1-4000+

Chương 208: Chuẩn Bị Cho Chuyến Đi

Chương 208: Chuẩn Bị Cho Chuyến Đi

"Trò Lith, phiền trò đi qua đây một chút được không?" Giáo sư Zeneff yêu cầu cậu đi đến bàn của mình.

- "Nếu cậu nhóc này là một thiên tài Chiêu hồn, mình phải báo cáo ngay lập tức cho Hoàng gia." – Bà nghĩ thầm. Mỗi giáo sư đều phải giữ kín các đánh giá cá nhân của mình, chỉ thông báo cho Hiệu trưởng hoặc Hoàng gia về những tài năng đầy hứa hẹn.

Đây là một biện pháp an toàn để tránh việc các sinh viên tài năng trở thành mục tiêu thù địch của các gia đình quý tộc hoặc sự lôi kéo từ các quốc gia nước ngoài. Là một giảng viên môn Chiêu hồn, Zeneff sẽ chỉ báo cáo quan sát của mình trực tiếp cho Hoàng gia. Đây là một chủ đề quá nhạy cảm để các nhân viên hành chính xử lý; tất cả các học viện đều nổi tiếng là có nhiều kẽ hở thông tin như một cái sàng.

"Trò có thể giải thích cho cô làm sao trò làm được điều đó không?" Bà chỉ vào những con chuột vẫn đang nhảy múa.

Lith kể lại cho bà nghe, khiến Giáo sư Zeneff bật cười thành tiếng.

"Chơi chữ thực sự rất tốt, nhưng đối với mục đích bài học hôm nay thì nó giống như gian lận vậy. Cô định sẽ không dạy các em thủ thuật đó cho đến khi tất cả các em đạt được mức độ kiểm soát xác sống nhất định. Tuy nhiên, việc một sinh viên tự mình khám phá ra điều đó là rất ấn tượng. Tặng thêm cho trò hai mươi điểm nữa."

Trong khi Lith thất vọng vì biết mình vừa "phát minh lại cái bánh xe", thì Giáo sư Zeneff lại cảm thấy nhẹ nhõm.

- "Mình biết mà, chuyện này quá tốt để có thể là sự thật. Có thể nói lời tạm biệt với số điểm thưởng rồi." Cậu nghĩ. –

- "Tạ ơn các vị thần, cậu bé chỉ là rất thông minh thôi. Tôi không nghĩ Vương quốc có thể chịu nổi một vị thần chết thứ hai đâu." Zeneff nghĩ thầm. –

"Hãy trở lại chỗ ngồi và thực hiện bài tập một cách tử tế đi," Giáo sư Zeneff hướng dẫn Lith. "Đừng giải thích thủ thuật này cho bất kỳ ai, nó sẽ làm hỏng bài giảng của cô. Cô xin lỗi vì phải đưa trò về vạch xuất phát, nhưng cô chắc chắn trò sẽ cảm ơn cô sau này."

Bà mỉm cười dịu dàng, biết rằng thật khó khăn cho một người trẻ tuổi khi đang tin mình là thiên tài lại phát hiện ra đó chỉ là một sự ngẫu nhiên.

Lith trở về chỗ ngồi với vẻ mặt chán nản. Chẳng mấy chốc, sự ghen tị đã biến thành những tiếng cười khúc khích và những ngón tay chỉ trỏ khi các sinh viên khác nhận ra rằng cậu đã quay lại điều khiển một con chuột duy nhất, và trông nó như thể bị tổn thương não.

Lith vốn đã có thể điều khiển con chuột đi theo hướng mình muốn, nhưng cứ sau hai hoặc ba bước, nó lại co giật như thể lên cơn động kinh, khiến bạn bè xung quanh chế giễu. Ngay cả Quylla cũng thỉnh thoảng cười khì.

"Xin lỗi..." Cô nói khi nhìn về phía cậu. "Nhưng nó buồn cười quá. Tại sao cậu không thử tắt con chuột kia đi? Lúc nãy nó đâu có như thế. Trong tiết trước, Giáo sư Zeneff nói với chúng ta rằng mỗi xác sống đều đòi hỏi sự tập trung từ pháp sư. Có lẽ đó là lý do tại sao bây giờ cậu thấy khó kiểm soát nó đến vậy."

"Quylla, cậu đúng là một thiên tài chết tiệt." Cậu giơ ngón tay cái với cô trong khi đặt tay trái lên xác sống thứ hai và rút cạn ma pháp bóng tối đang chiếm hữu cơ thể nó. Lời nói của Lith khiến Quylla mỉm cười lần đầu tiên kể từ khi Phloria rủ cậu đi chơi, trong khi hành động của cậu khiến Giáo sư Zeneff phải nuốt một ngụm nước bọt.

- "Một lần thì là ngẫu nhiên, nhưng lần thứ hai sao? Liệu cậu ta thực sự có khả năng kiểm soát mana đến mức có thể thu hồi chính phép thuật của mình?" – Khuôn mặt bà vẫn vui vẻ như thường lệ, nhưng ánh mắt bà thường xuyên quay trở lại bàn của cậu.

Đúng như Quylla dự đoán, khi con chuột thứ hai không còn nữa, Lith có thể điều khiển xác sống còn lại một cách dễ dàng hơn. Con chuột được nâng cấp từ trạng thái "tổn thương não" lên mức "tàn tật".

Tiết học tiếp tục và Lith vẫn tiếp tục tụt lại phía sau. Cậu cảm thấy như những người khác đang chạy trong khi mình bị buộc phải đi bộ.

- "Chết tiệt, mình phải tìm cách vượt qua giới hạn của bản thân. Lần này mình không thể thức trắng đêm để đuổi kịp họ. Nghĩ đi Lith, nghĩ đi. Thông thường, khi mình sử dụng Chiêu hồn, mình luôn giữ xác sống dưới sự kiểm soát bằng các xúc tu mana. Nó giúp cung cấp năng lượng liên tục và làm thời gian phản ứng nhanh hơn nhiều, vì mình có thể điều khiển chúng chỉ bằng một ý nghĩ. Bây giờ mình phải điều khiển một khối mana sau khi đã đưa nó vào một cái xác. Trên lý thuyết, việc này phải dễ dàng với mình chứ. Sau khi thi triển bất kỳ phép thuật nào bằng ma pháp thực thụ, mình luôn có thể thay đổi hướng đi hoặc hình dạng của nó, miễn là mình còn nhìn thấy nó. Tại sao cái này lại khác biệt?"

Lith rút cạn rồi lại tiêm ma pháp bóng tối vào cái xác nhiều lần, biến nó thành xác sống rồi lại trở về cái xác bình thường, đồng thời cố gắng ghi nhớ cảm giác khi mana truyền từ cậu sang bộ xương.

- "Đây không phải là ma pháp không gian, nơi mình phải liên tục điều khiển và thích ứng với các luồng mana khác nhau. Không giống như Cổng dịch chuyển, xác sống này rất ổn định. Mình chỉ cần cảm nhận được nó một lần duy nhất thôi!"

Lith nhắm mắt lại, lặp đi lặp lại câu chú cho đến khi cậu có thể cảm nhận được từng giọt mana thoát ra từ lõi của mình, điều khiển nó như thể đó là một cánh tay mới. Để mọi thứ dễ dàng hơn, Lith phối hợp chuyển động của bộ xương chuột với các ngón tay phải của mình. Không có xúc tu nào gắn vào, nhưng nhờ cách làm này, cậu sớm có thể điều khiển sinh vật theo ý muốn.

Sau khi đã quen với cảm giác đó, cậu hồi sinh con chuột thứ hai một lần nữa, sử dụng mỗi tay cho một con và di chuyển chúng đồng bộ. Đến cuối tiết học, trong khi hầu hết sinh viên mới thành công trong việc điều khiển một xác sống và Quylla đang gần hoàn thiện các chuyển động của con thứ hai, Lith đã mở rộng số lượng con rối của mình, chỉ cần một ngón tay cho mỗi con.

Giáo sư Zeneff chưa bao giờ cảm thấy phấn khích và sợ hãi cùng lúc như vậy trong suốt sự nghiệp của mình, bà sợ rằng mình đã vô tình kích hoạt sự ra đời của một vị thần chết mới.

Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc những ngày đã biến thành một tháng. Friya chỉ cần một tuần để làm chủ câu chú Switch (Hoán đổi), hoàn thành khóa học ma pháp không gian và nhận được huy hiệu danh dự hình griffon từ Linjos và Rudd để ăn mừng kỷ lục mới của toàn học viện.

Ngoại trừ Quylla, những người còn lại trong nhóm đều đã làm chủ được Blink (Nháy mắt), nhưng họ vẫn chưa thành công với câu chú Switch. Quylla và Friya đã sử dụng thời gian rảnh rỗi đó để cùng nhau nhồi nhét ma pháp ánh sáng, trở thành những ngôi sao đang lên của Khoa Ma pháp Ánh sáng.

Lith tiếp tục rèn thành công hết vũ khí nguyên tố này đến vũ khí khác, khiến Giáo sư Wanemyre hạnh phúc đến mức có lúc bà đã đề nghị nhận cậu làm con nuôi. Đó là một lời đề nghị vinh dự, nhưng cậu đã nhẹ nhàng từ chối.

Môn Chiêu hồn đã giúp Lith vượt qua khoảng cách về độ nhạy cảm mana, khiến Giáo sư Zeneff phải kinh ngạc. Cậu hoàn thành các bài tập nhanh đến mức bà đã thăng chức cho cậu làm trợ giảng trong các tiết học, đưa ra những lời khuyên và gợi ý cho các sinh viên khác.

Nhận được quá nhiều tin tốt mỗi ngày khiến Phu nhân Ernas cảm thấy như đang đi trên mây.

"Em hy vọng bây giờ anh sẽ thừa nhận là em luôn đúng." Bà cười khà khi đọc báo cáo chúc mừng mới nhất từ học viện Bạch Griffon. "Một thiên tài ma pháp không gian, hai thiên tài chữa trị, và 'Bông hoa nhỏ' của chúng ta cuối cùng cũng đã nở rộ thành một người phụ nữ. Tương lai của gia tộc Ernas coi như đã được định đoạt."

Nghe đến những lời đó, Orion Ernas phun cả trà vào mặt quản gia, phần còn lại đổ hết vào vùng nhạy cảm của chính mình. Cơn đau từ trà nóng chẳng là gì so với cơn đau ông cảm thấy trong lòng, vì vậy ông phớt lờ nó, tự chữa những vết bỏng nhỏ bằng ma pháp ánh sáng.

"Ý em là con bé... chúng nó... em biết anh ý gì mà!" Orion đỏ bừng mặt vì đau và giận.

"Không, em không biết." Bà cười khì, cho quản gia lui ra. "Cha mẹ can thiệp vào giai đoạn đầu của một mối quan hệ chưa bao giờ là điều tốt cả. Lith có vẻ là một quý ông thực thụ, em chắc chắn cậu ấy sẽ khiến lần đầu tiên của con bé trở nên thú vị."

Orion một lần nữa nguyền rủa tên của Lith và cái ngày ông đưa thằng nhóc đó vào nhà mình. "Con bé còn quá trẻ cho chuyện đó! Sao em có thể nói những điều như vậy mà vẫn bình tĩnh thế hả?"

Jirni đặt báo cáo xuống, nhìn thẳng vào mắt Orion. "Không phải chúng ta bắt đầu tìm hiểu nhau một cách 'thân mật' khi em mới mười lăm tuổi sao?" Bà hỏi với một nụ cười dịu dàng.

"Hồi đó khác! Chuyện của hàng thế kỷ trước rồi." Orion trả lời, nhận ra cái bẫy khi đã quá muộn.

"Anh đang gọi em là mụ già đấy à?" Bà đứng dậy, mắng ông với giọng đầy phẫn nộ.

"Không, lạy các vị thần, không!" Orion vội vàng rút lui. Thừa nhận thất bại là lựa chọn duy nhất của ông lúc này, nếu không ông sẽ phải chia sẻ chuồng chó với Lucky trong những ngày tới. "Em nói đúng, mười lăm là độ tuổi hoàn hảo để bắt đầu hẹn hò."

"Theo lời 'Bông hoa nhỏ' của chúng ta, Lith là một Người chữa trị, Thợ rèn ma pháp và có lẽ là cả Pháp sư chiêu hồn đầy triển vọng." Jirni quay lại với nụ cười rạng rỡ. "Thỉnh thoảng anh có thể đưa cậu ấy đến xưởng rèn của mình để gắn kết tình cảm nam giới. Em đang nghĩ chúng ta nên đi gặp cha mẹ cậu ấy vào một ngày nào đó. Không cần trang trọng đâu, chỉ để chào hỏi và giới thiệu bản thân thôi."

Orion Ernas đang thầm khóc ra máu trước ý nghĩ mất đi Bông hoa nhỏ của mình vào tay một tên thô lỗ mà điểm cộng duy nhất là quá giống với người vợ yêu quý của ông, nhưng ông chỉ có thể gật đầu với một nụ cười gượng gạo trên mặt.

Ngồi một mình trong văn phòng, Linjos không khỏi có một cảm giác kỳ lạ rằng điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra. Mọi thứ đang diễn ra suôn sẻ, không có thêm tai nạn nào và ông chỉ nhận được tin tốt.

Tất cả đều quá tốt để có thể là sự thật. Linjos đã làm Hiệu trưởng Bạch Griffon được ba năm, ông hiểu rõ luật chơi. Ông đã dành hai năm đầu để làm quen với công việc trước khi cuối cùng thực hiện những thay đổi mà ông hằng mơ ước đối với hệ thống học viện. Mặc dù đây là năm thử nghiệm, học viện của ông đã đạt được số lượng sinh viên lên lớp cao nhất mỗi học kỳ và số lượng sinh viên bị đuổi học hoặc bị thương thấp nhất mỗi tháng.

Môi trường lành mạnh đã cho phép nhiều sinh viên vốn có vẻ mờ nhạt khi mới đến học viện phát triển tài năng của họ. Họ mọc lên như nấm ở tất cả các khoa. Các cuộc kiểm tra ngẫu nhiên về vật phẩm nô lệ đều không có kết quả. Các thành viên của quân đoàn Nữ hoàng sẽ khám xét và thẩm vấn nhân viên, nhưng tạ ơn các vị thần, mỗi lần họ đều không tìm thấy gì.

Tuy nhiên, Linjos không khỏi lo lắng. Theo các báo cáo mà ông nhận được từ các Giáo sư và Nữ hoàng, mặc dù xung đột nội bộ đã được dập tắt, tất cả các học viện vẫn đang trải qua mức điểm thấp kỷ lục của sinh viên. Linjos biết rằng sớm muộn gì, các Hiệu trưởng khác cũng sẽ tìm cách phá hoại học viện của ông. Với kết quả kém cỏi như vậy, họ sẽ bị buộc phải áp dụng hệ thống của Linjos, khiến họ mất mặt và trông có vẻ kém cỏi trong mắt cộng đồng ma thuật.

Bất kể Nữ hoàng ra lệnh gì, ông chắc chắn rằng họ sẽ đặt uy tín của mình lên trên hết. Nhiều người trong số họ đã quá già để chấp nhận những thay đổi và sẽ không bao giờ chấp nhận nghỉ hưu. Để mọi chuyện tệ hơn, sắp đến thời điểm đó trong năm rồi. Nghĩ về việc mình còn bao nhiêu việc phải làm với quá ít thời gian, Linjos thở dài nhiều lần trước khi triệu tập Nalear đến văn phòng của mình.

Các tiết học Tinh thể Ma pháp là môn học được đánh giá cao nhất trong số các khóa học bắt buộc của học kỳ ba. Không có người thắng hay kẻ thua, tất cả sinh viên đã có khả năng cắt và tinh chế những viên đá quý cấp thấp. Môn học này không có bài tập về nhà, vì việc xử lý lưỡi kiếm mana và tinh thể quá nguy hiểm nếu không có sự giám sát, và cũng không có sự vội vàng để hoàn thành nhiệm vụ. Điều quan trọng nhất là chất lượng của sản phẩm cuối cùng, vì vậy sinh viên sẽ dành thời gian, coi mỗi tinh thể như một thử thách đối với bản thân chứ không phải với phần còn lại của lớp.

Vào cuối tiết học, sau khi kiểm tra kết quả làm việc của sinh viên, Giáo sư Nalear có một thông báo quan trọng.

"Mọi người làm việc rất tốt. Bây giờ cô có một tin tốt và một tin xấu. Tin tốt là vì cả lớp đang tiến bộ với tốc độ vượt bậc như vậy, chuyến tham quan đến các mỏ tinh thể trong rừng của chúng ta đã được đẩy lên sớm hơn."

"Chúng ta sẽ khởi hành vào sáng sớm mai, hãy mang theo bất cứ thứ gì các em nghĩ mình có thể cần trong vài ngày tới." Chuyến đi lẽ ra chỉ kéo dài một buổi sáng, sự thay đổi kế hoạch đột ngột khiến cả lớp xôn xao bàn tán.

Nalear giơ tay, trấn tĩnh họ bằng một phép thuật nhanh. "Điều này dẫn đến tin xấu. Vì lý do an ninh, sinh viên và Giáo sư sẽ di chuyển ra khỏi học viện cho đến ngày mười tám của tháng này. Chỗ ở tạm thời đã được chuẩn bị sẵn. Các em sẽ được chia nhóm dựa trên gia tộc (gia đình) thay vì giới tính hoặc năm học. Hãy dè chừng các đàn anh và hãy tử tế với các đàn em. Sẽ không có hành vi sai trái nào được dung thứ, chúng tôi sẽ giám sát mọi người liên tục."

Dù bà đang mỉm cười, Lith có thể thấy đó chỉ là lớp vỏ bọc. Một cơn thịnh nộ sâu sắc đang âm ỉ đằng sau cách cư xử xoa dịu của bà. Một điều gì đó khủng khiếp có lẽ đã xảy ra với bà trong những ngày còn là sinh viên.

"Cô không được phép đưa ra bất kỳ lời giải thích nào cho các em. Chỉ cần biết rằng điều này là vì sự an toàn của chính các em. Giải tán." Nalear đột ngột rời đi, siết chặt tay đến mức rỉ máu.

Lith quá tập trung vào tất cả những chi tiết nhỏ nhặt đó mà bỏ lỡ vài cái liếc nhìn mà Phloria ném về phía cậu, mỗi lần cô làm vậy đều thở dài. Họ có nhiều chuyện cần phải thảo luận.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!