Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị...
백덕수 UOONGPIG; 웅돼지
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel

Chương 96.2: Lời Nguyền

5 Bình luận - Độ dài: 1,175 từ - Cập nhật:

“Chỉ là một ngày làm việc bình thường thôi.”

[Aha.]

Tài xế không bao giờ nói thẳng mình thích đề tài gì, chỉ đưa ra những câu hỏi nửa vời.

Nhưng đồng hồ tính cước thì trả lời hộ anh ta.

10,50010,500

10,70010,700

10,90010,900

11,20011,200

Tốc độ tăng không phanh luôn.

☾ Trời đất, tên tài xế này không biết nói chuyện xã giao à? Nếu anh muốn bầu không khí sôi nổi, tôi có thể tiếp sức với tư cách một phát thanh viên chuyên nghiệp… ☽

‘Không cần.’

Tôi đã lường trước chuyện này. 

Theo một cách nhanh chóng và thản nhiên, tôi trả lời câu tiếp theo, “Nhưng tôi suýt chết khi đang làm việc.”

Cộp.

“Suýt nữa thì tôi bị làm thịt chung với mớ rau khi đang định mua ít thịt ở tiệm.”

Đồng hồ dừng lại.

[11,30011,300]

“May mà chủ tiệm là người ăn chay. Tôi đổi rau lấy đường sống, còn hời được ít tiền mặt nữa.”

...

Ngón tay tài xế đang gõ trên vô - lăng chậm lại.

Tốc độ xe giảm đi.

[Chuyện sau đó thế nào?]

Phù.

“Tôi men theo ngõ sau.”

Dính mòi rồi.

Mình đang làm gì đây?

‘Nhồi nhét thật nhiều từ khóa đúng vào câu trả lời.’

Mục tiêu: nói đại sở thích của bất kỳ một trong bốn tài xế.

Chiến thuật của tôi mang tên: ‘chủ đề nào cũng lấy một cái’.

Và may mắn thay, hoàn cảnh hiện tại của tôi vốn đã đầy rẫy các yếu tố giật gân để khai thác.

‘Sáu tháng qua, đời tôi đúng toàn những trò cười ra nước mắt.’

[Ngày mai anh định làm gì?]

Câu hỏi vẫn tới đều đều.

“Tôi định nghỉ ngơi, chiêm nghiệm lại những chuyện đã qua. Cũng khá là... dữ dội đấy.”

Bất kể câu hỏi là gì, tôi đều cố dẫn dắt về các chủ đề có sức hấp dẫn: ác mộng, ẩm thực, máu me, sinh tồn, linh vật, nấu ăn, bói toán, hồn ma...

Tất cả đều được nhét gọn vào trong những lời kể nghe như tán gẫu thường ngày.

Cuối cùng, chiếc taxi bò chậm như xe đạp.

Tôi cứ thao thao bất tuyệt, đến mức Braun phải thán phục không biết bao nhiêu lần vì khả năng khuấy động bầu không khí của tôi.

Đến khi cổ họng tôi khô khốc, gần như mất tiếng...

[…Đã đến nơi.]

Chiếc taxi dừng lại.

[Địa điểm đến: Ga Seoul.]

Cạch.

Khóa cửa sau bật mở, cửa kính mờ hạ xuống và để lộ khung cảnh quen thuộc…

Màn đêm tại ga Seoul hiện ra trước mắt tôi.

‘Ha…!’

Tôi nhẹ nhõm đến muốn bật khóc.

Dù tôi rất muốn nhảy ra luôn, nhưng tôi trước tiên phải thanh toán.

Tôi nhìn đồng hồ.

[29,70029,700]

[29,80029,800]

Cạch.

Tài xế dừng đồng hồ.

[29,80029,800]

‘Thành công rồi…!’

Dưới 30,000 thường chỉ có ở những chuyến đi vỏn vẹn 10 phút.

Mức này đảm bảo tôi không lãnh hậu quả quá nặng.

[Xin mời thanh toán.]

Tài xế đưa tay ra sau.

Trong tay anh ta là một tấm séc.

〔-29,900 / Mã 1〕

Tôi cẩn thận nhận lấy tấm séc kiểu cũ, niêm phong bằng con dấu sáp hình rắn...

Mặt sau có ghi loại nguyền rủa hành khách phải chịu.

〔Mã cước 1: Bệnh tật〕

〔Sốt cao ba ngày, đau đầu, ho ra máu, cả người rét run.〕

Tốt.

‘Cái này thì tôi chịu được.’

Còn hơn là phá sản hoặc người thân chết.

“Cảm ơn anh.”

Tôi ôm tấm séc, cúi chào thật sâu, rồi mới bước ra khỏi taxi.

“Ha.”

Không khí mùa đông lạnh toát mà tôi cảm thấy sảng khoái lạ thường…

Cốc cốc.*

“...!”

Sau tiếng gõ, kính xe bên ghế lái hạ xuống một nửa.

[Hành khách.]

Tôi suýt ngất tại chỗ.

“Vâng?”

[Cuộc trò chuyện nãy thật thú vị. Tôi nghĩ các đồng nghiệp của mình cũng sẽ thích nghe câu chuyện của anh…]

Trong bóng tối, bàn tay đeo găng của tài xế gõ nhịp lên vô - lăng…

[Khi tôi nghỉ hưu thì hẹn gặp lại. Khi đó, tôi sẽ đãi anh một chầu.]

Tôi nuốt nước bọt.

…Lộ rồi sao?

Bốn tài xế này lấy cảm hứng từ một hình tượng kinh điển mà đáng sợ: Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền.

Chinh phục, chiến tranh, nạn đói và cái chết, bốn người họ trở thành những tài xế ngày tận thế đúng nghĩa trong câu chuyện ma chơi chữ kỳ quái này.

Chỉ cần một câu như vậy cũng đủ khiến tôi lạnh sống lưng.

Nhưng tôi vẫn gật đầu bình thản.

“Nghe được đấy.”

Dù sao thì… trừ phi tận thế đến thì Tứ Kỵ Sĩ không về hưu đâu!

Mà nếu có thì tôi đi đời nhà ma từ đời nào rồi!

“Tôi cũng mong được gặp lại anh. Chúc anh làm việc suôn sẻ.”

[Hahaha… Đúng là mệt mỏi.]

Nói rồi, kính xe kéo lên và chiếc xe đen biến mất khỏi ga Seoul như bóng ma, chỉ để lại vệt đỏ của bảng hiệu taxi lơ lửng trong đêm.

“...”

Tôi cúi nhìn tấm séc âm trong tay.

Đúng lúc đó, nó bốc cháy.

Tôi bắt đầu ho ra máu.

“Khụ-!”

Cơn sốt cao và đau đầu như thiêu đốt sọ, nhưng tôi vẫn chịu được.

Còn có một người khác đang nhìn tôi, một con thằn lằn.

Anh ta cũng đang chảy máu từ mũi.

‘Uuuuugh.’

Không đẹp mắt gì cho cam, nhưng tôi vẫn nuốt nước bọt lẫn máu mà lên tiếng.

“Ờm, chắc... ba ngày nữa sẽ khỏi. Có vẻ như… luật là vậy.”

“Ừ.”

“Cảm ơn anh vì đã không hỏi han hay làm khó em trong taxi. Em thật sự… biết ơn- khụ-”

Thằn lằn nhìn tôi, mặt anh ấy không hề đổi sắc, dù chính anh ta cũng ho ra máu.

“Kim Soleum - ssi.”

“Vâng?”

“Xin nghỉ ốm đi.”

“…Vâng.”

Một lúc sau.

Chờ cho máu ngừng ho, hai đứa tôi gọi taxi khác về ký túc xá công ty.

Dù ngồi xe có hơi căng thẳng, chuyến đi về không gặp biến cố gì.

Ngoài chuyện đầu hai đứa nóng sốt như cái lò nung, tôi với Đội trưởng vẫn về nhà an toàn.

‘Không ngờ Lee Jaheon cũng ở chung tòa ký túc xá với mình.’

Chúng tôi tạm biệt nhau ở sảnh.

“Xin nghỉ ốm đi.”

“Vâng… Cảm ơn anh.”

Chuyện quan trọng hơn để dành lúc vào công ty nói tiếp.

“Phù.”

Và như thế…

Tôi đã về đến nơi.

‘Căn ký túc xá này đúng là có chút gì đó giống như nhà thật.’

Mở cửa ra, luồng hơi ấm bên trong phả ra như ôm lấy tôi. 

Dễ chịu ghê.

Đang sốt thế này, tôi chỉ muốn tắm nước nóng rồi gục xuống giường luôn, nhưng…

Tôi còn một chuyện cần làm trước.

‘Hửm.’

Tôi nhìn thấy một đôi giày không phải của mình ngay cửa ra vào.

Đôi giày da của Baek Saheon.

Bình luận (5)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

5 Bình luận

sắp có thanh niên đc +1 mắt
Xem thêm
TRANS
cái tính cước bị lặp kìa
Xem thêm
Thanks for new chapter, trans
Xem thêm
Nghỉ ốm quan trọng lắm đó kkkk
Xem thêm