1-4000+

Chương 212: Cuộc Diễn Tập

Chương 212: Cuộc Diễn Tập

Đột nhiên, tất cả các bùa liên lạc vốn dĩ đang ngoại tuyến đều đồng loạt trình chiếu hình ảnh của Hiệu trưởng Linjos, lặp đi lặp lại cùng một thông điệp.

"Gửi tất cả học sinh, chúng ta đang bị tấn công. Hãy trở về chỗ ở của các trò ngay lập tức. Nếu không thể, hãy tìm nơi ẩn nấp trong tòa nhà gần nhất. Gửi tất cả học sinh..."

Trong khi những người khác vẫn còn đang nhìn chằm chằm vào hình ảnh ảo ảnh của Hiệu trưởng, Lith đã chộp lấy tay Phloria và lao nhanh về phía lối ra.

"Đợi đã, vẫn còn người trong mỏ!" Phloria thốt lên, cố gắng theo kịp tốc độ của cậu.

"Thì sao chứ? Cậu thực sự nghĩ chúng ta có thể bảo vệ tất cả mọi người à? Nếu họ đủ ngu ngốc để đứng hình vì hoảng loạn, họ cũng chẳng tồn tại được lâu đâu!" Phloria định cãi lại, nhưng khi siết chặt những ngón tay của Lith, cô nhớ ra rằng mình không muốn chết.

Khi ra đến bên ngoài, cảnh tượng trước mắt họ giống như bước ra từ một bộ phim hậu tận thế. Mọi người đang la hét và chạy loạn, giẫm đạp lên tất cả những ai bị ngã xuống đất hoặc di chuyển quá chậm, gây cản trở đường thoát chạy của họ.

Toàn bộ thị trấn được bao bọc bởi một rào chắn hình cầu màu vàng hiện đã có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Lối vào hầm mỏ là một đường hầm rộng mở ra trên mặt đất gần vùng ngoại ô, nên nó được trận pháp che phủ.

Mặt trời vẫn còn nhìn thấy được trên đường chân trời, vậy mà những thứ đen kịt đang tràn ngập khu trại, tấn công từ mọi hướng. Cơ thể chúng trần truồng, chỉ giống hình người vì có tay và chân. Chúng không có đặc điểm khuôn mặt, lông cơ thể hay cơ quan sinh sản, di chuyển bằng cả bốn chi với những cử động như côn trùng. Một số con đã nán lại gần khu mỏ, phục kích những người đang đi ra từ đó.

Một vài xác sống nhảy về phía Lith và Phloria, phát ra âm thanh vo ve.

"Đứng s..." Lith định nói.

"Đứng sau tớ!" Phloria ngắt lời cậu, kéo cậu lại và đập thẳng chiếc khiên tháp (tower shield) vừa triệu hồi vào mặt sinh vật đầu tiên. Luồng hào quang màu xanh lam từ Full Guard đã tuôn trào khắp cơ thể cô, cho phép Phloria cảm nhận được mọi chuyển động xung quanh mình, không để lại điểm mù nào.

Sau khi dành quá nhiều thời gian bên cạnh cha mình và Lith, cô đã học được cách luôn chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Bất chấp việc chạy với tốc độ chóng mặt, cô đã kịp thời thi triển tất cả những phép thuật tốt nhất của mình, chỉ để đề phòng.

Thanh kiếm estoc của cô nhanh chóng kết liễu sinh vật thứ hai. Những viên đá quý ở chuôi kiếm phát ra ánh sáng rực rỡ khi giải phóng sức mạnh, cho phép lưỡi kiếm cắt xuyên qua lớp da cứng như đá của chúng như cắt giấy.

- "Làm thế nào mà một cô gái lúc nào cũng sợ chết lại có thể lao lên phía trước như vậy?" Lith nghĩ.

"Có lẽ vì cô ấy có một người quan trọng cần bảo vệ," Solus chỉ ra. "Có điều gì đó không ổn với những kẻ tấn công chúng ta. Chuyển động của chúng lỏng lẻo và dễ đoán. Khác xa với những gì Orion đã mô tả cho chúng ta."

Lith cũng không đứng yên. Đôi mắt cậu đang kiểm tra xung quanh trong khi vừa nghiên cứu các sinh vật, vừa nghiên cứu những lưỡi kiếm của Orion cùng một lúc. Không còn xác sống nào nhắm vào hai người nữa, nhưng Lith không bỏ lỡ việc thấy tất cả chúng đều có những loại dây thừng huyền bí quấn quanh tứ chi, hạn chế chuyển động của chúng.

"Rào chắn đầu tiên làm chúng yếu đi! Đi thôi!" Phloria định di chuyển thì Lith kéo cô lại.

"Coi chừng!" Vài mũi tên Plague Arrow (Mũi tên bệnh dịch), ma pháp bóng tối nhanh nhất của Lith, bắn trúng hai cái xác sống đang nằm dưới đất.

Phloria lúc đó mới nhận ra rằng mỗi mảnh cơ thể, bất kể kích thước, đều đang tiết ra những xúc tu đen cho phép nó tự nối lại với phần còn lại của cơ thể, khiến mọi sát thương mà cô gây ra cho chúng trở nên vô nghĩa. Ngay cả khi tứ chi và đầu chỉ được kết nối bằng các xúc tu, những sinh vật này đã trở lại trạng thái đỉnh cao của chúng. Chúng chỉ đơn giản là nằm phục kích chờ đợi con mồi.

Sức mạnh bóng tối chứa trong các mũi tên chiến đấu chống lại thứ đang hồi sinh các xác chết, khiến tiếng vo ve của chúng chuyển thành một âm thanh chói tai. Lith giả vờ tụ chú và tạo ấn tay, nhanh chóng giải phóng một loạt mũi tên Plague Arrow vào những sinh vật vẫn đang quằn quại.

"Đừng bao giờ hạ thấp cảnh giác cho đến khi kẻ thù biến thành tro bụi. Không bao giờ!" Lith lấy thanh shotel mà Orion đã giao phó từ trong không gian túi ra.

Tiếng kêu chết chóc của các xác sống đã khiến những sinh vật khác dừng cuộc tấn công, rít lên đầy thù hận khi thấy hai người đang bỏ chạy. Chúng di chuyển để chặn đường, nhưng chỉ để bị cắt phăng đi như lúa chín.

Các động tác của Phloria nhỏ gọn và chính xác. Nhiều năm luyện tập cho phép kỹ năng kiếm thuật của cô trở nên vô hình vô dạng, giống như nước. Tư thế của cô thay đổi không ngừng tùy theo tình huống, chuyển từ dùng khiên va đập ở cự ly gần sang những nhát đâm nhanh để tận dụng lợi thế tầm xa mà thanh kiếm mang lại. Với mỗi nhát chém, cô giải phóng một xung ma pháp bóng tối được khuếch đại cực đại bởi ma thuật của lưỡi kiếm, khiến những vết thương nhỏ biến thành những lỗ hổng khổng lồ. Năng lượng còn sót lại ăn mòn lớp thịt xung quanh, rút ngắn tuổi thọ của sinh vật và làm cho quá trình tái tạo của chúng chậm lại.

Chuyển động của Lith thì thô rạp và nghiệp dư. Cậu chỉ biết một vài kỹ thuật đã học được ở Trái Đất cùng với những kiến thức cơ bản mà Phloria đã dạy vài tháng trước. Tuy nhiên, cậu di chuyển như một cơn bão. Đối với đôi mắt đã qua đào tạo, các động tác của cậu quá lớn, với nhiều cử động thừa thãi, khiến chúng dễ bị bắt bài. Tuy nhiên, lũ xác sống không phải là chuyên gia. Với tuổi thọ ngắn ngủi như loài bướm, chúng dựa vào năng lực thể chất vượt trội để áp đảo đối thủ.

Nhờ có trận pháp hạn chế chuyển động của chúng, Lith vốn đã nhanh hơn và mạnh hơn chúng ở trạng thái tự nhiên. Một khi cậu kết hợp với ma pháp dung hợp (fusion magic), những sinh vật này gần như không thể theo kịp chuyển động của cậu. Một lớp ma pháp bóng tối dày đặc bao phủ thanh shotel của cậu và nó chỉ càng mạnh hơn sau mỗi lần vung kiếm. Solus đã liên kết bản thân với lưỡi kiếm, để mắt đến lõi giả của nó, ngăn chặn các viên đá quý điều khiển của thanh kiếm bị quá tải do lượng mana khổng lồ mà Lith đang đổ vào. Mỗi sinh vật cản đường cậu đều nhận ít nhất mười nhát chém, cơ thể chúng biến thành tro bụi trước khi kịp nhận ra mình đã bị trúng đòn.

Phloria quá bận rộn đối phó với phần xác sống của mình để có thể chú ý quá nhiều đến cậu, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn để chắc chắn rằng Lith vẫn ổn. Kỹ thuật của cậu là một mớ hỗn độn, nhưng kết quả luôn khiến cô kinh ngạc. Nếu kẻ thù áp sát, thanh kiếm sẽ hạ gục chúng trong nháy mắt. Nếu chúng rút lui, những mũi tên bóng tối sẽ khiến chúng ngã lăn ra đất, kêu gào thảm thiết.

- "Làm thế nào mà cậu ấy có thể thi triển phép nhanh như vậy ngay cả khi đang cầm kiếm? Những chiếc nhẫn lưu trữ ma pháp của cậu ấy lẽ ra phải cạn kiệt rồi chứ." – Sự bối rối không làm Phloria mất tập trung. Ngày càng có nhiều sinh vật bước ra từ khu rừng, lấp đầy bất kỳ kẽ hở nào trong vòng vây ngay khi nó vừa hình thành.

"Không bao giờ hết được chúng!" Cô vừa kịp hét lên thì cảnh hỗn loạn thực sự bùng nổ.

Giáo sư Ironhelm xuất hiện khi đang cưỡi trên lưng M’Rook - Ry, theo sau là một bầy ma thú. Ông đang cầm một thanh kiếm và một chiếc khiên, nhưng với sự bảo vệ của Ry, ông có thể tập trung vào tấn công, quét sạch hàng chục xác sống chỉ trong vài giây.

"Chạy đi, các trò! Đừng nhìn lại! Thầy sẽ lo liệu những kẻ sống sót."

Lith bứt tốc lao về phía trước, cất thanh kiếm trở lại không gian túi và nắm lấy tay Phloria để chắc chắn không lạc mất cô giữa sự hỗn loạn. Càng đến gần thị trấn, họ càng gặp nhiều ma thú hơn. Qua một điểm nhất định, sự trói buộc trở nên mạnh mẽ đến mức xác sống thậm chí còn chậm hơn cả một con người bình thường, khiến việc ma thú và các Giáo sư biến chúng thành thịt băm chỉ là trò trẻ con.

Phloria hối hận vì đã bỏ lại những học sinh khác, nhưng Lith không cho phép cô chậm lại dù chỉ một giây. Họ về đến nhà mình, chỉ dừng lại để mở cửa và chạy vào trong ngay khi ổ khóa ma thuật nhận diện họ.

Ngay cả dưới sự kích thích của adrenaline, họ cũng không khỏi kinh ngạc nhìn xung quanh nơi ở mới của mình. Bên trong lớn hơn bên ngoài rất nhiều. Hành lang họ đang đứng dài ít nhất một trăm mét và rộng năm mét. Đó là một kiệt tác của ma pháp không gian, kéo giãn không gian đủ để biến ngôi nhà nhỏ thành một khách sạn một tầng. Mỗi bên hành lang có mười cánh cửa, dẫn đến mười căn hộ. Nội thất mộc mạc. Ngoài một tấm thảm dài trên sàn và những viên đá ma thuật để thắp sáng, hành lang hoàn toàn trống rỗng.

Họ không mấy quan tâm, bắt đầu tìm kiếm nhãn tên của mình trên các cánh cửa. Họ sẽ nhanh hơn nếu mỗi người kiểm tra một bên, nhưng bàn tay họ dường như bị dính chặt lấy nhau.

Phòng của họ gần như là một bản sao của phòng họ ở học viện, chỉ lớn gấp năm lần. Nội thất bao gồm năm chiếc giường với số lượng bàn cạnh giường và tủ quần áo tương ứng. Tuy nhiên chỉ có hai phòng tắm. Một cho nữ, một cho nam.

"Sao hai người lâu thế?" Friya hỏi họ với vẻ mặt mệt mỏi.

Một cảm giác tội lỗi không thể chịu đựng được bóp nghẹt bụng Phloria. Cô đã hoàn toàn quên mất em gái nuôi mình cũng ở cùng họ trong mỏ. Cô ôm Friya chặt đến mức ép sạch không khí ra khỏi phổi cô ấy.

"Chị xin lỗi, em gái. Chị không cố ý bỏ rơi em! Chị rất vui vì em vẫn ổn. Làm ơn hãy tha thứ cho chị." Phloria nức nở, khiến Friya sửng sốt.

Lith thì ngược lại, cậu kinh ngạc vì cô ấy vẫn không một vết xước, giống như họ, nhưng đã xoay xở để về nhà trước mà không hề tốn chút sức lực nào. Ngay cả cậu vẫn còn đang thở dốc sau cuộc chạy điên cuồng đó.

"Chị đang nói gì vậy? Khóc lóc để sau đi, Quylla và Yurial đang cần chúng ta giúp đỡ."

Cô chỉ vào hai thanh niên đang nằm trên giường. Đồng phục của họ bị xé toạc ở nhiều chỗ, cho thấy dấu hiệu của một cuộc chiến thất bại. Da họ tái nhợt như xác chết, hơi thở ngắn và nông.

"Hai đứa ngốc đó thực sự đã chạy bộ để về nhà, và suýt bị giết. Lẽ ra họ nên dùng Blink, giống như chúng ta!" Nghe những lời đó, Lith và Phloria đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Trong lúc nước sôi lửa bỏng, họ đã hoàn toàn quên mất phép thuật đó, theo bản năng dựa vào những phương pháp thô sơ hơn nhiều để trốn thoát.

"Tớ đã khép các vết thương của họ rồi, nhưng tớ không thể truyền thêm sinh lực cho họ mà không gây nguy hiểm cho chính mình. Họ cần cậu giúp, Lith."

Lith gật đầu, tụ chú phép thuật và đồng thời sử dụng Invigoration (Tiếp năng lượng) để kiểm tra tình trạng của bạn bè. Tình hình tồi tệ hơn Friya tưởng. Không chỉ sinh lực của họ đang mờ nhạt đi, mà còn có một loại độc tố nào đó đang tấn công lõi mana của họ. Lith bị sốc trước phát hiện này, Thần Chết đáng lẽ là một pháp sư giả mà. Cậu trung hòa độc tố, chiết xuất nó ra khỏi cơ thể họ trước khi tiêm một phần sinh lực của mình vào. Hơi thở của họ ngay lập tức trở nên đều đặn, sắc mặt hồng hào trở lại.

Friya đang định hỏi về chất lỏng đang trôi nổi trên tay Lith thì có tiếng gõ cửa.

"Có ai bị thương ở đây không? Tôi là Giáo sư Vastor, cho tôi vào với."

Giáo sư Vastor vẫn tròn trịa và hói như một quả trứng, bộ ria mép được bôi sáp của ông vẫn hoàn hảo bất chấp mồ hôi đang chảy dài trên đầu.

"Ôi lạy chúa, không phải những ngôi sao quý giá của tôi chứ!" Ông lao đến bên giường ngay khi nhận ra học trò của mình. Chỉ sau khi thực hiện một cuộc kiểm tra đầy đủ, Vastor mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống giường để lấy lại hơi thở.

"Làm tốt lắm khi loại bỏ được các độc tố, các trò. Hầu hết mọi người sẽ bỏ sót nó cho đến khi quá muộn. Lũ xác sống quái đản chết tiệt đó. Chỉ có kẻ điên mới tạo ra những sinh vật như vậy. Quá nguy hiểm và lãng phí." Những nhận xét của ông khiến họ không thốt nên lời, nhưng chỉ trong một giây.

"Ai mà quan tâm đến hiệu quả của chúng chứ!" Phloria hét lên. "Quylla và Yurial sẽ ổn chứ ạ?"

"Chuyện quái gì đã xảy ra vậy?" Friya tham gia vào cuộc tranh luận. "Chẳng phải cuộc tấn công lẽ ra chỉ xảy ra trong ngày kỷ niệm sao?"

"Em có thể giữ lại chất độc này không?" Lith chen vào, cất một nửa vào không gian túi, phòng hờ. "Em sẽ chỉ sử dụng nó cho mục đích nghiên cứu thôi. Em hứa."

- "Tớ ước gì mình có một cơ thể để đập vào đầu cậu ngay bây giờ." – Solus mắng cậu.

Các cô gái trừng mắt nhìn cậu, rõ ràng là cùng chung sự phẫn nộ với Solus. Vastor cười lớn, làm tan đi sự căng thẳng.

"Có, tất nhiên là họ ổn. Nếu không tôi đã chẳng bình tĩnh như thế này. Còn về những câu hỏi khác của các trò, tôi chỉ có tin xấu. Thứ nhất, mỗi khi Thần Chết thay đổi mục tiêu, hắn sẽ tung ra các cuộc tấn công thăm dò trước ngày kỷ niệm. Hãy coi cuộc xâm lược ngày hôm nay là một buổi tập dượt. Nếu không, chúng ta đã chẳng di chuyển sớm đến thế. Tôi tự hỏi làm thế nào hắn lại tìm thấy chúng ta nhanh như vậy."

"Đó chỉ là thăm dò thôi sao?" Phloria cảm thấy bủn rủn chân tay.

Vastor gật đầu. "À, ừ. Đó khó có thể gọi là xác sống cấp cao. Không có sức mạnh ma thuật, trí thông minh hạn chế, hoàn toàn không có chiến thuật. Chúng chỉ đơn giản là tràn vào trại để kiểm tra khả năng phòng thủ và thời gian phản ứng của chúng ta. Còn đối với trò, cậu Lith, câu trả lời của tôi là không. Một trăm điểm vì đã chiết xuất độc tố ở trạng thái nguyên vẹn như vậy. Các nhà luyện kim sẽ sướng phát điên khi thấy nó cho mà xem." Mắt Vastor sáng rực như một đứa trẻ đang mở quà Giáng sinh khi cất chất độc vào một lọ thuốc luyện kim.

"Đó là nỗ lực của cả nhóm ạ," Lith nói, hy vọng làm dịu đi cơn giận của ba cô gái.

- "Thử hay đấy, Scrooge (gã hà tiện). Tớ không mắc bẫy đâu." Solus bĩu môi. –

"Vậy thì mỗi trò được một trăm điểm." Vastor nói, quá hạnh phúc đến mức chẳng thèm nhớ rằng Phloria không thuộc chuyên ngành Trị thương.

Phloria và Friya mỉm cười, tiễn Giáo sư ra cửa. Không ai có thể có đủ điểm cả.

- "Hai trên ba vẫn là một kết quả tốt." Lith nghĩ. –

"Đồ tồi!" Họ đồng thanh nói với Lith ngay khi cửa đóng lại.

"Các cô gái, các phòng không được cách âm vì lý do an ninh đâu. Đợi thầy đi xa hẳn rồi hãy đánh cậu ta." Vastor hét vọng lại.

- "Hoặc là không."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!