Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 42

Chương 42

Chương 42: Cửu Luân Tinh

Vĩnh nhẹ nhõm thở phù ra làn hơi trắng xóa. Hắn tựa mình vào ban công, ngắm nhìn bầu trời đêm giữa những bông tuyết rơi liên miên.

Burya đã đưa họ trở ra từ mấy hôm trước, lần trải nghiệm này của họ có thể gọi là thành công rồi. Lý Nhân và Shamio cứu được hơn chục người, còn Seikiren và Lưu Vĩnh thì lần tới được thượng nguồn Elivangar.

Lúc kể cho nữ chỉ huy về con sói, cô chau mày, không nói gì. Mãi một lúc sau mới thở dài mà than thở: “Coi bộ lại có việc để làm rồi… Thôi bỏ đi, không quan trọng, chuyện này coi như chưa từng xảy ra. Hai người đừng báo với cấp trên của tôi về con sói đó nhé, không thì tôi sẽ phải lặn lội vào đó mất. Sắp năm mới rồi mà.”

Nhắc tới đó, Vĩnh mới nhận ra là đã ngày 27 tháng 13 rồi. Sắp tới ngày 0 - ngày giao thừa. Seikiren nghe xong cũng đem chuyện này nói cho cha, Shamio bèn sửa soạn đi mua chút đồ từ chợ.

Shamio đi theo Burya qua khu chợ trong nhà. Cứ cách mỗi mười bước chân, lại có một cái máy sưởi. Bước chân ông gõ cồm cộp lên nền đá, trong khi Burya đi như chân không chạm đất, nhẹ nhàng tĩnh lặng.

Buổi cuối năm, ai ai cũng tất bật mua sắm, nhộn nhịp đi đi lại lại. Shamio ngẩn ra giữa cảnh náo nhiệt, giật mình né sang một bên cho một cỗ xe chở hàng đống nhu yếu phẩm đi ngược chiều.

Burya như sực nhớ ra điều gì, quay sang ông mà nói: “À tôi quên, bên bộ phận nhân sự có cấp chút tiền lẻ cho các ông chi tiêu. Hơi ít, mong ông không chê.” Cô ném cho ông một chiếc túi da. Ông cầm cảm thấy nhẹ bẫng, thầm nghĩ, đúng là ít thật.

Ông mở túi ra, chợt bàng hoàng khi thấy, tuy chỉ có bốn mươi đồng, nhưng cái nào cái nấy đều sáng loáng tỏa ra ánh sáng ngũ sắc nhàn nhạt, không ngừng chuyển màu huyền áo như cực quang.

“Đây… đây là Linh Thạch mà! Thứ này… 40 hạt châu này có giá trị ngang với lò luyện kim đúc ra chúng!” Ông thở gấp.

“Ừ, tôi biết, đúng là hơi ít thật. Dùng ở chợ cũng được, nhưng cần đổi lẻ ra, không thì ông dữ lại đem sang bộ phận tài nguyên có thể mua được vài món hay ho.” Burya nhẩm đếm lại, con dao găm làm bằng xương Behemoth của mình, nguyên liệu là mua lại từ bên tài nguyên, tốn hết năm Linh Thạch.

“Ít ư? Thứ này mà gọi là ít ư?! Sống mấy chục năm trên đời, lão đây chưa từng được cầm nhiều tiền đến vậy!” Ông sờ nắn từng hạt như muốn chắc chắn mình không phải là đang mơ. Ông ngạc nhiên như vậy là cũng phải, vì Linh Thạch chính là nguyên liệu thành phần chính trong việc chế tạo một Linh Lõi, tức là dùng để cấy ghép tạo ra một Linh Sư, hoặc là để chế tác một động cơ vận hành máy móc cỡ lớn. Cầm mười viên Linh Thạch trong tay, là tương đương với nắm giữ một phần năm một cái động cơ bơm nước cho mười hộ gia đình rồi!.

“À, nói trước với ông. Hàng của bọn làm bên cục tài nguyên chất lượng cao lắm, nhưng lại đắt cực kỳ. Đổi lấy nguyên vật liệu hàng thượng phẩm, thế là tiêu tốn hết một nửa số đó rồi. Đừng vung tay quá trán, mỗi tháng mới phát một lần.”

Shamio thấy trời đất quay cuồng. Từng này tiền, mỗi tháng?! Ông nhẩm tính, theo giá thị trường, một viên Linh Thạch quy đổi khoảng một trăm đồng vàng. Từng này tiền, chi trong một tháng, của cả bốn người bọn họ, thế là hai trăm năm mươi đồng một tháng, tức 9-10 đồng mỗi ngày. Tiền ăn một ngày tiệc sang linh đình thì mới chỉ hết 3 đồng. Nhiều tiền như vậy, đúng là đội đặc nhiệm của chính phủ có khác!

Đang tính khi về sẽ đem những thứ này chia cho cả hội, Shamio chợt lưỡng lự. Bọn trẻ không biết tiêu xài, chắc sẽ hoang phí, chẳng mấy chốc thì cũng hết sạch. Ông giữ dùm cho chắc ăn.

Hai tiếng sau, ông đã quay trở lại phòng của cả nhóm. Lý Nhân thì vẫn luyện kiếm, Lưu Vĩnh đứng bên ban công nhìn ra cửa sổ, còn Seikiren thì vẫn đang mặc bộ áo lông của Vĩnh, chùm mình trong mấy lớp chăn.

Kiểm kê lại những gì đã mua, ông đưa cho Sei một bộ đồ mới - mua hết hai đồng vàng. Cô sung sướng đón lấy, vào nhà vệ sinh để thay.

Ông lại lấy ra 2 cân thịt cừu Tundrith - loại cừu chuyên nuôi để lấy thịt, hàng trăm đàn được nuôi ở phương Bắc, hai cân hết một đồng vàng. Loại cừu này có các thớ thịt nhiều dày đặc nhiều xơ, nhưng lại mềm, trào nước mỡ khi nấu lên, tạo ra một hương vị béo ngậy như bơ sữa. Vốn thức ăn chủ yếu là cỏ bạc hà, thịt cừu có dược tính tươi mới, thanh tao, giúp cân bằng với vị ngọt thịt.

Một củ hành lớn, ba củ tỏi, mười củ cà rốt, hai mươi củ khoai tây, một trái ớt lửa, một gói nhỏ bột ớt khô, một ít quế, cà chua đóng hộp, một can mật ong nhỏ, vài lá bạc hà, bơ và muối, mười ổ bánh mì tất cả hết bảy đồng vàng nữa. Thông thường, ông không dám tiêu sang thế này, nhưng tám đồng nguyên liệu, chia ra bốn người, tức là mỗi người chỉ dùng hết một phần năm ngân sách mỗi ngày.

Ông phỉnh mũi tự hào, từng ấy năm làm gà trống nuôi con nay thật có ích, ông chắc chắn sẽ làm Vĩnh và Nhân bất ngờ với tài nấu nướng của mình. Cảm giác như thể nhà đã có thêm hai người con trai, đúng là đầm ấm hơn hẳn.

Ông bật bếp hơi nước, chiếc chảo nhanh chóng được làm nóng lên bởi hơi nước, chạy theo ống dẫn nóng đỏ phun ra bên ngoài trời. Những tảng thịt cừu, ông áp lên chảo chiên cùng với bơ cho tới khi các mặt vàng đều, lấy ra để riêng.

Ông lại băm nhuyễn hành tỏi, cắt nhỏ cà rốt và khoai tây, bỏ vào một chiếc nồi rồi xào trong vòng 3 phút, đảo đều, lại cho thêm sốt cà chua, ớt bột, quế, muối, lại trộn đều lần nữa.

Bước tiếp theo, ông đổ nước hầm xương chuẩn bị từ trước vào, thêm chút mật ong. Ông hơi do dự, trong công thức gốc ông học được ở vùng phía Bắc Oyashima, thì nên cho thêm cả rượu vang nữa. Ông nhìn sang ba đứa thanh niên mà quyết định, không nên cho rượu vào. Cho dù là ngày đầu năm mới cũng không phải ngoại lệ, lần trước con bé Sei đã tự ý uống đến say khướt rồi.

Thay vào đó, ông lại lấy ra mấy chai nước trái cây lên men, độ cồn không cao, ổn. Những chai này hết một đồng nữa, cũng khá phù hợp để ăn tiệc.

Hầm trong vòng hai tiếng, trời cũng đã tối, Nhân đã luyện kiếm xong và đi tắm, Sei thì đang tập đọc vài cuốn sách tìm được ở đây, Vĩnh thì vẫn đang ngồi bên ban công, bất động nhìn xa xăm. Thấy ông, cậu bèn quay vào trong mà giúp ông dọn đồ ăn ra bàn, lục lọi chỗ để chén bát, thìa.

Rồi cũng tới giờ ăn, mọi người quây quần lại bên chiếc bàn, ăn món lẩu nóng hổi. Lẩu nóng ăn trong thời tiết lạnh thế này, cao lương mỹ vị nào sánh bằng?

Lần đầu ăn thịt cừu, bọn họ ai nấy đều thấy hơi lạ miệng, Lý Nhân thì hơi thấy mắc nghẹn vì mùi thịt cừu, mãi một lúc mới quen. Ăn quen rồi thì lại thấy ngon, thịt ngọt kèm với cà rốt ngọt, khoai tây bùi, cay cay vị ớt.

Đang ăn, họ chợt nghe tiếng gõ cửa. Vĩnh đi ra mở thì đụng phải Burya. Cô vẫn giữ thái độ lạnh nhạt mà thông báo với họ lịch trình khởi hành tuần sau. Chợt cô hỏi: “Mọi người có muốn cùng tôi lên đỉnh tháp Bắc của Skyrfell ngắm sao không?”

Vĩnh hơi khựng lại vì câu hỏi này, một phần kí ức anh đã cố lãng quên ùa về. Seikiren gật gật đầu, có vẻ muốn đi, Nhân cũng vậy, có vẻ như lần này Vĩnh không muốn đi cũng phải đi rồi.

“Cô ăn gì chưa? Tôi có nấu lẩu này.” Shamio hỏi, chìa ra một bát bốc hơi nghi ngút thơm điếc mũi.

Burya hơi lưỡng lự, đưa tay ra từ chối mà nói: “Không không, tôi đã ăn tối rồi, không thể ăn thêm nữa đâu.”

Thế nhưng có vẻ như cơ thể đã phản bội cô, vì lập tức có tiếng bụng cô sôi lên ùng ục, làm cô phát ngượng. Shamio vì vậy cũng nhất quyết kéo cô vào ăn cho bằng được.

Thế là cả năm người ngồi xuống bàn mà ăn sạch nồi lẩu. Ban đầu ông Shamio khá lo ngại là mình nấu quá nhiều, sẽ ăn không hết, nhưng sức ăn của Burya rất khỏe, chỉ một lúc là tất cả đã ăn xong.

Ông lão ngồi ở cửa hang động, nhìn lên bầu trời cao rộng. Bát Quái Tinh sắp chuyển mình, nhường chỗ cho Cửu Luân Tinh.

“Bệ hạ thứ lỗi, thần về muộn.” Kunopegos quỳ rạp xuống trước mặt ông.

“Không sao cả, đứng lên đi. Lễ nghi rườm rà làm gì, anh về đây là ta mừng lắm rồi. Vận đổi, sao dời, không biết bao nhiêu trong số họ đã không còn là chính mình nữa, mỗi người còn tỉnh táo là một niềm vui nhỏ với ta.” Ông thở dài.

Kuno cũng ngồi xuống, nhìn lên bầu trời sao. Một con quạ đậu trên vai gã. Chợt con quạ kêu quàng quạc rồi cất tiếng: “Cửu Luân Tinh, tức là vòng tuần hoàn của vạn vật, lịch sử sẽ lặp lại, cũng như các bằng hữu cũ sẽ trùng phùng.”

“Ừm, cảm ơn anh, Raum. Giờ anh thật sự là Quạ của Thư Viện rồi à? Vậy mà vẫn trung thành đi theo ta sao?”

“Ân nghĩa của ông, đời nào tôi quên được. Dù lý trí của tôi thuộc về Thư Viện, nhưng con tim tôi vẫn luôn thuộc về Quỷ Đoàn.”

Cả nhóm đã lên tới đỉnh tháp. Nhìn từ đây, ánh sáng của các vì sao rõ mồn một. Lấp lánh trên bầu trời tám ngôi sao sắp đặt theo tám hướng Đông, Tây, Nam, Bắc, Đông Nam, Tây Nam, Tây Bắc, Đông Bắc. Đây chính là Bát Quái Tinh.

Seikiren cứ ngước mãi lên mà hỏi: “Cha, những ngôi sao kia, có ý nghĩa gì không? Sao con cứ thấy mỗi năm lại có thêm một sao, cứ tới hết năm thứ 13 thì bắt đầu lại từ 1?”

Ông Shamio ậm ừ: “Cái này… Cha cũng không biết rõ lắm, nhưng sự chuyển biến này hình như là cách đánh dấu mốc năm, đánh dấu ngày qua năm mới ấy.” Rồi hoài niệm ập về, ông thầm thì: “Cái năm mà ta rời khỏi Địa Giới, cái năm đưa con ra thế giới bên ngoài, năm đó là Song Tinh…”

“Song Tinh… Ý chỉ sự song hành, tình yêu, tình bằng hữu.” Burya đột nhiên nói, “Một người bạn cũ của tôi nói vậy.”

“Ừm… Song hành âm dương, tình yêu, tình bằng hữu.” Vĩnh nhắc lại, “Một người bạn của tôi hồi trước cũng nói như vậy.”

“Người bạn đó, là nhà chiêm tinh à?” Burya hỏi, cởi bỏ lớp áo khoác lông dày, lấy tay đỡ lấy vài bông tuyết.

“Hình như vậy. Tên ngốc đó đúng là mê ngắm sao thật.”

Tới đây, Burya không đáp lại nữa, nhớ về người bạn cũ, hắn cũng là một tên ngốc thích ngắm sao.

“Còn cô? Người bạn đó của cô giờ thế nào rồi? Có phải cũng là thành viên đội đặc nhiệm?” Nhân tò mò hỏi.

“Không. Tôi không nhớ hắn là ai nữa. Thứ duy nhất tôi nhớ về hắn là một lần ngồi đón năm mới, ngắm sao, hình như là năm Song Tinh…”

Vĩnh nghe vậy chợt thấy chột dạ, năm Song Tinh 7 năm trước… Không thể có chuyện trùng hợp được như vậy chứ? Gã vẫn tỏ ra bình thản, không hề để lộ sự bất ngờ hay căng thẳng ra mặt. Bình tĩnh, không được để lộ, nếu đúng là ả ta thật thì…

Nhân bấy giờ mới giải thích: “Theo như tôi học được, thì những ngôi sao này là được sắp đặt ra bởi một vị gọi là Khai Nguyên Thần, một trong Tam Hoàng khai thiên lập địa, tạo ra thế giới gọi là Huyền Lục này.”

“Khai Nguyên Thần? Tam Hoàng?” Seikiren hỏi lại, Vĩnh cũng nhướng mày, những danh xưng này, chưa từng nghe qua. Ông Shamio không chắc lắm về điều này, bèn hỏi lại: “Thần? Có phải giống như các tinh linh không? Thứ tạo ra sức mạnh cho linh sư ấy?”

“Ừm… Không phải. Sư phụ tôi có nói là tinh linh là các thực thể từ cõi giới khác, đem sức mạnh cho người phàm mượn thôi, không phải một vị thần thực thể của thế giới chúng ta.” Nhân vò vò đầu, cố nhớ những câu chuyện thầy kể, “Thực sự thì những điều tôi học được, gần như đề là từ những câu chuyện mà Thanh Sư kể lại, mà trí nhớ tôi thì không tốt lắm.”

“Cậu thử kể đi” Seikiren thúc dục. Vĩnh và Burya cũng chăm chú lắng nghe. Shamio nhìn lên những ngôi sao, không rõ mối liên hệ giữa Thần và những vì sao này là thế nào.

“Nghe chắc sẽ giống chuyện cổ tích nhỉ… Thuở ban đầu, chỉ có hỗn mang vô tận, không có gì cả. Từ hỗn mang đó xuất hiện Tam Hoàng, ba vị thần sáng tạo ra thế giới.” Lý Nhân bắt đầu kể.

Đầu tiên là Khai Nguyên Thần, uốn nắn hỗn mang, tạo ra mặt đất, tạo ra bầu trời, tạo ra nước.

Thứ hai là Vị Lai Cổ Thần, ban phát sự chuyển động cho vạn vật, khiến cho nước chuyển động tạo ra sóng biển, không khí chuyển động tạo ra gió, đất đá chuyển động tạo núi non, cả ba thứ chuyển động tạo ra thung lũng, đồng bằng, cao nguyên, kênh rạch, sông ngòi, rừng rậm, sa mạc, núi tuyết,...

Cuối cùng là Triết Minh Thần, đặt ra tên gọi cho vạn vật, ban tri thức cho loài người, dạy cho loài người cách nhận biết sự vật trên thế giới, cho họ khả năng suy nghĩ và sáng tạo.

“Đó là Tam Hoàng, ba vị thần khai sinh ra trời đất.” Nhân ung dung kể, lặng lẽ nhìn lên bầu trời.

“Vậy điều này liên quan gì đến các ngôi sao kia?” Shamio hỏi, vuốt chòm râu suy ngẫm.

“Khai Nguyên Thần yêu thích những đốm sáng lấp lánh trên trời. Vậy nên ngài đã dùng sức mạnh của mình, kết hợp với sự giúp đỡ của Vị Lai Cổ Thần để tạo ra chu kỳ những vì sao đó. Về sau, Triết Minh Thần đã gán ghép những quy luật cho những chòm sao, dựa vào đó mà đoán định vận mệnh của người phàm, gọi là chiêm tinh học.”

“Thanh Sư đó, biết nhiều nhỉ. Ông ta có giải thích cho cậu nghe về ý nghĩa của 13 chòm sao đó không?” Vĩnh quay sang hỏi thêm.

“Tôi nhớ mang máng thôi. Độc Tôn Tinh là đánh dấu sự khởi đầu, bậc đế vương. Song Tinh thì đã nói rồi. Tam Hoàng Tinh chính là tượng trưng cho Tam Hoàng, tức là sự cân bằng giữa vạn vật, rồi những cái sau tôi không nhớ lắm. Cửu Luân Tinh này, chắc là liên quan đến luân hồi?”

“Lịch sử luôn lặp lại.” Debra nhìn qua khung cửa sổ vòm chèn giữa hai kệ sách mà nói ngắn gọn. “Vào những năm Cửu Luân Tinh, luôn luôn sẽ có một hai phát hiện gì đó mới về nền văn minh cổ xưa. 13 năm một lần, khi thì là một hai đống đổ nát hoang phế từ đời thuở nào do chiến tranh, khi thì là…” Cô đánh mắt sang lão Gale. Lão cũng gật đầu. 13 năm trước, cũng là lúc đội Creta thực hiện chiến dịch Thiết Huyết.

Chợt, lão Gale nghe thấy Chrono và Cecilia trò truyện. Một ngôn ngữ lạ, không thể nào hiểu nổi, nghe giống như thuộc về vùng giáp ranh giới phía Tây Severnaya. Ngôn ngữ này nghe khô khốc, hằn học, gây nên một sự bất an trong lòng ông. Họ đang nói điều gì? Những vị thần thánh đang che dấu điều gì từ người phàm?

“Bát Quái Tinh, là sự hòa hợp của tự nhiên, chỉ về tám phương vị, tám sự vật là Trời - Sông - Nước - Sấm - Gió - Lửa - Núi - Đất. Ý chỉ sự sinh sôi nảy nở của vạn vật, cũng chính là bước đệm cho Cửu Luân Tinh.” Lý Nhân lại chỉ lên trời mà bảo, “Theo tôi nhớ thì từ giữa Bát Quái Tinh sẽ xuất hiện thêm một ngôi sao, thế là từ tám thành chín. Chín ngôi sao phương vị sẽ xoay chuyển không ngừng như một bánh xe, theo chiều từ trái qua phải.”

Quả thật, từ chính giữa tám ngôi sao ấy, lóe lên ánh bạc, một vì tinh tú rực rỡ đã hiện hình. Tám vì sao xung quanh cũng bắt đầu xoay chuyển chậm rãi, ở tốc độ gần như không nhận ra được. Mỗi tháng mới xoay hết một vòng, tức là trong năm thì sẽ xoay được 13 vòng.

Vĩnh chợt nhận thấy dường như ông Shamio đang hơi căng thẳng, hình như đang suy tư đăm chiêu, những nếp gấp trên trán nhăn lại.

“Bác Shamio, sao vậy?”

“Không sao, không có gì, tôi đang tính tiền đi đường của chúng ta thôi.” Ông trả lời vu vơ, nhưng không hề nhìn vào mắt Lưu Vĩnh.

Không gặng hỏi gì thêm, cả nhóm cùng về phòng ngủ.

Tối hôm đó, cả nhóm ngủ rất ngon lành, cả Burya cũng vào phòng họ ngủ trên ghế dài. Tiếng ông Shamio ngáy đều đều, đôi vai Seikiren nằm nghiêng nhấp nhô theo nhịp thở, còn Lý Nhân thì chốc chốc lại trở mình.

Vĩnh cũng đang ngủ, đã lâu rồi mới có cảm giác yên bình như thế này. Có một gia đình, đúng là tốt thật. Nhưng rồi mí mắt gã động đậy, dù là đồng minh, cũng không thể không đề phòng.

Anh vùng mình dậy, bước chân lên tấm thảm. Nhờ có thảm nên mới không có tiếng bước chân. Chàng thanh niên cứ vậy từng bước đi đến bên chô Burya đang nằm, dường như cố tìm thứ gì đó.

Bàn tay gã đưa ra, rồi nhanh chóng rụt về. Việc này nếu như bị bại lộ thì anh chỉ còn nước tự đào huyệt chôn mình cho đỡ mất mặt, kiểu gì cũng mang danh biến thái.

Nhưng điều này gã bắt buộc phải kiểm tra. Vĩnh quan sát bộ trang phục của Burya, một bộ váy ngủ mỏng. Trong phòng có hệ thống sưởi nên không bị lạnh. Từ từ, chậm rãi, gã nắm lấy đuôi váy, từ từ vén lên.

Anh nhìn lại xuống bên dưới cằm của mình, để xem, là ở ngực bên trái. Vĩnh kéo bộ đầm ngủ lên tới đầu Burya, gần như cởi hẳn ra.

Ngực Burya được quấn băng, bó chặt vòng một vào. Thế nhưng, trong lòng chàng thanh niên không hề có chút dục vọng, chỉ có mồ hôi không ngừng đổ ra vì căng thẳng. Liệu những gì mình nghi ngờ có đúng không? Bàn tay gã đưa ra, lần mò nắm lấy mép lèn băng, chuẩn bị gỡ ra thì…

Burya khẽ rên rỉ, trở mình quay vào tường. Vĩnh giật

mình, kéo bộ áo ngủ xuống như cũ rồi quay về giường. May là cô ta không thức dậy, không thì mình tiêu rồi. Chết tiệt, không nên làm lại điều này trong đêm nay, chỉ tổ làm giảm khả năng thành công thôi. Có lẽ chờ dịp khác vậy, chờ dịp khác vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!