1-4000+

CHƯƠNG 58: SỰ CỐ TRƯỚC GIỜ HỌC

CHƯƠNG 58: SỰ CỐ TRƯỚC GIỜ HỌC

"Kết cục của kẻ hèn nhát?!" Cả lớp học bùng nổ trong những tiếng thốt lên vì kinh ngạc và phẫn nộ. Ai cũng biết nó là gì, nhưng đã nhiều năm rồi không ai thực sự sử dụng nó, đến mức nó bị coi là một huyền thoại.

"Thật đê tiện!" Kẻ cầm đầu đám nữ sinh đang tuyệt vọng tìm đường thoát, đây là lần đầu tiên cô ta bị dồn vào chân tường. "Ngươi đã gài bẫy để ta nói những điều đó, ta chỉ rơi vào bẫy của ngươi thôi, tất cả là lỗi của ngươi!"

Lith cười ngặt nghẽo.

"Nghiêm túc đấy chứ? Đó là lời bào chữa của cô à? 'Hắn ta bắt tôi làm vậy'? Cô đã tự mình làm tất cả, và mọi thứ xảy ra kể từ khi tôi bước vào lớp học này đều đã được ghi lại. Tôi nghi ngờ có ai đó tìm thấy hình ảnh tôi van xin để được ăn đấm đấy."

Cô ta nhận ra sự ngu ngốc trong kế hoạch của mình ngay khi nói ra, nên quyết định dùng cách tiếp cận tinh tế hơn. "Nghe này, ta hiểu rồi. Chúng ta đã bắt đầu không được thuận lợi, nhưng chúng ta vẫn có thể sửa chữa mọi thứ."

"Tất nhiên rồi! Tôi có thể báo cáo mọi thứ cho Hiệu trưởng hoặc dùng Lá phiếu để triệu tập trợ giúp, dù bằng cách nào thì cô cũng sẽ biến khỏi mắt tôi vĩnh viễn."

Cô gái tái mét như xác chết, nhưng vẫn không chịu lùi bước. "Ngươi không biết xấu hổ sao? Không thể tự mình làm bất cứ điều gì, chỉ biết trốn sau một cái nạng dành cho những kẻ tàn phế và yếu đuối? Chẳng trách lũ thường dân các ngươi không có được sự tôn trọng ở đây, các ngươi không xứng đáng!"

Lith còn cười lớn hơn nữa.

"Chơi quân bài lòng tự trọng à? Nếu tôi là một đứa trẻ năm tuổi, có khi nó còn hiệu quả đấy. Nhưng cô biết gì không? Thật nực cười khi nghe bài diễn văn về sự xấu hổ và bất tài từ cô. Đúng là chó chê mèo lắm lông. Cô lớn hơn tôi ba tuổi, và cùng bạn bè hội đồng chống lại một người. Tệ hơn nữa, lý do duy nhất cô làm vậy là để hành hạ người mà cô coi là hạ đẳng, chỉ vì cô nghĩ mình là kẻ bất khả xâm phạm."

"Cô có thể gọi tôi là kẻ hèn nhát vì dùng Lá phiếu, vậy lời bào chữa của cô là gì? Cô chẳng qua chỉ là ba đứa con gái thảm hại, quen núp sau lưng cha mẹ, co rúm lại vì sợ hãi khi phải đối mặt với hậu quả từ những hành động ngu xuẩn của mình. Đó không phải là dũng cảm hay mạnh mẽ khi lý do duy nhất khiến cô kiêu ngạo là vì cái họ của gia đình. Đó là gian lận. Nếu cô thực sự nghĩ những gì mình làm là đúng, cô nên tấn công tôi, dù có Lá phiếu hay không, bất chấp hậu quả. Suy cho cùng, Hiệu trưởng chỉ là một con rối thôi mà, chính miệng cô nói đấy. Nếu Bạch Đại Bàng thực sự nằm trong tay cô, cô còn sợ gì nữa? Nhưng nếu cô không dám động thủ, đó là vì cô biết mình sai, và cô chỉ là một kẻ đạo đức giả!"

Cô ta muốn giết chết thằng ranh con đó, nhét tất cả những lời đó vào họng nó, nhưng cô ta không thể, và bạn bè cô ta cũng vậy. Họ đã đứng trước nguy cơ bị đuổi học, lựa chọn duy nhất còn lại là hạn chế thiệt hại. Hiệu trưởng đã ban hành chính sách không khoan nhượng đối với việc bắt nạt, và mọi người trong Triều đình đều biết rằng có bàn tay của Nữ hoàng đang giật dây phía sau ông ta.

Cha cô ta, Công tước Hertia, đã nói rất rõ ràng: "Làm gì thì làm, ta sẽ che chở cho con chừng nào con không bị bắt quả tang. Ta đếch quan tâm đến mạng sống của bọn thường dân hay quý tộc nhỏ, nhưng ta đã làm việc quá vất vả để không thể mất trắng mọi thứ vì một lý do tầm thường như vậy. Nếu con bất tài đến mức để lại bằng chứng, gia đình chúng ta sẽ bị giám sát, tài sản bị phong tỏa trong suốt quá trình điều tra. Ta thà quăng con cho lũ sói còn hơn là mạo hiểm danh tiếng gia tộc. Dù sao thì ta vẫn có thể có đứa con gái khác. Chỉ có tước vị Công tước của ta là không thể thay thế."

Sự bế tắc giữa Lith và ba cô gái kéo dài cho đến khi Giáo sư Trasque bước vào phòng. Lith tiến về phía ông, Lá phiếu vẫn cầm trên tay.

"Làm ơn, đừng là một kẻ khó ưa. Ngày mới của mình chỉ vừa bắt đầu nhưng vẫn còn nhiều thời gian để rơi từ chảo nóng vào lửa lắm. Làm ơn, đừng là một kẻ khó ưa!" - Cậu cầu nguyện mãnh liệt.

Khi Lith lấy lại bình tĩnh, cậu nhận thấy Giáo sư Trasque còn khá trẻ và khá điển trai, khoảng ba mươi tuổi, cao 1m82 với thân hình của một vận động viên. Mái tóc nâu đậm cắt ngắn kiểu quân đội, nhưng ông lại để râu lởm chởm, không mặc áo choàng và tay áo sơ mi xắn lên tận khuỷu tay, để lộ đôi bắp tay vạm vỡ.

"Trông giống một nhà thám hiểm hơn là một học giả. Dù sao thì, dựa vào độ tuổi, ông ta hẳn là một trong những giáo sư mà Hiệu trưởng đã tự tay tuyển chọn. Mình cần một chút may mắn khốn kiếp!" - Cậu nghĩ.

Lith cúi chào ông thật sâu trước khi nói: "Thưa Giáo sư Trasque, cháu cần báo cáo với Hiệu trưởng. Cháu là Lith đến từ Lutia và..."

Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt Trasque. "Thằng nhóc hỗn xược! Ta biết là đã nhìn thấy mặt cậu ở đâu đó rồi mà. Trời ạ, cậu thực sự đã vướng vào rắc rối ngay cả trước tiết học đầu tiên sao? Cái học viện này còn tệ hại hơn ta tưởng đấy. Lần này là tên ngốc nào đây?"

Vẫn còn choáng váng trước khí thế của giáo sư, Lith chỉ tay về phía ba cô gái.

"Hừm. Ta không biết họ là ai. Cậu biết đấy, đây cũng là năm đầu tiên của ta mà. Nhưng ta chắc chắn rằng với 'kết cục của kẻ hèn'... ý ta là Lá phiếu, chúng ta sẽ giải quyết mọi thứ trong nháy mắt. Đi đi, 'hổ con'. Ta sẽ đợi cậu quay lại trước khi bắt đầu bài học."

Sau khi dồn dập tấn công Lith bằng những lời nói, gã nói nhiều này dậm chân trái, mở ra một Cổng Dịch Chuyển (Warp Steps) thẳng đến văn phòng Hiệu trưởng.

Lith chào ông bằng một cái cúi người nhỏ, quá chán nản để giữ đúng lễ nghi, cậu đưa Lá phiếu có tội cho ông mà không nói lời nào.

"Đã xảy ra rồi sao?" Linjos thậm chí còn sốc hơn cả Lith.

"Vâng. Cháu không biết phạm vi của thứ này là bao nhiêu, nhưng họ gọi đó là 'một màn chào đón tử tế'. Cái gọi là môi trường an toàn cũng chỉ đến thế thôi."

Linjos nhận lấy Lá phiếu, đặt nó lên một giá ba chân nhỏ. Nó chiếu ra một hình ảnh ba chiều 3D của bản ghi âm, bắt đầu từ khoảnh khắc Lith lấy nó ra khỏi cổ tay áo. Trái với mong đợi của Lith, ngay cả tiếng thì thầm cũng nghe rõ mồn một nhờ điều chỉnh cài đặt âm thanh.

Khi đoạn ghi kết thúc, Linjos vùi mặt vào đôi bàn tay, đầy vẻ xấu hổ. "Ta thực sự xin lỗi, ta không ngờ tình hình lại tồi tệ đến thế. Một Hiệu trưởng không có kiến thức hay quyền kiểm soát chính học viện của mình, ta chắc hẳn trông giống một kẻ ngốc trong mắt cậu."

"Nói thế vẫn còn là nhẹ đấy." - Lith nghĩ, nhưng vì toàn bộ sự nghiệp học thuật của cậu đang nằm trên vai Linjos, cậu quyết định cho ông một cơ hội.

"Thưa Hiệu trưởng, cháu không muốn thô lỗ, nhưng đó là con gái của một Công tước. Ngay lúc này, điều cháu thực sự quan tâm là chuyện gì sẽ xảy ra với cô ta, với cháu, và quan trọng hơn, ông có thể làm gì để đảm bảo an toàn cho gia đình cháu."

Linjos không quên nhận thấy sự chán nản và thất vọng của Lith, điều đó còn làm tổn thương ông hơn cả lòng tự trọng. Ông lại thất bại với một học sinh quý giá của mình.

"Đừng lo lắng về điều đó. Ba người họ sẽ bị trừng phạt theo đúng quy định. Như ta đã nói với cậu ngày chúng ta gặp nhau, ta không có sự thiên vị. Cậu là nạn nhân, sẽ không có chuyện gì xảy ra với cậu cả. Và gia đình cậu sẽ an toàn, với tư cách là một học sinh, mỗi thành viên trong gia đình cậu đều nằm dưới sự bảo vệ của Hiệp hội Pháp sư, ngay cả một Công tước cũng không dám thách thức ý chí của họ."

"Vâng, đúng rồi." Lith cười nhạo. "Giống như lẽ ra cháu phải được an toàn ở đây vậy. Một lần nữa, cháu không có ý thiếu tôn trọng, thưa Hiệu trưởng, nhưng thực tế đếch quan tâm đến những từ 'lẽ ra' và 'có thể'. Người ta làm mọi việc đơn giản vì họ có thể, đặc biệt là khi họ biết mình sẽ không bị trừng phạt. Ông nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu cháu không có Lá phiếu? Ông có lẽ sẽ phải dùng thìa để cạo những gì còn sót lại của cháu trên sàn nhà đấy."

Trước những lời đó, Linjos đờ người ra, rồi ông lắc đầu và hít một hơi thật sâu. "Ta xin lỗi, Lith, ta quên mất cậu không biết gì về những chuyện này. Suy cho cùng cậu cũng chỉ là..."

"Ông ta thực sự định xát muối vào vết thương sao?" - Lith nghĩ.

Nhưng Linjos đã dừng lại kịp lúc. "...chưa quen với việc những chuyện này được coi trọng đến mức nào. Cậu thấy đấy, mọi pháp sư, đặc biệt là những học sinh chưa bộc lộ hết tiềm năng thực sự, đều được coi là tài sản của Vương quốc. Đó là lý do tại sao đồng phục của các học viện lại sặc sỡ đến mức gần như lố lăng. Đó là một lời cảnh báo, giống như màu sắc của các loài động vật có độc vậy. Làm hại một người trong các cậu, hoặc dùng gia đình các cậu làm quân bài thương lượng, đều bị coi là hành vi phản quốc. Phản quốc là tội nặng nhất, tương đương với việc làm hại chính Nhà vua, và bị trừng trị bằng cách tra tấn và xử tử không chỉ kẻ chịu trách nhiệm, mà cả huyết thống của hắn đến đời thứ ba, không có ngoại lệ."

"Đó là một bí mật công khai trong Triều đình, rằng một khi ai đó được nhận vào học viện, một đội điệp viên hoàng gia sẽ giám sát những người thân yêu của họ 24/7. Điều đó phục vụ mục đích bảo vệ họ khỏi kẻ thù bên trong và bên ngoài. Không ai ngu ngốc đến mức để một mỏ vàng không có người bảo vệ cả. Vấn đề thực sự là những gì xảy ra bên trong bức tường học viện."

"Hồ sơ có thể bị làm giả, và điệp viên có thể bị mua chuộc." - Lith nghĩ thầm. "Ông có chắc là không tốt hơn nếu cháu bỏ học và học tư không? Quyền lực và uy tín chẳng có ý nghĩa gì với cháu nếu cháu không còn ai để quay về..."

"Trừ khi ta chết!" Vị Hiệu trưởng bật dậy khỏi ghế, đây là lần đầu tiên Lith thấy ông tức giận. "Ta đã không nói với cậu sớm hơn để không gây áp lực cho cậu, nhưng phòng thí nghiệm của chúng tôi đã phân tích xong chất độc mà cậu chiết xuất được. Khi họ biết rằng cậu cũng nộp đơn vào chuyên ngành Bậc thầy Trị thương, chà, cứ cho là bộ phận Quang hệ đang sướng phát điên trước ý tưởng có cậu trong hàng ngũ của họ. Cậu đã được đánh dấu là học sinh hạng A. Vì vậy, đội an ninh bảo vệ gia đình cậu chỉ bao gồm các thành viên thuộc đơn vị cá nhân của Nữ hoàng. Cậu có muốn ta thắt chặt an ninh hơn nữa không?"

"Vâng, làm ơn."

Sau khi Hiệu trưởng rời đi, Lith đã sử dụng cơ hội đó để liên lạc với Nữ Hầu tước Distar. Bà khẳng định: "Công tước Hertia, ta biết rõ hắn. Hắn là một con rắn độc, nhưng hắn rất tham lam. Hắn thà tiêu diệt cả gia đình mình còn hơn là mất đi một tấc quyền lực hay uy tín. Nếu Linjos nói ông ấy sẽ lo liệu, cậu có thể tin ông ấy. Ta đã kiểm tra lý lịch của ông ấy, ông ấy thực sự là một người tốt."

"Hạng A sao? Cho đến nay mọi thứ vẫn ổn." - Lith nghĩ, nhưng cậu không cảm thấy vui sướng.

"Mình đã tự nhốt mình vào cái lồng vàng này, đã đến lúc thử thách những thanh sắt của nó. Mình đếch quan tâm đến Công tước, Nữ hoàng hay chính trị. Nếu có bất cứ điều gì xảy ra với gia đình mình, mình sẽ dùng tất cả những gì mình có để xóa sổ Vương quốc Griffon khỏi bản đồ!" -

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!