Chương 54: Hoàng Địa Ngục (1)
“Một cánh cửa…” Seikiren vuốt nhẹ lên bề mặt đá. Mặt đá khô khốc, cát bụi rơi lả tả. Cô vận sức đẩy thử. Cánh cửa không hề nhúc nhích. Nhân thấy vậy cũng lắc đầu. Seikiren mà không mở nổi thì họ cũng chịu. Cánh của này vậy mà lại dường như không có khóa hay lỗ khóa.
“Ha ha, bé Sei khỏe nhỉ?” Chrono vuốt tóc cô châm chọc. Seikiren đỏ mặt lùi lại. “Không thể mở được…”
“Để ta thể hiện.” Chrono đưa tay lên cửa, chuẩn bị chạm vào thì…
“CHRONO! CẤM ANH PHÁ PHÁCH LINH TINH.” Thông điệp của Cecilia truyền thẳng tới bọn họ thông qua vòng cổ. “Anh đang ở trong một di tích cổ, kiểu gì cũng phá này phá nọ. Đừng. Ai biết được anh có lỡ phá mất thứ gì đó quan trọng không? Lỡ cả chỗ đó sụp rồi thì còn kiếm được gì nữa hả?”
Chrono vội rụt tay lại, thở phào. Mém chút nữa là phá mất cái cửa, khi đó thì kiểu gì cũng bị chửi tới tấp… “Ờm… Vậy thì chắc có cách gì đó để mở cửa nhỉ?”
Nhân liếc nhìn Vĩnh, nhớ lại lần anh tìm ra lỗ khóa mở ra mật thất bên dưới miếu làng. Vĩnh đưa tay lên xoa xoa tóc, rồi thở dài. “Để tôi…”
Shamio trầm lặng khác thường, khẽ thở hắt ra. Chrono nhướng mắt hoài nghi, rồi dường như cũng nhận ra gì đó, nét mặt giãn ra, rồi lùi lại.
Đôi tay Lưu Vĩnh thoăn thoắt lần mò dọc theo bề mặt cánh cửa. Lớp cát bụi dày bám trên đó nhanh chóng được phủi đi, để lộ đường nét điêu khắc thô sơ. Vẫn còn vài mảng màu xanh lục, dường như trước đây được sơn màu, nhưng đã bong tróc theo năm tháng.
Chợt, anh đứng thủ thế. Bộp bộp bộp. Từng đòn quyền cước va đập vào nhiều vị trí trên cửa. Cánh cửa vẫn không nhúc nhích, chỉ có bụi lả tả rơi xuống qua từng rung chấn.
“Đâu được đâu chứ-” Seikiren tính cản anh ta lại thì Nhân đã đưa tay lên cắt ngang: “Cứ để cậu ấy lo.”
“Biểu tượng này…” Vĩnh lẩm bẩm, những quyền cước chậm lại, rồi lại chuyển thành lần mò những hoa văn trên cửa. Họ lờ mờ nhìn thấy, một hoa văn nổi bật, trông như chữ T, lại có hình giọt nước ngược ở phía trên.
“Đây là một lăng mộ.” Vĩnh kết luận, tay gõ gõ dọc theo mép cửa. “Tức là công năng mở…” Ánh mắt gã đảo qua đảo lại, rồi dừng lại đâu đó trên vòm cổng trên hai hàng cột đá, độ cao cách mặt đất khoảng 10 mét. Trên trần là một bức phù điêu con bọ hung. Anh lại nhìn sang những cột đá. Khá thô ráp, những không có mấy điểm gờ để bám víu, không thể leo tay không được. Hai bên hàng cột, lại còn có thứ gì đó như hai chiếc đĩa lớn, treo song song bằng xích kim loại, nối thẳng lên trên trần.
Burya nhìn theo, nhận thấy ý định của Vĩnh, bèn tiến tới gần cây cột rồi khuỵu một chân xuống, nhìn gã rồi gật đầu. Anh không chần chừ, lấy hết đà chạy thẳng tới. Tay Burya duỗi thẳng về phía trước. Một cú nhảy, Vĩnh đáp lên tay cô, rồi không dừng lại, không để mất một chút lực nào, đạp mạnh. Cô cũng vận sức, đẩy mạnh tay lên trên, tạo lực lớn giúp Vĩnh phóng người lên trên cao.
Vĩnh nhanh chóng bám lấy một cây cột, rồi dùng hết lực bắt đầu cố leo lên. Nhưng ngay khi tới độc cao 2 mét, anh đã bắt đầu không bám chắc nổi được để leo nữa. Burya thấy vậy ngay lập tức tiếp ứng, chuyển hóa máu ở lòng bàn chân thành linh lực, rồi bật nhảy. Trong một cú nhảy đó, cô đã bám được vào độ cao 2 mét trên cây cột bên cạnh. Con dao sắc bén cứng hơn thép ròng rút ra, đâm sâu vào trong đá.
Vĩnh đẩy mạnh vào cây cột, bật người sang phía của Burya. Bộp. Cô nhanh chóng chụp lấy tay gã rồi vận mạnh lực, ném anh lên với sức mạnh phi thường. Vĩnh lại tận dụng vai Burya làm một điểm đặt chân, bật nhảy rồi cố leo thêm.
Bây giờ đã tới độ cao 6 mét. Shamio vội lấy đàn ra, gảy một khúc nhạc. [Du Vân Khúc]. Từng nốt nhạc, từng rung động từ dây đàn ngân lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch, bay lên tới chỗ Vĩnh đang đu người.
Burya lẫn Vĩnh đều thấy cơ thể nhẹ bẫng. Keng. Đao rút ra khỏi kẽ đá. Nàng quân nhân dùng thêm một chút linh lực nữa, liên tục nhảy từ cột đá này sang cột đá bên cạnh, tăng dần độ cao. Cứ hai lần rồi dừng, cắm dao sâu vào trong cột của Lưu Vĩnh, rồi dùng thân mình làm điểm tựa để đưa gã lên cao thêm một chút.
Lặp lại tới lần thứ tư, Vĩnh bật nhảy mạnh. Cát bụi bay mù. Gã đã tiếp đất trên một tấm phản đá lõm vào ngay phía trên cánh cửa. Ngay phía trên cánh cửa, là một mật thất tương đối lớn, với 8 bệ đá đứng theo hình vòng xoắn ốc với độ cao bằng nhau. Anh lia mắt nhìn cách sắp đặt những bệ đá mà để suy nghĩ tuôn trào. Những bệ đá này trông không giống như để đồ vật hay thờ cúng, không thể là loại cơ quan giống như nút ấn hay trọng lượng. Ngón tay tỉ mỉ miết dọc theo mặt sa thạch, Vĩnh nhanh chóng nhận ra, tuy các khớp chuyển động đã tương đối bị bào mòn và kẹt bởi cát, nhưng đây là một trục xoay!
Lăng mộ. Người có thể vào được lăng mộ, hẳn là cố vấn thân cận? Cơ quan tinh vi thế này, tức đó là một bậc trí giả. Không có chỉ dẫn, tức là bản thân vị trí những bệ đá này cũng là chỉ dẫn rồi. Vĩnh nheo mắt nhìn cách sắp đặt những trục xoay. Một vòng xoắn? Vòng xoắn… Vòng xoắn tỉ lệ vàng.
Vĩnh bỏ qua bệ đá trung tâm, tiến tới cái sát cạnh đó. Anh vận lực. Cát chảy xuống, kèm theo tiếng rít lên của ma sát, như một bánh răng đã ngàn năm, một bộ máy khổng lồ đã thức tỉnh từ giấc ngủ cổ đại. Cách. Ngay sau khi xoay được 45 độ, anh chợt thấy dường như lực cần dùng giảm đi rõ rệt, mà không chỉ là do giảm ma sát với cát. Gã buông tay ra thì thấy trục xoay đang chầm chậm tự xoay chuyển, rồi dừng lại sau khi đã xoay 90 độ theo chiều kim đồng hồ. Vậy mỗi đơn vị là một lượt xoay 90 độ…
Vĩnh bắt đầu từ trung tâm vòng xoắn mà xoay chuyển các bệ đá từ trong ra ngoài. Cái ở trung tâm không xoay, cái tiếp theo 90 độ, cái sau đó cũng 90 độ. Cái thứ tư xoay 180 độ. Tiếp theo là 270 độ. Cái thứ sáu xoay một vòng và thêm 90 độ… Tất cả đều là số theo chuỗi cộng liên tiếp nhân với góc xoay 90 độ.
Quy tắc vô cùng đơn giản. Bắt đầu từ 0 và 1, sau đó lấy tổng ta có 1. Lấy 1 cộng với 1 là 2. 2 và 1 là 3. Tất cả hình thành một chuỗi 8 số, quy luật này gã đã đọc trong một cuốn sách từ Nhà Máy. 0,1,1,2,3,5,8,13. Những con số này hình thành nên một thứ gọi là tỉ lệ vàng, có thể thấy trong tự nhiên trên hoa hướng dương hay đường cong của vỏ ốc. Điều này cũng áp dụng trong toán học và kiến trúc, chính là vòng xoáy tỉ lệ vàng. Hẳn là cổ nhân đã áp dụng điều này tạo ra quy luật mở khóa lăng một, để chỉ có vị tư tế cấp cao nhất mới biết cách để tiến vào bên trong.
Cách. Toàn bộ các bệ đá đều đã hoàn tất xoay chuyển. Một tiếng ầm ầm trầm đục vang lên. Burya cũng đã leo tới bên cạnh Vĩnh, vỗ vai anh mà chỉ lên vòm cổng.
Đôi cánh con bọ hung trên trần hang đột nhiên chậm rãi chuyển động, di chuyển ra khỏi vị trí ban đầu mà khép lại trên lưng nó, để lộ ra hai cái hốc lớn trên trần. Cát từ hai cái hốc đó chảy xuống, chất thành từng đống trên hai cán cân khổng lồ hai bên cổng. Chúng dần bị đè xuống, còn cánh cửa thì bắt đầu rung chuyển. Cái hang động cát này dường như cũng bị ảnh hưởng, đã có vài tảng đá rơi xuống. Seikiren đứng bên dưới nhanh tay vung búa, đánh một tảng sa thạch rơi ngay trên đầu họ văng ra.
Hai cán cân bị đè xuống, cánh cửa lại từ từ nâng lên, để lộ ra một kẽ hở. Nhân cúi xuống nhìn qua khe cửa đang mở dần mà không khỏi kinh ngạc. Cánh cửa này, không ngờ lại dày đến vậy! Khi cánh cửa nhích lên một nửa, anh mới thấy cánh cửa thật ra là một khối lập phương đá lớn, mỗi cạnh có thể khoảng tận 10 mét.
Seikiren bây giờ mới nhận ra thứ cửa này phải nâng lên chứ không phải đẩy mở. Mà có biết thì chưa chắc cô đã nâng nó mở được. Trừ khi… Cô xoay xoay cây búa chiến trên tay.
Chrono lặng im không nói gì, nét mặt nghiêm nghị khác thường. Chỉ chốc lát sau, Vĩnh và và Burya đã leo xuống.
“Vai cô ổn chứ?”
“Từng đấy làm sao làm chị đau được. Người nhóc nhẹ bẫng ấy.” Burya xoay xoay vai, rồi lại vỗ lưng gã.
“Được rồi, mấy đứa, đi thôi!” Chrono bây giờ đã tươi cười trở lại, thẳng tiến vào bên trong bóng tối của thông đạo.
Nhân đi song song bên cạnh Vĩnh, vô cùng tò mò về cách cổng vào này hoạt động. “Cậu làm gì ở trên đó vậy? Mà sao cánh cửa lớn như thế mở ra được?”
“Ở trên đó chỉ là những cơ quan kích hoạt thôi. Tôi đoán có lẽ nơi này có lắp đặt rất nhiều động cơ linh lõi. Các động cơ đó khép đôi cánh trên trần lại, để cát chảy xuống. Cát chắc chắn không phải trữ hoàn toàn ở đó, mà là được lấy vào từ nhiều đường ống khác nhau từ sa mạc phía trên.
Quan trọng là hai cán cân đó. Cậu thấy chúng chùng xuống mà phải không? Những sợi xích đó, hẳn là nối lên trên trần, qua một hệ thống ròng rọc, và gắn với khối đá cổng này. Khi có đủ cát, thì cửa sẽ tự được nâng lên thôi.
Cửa cũng có thể được đóng. Sau khi mở xòe đôi cánh con bọ hung ra, cát ngừng chảy, người xưa chỉ cần loại bỏ toàn bộ cát trên cân, thể là cửa cũng sẽ đóng lại.”
“Lúc này, cậu có bảo đây là một lăng mộ. Sao cậu biết?”
“Biểu tượng trên cửa, là của một nền văn minh cổ. Có rất nhiều tàn tích của vương triều đó ở khắp sa mạc này. Biểu tượng đó đại diện cho sự sống, hay nói đúng hơn là sự sống song hành với cái chết. Đó là niềm tin tín ngưỡng rằng có sự sống sau cái chết.”
Nhân gật gù, không gặng hỏi sao Vĩnh biết về những thứ này.
Seikiren cũng nghe, nửa hiểu nửa không, nheo mắt trong bóng tối mải mê ngắm những hoa văn bắt đầu xuất hiện trên tường ở đoạn hành lang tiếp theo. Ông Shamio lấy đàn ra gẩy vài khúc nhạc hỏa linh, thắp lên một ngọn lửa nhỏ, rọi sáng cho cả nhóm.
Họ cứ đi trong ánh sáng mờ mịt, Chrono đi đầu cũng Shamio rọi đèn, Burya và Vĩnh đi cuối cùng để cảnh giác phía sau..
Cách. Một âm thanh trầm đục khô khốc phát ra từ phía sau. Nhân và Seikiren quay lưng lại, thì giật mình. Vĩnh và Burya đã biến mất rồi?
“Chậc. Có bẫy. Họ rơi vào một cửa sập nào đó rồi.” Chrono tặc lưỡi, rồi liên hệ thông qua nhẫn hoàng kim. “Burya, Lưu Vĩnh. Chrono đây. Hai người ổn không?”
“Không bị thương. Vừa rồi phần sàn mở ra rồi đóng lại đột ngột, chúng tôi vừa trượt xuống một con dốc, đang ở một thông đạo khác. Không có bẫy chông.” Burya báo cáo lại.
“Dốc nghiêng khoảng 45 độ. Trượt trong vòng 5-6 giây. Trượt sang ngang. Ước có thể đang cách nhóm mọi người 60 đến 80 mét.” Vĩnh nhanh chóng tính toán, rồi kết luận. “Không cần phải lo lắng. Tôi nghĩ mọi thông đạo ở đây đều sẽ dẫn về một khu vực trung tâm nào đó. Mọi người tiếp tục di chuyển đi.”
Đột ngột như vậy, hai nhóm đã bị tách biệt. Chrono cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu là hai người bọn họ, thì không có gì quá đáng lo ngại. Seikiren lẩm bẩm: “Nhưng họ đâu có ánh sáng…”
“Không sao. Họ tự đi được.” Chrono khẳng định chắc nịch.
Vĩnh và Burya chạy liên tục trong bóng tối, cảm nhận thông đạo nghiêng dần theo đường xoắn ốc đúng như dự tính. Dường như cả hai đều đang muốn nói gì đó, nhưng không ai cất tiếng cả.
Cách. Choang. Một lưỡi đao thả rơi từ trên trần nhà xuống ngay sau khi một trong hai bọn họ đạp phải một ô gạch bẫy lõm xuống. Nhưng với đà lao và tốc độ phản xạ của họ, việc né tránh không thành vấn đề.
Cách. Soạt. Một hố chông lớn lù lù hiện ra trước mắt. Burya dễ dàng nhảy vọt qua, còn Vĩnh thì nhảy sát theo rìa tường, đạp mạnh, bật nhảy được một lần thứ hai, băng qua được hố chông.
Họ đã phát hiện ra, những chiếc vòng cổ truyền tin phát quang ánh sáng nhàn nhạt. Chỉ sau một lúc là đôi mắt tinh tường của họ đã có thể làm quen với bóng tối, vượt qua mọi cạm bẫy một cách dễ dàng.
Họ vẫn chưa nói với nhau một lời nào, nhưng có gì đó đang thôi thúc họ. Một ngã rẽ. Họ không chần chừ mà chạy thẳng vào lối bên trái. Có thứ gì đó đang mời gọi họ, đang dẫn lối cho họ. Ở trung tâm nơi này, có thứ đó. Các loại bẫy ngày càng nhiều lên, lại còn tinh vi hơn. Nào là những chông nhọn bằng kim loại đâm ra từ bên vách tường, rồi lại những lưỡi dao cắt ngang qua lối đi từ nhiều phía.
…
Sau hai tiếng đồng hồ di chuyển liên tục, họ dừng lại nghỉ ngơi trong một mật thất. Căn phòng này có vẻ là nơi cúng tế gì đó. Có một vật lạ hình cầu được đặt ở góc phòng, có vẻ như là một viên ngọc. Vĩnh nhìn liếc qua là đã biết chắc chắn là bẫy, ngay khi cầm nó lên là cửa phòng sẽ đóng lại, rồi chuyện quái quỷ gì xảy ra tiếp theo chỉ có trời mới biết.
Sau khi uống một ít nước từ can, họ bắt đầu gặm bánh mì đem theo. Lương thực hành lý chủ yếu là do Seikiren vác theo, nên họ cũng chẳng còn giữ mấy. Thức ăn có lẽ đủ cho bốn ngày nếu dè sẻn, nhưng với tần suất chạy liên tục này của họ thì miễn cưỡng chống đỡ được ba ngày.
Burya chợt như nhớ ra điều gì, vỗ vỗ túi đeo lưng, rồi mở một khóa kéo nhỏ, lấy ra một thanh lương khô. “Đây là lương khô do Lea làm. Khá giàu dinh dưỡng. Chị có mang theo vài thanh, có lẽ tất cả đủ trong vòng năm ngày.”
Vĩnh gật đầu, nhận lấy rồi bỏ túi. Burya ăn xong, ngáp ngắn ngáp dài. Có lẽ bây giờ ở phía trên mặt đất, trời cũng đã tối rồi. Cô vuốt vuốt lại mái tóc dài với đường viền bạc, uể oải như một con mèo lười nhác, cuộn tròn lại ở một góc mật thất. Vĩnh cùng ngồi xuống ở góc còn lại.
…
Vĩnh tỉnh dậy. Burya vẫn còn đang ngủ. Gã cũng biết, cho dù đang ngủ, nhưng đang ở trong nơi nguy hiểm này, chắc chắn cô ta không ngủ sâu, có thể tỉnh dậy ngay lập tức nếu có tiếng động bất thường.
Huyệt đạo… Có lẽ là ở ngay đây. Vĩnh vung tay, chặt vào gáy Burya. Không tỉnh dậy. Bất tỉnh rồi. Phải kiểm tra ngay lập tức, không biết cô ta có thể tỉnh dậy bất cứ lúc nào.
Vĩnh nhanh chóng trút bỏ áo của Burya. Rồi gã thoăn thoắt tháo bỏ lớp băng nịt ngực. Toàn bộ lớp băng trút bỏ. Hơi thở gã trở nên gấp gáp, dồn dập. B13F. Thật sự chính là chị ấy…
“Vĩnh… Em…” Gã giật mình lùi lại. Burya đã tỉnh dậy, không đủ thời gian cho anh mặc lại đồ cho cô. “Em… làm gì vậy? T-thế này là sao?” Cô vội đưa tay lên che ngực.
Vĩnh hít một hơi thật sâu. Thế này cũng không nên dấu nữa. Giải thích kiểu gì cũng không xong. Gã không nói gì, trút bỏ bộ y phục, cởi lớp áo trong. Burya trân trân nhìn vào ngực trái của chàng thanh niên. V13M.
“V… Em còn sống sao…” Thời gian như dừng lại. Một giọt lệ hiếm hoi trực trào trên khóe mắt. Cô nhào người về phía trước.
Hai người ôm chầm lấy nhau. Không ai nói gì. Vĩnh cũng chợt thấy cay cay nơi khóe mắt.
“Tên nhóc chết tiệt… Bao nhiêu năm rồi? Sao không đi tìm chị…” Burya cố kìm nén nước mắt mà quở trách.
“Em không biết những người khác còn sống…” Vĩnh nghẹn giọng. Gã từng nghĩ, nếu có cơ hội gặp lại “gia đình”, ắt sẽ là tử thù. Nhưng ngẫm lại, chẳng có gì để mà thù oán cả… Trừ E… Chỉ cần chất vấn E thôi…
Cả đêm đó, cả hai người quấn chặt lấy nhau, thủ thỉ về những chuyện đã xảy ra trong quãng thời gian 7 năm từ khi Nhà Máy sụp đổ.
“Vậy là ai cũng lấy tên theo mã số à? Em tưởng chỉ mình em là vậy thôi?”
“Có lẽ là do quen thuộc với mã số, cứ dựa theo đó mà đặt tên, sẽ cảm thấy tự nhiên hơn. Eleazar cũng lấy tên như vậy mà. E13S…”
“Anh ấy… Giữa chúng em có chút mâu thuẫn. Em sẽ chất vấn anh ta khi gặp lại. Xin chị đừng can thiệp.”
Burya lưỡng lự giây lát. Rồi cắn môi. “Được. Chị sẽ không can thiệp. Nhưng nhớ này, chị chỉ còn hai đứa thôi. Đừng làm điều gì mà em sẽ hối tiếc. Chị đã mọi người một lần rồi, chị không muốn có lần thứ hai.”
Vĩnh gật đầu, duỗi mình. Trời hình như cũng đã sáng. Anh mặc lại áo, rồi bẽn lẽn quay mặt đi khi Burya quấn lại băng nịt ngực. Cô châm chọc: “Biến thái. Thà hỏi chị từ đầu là xong lâu rồi. Hừ, em cẩn trọng như vậy từ lúc nào vậy?”
Vĩnh đỏ mặt rồi đổi chủ đề: “Chị có nghĩ, còn những người khác không?”
“Chắc
chắn là còn chứ. Bọn chúng không bao giờ bỏ sót tài nguyên. Có thể có một số như chúng ta, số còn lại…” Burya gằn giọng, dường như hơi bất an. “Giết.”
0 Bình luận