‘Đã bao lâu rồi mình mới lại cảm thấy lo lắng thế này?’
Serena, không, phải gọi là Seri Lavione, hít một hơi thật sâu. Dù đã được vinh danh là nữ diễn viên triển vọng hàng đầu trên Tạp chí Đế quốc, nhưng đứng trước mặt người ấy, cô dường như luôn trở lại là một tay mơ mới vào nghề.
- Hôm nay, Bá tước Erindale sẽ đến xem buổi biểu diễn.
Cô tin rằng anh nhất định sẽ đến.
Một người được biết đến với danh hiệu Hoàng tử Đêm, đồng thời thể hiện tình yêu nghệ thuật dưới bí danh đó, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ.
‘Lần này, mình sẽ cho chàng ấy thấy một phiên bản hoàn hảo nhất của bản thân.’
Seri Lavione tràn đầy tự tin.
Kỹ năng diễn xuất, ngoại hình, khí chất.
Thậm chí sau khi được các Siren huấn luyện giọng hát, cô tự coi mình là một diễn viên bất khả chiến bại.
‘Và sau buổi biểu diễn này, mình sẽ giải nghệ và dũng cảm tỏ tình với chàng.’
Với ý nghĩ đó, Seri bước ra sân khấu. Trong vai Công chúa Đêm.
****
“Khòòò... khòòò...”
“Oa, sếp ngủ trông giống hệt mấy ông lão ấy, Sếp êi.”
Thật kỳ lạ, có những người không thể ngủ ngon ở nhà nhưng lại có thể chìm vào giấc ngủ sâu tại nhà hát hoặc nhà người khác.
Ascal chính xác là kiểu người đó.
Hơn nữa, diễn xuất của Seri, vốn đã là một loại thuốc ngủ tự nhiên, nay đã tiến hóa và trở nên công hiệu hơn bao giờ hết.
Kết quả là, ngay khoảnh khắc màng nhĩ của Ascal bị lấp đầy bởi giọng hát của cô, thức hải của hắn lập tức rơi vào trạng thái tê liệt.
Cuối cùng, Ascal bất tỉnh nhân sự ngay khi đang trong tư thế ngồi.
Chứng kiến cảnh này, Sushia bỗng nảy ra ý tưởng tinh nghịch.
Cô lấy một chiếc bút lông chim từ trong túi ra, nhẹ nhàng trêu chọc khuôn mặt của Ascal.
“Nhột nè, nhột nè.”
Nhưng hắn không hề tỉnh dậy. Sushia thở dài cam chịu, “Thôi vậy,” và quyết định tự mình xem nốt vở kịch.
****
“Nhìn kìa. Ngọa Long của Đế quốc đang chăm chú thưởng thức vở kịch kìa.”
“Nhưng ngài ấy nhắm mắt mà. Có khi nào ngài ấy đang ngủ không?”
“Không đời nào. Trong giới mộ điệu kịch nghệ, có một phương pháp là cố tình chặn mọi kích thích thị giác để chỉ tập trung hoàn toàn vào trải nghiệm thính giác của vở kịch đấy.”
“Quả không hổ danh là Ngọa Long của Đế quốc.”
Đây hoàn toàn không phải là một sự hiểu lầm viển vông hay ngớ ngẩn.
Thông thường, địa vị và danh tiếng của một người càng cao, hành động của họ càng dễ bị suy diễn quá mức. Đó là vì não bộ con người tự động điều chỉnh hành vi dựa trên hình ảnh mà họ có về người đó.
Ví dụ, nếu một kẻ ăn mày trên đường đột ngột đi đại tiện, người ta chỉ đơn giản nghĩ: “Gã đó chắc là hết chịu rồi.”
Nhưng nếu một nghệ sĩ nổi tiếng làm điều tương tự trên phố thì sao?
Ngày hôm sau, đường phố tràn ngập sản phẩm nhạy cảm, chỉ còn những công nhân vệ sinh là khóc ròng trong khổ sở.
“Tôi cũng nên thử xem kịch với đôi mắt nhắm lại xem sao.”
“Ý hay đấy.”
“Ồ. Nhắm mắt lại đúng là nghe thấy giọng nói rõ ràng hơn hẳn.”
Theo đó, số người ở Nhà hát Vàng bắt đầu nhắm mắt xem kịch một cách khó hiểu ngày càng tăng lên. Cuối cùng, nó trở thành một trào lưu, hầu hết khán giả đến nhà hát đều nhắm nghiền mắt.
Chủ nhà hát quan sát từ ghế VIP giật bắn mình.
“Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Tại sao tất cả khán giả đều nhắm mắt?”
“Người ta bảo nhắm mắt xem kịch sẽ giúp tăng cường mọi giác quan thưa ngài.”
“Vớ va vớ v...”
“Chính Bá tước Erindale là người khởi xướng việc đó đầu tiên đấy ạ.”
“Nhắm hết mắt lại cho ta!”
Cuối cùng, ngay cả chủ nhà hát cũng nhắm mắt xem kịch.
Sau buổi diễn, khán giả dành hết lời khen ngợi cho vở “Hoàng tử Đêm”. Vì bối cảnh là ban đêm, họ lý giải rằng việc không nhìn thấy rõ là hoàn toàn chính xác về mặt lịch sử.
Do đó, vở kịch dần tiến tới việc không sử dụng ánh sáng chút nào, cho đến khi việc biểu diễn trong bóng tối hoàn toàn trở thành truyền thống.
“Đây mới là nghệ thuật thực thụ.” Khán giả vô cùng mãn nguyện.
*********
“Hôm nay quả là một ngày hoàn hảo.”
Seri ngồi trong phòng hóa trang với nụ cười hài lòng, đung đưa đôi chân.
Bầu không khí sau buổi diễn rất náo nhiệt nhờ những phản hồi tích cực.
Seri liếc nhìn xung quanh. Phòng hóa trang không chỉ có diễn viên và nhân viên, mà còn có cả những người khác: người tình, nhà tài trợ và những người tương tự.
“Diễn xuất của tiểu thư thật tuyệt vời!”
“Cảm ơn ngài, Nam tước Whale.”
Vị quý tộc vừa tặng hoa cho một diễn viên phụ là Nam tước Whale.
Sau khi mê đắm một diễn viên đóng vai nhỏ, ông ta bắt đầu xuất hiện sau mỗi buổi diễn để tặng quà.
Ban đầu, Nam tước định tiếp cận Seri, nhưng cô đã dựng một bức tường sắt ngay từ đầu.
- Tôi đã có người đính ước rồi.
Dù là nữ diễn viên nổi tiếng nhất, Seri từ chối mọi món quà.
Cô chỉ mong chờ sự ủng hộ từ duy nhất một người. Ascal Erindale, Hoàng tử Đêm thực sự.
‘Kịch bản này được viết riêng cho chàng. Chắc hẳn chàng đã cảm động lắm.’
Đã đến lúc dự tiệc hậu biểu diễn. Các diễn viên chính ngập trong hoa, ngay cả diễn viên phụ cũng có một hoặc hai bó. Seri không có bó nào.
‘Hừm. Bó hoa mà Hoàng tử tặng mình còn đáng giá bằng cả trăm bó hoa lòe loẹt kia cộng lại.’
Nghĩ vậy, Seri nhìn về phía lối vào phòng hóa trang.
Ascal sẽ đến. Người chắc chắn thấu hiểu nghệ thuật của cô.
‘Hơi muộn một chút nhỉ.’ Seri thiếu kiên nhẫn nhịp chân xuống sàn.
Dần dần, các diễn viên bắt đầu rời đi cùng người bảo trợ của họ. Seri là người duy nhất còn lại trong phòng.
“...Tình yêu ơi? Sao chàng vẫn chưa đến?”
*****
“A, ngủ một giấc đã quá.”
Ascal vươn vai. Bước ra khỏi nhà hát, thời tiết mát mẻ sảng khoái khiến đầu óc hắn tỉnh táo lạ kỳ.
Hắn đang ở trạng thái tốt nhất. Sushia đi bên cạnh liên tục luyên thuyên.
“Chẳng phải vở ‘Hoàng tử Đêm’ vừa rồi rất tráng lệ sao?”
“Tôi chẳng hiểu gì cả.”
“Đó là vì sếp không hiểu về kịch nghệ. Bộ trưởng, sếp nên thử xem kịch vào ngày nghỉ để nuôi dưỡng tâm hồn nghệ thuật của mình đi!”
Sushia bĩu môi. Dù thế nào đi nữa, không ai có thể nhìn thấy lịch sử đen tối đáng xấu hổ của mình bị thần thánh hóa mà lại khen là ngầu nếu không phải kẻ điên.
Phớt lờ lời của Sushia, Ascal bước đi trên phố.
Nhưng rồi...
“Thánh quốc tà ác, hãy nếm mùi kiếm của ta.”
“Ta là báo thù, ta là màn đêm, ta là Hoàng tử Bóng Đêm!”
Cứ mỗi bước chân, những người mặc áo choàng đen và đeo mặt nạ che nửa mặt lại xuất hiện, bắt chước các diễn viên trong vở kịch.
Có rất nhiều Hiệp sĩ Đêm khác, nhưng Hoàng tử Đêm là nhân vật bị giả dạng nhiều nhất.
- Bán áo khoác của Hoàng tử Đêm đây.
- Mặt nạ nửa mặt cũng bán luôn.
Ngay cả các con phố cũng tràn ngập những người bán bộ đồ Hoàng tử Đêm. Dù mặc chúng chẳng giúp tăng chỉ số phòng thủ nào, nhưng chúng vẫn bán chạy như tôm tươi. Ascal nhìn cảnh tượng đó với vẻ không tin nổi, thì bị một thương nhân quát.
“Không mua thì tránh ra chỗ khác cho người ta làm ăn.”
“Chẳng phải lần trước ông còn bán ếch ngọc sao?”
“Ai mà chẳng có quá khứ.”
Không chỉ thương nhân, ngay cả trẻ con cũng chơi trò Hoàng tử Đêm, cầm gậy gỗ làm kiếm.
“Này, lần này cậu làm Thánh quốc đi. Tớ sẽ làm Hoàng tử Đêm.”
“Không đời nào! Cậu làm Hoàng tử lần trước rồi! Hôm nay đến lượt tớ!”
“Mấy đứa đừng cãi nhau. Thật ra Hoàng tử Đêm là kẻ lừa đảo đấy.” Ascal xen vào.
“Hắn là kẻ phản diện! Các cậu ơi, hãy trừng phạt người đàn ông này!”
Ascal nhanh chóng chạy thoát.
Làm sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Ngẫm lại thì, thời đại này chẳng có gì nhiều để giải trí.
Thậm chí trước đây, các cuộc hành hình công khai còn được coi là đỉnh cao của giải trí. Nói cách khác, ngưỡng vui vẻ là khá thấp. Vì vậy, sức ảnh hưởng của vở kịch là ngoài sức tưởng tượng.
Đi đâu cũng thấy Hoàng tử Đêm này, Hoàng tử Đêm kia. Hắn cảm thấy như cả thế giới đang chơi trò camera giấu kín với mình vậy.
“Đằng này, Bộ trưởng!” Sushia vẫy tay.
Ascal đã thoát khỏi lũ trẻ thành công và tiến về phía cô.
Đó quả là một cuộc chiến cam go.
“Đây là đâu?”
“Hehe. Cuối cùng em cũng được cho sếp thấy nơi này. Đây là căn cứ bí mật của em.”
Đó là một tòa nhà bỏ hoang. Nằm trong một góc bị lãng quên, nơi đây quá rắc rối để phá dỡ nhưng cũng quá nhếch nhác để sử dụng.
“Hồi nhỏ mỗi lần bỏ nhà đi em đều đến đây.”
“Chắc hẳn là vất vả lắm nhỉ.”
Sushia khúc khích cười, phủi bụi trên bậc cầu thang rồi ngồi bệt xuống. Thế rồi cô ngập ngừng.
Ánh nắng hoàng hôn xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi khuôn mặt Sushia.
Với gương mặt đỏ bừng vì lo lắng, Sushia chậm rãi mở lời.
“Em đã nói là sẽ kể cho sếp nghe bí mật của em.”
“Cô đã kéo dài chuyện này khá lâu rồi đấy, Sushia. Nếu nói ra làm cô thấy thoải mái hơn thì làm đi.”
“Cái đó... À, thật không công bằng nếu chỉ mình em nói bí mật. Sếp cũng phải chia sẻ một cái đi. Cùng nhau nhé.”
“Tại sao tôi phải làm vậy?”
Sushia cắn môi. “Làm ơn đi mà.”
Thấy Sushia nghiêm túc lạ thường, Ascal miễn cưỡng gật đầu.
“Đến ba thì cả hai cùng nói nhé. Một.”
Một bí mật hả? Chắc cái đó cũng được.
“Hai.” Sushia nói.
“Ba. Thật ra, em biết trước tương lai. Sắp tới, loài rồng sẽ tấn công Đế quốc. Xin hãy giúp đỡ.”
“Thật ra tôi chính là Hoàng tử Đêm.”
Họ nhìn nhau trân trối.
“...?”
“...?”
Và rồi Sushia lẩm bẩm nhỏ nhẹ.
“...Sếp mới cắn đá hả sếp?”
****
Vùng Elber phía Tây.
Vùng đất được cho là nơi cư ngụ của quái vật, bị con người cấm bén mảng, đang chờ đợi ngày nuốt chửng vùng đất của nhân loại.
Uỳnh.
Thứ gì đó rơi xuống đất.
Có phải là đầu của một kẻ phàm trần ngu ngốc dám đặt chân vào Elber không? Không. Đó là đầu của một con yêu tinh khổng lồ.
Một người đàn ông đẫm máu quỷ cười toe toét.
“Ngày đó cuối cùng cũng đến.”
“Ồ, cuối cùng.”
Người đàn ông khoác da sư tử là Vadim, thống lĩnh của bộ tộc Sư Tử.
Quanh cổ ông ta đeo những chiếc vòng làm từ nanh quái vật, mỗi chiếc đều thuộc về những sinh vật có thể tàn sát hàng chục chiến binh.
“Bộ tộc Sư Tử! Chúng ta đã chinh phục được Elber! Chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ mà tổ tiên đã giao phó từ rất lâu!”
“Uôôôôô!”
“Giờ chúng ta đã hoàn thành nghĩa vụ. Chỉ còn một việc duy nhất!”
“Uôôôôô!”
Vadim nện mạnh ngọn giáo xuống đất.
Ầm!
Các thành viên trong bộ tộc bắt đầu nện vũ khí xuống đất, âm thanh vang vọng như một trận động đất.
“Đó chính là!” Vadim nói, tràn đầy cảm xúc. “Trở về với vị thần của chúng ta, Mazar.”
“Uôôôôôô!”
Vadim nhìn về phía chân trời, về hướng của Đế quốc.
“Hãy trở về thôi. Về với vị thần của chúng ta.”
24 Bình luận
YAAI
Lũ đệ man di sắp báo: đã có
Còn gì bưng hết ra đi :)))