Chương 22: Tử Đấu: Quyền
“Lâu vậy chưa thấy cậu ta trở lại, có chuyện rồi. Chạy thôi, vừa hay đã tới giữa trưa, các hòn đảo nhỏ kia cũng sắp bay lên rồi.” Lưu Vĩnh kêu lên, mặc vội bộ áo giáp.
“Chúng ta phải đi cứu Nhân chứ! Không thể để mặc cậu ta lại tại đây được.” Shamio phản đối, xách cây đàn lên.
“Chúng ta không địch lại nổi đâu, chạy may ra thoát được.”
“Lưu Vĩnh, anh có thể trốn thoát trước. Nhưng em sẽ đi, em không bỏ mặc bạn bè đâu.” Seikiren quả quyết, nhấc cây búa chiến nặng nề lên. Ánh mắt xen lẫn chút trách móc.
Lưu Vĩnh nghĩ ngợi một lúc, phân vân do dự. Ký ức về những cuộc trò chuyện trước đó của họ ùa về. Hắn không ngờ mình sẽ làm điều này…
“Chết tiệt, cố chấp. Chúng ta tập hợp lại chung một chỗ chỉ dễ bị bao vây hơn thôi. Anh sẽ ứng cứu cậu ta. Hai người chạy trước mở đường. Anh hứa, Seikiren, anh hứa sẽ đưa được cậu ta trở về an toàn.” Cuối cùng, Lưu Vĩnh cũng hạ quyết tâm.
Họ tản ra, Seikiren còn quay lại gọi với theo: “Nhớ nhé! Nhớ là phải trở về an toàn đấy! Anh mà không cứu được cậu ta thì biết tay em!”
Lưu Vĩnh không nói gì, chạy như bay vào chánh điện, cậu có thể nghe thấy tiếng bước chân rầm rập ập tới từ phía sau. Đó là người chỉ huy hôm nọ đã phát hiện ra bọn họ. Một đội kiếm sĩ hơn hai chục người, ai nấy đều đã sẵn sàng để chém giết.
Hồng Phước nhìn Lưu Vĩnh một lúc, không vội bao vây xử tử.
“Cậu kia, tên là Lưu Vĩnh đúng không? Vào trong đó đi.”
Không ngăn cản sao? Kỳ lạ, thôi kệ, cứ vào lôi Lý Nhân ra cái đã.
Bước vào chánh điện, Lưu Vĩnh nhìn thấy người bạn nằm gục trên sàn, thân thể thấm đẫm máu. Đằng trước, là lão Lý Huyền Thanh đáng chết, chính hắn gây ra chuyện này.
“Lý Nhân, nhặt cây kiếm lên mà rời khỏi đây, tôi sẽ cầm chân ông ta.”
“Không được! Ông ta mạnh lắm! Đừng tìm chết, cậu đi đi!”
“Cậu đã coi tôi như anh trai. Một ông anh kiểu gì mà không bảo vệ được đứa em của mình chứ? Cậu cút khỏi đây cho tôi, tôi sẽ dần nhừ tử lão già này.”
“Khẩu khí lớn lắm. Được, ta sẽ xử lý người trước rồi truy đuổi thanh kiếm sau.” Huyền Thanh cười, lại triệu gọi ra một Kiếm Ý. Lưu Vĩnh không nhìn thấy được điều đó, chỉ căn bản lờ mờ cảm nhận được thứ năng lượng chết chóc tỏa ra từ tay ông ta.
Lý Nhân đi rồi, Lưu Vĩnh lao thẳng tới. Một quyển rít gió lao thẳng tới. Chưa chi, phần áo ở vai cậu đã rách toác ra, để lộ lớp giáp bên dưới. Cú đấm ấy đập thẳng vào mặt ông ta, làm bẹp rúm bộ mặt, đánh văng ra xa.
Sau chấn động, ông ta vội đứng dậy, nhìn bộ giáp đầy nghi hoặc. Thứ giáp gì mà chống lại được cả Kiếm Ý thế kia? Đáng lẽ có thể chặt đứt tay hắn rồi, ai ngờ lại bị đấm gãy mũi như thế này. Nhục nhã, quá nhục nhã!
Ông ta tức điên lên, nhưng vẫn bình tâm suy nghĩ cách để phá tan lớp giáp đó. Một ý tưởng lóe lên trong cái đầu mưu mô. Lưu Vĩnh lại lao tới, định tương thêm một cước vào bản mặt khó ưa của lão ta, thì lão đã triệu hoán một Kiếm Ý mới, đúc từ toàn bộ năng lực tích tụ, mỏng như tờ giấy, nếu đâm trực diện có thể xuyên thủng bất cứ thứ gì.
Lưỡi kiếm đâm vào chân Lưu Vĩnh, cơn đau xé thịt truyền lên não làm gã gầm lên đau đớn. Thế nhưng, trái với dự tính của lão, thằng điên này không hề dừng lại, còn tương thêm lực, làm lưỡi kiếm đâm sâu hơn vào trong, mũi chân tiếp tục lao thẳng tới mặt lão!
Ầm ầm, bức tường chánh điện đổ sập xuống, cả hai đã văng ra rừng cây phía bên ngoài, thân thể lão va đập với bức tường, rơi thẳng vào bụi cây.
Lại thêm một đòn đau đớn nữa, lão choáng váng xây xẩm mặt mày. Kẻ đáng sợ nhất chính là kẻ không coi trọng mạng sống của mình, điều này lão biết rõ. Nếu phải chịu thêm một đòn như vậy nữa, xương cốt già nua của hắn sẽ gãy sạch, tắc thở tức thì.
“Ái chà chà… Đau phết đấy.” Lưu Vĩnh cắn răng chịu đựng cơn đau mà đùa cợt. “Mặt lão nhìn như trái cà chua dập nát ấy!”
“Tên oắt con nhà ngươi!” Lý Huyền Thanh cầm Kiếm Khí đâm thẳng tới, làm Lưu Vĩnh đã bị phế một chân không kịp trở tay phòng ngự, đâm thẳng vào ngực.
Phun ra một ngụm máu lơn, cậu ngã vật ra sàn. May mắn là lưỡi kiếm đâm lệch, không trúng vào linh lõi, cậu vẫn còn thêm một chút thời gian để sống nữa. Chẳng mấy chốc nữa, máu chảy hết, cậu chỉ còn là cái xác khô.
“Khà khà, ngươi còn non lắm, Lý Nhân gần như đã đánh ngang cơ với ta rồi, còn ngươi thì còn lâu mới thắng được.” Lão thở hồng hộc, vẻ mặt đắc ý.
“Này lão già…” Lưu Vĩnh thều thào, “Ta đối đáp một chút chứ nhể? Sắp chết rồi, cũng phải cho ta chết thỏa mãn chút chứ?”
“Những câu hỏi của ngươi, nếu ta nói dối, thì sẽ chết ngay lập tức đúng không?”
“Chính xác, ông cũng tinh ý đấy.”
“Muốn câu thời gian à? Rất tiếc cho ngươi, các môn đồ của ta đã bao vây sẵn ở đằng Tây rồi, không con chuột nhắt nào thoát được đâu.”
“Hề, vậy ta hỏi nhé. Khoảnh khắc nhục nhã nhất của ngươi là khi nào?”
“Này, ngươi tin là ta giết ngươi luôn không hử? Tính nhử ta nói dối đấy phỏng? Nếu ta không trực tiếp trả lời thì vẫn sẽ không bị ám thị của ngươi giết.”
“Hừ, bị nắm thóp rồi. Thây kệ, thật ra ta cũng không có gì nhiều để hỏi. À, biết rồi, ngươi thấy… Ta xả thân vì Lý Nhân, có đáng không?”
Nhìn thân thể ngập ngụa trong máu của Lưu Vĩnh, lão ta bình thản ngồi xuống bên cạnh mà đáp: “Đáng. Đáng lắm. Hắn là thiên tài kiếm thuật, xưa nay chưa có đệ tử nào của Kiếm Tông có tài năng vượt trội như hắn. Nếu để hắn phát triển thêm nữa, không còn nghi ngờ gì, hắn chắc chắn sẽ trở thành bậc đế vương thống trị thiên hạ.”
“Ghê vậy sao, ngươi nói vậy là ta yên tâm nhắm mắt xuôi tay rồi…” Lưu Vĩnh thì thầm, giọng nói vo ve như tiếng ruồi muỗi. “Ít ra là ta đã cứu cho hắn được một mạng…”
Làn da của Lưu Vĩnh đã tái nhợt, máu cũng đã gần chảy hết, chẳng mấy chốc nữa là hắn đi rồi. Lý Huyền Thanh nhìn mà thở dài: “Tạo nghiệp quá... Còn lời gì trăn trối không?”
Lưu Vĩnh khẽ cười, thốt lên một câu cuối cùng: “Lý Huyền Thanh, ông thực lực cao thâm… Ông sắp đặt tính toán rất đầy đủ, rất tinh vi… Nhưng cuối cùng, ông vẫn chết do sơ xuất này. ” Cậu chầm chậm nâng cánh tay lên, chỉ về phía bụi cây sau lưng ông, rồi trút hơi thở cuối cùng.
Lý Huyền Thanh cũng ngã gục xuống nền cỏ, thân thể thương tích quá nhiều, không chịu nổi nữa. Phía sau, trong bụi cây là thứ gì? Sao lại có thể giết ta?
Lão khó nhọc quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào bụi cây. Tiếng sột soạt ngày càng rõ, lão hít sâu một hơi, chuẩn bị sẵn sàng để bị giết bởi thứ đó.
Một con sóc. Một con sóc chạy ra từ bụi cây. Thấy lão, nó hoảng hốt mà leo tuốt lên cái cây gần đó. Huyền Thanh thở phào nhẹ nhõm.
“Chết do sơ xuất gì cơ chứ? Rõ ràng là dọa người-”
Chưa kịp dứt câu, lão cảm thấy một bàn tay vạm vỡ bóp nghẹt lấy cổ họng hắn. Quay lại, trước mắt hắn là Lưu Vĩnh đang cười man rợ.
“Ú òa, ta trở lại để đòi mạng nè!” Lưu Vĩnh nói, giọng bông đùa nhưng đầy sát khí.
“Sao-Sao ngươi?!” Lão hốt hoảng, mặt cắt không còn giọt máu.
“Im lặng nào, ông già. Ông giết ta đã lắm, coi như ta đáp trả chút tấm lòng.”
Hắn nắm lấy bàn tay của lão, lắc lắc tựa như bắt tay. Rồi bóp mạnh, Lý Huyền Thanh không khỏi rú lên, tiếng xương gãy răng rắc, nỗi đau đớn tột cùng.
“Chắc nãy giờ đâm chém loạn xạ vậy cũng mệt rồi, để tôi mát xa cho ông chút xíu nhé?”
Hắn lại nắm lấy bàn tay trái của ông mà bóp mạnh, rắc. Rồi hai bả vai, rắc. Đầu gối, rắc. Cổ chân, rắc. Cơn đau muốn chết đi sống lại, xương gãy đâm xuyên qua da thịt, đầm đìa máu.
“Thiết nghĩ, để ngươi chết thì thoải mái cho ngươi quá. Ta thả cho ngươi sống tàn tật, như vầy sẽ thỏa mãn hơn nhiều.”
Nhìn nụ cười tàn ác đó, Huyền Thanh như muốn ngất lịm đi. Hắn ném thẳng ông vê phía gốc cây với sức mạnh bất thường, làm xương sống ông cũng rạn nứt. Thầm nhủ, phen này, ta thành người thực vật rồi.
Lưu Vĩnh xoay xoay vai mà thong dong rời đi. Ánh mắt của Huyền Thanh bám theo, không thể tin được thằng nhóc đó và con quái vật này là cùng một người, có gian trá gì chăng?
Một hồi rất lâu sau, Huyền Thanh thấy Hồng Phước chạy tới.
“Đ-đuổi theo bọn chúng! Không được để chúng rời khỏi đảo!”
“Bọn họ thoát được rồi, chúng ta vây ở bờ Tây nhưng họ lại xuống ở bờ Đông.”
Huyền Thanh ngước nhìn lên, trời cũng đã sắp tối rồi, các hòn đảo nhỏ cũng đã rơi xuống, không thể phái truy binh theo dấu ngay lúc này, đành thở dài bất lực.
Chợt Lý Hồng Phước rút kiếm ra.
“Ông vậy mà đánh thua một kẻ vô danh tiểu tốt, có còn đáng danh trưởng lão nữa không?”
“Hồng Phước… Ngươi đây là có ý gì?” Ông khó nhọc ngước nhìn lên ”Còn không mau gọi người tới chữa thương cho ta?!”
“Không cần phải chữa nữa, ô nhục thay! Ít nhất điều này sẽ giữ lại chút danh dự cho ông.”
Hồng Phước nhấc Huyền Thanh lên đặt ông quay mặt về phía gốc cây.
“Hồng Phước! Ngươi đang làm gì? Dừng ngay lại cho ta!” Ông ta gào lên.
Một đường kiếm. Một đường kiếm chém thẳng vào gáy ông ta. Không kêu lên được tiếng nào nữa, ông tắc thở tức thì.
Hồng Phước rời đi mà bắt đầu hô hoán người tới ứng cứu.
0 Bình luận