"Cậu thấy chưa, đồ tiêu cực? Bông hoa cuối cùng đâu có héo." Solus nhận xét một cách vui vẻ.
"Cậu nói đúng! Nó vẫn có thể nổ tung vào mặt chúng ta mà! De de!" Lith trả lời bằng cách giả giọng điệu của cô. –
Vì quá đa nghi nên không dám chạm tay trần vào bông hoa sen đỏ, anh dùng ma pháp tinh thần nhấc nó lên trước khi thử cất nó vào không gian túi khí nhưng không thành công.
"Cái quái gì thế?" – Quan sát kỹ ở khoảng cách gần bằng Life Vision, Lith có thể nhận thấy bên cạnh một dòng chảy mana khổng lồ, bông hoa sen đỏ còn có một đốm nhỏ lực sống.
Cả anh và Solus đều không hiểu làm thế nào nó có thể sống sót sau một thời gian dài tiếp xúc với một Abomination như vậy.
"Tuyệt vời thật. Chúng ta không thể giấu nó đi, chỉ có thể mang nó theo trong một cái túi thông thường, với rủi ro là nó bị phá hủy hoặc tệ hơn là bị phát hiện khi quay trở lại. Nếu bông hoa này là loại kho báu vô giá nào đó, nó có thể gây cho chúng ta rất nhiều rắc rối." –
Lith thở dài, ý nghĩ bị buộc phải vứt bỏ chiến lợi phẩm đầu tiên của mình khá là nản lòng.
"Để tớ đoán nhé, chúng ta đang ở phía trên một mạch mana, đúng không?"
"Chính xác." Solus trả lời. "Giả thuyết của tớ là con Abomination đó đã xoay xở để ổn định bản thân nhờ tác động kết hợp của năng lượng thế giới dồi dào và bông hoa kỳ lạ kia."
"Đồng ý. Câu hỏi duy nhất còn lại là: Nó giết mọi thứ vì nó cần ăn hay đó chỉ là một cách để kiểm soát môi trường xung quanh? Và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, quái vật thực vật thực sự tồn tại sao?"
"Chỉ có con Abomination đó mới trả lời được câu hỏi đầu tiên, mà dù sao thì cũng chẳng ai trong chúng ta tin lời nó đâu." Solus nhún vai trong tâm trí. "Còn về câu thứ hai, tớ đoán là có. Thực vật cũng là sinh vật sống. Nhìn thấy bông hoa nhỏ đó có bao nhiêu mana, tớ không thấy lý do gì mà chúng không thể tiến hóa cả."
"Miễn là thứ này không biến thành một đứa trẻ Abomination rồi ăn thịt mặt tớ là được." – Anh trả lời, giữ bông hoa sen đỏ lơ lửng và cách xa mình.
Lith bị cám dỗ muốn bảo Solus chuyển sang dạng tháp nguyên mẫu. Nhờ phép Invigoration, cơ thể anh đang ở trạng thái tốt nhất, nhưng anh cảm thấy mệt mỏi về mặt tinh thần. Những cuộc đấu tranh sinh tử không chỉ đơn thuần là về sức bền thể chất. Việc điều khiển quá nhiều phép thuật cùng một lúc, giữ bình tĩnh trong khi liên tục chiến đấu với nỗi sợ cái chết, khiến một trận chiến thực sự trở nên mệt mỏi gấp trăm lần so với việc thức trắng đêm để nhồi nhét kiến thức.
Nhưng anh không biết mình còn bao nhiêu thời gian trước khi có ai đó từ học viện nhận thấy "khoảng trống" trong rừng và cử một đội trinh sát đến.
Lith đặt bàn tay rảnh rỗi xuống đất, sử dụng thổ thuật để tìm kiếm hài cốt của các nạn nhân của Abomination. Vài mét bên dưới, anh tìm thấy một nghĩa địa xương cốt, nơi vô số bộ xương bị nén chặt lại với nhau. Lith chỉ lấy những bộ xương thuộc về ma thú, phớt lờ hài cốt của con người và động vật thường.
"Theo Giáo sư Wanemyre, chúng có thể được dùng để đúc vũ khí và áo giáp có độ bền vượt trội, đồng thời cũng có thể được truyền các bùa chú mạnh hơn nhiều so với bình thường. Với tất cả đống đồ này, mình có thể trang bị cho cả một tiểu đoàn."
"Làm quái nào mà người ta có thể đúc được thứ gì đó từ xương cơ chứ? Thật vô lý." Solus phản đối. "Tớ biết chúng có thể cứng, nhưng chúng luôn dựa trên cấu trúc carbon mà."
"Chịu thôi." Lith nhún vai. "Cho tớ nghỉ đi, tớ mới chỉ ở năm đầu tiên của chuyên ngành thôi mà." –
Sau khi cất mọi thứ vào không gian túi khí, mắt anh dừng lại trên trang bị bầm dập của mình. Bộ đồ thợ săn chằng chịt những lỗ thủng to bằng ngón tay cái, trong khi tấm bảo vệ cổ tay bằng kim loại đã hư hỏng đến mức vô dụng. May mắn thay, anh có một bộ đồ dự phòng. Đáng buồn thay, đó cũng là bộ cuối cùng.
Sau khi nhanh chóng thay quần áo, Lith bay đi vài km trước khi dừng lại để quyết định phải làm gì với bông hoa sen đỏ. Anh không thể để nó vào không gian lưu trữ, cũng không thể mang theo bên người vì hai lý do chính đáng.
Thứ nhất là anh không tin tưởng để một thứ còn sống ở quá gần các cơ quan nội tạng quan trọng của mình. Thứ hai là ngay cả khi nó thực sự vô hại, bông hoa sen đỏ cũng sẽ không sống sót trong trường hợp anh phải giải phóng hào quang bóng tối hoặc bất kỳ loại ma pháp nào từ chính mình một lần nữa. Dù nó có quý giá đến đâu, không có gì quan trọng hơn mạng sống của chính anh. Hiện tại, bông hoa sen đỏ còn là một gánh nặng tồi tệ hơn bất kỳ người bạn đồng hành nào anh từng có.
Điểm mốc duy nhất anh biết là học viện, vì vậy anh quyết định chôn nó gần lối vào, hy vọng rằng khi quay lại anh sẽ nghĩ ra cách để lén mang nó vào trong mà không bị chú ý.
Thế nhưng kế hoạch này có một lỗ hổng lớn. Đặt một bông hoa gần đất màu mỡ có khả năng là một công thức dẫn đến thảm họa. Lỡ như con Abomination vẫn còn sống và sẵn sàng hồi sinh ngay khi nó có đủ chất dinh dưỡng thì sao?
Lith dệt tất cả các phép thuật bóng tối mà anh có thể sử dụng cùng lúc, trước khi để bông hoa sen đỏ đi vào cái hố nhỏ anh đã đào.
Thế nhưng, ngay cả trước khi bông hoa sen đỏ chạm đất, nó đã bắt đầu mọc rễ cắm xuống dưới, trong khi chính mặt đất lại chuyển động đi lên, khiến Lith liên tưởng một cách kỳ lạ đến bức họa "Sự sáng tạo của Adam" của Michelangelo.
Ngay khi chúng chạm nhau, rễ cây trở nên dày hơn, nhanh chóng biến thành những sợi dây leo quấn quanh bông sen, lắp ghép thành một thứ trông giống như cơ thể người. Lith kích hoạt các phép thuật, triệu hồi đủ năng lượng bóng tối để biến toàn bộ mảnh đất thành vùng đất hoang, nhưng anh chưa phóng chúng ra.
Con Abomination chưa bao giờ có cơ thể người, hơn nữa thay vì chết đi, thảm thực vật xung quanh lại tươi tốt hơn. Vô số nụ hoa nở rộ cùng lúc, những chiếc lá vàng chuyển xanh trở lại. Lith tăng cường các phép thuật và dệt thêm những phép mới, không quan tâm đến vẻ đẹp xung quanh mình.
Khi thứ đó ngừng lớn, Lith thấy mình đang nhìn vào người phụ nữ lộng lẫy nhất mà anh từng thấy. Đôi mắt đỏ to tròn của cô lấp lánh trong ánh sáng ban mai như những viên hồng ngọc được cắt gọt điêu luyện. Mọi thứ trên gương mặt cô đều hoàn hảo, từ những đường nét thanh tú đến đôi môi đầy đặn.
Cô có mái tóc dày xõa tung, đỏ như lá phong mùa thu, mang lại cho cô một vẻ quyến rũ hoang dã và phóng khoáng. Ngoài ra, việc cô hoàn toàn khỏa thân, không để lại chút gì cho sự tưởng tượng về những đường cong mềm mại và đầy đặn của mình cũng chẳng gây hại gì cho thị giác. Thứ duy nhất phản bội bản chất không phải con người của cô là làn da màu xanh lá nhạt.
"Cho tôi một lý do chính đáng đi." Nắm đấm của Lith giờ đây đã đen kịt do lượng năng lượng bóng tối khổng lồ mà chúng đang cố gắng kìm nén. Không khí xung quanh cô tràn ngập ma pháp chết chóc đến mức sinh vật đó trong tình trạng yếu ớt của mình gần như không thể thở nổi.
"Tôi là một Dryad (Mộc tinh)." Cô nói như thể điều đó giải thích cho tất cả, với giọng nói trong trẻo như suối nguồn trên núi.
"Tôi không quan tâm." Lith điều khiển năng lượng bóng tối tiến về phía trước, không để lại cho cô một lối thoát nào.
"Tôi là một trong những người bảo vệ khu rừng này. Con quái vật mà cậu đã giết đã đánh cắp và làm vấy bẩn sức mạnh của tôi để kéo dài sự tồn tại của hắn." Cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi, đó không phải là phản ứng thông thường mà cô thường gợi lên ở giống đực loài người.
"Vẫn chưa phải là lý do."
"Tôi có thể đền đáp cho cậu." Cô cắn môi dưới, tung ra lá bài cuối cùng của mình.
"Và chính xác thì cô sẽ giữ thứ gì có giá trị trong cái 'túi' nào trên bộ dạng như ngày vừa mới chào đời thế này?" Khối năng lượng đen chỉ cần một cú hích cuối cùng để xóa sổ cô.
"Nhân danh Mẹ Thiên Nhiên, loại đàn ông gì mà lại đối xử như thế này với một thiếu nữ mình vừa mới cứu cơ chứ?" Vị cứu tinh của cô dường như không thể làm hài lòng, và hoàn toàn miễn nhiễm với sức quyến rũ của cô.
Thật không may cho nàng Dryad, lõi của Lith đã ổn định đủ để vượt qua cả sự say mê của anh dành cho Nalear. Trong khoảnh khắc đó, trái tim anh lạnh lùng như băng.
"Loại đàn ông không suy nghĩ bằng cái đầu bên dưới, và không tin tưởng một người vừa mới gặp chỉ vì cô ta có một khuôn mặt xinh đẹp. Bây giờ cho tôi một lý do chính đáng. Tôi sẽ không hỏi đến lần thứ ba đâu."
"Bởi vì chúng tôi có thể giúp cậu." Một giọng nói thứ ba vang lên.
Một Dryad khác đang từ từ hiện ra từ một cây sồi gần đó, đôi tay cô giơ cao làm dấu hiệu đầu hàng. Trước khi thả bông hoa sen đỏ xuống, Lith đã kích hoạt Life Vision, phòng trường hợp một sinh vật hoán đổi cơ thể khác xuất hiện từ bông hoa. Vì vậy, anh đã không bỏ lỡ sự xuất hiện của nàng Dryad thứ hai, cho phép anh nhắm mục tiêu vào cô bằng các phép thuật đang tích tụ trong tay.
Nàng Dryad mới này có mái tóc thẳng màu vàng óng như lúa mì, mặc một thứ giống như chiếc váy trắng bằng bông mỏng, chỉ để lộ đôi vai và cánh tay thanh mảnh. Dáng người cô mảnh mai hơn nàng Dryad kia nhưng không kém phần hấp dẫn.
"Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, cô nàng tóc đỏ kia sẽ đón 'mùa đông' ngay lập tức." Ý chí của Lith là thứ duy nhất đang ngăn chặn loạt năng lượng bóng tối, giống như một công tắc tử thần (dead man switch).
Nàng Dryad tóc vàng lấy ra vài báu vật tự nhiên từ trong thân cây. Có những thứ Lith đã thấy trong sách, có những thứ hoàn toàn mới. Nhưng từng thứ một, bất kể là quả, hoa hay rễ, đều tràn đầy năng lượng ma pháp. Thấy anh vẫn không nhúc nhích, nàng Dryad tóc vàng đưa tay trái lên ngực. Một bông sen vàng nhỏ hiện ra, và thông qua Life Vision, anh có thể thấy cô vừa mất đi một phần lớn sức mạnh ma pháp của mình.
"Đây là một phần trái tim tôi." Cô đưa nó cho anh. "Chừng nào cậu còn giữ nó, mạng sống của tôi nằm trong tay cậu."
"Đó là sự thật." Solus xác nhận. "Có một sự kết nối rõ ràng giữa họ. Giống như cô ấy vừa giao lõi mana của mình cho cậu vậy."
Lith thu lấy bông sen vàng bằng ma pháp tinh thần, gửi ý chí của mình xuyên qua nó. Tuân theo mệnh lệnh thầm lặng của anh, nàng Dryad tóc vàng quỳ xuống. Cảm giác mà anh nhận được vừa có sức mạnh, vừa có sự ghê tởm cùng một lúc. Có được mức độ kiểm soát đó đối với một sinh vật có tri giác khác rõ ràng là sai trái.
"Các cô có thể giúp tôi thế nào?" Anh chỉ cảm thấy sự chân thành trong lời nói của cô.
"Chúng tôi có thể tìm cách để hàn gắn linh hồn của cậu."
0 Bình luận