1-4000+

Chương 107: Sự Sáng Suốt Muộn Màng

Chương 107: Sự Sáng Suốt Muộn Màng

Ảo ảnh biến mất, Lith xoay xở đứng dậy được trong khi đang chữa lành những ngón tay bị tổn thương của mình. Anh nhận ra nước mắt vẫn đang chảy dài trên mặt. Đã nhiều năm rồi anh không khóc, và cảm giác gắn liền với hành động đó thật buồn vui lẫn lộn.

Đó chủ yếu là những giọt nước mắt vì đau đớn, nhưng đến cuối ảo ảnh, chúng đã chuyển thành niềm vui từ kiếp thứ ba của anh. Khi nhìn thấy hai nàng dryad đang đứng cách mình vài mét, Lith cuối cùng mới nhớ ra mình đang ở đâu.

"Nó đáng lẽ phải đau đớn đến thế này sao?" Trong một khoảnh khắc khác, sự giận dữ và nghi ngờ sẽ lấp đầy giọng nói của anh. Nhưng anh vẫn còn đang bị chấn động sau trải nghiệm vừa rồi. Anh đang tự vấn lại tất cả những lựa chọn trong đời mình, bao gồm cả việc phải làm gì tiếp theo.

"Không, không phải vậy." Nàng dryad tóc vàng thực sự lo lắng. "Nó vốn dùng để cho cậu thấy quá khứ, giúp cậu hiểu được tương lai. Nó không nên đau đớn đến thế."

Vì Lith đang nắm giữ trái tim của cô, cô đã cảm nhận được một tiếng vang từ nỗi thống khổ của anh.

"Con người mới thực sự là quái vật. Làm sao một đứa trẻ có thể chịu đựng được nhiều đau đớn đến thế?" – Cô nghĩ.

Bằng cách nào đó, Lith biết theo bản năng mình cần phải đi theo hướng nào. Một cảm giác bất an lớn dần trong anh theo từng giây, giống như khi anh nhận được cuộc điện thoại từ bệnh viện vào ngày Carl qua đời.

Vẫn chưa quá muộn, nhưng thời gian đang trôi đi. Anh phải đến đó nhanh nhất có thể. Tuy nhiên, diễn biến này quá kỳ lạ để có thể là sự thật, vì vậy anh cần câu trả lời trước khi đưa ra bất kỳ quyết định vội vàng nào.

"Cô có chắc điều này sẽ giúp ích cho linh hồn tôi không?" Khi những ký ức đang phai nhạt dần, Lith đang trở lại với con người cũ của mình.

"Như tôi đã nói trước đó, không chắc chắn. Nhưng khả năng cao là có. Ưu tiên hàng đầu của bất kỳ linh hồn nào cũng nên là mong muốn được hàn gắn, được trọn vẹn trở lại." Nàng dryad tóc vàng nói trong khi lắc đầu.

"Nó còn có thể là gì nữa?" Lith chưa bao giờ thích những câu đố.

"Nó có thể nghĩa là gặp được tình yêu của đời cậu, hoặc người sẽ trở thành bạn thân nhất của cậu." Cô nhún vai. "Điều duy nhất tôi biết chắc chắn là cậu sẽ tìm thấy ai đó hoặc thứ gì đó liên quan đến điều mà linh hồn cậu khao khát nhất."

"Tôi sẽ thành thật nhé, tất cả những lời bàn tán về linh hồn và định mệnh này nghe giả tạo như lợn biết bay vậy, nhưng thỏa thuận là thỏa thuận." Lith trả trả lại bông sen vàng cho nàng dryad, trước khi lao đi nhanh hơn cả một viên đạn.

Ngay khi họ chỉ còn lại một mình, thái độ của nàng dryad tóc vàng thay đổi như thể trời và đất vừa hoán đổi vị trí cho nhau, cô nhìn em gái mình với đôi mắt đầy vẻ khó chịu.

"Đầu tiên là cô để cho một con Abomination mới sinh đánh bại mình trong chiến đấu và sử dụng cô để hút năng lượng thế giới, biến địa bàn của mình thành một bãi rác. Sau đó cô lại cần tôi giúp đỡ để đối phó với một đứa trẻ loài người. Cô sa sút quá rồi đấy, Lyta thân mến." Cô nói với một nụ cười khẩy.

"Tên khốn đó đã đánh úp tôi." Lyta bĩu môi. "Đừng có làm bộ đắc ý thế, cô và tôi đều biết rằng nếu ở vị trí của tôi cô cũng chẳng khá hơn đâu. Còn về tên con người đó, đó không phải là một đứa trẻ, đó là một con quái vật. Hắn thậm chí không thèm chớp mắt ngay cả khi thấy tôi khỏa thân. Ơn trời hắn không phải học viên học viện. Tôi sẽ chết vì xấu hổ mất nếu chúng ta gặp lại nhau. Còn cô thì sao? Cô đầu hàng mà không thèm kháng cự, đến mức giao cả trái tim cho hắn. Điều đó thật ngu ngốc quá mức, Ryssa thân mến.

Lỡ như hắn quyết định giữ cô làm nô lệ thì sao? Lỡ như hắn yêu cầu tôi cũng phải giao ra trái tim mình trước khi thả tôi ra? Sao cô có thể mạo hiểm biến cả hai chúng ta thành lũ điếm chứ?"

Giọng nói của cô đầy vẻ khinh miệt khi nhìn xuống chị gái mình.

"Bởi vì ta đã yêu cầu cô ấy làm vậy." Scarlett xuất hiện từ hư không, đứng sừng sững trên đầu nàng dryad đang lải nhải.

"Lý do ta để con Abomination đó sống là để dạy cho cô biết rằng tự tin là một chuyện, nhưng tự phụ lại là chuyện khác. Cô không thể trông chờ ta thu dọn mọi sai lầm của cô đâu, Lyta. Hãy làm tốt công việc của mình, nếu không ta sẽ tìm người khác thay thế." Nó gầm lên.

"Còn về thằng bé đó, nó chỉ là một dự án thú vị của ta thôi. Nó không phải con người, nhưng cũng không phải Abomination. Ta cần xem nó sẽ hành xử thế nào khi được trao quyền lực tuyệt đối. Không giống như cô, ta không để những bông hoa lạ mọc trong vườn nhà mình đâu."

"Ngoài ra, ta muốn kiểm tra xem cái mớ lý thuyết tâm linh nhảm nhí về linh hồn của lũ dryad các cô có thực sự chữa được cho nó không. Nếu không nó sẽ chẳng bao giờ chấp nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào, nó quá đa nghi. Bằng cách này, nó sẽ tin rằng mình đã tự giành lấy được điều đó." – Phần cuối cùng này Scorpicore giữ lại cho riêng mình.

Sẽ thật thô lỗ nếu nói với đám tay chân rằng ngay cả Chúa tể của khu rừng cũng chẳng tin vào cái gọi là sức mạnh tâm linh của chúng.

Trong khi đó, Lith đang làm theo những chỉ dẫn trong ảo ảnh, tìm kiếm một khoảng đất trống cụ thể trong rừng, cách cổng học viện khoảng mười km. Khi anh đến gần, những lo lắng và lo âu của anh dần tan biến.

"Cậu ổn chứ?" Solus hỏi.

"Không hẳn. Cậu có biết điều gì đáng lo ngại nhất về phép thuật đó không? Nó khiến tớ nhận ra rằng tớ có thể đã trưởng thành với tư cách là một thợ săn và một pháp sư. Nhưng với tư cách là một con người, tớ vẫn giậm chân tại chỗ.

Tớ vẫn quá sợ hãi bị tổn thương, đến mức tớ phải mất nhiều năm mới nhận ra thiện chí của một ai đó. Đừng hiểu lầm, tớ không nói rằng đột nhiên tớ tin thế giới này đầy rẫy những người tuyệt vời, chỉ là tớ hối hận vì đã đánh mất quá nhiều thứ.

Hãy nghĩ về cha tớ, Raaz. Tớ đã dành quá nhiều thời gian để coi ông ấy như một mối đe dọa, để rồi khi tớ bắt đầu tận hưởng sự đồng hành của ông ấy thì đã quá muộn. Đó cũng là lý do tớ chưa bao giờ có được một mối quan hệ lành mạnh khi còn ở Trái Đất.

Để thực sự kết nối với ai đó, cậu cần để bản thân mình trở nên yếu đuối, cần sự chân thành và cởi mở. Nhưng tớ luôn thất bại ở điều đó. Tớ luôn mong đợi điều gì đó sẽ tồi tệ xảy ra, mong đợi người kia sẽ phản bội lòng tin của mình, đến mức tớ chẳng buồn trao đi chút lòng tin nào.

Và giờ tớ đang ở đây, làm cùng một việc đó, lặp đi lặp lại. Tớ không ban ơn, tớ thực hiện các thỏa thuận. Tớ không nhờ giúp đỡ, tớ chỉ đợi mọi người mắc nợ mình rồi sau đó thu nợ. Điều tồi tệ nhất là ngay cả khi tớ muốn thay đổi, tớ cũng không biết phải bắt đầu từ đâu."

"Đó là vì cậu đang quên mất một khuyết điểm khác của mình: cậu bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo thay vì chỉ cố gắng cải thiện. Nếu cậu thực sự muốn thay đổi, hãy bắt đầu từ đó. Hãy thực hiện từng chút một thôi."

Lith hiện đang ở phía trên khoảng đất trống, chứng kiến cảnh tượng y hệt như trong ảo ảnh đang tái diễn trước mắt mình.

Sáu kẻ có vẻ ngoài thô lỗ, có lẽ là thợ săn, vừa mới dồn ép một con Byk non (Chú thích: Một loại ma thú dạng gấu).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!