Chương 25: Hỏa Hoạn
Khám nghiệm tử thi cho thấy, máu vừa mới khô, chứng tỏ sự việc xảy ra khoảng một tiếng trước. Nạn nhân không rõ danh tính, tử vong vì vết đâm trực diện vào cổ. Máu lênh láng trên sàn, vài bọt khí đỏ thẫm vẫn còn sủi ra nơi cổ họng. Không thể biết được rốt cuộc nạn nhân chết do mất máu, do ngạt khí khi thanh quản và khí quản bị đâm lủng, hay là do cột sống trực tiếp bị tổn thương do vết đâm. Chỉ có điều chắc chắn là anh ta đã không có cơ hội kêu cứu, hẳn là chết trong đau đớn tột cùng.
Vết đâm rộng hơn độ dày con dao ăn, lại còn có dấu hiệu thịt bị cứa, hoàn toàn không khớp với lưỡi dao. Điều này chỉ có thể là đây không phải tự sát mà là án mạng. Nạn nhân bất ngờ bị đâm chết, sau đó đặt dao ăn vào tay để dàn dựng hiện trường. Có lẽ y cũng biết rõ là mánh bịp này sẽ không lừa được pháp y, tuy vậy cũng đáng để thử kéo dài thời gian.
Xuất trình huy ấn, Herald và Qina lại được đứng quan sát hiện trường. Họ đang ở trên vùng biển quốc tế, các quy định trong phạm vi hơn 50 hải lý tính từ đường bờ biển không chặt chẽ cho lắm, thế nên vụ án mạng này sẽ chỉ thực sự được giải quyết khi cập bến ở Severnaya.
Dựa vào độ sâu và rộng của vết thương, các y sĩ kết luận hung khí gây án có thể là một con dao găm quân đội chuyên dụng. Lập tức, các quân nhân trên tàu đều bị liệt vào diện tình nghi. Đương nhiên điều này không chứng minh được gì mấy, bởi kha khá loại dao cắm trại cũng có lưỡi dao tương tự như vậy, rất khó phân biệt.
“Này này, chẳng phải là anh ta bị sát hại mà còn chưa kịp phản ứng sao? Có thể tiếp cận từ sau lưng mà không phát ra tiếng động là rất khó trong phòng vệ sinh có tiếng vang. Giả thiết hợp lý là hung thủ sử dụng phong linh để che dấu tiếng động và dấu chân.” Qina suy đoán, các thủ thuật tận dụng linh lực phổ biến họ đều đã được đọc qua trong quá trình huấn luyện.
“Đây đây, chờ chút, tôi có chế được cái kính quan sát dấu vết linh lực bản thô, cái này là dựa trên nguyên lý của máy đo linh khí. Đương nhiên là cấp trên duyệt ngay và luôn, nhưng họ vẫn đang trong quá trình cải tiến.” Herald loay hoay lục tìm trong túi.
“Chờ chút, có gì đó không đúng.” Herald vỗ vỗ hai bên túi quần rộng thùng thình, rồi lại đặt cặp xuống rồi dốc ngược ra vài quả cầu nhỏ bằng kim loại, màu nâu vàng. Gã quỳ xuống sàn mà lẩm nhẩm đếm những quả cầu to bằng trái cam đó.
“Sao chỉ có 18 quả? Tôi nhớ là có thủ sẵn một quả thổ bộc, một quả hỏa bộc hai bên túi rồi mà! Thổ bộc thì là dùng lên con rồng rồi, vậy còn…” Anh ta cuống cả lên, liên tục lục tìm trong balô.
“Có lẽ làm làm rơi lúc leo lên con rồng và giao chiến với con quỷ kia rồi. Thôi, lo việc trước mắt cái đã.” Qina thúc dục.
Herald lôi ra từ trong túi một thấu kính dạng tròn được lồng trong khung kim loại, đưa lên mắt mà nhìn quanh phòng vệ sinh. Gã thốt lên một tiếng nhỏ, rồi chăm chăm quan sát sàn nhà.
“Thật sự có dấu vết của phong linh, lại còn là cường độ mạnh. Có khi là lên đến bậc thượng.” Nói đến đây, Herald khẽ rùng mình, trên tà này mà lại có người thực lực ngang đội trưởng sao? Trăm linh sư hạ cấp mới có một trung cấp, trăm trung cấp mới có một thượng cấp, cũng tức là trong một triệu người thường mới xuất hiện một thượng cấp. Gã cũng biết, một linh sư thượng cấp không phải thứ mà cho dù là thành viên đội đặc nhiệm Severnaya có thể đụng vào.
“Việc này nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ. Anh có cho rằng, đây là do…” Qina làm một cử chỉ như lật mở một cuốn sách, ám chỉ tới tổ chức đầu não thông tin lớn nhất thế giới. Giờ đây, bất kỳ điều gì họ nói cũng có thể đã bị giám sát, chỉ cần một thiết bị ghi lén đơn giản cài lên họ là xong.
“Khó có khả năng là vậy, đừng lo.” Herald trấn an. “Thư Viện không bao giờ giết người, trừ khi là đe dọa trực tiếp tới tính mạng của nhiều người vô tội.”
Họ rời khỏi hiện trường mà đi dọc các dãy hành lang ngoằn ngoèo của của con tàu. Chúng như một mê cung vô tận, trước có vẻ hào nhoáng xa hoa, giờ lại toát lên vẻ áp bức kì dị. Bất kỳ ngã rẽ nào cũng có thể xuất hiện tên sát nhân chuyên nghiệp đó, hiểm họa cận kề mỗi bước chân.
Các lính gác canh phòng cẩn mật hơn, được bố trí ở mỗi ngã rẽ hành lang, đảm bảo an toàn cho các thượng khách. Phần lớn người trên tàu đều là thương nhân khá giả hoặc giới quý tộc thượng lưu, họ đương nhiên cũng mang theo nhiều cận vệ để phòng thân.
Không ai ngờ được rằng, vụ tấn công của con rồng chỉ là điềm báo cho chuyến hải trình đầy trắc trở này.
Các bóng đèn tù mù leo lắt chiếu sáng quầy bar. Một người phụ nữ trẻ, diện bộ váy thon gọn màu xanh lam ngồi xuống bên quầy. Shaun vẫn bận bịu lau chùi những cái ly.
Cô ta khẽ mỉm cười mà gọi nước: “Một ly Daiquiri Khải Huyền, ngọt và đắng như cuộc đời.”
Shaun gật đầu, bắt đầu pha chế. Ông ta tự trấn tĩnh bản thân, loại đồ uống này, có đọc qua rồi, quầy bar này, gần như mọi loại nguyên liệu quý hiếm đều có. Pha chế được, chắc chắn sẽ pha chế được.
Táo E Thẹn, tách lấy hạt, nghiền nhỏ thành bột, rách vào đáy ly. Loại trái cây hiếm gặp, thu hoạch từ cánh rừng rậm rạp ở eo biển phía nam Eastrealm. Vỏ ngoài thoạt nhìn có vẻ căng mọng nước ngọt lịm, nhưng thật ra bên trong có vị của sự thối rữa, thậm chí hạt còn có một lượng độc tố nhỏ, làm máu hấp thu cồn nhanh hơn.
Vả Thì Thầm. Trong chiếc hộp được đậy kín và cách âm hoàn toàn, Shaun tìm thấy một rổ đầy ắp những quả vả này. Nhập khẩu từ các cây dại mọc dưới chân dãy Hư Ảnh Sơn, những quả vả này không ngừng phát ra tiếng xào xạc lúc thì như tiếng lá cây, lúc thì nhưng tiếng người nói. Ông nhặt vài quả lên mà ghé sát tai lắng nghe. Ông nghe thấy những tiếng thầm thì, làm ông liên tưởng tới những lời hứa được tạo ra chỉ để thất hứa. Lựa ra ba trái, bóp nhẹ, thứ chất lỏng nửa đen nửa trong suốt chảy vào trong ly.
Hình như trong công thức gốc còn có cả Mận Huyễn Dạ, Dâu Khởi Nguyên, Dưa Ngụy Tạo. Những thứ nguyên liệu quý hiếm này căn bản là gần như tuyệt tích thế gian, bản thân cái công thức pha chế thứ nước quỷ quái này vốn cũng ít ai biết tới. Bản thân Shaun cũng đã ngạc nhiên khi thấy trên tàu có hai thứ nguyên liệu đầu tiên rồi, trán ông mồ hôi nhễ nhại vì choáng ngợp.
Đành dùng tạm như thế này. Nguyên liệu được trộn lên. Lắc đều. Dùng ly múc đá vào, tiếp tục đổ thứ chất lỏng sóng sánh đen ngòm. Cuối cùng là cồn 40 độ, rót tới tận miệng ly. Ai có thể uống nổi cái thứ cồn mạnh nhường đó cơ chứ? Căn bản là tự sát mà!
Rót hết ra ly, ông ta đẩy nó tới trước mặt khách hàng. Ông cảm thán: “Ối chà, quý cô đây cũng sành sõi quá nhỉ. Uống cồn mạnh như vậy không tốt cho dung nhan lắm đâu, tổn thọ lắm.”
Người phụ nữ không đáp lại lo lắng của ông, nhấc ly uống một ngụm thứ đồ uống đắng đến bỏng rát, tê liệt đầu lưỡi, khà một tiếng thỏa mãn: “Vừa đắng vừa ngọt. Vầy mới là sống chứ!”
“Tôi mừng là cô thích nó. Loại đồ uống độc lạ như thế này mà cô cũng biết, chắc là người chuyên sưu tập hay thử rượu à?”
Cô ta không trả lời, mà đáp lại: “Ông Shaun đúng không nhỉ? Loại mỹ vị này, đúng là có thể coi là độc lạ, cũng hiếm ai biết tới, ông hẳn là dân chuyên nhỉ? Kỳ lạ, dân chuyên mà lại dùng ly thủy tinh múc đá, như vậy rất dễ làm xước mẻ thành ly.” Ánh nhìn cô ta sắc lạnh, không mảy may để lộ bất kỳ cảm xúc nào. “Lời góp ý chân thành đấy, lần sau hãy dùng khay múc đá.”
Shaun khẽ chột dạ, không ngờ mình lại có thiếu sót này. Ông nuốt nước bọt mà nghe cô ta nói tiếp. Người phụ nữ bí ẩn lại lên tiếng: “Tuy còn thiếu nhiều nguyên liệu nhưng vẫn ngon tuyệt hảo. Chỉ tiếc là thiếu mất hương vị đặc trưng của Dưa Ngụy Tạo, ông cũng biết loại trái đó đúng không nào?”
“Vâng, loại quả mọc ở miền núi bắc Marrowland, thường có ngoại hình giống với những loại trái khác như xoài, đu đủ, mãng cầu, tùy thuộc vào các loại trái mọc gần đó.”
“Vậy ông cũng biết tại sao chúng không được ưa chuộng và trồng phổ biến đúng không?” Giọng nói cô ta lạnh lẽo, đầy chất vấn. Shaun nghẹn họng.
“Chúng giả làm những loại trái cây ngon ngọt, dụ dỗ người ăn, thế nhưng thực tế phũ phàng là vị đắng chát đến cháy bỏng. Thế giới ẩm thực và đồ uống không cần đến Dưa Ngụy Tạo, cũng như thế giới này không cần đến sự giả dối hay những màn kịch hóa trang rẻ tiền, ông có đồng ý không. Ông Shaun?”
Ông ta chống hai tay xuống quầy, nhìn thẳng vào mắt cô nàng mà trả lời: “Một cái nhìn thú vị đấy, thưa cô. Cô là nhà văn hay gì à?”
“Có thể coi như vậy cũng được. Có thể nói tôi thường xuyên viết lách.” Cô ta cười nhạt, rồi lại tiếp: “Tôi có nhiều ý tưởng mới mẻ về thế giới lắm, nhất là về loài vật. Ông có bao giờ nghĩ tới nạn loài chuột sống trên con tàu này chưa?”
“Chuột? Du thuyền này luôn được dọn dẹp ngăn nắp và cẩn thận, không thể nào có chuột ở trên tàu được!” Shaun hoài nghi khẳng định.
“Thật vậy sao? Vừa hay, tôi có thấy một con chuột trong nhà vệ sinh. Đối với loài gặm nhấm, trà trộn vào giữa những sinh vật to lớn hơn để nhấm nháp chút đồ ăn thừa, giải quyết tốt nhất là nghiền nát chúng.” Cô ta làm cử chỉ bóp mạnh, làm ông sởn gai ốc.
“Đương nhiên, những con chuột ngoan ngoãn sẵn sàng từ bỏ lối sống ăn đồ thừa dơ bẩn cũng có thể được thu nhận làm thú kiểng, nếu như chúng đầu hàng. Ông thấy lối hành văn của tôi như thế nào, ông Shaun?” Cô ta hỏi bông đùa, nheo mắt lại.
Ông ta lẳng lặng không nói gì một lúc, vờ bận rộn sắp xếp lại những cái ly nhưng vẫn liếc mắt quan sát cô. “Thú vị đấy, tôi trông mong cô có thể hoàn thiện tác phẩm của mình. Tôi thì không có hứng thú với việc chơi thú kiểng cho lắm nên cũng không rành để đàm đạo với cô.”
Cô ta gật đầu, lẩm bẩm: “Được, tùy ông thôi.” Cô ta nâng ly uống cạn, rồi lấy từ trong túi ra một chiếc ví da. Nó rơi đánh bộp xuống đất, đồng thời phát ra tiếng leng keng của kim loại. “Ồ, xin thứ lỗi, tôi vô ý quá” nàng vừa nói vừa cúi xuống nhặt lên mà trả tiền nước. Cô ta đứng dậy mà rời đi, còn quay đầu lại mà nói với Shaun: “Tạm biệt ông Shaun, chúc ông một buổi tối tốt lành rực rỡ và nồng nhiệt.”
Nhà văn à? Hừ, đúng là ta là nhà văn thật đấy. Ta viết báo cáo bằng máu của kẻ thù.
Đùng. Một tiếng nổ lớn phát ra từ khoang dưới con thuyền. Khói trắng bốc lên mù mịt, khắp nơi là hỗn loạn và tiếng huyên náo. Hỏa hoạn đã xảy ra. Du khách từ khoang dưới nhanh chóng được sơ tán, lực lượng quản lý thực hiện công tác cứu hỏa. Vụ nổ bắt nguồn từ quán bar nằm ở đuôi thuyền. Herald và Qina đương nhiên cũng chạy tới xem tình hình.
Ngọn lửa ngùn ngụt được dập tắt, để lại khung cảnh hoang tàn. Các bàn ghế gỗ đã cháy thành tro, các chai lọ bể nằm la liệt. Không phát hiện ra thi thể nào. Cũng tức là may mắn không có thương vong.
“Từ từ đã, vậy còn ông Shaun thì sao? Ông ta không có ở quầy ư?” Herald hỏi một nhân viên gần đó.
“Ông Shaun hả? Ông ta đâu có đi chuyến này đâu? Hồi tháng trước ổng kêu là bị bệnh nên xin nghỉ một thời gian rồi. Tội nghiệp lão ta, nếu ổng mà nhìn thấy cảnh này thì chắc ổng đập đầu tự sát luôn quá.” Anh ta lắc đầu thở dài rồi bỏ đi.
Không hề lên tàu? Rõ ràng mới một lúc trước ông ta ở đây mà?
Herald và Qina rời đi khỏi đó. Hai vụ chỉ trong một buổi tối. Họ phải tìm ra thủ phạm.
0 Bình luận