Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị...
백덕수 UOONGPIG; 웅돼지
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel

Chương 91.2: Câu Chuyện Nền

2 Bình luận - Độ dài: 1,573 từ - Cập nhật:

‘Hmm.’

Đừng nhìn vào mắt chúng.

Tôi vội vàng tránh ánh nhìn.

Rùng rợn thì rùng rợn, nhưng vẫn còn chịu được.

Con ma-nơ-canh cúi người thật sâu, dáng điệu nó đầy sự lễ thiệp, rồi nó ra hiệu mời tôi bước theo.

Tất nhiên, ai bước theo thì xác định biến mất không dấu vết.

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream: Chuyện Ma

[Khu Hẻm Tử Thần]: Hồ sơ Khám phá #145

Khi Đội phó Choi mất tích sau khi đi theo chỉ dẫn của một nhân viên ma-nơ-canh. Những lời cuối cùng mà anh ta để lại thông qua thiết bị liên lạc là: ‘Tôi nghĩ mình đang đến quầy đăng ký thành viên của boutique.’

Ghi chú bổ sung: Một kẻ lang thang mang cặp kính gãy được cho là của nhân viên mất tích đã bị phát hiện tại con hẻm sau của cửa hàng. Người đó được cho là người mất tích.

(Hãy kéo xuống để biết thêm chi tiết)

========================

Tức là Đội phó có thể đã bị lộ là kẻ xâm nhập và bị cưỡng ép lao động để trả nợ, hoặc trả lệ phí đăng ký hội viên chưa được đóng.

“...”

Dù là lý do nào, tôi cũng không muốn tưởng tượng mấy bóng người dị dạng mặc đồng phục rách nát đó từng là ai.

‘Hiện tại, chuyện đó không quan trọng.’

Điều duy nhất mà tôi cần nhớ bây giờ…

…Là Tuyệt đối không được đăng ký hội viên.

‘Trước mắt cứ thử mua đồ với giá dành cho người thường là được.’

Nếu chỉ có hội viên mới được mua, tôi sẽ chuồn liền. Sinh mạng tôi vẫn quý hơn bất kỳ món đồ nào.

Nhưng ngay khi tôi giơ tay ra, định thể hiện chút thiện chí thì.

...!

Đám ma-nơ-canh bỗng giật mình như vừa nhận được tín hiệu gì đó trên mặt in của chúng.

Rồi chúng lại cúi đầu.

“...”

Và tôi biết ngay tại sao.

Tôi xoay tay kiểm tra.

Phía dưới gấu tay áo kéo lên, một từ Latin quen thuộc lấp ló hiện ra.

: Socius :

“…Cái này cũng được tính là xác nhận hội viên à?”

Đám ma-nơ-canh cúi đầu sâu hơn nữa.

“...”

Rồi. Giờ khó xử ghê.

‘Đây đã là lần thứ hai rồi.’

Hình xăm ‘hội viên công viên giải trí’ do linh vật để lại cho tôi quyền hạn trong một truyền thuyết đô thị khác.

☾ Socius.☽

☾ Từ Latin nghĩa là bạn đồng hành, thành viên, bằng hữu!☽

Như Braun từng nói, ý nghĩa của từ này dường như có tính phổ quát và được công nhận ở nhiều nơi khác nhau.

Cả Cố vấn Cáo cũng nhận ra…

‘Sao nó lại để thứ này trên người tôi?’

Trước đây, tôi còn có thể nghĩ là hên xui, nhưng giờ thì khác.

Tôi đã tận mắt chứng kiến sức tàn phá của ô nhiễm có thể tồi tệ và đáng sợ đến dường nào.

‘Thứ này mạnh thật, nhưng ảnh hưởng của nó lên mình cũng sẽ tương xứng.’

Đây không phải là loại dấu ấn có thể tạo ra bằng nghi thức thông thường. Mà là một biểu tượng đầy sức mạnh, một thứ không thể lường trước, được khắc thẳng vào da tôi.

Nhưng dù sao thì việc xác nhận hội viên cũng xong. Nếu nó nguy hiểm thì tôi càng phải tận dụng thật khôn ngoan.

“Cho tôi xem hàng.”

Ma-nơ-canh lại cúi đầu đồng loạt rồi di chuyển đến chỗ mấy hình nộm vừa làm việc. Chúng kéo tấm rèm phía sau, hé lộ một chiếc tủ kính sáng bóng như ma thuật xuất hiện từ hư không.

Bên trong là một bộ vest thanh lịch, có kiểu dáng tương tự bộ tôi đang mặc, nhưng màu sắc đậm hơn và bề mặt phát ra thứ ánh sáng kỳ lạ như đến từ một thế giới khác.

Ma-nơ-canh chắp tay lễ phép rồi nhìn tôi, như thể hỏi: “Ngài thấy vừa ý chứ?”

‘Bắt đầu rồi đấy.’

Tôi giơ tay.

“Khoan đã. Tôi chủ yếu đang tìm mấy món phụ kiện nhỏ, dễ tặng.”

Có một quy tắc quan trọng cần ghi nhớ ở đây.

Bạn không được tham lam.

Nếu cố lấy thứ gì đó vượt quá khả năng, cái giá phải trả sẽ vượt khỏi mọi chuẩn mực loài người (mặc kệ có trả được hay không).

Nên tôi phải giới hạn mục tiêu.

“Tôi thích thứ gì đó đơn giản, dùng hằng ngày được.”

Tấm rèm lại rũ xuống. Khi được kéo lên lần nữa, bên trong tủ kính đã thay đổi hoàn toàn.

Các hình nộm toàn thân biến mất, thay vào đó là vài hình nộm nửa trên, đeo vòng tay, dây chuyền, nhẫn... lấp lánh dưới ánh đèn.

“...”

Tôi quan sát kỹ rồi chọn món nhỏ nhất, ít nổi bật nhất.

Một chiếc nhẫn bạc mảnh.

Khắc hoa văn tinh xảo, mảnh như tơ, và có vẻ là món tốn ít nguyên liệu nhất để làm ra.

Nói cách khác, nó là mặt hàng rẻ nhất.

“Cái này giá bao nhiêu?”

Ma-nơ-canh đồng loạt giơ tay lên, cùng chỉ về phía—

…đám đồng đội đứng sau lưng tôi.

“...”

Tất nhiên rồi.

Theo ghi chú từ hồ sơ, hình thức thanh toán chuẩn ở boutique này là…

Sinh mạng con người.

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream: Chuyện Ma

[Khu Hẻm Tử Thần]: Khu Hẻm Sau Của Boutique.

Nhân viên quản lý ■■■ đã giả danh thành viên boutique bằng thiết bị gây rối loạn tư duy.

Mặt hàng đã mua: Nhẫn

Giá: Ba dân thường (Một người 35 tuổi, hai người 21 tuổi)

※Chú ý: Để phục vụ kiểm toán chính phủ, hồ sơ khám phá này đã được chuyển giao. Truy cập toàn văn bị giới hạn cho cấp độ bảo mật C trở lên.

========================

“Anh Hươu?”

“...”

“Ờ-ờm, xin lỗi, nhưng rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì vậy…”

“À, tôi hiểu rồi. Gói lại giúp tôi.”

Đám ma-nơ-canh hành động cực kỳ chuẩn xác.

Chúng nhẹ nhàng lấy chiếc nhẫn ra khỏi tủ kính, rồi từ một chỗ nào đó, chúng mang ra một sợi chỉ lụa và gắn thẻ lên nhẫn. Sau đó, đám ma-nơ-canh nâng chiếc nhẫn lên như thể mời tôi kiểm tra.

Trên thẻ, một dòng chữ được viết bằng nét bút hoa lệ và mảnh như tơ hiện ra, nó bé đến mức gần như không thể đọc nổi.

Để tránh bị nhiễm lời nguyền hoặc dính tới sự quái dị của [Khu Hẻm Tử Thần], tôi không liều mình tự đọc mà quay sang nhờ Braun.

‘Braun, anh đọc hộ được không?’

☾ Không thành vấn đề! Nó ghi là: Chế tác thủ công, ánh bạc vĩnh cửu không phai. Kỹ nghệ quý tộc trường tồn.☽

☾ Nghe y hệt mấy câu chào hàng cho giới nhà giàu mới nổi với mấy thiếu niên đua đòi! À nhưng giữ bí mật nhé, bạn thân mến! ☽

‘…Phải rồi.’

Y như tôi đoán.

‘Vĩnh cửu’, ‘trường tồn’…

Mấy từ khóa này ám chỉ khả năng gắn liền với độ bền và sự bảo vệ lâu dài.

Tôi nhớ vật phẩm nhẫn này được nhắc trong một hồ sơ khám phá nào đó, rồi nó có cả mục wiki riêng về nguồn gốc nữa.

Chiếc nhẫn này dính dáng tới một sự kiện ô nhiễm quy mô lớn.

Sau khi đổi ba dân thường lấy chiếc nhẫn boutique này, một người dân đã sống sót nhờ nó và trở thành hành khách duy nhất của chuyến tàu.

‘Sao lúc nãy mình không nghĩ ra chứ.’

Sự kiện đó liên quan trực tiếp đến món hàng tôi đang cầm.

Tai nạn đoàn tàu Tamra, thảm kịch gây ra bởi『Trái Tim Bạc』.

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma

[■■■ Tuyến đường số 16]: Nhân viên ■■■

Người duy nhất sống sót của Daydream Inc. trong [Thảm họa Chuyến Tàu Tamra].

Họ khai rằng chiếc nhẫn đã bị mất ngay sau vụ tai nạn. Và chiếc nhẫn ấy được cho là yếu tố quyết định giúp họ sống sót qua vụ việc.

========================

Sự kiện này đã được phân loại là lỗi con người trong hồ sơ của Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên. Thậm chí, nó được viết thành truyện ngắn đăng trên wiki công ty vì độ dài và chi tiết khủng khiếp.

Một chiếc nhẫn đủ mạnh để đảm bảo sống sót không bị nhiễm trong một thảm họa quy mô như vậy…

Để tạo sự liền mạch và chiều sâu cho nguồn gốc của nhẫn, mục boutique đã được tạo ra như một phần câu chuyện nền.

Nói cách khác, phụ kiện và trang phục bán ở đây đã được kiểm chứng gián tiếp thông qua wiki.

Khi đeo, chúng được cho là sẽ giúp người dùng kháng lại các hiện tượng làm rối loạn tâm trí như ảo giác, tẩy não, hay hoang mang cực độ.

Tóm lại.

‘Đây là một món thiết bị kháng tâm linh cực mạnh.’

…Một món không thể thiếu cho đứa như tôi, người từng suýt chết vì nhiễm ô nhiễm tâm trí.

“...”

Tôi ngẩng đầu.

“Hoàn hảo. Tôi lấy chiếc nhẫn này.”

Bình luận (2)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận

Rồi anh định trả cái gì
Xem thêm