng, cái này là-”
“Cậu muốn tôi đưa lời khuyên không?”
“...”
Hả?
“Cậu muốn tôi đưa lời khuyên không?”
“…Có.”
“Đừng dùng nó.”
“...”
Nghe vậy, tôi liền lạnh sống lưng.
“Đội trưởng… anh biết cái nút này là gì à?”
“Biết.”
“…Bấm vào sẽ có chuyện tệ sao?”
“Tùy vào cách cậu định nghĩa ‘tệ’.”
“…Sếp có thể nói rõ hơn không?”
“Không thể.”
“...”
“Tuy nhiên, trong tình huống hiện tại, tôi không khuyến khích cậu dùng nó.”
“...”
‘Huu…’
Cuối cùng tôi cất cái nút đi.
Lee Jaheon có thể không bao giờ nói hết mọi thứ anh ta biết, nhưng anh ấy không nói dối.
Và việc anh ấy cũng mua được đồ từ [Shop Người Ngoài Hành Tinh], càng khiến tôi bất an.
‘Tôi còn mượn tài khoản của anh ấy để vào shop đó mà.’
Tóm lại, nếu tôi cố tình dùng món này, chẳng khác gì tự vẽ thêm cái kết thảm vào hồ sơ khám phá của chính mình.
☾ Ối dào, anh không bấm à? Tôi cũng tò mò muốn xem chuyện gì xảy ra đó, thất vọng ghê~ ☽
Thật hả?
Cơn mệt mỏi dân trào trong tôi. Cảm giác tôi như vừa phát hiện ra ‘cái thang dây để rời khỏi tình huống tồi tệ này’ chỉ là tranh vẽ.
“...”
Tựa lưng vào tường tiệm giặt, tôi cố nuốt tiếng thở dài.
“Vậy là những lựa chọn còn lại đều không có tác dụng.”
Lee Jaheon nhìn tôi. Tôi thì gõ nhẹ tay lên cánh tay mình một cách sốt ruột.
“Như là… nếu phá hủy một căn nhà, có khi sẽ tạo ra kẽ hở trong khái niệm ‘hẻm’ và thoát– Khoan, sếp đừng đấm thật!”
“Rõ.”
Tôi điên mất thôi.
Tôi lao tới ngăn thằn lằn kia khỏi đục tường bằng tay không, rồi ngồi phịch xuống sàn.
‘Thật sự không còn cách nào khác sao?’
Một là chết, hai là thoát.
Thực sự không còn lựa chọn nào đáng tin hơn là chơi tất tay kiểu đó sao?
Chắc chắn, cách rời khỏi một truyện ma là…
...
À.
“...!”
Tôi bật dậy.
“Cậu Hươu.”
“Đội trưởng!”
Cái này- cái này có thể hiệu quả!
“Có một cách ta có thể thử. Trước tiên, rời khỏi đây, rồi di chuyể-”
Lee Jaheon đặt tay lên vai tôi, kéo tôi về phía sau.
“Tránh ra.”
“...”
Tôi quay đầu lại.
Qua cánh cửa kính của tiệm giặt, một bóng đen hiện ra.
Nó đang nhìn chúng tôi.
Khối nước đen nói:
⦃ T ì m T h ấ y R ồ i ⦄


2 Bình luận