Chương 18: Sen
Thiên Lâm Đảo, phía trên Hoành Sơn Cốc.
Đêm khuya thanh vắng. Gió lồng lộng thổi qua rừng cây, lá cuốn theo chiều gió. Mặt hồ phẳng lặng như gương, thỉnh thoảng lại là con cá nào đó nhảy lên vờn đớp ánh trăng tan trong nước. Rả rích tiếng côn trùng râm ran, cất lên khúc hát cuối cùng trước khi lìa đời khi tới giữa mùa đông.
Tiết trời đã bắt đầu trở lạnh, vài bông tuyết bắt đầu rơi xuống, khẽ chạm vào mặt nước mà tan ra, tạo nên những gợn sóng nhỏ rập rờn trùng điệp. Lưu Vĩnh đứng bên lan can mà đỡ lấy một bông, tinh thể băng giá đó buốt lạnh, mát rượi những ngón tay. Lần cuối cậu thấy tuyết, không phải một trải nghiệm vui vẻ cho lắm.
Không ngờ Lý Nhân lại có quan hệ với Kiếm Tông, vậy giá trị lợi dụng càng cao. Tuy vậy, Lưu Vĩnh vẫn không ngừng thấp thỏm bất an, bởi lẽ nếu hắn quyết định gia nhập môn phải này, vậy thì lại bớt đi chiến lực đáng kể. Con đường đi tiếp theo còn cần nhờ vả nhiều.
Đổi lại thì các môn đồ ở đây đối đãi họ không tệ. Họ được dành riêng cả một tòa lầu trang trọng này, với đủ bốn phòng ngủ và cả phòng tắm ở dưới hồ. Kiến trúc ở đây cũng thú vị, có vẻ là kiểu phương Đông, tựa tựa như cung điện nguy nga của quý tộc. Toàn bộ ba tầng lầu đều đứng sừng sững trên không trung, được chống đỡ bởi duy nhất một cây cột đồng có đường kính hơn trăm bộ, vươn lên từ đáy hồ.
Đáng kinh ngạc là cách dòng nước ở trên đảo tuần hoàn. Đáy hòn đảo liên tục bị ảnh hưởng bởi lực từ trường, sinh ra rất nhiều nhiệt, lượng nhiệt đó được phun ra từ giữa một khu vực có địa hình lòng chảo, làm nước tích tụ ở đó nhanh chóng bốc hơi, hơi nước đó bốc lên mà nhanh chóng phát tán ra khắp rìa đảo, bị ngăn cản lại bởi các luồng khí lưu động giữ bên trong vùng trời ngay phía trên, bị làm lạnh mà hóa thành mưa vào ban đêm. Dòng nước mưa tụ lại theo địa hình lòng chảo của đảo mà chảy ngược về các hệ thống hồ nước ở trung tâm.
Ở đây, lại có hàng ngàn sợi dây leo mọc dọc theo các cột trụ bằng đồng. Chúng không ngừng co rút, phình lên rồi co lại, căng rồi trùng liên tục lặp đi lặp lại, dần dần đưa dòng nước lên trên. Lúc hỏi thì lão Huyền Thanh kia bảo là do tổ tiên họ trồng và sắp đặt, cũng không rõ là thứ gì. Dòng nước đó được đưa lên các tầng tháp cho sinh hoạt, tắm rửa. Há chẳng phải thứ công nghệ vượt bậc hay sao?
Giờ đây, cậu đang đứng tựa mình vào thành lan can của tầng lầu thứ ba, ngắm nhìn những đám mây đang trút nước xuống ở phía xa. Hòn đảo bay này không ngờ lại rộng lớn như vậy, trải dài trăm dặm chứ không phải vừa. Phóng tầm mắt ra xa, có thể thấy thêm nhiều đài các cũng xây dựng trên các cột trụ như thế này, nơi nào cũng nhộn nhịp ánh đèn, để lại hình bóng người vung kiếm trên các tấm màn che cửa sổ lặp đi lặp lại không ngừng.
“Anh đứng ngoài này làm gì vậy? Cẩn thận kẻo trúng gió đấy.” Lưu Vĩnh nghe thấy giọng nói ngọt ngào sau lưng, ngẩn ngơ quay lại thấy Seikiren bước lên từ cầu thang. Cô đang diện bộ váy ngủ viền ren trắng muốt, được tô điểm với họa tiết hoa sen.
“Muốn ra ngoài hít thở chút thôi. Không cần để tâm đâu, anh quen gió lạnh rồi.” Hắn trả lời rồi quay đi, tiếp tục nhìn vào màn đêm, hướng về phía Tây.
“Hừm. Quen với gió lạnh gì chứ? Em mới tắm nóng bước ra mà còn phải khoác thêm một lớp áo ấm rồi đây này.” Cô bĩu môi bước tới bên cạnh. “Không cần để tâm? Nhìn anh thẫn thờ vậy em thấy lo lắm đấy.” Giọng cô dịu lại, đưa tay lên vuốt những sợi tóc còn long lanh vài hạt nước ra sau tai.
“Có chuyện gì à?”
“Không, chỉ là anh…” Lưu Vĩnh vội suy nghĩ tìm lý do hợp lí để trả lời, “Anh cảnh giác với người lạ thôi.”
“Người lạ?” Seikiren nhướng mày, giọng điệu nửa phần ấm áp, nửa phần châm chọc: “Em cứu bạn anh một lần, anh cứu em một lần, vậy mà vẫn còn gọi là người lạ nữa à?” Cô huých cùi chỏ vào anh ta, rồi cũng nhìn vào màn đêm thăm thẳm trải dài trước mắt.
Cô im lặng một lúc, rồi nói nhẹ nhàng: “Cha em có nói rằng, những người sống trong bóng tối quá lâu thì quên mất hơi ấm của ngọn lửa là như thế nào, và họ sợ bị thiêu đốt bởi ngọn lửa đó.” Cô nhún vai, đôi mắt như lạc vào một điểm nào đó nơi chân trời xa xăm. “Đâu phải mọi ngọn lửa đều thiêu đốt anh đâu?”
Lửa? Đôi mắt của Vĩnh chợt lóe lên một tia lửa dữ tợn và căm phẫn, xen lẫn với cả chút sợ hãi, nhưng ngay lập tức tắt lịm, thay vào đó ẩn chứa một nỗi buồn man mác. Anh nở một nụ cười gượng gạo, quay mặt đi.
“Được rồi, nghe đúng là giống như điều gì đó ông ta sẽ nói. Cha em nói chuyện thường thơ mộng như vậy nhỉ? Mà em chỉ đứng đây để phán xét anh thôi à? Hay là muốn nói chuyện?”
Seikiren nghiêng đầu, ánh nhìn mềm mỏng hơn hẳn, như đang lưỡng lự gì đó. Chợt cô hỏi: “Ưm… em muốn hỏi, nghe hơi ngốc nhưng mà… Các tinh linh có thật không? Ý tôi là các linh sư ấy?”
Cô tựa mình vào lan can, nhìn lên bầu trời như muốn tìm xem có thể nhìn thấy ngôi sao nào không, rồi nói tiếp: “Em có nghe nhiều câu chuyện. Các linh sư có thể thao túng, điều khiển lửa, nước, gió,... mỗi linh sư sinh ra gắn liền với một tinh linh, điều đó có đúng không?”
“Sao lại hỏi anh điều này?”
Sei lúng túng một lúc rồi trả lời: “Cha tôi nói rằng anh là một linh sư… Rằng anh đã được một tinh linh lựa chọn và ban cho sức mạnh… Em cũng muốn được như vậy! Nếu em trở thành linh sư, thì có thể giúp cha và các anh nhiều hơn!”
Đột nhiên, Vĩnh bật cười u ám. “Thật sao? Em thật sự nghĩ rằng trở thành linh sư là chuyện tốt lành gì sao?”
Seikiren cứng họng. Trở thành linh sư thì có vấn đề gì sao? Cô dè dặt hỏi: “Không… không phải chuyện tốt sao?”
Hàng lông mày nhíu lại, đăm chiêu. “Ý em là… có sức mạnh như vậy chẳng phải rất tuyệt sao? Nó giống như có một vị thần luôn ở phía sau, giúp đỡ mỗi khi lâm nguy ấy! ”
Chợt cô như hiểu ra gì đó. Nghĩ về điều Vĩnh vừa nói, cô thở dài mà thì thầm: “Vậy là không đơn giản như em nghĩ?”
“Linh sư… Em có nghĩ, đánh đổi mạng sống của mình chỉ vì chút sức mạnh của tinh linh thì có đáng không?”
Chưa kịp để cho Seikiren trả lời, anh nói tiếp: “Để dùng được linh lực, các linh sư phải hiến tế máu của chính mình.”
Seikiren rùng mình. Vậy thì khác nào tự đốt cháy sinh mệnh của bản thân? Nếu quá dùng sức mạnh quá mức thì…
“Chính là như thế. Linh sư, ngoại trừ thượng cấp có khả năng kiểm soát linh lực cao thì không tính, còn lại, nhất là hạ cấp, thường có tuổi thọ ngắn.” Nét mặt Lưu Vĩnh trở nên ảm đạm.
Miệng Sei hé mở khi cô thở hắt ra vì bất ngờ. Sắc mặt cô cũng trầm xuống. “Vậy là nó không phải phước lành…”
“Vậy tại sao vẫn có người làm điều đó? Tại sao lại chọn con đường này?”
“Ôi, những thứ mà con người sẽ làm chỉ vì một chút sức mạnh! Nhiều kẻ thì thậm chí còn không được phép lựa chọn. Muốn trở thành linh sư, nếu không phải thức tỉnh tự nhiên hoặc bẩm sinh, thì chỉ cần cấy ghép linh lõi là xong.”
“Ghép linh lõi? T-tức là có thể…”
“Thay trái tim. Loại bỏ trái tim, và ghép thế vào đó là cái quả bóng bằng đồng chết tiệt gọi là linh lõi.”
“Nghe… thật sai trái. Đánh đổi cuộc đời chỉ vì sức mạnh ư? Không biết em có thể đánh đổi điều đó không nữa…” Seikiren liếc nhìn Vĩnh, chợt nhớ ra anh ta là linh sư, bèn hỏi: “Nếu anh có thể lựa chọn, liệu anh có muốn trở thành linh sư không?”
“Con mịa nó đương nhiên là không rồi! Cánh tay chết tiệt này!” Vĩnh nâng cánh tay đen xì đang hoại tử lên, giọng đầy chán ghét, “Đây là di chứng từ việc cấy ghép đáng nguyền rủa đó! Mà thậm chí anh còn không trở thành hạ cấp linh sư, mà là phế cấp! Haha, đánh đổi sinh mạng chẳng vì cái gì hết đấy!”
“Em… em xin lỗi…” Seikiren vân vê tà áo, khẽ nói: “Có lẽ thật sự không đáng. Đó không thể gọi là sức mạnh chân chính được…”
“Sao lại xin lỗi chứ?” Vĩnh dịu giọng, có vẻ như đã bình tĩnh lại. “Đừng thương hại, anh quen với điều này rồi.”
“Em… em muốn hiểu về anh hơn. Em muốn thấu hiểu, điều gì đã biến anh trở thành con người như thế này?”
Vĩnh trầm lặng một lúc rồi đổi chủ đề: “Về anh vậy là đủ rồi, nói về em đi. Tại sao? Tại sao em lại đi theo giúp bọn anh?”
“Ưm… Chắc là vì… Em muốn giúp đỡ người khác.” Sei cúi xuống để che đi khuôn mặt đỏ ứng. “Mà anh và Nhân là hai người bạn đầu tiên của em… Nói làm sao nhỉ…”
“Anh biết không, thật ra Seikiren có nghĩa là Hoa Sen đấy. Sau khi rời khỏi quê hương, cha đặt cho em cái tên này… Loài hoa kiên cường bất khuất, vươn lên từ bùn lầy nhưng vẫn thanh tao.” Cô nói tiếp sau thoáng ngập ngừng, nét tinh nghịch thường ngày tới lúc này đã hoàn toàn tan biến, thế chỗ là sự e thẹn kiều diễm.
Vĩnh nhướng mày, chuyện này thì liên quan gì? Nhưng anh không nói gì mà im lặng chờ cô nói tiếp, ngắm nhìn Sei vùi mặt vào lòng bàn tay sau khi nói ra những thứ sến súa như vậy. Cô lại tiếp tục với giọng kiên định, dùng hết dũng khí để nhìn vào mắt anh mà giải thích:
“Thế nhưng em lại luôn nghĩ rằng, đóa hoa sen vươn lên từ bùn lầy thì vẫn chỉ là một đóa hoa cô độc giữa cảnh vật thê lương, lữ khách bước qua đầm lầy ấy cũng chẳng để tâm mà bước tiếp. Nếu như có thể… Gột rửa bùn lầy, tìm kiếm trong những dơ bẩn đó, vực dậy những đóa hoa khác, để chúng cũng nở ngát hương rực rỡ trải kín mặt hồ, thì sẽ không còn nhạt nhẽo nữa, sẽ không còn cô độc nữa… Anh… Anh hiểu không?”
Lưu Vĩnh nhếch mép cười, rõ ràng là Seikiren bị nhiễm nặng cách diễn đạt của người cha nuôi. Nhưng trong cách giải thích đó, anh thấy một sự ngây thơ, một sự hồn nhiên, một vẻ đẹp mà anh đã từng nghĩ rằng không tồn tại trên cuộc đời tàn khốc này. Lần cuối anh nhìn thấy sự hồn nhiên như thế… Không đáng nói.
“Em muốn giúp đỡ người khác, chỉ vì điều đó làm em cảm thấy tốt hơn sao?” Không muốn để lộ tâm trạng rối bời của mình, Vĩnh quyết định tỏ thái độ lạnh nhạt một chút, lý trí một chút. Ít nhất đó là anh nghĩ vậy, chứ sâu trong tim anh ta chôn kín một nỗi sợ, nỗi sợ mơ hồ nhưng luôn ám ảnh và hiện hữu: “Tốt quá, hữu dụng quá, cuối cùng sẽ bị lợi dụng làm tốt thí thôi. Tự nghĩ cho bản thân mình đi chứ, tới cuối thì cuộc sống cũng chỉ là trò chơi tranh giành lợi ích thôi.”
Sei hơi thoáng sững lại, bất ngờ vì câu trả lời này. Ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc, nghi ngờ suy nghĩ của chính bản thân mình, liệu thứ “lý tưởng” mà mình vừa nói ra này có đúng không?
Thấy vậy, Vĩnh giật mình. Ấy chết, nặng lời rồi chăng? Anh thở hắt ra một tiếng mà giở giọng giảng giải: “Không phải là điều em nói là sai, cũng không phải anh khuyên em không nên giúp đỡ người khác. Mà là khi rơi vào hoạn nạn, trước tiên phải nghĩ tới bản thân trước, chỉ khi bảo vệ được bản thân thì mới bảo vệ cho người khác. Vậy mới có thể sống lâu, mới không phải làm tốt thí thế mạng.”
Một nụ cười nhỏ hiện lên trên đôi môi đã hơi khô nứt vì không khí lạnh của Seikiren, đôi mắt tròn nheo lại, hàng lông mi khép hờ còn long lanh lưa thưa những giọt nước đọng lại do hơi ẩm. Cô cười khúc khích rồi đùa cợt: “Làm tốt thí cho người khác à? Anh có dự tính dùng em làm tốt thí không đấy? Tính anh giống cái kiểu người cái gì cũng tính tính toán toán dùng người khác như công cụ nhỉ?”
Lời cô nói ra xen thêm chút trầm ngâm, rồi thêm phần quả quyết: “Em làm công cụ cho anh cũng được, dù gì thì anh cũng có sứ mệnh giải cứu thế giới gì đó mà nhỉ? Nhưng hứa với em được không? Đừng tuyệt tình quá, em hết công dụng thì đừng phũ phàng vứt bỏ đấy nhé!”
Nói xong, cô lại tự thấy ngượng, gương mặt thanh tú đỏ ửng lên như trái chín đỏ mọng. Sei lại vội quay mặt đi, giống như không muốn nghe câu trả lời của Vĩnh.
Lúc này, cô ta đã ngáp ngắn ngáp dài, gật gù rồi vươn vai, nhìn xuống mặt hồ, ngay lập tức đổi chủ đề: “Cái hồ này đẹp thật, em thấy ở đằng kia có mấy đọt sen, cơ mà phải sang xuân hoa mới nở.” Seikiren nói giọng tiếc nuối.
Lưu Vĩnh lặng thinh một lúc. Đoạn gã rút ra từ trong túi một con dao cắm trại chuyên dụng, rạch một đường trên cổ tay. Seikiren vội chộp lấy con dao giật ra khỏi tay cậu, kêu toáng lên: “Này, anh làm cái gì vậy?!”
Dòng máu đỏ thắm lăn dài trên cổ tay, chảy thành dòng rơi xuống mặt hồ bên dưới. Khi máu chạm vào nước, nó tan ngay ra, làm nước đục ngầu một màu nâu đỏ. Bỗng nhiên nước nhanh chóng trong trẻo trở lại khi máu loang ra. Seikiren rối rít hỏi han, lấy vạt áo để cầm máu cho Lưu Vĩnh. Cậu khẽ cười mà bảo Seikiren nhìn xuống mặt hồ.
Cô nhìn theo hướng cậu chỉ. Những búp sen co lại do mùa đông lạnh lẽo mọc kín mặt nước chợt khẽ nhu động. Rồi như được tiếp thêm sức sống mãnh liệt, chúng bừng nở. Hàng trăm đóa sen tiền thi nhau nở rộ, các cánh hoa màu hồng phấn đan xen chen chúc, rực rỡ mặt hồ. Lại thêm ánh trăng lung linh huyền ảo, cảnh tượng trước mắt chẳng khác nào một giấc mơ, một giấc mơ đẹp.
Seikiren tỉnh dậy. Cô đẩy cái chăn qua một bên. Cảnh tượng vừa rồi hóa ra chỉ là mơ. Cô ngái ngủ đi bộ xuống tầng dưới để lấy nước rửa mặt. Phòng tắm sạch sẽ, với nhiều bồn nước rửa mặt. Một sợi dây leo dẫn ra khỏi ống đồng liên tục tuôn ra nước. Cô vục nước để rửa mặt. Day day khóe mắt, cô chợt để ý thấy vạt áo trắng muốt của mình đã bị vấy bẩn màu nâu đỏ.
Seikiren vội chạy ra khỏi phòng tắm mà nhìn xuống từ lan can. Mặt hồ đã hoàn toàn bị lấp kín bới những đóa hoa sen. Màu sắc sặc sỡ đua nhau, trắng có, xanh có, hồng cũng có. Bức tranh hiện ra mỹ miều, khẳng định rằng những gì cô đã thấy tối hôm qua không phải là mơ.
Lúc này, những người còn lại cũng đã ngủ dậy, bước ra ngoài hành lang mà trầm trồ trước cảnh đẹp đó. Lý Nhân kêu lên kinh ngạc: “Ơ, hôm qua có hoa sen đâu nhỉ?”
Shamio thì lẩm bẩm: “Sao giữa đông mà sen đã nở rồi thể này? Năm nay mùa đông thiếu kiên nhẫn muốn đến sớm, hoa sen cũng vì vậy mà ganh đua theo chăng?”
Seikiren quay sang nhìn Lưu Vĩnh. Gã ngáp một cái rồi quay lại nhìn cô, đặt một ngón tay lên môi ra hiệu rồi cười tinh quái. Cổ tay cậu hằn một vết sẹo.
Vốn ban đầu chỉ thấy Lưu Vĩnh là một kẻ lạnh nhạt buồn chán, Seikiren nay đã có góc nhìn khác về cậu. Cái nụ cười ranh mãnh ấy, sao có chút dễ thương nhỉ? Cũng như những bông hoa sen, một cảm xúc gần gũi trong lòng cô cũng chớm nở.
“Cậu chuẩn bị sẵn sàng chưa? Lát nữa gặp mặt với lão già Huyền Thanh đó không có tôi cậu nhớ cẩn thận. Lúc đối đáp tôi có dùng thủ thuật ép hắn phải nói thật nên hắn mới khai hết ra như vậy. Chút sau cậu tuyệt đối phải cảnh giác với hắn, cứ mặc định mọi lời nói của hắn là nói dối nếu không có bằng chứng hợp lý.”
“Thôi nào. Tôi thấy cậu đa nghi quá rồi, ông lão đó có vẻ đáng mến. Trước đó là do không rõ lai lịch chúng ta nên mới tỏ ra đáng sợ thế, chắc là chỉ lôi kéo tôi tham gia môn phải hay gì đó thôi.”
Lý Nhân xốc lại trang phục chỉnh tề, đeo thanh kiếm đã được trả lại vào bên hông. Cậu xoay xoay cánh tay trái bị cắn hôm nọ, vẫn còn hơi nhức nhối. Rồi cậu bước vào điện đường.
Tản Mạn 4: Vài trang tùy bút dở hơi của một kiếm sĩ
Ngày buồn, tháng nhớ, năm thương…
Sáng nay đúng là một buổi sáng đặc biệt. Tôi vừa rời chổ tĩnh tâm ở hậu viện, định vác kiếm vào rừng-trọc để luyện tập, thì bất ngờ dừng lại ở ban công. Ai mà tưởng được, giữa cái lạnh mùa đông, Hồ Sương lại bỗng nở rộ một màu hồng tím. Toàn bộ mặt nước, cái mặt nước lặng thinh mùa đông ấy, nay lại tràn ngập sen. Sen nở đấy!
Cánh hồng điểm xuyết nước xanh,
Nước xanh lờ lững ấp ôm cánh hồng.
Tôi đứng nhìn rất lâu, lâu ơi là lâu, lâu đến quên mất mình phãi luyện kiếm. Những cánh sen đó, không chỉ đẹp, mà còn rất… thanh tao. Cái cách nó vươn lên từ mặt nước lạnh ngắt, cái màu hồng tím hiển hiện trong sương sớm, khiến tâm hồn tôi như muốn trôi dạt theo những lá bèo kia, muốn bay bổng theo những đám mây giời…
Nước tĩnh, bèo dạt, mây trôi,
Gió đông đang cuốn hồn tôi chốn nào?
Thế mà lạ, mấy huynh đệ đồng môn thì cứ mải bàn tán xem cái hiện tượng này có liên quan gì đến linh lực hay có phải điềm gở hay không, hay là nên dùng kiếm ý chém thử một đóa sen xem sao. Thô bạo! Thô bạo! Với họ, thứ gì có thể dùng kiếm ý để chém, thì đều nên chém thử!
Thà mang bút ra chém gió chứ ai lại mang kiếm ra chém hoa!
Mãi tôi mới dứt được khỏi ngẩn ngơ, rẽ vào Vạn Kiếm Lâm. Gọi là vậy vì… Ôi những thân cây to lớn hùng vĩ này, tuổi đời có khi còn già hơn cả cha ta, hơn cả ông ta, vậy mà không thể hưởng thụ chút yên bình, trên thân chi chiết những vết sẹo - những vết chém, nông sâu đủ cả, từ vụng về đến tinh tế đều có, là những mục tiêu luyện tập lý tưởng cho đệ tử Kiếm Tông. Lấy kiếm ý chém cây mà như gọt dũa chính bản thân, rèn cho tâm hồn sắc bén như lưỡi kiếm mà ta cầm…
Nhưng con người ta đâu cần một tâm hồn sắc bén? Tôi thích một tâm hồn tựa như một đám mây trời, tôi muốn đường kiếm của tôi hóa thành những câu văn… Vết chém sâu kia tựa một dấu chấm câu chắc nịch. Nhát chém nhẹ bay bổng kia thì khác gì dấu phẩy? Vậy còn những đường cắt lằn nhằn khó hiểu chồng chéo lên nhau này… Thô kệch! Thô kệch! Thiếu tinh tế làm sao! Đúng là một câu văn dở tệ, còn tệ hơn cả những câu văn tôi viết ra giấy! Cho dù là cầm kiếm, cũng phải chém ra những thứ thanh lịch, phải chém cho ra vần, chém cho ra nhịp, chém cho ra ý, chém cho ra cảm xúc…
Cứ ngẫm linh tinh như vậy, tôi lại cứ liếc nhìn hồ sen kia. Đẹp quá… tinh tế quá… Đó mới là cái tinh túy của văn, của kiếm… Bất giác, tôi đã tự mình tạo được một bộ chiêu thức mới.
Ôi sung sướng làm sao, khi mà xưa nay tôi được coi là một tên đệ tử ngoại môn, không thuộc huyết thống kiếm sĩ, chỉ là nhặt từ bên ngoài về, bị đánh giá là không có tiền độ, vậy mà… Sáng tạo ra kiếm thức mới, đó là đẳng cấp của các tinh anh trong Kiếm Tông! Nghe nói, Nhạc Thiên tiểu thư mới 14-15 tuổi đã tạo được hai kiếm thức mới, Hồng Phước thiếu chủ thì có lời đồn là tạo được cả một hệ kiếm đạo bí mật nào đó nữa! Nếu tôi cũng sáng tạo ra được kiếm thức cho riêng mình… vậy là có thể sánh ngang với họ!
[Trảm Thủy Vô Đả Liên] - Chém nước không động sen, chém mây không động gió. Tinh tế, quả thật là tinh tế! Mắt thấy trảm một cành cây, vậy mà cành cây không đứt rơi xuống, ngược lại, chiếc lá trên cành cây phía sau lại bị chém làm đôi, bay lững lờ trong không trung. Chém xuyên qua thứ trước mặt để tấn công thứ đằng sau… Thật vi diệu…
…Hồ sen kia, ắt hẳn là do những vị khách lạ từ thế giới bên ngoài gây ra… Chỉ ngắm nhìn hồ sen do họ tạo ra đó, tôi đã ngẫm ra được nhiều thứ đẹp đẽ như vậy rồi, nếu được chu du ra ngoài kia… Rời khỏi hòn đảo này… Tôi sẽ được chứng kiến cảnh vật thế nào?
Khi đó, sẽ đâu chỉ có [Trảm Thủy Vô Đả Liên], sẽ còn có [Ngân Cầm Kích], sẽ có [Vạn Kỳ Đao], có cả [Họa Vân Nghiên], có… có… Tiềm năng là vô hạn, đó
là tự do, tự do như những cánh chim giời…
Tôi sẽ thử đi gặp Hồng Phước thiếu chủ để xin phép đi lịch luyện mới được. Dường như anh ấy cũng muốn ra ngoài kia?
Cửu thiên vân lãng, cửu dương thủy lưu,
Cửu phương thú dã, cửu đường nhân du…
0 Bình luận