Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị...
백덕수 UOONGPIG; 웅돼지
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel

Chương 90.1: Mặc Cả

3 Bình luận - Độ dài: 1,650 từ - Cập nhật:

Trong chuyện kinh dị Khu Hẻm Tử Thần, mỗi con hẻm đều có một chủ đề riêng.

Giống như ngoài đời, các cửa hàng thường tụ tập theo từng loại, tạo thành các khu thương mại. Dĩ nhiên, các con hẻm trong Khu Hẻm Tử Thần xuất hiện một cách ngẫu nhiên, và tần suất gặp cũng khác nhau.

Những khu vực đã xác nhận của Khu Hẻm Tử Thần:

1 - Hàng rong

2 - Sách

3 - Thú cưng

4 - Trang sức

5 - Đồ dùng hằng ngày

6 - Đèn

7 - Thịt

...

Hiện tại, bọn tôi đang ở khu bán đồ dùng hằng ngày.

Vậy mà bằng cách nào đó, tôi lại đang tiến thẳng về phía cửa hàng trông kém hấp dẫn nhất khu này.

Một tiệm thịt với đủ thứ nội tạng và thịt tươi lủng lẳng, ngọ nguậy treo lơ lửng.

*Ngọ ngoạy, ngọ ngoạy.*

‘Cứ coi như đây là nhà ma đi.’

Mọi thứ sẽ ổn thôi. Không món nào nhìn giống như nguyên gốc của nó lúc còn sống. Chúng chỉ là mấy bộ phận rời. Tôi sẽ giả vờ đây là mô hình hoạt hình trong một khu vui chơi giải trí…

Khoan đã. Nghĩ đến khu vui chơi lại làm tôi nhớ đến [Công Viên Giải Trí Vui Tươi], mà cái đó còn đáng sợ hơn!

‘B-Bình tĩnh.’

Tôi không thể lùi bước vào bây giờ được.

Giả vờ điềm tĩnh, tôi bước chậm rãi tiến về phía tiệm thịt.

〔Tiệm Thịt Tươi〕

Dưới ánh đèn đỏ và xanh rọi lên mặt kính, gã chủ tiệm đang mài dao bỗng ngẩng đầu lên.

Chủ tiệm thịt có một thân hình to lớn mặc tạp dề đẫm máu.

Nhìn kỹ lại…

Chủ tiệm là một con bò bị lột da chỉ còn trơ  lại chút thịt trên đầu, nghe tôi gọi, nó nhìn chằm chằm về phía bọn tôi.

Cọt kẹt.

Nó đưa tay ra như thể đang vẫy gọi, mời khách đến xem hàng.

“G-giám sát viên ơi, khoan đã!”

Kang Yihak bước lên và chắn trước mặt tôi.

“Ha ha, ừm, em nghĩ mình không cần gì ở tiệm này đâu ạ. Tụi mình thử sang chỗ khác xem đi!”

“Nhưng mà chủ tiệm đã mời rồi. Không vào thì bất lịch sự quá.”

 ☾ Đúng vậy. Lịch sự là điều quan trọng mà! ☽

“Khônggg!”

Nhận ra mình vừa nói quá to, Kang Yihak lập tức hạ giọng, gấp gáp nói tiếp, “Trong sổ tay có ghi rõ là không được vào khu thịt mà…!”

Cô ấy nói đúng.

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma

[■■■ Tuyến đường số 16]: Khu Thịt

Nếu phát hiện khu thịt trong Khu Hẻm Tử Thần, bạn không được bước vào. Hãy quay lại hẻm trước đó.

Nếu buộc phải vào (ví dụ: bị người bán đuổi theo), hãy đeo tai nghe để chặn âm thanh và đi bộ thật nhanh đủ 1.000 bước để sang hẻm kế tiếp.

Nếu có đồng đội bị lôi kéo bởi lời mời ‘dùng thử’ của người bán, hãy bỏ lại và tăng tốc rời đi.

========================

Chỉ đọc mấy dòng đó thôi cũng đủ nổi da gà.

“Đúng là vậy thật.”

“Ồ, vậy là anh nhớ rồi hả? Vậy thì-”

“Rồi sao?”

“...?!”

“Tôi muốn mua đồ.”

Nói xong, tôi bước thẳng vào tiệm thịt.

“Anh Hươu…!”

Tôi xin lỗi anh Bò Rừng nhé! Nếu anh muốn chạy thì cứ tự nhiên…!

Nhưng rồi tôi lại nghe thấy tiếng bước chân của hai người còn lại lặng lẽ đi theo. Có vẻ cả hai người kia quyết định không bỏ tôi lại.

Hửm. Tôi tưởng họ sẽ chuồn cơ.

‘Hóa ra mình mới là đứa muốn chạy nhất…’

Nhưng nếu dừng lại, tôi sẽ lại bị Kang Yihak lôi đi hết chỗ này tới chỗ khác. Thế nên tôi tiếp tục bước tới.

Cuối cùng, ba đứa chúng tôi đứng cạnh nhau trước tiệm thịt sáng choang, đầy những phần thân thể rùng rợn…

Dĩ nhiên, tôi là người đứng đầu.

Haa.

...

Con bò không da nhìn tôi chằm chằm.

‘Uuuugh.’

Tôi không được nhìn kỹ nó.

Tôi cố gắng khiến tầm mắt mờ đi trong khi liếc nhìn gần phần cổ nó, nhưng mấy mạch máu đang đập phập phồng khiến tôi vội quay đi nhìn vào chiếc tạp dề đầy máu.

Nhìn tạp dề… đỡ ghê hơn.

“Xin chào. Ở đây có bán sản phẩm tươi không?”

Gật đầu.*

“Chỗ anh có nhiều món ngon phết đấy. Hmm… cho tôi xem phần chi trước được không?”

Thịch.

Cái đầu bò không da chuyển động, mở cửa kính.

Từ bên trong, các ‘chi trước’ được kéo ra, bày hàng trước mặt tôi.

…Tất cả đều đang ngọ nguậy và vẫn còn sống.

Bàn chân động vật.

Bàn tay khỉ.

Cánh tay khỉ.

…Xúc tua?

Bàn chân thú.

Bàn tay khỉ…

Và rồi một bàn tay người với nhẫn trên ngón tay xuất hiện, nó run rẩy cào cào lên sàn kính một cách tuyệt vọng…

‘Ghê quá.’

Tôi cố gắng giữ vững tinh thần.

Giả vờ bình thản, tôi nhìn xuống chỗ thịt được trưng bày.

…Không có bàn tay trái nào ưng ý tôi hết.

‘Thật tiếc.’

Đã chịu đựng tra tấn tinh thần đến thế, ít ra tôi cũng phải vớ được gì xứng đáng chứ.

Gạt hình ảnh Đội phó Eun Haje ra khỏi đầu, tôi ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi chủ tiệm, “Loại có xương chắc sẽ nấu nước dùng ngon hơn… Hmm. Anh có món nào liên quan đến mắt không?”

Thịch!

Bị từ chối một lần, chủ tiệm có vẻ mất kiên nhẫn. Tôi nghe loáng thoáng tiếng hai người phía sau nín thở.

Tôi cũng hít một hơi thật sâu để đè nén nỗi sợ.

‘Phần trưng bày…’

Phần tay bị dọn đi, thay vào đó là một loạt nhãn cầu.

Một con mắt đen với tròng tím lấp lánh.

Một con mắt xanh to bằng nắm tay.

Một ống kính còn dính mô thịt.

Một con mắt trắng vô hồn đang run rẩy.

Và… một con mắt màu nâu đậm đang nhìn tôi chằm chằm một cách tuyệt vọng.

‘Haa.’

Tôi nhắm mắt lại một thoáng, rồi mở ra.

“Cái kia được đấy.”

Tôi chỉ vào con mắt đầu tiên, con mắt đen ánh lên sắc tím lạnh lùng.

“Tôi muốn mua nó. Anh không cần cắt ra hay gì đâu.”

...

Con bò không da nhìn tôi chằm chằm rồi giơ tay ra.

Cử chỉ rõ ràng: tôi cần trả tiền.

Kang Yihak thì thào, “…Giám sát viên, chắc anh nên thăm dò xem họ muốn loại thanh toán gì…”

“Không cần.”

Tôi lấy ra một cái hộp từ kho đồ hình xăm của mình.

Thịch.

Một hộp đầy ngô và cà rốt hạ xuống trước mặt tiệm.

“...??”

“...?!”

“Tôi trả bằng cái này.”

Khi giao dịch tại tiệm thịt này, vật phẩm trao đổi phải là đồ ăn mà bò có thể tiêu thụ.

Chuẩn luôn. Dù cửa hàng trong Khu Hẻm Tử Thần hay dùng mấy loại tiền quái dị, thì bọn tôi đâu có quyền truy cập mấy thứ đó.

‘Thế nên tôi phải đem hàng đi đổi.’

Do mỗi tiệm nhận những món khác nhau, tôi đã nhét đủ thứ vào kho từ đồ dùng hằng ngày, trang sức, đồ ăn vặt, cho đến cả một thùng rau củ.

Tất nhiên, có tiệm chỉ nhận những thứ chẳng ai tỉnh táo mà đưa, nhưng ở đây chắc là được.

“Anh muốn bao nhiêu trong số này?”

...

Gã chủ tiệm giơ tay định lấy toàn bộ đống rau.

Hai người đồng đội vốn đang chết khiếp vì chiêu lôi đồ trong kho của tôi, thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Ồ, giao dịch thành công rồi…”

“Khoan đã. Tất cả á?”

“...?!”

Tôi cau mày, rồi chen ngang.

“Thế thì đắt quá. Dù hàng có tươi cách mấy thì cũng phải có giới hạn chứ. Tôi đã tốn bao công mới đem được hàng còn nguyên như cái đống này đến đây đó…”

“A-Anh Hươu…?!”

Giờ thì hai người kia nhìn tôi như thể tôi bị điên, nhưng tôi vẫn nói tiếp.

“Anh tăng giá vì tôi chọn món đó à? Hay là do thiếu nguồn cung?”

Gật đầu.*

“Ra là tình hình khó khăn thật. Nhưng dù vậy, giá này vẫn vượt ngân sách tôi cho phép… Hừm.”

Tôi cố tình im lặng một lúc.

Chủ tiệm cũng không nói gì.

Cái đầu bò không da dường như đang nhìn tôi trống rỗng, rồi chầm chậm lết về phía quầy thu ngân. Sau đó, nó trở lại với một nắm đồng xu rỉ sét có số và chữ in ngược.

Đó là tiền tệ địa phương.

‘Đây rồi!’

Thành công rồi…!!

Không phải tiệm nào cũng chấp nhận hàng đổi hàng, và với những tiệm như vậy, cách duy nhất để đối phó chúng chính là số tiền này!

 ☾ À, quả là một kịch bản đã được sắp xếp hoàn hảo! Một màn trình diễn được chuẩn bị chỉn chu lúc nào cũng mang đến đầy niềm vui! ☽

Tôi mỉm cười và nhận lấy mấy đồng xu.

“Chỗ thối lại này được rồi. Cảm ơn. Tôi sẽ nhận món hàng luôn.”

...!

Nghe vậy, chủ tiệm rướn người đầy phấn khích và bắt đầu đóng gói món hàng tôi chọn.

Con mắt đen lăn lộn loạn xạ được nhúng trong dung dịch trong suốt, rồi gói lại bằng túi nhựa và trao cho tôi.

Tôi cố hết sức không nhìn kỹ vào cả đống xu lẫn món hàng kia.

“Cảm… ơn.”

Và rồi-

Phẹt.

Một vệt máu từ tạp dề của chủ tiệm văng lên mặt tôi.

Và cả mặt Jang Heonun.

“...!”

Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

Sợ khiếp vía mất
Xem thêm