Chương 46: Khảo nghiệm (II)
“Hửm? Alcibiades à? Vậy là…” Vị hiệp sĩ cầm trong tay mẩu giấy, giọng run bần bật vì phấn khích. Đôi bàn tay thô ráp nắm hai mép tờ giấy cũng rung lên không ngừng, gần như làm tờ giấy rách ra. Hậu duệ của Merlin đã yêu cầu thu hồi kiếm, cũng tức là…
“Thưa ngài, hai người bọn họ đang tiếp nhận khảo nghiệm của ngài.”
Gã gằng giọng, kiềm chế sự phấn khích để không bật cười lớn. Vedryon không thể nhìn ra niềm vui sướng điên dại của hắn qua mũ trụ và mặt nạ dày, chỉ thấy đôi tay của bậc đại tôn run lên.
Chỉ với một mẩu giấy, vậy mà có thể tạo ra xúc cảm lớn như vậy cho Ngài ấy sao? Biểu cảm này là gì? Là thất vọng? Hay là giận dữ? Đâu thể là vui mừng nhỉ? Ngài ấy có bao giờ biết sự phấn khích là gì đâu?
Bậc đại tôn ấy không thèm che dấu, nữa, ngửa mặt cười lớn, làm Vedryon giật mình quỳ sụp xuống. Ngài ra lệnh, giọng trầm hào hùng gầm vang như mãnh sư: “Vedryon! Vedryon, hỡi hậu duệ của Bedivere! Hãy sẵn sàng lên đường bất cứ lúc nào! Chuẩn bị chào đón Thiên Tử! Ha ha!”
Vedryon ngước nhìn lên, mặt đờ đẫn ra. Ngài ấy, thật đẹp. Uy áp này, thật đẹp đẽ. Mệnh lệnh kia như chứa đựng ngọn lửa, chạy khắp cơ thể anh ta, thiêu đốt mọi mạch máu, làm anh run lên, một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, một luồng năng lượng ấm nóng chạy ngược lên ngực, đập thình thịch vào tim, lan ra, thấm nhuần vào lục phủ ngũ tạng. Đây chính là khí thế của bậc vương giả cầm đầu thiên hạ! Thế nhưng ngài ấy không phải là chúa tể thiên hạ này, mà chỉ khăng khăng là bề tôi trung tín của bậc Thiên Tử đế vương thật sự!
“Hửm? Thánh hiệp sĩ? Cho hỏi, mọi người dự tính tìm họ để làm gì?” Ông lão hỏi, nét mặt điềm tĩnh. Thế nhưng, Lưu Vĩnh và Burya đều cảm nhận rõ, tim ông ta đang đập nhanh hơn bình thường.
“Vì nghe nói họ là người canh giữ Ngự Thiên Kiếm Excalibur… Chúng tôi muốn tận mắt chứng kiến thần khí đó.” Lý Nhân vội đáp lời, chợt nhận ra câu trả lời của mình thật ngốc, loại phàm phu tục tử nào lại nói là muốn đi xem thần khí trong truyền thuyết cơ chứ?
Thế nhưng, ông lão không hề phản ứng, đồng tử giãn nở, miệng khẽ mở ra, bàn tay run run nhấc lên mà chỉ vào chuôi kiếm giắt bên hông hông Lý Nhân mà lẩm bẩm: “T-thánh kiếm! Thiên tử!”
Ông quỳ sụp xuống, miệng nói liên tục: “Thiên tử! Cuối cùng ngài cũng trở về rồi! Thần, chúng thần, tổ tông của thần, đã chờ đợi 99 đời, đã 5000 năm rồi! Không ngờ thần có diễm phúc được chờ tới ngày bệ hạ trở lại!”
“Hả? Ông lão? Thiên tử gì cơ? Thế này là thế nào?” Lý Nhân vội hỏi, nắm lấy vai ông ta vực dậy. Miệng hỏi như thế, nhưng trong lòng cậu đã có câu trả lời của riêng mình.
“Thiên tử! Trả lời thần! Đạo trời là gì?”
“Đạo trời… Là diệt ác ma, ác bá, cứu nhân độ thế…”
“Kẻ làm trái đạo trời thì sao?”
“Làm trái đạo trời, cản bước ta… Chém.”
Ông lão bật cười, giọng run run: “Thiên tử, ngài không nhớ, nhưng thần, thần là hậu duệ đời thứ 99 của Merlin, cố vấn thân cận nhất của ngài! Sau khi ngài ra đi, chúng thần chờ đợi, chờ đợi, từ đời này sang đời khác, chỉ mong…” Ông dàn dụa nước mắt ngước nhìn lên.
Rồi ánh nhìn đó từ hân hoan hóa thành quả quyết, ông chỉ về hướng Tây Nam mà bảo: “Thiên tử, ngài đi về hướng đó. Các hiệp sĩ của ngài đang chờ, nhanh lên. Đại nạn sắp tới rồi, sắp có một biến cố long trời lở đất, chỉ với sức mạnh của ngài thì mới có thể cứu vãn tình thế thôi, đi đi! Nhanh lên!”
Vài người lực lưỡng gần đó nghe lệnh ông lão mà mang đến cho họ năm con bạch mã, con nào con nấy đều cường tráng khỏe đẹp, có thể liệt vào hạng ngựa dành cho hoàng tộc, đại tướng.
“Ờm… chúng tôi không biết cưỡi ngựa.” Shamio nói, chiêm ngưỡng những tuấn mã đó. Ông và Seikiren trước giờ làm gì có cơ hội trực tiếp cưỡi ngựa đâu cơ chứ?
Lát sau, sắp ra ba con ngựa, Lưu Vĩnh cưỡi chở Shamio, Burya cưỡi chở Seikiren, Lý Nhân một mình một ngựa lao vút đi. Vĩnh và Burya trầm mặc không nói gì. Seikiren thì vẫn cứ la lên oai oái vì tốc độ và độ xóc của mỗi bước ngựa phi, luôn miệng hỏi không ngừng về Lý Nhân. Shamio thì cười lớn mà không ngừng khẳng định rằng lời tiên tri đã đúng, Lý Nhân thật sự là thiên tử có thể giải nạn quái vật đen ở Địa Giới.
Nhân không biết mình nên nghĩ gì về điều này. Làm thiên tử ư? Quả là một trọng trách nặng nề. Trong lòng gã cũng giằng xé, lẽ nào, tất cả mọi thứ xảy ra với mình, cả cuộc đời mình, là đã được sắp đặt từ trước rồi hay sao? Hay là anh vẫn có quyền quyết định cuộc đời mình? Mà nếu quyết định thì quyết định điều gì? Quyết định làm gì cơ chứ? Làm thiên tử để làm gì?
Rồi anh nhớ lại những ngày tháng nói chuyện, học tập Thanh Sư. Đạo đối nhân xử thế… Sư phụ nói là đạo đối nhân xử thế là sự cân bằng giữa cái tốt và cái xấu, có đúng không? Không thể có một bậc quân vương nào là cái tốt tuyệt đối sao? Bùng lên trong tim Nhân một ngọn lửa tham vọng, một ý chí muốn thử thách điều mà Thanh Sư coi như là chân lý hiển nhiên kia. Thanh kiếm này đã chọn ta, ta là người được chọn, ta sẽ là đế vương nắm giữ thiên hạ này!
Nhìn ba con ngựa trắng lướt qua trên phố, Khan không khỏi trầm trồ. Thế giới bên ngoài, có nhiều thứ hay ho mới lạ quá, đến cả ngựa cũng có nhiều giống mạnh mẽ tuyệt đẹp, tuy không thể sánh bằng thủy mã, nhưng cũng không thua kém là bao.
Gã chợt nhận ra một trong số những người cưỡi ngựa đó. Gã gọi lớn: “Buria!” Nhưng cô không nghe thấy, năm người ba ngựa chạy mất hút về hướng Tây Nam. Vị trưởng tộc cảm thấy kỳ lạ, sao cô ta cũng ở đây? Nhưng điều làm anh thắc mắc nhất, đó vẫn chính là thái độ của những con ngựa đối với người dẫn đầu, là chàng trai trẻ tuổi với thanh kiếm bên hông kia. Chúng tỏ ra rất sùng kính cậu ta? Cả thanh kiếm đó nữa, phải chăng là…?
“Chạy lên đỉnh thành phố này! Vừa nãy họ chạy từ trên đó xuống!” Gã ra lệnh. Người cưỡi ngựa bên cạnh - Kepek - bẩm báo: “Vừa rồi có thấy họ nói chuyện với một ông lão đứng trên kia.”
“Ông ta còn ở đó không Kepek? Hãy dùng đôi mắt tinh tường của anh mà nói cho chúng tôi biết!” Khan chỉ lên cấu trúc cung điện trên đỉnh Solaetropolis.
“Ông ta có ở đó, hình như đang… Ông ta đang bị tấn công! Có một kẻ vừa đấm vào bụng ông ta!” Kepek gào lên, nhét lại chiếc kính viễn vọng thô sơ vào túi.
“Toàn đội, lên đó ngay lập tức!” Khan gào lên, đoàn người và ngựa phi mau lên lối mòn dốc dài ngoằng.
“Thế này thì không kịp! Kepek! Yisu! Hai người theo tôi!” Khan rút cung, kéo căng dây, bắn ra ba mũi tên, ghim vào các bức tường đá. Lực đạo nhẹ, không phá hủy các bức tường nhưng đã các mũi tên đã cắm chặt vào nền đá, chắc chắn vô cùng. Ba người bọn họ cho ngựa đạp lên thân từng mũi tên đó, leo dần lên tầng phía trên. Lặp lại ba lần, đã lên được tầng trên cùng.
Nằm bên cổng phòng họp, ông lão nằm thoi thóp. Máu chảy lênh láng khoảng sân. Các lính gác xung quanh, đều đã bị giết chết một cách dã man, không còn nhận dạng được khuôn mặt nữa. Những tấm khiên méo mó nằm la liệt, cả những cái chắc chắn nhất cũng bị bóp méo hoặc xiên thủng. Những cán thương gãy lìa, thê thảm vương vãi khắp nơi.
“Ông. Sao?” Khan nói vội, lay lay ông lão. Phần bụng ông ta đã bị đâm thủng một lỗ lớn, phá tan nội tạng bên trong, không sống được lâu nữa.
Ông lão chỉ đờ đẫn dùng chút sức lực và trong mơ hồ, ông chỉ về thứ duy nhất ông có thể nghĩ tới, đưa tay lên chỉ về hướng Tây Nam mà thầm thì: “Thiên… Tử… ngài… phải cố… sống sót…”
Cao nguyên Heglaia. Con đường mòn gần như đã bị xâm lấn hoàn toàn bởi cỏ dại, cứ dốc lên mãi lên mãi. Đèo cong vòng theo sườn đồi, quanh co uốn lượn như tầng tầng lớp lớp sóng biển, quang cảnh hoang sơ chỉ có cỏ dại và đá san sát nhau, không còn dấu hiệu nào khác của sự sống.
Ba con ngựa trắng chạy lên được đỉnh đồi đá, trải dài trước mặt là cao nguyên mênh mông trập trùng đá nhấp nhô, trải dài bạt ngàn. Sừng sững duy nhất giữa bình nguyên đó, chính là đền Soluna đồ sộ. 13 cây cột đá đứng sắp xếp xung quanh tạo thành hình con mắt.
Lý Nhân xuống ngựa mà tiến lại gần. Trên những cây cột đều có khắc hình trạm trổ, ký hiệu kỳ lạ. Chàng đi ngang qua chúng mà tiến về điện thờ. Trước cửa là một người hiệp sĩ đứng uy nghiêm, tay trái cầm một tấm khiên đồng có mặt ngoài mạ bạc lấp lánh như gương. Còn tay phải, tỏa ra uy áp kinh người là một cây thương, dài ngang với chiều cao của người hiệp sĩ lực lưỡng ấy, cán thương nạm hoa văn tinh xảo, phần lưỡi nhọn sắc bén, lại có phần đầu nhiều cạnh, có thể cứa sâu vào thịt con mồi xui xẻo. Phần đuôi thương có dạng một bàn tay, năm ngón tay xòe ra nhưng lại cong cong, như thể đang cố nắm lấy thứ gì đó.
Anh ta hô lớn: “Dừng bước. Khai báo danh tính đi.” Chợt người hiệp sĩ nhìn thấy chuôi gươm lấp lánh bên hông Lý Nhân, mắt nheo lại đầy hoài nghi. Gã hỏi: “Đó là… Thánh Kiếm? Đại Hiền Triết yêu cầu các vị đến? Đúng lúc lắm. Đây thật sự là nơi canh giữ Ngự Thiên Kiếm.”
“Vậy chắc các người cũng biết là ta muốn tới làm gì rồi?” Lý Nhân rút kiếm, lưỡi gươm sắc lạnh khẽ rít lên.
Vĩnh đánh mắt sang Burya, sững sờ nhìn Nhân. Burya cũng có chút vẻ ngạc nhiên chôn vùi trong khóe mắt. Có gì đó đã thay đổi rồi. Hắn thay đổi rồi. Seikiren và Shamio dường như cũng nhận ra điều này, đây có còn là Lý Nhân mà họ biết không?
Trước mặt họ không còn là chàng thanh niên ôn hòa chính trực, mà tỏa ra sát khí ngùn ngụt, thanh gươm lăm lăm trong tay như mãnh thú gào thét, đòi cảnh máu đổ đầu rơi.
“Nhân. Bình tĩnh nào.” Vĩnh thở hắt ra. Uy áp này… Không ổn. Lẽ nào máu của mình đã có tác dụng phụ gì đó lên hắn?
“Nếu thật sự là ngài, thì trước tiên vẫn cần vượt qua khảo nghiệm.” Vedryon nâng thanh giáo lên vài phân cách mặt đất, thủ thế, đôi mắt khép hờ, hàng lông mày khẽ nhăn lại.
“Được. Mọi người để tôi. Không cần can thiệp.” Nhân xuống ngựa, rút hẳn gươm ra khỏi vỏ, choang một tiếng. Nếu như khi thanh thần kiếm vẫn đang ở trong vỏ như một lời đe dọa, khi đang rút ra thì như một tiếng gầm uy hiếp, thì khi đã tuốt thẳng trên tay, sáng ngời trong ánh chiều tà, mũi nhọn chĩa về đối phương, thì nó chẳng khác gì một bản án tử.
Vedryon cũng chẳng kém cạnh gì, mũi nhọn đưa thẳng về phía trước, tấm khiên đồng mạ bạc sẵn sàng hoặc là tung ra, hoặc là nâng lên đỡ đòn. Từng cơ bắp trong cơ thể lực lưỡng toát lên khí chất của người dành cả đời theo đuổi sức mạnh, mà đâu chỉ một đời người? Thương pháp này, không chỉ một đời người mà có, mà là gần một trăm đời hiệp sĩ đúc kết chiến kỹ qua hàng ngàn năm.
“Vedryon Bedrydant. Thánh hiệp sĩ. Hân hạnh được giao đấu.”
“Lý Nhân. Xin được chỉ giáo.” Nói xong, Nhân bức tốc xông tới. Vedryon chớp mắt lại, mở mắt ra đã thấy đối phương sáp tới gần, lưỡi kiếm đã gần kề trước mặt.
Chát. Tấm khiên rung lên dữ dội, đẩy lùi được Nhân. [Tretombros] Cánh tay duỗi ra sau đâm mạnh tới, lưỡi thương của Vedryon đâm sượt qua vai Lý Nhân. Tiếp theo sẽ là đòn [Aekrous] kết liễu.
Bất chợt, mới thấy trước mắt, vậy mà Lý Nhân đã biến mất. Vụt một cái, gã đã trượt trên gót giày, hạ thấp mình, lách qua bên hông Vedryon lúc nào không hay, xoay người, [Quán Đạo Kiếm Pháp - Hoành] chém mạnh vào khủy chân chàng hiệp sĩ.
Phản ứng kịp thời, Vedryon vận sức dùng [Aekrous] nhanh chóng chuyển hướng mũi giáo ra chặn lại phía sau. Hai món binh khí va chạm tạo nên âm thanh kim loại lạnh lẽo mà nảy lửa.
Hai người tiếp tục giao chiến, Lý Nhân không ngừng biến chiêu, di chuyển bất ngờ và liên tiếp tấn công vào những chỗ hiểm làm Vedryon chật vật chống cự.
[Omelys] Bàn tay ở đuôi trượng bắt đầu phun ra màn sương mù kỳ quái một lần nữa. Lý Nhân hít sâu, đối phương là linh sư.
“Trung cấp.” Burya nhận định.
“Trung cấp? Trung cấp mà có khả năng chiến đấu cao đến thế kia sao?” Seikiren thầm thì, “Người hiệp sĩ kia… có khi đánh ngang cơ được với chị Burya luôn ấy chứ?”
“Cái này… Có thể. Trung cấp ở đây chỉ là nói đến khả năng sử dụng linh lực, chứ không phải kỹ năng chiến đấu. Mà từ khi nào, Nhân có thể linh hoạt chiến đấu như vậy nhỉ?” Vĩnh thở hắt ra, trong đầu lóe lên một suy nghĩ. Lẽ nào, lẽ nào đây thực sự là máu của mình có ảnh hưởng nặng nề đến Nhân rồi sao? Lúc cho cậu ta uống máu trên tàu, không ngờ lại có hiệu quả lớn đến vậy. Chàng lại nhìn Sei qua khóe mắt, cô ta hình như còn được cho uống nhiều máu hơn, lẽ nào còn mạnh hơn vậy nhiều sao?
Làn sương lan rộng ra, làm Lý Nhân thoáng chùn bước. Màn sương này có gì đó bất ổn. Gã nhặt một hòn đá gần đó lên mà ném vào trong làn sương. Chát.
Một mảnh đá sắc nhọn bắn tới theo hướng ngược lại, sượt ngang qua má chàng, để lại một vệt cứa rướm máu. Mắt gã đảo quanh, cũng có nhiều mảnh đá khác bay theo nhiều hướng khác nhau. Bị đánh bật ra? Là do màn sương, hay là đây chính là do thương kỹ của Vedryon đánh hòn đá đó vỡ vụn?
Đối phương ngay lập tức đánh hòn đá lại, là do không rõ nó là gì? Hay chỉ là đề phòng Nhân dở chiêu trò gì đó? Muốn biết thì phải thử. Đoạn, Nhân nhặt thêm nhiều hòn đá nữa, di chuyển không ngừng xung quanh màn sương mà ném đá vào liên tiếp theo nhiều góc độ khác nhau. Trên có dưới có, trái có phải có, hàng chục hòn đá được ném từ tứ phương tám hướng đều bay vào màn sương.
Vừa ném gã vừa chú ý kỹ, chỉ có những hòn đá có tốc độ bay cao, có khả năng trúng vào trung tâm màn sương mới bị đánh bay ra, những viên còn lại đều rớt xuống nền gạch. Tức là đối phương thật sự cảm nhận được hướng chuyển động cụ thể của từng viên đá mà phản công lại. Đây cũng chính là bắt nguồn từ thương pháp của hắn.
“Chết tiệt, đã bao lâu rồi không ai dọn đá trước sân vậy?!” Vedryon nhắm chặt mắt, không ngừng cảm nhận thấy những viên đá bay về phía mình. Anh không dám lơ là cảnh giác, ai mà biết được đó có thật sự là viên đá không, hay là một món ám khí khác. Đá rơi chan chát dưới chân. Thanh giáo vung lên không ngừng, xoay chuyển theo quỹ đạo hỗn loạn.
Chiêu thức của tiền bối, vẫn chưa nắm kỹ. Không thể dùng tới toàn thể, chỉ có thể múa vài đường sơ sơ thôi. Mỗi viên đá đánh trả lại này, đều có cơ hội trúng đối phương. Nhưng cứ bị động thế này thì không ổn, để xem… mong là không vô tình giết chết hắn.
Nhân đứng ở ngoài, đá đã ném hết. Đang suy tính nước đi tiếp theo thì chợt nghe thấy tiếng gió rít hướng thẳng về phía mình. Cảm nhận nguy hiểm ập tới, chàng nghiêng người sang một bên. Vù.
Tấm khiên đồng mạ bạc bay sượt qua, cắt đứt mất vài lọn tóc bên má.
Rắc. Tấm khiên găm chắc vào một trong 13 cây cột ở trong khoảng sân. Lý Nhân thở hồng hộc. Nếu chếch qua một chút, thì mình đi đời rồi.
Trước khi chàng kịp định thần, màn sương đã duy chuyển lại gần, Vedryon xông ra từ đám mây mờ mịt đó mà đâm một thương tới. [Tretombros].
Lần này đường thương chính xác hơn hẳn, nhắm thẳng vào đầu Nhân. Gã nhìn thấy hình ảnh chính mình phản chiếu trên lưỡi thương, cũng nhìn thấy được đôi mắt của Vedryon. Sâu thẳm, trầm lặng. Đôi mắt xanh đen kịt, nhưng lại long lanh phản chiếu tất cả, như thể mặt nước trong veo sâu lắng, không một gợn sóng.
Sâu trong ánh mắt đó, Nhân như nhìn thấy một hình bóng ẩn hiện bên trong đôi mắt đó. Một bàn tay thanh mảnh vươn lên từ hồ nước sâu thăm thẳm đó, trên tay cầm món binh khí mờ ảo. Một thanh kiếm.
Choang. Thanh kiếm của chàng đã đưa lên chặn lại từ lúc nào. Mũi thương va vào sống kiếm chan chát, bị đẩy lệch sang một bên. Từ góc độ này, Nhân hoàn toàn có thể thừa cơ xông lên cho Vedryon một đòn chí mạng. Thế nhưng đâu dễ dàng gì? [Aekrous] Ngọn giáo chuyển hướng chém tạt sang ngang. Dù không phải mũi nhọn, nhưng các góc cạnh lưỡi thương cũng chẳng thua kém gì về độ sắc bén.
Lý Nhân nhảy lùi lại mấy bước. Tình thế tiến thoái lưỡng nan gì đây chứ? Màn sương kia, không còn nghi ngờ gì nữa, có chức năng cảm thụ mọi vật thể chuyển động tiến vào đó. Hắn có khả năng phản ứng cực nhanh trong sương mù, phân biệt rõ được tốc độ, hướng di chuyển, kích thước, hình dạng vật thể ném vào, mà từ đó phản công tức thì.
Thương pháp của đối phương cũng kỳ lạ vô cùng. Lúc nhanh lúc chậm, lại biến hóa khôn lường. Chiêu thức đâm tới [Tretombros] đi kèm với cú đổi hướng đánh tạt ngang [Aekrous] linh hoạt uyển chuyển, chẳng khác nào dòng chảy của nước. Hắn là thủy linh sư, dựa vào đặc tính của nước mà nghĩ ra những chiêu thức này?
Nước là Thủy. Phong Thủy Hỏa Thổ. Hỏa khắc Phong. Phong khắc Thổ. Thổ khắc Thủy. Thủy khắc Hỏa. Thổ khắc Thủy! Nếu thổ khắc thủy, mà chiêu thức của Vedryon dựa trên sự lưu động của nước, thì tất nhiên là cần một tảng đá lớn bịt kín dòng nước chảy đó!
Một tảng đá? Vừa suy nghĩ trong lúc đánh trả, Nhân vừa nhảy lùi lại. Tựa mình vào cây cột đá sừng sững, gã cảm thấy bề mặt mát lạnh của tấm khiên đồng găm vào phần gốc.
[Tretombros] Mũi thương đâm tới. Không ngờ lần này lại có biến hóa lớn, không chỉ một mũi thương, mà lưỡi nhọn không ngừng xoay chuyển, chao qua đảo lại với tốc độ cao, lại liên miên trùng điệp.
Vedryon cười thầm, Tretombros, nghĩa đại khái là cơn mưa xối xả, là thương pháp mô phỏng những hạt mưa điểm xuyết. Thật sự rất khó để khống chế mục tiêu nhỏ như con người mà tung chiêu liên tiếp tạo thành cơn mưa xối xả chết chóc này, thường là chỉ một đòn dứt khoát, xuyên thủng vạn vật tựa như hạt nước đầu tiên trong một cơn mưa rơi xuống, lạnh buốt đâm thẳng qua mọi thớ cơ gân cố, thấm nhuần đến tận trái tim. Giờ đây Lý Nhân đã bị ép lại gần cột đá, việc tấn công liên tiếp này là khả thi vì có thể bịt kín mọi đường lui, đối phương không thể lùi thoái về phía sau nữa.
Nhân chống trả quyết liệt, đường kiếm [Triệt] xoay chuyển đổi hướng không ngừng để chặn và gạt những mũi giáo liên tiếp như mưa ấy. Gã cũng hiểu rõ, nếu lúc này liều mình xông lên liều chết thì sẽ lĩnh thẳng chiêu độc [Aekrous] bổ ngang vào, đầu lăn trên đất. Vedryon cũng đang từ từ thúc ép lại gần, đúng như dự đoán. Nếu là hắn, anh sẽ chờ đúng lúc Lý Nhân dùng một loại kiếm pháp phức tạp hơn, bị chậm mất một nhịp, rồi dùng [Aekrous] đảo chiều lia thẳng vào cổ họng.
[Thuận Đạo Kiếm Pháp - Phá] Một kiếm tạt ngang, một dọc, là chiêu thức chưa thuần thục, chắc chắn sẽ có sơ hở, thế nhưng Lý Nhân vẫn cứ làm vậy. Trông thấy sự ngập ngừng ngắt quãng tạm thời đó, Vedryon gầm lên một tiếng dũng mãnh, [Aekrous], lưỡi thương đang đâm tới bất chợt đảo chiều, xoay ngang, chốc nữa là đầu đối phương sẽ lìa khỏi cổ, tựa như một xoáy nước cuồn cuộn không biết sẽ hủy diệt con mồi lúc nào, cũng tựa như con chim ưng sà xuống giữa tầng không, móng vuốt nhọn hoắt sẵn sàng quắp bổng con mồi xấu số để ngấu nghiến.
Nào ngờ, [Phá] trước đó chỉ là hư chiêu, không phải là [Phá], mà là [Hoành], thuận theo đà vung kiếm theo phương ngang, Nhân lách người xuống đất. Đại bàng chim ưng vồ mồi, cách con mồi tinh khôn trốn thoát là lăn ngược hướng tấn công.
Mũi thương cứa thẳng vào cột đá vốn đã nứt bể do va chạm với tấm khiên, nay lại bị chặt thêm một đường ngọt xớt của Vedryon, kêu lên răng rắc, nghiêng hẳn về phía gã. Chỉ cần thêm cú chém từ [Hoành] của Lý Nhân là cột đá hoàn toàn gãy gốc, đổ nhào về phía người hiệp sĩ.
Đồng thời, Nhân lách ra phía sau Vedryon, sẵn sang cho anh đòn kết liễu. Bị đặt vào thế gọng kìm, quay lại đối phó với Nhân thì bị cột đá đè chết, chống đỡ cột đá thì bị chém chết, nếu né sang một bên thì cũng sẽ không đứng dậy thủ thế kịp mà bị kết liễu Làm gì cũng chết, Vedryon cảm thấy bàn tay lạnh buốt của tử thần bóp nghẹn cổ họng.
Trong nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng, Vedryon dùng [Tretombros] toàn lực, tấn công vào cột đá, lại liên tục nhàu thêm [Aekrous] vào mỗi nhịp, kết hợp lại tạo ra một cơn vũ bão những đợt tấn công liên miên như một lốc xoáy đang cạn kiệt sinh lực mà cố tàn phá thêm trước khi tan biến.
Cột đá vỡ tung ra, những mảnh đá bị đánh văng tứ tán. Vedryon thuận tay đâm thêm một đòn [Tretombros] cuối cùng hết lực vào tấm khiên, làm nó bật tung lên, dùng [Aekrous] để hất nó ra bên phải, giờ chỉ cần chụp lại và quay người thì mọi thế công của Lý Nhân sẽ vô dụng. Nhưng quá muộn rồi, lưỡi gươm thánh đã rít lên ngay phía sau.
Máu túa ra nền đá. Lưỡi kiếm đâm vào sâu trong bàn tay đưa lên chặn, kiếm cứa vào xương tạo nên tiếng rít chói tai. Máu chảy ròng ròng trên lưỡi kiếm, thấm đẫm bàn tay nắm chặt lại của Nhân. Gã ngước nhìn lên, bất chợt đụng phải đôi mắt lạnh buốt, sâu thẳm, như moi móc hết mọi tâm tư suy nghĩ trong đầu gã ra. Bàn tay đen đúa bị chặt ngang một nửa vẫn nắm chặt lấy lưỡi kiếm thánh.
0 Bình luận