Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị...
백덕수 UOONGPIG; 웅돼지
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel

Chương 51.1 Cuộn Băng Cassette

1 Bình luận - Độ dài: 1,454 từ - Cập nhật:

Hôm nay làm việc hiệu quả ghê.

Tận bốn mươi triệu won từ thu nhập phụ. Bán chỗ bánh kia quả là một quyết định sáng suốt mà.

‘Nó cảm giác như mình vừa thiết lập một công việc tay trái vừa bí mật vừa ổn định vậy.’

Hàng loạt ý tưởng về cách tiêu số tiền này lướt qua tâm trí tôi, nhất là khi những khu vực mới trong công ty vừa được mở ra nhờ thăng chức.

Và dĩ nhiên, con thỏ bông đang tinh ý nhận ra khoản tiền này cũng bắt đầu lộ ý đồ của mình.

☾ Haa, sau bao lần ra ngoài, tôi cứng đờ cả người rồi. Tự dưng, tôi muốn được tắm quá… ☽

Không đời nào. Tôi đâu thể tiện tay chôm túi máu từ bệnh viện được?

☾ Tất nhiên, tôi có thể chịu đựng mà. Dù sao tôi cũng là một 『Người Bạn Tốt』 mà… ☽

Hmm, dù không thể cho nó tắm máu, nhưng ít ra tôi có thể giặt tay con thú bông này nhỉ?

Tôi dự định sẽ vừa giặt Braun vừa tám chuyện linh tinh với nó để giết thời gian buổi tối cho đến khi có người bất ngờ xông vào phòng tôi.

“Mày!!”

“...!”

Là Baek Saheon.

Khoan đã, cái thằng ranh chưa từng bước ra khỏi phòng mình bây giờ lại xông vào phòng tôi mà chẳng thèm gõ cửa à?

Trước khi kịp lên tiếng mắng, tôi nhận ra điều gì đó.

Cậu ta đang hốt hoảng đến mức gần như hoảng loạn.

“Chuyện này là sao đây…! Tao vừa bị cuốn vào rắc rối gì thế này?”

Trên tay cậu ta là chiếc điện thoại, màn hình hiển thị tin nhắn tôi đã gửi.

-----------------------------------------------------

Kim Soleum: cẩn thận sát nhân hàng loạt.

-----------------------------------------------------

Đấy là tin nhắn mà tôi đã gửi để cảnh báo cậu ta từ sớm.

Nhưng mà—

“Tôi đâu có kéo cậu vào rắc rối gì.”

“...”

“Là cậu tự chọn sai thôi.”

☾ Ô kìa, cậu đồng nghiệp của anh Hoẵng vừa nhặt được một vật phẩm và sắp chết thảm rồi! ☽

Sắc mặt Baek Saheon tái nhợt.

‘Có vẻ vừa có chuyện gì xảy ra đúng lúc với tin nhắn của mình.’

Nhưng vì cậu ta vẫn chưa chết, nên cậu ta có thể tự liên hệ với công ty để giải quyết đúng không?

Nghĩ vậy, tôi liền xoay người, định rời khỏi phòng—

☾ Ôi trời,  có nghe thấy không? ☽

☾  Hình như thời khắc đã điểm rồi đấy, anh Hoẵng. ☽

“...”

Gì chứ?

Hừm, hmm-hmm, hmmmm, hmm-hmm-hmm.

Một giai điệu ngân nga khe khẽ vang lên và nguồn gốc của nó không ai khác ngoài Baek Saheon.

Nhưng môi hắn ta hoàn toàn không hề cử động.

…Điều đó chỉ có thể mang một ý nghĩa duy nhất.

“Cậu đã nhặt phải thứ không nên nhặt đúng không?”

“...”

Với mặt mày tái mét, Baek Saheon run rẩy thò tay vào túi áo và rút ra một vật.

Một chiếc máy cassette.

Thân máy cassette trong tay Baek Saheon đã ngả màu ngà theo năm tháng, phủ đầy bụi bẩn, trên đó có dấu vết của một nhãn dán bị cào xước bằng bút.

Hmm, hmm-hmm, hmmmm, hmm-hmm-hmm.

Tiếng ngân nga mỗi lúc một lớn, phát ra từ cuộn băng bên trong.

Đó quả là một tín hiệu rõ ràng và đáng ngại đấy…

☾  Thời khắc đã điểm rồi. ☽

Đến giờ phải té lẹ thôi.

Tôi lập tức bật dậy và phóng ra khỏi ký túc xá.

Nhưng vấn đề là Baek Saheon cũng cuống cuồng đuổi theo!

“Vứt cuộn băng đó đi trước đã!”

“Tao đã ném rồi! Ném qua cửa sổ rồi!”

Vậy thì đừng có bám theo tôi nữa!

☾  Muộn rồi.  ☽

☾  Ôi trời, anh Hoẵng… Anh đã nhìn thấy vật phẩm đó rồi. Giờ anh cũng đã trở thành một phần của câu chuyện và bước vào quá trình lựa chọn vật hiến tế rồi.  ☽

☾  Nhưng kệ đi, dù sao anh cũng là một vị khách tài năng và thú vị, nên dù sớm hay muộn, anh cũng sẽ bị cuốn vào thôi!  ☽

Hah.

‘Sao cái thằng ngu này không thể tự lo chuyện của mình mà cứ kéo mình theo vậy…!’

Tôi đã cảnh báo hắn mấy lần rồi cơ mà! Rõ ràng hắn ta là nhân viên chính thức trong một công ty chuyên xử lý chuyện huyền bí, vậy mà vẫn dính phải chuyện này à?!

Trong khi cơn bực dọc bốc lên trong lồng ngực thì tôi chẳng có thời gian để xả, tôi chỉ có thể chạy nhanh hơn.

‘Trước mắt, mình phải kéo giãn khoảng cách với cậu ta thôi.’

Miễn là hắn ta chưa bị cuốn hoàn toàn vào câu chuyện kinh dị, thì giữ khoảng cách có thể sẽ có ích.

Tôi chạy thẳng đến trạm xe buýt gần nhất.

Vừa lúc một chuyến xe dừng lại, tôi nhanh chóng bước lên.

Beep.

Tiếng quẹt thẻ giao thông vang lên, ngay sau đó là một tiếng beep khác.

Baek Saheon.

‘Tên này bị điên à? Sao cậu ta cứ bám theo mình hoài vậy?’

Không có một chút ý thức nào à? Lẽ ra thằng nhãi này phải để yên người cảnh báo mình trước chuyện này chứ?

À, đúng rồi. Tên này là kiểu người không có nhân tính.

Rốt cuộc thì cửa xe buýt vẫn đóng lại và chuyến xe vẫn lăn bánh.

“Haa.”

“Haa…”

Tiếng ngân nga không còn dính với chúng tôi nữa.

Tôi chọn một chỗ ngồi ở cuối xe, ngay cạnh búa thoát hiểm để phá cửa sổ để dành cho tình huống xấu.

Sau một lúc do dự, Baek Saheon cũng ngồi xuống gần tôi.

“...”

“...”

Bởi không phải giờ cao điểm hay giờ ăn trưa, trên xe chỉ có lác đác hai, ba hành khách ngồi phía trước.

Sau khi nhìn quanh với vẻ bồn chồn, Baek Saheon hạ giọng, hỏi với vẻ căng thẳng, “Này, sao mày biết trước để gửi tin nhắn cảnh báo—”

“‘Mày’?”

“…Chúng ta thống nhất bỏ kính ngữ rồi mà… Không, ý tôi là… Vâng, thưa Giám sát viên. Rốt cuộc làm thế nào mà anh biết?”

“Chuyện tôi biết bằng cách nào không quan trọng.”

Nén lại sự khó chịu, tôi trả lời trong khi quan sát vẻ mặt lo lắng của Baek Saheon.

“Quan trọng là tại sao cậu lại có thứ đó.”

“...”

Nếu hắn ta cứ tiếp tục im lặng, tôi định sẽ xuống bến tiếp theo, gọi taxi và chuồn ngay lập tức. Nếu cần thiết, tôi sẵn sàng ném anh ta ra khỏi xe để chắc chắn thằng khốn này không thể bám theo tôi.

Nhưng có lẽ cảm nhận được sự mất kiên nhẫn trong ánh mắt tôi, Baek Saheon rốt cuộc cũng lên tiếng.

“…Là đồ ở nhà tôi.”

Ở nhà?

“Một người thân đã truyền lại cho tôi. Họ bảo rằng nếu gặp tình huống nguy cấp thì hãy dùng nó, nên tôi vẫn luôn mang theo…”

☾  A ha, một tình tiết kinh điển! Một vật gia truyền tưởng chừng bảo hộ, hóa ra lại là vật nguyền rủa… Đúng là mô-típ phim kinh dị điển hình!  ☽

Chính xác.

Tôi không có ý chỉ trích gì cả mà chỉ thực sự tò mò.

“Cậu làm ở một công ty chuyên đánh giá chuyện ma, vậy mà cậu chưa từng nghĩ đến việc mang nó đi kiểm định à?”  ☽

“…Nếu công ty thấy hữu ích, họ có thể sẽ lấy mất chứ không trả lại! Tôi cũng đã nghĩ tới điều đó đấy, thưa sếp.”

“Không, cậu chẳng nghĩ ngợi gì cả.”

“...”

“Lần sau, làm ơn động não trước khi hành động.”

“…À, vâng, thưa Giám sát viên.”

Mặt Baek Saheon đỏ bừng, môi thì run run gượng cười như đang cố nén bực tức.

Thằng này đúng là dễ đoán, lúc bình thường thì lạnh lùng như mấy thằng khùng, lúc lại biến thành kẻ khúm núm khi sợ hãi.

Tôi thở dài trong khi cố gắng đánh giá tình hình.

Đây chính là kiểu điển hình của người tự chuốc họa vào thân.

“Trước mắt, chúng ta hãy đi đến trạm cuối, sau đó liên hệ với Đội An ninh của công ty—”

“...”

“...”

“…T-Tại sao anh lại nhìn tôi như vậy, Giám sát viên?”

Có gì đó không ổn.

Trạm xe buýt trong thành phố thường chỉ cách nhau khoảng ba phút.

Nhưng chiếc xe này…

Tại sao vẫn chưa dừng lại?

☾  Chà chà, nó bắt kịp rồi.  ☽

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận