Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 24

Chương 24

Chương 24: Án Mạng

“Chết tiệt, như vầy về trễ kiểu gì cũng bị cấp trên quở trách.” Herald không ngừng than thở, ngồi trên bờ cát ngắm nghía con tàu. Qina ngồi thu lu bên cạnh, cầm một cái que gỗ vẽ nguệch ngoạc trên cát. Tiếng cưa đục đã ngớt dần, hai người cũng đứng dậy mà leo lên boong tàu.

Vốn tưởng những khối nhầy do con rồng khạc ra chỉ ăn mòn phần sàn trên, ai ngờ nó lại lủng xuống tới tận khoang dưới, việc sửa chữa cũng do đó mà kéo dài ra. Công cuộc tháo dỡ các tấm ván hư hại và thay thế bằng ván gỗ mới tốn gần cả tháng trời. Lúc này đã tới tháng 13 rồi, Herald rùng mình nghĩ thể nào về nước cũng lạnh tê tái.

Họ đứng nhìn bờ biển khúc cửa sông. Sau đợt tấn công, thuyền bắt buộc phải dừng lại tại đây để sửa chữa. Chính quyền Bhata đã nhanh chóng hành động, phong tỏa khu vực, đình chỉ hoạt động của cảng, thu dọn xác rồng. Họ đã bưng bít hết dư luận về vụ việc này, sơ tán người dân sống và làm việc ở cảng đi cho tới khi mọi thu dọn và sửa chữa hoàn tất. Tất cả thuyền viên trên tàu còn mém chút nữa là bị tạm giam, may mà có Herald và Qina xuất trình huy ấn danh dự Severnaya mới thoát được, nhưng tất cả mọi hành khách vẫn phải ký vào một loạt các hợp đồng điều khoản miễn từ trách nhiệm, bảo mật thông tin.

“Dùng tới cái đó phiền thật, mong là không có nhân sự do Thư Viện cài cắm trên tàu, không thì bại lộ như chơi.” Herald nhìn quanh lo lắng.

Về mấy cái quân huy danh dự của Severnaya, sở dĩ có tầm ảnh hưởng lớn như vậy là có hai nguyên do. Thứ nhất, Bhata là quốc gia có nền chính trị hoàn toàn dựa trên quan hệ ngoại giao thân thiện với tất cả quốc gia khác, là số một thế giới về việc liên minh, buôn bán trao đổi. Có thể nói gần như toàn bộ các điều luật trong chính phủ đều là dựa trên các quy định của các nước khác. Coi trọng việc liên kết quan hệ hữu nghị như vậy, tất yếu là phải dè chừng các nhân vật tai to mặt lớn có chính phụ ngoại quốc chống lưng. Thứ hai là vì bản thân những cái huy ấn đó có ý nghĩa vô cùng to lớn, có nó trong tay, khác nào đập tan quyền lực của cảnh binh, bởi nó tượng trưng cho quyền lực tuyệt đối, tài chính tuyệt đối, hoặc là sức mạnh tuyệt đối.

Một chàng bồi bàn trẻ bưng chiếc khay có hai ly nước tới chỗ họ.

“Không không, không phải chúng tôi gọi nước.” Người kỹ sư xua xua tay.

“À dạ thưa, đây là chút quà ngỏ ý cảm tạ hai vị giúp đỡ. Không chỉ đánh bại con rồng mà còn kéo thuyền viên chúng tôi ra khỏi vụ lùm xùm với chính quyền nữa.” Chàng trai đó niềm nở đáp lại, nở một nụ cười tươi rói.

Nhận lấy hai cái ly, Herald nhìn chất lỏng màu cam đầy hoài nghi, còn Qina thì đưa lên mũi ngửi khìn khịt. Ông liếc mắt nhìn sang Qina đầy ngụ ý, cô ta ngước lên mà chớp mắt hai lần. Thấy vậy, Herald cũng thấy nhẹ nhõm, nâng ly lên mà uống cạn trong một hơi, còn Qina thì nhâm nhi từng chút một. Vị ngòn ngọt và chua dịu của trái cây nhiệt đới nhập từ vùng phía Nam, thêm đá lạnh mát rười rượi cổ họng, làm bao lo lắng của hai người tan biến.

“Nếu hai vị có thời gian rảnh, có thể ghé thăm quầy bar ở khoang đáy, chúng tôi sẵn sàng phục vụ đồ uống miễn phí cho khách quý.” Y lại nở nụ cười.

Qina thầm nhủ: “Thứ này ngon quá xá! Lát nữa phải tranh thủ xuống đó uống thêm mới được!”

Herald nhìn người bồi bàn từ đầu đến chân. Tóc ngắn chải gọn, vest diện chỉnh tề đồng phục người phục vụ trên tàu, giày da nâu, tất cả đều lịch thiệp, chuẩn mực. Con mắt gã ta lấp lánh sáng ngời màu xanh lục bích, con ngươi long lanh hình thoi.

“Cậu tên là gì? Sao lại chọn làm nghề này?”

“À vâng, tôi là Felix. Tôi quê ở Bắc Marrowland, từ nhỏ đã thích đi đây đi đó, thế nên mới xin một chân chạy vặt trên tàu. Làm cái nghề này việc nhàn mà lại được đi nhiều, một thú vui lý tưởng cho kẻ như tôi.” Anh ta tự giới thiệu, giọng điệu nhã nhặn.

“Bắc Marrowland? Vậy là đồng hương với tôi rồi. Anh thuộc tộc nào?” Qina uống xong, ngước nhìn lên hỏi.

Felix sững người ra giây lát rồi đáp lại: “Tôi thuộc Linh Miêu Tộc, sống ở biên giới giáp sa mạc Ashir, tên gọi là vậy vì tổ tiên là di cư từ sa mạc vào, có tín ngưỡng thờ linh vật con mèo.”

Qina gật gù mà không hỏi tiếp nữa. Felix cũng nhận lại hai chiếc ly, cúi chào lịch thiệp mà hối hả rời đi.

“Cậu chàng đó cũng khéo ăn nói đấy chứ, nếu như làm công việc ngoại giao thì ắt sẽ có tiền đồ rộng mở. Hoạt bát năng động như vậy, lại còn thích đi đây đi đó. Cứ làm tôi nhớ tới hồi còn trẻ.” Herald lại thở dài, già thật rồi. Hay thở dài là một dấu hiệu của tuổi già, cứ nghĩ tới là gã lại liên tục thở dài tiếc nuối.

“Thôi đi, làm như anh già lắm ý, anh mà cứ ủ rũ thế thì trông già hơn tuổi là phải. Mới có tầm 30 tuổi mà đã làm như ông cụ không bằng. Vợ con nhà cửa còn chẳng có, khác nào gã choai choai lang bạt đâu chứ.” Qina chế nhạo, rồi sắc mặt chợt thay đổi: “Cậu Felix đó, lúc nãy là nói dối chúng ta chăng?”

“Nói dối? Tôi thấy cậu ta khá chân thành mà? Cả cái giọng nói cũng là pha trộn giữa đặc trưng Marrowland với dân du mục sa mạc.”

“Vấn đề nằm ở chỗ, hắn nói là hắn thuộc Linh Miêu Tộc. Tôi căn bản chưa bao giờ nghe nói tới bộ tộc đó bao giờ cả. Hơn nữa, anh không thấy nước da cậu ta trắng trẻo lạ thường đối với một người đi biển à? Người Marrowland chúng tôi có nước da đen hơn, đâu như cậu ta?” Qina vừa nói vừa chìa cánh tay ra, để lộ ra làn da bánh mật.

“Nếu như thế thì đáng ngờ thật… Sao lại nói dối chúng ta? Hai khả năng, một là gián điệp, hai là người lên thuyền trái phép. Có lẽ nên kiểm tra danh sách hồ sơ thuyền viên?”

“Như vậy lại phải xuất trình huy ấn, thế nhưng phần lớn người trên tàu đều biết việc này rồi, chắc cũng chẳng có vấn đề gì nữa.”

Họ bước nhanh đến phòng tài vụ của tàu, nằm ở khoang giữa của thuyền. Sau khi đưa huy ấn ra, họ nhanh chóng được giao cho một xấp tài liệu dày cộp.

“Sao mà cứ thích xem hồ sơ hoài thế nhỉ, lấy ra lấy vô cực quá trời.” Người quản lý tài liệu than vãn, loay hoay đóng tủ đựng tài liệu lại.

 Họ dành cả buổi chiều ngồi đọc hết một lượt danh sách đó.

Không hề có bất kỳ thuyền viên nào tên là Felix cả. Sự việc đã rõ ràng, giờ đây cần xác định động cơ của anh ta. Nhưng biết tìm ở đâu? Quầy bar ở khoang đáy. Họ vội đi xuống dãy cầu thang xoắn ốc. Con tàu này lớn thật, đúng là du thuyền lớn nhất nhì thời đại.

Lúc này, trời đã sẩm tối, họ có thể thấy sóng biển đen ngòm không ngừng vỗ vào mạn thuyền qua những ô kính cường lực.

“Ái chà, không biết ngân sách xây dựng thuyền bè của Bhata sao mà nhiều dữ vậy ta?” Qina không khỏi thắc mắc, ra vẻ thích thú với con thuyền.

“Họ là đầu mối giao thương lớn nhất thế giới mà, cứ mười giao dịch là đã hết chín phần là phải qua tay họ. Cũng từ đó mà họ có món lợi nhuận hoa hồng khổng lồ, lại tiếp tục dùng núi tiền đó để không ngừng cải tiến tàu buôn, đến nỗi không còn phân biệt được các tàu thương mại và các du thuyền.”

Cuối cùng cũng tới quán bar. Căn phòng tối ảm đạm nhưng lãng mạng, vài ngọn đèn spotlight chiếu dọc các dãy bàn và quầy nước. Một người đàn ông râu ria rậm rạp đang lau chùi một vài cái cốc.

Ông ta nhanh chóng nhận ra hai người là khách quý mà nhanh chóng phục vụ loại đồ uống đặc quyền của ông ta. Gã còn thuyết minh các kiểu về lịch sử món nước gia truyền này, nguồn gốc xuất xứ từ đời ông cố cố của gã trong lúc pha chế.

Gã dùng hai ly thủy tinh mà múc đá từ xô đựng, rót vào đó thứ nước màu cam trong veo, có vài bọt khí bám vào thành ly. Ông ta nhấc hai miệng ly lên mà đẩy về phía hai người. Vẫn là thứ nước trái cây ngon tuyệt mà hai người đã uống lúc trước.

“Chúc buổi tối tuyệt vời, anh Shaun.” Herald nâng ly lên, đọc cái tên gắn trên tấm thẻ cài ngực.

“Cảm ơn ngài, thuyền viên chúng tôi rất biết ơn hai vị đã ra tay cứu giúp lúc nguy nan.” Shaun trả lời, không tỏ ra bất ngờ khi Herald biết tên mình. Có lẽ ông ta đã gặp nhiều trường hợp như thế này rồi.

“Vừa rồi, có một chàng phục vụ tên là Felix giao nước cho chúng tôi và giới thiệu tới quầy bar này. Chúng tôi có vài chuyện muốn trao đổi với anh ta, ông có biết anh ta đang ở đâu không?”

Ông Shaun quay người lại, tiếp tục lau chùi mấy cái ly mà đáp: “Cậu ta hình như đang ở trên hội trường khiêu vũ ở khoang thượng. Hai vị có thể lên đó tìm cậu ta.”

Họ cảm ơn ông ta mà quay người bỏ đi. Lại leo lên hai dãy cầu thang, họ có vô tình đụng phải một quý cô bước tới từ một dãy hành lang khác. Họ xin lỗi, rồi bước vào phòng khiêu vũ. Không gian mở ra như một cung điện tráng lệ nguy nga, đèn chùm pha lê rủ xuống từ trần nhà, những cột đá cẩm thạch sừng sững uy nghiêm, sàn nhảy được lát đá hoa cương sáng bóng. Tất cả các quý ông quý bà khá giả dạo quanh trong tiếng vĩ cầm du dương của ban nhạc.

Họ cũng dắt tay nhau, hòa mình vào đám đông đang bàn luận, nhảy, cặp kê. Lẩn lướt qua những nhóm người, họ đi hết một vòng hội trường, nhìn thấy rất nhiều bồi bàn nhưng không tìm thấy mái tóc vàng và đôi mắt xanh của Felix.

Trong lúc dạo vòng quanh đó, Qina vụng về vấp phải một cái chân bàn, loạng choạng té ra sau, kéo theo Herald húc thẳng vào bàn nước. Kết quả là Herald đã ướt nhẹp trong khi Qina cố vùng mình thoát khỏi tấm khăn trải bàn. Vụ náo động đó làm mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ. Họ có thể thấy một quý cô khẽ nhếch mép cười khinh bỉ. Bối rối và ngượng ngùng, họ trốn thật nhanh khỏi đám đông về phía nhà vệ sinh.

“Sao mà cái số tôi nó khổ thế này? Phải để ý đường đi chứ!” Herald không ngừng càm ràm.

“Xin lỗi…” Qina lí nhí. Cô đứng chờ trong lúc Herald rửa mặt bên bồn rửa. Rồi gã chửi thề, chắc mẩm phải về phòng thay áo rồi.

Chợt Qina để ý thấy, có một vệt màu rỉ sét loang lổ kéo dài bên dưới một buồng vệ sinh. Cô tiến lại gần, lần theo dấu vết tới cái buồng ở cuối dãy. Cô khẽ đẩy cửa, và ập vào mắt là Felix, đang ngồi trên sàn, trên tay cầm một con dao ăn, cổ rách toạc ra bởi một vết đâm cứa sâu. Máu đã ngừng chảy từ lâu, đông lại thành những vệt nâu gớm ghiếc trên sàn.

Nghe tiếng kêu của Qina, Herald cũng chạy tới xem, mà ngoảnh đầu quay sang toilet phía đối diện mà nôn mửa. Thần kinh gã không quen với mấy thứ máu me thế này. Qina bình tĩnh lại, vỗ vỗ lưng Herald trấn an rồi nói: “Phải báo cho thuyền viên biết vụ việc này ngay. Chúng ta đã vượt quá xa khu vực tuần tra của hải quân Bhata rồi, phải tự mình giải quyết vụ việc.”

Chỉ trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, chàng bồi bàn họ mới gặp giờ đây đã bỏ mạng, để lại vô số nghi vấn về thân phận anh ta, mà chắc chắn họ phải đào ra được một câu trả lời thỏa đáng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!