ARC 1 - Thiên Khước

Chương 2 - Tán Mệnh (1) - đã fix

Chương 2 - Tán Mệnh (1) - đã fix

"Trợ... Trợ lý Seo. Chuyện này là sao..."

"Cái... cái kia là gì vậy?"

Trưởng phòng Kim và Trợ lý Kang thì thầm hỏi.

Nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà trả lời, tôi đang tập trung toàn bộ tinh thần vào dòng nước dãi đang nhỏ xuống từ miệng con cáo ngay trước mắt.

[Đây là một nhóm nhân tộc có kẻ biết lễ nghĩa, nên ta sẽ không tùy tiện làm hại. Tuy nhiên, muốn ở lại trong lãnh địa của ta thì phải trả giá. Chỉ cần một kẻ trong số các ngươi dâng lên một tứ chi (tay hoặc chân), ta sẽ cho phép các ngươi tạm trú. Ai sẽ là người hiến dâng?]

Phải rồi.

Đằng nào chuyện cũng đã đến nước này.

"Tôi... sẽ dâng."

Tôi run rẩy đưa cánh tay trái ra.

Kiếp trước, khi chưa biết gì cả, tất cả mọi người đều hét toáng lên khi thấy con cáo.

Hậu quả là chọc giận nó, tất cả đều bị xé xác, cụt tay cụt chân rồi chết dần chết mòn.

Lúc đó sống sót được đã là một kỳ tích.

Nhưng giờ tôi đã biết "Lễ của rừng", đã lấy được thiện cảm của nó.

Không giống như kiếp trước, không phải là tay chân của tất cả mọi người.

Cũng không phải là toàn bộ tứ chi.

Chỉ cần tứ chi của một người.

Trong số đó, chỉ cần một cánh tay là đủ.

Hơn nữa, hai ngày sau các tu sĩ sẽ đến, họ sẽ chữa lành nó cho tôi.

[Quả là một nhân tộc hiểu lễ nghĩa. Ta ghi nhận tấm lòng của ngươi, sẽ nếm thử một cách ít đau đớn nhất có thể.]

Con cáo há cái miệng khổng lồ ra, ngoạm trọn lấy cánh tay tôi.

"!!!! Aaaaaaa!!! Áaaaaaaa! Hộc! Aaaaaa!"

Da thịt sống bị hàm răng sắc nhọn xé toạc.

Xương cốt vỡ vụn, mạch máu nổ tung.

Rắc, rộp, rắc!

Bụp!

Xoạt!

Con cáo nhai cánh tay tôi một lúc, rồi giật mạnh, xé lìa nó khỏi cơ thể tôi.

"Hộc... Ặc... Aaa..."

Tôi quằn quại trong đau đớn, trong cơn mê sảng bán sống bán chết, tôi vơ vội nắm cỏ Trấn thống (giảm đau) đã hái sẵn.

Rồi tống cả rễ lẫn lá vào mồm nuốt chửng.

Đất cát dính ở rễ cây lạo xạo trong răng, nhưng giờ không phải lúc để bận tâm.

Đau quá! Đau thấu trời xanh!

Không biết tôi đã nhét bao nhiêu cỏ vào mồm, một lúc sau dược tính bắt đầu phát huy, cơn đau dịu đi đôi chút.

Rộp, rộp... Chép chép.

Và rồi, sau khi nhai nuốt trọn cánh tay tôi, con cáo dùng lưỡi liếm mép.

[Thấy mùi hương độc đáo cứ tưởng vị sẽ khác. Hóa ra cũng chẳng khác gì đám nhân tộc bình thường. Thậm chí trong mạch máu còn tắc nghẽn nhiều tạp chất, vị rất nồng, hậu vị không ngon.]

"...Xin dâng lên... cống phẩm hèn mọn."

[Nhận lấy cái lễ của ngươi, ta cho phép các ngươi ở lại lãnh địa của ta trong 7 ngày đêm. Thần thông của ta đã lưu lại, nên vết thương đó sẽ không khiến ngươi chết đâu.]

Nói xong, con cáo nhảy phắt một cái, biến mất vào sâu trong rừng.

"Hộc, hộc... hộc... hộc..."

Tôi nhai nát cỏ Chỉ huyết (cầm máu), rồi đắp phần nước cốt lên mỏm cụt nơi cánh tay vừa bị xé mất.

Một lúc sau máu ngừng chảy, cơn đau cũng dần lắng xuống.

"Ư... hự..."

"Trợ... Trợ lý Seo!"

"Trợ lý Seo Eun-hyun!"

Trưởng phòng Kim và Trợ lý Kang hốt hoảng chạy lại đỡ tôi.

"Chuyện... chuyện quái gì thế này? Con quái vật vừa rồi là cái gì?"

"...Tạm, tạm thời. Vào trong rồi tôi giải thích."

Được hai người dìu vào hang, tôi bắt đầu kể lại sự thật pha lẫn dối trá cho họ nghe.

"Sáng sớm nay tôi dậy sớm ra ngoài thì gặp con cáo đó. Nó đã nói cho tôi biết."

Dù sao thì vài ngày nữa họ cũng sẽ tự biết hết thôi.

Tôi nói những kiến thức mình biết trước như thể là do con cáo kể lại.

Rằng đây không phải thế giới cũ, mà là một thế giới hoàn toàn khác.

Nơi Tiên nhân, Tu sĩ và Võ lâm nhân thực sự tồn tại.

"...Võ lâm ư. Nghe mà tim đập thình thịch ấy nhỉ."

"Haha, sống đến từng này tuổi đầu mới thấy chuyện này..."

Trưởng phòng Kim và Phó phòng Oh làm ra vẻ mặt ngớ ngẩn, cố gượng gạo đùa cợt về chuyện võ lâm.

"Haha, Trợ lý Seo. Nói về thế giới võ lâm thì tôi rành lắm. Cho nên là..."

Nhưng không giấu nổi cảm xúc thật, giọng Trưởng phòng Kim run lên.

"Đừng chết nhé. Cậu mà chết thì..."

Ông ấy không phải hào hứng vì đến thế giới võ lâm.

Ông ấy chỉ đang cố nói đùa để phân tán sự chú ý khỏi nỗi đau đớn của việc tôi bị cụt tay mà thôi.

Trưởng phòng Kim và Phó phòng Oh đang cố gắng xua tan bầu không khí nặng nề.

Vì ở đây, họ là những người lớn tuổi nhất.

"...Không sao đâu ạ. Không chết được. Lúc nãy con cáo có nói mà, thần thông của nó lưu lại nên vết thương này không gây chết người đâu."

Thực tế thì kiếp trước, vì không biết giữ lễ, tất cả đều bị xé xác.

Trong cơn đau đớn đến mức muốn chết đi cho rảnh nợ ấy, chúng tôi chẳng ai chết cả.

Không, là không thể chết.

"...Nhưng Tiên nhân là cái gì? Tu sĩ nữa?"

Khi Phó phòng Oh thắc mắc, Trưởng ban Jeon (Jeon Myeong-hoon) lên tiếng giải thích.

"Không phải kiếm hiệp, mà là tiểu thuyết Tiên hiệp..."

Jeon Myeong-hoon giải thích sơ qua khái niệm Tiên hiệp cho Trưởng phòng Kim và Phó phòng Oh.

"Ra là vậy..."

"Trưởng ban Jeon cũng biết mấy cái lạ lùng nhỉ."

"Bình thường tôi cũng hay tìm hiểu..."

'Giờ làm việc không lo làm, toàn ngồi đọc truyện tiên hiệp chứ gì...'

Chính vì thế mà hắn mới đùn đẩy hết việc cho tôi.

Cơn giận bùng lên trong chốc lát, nhưng tôi nhanh chóng gạt đi và tiếp tục.

"Tóm lại, chủ nhân khu rừng bảo muốn ở lại thì phải dâng vật tế, nên tôi đã đưa cánh tay của mình. Đổi lại, trong một tuần tới chúng ta sẽ an toàn trong khu rừng này."

"M, một tuần ư? Hết một tuần thì... sao?"

"...Thì phải dâng vật tế khác."

Nghe đến đó, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía vai tôi.

Tất cả đều tái mét mặt mày.

"Mà mọi người lấy giúp tôi ít cỏ Trấn thống với. Đau quá."

"À, ừ. Cái này phải không?"

"Cảm ơn."

Tôi nhai thêm một rễ cây nữa.

"Tôi ngủ một lát đây. Mong mọi người... thông cảm."

Có lẽ do sốc quá nặng, khi thả lỏng ra là cơn buồn ngủ ập đến.

Trấn áp cơn đau bằng thảo dược xong, tôi chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.

Người ta bảo thính giác là giác quan sống dai nhất.

Cho nên dù chưa tỉnh hẳn, tôi đã nghe thấy tiếng nói chuyện của những người khác.

"Cái gì, vật tế á! Vô lý hết sức..."

"Ý là sau một tuần lại phải dâng tay chân lên cho nó ăn à?"

"Phải tính cách rời khỏi đây trong vòng một tuần thôi."

"Trợ lý Seo tội nghiệp quá..."

"Coi như Trợ lý Seo là người đầu tiên gặp... cái đó nên bị ăn thịt còn gì."

"Nói đúng hơn là cậu ấy đã hy sinh đầu tiên."

Trong cơn mơ màng, tôi vẫn nghe được cuộc đối thoại đang tiếp diễn.

"Thế nhưng, nếu sau một tuần mà vẫn không thoát khỏi rừng thì sao?"

Jeon Myeong-hoon hỏi bằng giọng lạnh tanh.

Không ai trả lời.

"Vậy lúc đó ai sẽ là người bị xé tay chân tiếp theo?"

Sự im lặng bao trùm trong hang.

'Dù sao thì 3 ngày nữa... đám Tiên nhân sẽ xuất hiện và bắt cóc mấy người đi, nên chẳng quan trọng đâu...'

Trừ khi tôi định nói ra chuyện mình đã hồi quy, bằng không thì chẳng cần giải thích.

Đó là lúc tôi nghe thấy âm thanh chói tai nhất.

"Này, Trợ lý Seo đang ngủ say chứ?"

"Vâng... Ngất lịm đi rồi ạ."

"Trợ lý Seo, nếu dậy rồi thì tôi có chuyện muốn nói, dậy xem nào."

Tôi vẫn nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ.

Jeon Myeong-hoon kiểm tra thấy tôi ngủ say liền đứng dậy.

"Mọi người ra cửa hang một lát."

"Hả? Nói ở đây luôn đi..."

"A, bảo ra thì cứ ra đi."

Cuối cùng hắn kéo mọi người ra cửa hang.

Một lúc sau, tiếng rên rỉ vang lên từ phía cửa hang.

Đồng thời là tiếng mọi người trách cứ Jeon Myeong-hoon.

"Trưởng ban Jeon! Sao anh có thể nghĩ như thế được?"

"Trợ lý Seo đã hi sinh cánh tay để chúng ta được thế này..."

"Hừm. Trưởng ban Jeon. Chuyện này tôi không đồng tình đâu."

"Ưm..."

Ở bên ngoài, Jeon Myeong-hoon cao giọng.

"Không, thế sau một tuần nữa có ai định tự nguyện đưa tay đưa chân cho con cáo quái vật đó gặm không?"

"Dù vậy thì..."

"Phó phòng Oh, anh nghĩ sao. Tôi thấy cách này là hợp lý nhất."

"...Tôi không biết. Với lại, Trợ lý Seo rất có năng lực. Cậu ấy biết nhiều loại thảo dược, biết cái gì ăn được..."

"Thì trong một tuần này chúng ta học hết kiến thức của Seo Eun-hyun, sau đó..."

Dù ở ngoài hang không nghe rõ hết, nhưng tôi thừa sức đoán ra.

'Thấy mình tàn phế rồi, định chặt nốt tay chân còn lại của mình để cúng cho con cáo sau mỗi tuần chứ gì.'

Dù chuyện đó sẽ không xảy ra, nhưng cảm giác thật khốn nạn.

Cực kỳ, cực kỳ khốn nạn.

'Giết quách nó đi nhỉ.'

Dù chỉ còn một tay, nhưng "bạo lực" mà tôi tích lũy suốt 50 năm kiếp trước vẫn còn đó.

Giết một gã văn phòng chưa thoát khỏi tư duy hiện đại như Jeon Myeong-hoon dễ như trở bàn tay.

'...Không. Không được.'

Hai ngày nữa đám tu sĩ đến, họ đến không phải vì tìm thấy "chúng tôi".

Họ đến vì tìm thấy "tài năng".

'Oh Hyun-seok, Kang Min-hee, và Jeon Myeong-hoon. Họ nói rằng kinh ngạc trước tư chất của ba người này nên mới đến.'

Thiếu một người, chưa chắc đám tu sĩ đã đến.

'Hay là đánh cho nó thừa sống thiếu chết nhỉ? Biến nó thành phế nhân luôn?'

Kiếp trước, dù chúng tôi cụt tay cụt chân nằm la liệt, đám Tiên nhân vẫn đến.

Nên có bẻ gãy tay chân hắn thì khả năng cao họ vẫn sẽ đến.

Nhưng tôi lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ đó.

'...Chắc do sợ quá nên lý trí và cảm xúc tê liệt cả rồi. Bản chất họ đều là người tốt. Chỉ là tình huống này quá phi lý thôi.

Hơn nữa, sau này muốn dựa vào Trưởng phòng Kim, thì giờ không nên tỏ ra quá tàn nhẫn...'

Ngược lại, đóng vai kẻ cần được bảo vệ, được đồng cảm sẽ tốt hơn.

Và nếu Trưởng phòng Kim cũng tham gia vào âm mưu kia, sau này ông ấy sẽ càng thấy tội lỗi và bù đắp cho tôi nhiều hơn.

'Càng tốt. Đằng nào ngày thứ ba mọi chuyện cũng được giải quyết.'

Hai ngày nữa Jeon Myeong-hoon, Oh Hyun-seok, Kang Min-hee sẽ biến mất khỏi cuộc đời tôi vĩnh viễn.

Ba ngày nữa Oh Hye-seo và Kim Yeon cũng sẽ rời đi, tôi và Trưởng phòng Kim sẽ được quái nhân giúp thoát khỏi Đăng Tiên Hương.

Tôi nằm im giả vờ ngủ tiếp trên nền đất.

Một lúc sau, đám người đi vào với vẻ mặt u ám, có vẻ đã đạt được thỏa thuận bẩn thỉu nào đó.

"Này, Trợ lý Seo. Ổn không? Dậy đi nào."

Jeon Myeong-hoon lay người tôi, kẻ đang giả vờ ngủ.

"Haha, Trợ lý Seo. Xin lỗi cậu nhé. Tôi không ngờ cậu lại có tinh thần hy sinh cao cả đến thế."

"..."

"Sau này, nhờ cả vào cậu đấy."

Jeon Myeong-hoon nhìn tôi với nụ cười chưa từng thấy, vỗ vỗ lưng tôi.

Tôi liếc nhìn những người khác. Ai nấy đều cúi gằm mặt.

'Thằng rác rưởi này, dùng cái lưỡi không xương thuyết phục được họ rồi sao.'

Khoảnh khắc đó tôi bực đến mức muốn siết cổ hắn chết quách đi cho rồi.

'Nhịn. Phù, phải nhịn.'

"...Vâng. Hoàn cảnh khó khăn, phải cùng nhau sống sót chứ."

"Haha, phải đấy. Nhân tiện, cậu có thể chỉ cho tôi chỗ kiếm mấy quả dại hôm qua cậu mang về không?"

"..."

Thằng chó này, hóa ra đánh thức mình dậy là vì cái này.

"...Được thôi. Thực ra tôi cũng định đặc biệt hướng dẫn riêng cho Trưởng ban Jeon mà."

"Hả, thật sao! Cảm ơn cậu nhé!"

"Đừng lo chuyện sinh tồn trong rừng. Tôi sẽ dạy hết cho anh."

Tôi cười toe toét với hắn.

Được thôi, mấy cái kiến thức cỏn con này, tao dạy cho mày hết.

Đằng nào vào môn phái tu tiên rồi thì mấy cái này cũng vứt sọt rác thôi.

"Anh Jeon Myeong-hoon. Tôi bảo không phải quả đấy bao nhiêu lần rồi. Anh không tập trung à?"

"Không, rõ ràng là..."

"Cái loại cuống bị nứt ra là quả khác. Quả này ăn vào là chết đấy. Hiểu chưa?"

"..."

Khi dạy Jeon Myeong-hoon về thảo dược và quả dại, tôi không thèm gọi hắn là Trưởng ban nữa.

Hắn bị tôi chửi nhưng vẫn cố nhếch mép cười trừ, chăm chỉ học về các loại cỏ.

'Giờ mới thấy, học mấy cái cỏ rác cấp thấp này thì làm đệ tử tu tiên môn phái có dùng được đâu.'

Lúc nhận ra sự thật đó chắc hắn tức nổ phổi mất.

"Này, anh Jeon Myeong-hoon. Anh không hiểu tiếng người à? Tôi giải thích bao nhiêu lần rồi. Anh bị vấn đề về tập trung à?"

"...Hiểu... rồi."

Mặt Jeon Myeong-hoon đỏ lựng như quả mâm xôi.

Những ngày đầu mới vào công ty, tôi bị hắn hành thế nào thì giờ tôi hành lại hắn y hệt.

Chắc hắn đang nhịn nhục để học hết kiến thức trong một tuần rồi đá tôi đi đây mà.

Xin lỗi nhé, hai ngày nữa là chúng ta "âm dương cách biệt" rồi.

"Nhìn này. Đây là lá 'Cửa Xanh' (Lục Diệp Khẩu). Nhai vào sẽ có mùi hương đặc biệt. Dùng để đánh răng hoặc đuổi côn trùng đều được."

"Cửa Xanh, Cửa Xanh..."

"Hưm, mà ở Hàn Quốc chưa nghe tên mấy loại này bao giờ..."

Phó phòng Oh Hyun-seok nghiêng đầu thắc mắc.

"Mấy loại này là cỏ chuyên môn, không phải giống trong nước nên các anh không biết đâu."

Tất nhiên là ở Trái Đất làm gì có.

Tôi cũng là học kiến thức của thế giới này mà thôi.

Nhưng Phó phòng Oh cũng không phải chuyên gia nên gật gù tin sái cổ.

"Ra thế. Cậu dạy tiếp đi."

"Đây, cái này gọi là 'Mạch Tay Trẻ Em Xanh'. Còn gọi là Thanh Huyết Thảo. Này, anh Jeon Myeong-hoon. Anh lại không nghe tôi nói à?"

"...Xin lỗi."

Tôi công khai sỉ nhục Jeon Myeong-hoon và tiếp tục lớp học thảo dược.

Ngày hôm đó trôi qua như thế.

Và ngày tiếp theo.

Chúng tôi phải đối mặt với một con rắn đỏ khổng lồ có hai cái đầu đang trừng trừng nhìn vào trong hang.

"Hii, Hiiic..."

"Hư hư..."

Mọi người run rẩy cầm cành cây nấp sâu trong hang.

Tôi thận trọng bắt chuyện với con rắn.

"...Ngài đến... có việc gì không ạ?"

Và con rắn cất tiếng.

[Chủ nhân khu rừng bảo đã được nếm thử một nhân tộc có mùi hương độc đáo.]

Tuy không bằng con cáo, nhưng con rắn này cũng là một tồn tại đáng sợ đối với tôi.

Tất nhiên, so với nỗi ám ảnh về con cáo thì đỡ hơn nhiều.

[Tuy các ngươi đã dâng vật tế cho chủ nhân và được phép ở lại 7 ngày đêm. Trong thời gian đó ta sẽ không động vào. Nhưng...]

Hai cái đầu của con rắn cùng liếm mép.

[Nếu cho ta nếm chút máu của các ngươi, dù sau 7 ngày đêm ta cũng sẽ không làm phiền các ngươi nữa.]

Khác với con cáo ăn đứt cánh tay, con rắn này khá "ôn hòa".

Kiếp trước, do chưa được con cáo công nhận quyền cư trú, con rắn hai đầu này đã lao vào cắm ngập răng vào người Phó phòng Oh, hút máu rồi bỏ đi.

Nhưng giờ nó thậm chí còn xin phép chúng tôi cho tí máu.

'Chắc không sao đâu.'

Cơ thể người hiện đại chúng tôi tích tụ đầy cholesterol và mỡ thừa.

Nhờ thế mà kiếp trước con rắn sau khi nếm máu Phó phòng Oh đã chê dở và bỏ đi ngay.

"Ngài muốn bao nhiêu máu ạ?"

[Một vốc. Chỉ một vốc tay thôi. Làm thế thì ta sẽ đi ngay.]

Tôi cười khẩy nhìn Jeon Myeong-hoon.

"Anh Jeon Myeong-hoon. Mời anh hiến máu cho vị này."

"Cái, cái gì?"

"Có bắt anh chặt tay hy sinh như tôi đâu, ngài ấy chỉ xin một vốc máu thôi mà. Chừng đó cầm máu mấy hồi."

"M, mày..."

"À, anh Jeon Myeong-hoon. Anh không cần học kiến thức thảo dược nữa à?"

"...Biết rồi."

Jeon Myeong-hoon mặt đỏ bừng, dùng con dao đá sắc bén tôi làm sẵn rạch vào tay mình.

Tỏng, tỏng...

Con rắn hớn hở hứng lấy máu của Jeon Myeong-hoon.

Và một lúc sau.

[Máu nhiều tạp chất quá. Lại còn có độc tố. Vị tởm lợm... Ta chưa bao giờ uống thứ máu nhân tộc nào dở tệ thế này.]

Con rắn lắc hai cái đầu quầy quậy, lùi lại phía sau.

Máu của nhân viên văn phòng thế kỷ 21 ngập trong nicotine và đồ ăn nhanh không phải là thứ dễ nuốt.

[Dù sao thì cũng đã cho ta nếm máu, ta đi đây.]

Sau khi con rắn bỏ đi, tôi bôi cỏ cầm máu lên vết thương cho Jeon Myeong-hoon.

Hắn có vẻ rất bực bội, và cảm giác bị rắn liếm láp khiến hắn ghê tởm.

Vẻ mặt hắn cực kỳ khó coi.

"Seo Eun-hyun. Tao biết hồi mới vào công ty tao hành mày nhiều, nhưng vừa rồi mày làm thế không phải hơi quá đáng sao!"

"Thế anh bảo tôi làm thế nào? Chẳng lẽ bảo phụ nữ làm? Hay bảo mấy người lớn tuổi như Trưởng phòng, Phó phòng hiến máu?"

"Một vốc máu thì cậu cũng có thể..."

"...Hôm qua tôi vừa bị chặt tay, đang thiếu máu trầm trọng đây. Một vốc máu với tôi bây giờ là vấn đề lớn đấy."

"Hừ..."

Jeon Myeong-hoon cắn môi, hít sâu một hơi.

'Thằng hề. Mày còn định bán đứng tao cho con cáo sau một tuần nữa cơ mà.'

Thấy tôi lấy hắn làm vật tế nên hắn mới cáu tiết vô cớ như vậy.

Đằng nào hắn cũng chẳng làm gì được tôi.

'Dù sao thì từ ngày mai cũng chẳng còn gặp lại nữa...'

Tôi nghĩ bụng phải tranh thủ hành hắn tối đa trước khi chia tay, và bắt đầu sai vặt Jeon Myeong-hoon đủ trò.

Cứ thế, đã đến ngày thứ ba chúng tôi rơi xuống khu rừng này.

Vù vù, vù vù...

Hôm nay gió thổi mạnh từ sáng sớm.

Xoẹt, xoẹt...

Đồng thời, không khí như đang rung chuyển.

Tôi cười thầm, gọi Jeon Myeong-hoon dậy từ sớm tinh mơ.

"Anh Jeon Myeong-hoon, đi hái thuốc buổi sáng nào."

"Mới sáng sớm đã..."

"A, nhanh lên."

"..."

Tôi dẫn Jeon Myeong-hoon đi loanh quanh, vờ như đang tìm thảo dược.

Và một lúc sau.

"Ồ, tìm thấy sâm rồi (Sim-bwa-dda)!"

"C, cái này là thuốc tốt à?"

"Vâng, đại loại thế."

"Nhìn đúng là giống nhân sâm thật..."

Jeon Myeong-hoon nhìn cây cỏ giống nhân sâm trước mặt, nuốt nước miếng cái ực.

Cây sâm trước mắt là một loại gọi là Hoàng Châu Sâm.

Thực ra cũng chẳng hiếm hoi gì.

Nhưng quan trọng là kích thước.

Nhờ Đăng Tiên Hương ngập tràn linh khí đất trời, cây Hoàng Châu Sâm vốn chỉ bé bằng ngón út giờ to như bắp tay tôi.

"To, to thật đấy. Cái này, đúng là sâm núi hả?"

"Vâng, thì đấy. Đúng rồi. Để chắc ăn thì tìm thêm chút nữa xem."

"Đ, được."

Jeon Myeong-hoon tưởng là sâm núi thật nên càng hăng hái chạy theo tôi.

Kết quả là hắn đào thêm được vài củ Hoàng Châu Sâm nữa ở hai, ba chỗ khác.

"Hahaha, k, khủng khiếp thật. Đào nhiều sâm thế này có sao không?"

"..."

Jeon Myeong-hoon có vẻ sướng rơn, nhưng tôi thì cười khẩy trong bụng.

'Đằng nào thì mày cũng có được ăn đâu.'

Thậm chí mấy củ Hoàng Châu Sâm do chính tay hắn đào, hắn cũng chẳng có cơ hội nếm thử.

Với các tu sĩ, Hoàng Châu Sâm chỉ là loại thảo dược cấp thấp dành cho người phàm.

'Tất nhiên với võ lâm nhân thì nó dùng để tăng nội công... sau này đưa cho Trưởng phòng Kim ăn vậy.'

"Nào, sâm thì để sau hãy ăn. Giờ bỏ vào đây đã."

Tôi đưa cho hắn cái túi làm từ áo rách của tôi. Jeon Myeong-hoon cẩn thận bỏ mấy củ sâm vào túi.

"Nào, quay về thôi."

Sắp đến giờ rồi.

Tôi quay lại hang, sai Jeon Myeong-hoon nhóm lửa rồi ngồi phịch xuống đất.

Đang ngồi thẫn thờ nhìn trời thì.

Ầm! Ầm ầm!

Chớp lóe lên, có thứ gì đó va chạm trên bầu trời.

Ánh sáng đen, ánh sáng vàng kim và ánh sáng trắng va vào nhau.

Và ngay lúc đó.

"Khụ! Áaaaaa!"

Đột nhiên Jeon Myeong-hoon thổ huyết, ngã gục xuống.

"Áaaa, áaaaaa!"

Trợ lý Kang Min-hee cũng ôm đầu ngã xuống, hét lên thảm thiết. Tiếng hét của cô ấy nghe như tiếng ma khóc (Quỷ khốc thanh) vang vọng khắp nơi.

Cả Phó phòng Oh Hyun-seok cũng ôm chặt lấy tim rồi gục xuống.

'Đến lúc rồi.'

Và, một lúc sau.

Vút!

Ba khối ánh sáng bay xuống ngay phía trên hang động của chúng tôi.

[Hô, bất ngờ thay. Đánh nhau với mấy tên phiền phức lại tìm thấy mấy viên ngọc thô thế này.]

[Ai đang nói thế hả. Cút đi, Bích Hổ. Đám này là của ta tất.]

[Nói năng chẳng có chút lương tâm nào. Heo Gwak.]

Từ trong các khối ánh sáng, bước ra là:

Một người đàn ông trung niên mặc trường bào vàng kim.

Một kẻ mặc áo gai đen, không rõ là nam hay nữ.

Và một gã khổng lồ mặc giáp xanh.

"Các, các ngài... là ai...?"

Trưởng phòng Kim sợ hãi cất tiếng hỏi.

Nhưng họ chỉ liếc nhìn Trưởng phòng Kim một cái rồi phớt lờ.

[Không có Linh căn.]

[Phàm nhân.]

[Thằng này chẳng liên quan gì đến pháp bảo của ta.]

Ánh mắt họ quét qua bảy người chúng tôi.

[Linh căn nằm ở ba đứa kia à.]

[Mà cũng lạ thật. Sao đám phàm nhân chưa từng tu luyện này lại ở trong Đăng Tiên Hương được nhỉ...]

[Khà khà, có vẻ có tên bị con cáo kia xơi tái rồi. Nhìn vết thương thì là tự nguyện dâng hiến. Phàm nhân mà cũng có khí khái đấy.]

Rầm!

Gã khổng lồ giáp xanh dậm chân, ánh sáng xanh lục nhạt gợn sóng lan tỏa ra bốn phía.

Đồng thời, khi ánh sáng đó chạm vào người tôi, một chuyện kỳ diệu đã xảy ra. Ánh sáng xanh da trời bao phủ, cánh tay tôi mọc lại như cũ.

"C, cảm ơn ngài!"

Tôi dập đầu bái tạ gã khổng lồ ra vẻ sợ hãi tột độ. Gã cười hô hố:

[Không phải tu sĩ, chỉ là chút tinh huyết của phàm nhân nên hồi phục dễ ợt ấy mà, không cần đa lễ. Mà này...]

Vẫy vẫy

Gã khổng lồ giáp xanh vẫy tay vào hư không.

Cơ thể tôi bị đẩy lùi ra sau.

Còn cơ thể của Jeon Myeong-hoon, Phó phòng Oh và Trợ lý Kang bị hút về phía trước.

[Ba đứa này có Linh căn, để xem đứa nào hợp nào?]

Người đàn ông mặc trường bào vàng kim bước lên, đưa tay ra.

Một thanh kiếm vàng kim hiện lên trên tay ông ta.

Vù vù!

Xoẹt điện!

Sấm sét vàng kim rền vang trên bầu trời, Jeon Myeong-hoon lại ngã xuống đất thổ huyết.

[Quả nhiên... Thật đáng kinh ngạc! Là Thiên Thượng Kim Lôi Chi Thể !]

[Tránh ra, đến lượt ta.]

Kẻ mặc áo gai đen không rõ nam nữ đẩy người áo vàng ra, lấy từ trong gió ra một cây đàn tỳ bà màu đen.

Tưng―

Vừa gảy dây đàn, Trợ lý Kang Min-hee ôm đầu hét lên.

"Áaaaaaaa!"

Tiếng hét của cô lại vang vọng như tiếng quỷ khóc.

Kẻ áo đen hớn hở ra mặt.

[Quỷ Đạo Âm Hóa Tiên Căn ...! Thứ đó thực sự tồn tại sao! Aaaaa...]

[Hừ hừ, ta cũng tin vào cảm nhận của mình.]

Gã khổng lồ giáp xanh lướt qua kẻ áo đen, tiến lại gần Phó phòng Oh Hyun-seok.

"Gì, gì thế này."

Phó phòng Oh sợ hãi, nhưng gã khổng lồ giáp xanh lại bất ngờ bắt lấy cổ tay ông ấy bắt mạch một cách bình thường nhất.

Và một lúc sau.

[Nhất Vấn Thánh Thể ! T, thứ thân xác này có thể tồn tại sao! V, vô lý...]

Sau một hồi sốc nặng, ba người họ trấn tĩnh lại, rồi hỏi ba người kia.

[Các ngươi, có muốn thử bước vào con đường Tu Tiên không?]

Người áo vàng hỏi Jeon Myeong-hoon với vẻ mặt ôn hòa.

[Các ngươi mỗi người đều mang tài năng có thể lật đổ thế giới này. Để tài năng đó mục nát là chuyện không thể chấp nhận được.]

Kẻ áo đen nhìn Kang Min-hee bằng ánh mắt thèm thuồng.

[Trường sinh bất tử! Sức mạnh đảo lộn đất trời! Tiền tài và danh vọng vô tận! Các ngươi không muốn có tất cả sao? Ta đảm bảo. Đi theo ta, trong vòng 100 năm các ngươi sẽ có tất cả.]

Gã khổng lồ giáp xanh thì sờ nắn cơ thể Phó phòng Oh Hyun-seok rồi nói thẳng:

[Ta là Thái Thượng Môn Chủ của Kim Thần Thiên Lôi Môn, Kim Bích Hổ. Cả ba các ngươi gia nhập Kim Thần Thiên Lôi Môn của ta thì thế nào?]

[Hừ, tham lam vừa thôi! Vào Hắc Quỷ Cốc của ta thì không thiếu công pháp thuộc tính nào. Bản tọa là Viện chủ Viện Nguyên Lão của Cốc, Bạch Cốt Quỷ Ma. Các ngươi vào Cốc ta sẽ đạt được sự trưởng thành lớn nhất.]

[Chà, ta không cần hai đứa kia. Ngươi đi với ta, Nhất Vấn Thánh Thể. Khai phái tổ sư của Thương Thiên Khai Tịch Môn, Thương Hổ Tử này sẽ nhận ngươi làm đệ tử trực truyền và dạy dỗ tử tế. Nếu muốn ta sẵn sàng truyền lại cả Thương Thiên Khai Tịch Môn cho ngươi. À, hai đứa kia muốn đi cùng cũng được. Hướng đi tuy khác nhau nhưng đều có tài năng lớn, đến thì ta vẫn nhận làm đệ tử trực truyền.]

Ba tu sĩ nói mồm thì như cho ba người kia quyền lựa chọn.

Nhưng thực chất chẳng khác gì cưỡng ép bắt cóc.

Gã khổng lồ tên Thương Hổ Tử bóp vai Phó phòng Oh như muốn nát vụn.

Kẻ trung tính tên Bạch Cốt Quỷ Ma nhìn chằm chằm vào mắt Kang Min-hee làm gì đó khiến ánh mắt cô ấy dần đờ đẫn.

Còn kẻ tên Jin Buk Ho thì tỏa ra áp lực vô hình đè nén Jeon Myeong-hoon, như thể nếu không chọn hắn thì hắn sẽ giết chết ngay tại chỗ.

Cuối cùng, Jeon Myeong-hoon, Phó phòng Oh Hyun-seok, Trợ lý Kang Min-hee bị bán cưỡng ép gia nhập ba môn phái tu tiên.

[Hahaha, chào mừng đến với bổn môn!]

[Viện Nguyên Lão của bổn cốc sẽ chăm sóc ngươi chu đáo.]

[Đồ đệ, đi thôi.]

Ba tu sĩ chuẩn bị mang ba người bay đi.

Lúc đó, Trưởng phòng Kim đang ngơ ngác mới hoàn hồn, vội vàng chạy ra.

"Khoan, khoan đã! Các ngài ơi! C, có thể đưa chúng tôi ra khỏi khu rừng này được không? C, chúng tôi ở đây chết mất!"

[Hừm, đúng là phàm nhân, lo xa quá. Lo con cáo kia hả? Đừng lo.]

Gã khổng lồ giáp xanh, Thương Hổ Tử cười lớn.

[Lúc đến đây ta tiện tay đập chết hết yêu quái ma vật trong Đăng Tiên Hương rồi! Giờ ta đi bắt nốt con cáo kia là xong, trong 10 năm tới Đăng Tiên Hương an toàn tuyệt đối!]

"K, không phải... Này, này! Trưởng ban Jeon! Phó phòng Oh! Trợ lý Kang! Nói gì đi chứ! Chúng tôi biết đường nào mà ra!"

Nhưng Jeon Myeong-hoon đã bị Kim Bích Hổ lôi ra cái hồ lô vàng rồi nhét vào trong như bắt Pokémon.

Kang Min-hee thì bị Bạch Cốt Quỷ Ma mê hoặc, mặt mày dại đi.

Thương Hổ Tử thì chỉ cười hô hố mặc kệ Phó phòng Oh nói gì, chẳng thèm quan tâm.

'50 năm trước cũng thế.'

Ba kẻ đó coi trời bằng vung, chẳng thèm để ý đến ai.

Dù chúng tôi có gào thét khản cổ, họ cũng coi như tiếng sâu bọ kêu, cứ thế bỏ đi.

Thay vì gào thét gọi ba tu sĩ kia cho đau họng, tôi sờ nắn cánh tay vừa hồi phục.

'Dù sao thì, được mọc lại tay cũng là tốt rồi.'

Tôi thở dài, thầm cảm ơn Thương Hổ Tử trong lòng.

Trưởng phòng Kim nhìn ba vệt sáng xa dần, gào lên tuyệt vọng nhưng chẳng có gì đáp lại.

"Hộc... hộc... Chết tiệt..."

Cuối cùng, Trưởng phòng Kim ngồi phịch xuống đất.

"Bảo chúng ta... làm thế nào... ở cái rừng này..."

Giờ chỉ còn lại bốn người.

Tôi, Trưởng phòng Kim, Trợ lý Oh Hye-seo, Chủ nhiệm Kim Yeon.

'Chắc mai là Trợ lý Oh và Chủ nhiệm Kim cũng bị bắt cóc (?) nốt thôi...'.

Thời gian tôi được ở cùng Trưởng phòng Kim sắp đến rồi.

Trưởng phòng Kim đau buồn một lúc, nhưng thấy tay tôi hồi phục thì lại mừng rỡ chúc mừng.

"Thật may quá, may quá..."

"Đúng vậy ạ. Với lại cái ông Thương Hổ Tử kia bảo sẽ bắt con cáo, nên nếu muốn sống thì chúng ta hoàn toàn có thể sống được."

"Phù... ra vậy..."

"Lúc tay Trợ lý Seo bị xé mất tôi tưởng tôi điên mất rồi... À, thực ra giờ đồng nghiệp bị bắt mất ba người tôi cũng... hơi, à không, rất rất hoảng loạn..."

"Đại lý, may thật đấy."

Chúng tôi mất đồng nghiệp, nhưng lại được bảo đảm tính mạng trong tình huống kỳ quái này.

Chẳng biết nên khóc hay cười, cứ thế ngồi bệt xuống đất.

Một lúc sau.

Như sao băng xẹt qua bầu trời, một ánh sáng trắng lại bay vút qua.

"Ơ, ơ kìa..."

Không chỉ có thế.

Sau ánh sáng trắng đó, hàng chục, hàng trăm luồng sáng khác bay qua như mưa sao băng.

Tất cả đều hướng về phía Jin Buk Ho, Bạch Cốt Quỷ Ma và Thương Hổ Tử vừa bay đi.

"C, cái gì thế kia... Hướng đó có cái gì à..."

Trưởng phòng Kim hoang mang nhìn về hướng đó. Tôi thì gom đống quả dại hôm nay, nhóm lửa nướng lên.

Ngày mai, sẽ phải chia tay với Trợ lý Oh và Chủ nhiệm Kim.

Rào rào rào rào―

Ngày hôm sau.

Hôm nay trời đổ mưa lạ thường.

Mây đen giăng kín bầu trời, sấm chớp đùng đùng.

"...Thế này thì khó đi tìm quả dại lắm. Làm sao đây?"

Chủ nhiệm Kim lo lắng nhìn chúng tôi.

"...Chưa kể Trợ lý Oh tình trạng cũng đang tệ nữa."

Đúng như lời cô ấy nói.

Trợ lý Oh Hye-seo đang sốt hầm hập nằm li bì, mắt đờ đẫn nhìn trời lẩm bẩm.

"...Chờ thêm chút nữa xem sao."

Tôi nhìn trời nói.

"Biết đâu đấy, hôm nay lại có kỳ tích như hôm qua xảy ra thì sao."

"...Cái đó mà gọi là kỳ tích á. À, tất nhiên chuyện tay Trợ lý Seo mọc lại đúng là... đúng là kỳ tích thật..."

Tôi cười khẩy nói với Chủ nhiệm Kim.

"Biết đâu lại có ai đó xuất hiện chữa khỏi bệnh cho Trợ lý Oh thì sao."

Tôi cùng Chủ nhiệm Kim và Trưởng phòng Kim ngước nhìn bầu trời.

Đã đến giờ ngọ.

Đùng đoàng!

Tiếng sấm rền vang.

Khụ! Khụ!

Cơn ho và cơn sốt của Trợ lý Oh ngày càng nặng. Máu mũi bắt đầu chảy ra.

"Trợ, Trợ lý Seo. Lúc này cần thảo dược gì không? L, làm thế nào bây giờ..."

"Trước mắt cứ cho uống ít cỏ hạ sốt đã."

Đúng lúc đó.

Cộp, cộp...

Có ai đó bước vào hang.

Là một người đàn ông trung niên tuấn tú mặc áo bào xanh (thanh bào).

Ông ta buộc tóc đuôi ngựa, trên đầu có một cặp sừng nhỏ như sừng hươu.

[Đăng Tiên Hương mà có phàm nhân sao. Cuộc chiến của chân long làm lũ kiến vỡ tổ à.]

"Ông, ông là ai!"

Trưởng phòng Kim không lơi lỏng cảnh giác với người lạ. Người đàn ông áo xanh cười nhếch mép, thong thả giới thiệu.

[Hải Long Vương , Seo Hweol. Ta thấy thiên cơ bị nhiễu loạn bởi thuật Hô Phong Hoán Vũ  nên lần theo dấu vết đến đây. Hóa ra là cô nương này đang làm.]

Người tự xưng là Seo Hyul chỉ vào Trợ lý Oh.

[Không, gọi là thuật pháp thì hơi sai... Phải rồi. Cô ta đang huy động quyền năng Hô Phong Hoán Vũ. Dùng thân xác phàm nhân để thực hiện kỳ sự vĩ đại thế kia nên cơ thể mới quá tải đấy.]

"Hô, Hô Phong Hoán Vũ?"

[Phải. Hô Phong Hoán Vũ. Thật kỳ lạ. Nhân tộc. Lại còn là phàm nhân... Một nữ nhân tộc không có Linh căn sao có thể huy động sức mạnh to lớn nhường này... Thậm chí còn không phải cố ý làm. Thật kỳ lạ.]

Kỳ lạ sao...

Tôi bèn hỏi Seo Hweol điều mà tôi thắc mắc.

"Thực ra chính chúng tôi mới thấy kỳ lạ hơn. Hôm qua, ba vị tu sĩ hùng mạnh đã đến và mỗi người bắt đi một người trong nhóm chúng tôi làm đệ tử, ai cũng chọn người có tư chất phù hợp với mình. Và hôm nay ngài lại đến đúng lúc để xem bệnh cho Trợ lý Oh.

Tại sao những nhân vật vĩ đại như các ngài lại đến đúng lúc, đúng người như thể được sắp đặt vậy?"

Nghe tôi hỏi, Seo Hweol ngẩn người ra một lúc rồi phá lên cười lớn.

[Hahaha, ra là vậy. Ta không rõ chi tiết nhưng chắc là trong nhóm các ngươi có kẻ tài năng xuất chúng. Rồi sư phụ phù hợp với tài năng đó lại đến bắt đi đúng người. Và hôm nay ta lại xuất hiện đúng lúc với cô gái này nên ngươi thấy lạ hả?]

Seo Hweol nhìn tôi thích thú.

[Này cậu bạn phàm nhân. Cậu có biết đây là đâu không?]

"Nghe nói là địa danh Đăng Tiên Hương..."

[Đăng Tiên Hương. Gọi là Đăng Tiên Hương, hay Phi Thăng Đồ , là cửa ngõ dẫn đến con đường phi thăng lên Thượng Giới. Và vài tháng nữa là thời điểm khe nứt không gian phía sau Phi Thăng Đồ, hay còn gọi là Thăng Thiên Môn, sẽ mở ra.

Đây là thời điểm ngàn năm có một, không gian xung quanh trở nên bất ổn, vô số tu sĩ và linh vật sẽ đổ về quanh Phi Thăng Đồ. Để thăng thiên lên Thượng Giới. Bất cứ tu sĩ cao cấp nào tồn tại ở Giới diện (thế giới) này đều sẽ tụ tập về đây hết.

Về mặt xác suất, chuyện các sư phụ phù hợp xuất hiện trước mặt các ngươi cũng không phải là không thể. Cô gái này dù ta không tìm thấy thì cũng sẽ có tu sĩ hoặc linh vật đồng cấp khác phát hiện ra thôi.]

"Ra là vậy..."

Tôi từng nghĩ việc chúng tôi bị chia cắt nhanh chóng thế này là ý đồ của kẻ nào đó đã ném chúng tôi đến thế giới này.

Nhưng hóa ra chẳng phải, chỉ là vấn đề xác suất.

"Ưm, nhưng mà đồng nghiệp của tôi bị mấy người tu sĩ kia bắt đi..."

Trưởng phòng Kim thấy tôi nói chuyện được với Seo Hweol nên bớt căng thẳng, ông ấy cũng hỏi điều mình thắc mắc.

"Họ bảo muốn cho gia nhập môn phái, hay truyền lại môn phái, nhưng nếu phi thăng lên cái nơi gọi là Thượng Giới... thì làm sao mà gia nhập môn phái được?"

[Hừm, phàm nhân không hiểu về tu sĩ cũng phải. Trong tiên thuật của tu sĩ có kỹ thuật thu nhỏ vật thể lớn để bảo quản.]

Lời tiếp theo của Seo Hyul khiến tôi kinh ngạc tột độ.

[Chắc bọn họ đều đang bảo quản môn phái của mình trong Pháp bảo trữ vật (Túi không gian). Bọn họ có tham vọng mang cả môn phái cùng phi thăng lên Thượng Giới nhân dịp Thăng Thiên Môn mở ra đấy. À, thực ra ta cũng đã cắt một tòa thành của Hải Long Tộc chúng ta bỏ vào pháp bảo trữ vật này rồi. Bên trong có hơn 1.800 tộc nhân Hải Long đang ngủ say.]

Nghe những lời khủng khiếp đó, tôi và Trưởng phòng Kim câm nín.

Xoạt...

Lúc đó, Seo Hyul tiến lại gần Trợ lý Oh, vuốt nhẹ trán cô ấy.

Trợ lý Oh đang đỏ bừng mặt, thở dốc bỗng chốc hô hấp trở nên ổn định nhanh chóng.

[...Kỳ lạ, kỳ lạ thật. Nhưng nếu nhận làm tộc nhân Hải Long Tộc, biết đâu lại trở thành một tồn tại khủng khiếp...]

Xoạt...

Vừa nói, Seo Hweol vừa bế thốc Trợ lý Oh lên. Trưởng phòng Kim hoảng hốt định ngăn lại nhưng bị một lực phản chấn vô hình hất văng ra.

"Ôi chao!"

[Cô gái này,  ta sẽ ban cho chân huyết của Bổn vương, nhận làm huyết tộc. Chuyện đó tốt cho cả hai bên thôi. Với lại, ở Đăng Tiên Hương sắp có nhiều tu sĩ đáng sợ đi qua lắm, ta nói vì lòng tốt thôi nhé...]

Vút!

Đồng tử của Seo Hweol co lại thành một đường dọc.

"Hộc! Khụ... hự!"

"Ư... hự...!"

Tôi và Trưởng phòng Kim, hai kẻ vừa đặt câu hỏi cho Seo Hweol, ngã sụp xuống vì áp lực khủng khiếp đến mức không thở nổi.

[Đừng có tùy tiện đặt câu hỏi cho tu sĩ cấp cao. Bổn vương tính tình tốt nên mới trả lời, chứ gặp mấy kẻ tính tình khó chịu thì chỉ riêng việc các ngươi dám hỏi thôi cũng đủ để chúng bóp nát các ngươi như con sâu cái kiến rồi...]

Nói xong, Seo Hyul bước ra khỏi hang.

Chớp!

Uỳnh uỳnh!

Ánh sáng và sấm sét rền vang, một lúc sau chúng tôi thấy một con Thanh Long  bay vút lên bầu trời kia.

Rào rào rào rào―

Mưa vẫn chưa tạnh.

Chủ nhiệm Kim Yeon nhìn lên bầu trời với ánh mắt thất thần, lẩm bẩm.

"...Bị bắt cóc hết rồi. Giờ tôi chẳng hiểu gì nữa. Tự nhiên lở đất, tự nhiên sang thế giới khác, rồi thần tiên, rồi rồng bắt cóc đồng nghiệp... Ha, haha..."

Cô ấy ôm mặt, vẻ như sắp khóc.

Trưởng phòng Kim Young-hoon cũng thở dài thườn thượt với vẻ mặt u sầu.

"Chẳng biết phải làm sao nữa. Phải tìm nơi có người ở, nhưng chẳng biết đi đâu. Thần tiên với rồng thì toàn nói mấy thứ không ai hiểu nổi... Chết tiệt."

"..."

Tôi lẳng lặng vỗ vai hai người.

Đột nhiên, Chủ nhiệm Kim Yeon nắm chặt lấy tay tôi.

"Đại lý, Đại lý Eun-hyun sẽ không đột nhiên biến mất chứ?"

"..."

"Đ, Đại lý không được đột nhiên bị bắt cóc đâu đấy. Anh mà cũng bị bắt đi thì tôi không có tự tin sống nổi trong khu rừng này đâu..."

Tôi cười cay đắng đáp lại.

Tối nay.

Người cuối cùng, Chủ nhiệm Kim Yeon, sẽ bị quái nhân bắt cóc nốt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!