Web Novel - Chính Truyện (269 - 414)

401 - Cũng nên tự mình chiến đấu

401 - Cũng nên tự mình chiến đấu

Trans: Neph

Edit: Serenin

*****

Bọn tôi đến đấu trường thứ ba, nhưng trông nó lại giống một võ đường hơn là một đấu trường kiểu đấu sĩ.

Có vẻ như để thu thập đủ mười con dấu thử thách sẽ mất kha khá thời gian, mà lúc này vẫn chưa thấy có đối thủ nào khác xuất hiện.

Bước vào trong không gian yên tĩnh cùng Anima, tôi nhìn về phía người đang ngồi quỳ seiza ở chính giữa sàn đấu.

Vì cô ấy đang ngồi nên tôi không nhìn rõ lắm, nhưng có vẻ cao tầm hai mét. Đó là một người phụ nữ tóc xanh, mặc trang phục giống kimono.

[……Tôi rất vui vì ngài đã đến, Miyama-dono.]

Giọng nói khẽ vang lên, mang theo chút lạnh lùng, hoàn toàn trái ngược với vị Tướng ở đấu trường trước.

Người phụ nữ ấy từ tốn đứng lên, quay người lại nhìn tôi và Anima.

[Tôi tên là Epsilon…… người ta vẫn gọi tôi là “Tuyệt Băng” Epsilon. Rất hân hạnh được gặp.]

[Ah, tôi là Miyama Kaito. Đây là người thi đấu thay tôi, Anima.]

[Fumu, tôi hiểu rồi. Tôi không giỏi nói chuyện phiếm đâu, nên vào thẳng vấn đề nhé. Anima-dono, hãy chạm vào thứ này.]

Nói xong, Epsilon-san lấy ra một quả cầu pha lê giống hệt cái tôi từng thấy ở đấu trường của Bacchus-san.

Anima bước lên trước, chạm tay vào quả cầu pha lê.

[……Fumu, sức mạnh của cô là “800,000” à…… Cũng đáng gờm đấy. Xem ra là ngang cấp Tử tước nhỉ.]

A- Anima mạnh thật! Ờm… so với tôi, người chỉ có sức mạnh “3”…… thì em ấy mạnh hơn đến 200,000 lần…… Ừm, thế giới này cũng có những kẻ mạnh đến mức bóp nát được quả cầu ấy mà……

[Được rồi, giờ thì tôi sẽ nói rõ luật. Chỉ cần cô đánh trúng tôi một đòn thôi là thắng. Để tạo chút lợi thế cho cô, tôi sẽ không dùng một tay và một chân, cũng như không sử dụng ma pháp khi tấn công. Nhưng tôi cảnh báo trước là tôi vẫn sẽ dùng ma pháp để phòng thủ. Còn về việc hạn chế di chuyển…… thì cũng chẳng quan trọng, vì tôi vốn không định rời khỏi chỗ này.]

[………………..]

Anima lặng lẽ lắng nghe lời Epsilon-san nói. Có vẻ như đối thủ sẽ chịu khá nhiều bất lợi, nhưng cô ấy hoàn toàn không phàn nàn gì.

Sau khi nghe xong, Anima quay lại gần tôi, khẽ thì thầm.

[……Em không phải kẻ ngốc. Dù là trong khu rừng nhỏ nơi em từng sống hay là ngoài kia, em cũng biết rõ là có rất nhiều người mạnh hơn em. Cô ta cũng vượt trội hơn em nhiều…… Em ghét bản thân mình vì yếu đuối thế này.]

[Em đừng tự trách quá. Trên thế giới này, số người đạt được sức mạnh như em chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi.]

Theo nhiều khía cạnh, Epsilon-san hoàn toàn trái ngược với Kong-san. Cô ấy không hề chế giễu Anima vì yếu hơn, mà chỉ nhẹ nhàng rút từ đâu ra một cây naginata, cầm hờ trong một tay.

[Chủ nhân, em đi đây. Nhất định em sẽ mang chiến thắng về cho anh……]

[Anima, cố gắng lên…… nhưng đừng cố quá sức nhé……?]

[Hahh!]

Mang theo quyết tâm, Anima đối mặt với Epsilon-san, thủ thế với cả hai tay giơ lên. Rồi sau khi chắc rằng tôi đã lùi ra xa…… trận đấu bắt đầu.

Thành thật mà nói, chắc tôi đã hơi xem nhẹ sức mạnh của Ngũ Đại Chiến Tướng của Chiến Vương.

Hai trận vừa rồi đều kết thúc bằng chiến thắng áp đảo, vì một người đấu với Pandora-san, kẻ mạnh nhất trong hàng bá tước, và người kia là Eden-san, một trong những tồn tại mạnh nhất thế giới. Tôi cứ nghĩ mình đã hiểu rõ sức mạnh của các Tướng quân…… nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi phải sững sờ.

[……Guhh…… Hahh…… Hahh……]

Epsilon-san vẫn đứng nguyên ở vị trí ban đầu, trong khi Anima thì đang quỳ một gối, thở dốc nặng nhọc. Sự chênh lệch sức mạnh giữa họ rõ đến mức tôi có thể nhìn ra ngay…… Anima hoàn toàn bị áp đảo.

Dù Anima tấn công bao nhiêu lần, Epsilon vẫn dễ dàng đỡ được hết chỉ với cây naginata trong một tay.

Dù nói là sẽ dùng ma pháp để phòng thủ, nhưng từ đầu đến giờ Epsilon-san vẫn chưa dùng đến. Có lẽ khoảng cách về kỹ năng và ma lực giữa họ quá lớn, đến mức mỗi lần Anima lao vào, em lại bị hất văng ra, lăn dài trên đất.

Tử tước và Bá tước…… nghe thì chỉ hơn một bậc thôi, nhưng hóa ra sức mạnh lại chênh lệch khủng khiếp thế này……

[Anima! Dừng lại đi……]

[E- Em không sao! Em vẫn còn……]

Epsilon-san không hề ra đòn tấn công, nhưng tình trạng của Anima đã tả tơi lắm rồi.

Hết bị hất văng, rồi lại ngã xuống đất…… cảnh tượng ấy cứ lặp đi lặp lại, và máu đã bắt đầu chảy ra từ khóe miệng em ấy.

Thật lòng mà nói, tôi chẳng còn quan tâm thắng thua gì nữa, chỉ là không thể chịu nổi khi thấy Anima bị thương như thế, nên tôi định bảo em ấy dừng lại, thua cũng được. Nhưng giọng nói đầy quyết liệt của em ấy đã cắt ngang tôi.

Trong khi Anima nói vậy, Epsilon-san lại nhìn em với ánh mắt lạnh như băng, cất lời.

[……Đi tiếp nữa cũng vô ích thôi. Tôi đã hiểu rõ thực lực của cô rồi. Cô còn quá trẻ, quá non nớt…… mà như vậy thì thanh kiếm của cô sẽ chẳng thể nào chạm tới tôi đâu.]

[Guhh……]

[Từ nãy tới giờ tôi vẫn luôn kiềm chế rồi. Nhưng dù vậy, cơ thể cô cũng đã tích tụ thương tổn, đúng chứ? Thật ra bây giờ, đứng vững cũng đã khó rồi……]

[…………………..]

Nghe lời của Epsilon-san, Anima chỉ cúi đầu đầy uất ức. Có lẽ nhận ra động tác đó như một sự chấp nhận thất bại, Epsilon-san lặng lẽ hạ thấp cây trường thương của mình xuống.

Nhưng ngay sau đó, một giọng nói khẽ khàng mà kiên định lại vang lên.

[……Tất cả những ngày sống của tôi, chỉ toàn là trộm cắp, giết chóc và ăn uống để sống sót……]

[………………]

Epsilon-san, vốn định quay lưng lại, chợt dừng bước, ánh mắt hướng về phía Anima.

[……Rồi một ngày, ta gặp “một con người đơn độc”. So với ta, cơ thể hắn vô cùng yếu ớt. Hắn chẳng có móng vuốt, chẳng có nanh vuốt…… vậy mà vẫn dám đối đầu với ta chỉ bằng thân thể mảnh mai ấy.]

[……Anima.]

Tôi chẳng cần phải nghĩ cũng biết em ấy đang nhắc đến ai. Chính là lúc tôi gặp Anima và chiến đấu với em ấy.

[Trên lưng hắn đang bảo vệ một người khác, thế mà trong đôi mắt của con người ấy lại ánh lên một ánh sáng mạnh mẽ, dù đang phải đối đầu với kẻ mạnh hơn mình gấp bội…… Khi nhìn thấy ánh mắt đó, ta đã nghĩ rằng hắn rất mạnh. Rằng ta không thể thắng được…… Và đôi mắt đó…… chính là thứ ta khao khát…… từ tận đáy lòng mình!]

[…………………….]

[Ta yếu lắm. Dù đang phục vụ cho người mà ta ngưỡng mộ, thì thứ nổi bật nhất ở ta vẫn chỉ là sự yếu kém. Có rất nhiều kẻ mạnh hơn ta, và còn nhiều người thông minh hơn ta nữa. Nhưng! Chủ nhân đã nói rằng ta là người cần thiết!]

Vừa nói, Anima vừa dồn hết sức lực để đứng thẳng dậy, đôi tay lại giương lên trong tư thế chiến đấu.

[Phục vụ cho Chủ nhân, mở đường cho bước chân của Ngài…… đó là niềm tự hào của ta! Thế nên, ta tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ cuộc!!!]

[……Houu.]

[Ta phải thừa nhận là mình không phải tay đấu quá khôn ngoan…… nhưng nếu bây giờ ta chưa thể chạm được tới cô! Thì ta sẽ cứ thử mãi cho đến khi làm được!]

Với ý chí bất khuất, Anima lại bước lên một bước. Nhìn em ấy, Epsilon-san khẽ thốt lên một tiếng đầy tán thưởng…… nhưng lại không nâng vũ khí lên.

Vài giây sau, cây trường thương trên tay Epsilon-san biến mất.

[Giỏi lắm…… Cô thắng. Tôi sẽ cho cô một con dấu.]

[……Huh?]

Lời Epsilon-san vừa thốt ra khiến Anima ngớ người.

Cũng dễ hiểu thôi. Bầu không khí giữa hai người vừa rồi rõ ràng giống như trận đấu chỉ mới bắt đầu…… Đây là sao vậy?

[C- Cô nói gì vậy!? Ta vẫn còn có thể……]

[……Đòn tiếp theo của cô sẽ chạm tới tôi. Chuyện đó, tôi chắc chắn.]

[Cái gì!?]

[Không nghi ngờ gì nữa, đòn kế tiếp của cô sẽ trúng tôi. Nhưng đó sẽ là “đòn đánh đổi bằng mạng sống”…… Tôi không nghĩ Miyama-dono sẽ muốn cô bị thương nặng. Tôi cũng không chắc mình có thể đỡ được đòn đó mà không làm cô bị thương. Chỉ đơn giản là…… vì tôi không đủ khả năng.]

V- Vậy tức là trận đấu kết thúc rồi sao? Nếu thế thì……

[Anima!]

Tôi lập tức chạy về phía Anima vẫn còn đang sững sờ, lấy ra càng nhiều Trái của Cây Thế Giới từ hộp ma thuật của mình càng tốt.

[Anima, mau chữa trị vết thương đi!]

[Eh? C- Chủ nhân!? E- Em chỉ bị thương nhẹ thôi mà……]

[Cứ ăn đi!!!]

[D- Dạ!?]

Bị ánh mắt nghiêm nghị của tôi áp đảo, Anima vội vã ăn một quả. Thấy những vết thương nhỏ dần lành lại, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Rồi khi tôi còn đang cúi xuống kiểm tra xem em ấy có vết thương nào khác không, Epsilon-san khẽ mỉm cười.

[……Có vẻ Chủ nhân của cô rất quan tâm tới cô đấy…… Cô đúng là may mắn.]

[……Uuuuu, aauuu……]

[Giờ thì, Miyama-dono. Thẻ đóng dấu của ngài.]

[Ah, vâng.]

Được Epsilon-san nhắc, tôi lấy tấm thẻ ra và cô ấy đóng lên đó một con dấu.

Xong xuôi, Epsilon-san quay sang Anima, người vẫn cúi mặt đỏ bừng, rồi nhẹ giọng nói.

[……Nếu cô chưa hài lòng với kết quả trận đấu này, “chúng ta sẽ tái đấu sau một ngàn năm nữa”. Cô còn trẻ và đầy tiềm năng. Tôi nghĩ một ngàn năm sau, chúng ta sẽ có thể chiến đấu ngang sức mà tôi không cần phải nhường cô chút nào.]

[……Ta hiểu rồi. Epsilon-san, một ngàn năm nữa ta sẽ lại thách đấu với cô.]

[……Tôi sẽ mong chờ điều đó, chiến binh của tương lai.]

Nói xong, Epsilon-san khẽ cúi đầu với tôi, rồi quay lại trung tâm võ đường, ngồi xuống tư thế seiza và nhắm mắt, hệt như khi tôi và Anima mới bước vào nơi này.

Phải nói sao nhỉ…… Cô ấy thật ngầu. Unnn, hoàn toàn khác với Kong-san.

Thưa Bố, Mẹ—— Trong lúc Anima chiến đấu, con đã nghĩ về việc mình luôn được giúp đỡ trong những trận chiến này. Eden-san, Pandora-san, Anima…… Con đều giao hết mọi thứ cho các đồng minh thay mình chiến đấu, rồi cứ thế mà đối mặt với Megiddo-san…… Liệu như vậy có ổn không? Ngay cả khi thân thể bị thương tích đầy mình, Anima vẫn chiến đấu hết mình. Vậy thì con cũng nên như thế…… Ít nhất một lần—— con nghĩ mình cũng nên tự mình chiến đấu.

*****

<Lời bạt>

Cô ấy không giống cái con khỉ đột kia. Ý tôi là, con khỉ đột đó thì…… nói sao nhỉ…… là cái kiểu đó đấy……

Chương tiếp theo. Nhân vật chính (Yếu nhất truyện) VS Vị tướng thứ tư trong Ngũ Đại Tướng của Chiến Vương.

—– Ngoại truyện (Tiếp theo của chương trước) —–

Bà chị họ đầu óc rỗng tuếch: Shiro

Chị hàng xóm văn phòng độc thân thân thiện: Lilywood

Con em họ vô dụng: Fate

Con khỉ đột hàng xóm: Megiddo

Đáng sợ: Mama Eden

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!