1-4000+

Chương 229: Đột Phá Và Áp Lực

Chương 229: Đột Phá Và Áp Lực

Ngay khi Phloria vừa chìm vào giấc ngủ, Lith bước ra khỏi giường và sử dụng Tích tụ (Accumulation). Đây là lần thứ hai một trận chiến sinh tử đẩy cậu đến bờ vực của một sự đột phá. Nếu không vì tình trạng suy kiệt, nó lẽ ra đã xảy ra từ trước.

Quá trình này thậm chí còn đau đớn hơn lần trước. Không chỉ xương cốt, mà cả da thịt của cậu liên tục bị phá hủy và tái tạo gần như cùng lúc để tống khứ các tạp chất ra khỏi cơ thể. Lith đã bao phủ bản thân trong kết giới Im lặng (Hush) để ngăn bất kỳ ai nghe thấy tiếng hét của mình, nhưng trước đó cậu không quên kiểm tra phòng để tìm các thiết bị ma pháp nghe lén hoặc ghi hình.

Cậu có cảm giác rằng có rất ít điều mà Jirni Ernas sẽ không làm để đạt được mục tiêu của mình. Sau khi không tìm thấy gì, Lith mới dám thả lỏng. Cậu giao cho Solus nhiệm vụ dọn dẹp tạp chất ngay khi chúng xuất hiện, phòng trường hợp cậu không thể tự mình trở lại giường. Việc để lại bất kỳ bằng chứng nào là điều không thể chấp nhận.

Quá trình diễn ra chậm chạp và đau đớn đến tột cùng, nhưng nó đã đưa cậu tiến thêm một bước gần hơn đến lõi xanh lam (blue core). Lith không biết đó là do kiệt sức hay vì Phloria đã ôm cậu ngay cả trong giấc ngủ, nhưng đêm đó, cuối cùng cậu cũng cảm thấy bình yên với chính mình.

Sáng hôm sau, mối quan hệ ngượng ngùng vốn có giữa Raaz và Orion lại càng trở nên khó xử hơn. Không giống như Jirni, người có thể nói về bất kỳ chủ đề nào, hai người đàn ông này chẳng có điểm chung nào ngoại trừ việc cả hai đều là những người cha. Tuy nhiên, vợ của họ dành rất nhiều thời gian bên nhau và ép họ cũng phải làm như vậy. Điều duy nhất họ có thể nói là về con cái, kinh nghiệm nuôi dạy và kỳ vọng vào tương lai của chúng.

Vì vậy, khi họ bước vào phòng và thấy Lith cùng Phloria nằm trên cùng một chiếc giường, Raaz thực sự hạnh phúc khi thấy cô bé ngủ trên lớp chăn trong khi Lith nằm dưới chăn. Ngược lại, một sợi gân trên cổ Orion đang giật liên hồi, báo hiệu điềm chẳng lành.

"Tôi thề với các vị thần, nếu không vì cậu ta là khách và đang bị thương, tôi đã bị cám dỗ muốn giết con trai ông rồi. Làm sao ông có thể bình tĩnh như vậy khi có đến hai cô con gái?" Orion hỏi.

"Có vẻ như các vị thần yêu thương tôi." Raaz gãi đầu lo lắng. "Rena không bắt đầu hẹn hò cho đến khi trưởng thành, còn Tista dường như chẳng quan tâm đến ai cả. Tiêu chuẩn của con bé quá cao, lúc nào cũng so sánh mọi người với em trai mình. Làm sao một chàng trai nông thôn có thể so sánh được với một pháp sư?"

"Có lẽ tôi đã thất bại trong việc làm cha." Orion thở dài. "Con bé còn quá trẻ mà lại liều lĩnh như vậy. Tôi đã sai ở đâu chứ?"

Raaz rất muốn đáp lại rằng Phloria đã qua tuổi mười lăm rồi. Ở Mogar, hầu hết các cô gái tuổi đó đã trải qua mối tình thứ hai hoặc thứ ba. Nhưng vì là cha của "thủ phạm" và Orion lại cao hơn mình cả cái đầu, Raaz chọn cách im lặng. Ông biết mình sẽ làm gì nếu vị trí của họ bị đảo ngược.

"Đến lúc dậy rồi, Bông hoa nhỏ của bố. Bữa sáng đã sẵn sàng."

"Con cảm ơn bố." Phloria hơi ngượng ngùng, đôi má đỏ bừng. Không phải vì bố thấy cô trên giường, mà vì ý nghĩ về những gì suýt chút nữa đã xảy ra.

"Con cảm thấy thế nào, con trai?" Raaz vuốt mái tóc xám của Lith. Quá trình thanh lọc đã tăng cường khả năng ma pháp và thể chất của Lith, nhưng nó khiến cậu kiệt sức hơn cả ngày hôm trước.

"Tốt hơn nhiều rồi ạ, con cảm ơn." Raaz không tin lời cậu, Lith trông như thể sắp ngất đi. Tuy nhiên cậu không nói dối, trạng thái tâm thần của cậu đã được cải thiện đáng kể.

'Những gì suýt xảy ra đêm qua khiến mình hiểu rằng bố đã đúng. Cái chết của Protector không phải lỗi của ai cả. Mình sẽ làm bất cứ điều gì để cứu mạng Carl, ngay cả khi điều đó có nghĩa là mất đi mạng sống của chính mình. Mình không thể ngăn cản người khác chiến đấu vì những người họ yêu thương.'

'Điều đó sẽ vừa tàn nhẫn vừa đạo đức giả. Anh ấy đã hy sinh khi làm những gì mình tin là đúng, giống như mình đã suýt làm vậy. Bảo vệ một ai đó khó hơn nhiều so với việc giết chóc, có quá nhiều thứ có thể đi chệch hướng. Đó là lý do tại sao mình cần sức mạnh, nhiều hơn rất nhiều so với hiện tại!'

Lith mỉm cười nhẹ nhàng với cha, tâm trí cậu đã bình thản. Tuy nhiên cơ thể cậu là một đống hỗn độn. Ngay sau khi đột phá, cho đến khi cơ thể tự phục hồi sức mạnh một cách tự nhiên, Tiếp khí pháp là vô dụng.

Thêm vài ngày nữa, Lith đã có thể đi lại mà không cần trợ giúp. Tóc cậu đang trở lại màu sắc tự nhiên và hầu hết các nếp nhăn đã biến mất.

"Đáng chú ý, đơn giản là xuất chúng." Manohar nhiệt tình khen ngợi tiến độ của cậu. "Tốc độ hồi phục của cậu là chưa từng thấy. Tôi đã có những bệnh nhân ở tình trạng nhẹ hơn cậu nhiều mà phải mất hàng tuần mới đạt được mức này." Ông đã trở thành thầy chữa riêng của Lith kể từ ngày đầu tiên cậu nằm liệt giường.

Manohar rất quý Lith, coi cậu là một trong số ít người có đủ não để đáng trò chuyện. Ngoài ra, ông cũng quá sợ Phu nhân Ernas để từ chối yêu cầu của bà. Bà thậm chí đã kết bạn với mẹ ông – người thứ hai mà Manohar sợ nhất trong ba vương quốc lớn, chỉ sau Nữ hoàng Sylpha. Trừ khi ông quyết định mất tích lần nữa, nếu không Jirni sẽ luôn biết tìm ông ở đâu. Mà nếu ông làm vậy, Nữ hoàng đã hứa sẽ biến đó thành lần cuối cùng. Bà đã chuẩn bị sẵn văn bản chính thức ra lệnh xử tử ông, chỉ cần một chữ ký là có hiệu lực.

Lith và Jirni dành khá nhiều thời gian bên nhau. Bà thường tháp tùng cậu trong các buổi đi dạo, thảo luận về nhiều chủ đề khác nhau. Nhờ Soluspedia, cậu hiếm khi bị bí từ.

'Mình không biết việc đáp ứng kỳ vọng của bà ấy là đang cải thiện mối quan hệ hay là đang tự đào mố chôn mình đây.' Lith thầm nghĩ. Cậu vẫn tiếp tục trải qua những ảo ảnh về cái chết của bất cứ ai cậu nhìn quá lâu. Phải tốn rất nhiều ý chí để ngăn chặn hiện tượng này, khiến cậu tin rằng tất cả chỉ là do mình tự tưởng tượng ra. Cậu không quan tâm đến người hầu hay quản gia, nhưng mỗi khi thấy một thành viên trong gia đình hoặc Phloria chết thảm khốc, tim cậu lại thắt lại. Ngay cả khi biết đó chỉ là ảo ảnh, nó vẫn không kém phần đau đớn. Đó là một hình thức tra tấn nhẹ khiến tâm trí cậu bị căng thẳng nghiêm trọng trong khi cơ thể ngày một tốt lên.

Vài ngày sau khi đột phá, Lith đã lấy lại vẻ ngoài cũ, thậm chí còn cao thêm một chút. 'Chỉ có hai khả năng. Cái "Thị giác Tử thần" này là do chấn thương tâm lý hoặc là hệ quả của nỗ lực cứu Protector. Dù thế nào, mình cũng nóng lòng muốn nó biến mất.' Lith vừa thấy Jirni chết vì trúng độc, mặt bà xanh xao và sưng húp trong mắt cậu, máu chảy ra từ mọi lỗ hốc trên cơ thể. Nói chuyện với những xác chết sống thế này là quá sức ngay cả với một kẻ hoài nghi như cậu.

"Ta rất vui khi thấy con là người hiểu biết rộng." Jirni ngồi xuống chiếc ghế mây gần một chiếc bàn nhỏ, ra hiệu cho cậu làm tương tự. Họ đã đi dạo trong công viên bao quanh dinh thự cho đến khi tìm thấy một khu vực ăn uống.

"Tuy nhiên, thế là chưa đủ. Ta xin lỗi vì đã nói thẳng khi con vẫn đang hồi phục, nhưng ta không thể không nhận ra con gái ta quan tâm đến con nhiều như thế nào. Ta chỉ muốn điều tốt nhất cho nó và ta cần biết liệu chúng ta có cùng quan điểm về chuyện này hay không."

"Ý định của con đối với nó là gì? Ta biết con vẫn còn trẻ, nhưng nó thì không. Ta không có vấn đề gì nếu những gì đang diễn ra giữa hai đứa chỉ là một sự rung động nhất thời. Phloria hoàn toàn chưa có kinh nghiệm về tình yêu. Nó phải bắt đầu từ đâu đó, và sớm còn hơn muộn."

"Tuy nhiên, ta muốn con hoàn toàn trung thực với ta và tất nhiên là với cả nó nữa. Nếu con không nghiêm túc với mối quan hệ này, nó có quyền được biết."

Lith nhận ra ánh mắt Jirni đang nhìn mình. Đó cũng là cách cậu nhìn mọi người mình gặp. Bà đang cố gắng xác định xem cậu là một người có giá trị hay chỉ là một công cụ dùng một lần. Dù giọng điệu bình tĩnh và cử chỉ hoàn hảo, Lith chưa bao giờ cảm thấy bị áp lực như vậy trước đây. Ngay cả khi Nữ hầu tước Distar bắt giữ cậu trong nhà bà cho đến khi cậu chữa khỏi cho con gái bà.

Lith bóp mũi, cậu cần suy nghĩ mà không bị ám ảnh bởi những ảo ảnh rùng rợn. "Con thực sự thích con gái của phu nhân, Phu nhân Ernas. Cả với tư cách là một người bạn lẫn một người bạn đồng hành vô giá. Tuy nhiên, con không thể hứa với phu nhân hay cô ấy bất cứ điều gì. Con đã lên kế hoạch cho tương lai của mình từ rất sớm và con có thể nói với phu nhân rằng hôn nhân không nằm trong kế hoạch đó."

"Một khi con trưởng thành, con sẽ gia nhập quân đội. Đó mới chỉ là điểm bắt đầu của cuộc hành trình của con. Có những việc con phải làm trước khi ổn định cuộc sống và con không biết sẽ mất bao lâu. Con không thể yêu cầu Phloria, hay bất kỳ ai, chờ đợi mình."

Jirni gật đầu, hài lòng vì sự trung thực của cậu. 'Ở tuổi của nó, hầu hết thanh thiếu niên nhầm lẫn việc mơ mộng với việc lập kế hoạch, nhưng nếu nó giống mình, thì nó đang cực kỳ nghiêm túc. Ta không thể ép nó kết hôn, điều đó đồng nghĩa với việc tạo ra một kẻ thù và quan trọng nhất, nó sẽ khiến Phloria đau khổ. Tuy nhiên, chuyện vẫn chưa kết thúc. Không thể nói trước tình cảm của chúng sẽ tiến triển thế nào, nhất là khi chúng vẫn chưa trải qua sự thân mật thực sự.'

"Chỉ cần đảm bảo rằng con bé nhận thức rõ ý định của con. Phần còn lại tùy thuộc vào nó, Phloria là một người phụ nữ độc lập. Đây, đây là một món quà thể hiện thiện chí của ta, trong trường hợp con thay đổi ý định." Jirni lấy ra từ nhẫn không gian một cuốn sách bìa cứng màu trắng, đưa cho Lith bằng cả hai tay. Không có tựa đề hay minh họa trên bìa trước, khiến Lith tò mò về bản chất của nó. Cậu chỉ cần mở ra một trang ngẫu nhiên để nhận ra đó là phiên bản Mogar của cuốn "Kamasutra dành cho người mới bắt đầu".

"Chà, chà, chà." Phu nhân Ernas nói với giọng ngạc nhiên. "Con không hề đỏ mặt tía tai và ta cũng không thấy dấu hiệu hưng phấn nào sau khi con nhìn những bức hình đó. Điều này có nghĩa là con không còn trong trắng hoặc ít nhất là con không có cảm xúc. Hãy nhớ lời ta: nếu con làm Bông hoa nhỏ của ta đau khổ, ta sẽ trả lại gấp bội."

'Giờ thì mình chắc chắn rồi. Mình rõ ràng đang tự đào mố chôn mình.' Lith thầm nghĩ.

Lại một tuần nữa trôi qua, Lith đã hoàn toàn bình phục. Dấu vết duy nhất còn sót lại của chấn thương là những sợi tóc xám xen kẽ và Thị giác Tử thần vẫn đang ám ảnh mọi khoảnh khắc cậu chia sẻ cùng người khác. Cậu dường như cuối cùng đã bước vào giai đoạn dậy thì phát triển nhanh. Cơn đói của cậu tăng vọt và cậu có thể cảm thấy cơ bắp và khớp xương đau nhức.

Học viện White Griffon đã mở cửa trở lại, cho phép sinh viên quay lại trong tháng cuối cùng của học kỳ cuối. Đó là một năm dài, chẳng ai thực sự có tâm trạng để học thêm nữa, kể cả Lith. Tuy nhiên, cậu hạnh phúc vì cuối cùng cũng được rời khỏi dinh thự Ernas. Lith đã mệt mỏi với việc cha mẹ Phloria liên tục nhìn chằm chằm vào mình, dù với những tâm thế hoàn toàn khác nhau. Jirni đã làm việc chăm chỉ để tạo ra thời gian riêng tư cho họ bất cứ khi nào có thể, trong khi Orion cũng nỗ lực không kém để phá hỏng kế hoạch của vợ mình.

Ngoài ra, cậu cũng nóng lòng muốn quay lại những đêm thức trắng để nghiên cứu những chiếc hộp còn lại trong không gian túi của mình. Có điều gì đó đang thôi thúc sau gáy, nói với cậu rằng có điều gì đó không ổn. Cậu không còn gặp ảo ảnh nữa, nhưng điều đó không có ý nghĩa gì. 'Nó có thể có nghĩa là mình đã thành công trong việc tránh được tương lai đó hoặc nó vẫn còn đang treo lơ lửng. Dù là gì, mình cần tìm ra sự thật và phải nhanh lên!'

Kể từ khi hồi phục, Lith đã tận dụng tất cả thời gian một mình có được, bao gồm cả giờ đi vệ sinh, để dùng Tiếp khí pháp nghiên cứu thanh shotel mà Orion đã cho cậu mượn. Tim cậu rỉ máu khi buộc phải tách khỏi kiệt tác đó, nhưng cậu không có lựa chọn nào khác. Thanh kiếm được thiết kế đặc biệt để chống lại xác sống của Balkor và Orion không có lý do gì để tặng cậu thứ quý giá như vậy. Cậu đã thu thập đủ dữ liệu về các lõi giả và tinh thể ma pháp gắn trên vật phẩm để tự tin mở những chiếc hộp bị niêm phong.

Người đầu tiên cậu gặp ở tầng năm thứ tư là Yurial. Lith thực sự sốc trước vẻ ngoài của cậu ta đến mức phải chớp mắt mấy lần để chắc chắn rằng Thị giác Tử thần không phải là nguyên nhân của những gì cậu đang thấy. Yurial đã sụt cân khá nhiều, mắt cậu ta đỏ ngầu và giãn ra.

"Yurial, chuyện quái gì đã xảy ra với cậu vậy?" Lith hỏi.

"Tớ cũng rất vui được gặp cậu, bạn cũ." Yurial ôm cậu, khiến Lith sững sờ.

"Cậu đang phê thuốc hay gì đó à?"

"Hoặc gì đó tương tự. Làm ơn, đến phòng tớ đi. Tớ thực sự cần ai đó để nói chuyện."

Lith đã nhận ra các triệu chứng của việc lạm dụng thuốc, vì vậy cậu đi theo mà không hỏi thêm câu nào. Yurial kể cho Lith nghe mọi chuyện đã xảy ra kể từ khi trở về nhà, từ nỗ lực thay đổi ý định của cha cho đến việc nghiện thuốc an thần. Câu chuyện của cậu ta được nhấn mạnh bởi nhiều lần định uống một ngụm từ lọ thuốc mà Lith đều ngăn cản kịp thời.

"Chuyện này khác với kỳ thi thứ hai. Hồi đó, tớ chỉ cần vượt qua chấn thương và có cha bên cạnh. Cậu không biết nó có ý nghĩa thế nào với tớ khi lần đầu tiên ông ấy dành thời gian chăm sóc tớ thay vì lên lớp giảng bài đâu. Chưa kể tớ còn có các bạn nữ ở bên, tớ không bao giờ cô đơn." Yurial vừa cười vừa khóc suốt cả buổi.

"Tớ không thể vượt qua được tương lai của mình. Tớ sợ chết khiếp, tớ cảm thấy bị bẫy như một con chuột. Tớ xin lỗi vì đã không đến thăm cậu, nhưng tớ không biết phải nói gì. Tớ quá sợ cậu sẽ đổ lỗi cho tớ về cái chết của bạn cậu."

"Đáng buồn thay, có lẽ tớ đã làm vậy." Lith thở dài. "Tớ đã dành ngày đầu tiên khi tỉnh dậy để tìm một kẻ gánh tội. Tớ vẫn đang gặp khó khăn trong việc chấp nhận những gì đã xảy ra." Lith chia sẻ với cậu ta chi tiết về Thị giác Tử thần và cách nó khiến cậu phát điên.

"Cậu thấy người chết à?" Yurial đưa lọ thuốc của mình cho Lith.

"Không. Tớ không thấy ma. Tớ thấy cách mọi người có thể chết theo sự hoang tưởng của tớ. Trong vài phút qua, tớ đã thấy cậu chết vì trúng độc, bị chặt đầu và một căn bệnh kỳ lạ khiến xác cậu phủ đầy rêu." Lith từ chối thuốc an thần. Nếu nó thực sự có tác dụng, họ sẽ sớm chia sẻ chung một cơn nghiện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!