Web Novel - Chính Truyện (269 - 414)
400 - Mọi thứ khớp với nhau một cách kỳ lạ
6 Bình luận - Độ dài: 1,511 từ - Cập nhật:
Trans: Neph
Edit: Sereni
*****
Bầu không khí nơi đây đang căng như dây đàn. Tôi đưa tay quệt mồ hôi trên vai, rồi quay ánh mắt trở lại đối thủ trước mặt.
Trận đấu đã kéo dài sát nút, đến mức có thể nói là tôi đang bị dồn vào chân tường. Nhưng, không chỉ mình tôi bị dồn ép…… Chỉ cần thêm một đòn nữa thôi…… Nếu cú đánh này trúng, chiến thắng sẽ thuộc về tôi.
Vấn đề là thời gian không còn nhiều. Nếu đánh hụt lần này thì coi như tôi thua chắc…… Quả là một trận đấu ngàn cân treo sợi tóc.
[……Chủ nhân…… Cố lên.]
Tiếng Anima vang lên phía sau, cổ vũ cho tôi. Dường như cô ấy cũng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng này, giọng nói khẽ run run.
Thế nhưng, những lời ấy lại như tiếp thêm sức mạnh cho tôi, khiến tôi mặc kệ hết mọi thứ mà dồn toàn bộ tâm trí vào khoảnh khắc hiện tại, sẵn sàng tung đòn quyết định.
Thời gian như trôi nhanh hơn, cảnh vật xung quanh bỗng trở nên rõ nét lạ thường. Tôi bước lên một bước, dồn lực tung cú đánh cuối cùng.
[Tiếp chiêuuuuu!]
Như đáp lại ý chí của tôi, quỹ đạo trắng xé gió vút ra từ tay, sắc bén lao tới và trúng đích gọn gàng.
……Mà nói thật chứ, dù vừa rồi tôi làm như căng lắm, thì thật ra cũng chỉ là đang chơi trò ném bóng trúng bia thôi……
[Chúc mừng ngài! Ngài đã đạt 5 điểm và sẽ nhận được một con dấu.]
[Chủ nhân giỏi quá! Tuyệt vời!]
Nhân viên trực quầy mỉm cười nói rằng tôi đã đủ điểm, rồi đóng một con dấu vào thẻ của tôi. Khi tôi quay lại, Anima mỉm cười rạng rỡ như thể chính cô ấy là người chiến thắng vậy.
Đây là một trong những trò chơi mà tôi và Anima ghé qua trên đường đến đấu trường thứ ba. Luật chơi là ném bóng vào bảng bia có 9 ô, nếu ghi được 5 điểm trở lên sẽ nhận được con dấu.
Nói trắng ra thì cũng giống mấy trò ném bóng trúng bia ở lễ hội bên thế giới của tôi thôi.
Nhân tiện, Anima cũng thử chơi nhưng không qua nổi. Em ấy ném bóng nhanh và mạnh thật, nhưng độ chính xác thì hơi tệ.
Còn tôi, tuy lực ném không mạnh lắm, nhưng bù lại khá chính xác, nên cũng may mắn mà vượt qua được.
Sau một buổi sáng toàn những màn chiến đấu bạo lực, được chơi mấy trò nhẹ nhàng thế này cảm giác đúng là vui hẳn.
Có vẻ lời Megiddo-san nói rằng ông ấy đã chuẩn bị rất nhiều trò chơi khác nhau là thật, vì trước khi vào đây tôi còn thấy có cả trò đố vui và chơi bài.
Ước gì mấy trận đấu với Ngũ Đại Chiến Tướng của Chiến Vương cũng giống mấy trò này…… Thật sự tôi không hiểu nổi Megiddo-san đang tính gì nữa.
Nghĩ vậy, tôi rời quầy và tiếp tục cùng Anima tản bộ trên con phố đầy quán xá.
Vừa thong thả tiến về đấu trường tiếp theo, vừa đưa mắt ngắm các gian hàng đông đúc, Anima bỗng khựng lại nhìn về một quầy gần đó.
[……Unnn? Cá nướng muối à…… Chúng ta ăn thử không?]
[Ah, k- không!? Em không sao đâu! Chỉ là nó vô tình lọt vào tầm mắt thôi……]
[Vậy à. Nhưng mà nhìn rồi lại thấy thèm, thôi ăn chung đi.]
[Uuuuu…… Vâng.]
Anima vẫn ăn thịt, nhưng rõ ràng em ấy thích cá hơn…… Dù em ấy nghĩ là mình giấu được, nhưng ánh mắt lấp lánh khi nhìn món cá thì làm sao mà qua mắt tôi.
Với tính cách của Anima, chắc em ấy đang nghĩ không nên vì sở thích của mình mà cản trở tôi, nên thà mời thẳng luôn thế này sẽ dễ hơn.
Tôi mua hai phần cá nướng muối, đưa một phần cho Anima. Như thường lệ, em ấy nhất quyết đòi tự trả tiền, nhưng tôi lấy danh nghĩa chủ nhân mà bắt em ấy thôi ngay.
Miếng cá vừa có lớp da nướng giòn tan, vừa có phần thịt trắng mềm ngọt. Lượng muối ướp cũng vừa khéo…… Unnn, ngon thật.
[Anima, ngon chứ?]
[Ng- Ngon lắm!]
[Vậy à, ăn thêm không?]
[K- Không! Em no rồiii———]
[Xin lỗi, cho tôi thêm một con nữa nhé.]
[Chủ nhân!?]
Anima ăn xong một con rất nhanh, rồi với vẻ mặt đáng yêu, em ấy nói với tôi là ngon lắm. Nhưng mà nhìn là biết ngay em ấy vẫn chưa đã miệng. Thế là tôi mặc kệ mấy lời từ chối yếu ớt kia, mua thêm một con nữa và đưa cho em ấy.
[……C- Cảm ơn ạ.]
Anima vốn hay khách sáo, nên đôi khi phải hơi ép một chút thì mới vừa. Tôi nghĩ giờ mình cũng hiểu Anima hơn trước rồi.
Nhân tiện nói thêm, bộ đồ kiểu áo khoác dài mà Anima đang mặc…… thực ra có thiết kế khá giống với đồ của tôi.
Chỉ là, trên đồ của tôi có nhiều chỗ được thêu chỉ vàng, còn đồ của Anima thì không. Hơn nữa, thiết kế của em ấy cũng khiêm tốn hơn một chút.
Chắc đây là trò đùa của Alice, cố tình làm đồ của Anima trông giản dị hơn tôi, như thể đang dùng hình ảnh chủ tớ làm chủ đề vậy.
Khi nhận được bộ đồ này, Anima đã khen ngợi hết lời. Em ấy dường như rất tự hào vì được làm thuộc hạ của tôi, và cảm thấy hạnh phúc khi mặc một bộ trang phục khiến ai nhìn vào cũng nhận ra ngay em ấy là người của tôi.
Mà, cái “niềm tự hào” này đôi lúc cũng gây rắc rối.
Tôi không đến mức ngốc nghếch mà không nhận ra đâu. Tôi biết Anima có tình cảm với tôi vượt xa mối quan hệ chủ tớ…… Thú thật, tôi cũng thấy vui vì em ấy dành tình cảm ấy cho mình.
Chỉ là, unnn…… Anima thì lại hoàn toàn không nhận ra cảm xúc thật của bản thân. Thậm chí em ấy còn nghĩ rằng những gì mình cảm thấy chỉ đơn thuần là sự kính trọng và yêu quý dành cho Chủ nhân.
Có thể nói là em ấy trung thành đến mức không nhận ra tình cảm của mình đã vượt qua sự trung thành ấy. Thật sự rất khó xử. Ngay cả bây giờ, khi tôi đã công khai nói rằng đây là một buổi hẹn hò, thì em ấy vẫn quá nghiêm túc, luôn giữ vị trí là thuộc hạ của tôi trong mọi khoảnh khắc.
[……Hmm. Mình có nên mạnh dạn hơn chút không nhỉ?]
[Ngài vừa nói gì sao?]
[Unnn? À, thật ra…… anh chỉ đang ngắm nhìn Anima dễ thương thế nào thôi.]
[Fueehhh!?]
[Thôi nào, chắc đến lúc mình đi đến đấu trường rồi.]
[Eh? C- Chủ nhân!? C- Chờ đã……]
Mà thôi, chắc cũng không cần vội vàng quá…… Ngày em ấy mới đến, tôi còn bối rối lắm, nhưng giờ thì tôi nghĩ Anima đã trở thành…… người mà tôi không thể tưởng tượng nổi nếu thiếu bên cạnh.
Trừ khi một ngày nào đó em ấy chán ở cạnh tôi, còn không thì chúng tôi sẽ vẫn tiếp tục như thế này…… Hơn nữa, Anima vốn là một con gấu đen, tuổi đời khi thành người còn trẻ hơn tôi nhiều. Nói đúng ra thì em ấy thậm chí còn chưa được một tuổi nữa là.
Có lẽ cứ từ từ thôi, từng bước từng bước một thôi nhỉ? Nghĩ vậy, tôi mỉm cười nhìn Anima đang bối rối, cùng em ấy sóng bước trên con đường hướng về đấu trường.
Thưa Bố, Mẹ—— Thú thật, từ khi mất hai người…… con đã nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ có thể cảm nhận được hơi ấm của một gia đình nữa. Nhưng mà, unnn…… con thực sự không rõ cái gọi là mối quan hệ chủ tớ này lắm, cũng chẳng biết cảm giác này có giống như tình cảm con dành cho gia đình mình hay không. Nhưng mà, lạ thật đấy…… Khi nghĩ về Anima như một phần của gia đình, con lại cảm thấy—— Mọi thứ khớp với nhau một cách kỳ lạ.
*****
<Lời bạt>
~~~ Ăn mừng 400 chương ~~~
Tình cảm Anima dành cho Kaito sâu đậm đến mức chính cô cũng không nhận ra đó là tình yêu.
— Cách diễn tả đơn giản về cảm xúc của Kaito —
- Người tin tưởng nhất: Kuro
- Ân nhân: Kuro, Lilia
- Người yêu: Kuro, Isis, Sieg, Lilia, Alice
- Bạn thân: Alice
- Cảm giác như em gái: Aoi, Hina
- Gia đình?: Anima, Eta, Theta, Bell, Lynn
- Ông hàng xóm: Magnawell


6 Bình luận
YAAI