1-4000+

Chương 203: Ác Mộng Trỗi Dậy

Chương 203: Ác Mộng Trỗi Dậy

"Đứng lại! Bọn tao có Ballot!" Tên thủ lĩnh hét lên bằng một giọng cao vút, thật khó tin là nó lại phát ra từ một kẻ to xác như thế. Chúng chưa bao giờ có ý định gây hấn với Lith, bất kể mệnh lệnh là gì, vì việc đó quá nguy hiểm. Tuy nhiên, sau khi bị phát hiện, chúng không còn lựa chọn nào khác. Lith sẽ không tin một lời nào chúng nói. Thà chịu một cú đấm vào mặt còn hơn là một nhát dao sau lưng. Chúng có ba người đấu với một và đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc chạm trán này.

Chúng chỉ có thể hy vọng sẽ dọa được cậu tránh xa.

- "Chúng có không?"

- "Cho đến nay thì đó chỉ là đòn gió. Chúng chỉ có vài chiếc nhẫn ma thuật và dụng cụ luyện kim. Không có Ballot." Solus trả lời. –

Cô đã nghiên cứu nó trong nhiều tháng. Cô có thể nhận ra lõi giả của một chiếc Ballot từ khoảng cách cả dặm.

"Thật sao?" Lith cười khẩy. "Các người đã tự buộc tội mình bằng cách ghi âm từ lúc bắt đầu theo dõi bọn ta à? Hay là định kích hoạt nó ngay bây giờ?" Giọng nói của Lith lạnh như băng, một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt cậu, nhưng nó không chứa đựng chút niềm vui nào.

Đó là nụ cười của một kẻ săn mồi đang dồn con mồi vào ngõ cụt. Một sự co giật ở cánh tay trái của đối thủ đã báo động Solus.

- "Tôi xin đính chính. Tên ở giữa hiện đang cầm một chiếc Ballot ở tay trái."

Nhờ sự cảnh báo kịp thời của cô, Lith duỗi tay phải, dùng ma pháp tinh thần giật phăng chiếc Ballot khỏi ngón tay kẻ thù trước khi hắn kịp kích hoạt nó.

"Tao đã nói là không có thiết bị ghi âm cơ mà!" Lith bao bọc chiếc Ballot trong một tấm màn bóng tối, thực chất là tống nó vào không gian túi của mình. Cậu không biết nó có những biện pháp bảo mật nào và không sẵn lòng chấp nhận những rủi ro không cần thiết.

Lith để tấm màn biến mất, để lộ bàn tay giờ đã trống không.

"Mày vừa mới phá hủy tài sản của học viện. Mày điên rồi!" Chúng không chỉ vừa mất đi quân át chủ bài duy nhất, mà việc chứng kiến một tạo tác vỡ tan như vậy khiến cả ba rơi vào bờ vực hoảng loạn.

Kẻ cầm đầu nhóm là Raynart Poltus. Mẹ hắn, Nữ công tước Poltus, là một nhân vật hàng đầu trong phe đại quý tộc cũ và có mối tư thù với Jirni Ernas, mẹ của Phloria. Kể từ khi dịch bệnh kết thúc, gia tộc Poltus đã nằm dưới sự giám sát của Hoàng gia vì mối quan hệ sâu sắc của họ với Coirn Hatorne, tên giả kim thuật sĩ đang trốn nã bị tin là kẻ tạo ra ký sinh trùng và là trung gian cho những tay trùm thị trường đen lớn.

Trong quá trình điều tra, Phu nhân Ernas đã phát hiện ra anh trai của Nữ công tước có liên quan đến đường dây buôn bán nô lệ. Ngay cả khi hầu hết nạn nhân của hắn đã chết hoặc mất tích, hắn vẫn bị bắt quả tang khi đang sở hữu một loại vòng cổ nô lệ mới có thể ngụy trang thành vòng cổ, nhẫn hoặc vòng tay. Đó vốn là một tội tử hình, nên bất kể gia tộc Poltus quyền lực và có ảnh hưởng đến đâu, hắn vẫn bị tra tấn cho đến khi khai ra tên của tất cả đồng phạm rồi bị xử tử.

Sự kiện này là một thảm họa đối với gia tộc. Các thành viên giờ đây bị ngay cả thường dân coi thường và bị gạt ra khỏi tất cả các sự kiện xã hội lớn. Danh tính của cảnh sát hoàng gia phụ trách cuộc điều tra đáng lẽ phải là một bí mật, nhưng Nữ công tước Poltus vẫn còn nhiều tai mắt và bạn bè. Bà ta muốn cho Phu nhân Ernas nếm mùi đau khổ. Con gái duy nhất của bà bị cưỡng b* và bị dán nhãn là một con đ* là sự trừng phạt đủ thỏa đáng trong mắt Nữ công tước. Nếu không có Ballot, con trai bà ta luôn có thể tuyên bố đó là quan hệ tự nguyện. Điều này cũng sẽ giúp ích cho mục tiêu của phe quý tộc, buộc Linjos phải đứng về một phía giữa hai gia đình và đặt ông ta vào thế tiến thoái lưỡng nan. Đứng về phía Poltus nghĩa là kết thù với Hoàng gia, trong khi đứng về phía Ernas chẳng khác nào thừa nhận sự bất tài của chính mình, thêm vụ bê bối này vào danh sách dài những sai lầm của ông ta với tư cách là Hiệu trưởng.

Ánh đèn nhấp nháy dữ dội hơn, trong khi một làn sương đen rỉ ra từ bóng tối khiến khung cảnh càng lúc càng giống một cơn ác mộng. Raynart và các anh em họ muốn bỏ chạy, nhưng vì lý do nào đó, đôi chân của chúng từ chối cử động. Sự ấm áp trước đó mà Lith thể hiện đã biến mất, chỉ còn lại cơn đói. Vực thẳm bên trong cậu liên tục tuôn ra sự thù hận, lây lan ra thế giới bên ngoài. Sát khí của Lith đạt đến một đỉnh cao mới, buộc cả ba phải quỳ xuống chỉ bằng một cú đẩy nhẹ từ ma pháp tinh thần.

"Quỳ xuống!"

Mặc dù chỉ là thoáng qua, sự chạm vào từ những bàn tay vô hình đó khiến cả ba rú lên vì kinh hãi. Đó là khía cạnh của Lith khiến Solus sợ hãi nhất. Bất kể cậu có nhận được bao nhiêu yêu thương và tình cảm, việc quay trở lại thành chính kẻ đã bắt cóc và tra tấn một cách tàn bạo đối với cậu dễ dàng như bật một công tắc vậy. Điều tệ hơn là càng có nhiều người mà cậu quan tâm, cậu sẽ càng trở nên tàn nhẫn hơn. Mỗi luồng sáng đi vào cuộc đời cậu chỉ làm cho bóng tối bên trong sâu thẳm thêm.

"Thường thì tao không hay diễn thuyết, nhưng với các người, tao sẽ ngoại lệ. Tao cần gửi một thông điệp và các người sẽ là kẻ truyền tin."

Bàn tay Lith bóp chặt cổ họng Raynart mạnh đến nỗi trong khoảnh khắc hắn tưởng mắt mình sắp lòi ra khỏi hốc mắt. Sau đó áp lực giảm bớt vừa đủ để hắn thở, nhưng không đủ để thấy dễ chịu. Đồng thời, ma pháp tinh thần và phong hệ ma pháp ghim chặt hai đứa còn lại xuống đất, khiến chúng cũng không thể thở nổi.

Cảnh tượng trước mắt Raynart suýt nữa khiến hắn ngất xỉu. Thông qua sự tiếp xúc của họ, hắn có thể nhìn thấy một thứ mà ngay cả Lith và Solus cũng không hay biết. Một đội quân gồm những bàn tay làm từ bóng tối đang tuôn ra từ cơ thể Lith. Chỉ một vài cái đang trấn áp ba sinh viên, vô số những cái khác bất động như loài rắn, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Ma pháp tinh thần là vô hình, nhưng vì lý do nào đó Raynart lại có thể nhìn thấy hình dạng thật của nó. Vô số con mắt đủ mọi kích cỡ và màu sắc đã hiện hình ở bất cứ nơi nào thiếu ánh sáng, nhìn chằm chằm đầy tò mò vào những sự kiện đang diễn ra. Thế giới đang dõi theo món đồ chơi mới của nó, bị thu hút bởi sự thù hận không kiềm chế đã được dâng hiến cho nó.

"Đây đã là lần thứ hai trong ngày hôm nay có kẻ cố gắng cướp đi những gì của tao. Mày không thể tưởng tượng được tao đang giận dữ thế nào lúc này đâu." Lith sử dụng ma pháp bóng tối để hiện ra đáng sợ hơn và thủy hệ ma pháp để đóng băng môi trường xung quanh nhằm dọa chúng sợ mất mật. Cậu nhếch mép nhận thấy hai đứa kia đã mất kiểm soát bàng quang, ướt đẫm trong chính nước tiểu của mình.

- "Lũ quý tộc này, sao có thể hèn nhát đến thế nhỉ?" – Lith nghĩ thầm.

Chỉ có Raynart biết sự thật. Được thúc đẩy bởi ý chí của thế giới, những xúc tu bóng tối len lỏi vào cơ thể của các anh em họ hắn từ lỗ mũi, mắt, tai và miệng, cướp đi sinh mệnh lực của chúng. Cảm giác mà chúng đang trải qua giống như bị chôn sống vậy. Lith nhấc bổng Raynart lên bằng cổ cho đến khi mắt họ ngang hàng nhau, khiến hắn rơi vào hoảng loạn. Một nửa khuôn mặt của Lith lúc này được bao phủ bởi bóng của Raynart, mang những đường nét ghê rợn. Con mắt bị che khuất của Lith đã trở thành màu vàng rực rỡ với đồng tử dọc, miệng không môi và đầy răng nanh được làm nổi bật bởi ngọn lửa bên trong dường như đang cháy trong cổ họng cậu.

"Tao không quan tâm ai đã cử mày đến. Hãy nói với Lukart hay bất cứ kẻ nào đứng sau cuộc tấn công này rằng những đứa trẻ đó là của tao và chỉ của mình tao thôi!"

Lith gửi một làn sóng ma pháp tinh thần mới vào hai đứa đang nằm trên đất, kéo chúng lại gần hơn. Cậu cũng siết chặt bàn tay quanh cổ họng Raynart khiến hắn không thể thở được nữa. Raynart có thể nghe thấy giọng nói của cậu và cảm thấy sự thiếu hụt oxy, nhưng hắn không thể rời mắt khỏi bóng tối đang chạy dưới da của các anh em họ mình, những kẻ có đôi mắt trợn ngược trong khi miệng sùi bọt mép.

"Lần tới nếu tao thấy đứa nào trong các người lảng vảng quanh họ, thậm chí chỉ cần ngửi thấy mùi của các người, tao sẽ khiến cơn ác mộng tồi tệ nhất của các người trông giống như một giấc mơ đẹp sau những gì tao sẽ làm với các người."

Hai đứa kia đã ngất xỉu, nên Lith chỉ tập trung vào Raynart, luân chuyển các làn sóng ma pháp bóng tối và ánh sáng. Da thịt hắn sẽ vỡ vụn, các mạch sống sụp đổ, chỉ để được phục hồi chưa đầy một giây sau đó. Ở bên ngoài, có vẻ như không có gì xảy ra, nhưng Raynart cảm thấy đau đớn chưa từng thấy. Toàn bộ cơ thể hắn liên tục bị phá hủy và tái tạo trong một chu kỳ không bao giờ kết thúc, nhưng nó không để lại dấu vết nào trên người hắn. Tâm trí và cơ thể hắn đổ gục chỉ trong vài giây, không thể chịu đựng thêm sự tra tấn đó nữa.

Lith bỏ hắn lại cùng với hai đứa kia, đặt chiếc Ballot vào tay Raynart trước khi về phòng để có một giấc ngủ ngon.

Sáng hôm sau, nhà ăn lại náo nhiệt trở lại. Mọi người đều bàn tán về việc ba sinh viên được tìm thấy trong tình trạng bất tỉnh và phải nhập viện. Vì một lý do nào đó không rõ, không thể đánh thức họ dậy. Bình thường sẽ chẳng ai quan tâm, những chuyện như vậy xảy ra suốt. Lý do khiến một sự kiện thông thường thu hút nhiều sự tò mò là vì họ hoàn toàn không bị thương. Họ thậm chí còn có một chiếc Ballot, nhưng theo các Giáo sư, nó chưa bao giờ được sử dụng.

"Mình không thể tin được chuyện đó xảy ra chỉ cách phòng mình vài mét mà mình lại không nhận ra gì cả. Có lẽ mình đã có thể giúp họ." Phloria bị sốc trước tin tức này.

Yurial cười khẩy, kể cho những người còn lại trong nhóm lý do tại sao không ai quan tâm đến số phận của gia tộc Poltus. "Hoặc đó là hậu quả của một cuộc nội chiến, để loại bỏ những con sâu làm rầu nồi canh trước khi cả gia tộc sụp đổ, hoặc đó là hành động trả thù của người thân các nạn nhân của họ. Những gã đó không đáng nhận được sự thương hại đâu Phloria."

Lith chẳng thèm quan tâm đến lý lịch của họ. Ngay cả khi chúng đến từ một gia đình thánh thiện, cậu cũng sẽ làm điều tương tự.

- "Không ai được chạm vào đồ của mình, bất kể lý do là gì." Cậu nghĩ thầm.

Solus thở dài, ước gì cậu ngừng gọi họ là đồ vật thay vì con người. - "Tôi tự hỏi tại sao hai đứa mà cậu không 'xử lý' mạnh tay vẫn còn bất tỉnh. Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây." Đó là phần duy nhất của tin đồn mà cô thấy không hợp lý.

- "Mình không biết và thành thật mà nói, mình không quan tâm. Ba gã đi theo một cô gái vào ban đêm, biết cô ấy không có Ballot. Không cần thiên tài cũng tính ra được là có chuyện gì."

Lith vô cùng hối tiếc vì đã không có cơ hội giết chết chúng hẳn, nhưng cậu biết về hệ thống an ninh của học viện ngăn chặn những thương tích chết người. Đó là lý do tại sao cậu sử dụng kỹ thuật tra tấn đó. Nó sẽ khiến nạn nhân kiệt sức và để lại sẹo trong tâm trí, nhưng cơ thể sẽ vẫn ở trạng thái hoàn hảo.

Sau bữa sáng, nhóm tách ra cho các hoạt động buổi sáng. Các vòng thăm khám của nhóm Lith diễn ra bình yên, cho phép họ bù đắp được hầu hết thời gian đã mất ngày hôm trước. Họ gặp lại Phloria cho tiết học thực hành đầu tiên về Tinh thể ma pháp.

Sau khi chào đón các sinh viên, Giáo sư Nalear vỗ tay, làm xuất hiện một khối tinh thể to bằng quả dưa trên bàn của họ cùng với một thứ trông giống như một chiếc cờ lê khắc cổ ngữ có kích thước bằng một cây bút.

"Thông thường, khi mọi người nghe thấy các từ 'mỏ dưới lòng đất' và 'khai thác khoáng sản', họ sẽ nghĩ đến những người đàn ông thô kệch với một cây cuốc, nhưng đối với tinh thể ma pháp, đó là hình ảnh tệ nhất có thể. Các công cụ thông thường không có tác dụng đối với tinh thể mana, bất kể em mạnh đến mức nào hay kim loại đó cứng ra sao. Trường hợp tốt nhất, em có thể làm nứt một viên và hy vọng vụ nổ sau đó sẽ không gây ra phản ứng dây chuyền làm sụp đổ toàn bộ khu mỏ. Có một lý do tại sao chỉ có pháp sư mới có thể trở thành Thợ tinh thể (Crystalsmith)."

Nalear cầm công cụ giống như cờ lê từ bàn của mình lên. Các sinh viên thấy các cổ ngữ sáng lên từng cái một cho đến khi một lưỡi kiếm năng lượng nhỏ hình thành ở đầu hình chữ U. Lith vô thức rùng mình. Hiện tượng này gợi nhớ đến lưỡi kiếm đã giết chết cậu trong kiếp thứ hai. Cậu chưa bao giờ quên nỗi đau khi chết đuối trong chính vũng máu của mình, hổn hển đớp không khí như một con cá mắc cạn.

- "Không có gì phải sợ cả. Thứ đó chỉ là phiên bản ma thuật của một con dao rọc giấy thôi." Lith tự trấn an mình. –

"Khai thác tinh thể mana không đòi hỏi sức mạnh thô bạo, mà là sự tinh tế và kỹ thuật. Đầu tiên, tất cả các em phải học cách nạp năng lượng cho lưỡi kiếm mana. Hãy cầm lấy cái của mình và giữ nó theo cách thoải mái nhất đối với em. Một số cầm nó như dao khắc, số khác như dao mổ. Quá nhiều người cầm nó như thể đó là một chiếc thìa. Đó là cách duy nhất sai lầm khi thực hiện."

Cả lớp cười rộ lên, làm theo chỉ dẫn của Nalear.

"Nó rất đơn giản để sử dụng. Hãy truyền mana của các em vào đó, như thể các em đang cố gắng in dấu lên nó."

Nhiều lưỡi kiếm xuất hiện, nhưng không cái nào duy trì được quá một tích tắc.

"Đối với những ai chưa làm được, chỉ cần nỗ lực thêm một chút. Những ai đã làm được, hãy tiếp tục duy trì nó. Lưỡi kiếm mana không thể in dấu và cần một luồng mana liên tục để hoạt động bình thường."

Lith nhận thấy cậu là người duy nhất trong nhóm chưa bật lưỡi kiếm mana, nên cậu đã sửa chữa tình hình. Bằng cách sử dụng Tiếp Sức, cậu nhận ra không có lõi giả, chỉ có các đường dẫn mana điều hướng mana thành một dạng vật chất vật lý.

"Làm tốt lắm mọi người! Bây giờ hãy đặt nó xuống. Bài học của chúng ta mới chỉ bắt đầu, đừng lãng phí năng lượng. Các em sẽ cần đến chúng trong một lát nữa đấy."

Lith bật và tắt lưỡi kiếm vài lần, tận hưởng âm thanh rì rầm mà nó tạo ra khi được kích hoạt hoặc vung vẩy xung quanh.

- "Mình ước gì mình có thể nói 'Yurial, ta là cha của con', nhưng cái trò đùa (Star Wars) này sẽ bị mất nghĩa khi dịch sang thế giới này mất." – Lith thở dài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!