Chương 33: Sứ mệnh
Nhà sư đi dọc theo bờ biển cát trắng trải dài. Chiếc dép gỗ của ông lạo xạo mỗi bước chân. Dải cát ven biển bị cô lập với đồng bằng bởi một khu rừng đước dày đặc. Mặt trời hạ dần xuống biển, tựa như vết thương rướm máu cắt ngang qua đường chân trời. Ngoài tiếng sóng biển vỗ đều đặn vào bờ, âm thanh duy nhất của sự sống ở vùng này là tiếng chim biển kêu não nề.
Có lẽ trước đây, đã từng rất nhộn nhịp ở bên bờ cát này, nhưng ngư dân đều đã chết cả rồi. Nhà sư bước tới đâu, sóng vỗ theo, xóa vết những dấu chân phía sau. Mùi tảo biển bị sóng đánh dạt vào bờ bốc lên tanh tưởi, xộc vào mũi. Rồi ông cảm thấy thứ gì đó rình mò quan sát ông.
Một người phụ nữ đứng ở đằng trước, ngồi phía sau một tảng đá ngập một nửa trong nước. Bộ váy vải đỏ của cô ta ôm lấy thân hình, ướt sũng, phác nên đường nét thân thể. Tóc của cô ấy đen, dài, đung đưa che phủ cả khuôn mặt, chỉ thoáng để lộ ra một làn da trắng nhợt.
Nàng ngẩng đầu lên chậm rãi, những lọn tóc ướt nhẹp trượt sang bên má. Làn da trắng lấp lánh trong ánh chiều tà. Đôi mắt của ả đầy mời gọi, sâu thăm thẳm như đại dương, sẵn sàng nuốt gọn những kẻ thiếu cảnh giác.
Môi cô ta nhếch lên, thành một nụ cười duyên dáng. Nàng nghiêng đầu, chuyển động mềm mượt, kêu gọi nhà sư tơi gần. Nước gợn sóng khi ả bước lại gần bờ. Gió mang theo một mùi hương ngọt ngào, mặn mà.
Nàng đưa tay ra, những ngón tay nõn nà duỗi ra, như muốn đón lấy tay của nhà sư. Ông đứng im lặng, không hề đáp lại.
Cô ta thở hắt ra, giọng điệu đượm buồn mà đầy mê hoặc: “Lại đây nào…”
Nhà sư thở dài, nói đầy nghiêm nghị: “Vậy ra ngươi có linh trí. Sám hối đi. Nếu ngươi thành tâm hối cải, ta có thể chừa cho ngươi một đường sống.”
Ông cảm thấy có một sự rung động nhẹ trong những đụn cát mịn dưới chân. Gosuke thủ thế, tay đặt lên chuôi kiếm, hô lớn: “Thì ra ngươi chọn cái chết.”
Choang. Tiếng bảo kiếm rời vỏ kêu lên sắc lạnh. Từ dưới bờ cát phóng vụt lên những lọn tóc dài đen đúa. Lưỡi kiếm chém ra, va chạm với mái tóc đó chan chát, tia lửa bắn tóe ra. Gosuke thấy vậy mà nhủ thầm, mớ tóc đó còn cứng hơn cả thép, hình như còn có khả năng tự vận động độc lập tấn công theo nhiều hướng khác nhau.
Đống tóc lại vây lấy xung quanh. Những tiếng kiếm va vào tóc vang lên ầm ĩ, chỉ vài lọn tóc bị cắt đứt, phần còn lại cứ tiếp tục cuộn tròn bao vây lấy ông.
Hết cách rồi, mớ tóc đó bị ướt, có lẽ sẽ khó nhằn hơn một chút, mong là xong được trong hai phút. Giới hạn của mình là hai phút. Ông la lớn: “Jigoku, nhờ em!”
Bóng ma kỹ nữ xuất hiện phía sau lưng ông. Gosuke bắt đầu lẩm nhẩm đọc kinh. Ông nhắm chặt mắt lại, đọc vanh vách bài kinh đã tụng thuộc hàng trăm lần trước đây.
Lửa dữ dội, lòng tĩnh lặng như mặt hồ.
Khói mờ mịt, tâm kiên cường như núi đá.
Bóng tối qua, ánh sáng hiện ra như bình minh rực rỡ.
Ta vững vàng, không lay chuyển, như cổ thụ giữa bão giông.
Đau khổ trước sóng trào, ta giữ lòng bình yên.
Sợ hãi trước bóng đêm, ta thắp sáng niềm tin.
Ngọn lửa thử thách, ta tôi luyện ý chí.
Bất an giao động, ta tìm về an nhiên.
Hơi vào, thở ra, ta hòa mình vào nhịp điệu của tự nhiên.
Mỗi bước chân, mỗi nhịp tim, đều khẳng định rằng ta tồn tại.
Tim ta là ngọn lửa bất diệt không bao giờ tắt.
Hồn ta là dòng nước mát, xoa dịu mọi khổ đau.
Ta là sự bình ổn của đất trời.
Ta là sự trầm lặng của đại dương.
Ta là ánh sáng của trí tuệ.
Ta là bình yên của tâm hồn.
Ta vững vàng.
Ta kiên định.
Ta bất khuất.
Ta tự do.
Lần tụng đầu tiên. Chính xác một phút đã trôi qua. Liệt Diệm Độ Chú, mỗi lần niệm hết một phút. Sau mỗi lần niệm hiệu quả sẽ giảm xuống. Cho dù luyện tập rất nhiều, giới hạn của ông chỉ tới được lần đọc thứ hai, sau đó sẽ bắt đầu chịu thương tổn từ lửa của Jigoku. Ông đã bắt đầu nghe thấy tiếng con yêu quái kia rít lên rồi. Có lẽ sẽ kịp
“Lửa dữ dội, lòng tĩnh lặng như mặt hồ…” Gosuke lại niệm chú lần nữa. Chợt ông cảm thấy giao động trong luồng khí, một đống tóc cháy xém nhọn hoắt chuẩn bị đâm thẳng vào ông từ bên phải. Rút kiếm, chém lui đống tóc đó, ông khẽ bị phân tâm một nhịp. Tức thì, làn da ông nóng bừng lên, may là tiếp tục tập trung kịp thời. Lửa của Jigoku, thật sự quá khó kiểm soát, chỉ cần lơ là một giây là sẽ cháy thành tro ngay.
“Đau khổ trước sóng trào, ta giữ lòng bình yên…”
Con yêu quái dường như cũng phát hiện ra điểm yếu này, cũng bắt đầu tấn công dồn dập để làm ông phân tâm. Chủng yêu quái có trí tuệ này, khả năng chống chịu với nguyền kỹ sẽ cao hơn, cũng sẽ khó đối phó hơn.
Những chùm tóc cháy bện vào nhau thành nhiều xúc tu tấn công cũng một lúc làm ông chật vật chống đỡ. Các yêu quái thường là do oan hồn của người chết hóa thành, mang theo những tạp niệm, tà niệm từ lúc còn sống mà hóa thành sức mạnh. Người phụ nữ này, có lẽ liên quan gì đó đến tóc của cô ta? Bây giờ không quan trọng, phải đối phó cái đã.
Lưỡi kiếm cứ vung lên, chặn hết những mũi nhọn. Ông biết, chỉ cần bất cẩn một giây là sẽ bị xuyên thủng, bóp chết, hoặc là cháy vụn. Kim loại và tóc, va chạm liên hồi. Cánh tay ông tê rần. Tiếng tụng kinh cũng nhiều lúc bị gián đoạn. Bình tâm, phải bình tâm. Tiếng rít dữ tợn của con yêu quái đã nhỏ dần, chỉ còn tiếng khóc lóc rên rỉ, nhưng những đợt tấn công vẫn không ngừng.
“Ta là sự bình ổn của đất trời…” Lửa càng ngày càng nóng hơn rồi. Con yêu quái chắc cũng sắp kiệt sức, chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa.
“Ta là sự trầm lặng của đại dương. Ta là ánh sáng của trí tuệ. Ta là bình yên của tâm hồn.”
Những bàn tay đỏ lòm bấu chặt lấy con quái, làm nó bỏng rát, rền rĩ không ngớt. Gosuke cũng cảm thấy những bàn tay đó đang dần bám lấy gấu áo cà sa của ông.
“Ta vững vàng. Ta kiên định. Ta bất khuất. Ta tự do.” Những đợt tấn công dừng lại rồi.
“Jigoku, giải trừ.” Ông mở mắt ra. Gần như toàn bộ phần tóc của con yêu quái đã cháy rụi. Nó đang nằm dài thoi thóp bên bờ biển, sóng đánh bọt trắng dạt vào người nó. Bộ váy lụa đã cháy vụn, nó nằm co ro yếu ớt.
“Tên ngươi là gì?”
“Iso… iso…”
“Biển? Được rồi, ta sẽ gọi ngươi là Iso. Ngươi có muốn siêu thoát chưa?”
“Iso… muốn… đừng đốt…”
“Ngươi chưa sẵn sàng để siêu thoát đâu. Ngươi đã hại chết quá nhiều người vô tội rồi, giờ đây ngươi có hai lựa chọn.” Bóng ma kỹ nữ xuất hiện phía sau ông, tạo thêm uy áp. Ông điềm đạm nói tiếp: “Hoặc là ta sẽ đày ngươi xuống địa ngục, bị thiêu đốt hàng ngàn năm rồi mới đi vào luân hồi, hoặc là ngươi đi theo ta, trừ gian diệt bạo, hối cải, tất sẽ được ra đi thanh thản.”
Ông vừa nói, vừa đưa chiếc gậy chống có gắn đầu lâu về phía trước. Bên dưới có treo lủng lẳng mấy tấm bùa, tổng cộng ba cái. Trong đó có một tấm trắng không tì vết, không hề có ký tự nào ở trên cả. Con quái như hiểu ý, bèn khẽ gật đầu.
Gosuke chắp tay lại mà niệm Phục Ma Chú.
Bóng tối vây quanh, lòng dạ khổ đau
Lầm đường lạc lối, chìm trong bể sầu.
Ánh sáng soi đường, xua tan bóng tối.
Lòng mở từ bi, thức tỉnh lương tâm.
Biết lỗi ăn năn, xóa đi tội lỗi.
Làm điều tốt lành, thoát khỏi khổ đau.
Lời dạy thanh tịnh, gột rửa u mê.
Đường ngay nẻo chính, tựa vào thiên đạo.
Làm điều tốt đẹp, giúp đỡ chúng sanh.
Tà ma hối cải, trở thành thiện lương.
Nhận sự che chở, mãi mãi an lành.
Độ lòng từ bi, tiến vào luân hồi.
Con yêu nữ biến mất. Gosuke thở phào nhẹ nhõm. Lá bùa thứ ba treo trên cây gậy chống bắt đầu xuất hiện hoa văn uốn lượn màu xanh dương sáng lấp lánh. Hoa văn có hình bóng lưng một người phụ nữ với mái tóc xõa dài ra phía sau, còn có một bông hoa cài trên đầu. Treo bên cạnh là một lá bùa có hoa văn mặt trăng lồng ghép sau những đám mây bồng bềnh, và một tấm có họa tiết một thanh kiếm.
Vậy là đã hàng phục được ba yêu quái rồi. Đám này về sau sẽ hữu dụng khi sức mạnh của Jigoku là không đủ. Ông không dám mạo hiểm dùng nhiều linh hồn cũng lúc, có thể sẽ dẫn đến xung đột giữa chúng mà ảnh hưởng lẫn nhau. Bọn ác ma này tấn công bất chấp, không kể đồng minh đối thủ, nếu là một thì ông còn miễn cưỡng địch nổi, chứ nếu phải tụng liên tiếp nhiều bài để đối phó với các loại nguyền thuật khác nhau thì chịu.
Jigoku ôm chầm lấy Gosuke mà thầm thì: “Anh đã mệt rồi, nghỉ ngơi thôi. Đằng kia có một ngôi miếu, có thể trú tạm tại đó qua đêm nay.”
“Ừm, ngày mai có thể là sẽ tới một bến cảng nào đó mà đi nhờ ra biển. Nghe đồn có một bộ xương cá khổng lồ trồi lên, có lẽ là một con cá thành tinh vừa mới bị giết chết, nếu có thể thu lại linh hồn của nó để sử dụng thì tốt.”
Gosuke nắm lấy tay Jigoku, trên đời này, chỉ còn cô là người ông có thể kề vai sát cánh đặt tính mạng vào cược nữa thôi. Cô có linh trí rất cao so với một hồn ma, có thể giúp đỡ ông rất nhiều.
Lúc tới được ngôi miếu, trời cũng đã tối. Ông đặt chiếc hộp đeo trên mình xuống, rồi ngồi bên cạnh, nhập định. Đây là loại tu luyện cơ thể kể cả trong lúc ngủ. Các cơ bắp của ông cứ căng lên rồi lại chùng xuống, vận động liên tục mà không gây mệt mỏi quá mức.
Nửa đêm, chợt con tiếng động lạ. Tiếng bước chân.
“Ai đó?! Khai báo danh tính đi!” Gosuke hô lớn.
“Ứng Đối Tri Khách, Keiyaku, Pháp Vương Tự.” Một vị tăng bận áo cà sa xuất hiện trước mặt, ung dung bước tới gần. Gosuke thầm nhủ, chức vị Ứng Đối Tri Khách, giống như là người đưa tin trong giáo, đều là người có biệt tài một đêm đi chục dặm đường. Đã thế lại còn là từ Pháp Vương Tự? Chẳng phải đó là khu chùa lớn nhất, là nơi có Quang Thánh tạo trấn hay sao?! Đích thân tìm ta để làm gì?
“À vâng. Bần tăng là…”
“Thủ Quang Hộ, Gosuke, Huệ Nhật Tịnh Thất. Có giáo chỉ đích thân bậc Quang Thánh ban xuống. Từ giờ, ngài nhận tôn hiệu Minh Sứ, tiếp nhận sứ mệnh bảo vệ tồn vong của bách tính!”
Minh Sứ?! Đây là chức hiệu cao nhất, thậm chí còn cao hơn cả các bậc Chí Tôn Hòa Thượng, trăm năm mới có một Minh Sứ, cớ sao lại là ta?
“Quang Thánh chỉ giải thích rằng ngài có sứ mệnh cứu rỗi bách tính. Cần lên đường ngay. Đi về phía Tây bốn ngàn dặm, sẽ gặp một Minh Sứ khác, từ đó mà thuận theo đạo trời mà hành sự. Nhận lấy bảo vật này.” Keiyaku trao cho Gosuke một mặt dây chuyền rồi nhún chân, nhảy ra khỏi ngôi miếu mà biến mất hút.
Gosuke bồn chồn đeo cái vòng cổ lên, chợt cảm thấy một dòng chảy kinh mạch lớn, thôi thúc ông tiến về hướng Tây. Ông đeo cái hộp gỗ lên lưng mà lẩm bẩm: “Đến lúc đi rồi, Jigoku.”
“Hể? Dục Giáo đã sụp được năm chục năm rồi ư? Chẳng còn ai biết gì về nó nữa?” Người đàn ông râu ria rậm rịt ngắm nhìn tàn tích của nhà thờ cũ, nơi xưa kia ông là trưởng giáo hội. Còn đâu những thú vui hoan lạc, những bữa tiệc rượu và phụ nữ? Còn đâu những tín đồ trung thành của ông, sức mạnh đầy quyền uy của ông? Đâu cả rồi.
Ông ngước mặt lên trời. Mình thật sự mất hết tất cả rồi. Hạnh phúc đến từ trụy lạc thật ngắn ngủi, thật vô nghĩa. Còn đấng thần linh nào ở trên kia không? Nếu có, hãy trả lời ta, làm sao để ta có được hạnh phúc?
Grigori đã sống mấy trăm năm rồi. Đạt được sự bất tử từ lâu, cái chết chẳng còn đe dọa gì tới ông. Thứ ông sợ hãi nhất chỉ còn là những mất mát, những tình cảm gắn bó ông với con người phàm tục, mà khi họ mất đi, ông sẽ rơi vào buồn khổ. Buồn khổ qua hàng trăm năm, sớm muộn cũng sẽ hóa điên mà sống dở chết dở.
Ta đã thử thỏa mãn tính háu ăn, tính háo sắc, tính hám quyền, nhưng vẫn chưa thấy hạnh phúc? Tiếp theo nên thử gì đây nhỉ? Tôn giáo? Nếu có tồn tại một vị thần nào đó để phụng sự thì tốt nhỉ? Ông tắm mình trong ánh nắng, năm lăn ra giữa cánh đồng tuyết.
Ông đưa tay lên, đón nhận những ánh mặt trời ấm áp. Ông nắm chặt tay lại, tựa như muốn cầm lấy thứ vô hình vô dạng như vầng hào quang ấy. Chợt ông cảm thấy mình nắm lấy được thứ gì đó rắn chắc.
Xòe bàn tay ra, năm ngón tay to lớn của ông sờ nắn thứ vật thể đó. Một chiếc vòng cổ. Ông quan sát nó kỹ lưỡng. Một mặt dây chuyền khắc hình mặt trời và vầng trăng khuyết, làm bằng đồng.
Hừm, thú vị. Đây là câu trả lời của thần sao? Grigori đeo nó lên cổ. Một cảm giác như đột nhiên bị ném xuống dòng nước lạnh ngắt trỗi dậy. Ông cảm thấy bị thôi thúc. Hướng Bắc, đi về hướng Bắc. Đó là cùng hướng với những người kéo ông từ dưới sông lên lúc nãy. Được thôi, hãy thử xem vị thần này đã chuẩn bị bất ngờ gì cho ông nào.
Người phụ nữ ngồi nhập định giữa căn phòng. Ngọn nến leo lắt giữa căn phòng tối. Trong căn phòng không có nội thất, tuyệt nhiên cũng không có bất kỳ cái bóng nào. Không có cả bóng của người phụ nữ.
“Akira, đã hiệu triệu được cả bốn thánh sứ rồi.” Cô ta lẩm bẩm.
“Tốt. Vị trí họ thế nào?” Vẫn là người phụ nữ đó hỏi, nhưng bằng tông giọng khác, cao hơn đôi chút so với lúc đầu.
“Nhu Thánh Sứ và Dục Thánh Sứ đều đang ở Lãnh Quốc Severnaya, sẽ sớm gặp mặt. Vẫn đang ở đây thì có Uyên Thánh Sứ, còn xa nhất là Ngạo Thánh Sứ ở Tây Quốc.” Cô ta tự đáp lại bằng giọng trầm.
“Vậy còn thái độ của họ?”
“Nhu Thánh Sứ rất toàn tâm với sứ mệnh. Dục Thánh Sứ có vẻ như khá hứng thú với sứ mệnh, nhưng có vẻ như vẫn là háo thực, háo tửu, háo sắc dục. Uyên Thánh Sứ hình như là điềm đạm hơn, đang suy tính nước đi tiếp theo cẩn thận. Ngạo Thánh Sứ từ chối lời hiệu triệu.”
“Hửm? Ngạo Thánh Sứ không đáp lại sao? Quả nhiên, không hổ danh là Ngạo Thánh Sứ, chẳng coi ai ra gì. Mà thây kệ, hắn có chiến lực cao nhất, hắn không làm gì bất lợi là được. Vậy là được rồi, cảm ơn, Tsuki. Bây giờ chỉ cần giao lại mọi chuyện cho Tứ Quang Thánh Sứ thôi.”
Nước dập dềnh. Thuyền cũng dập dềnh theo nước. Kim Khánh Dạ lắng nghe Khan nói, nuốt lấy từng lời. Với giọng trầm đục, Khan ngân nga:
Những lời thì thầm lúc chạng vạng,
Những lời vang vọng từ hư vô,
Những giấc mơ dưới ánh trăng,
Những bóng hình dưới ánh sao,
Những thứ ở giữa vạn vật,
Những tình khúc của bóng ma,
Những thứ trôi nổi giữa màn đêm,
Những vầng sáng nhạt của u sầu,
Những mảnh vỡ đã bị phai màu,
Những bài hát ru của cực quang,
Những chân trời chưa được nhìn thấy,
Những câu thầm thì của hư ảo,
Những bức màn mỏng của tĩnh lặng,
Những hoàng hôn đỏ rực như máu,
Những con tim đã bị quên lãng.
Lúc đầu nghe không quen, chàng nghe chữ được chữ mất. Lâu dần cũng quen. Lúc này, Khan đã đổi sang ngâm một khúc thơ của dân tộc ông:
Sóng biển thì thầm lúc chạng vạng,
Vang xa văng vẳng giữa không gian,
Những giấc mơ trôi trong ánh nguyệt,
Bóng hình đan lẫn giữa sao tàn.
Tiếng gầm lơ lửng giữa hư vô,
Tình khúc ngân ca của sóng vồ,
Vọng âm giấc mộng trăng sao mờ,
Tình khúc ôm sầu mà nên thơ!
Bức màn tĩnh lặng giăng huyền mộng,
Hoàng hôn đỏ máu nhuộm mây trời
Con tim quên lãng nằm cô độc
Nghe lạnh cõi lòng bị bỏ rơi.
Kuno đã lặn trở lại xuống nước, đẩy thuyền lao đi vun vút. Đàn ngựa của Khan đều đang nằm nghỉ trên boong thuyền. Gã chỉ tay về phía Tây rồi thình lình im bặt.
Tiếng hát ngân nga của gã đã dừng, nhưng Kim Khánh Dạ tưởng chừng vẫn nghe thấy tiếng nhạc. Vọng vào từ biển, một khúc ca. Khan thì thầm: “Biển. Đang hát.”
Những lời ca được mang theo qua mỗi đợt sóng vỗ đó, Kim Khánh Dạ đều không nghe ra được thành tiếng, không hiểu được ngôn ngữ kỳ quái đó.
Biển cả hát, nhưng cũng khóc. Hát cho những giấc mơ đã mất, khóc cho những chân trời chưa từng được chạm đến. Rồi trong cõi mênh mang ấy, khúc ca tan vào vô tận, để lại một dư âm dịu dàng, mãi mãi vang vọng giữa sóng nước và gió trời.
“Biển đang kêu gọi. Đang cảnh cáo. Biển là bạn. Biển là kẻ thù. Khan và tộc có sứ mệnh. Bạn, Kim Khánh Dạ, giúp tôi.” Khan đưa tay ra cho Kim Khánh Dạ.
Khánh Dạ thoáng do dự. Giúp ư? Anh có thể giúp đỡ gì chứ? Vả chăng việc này liên can gì đến anh? Còn chưa kịp đáp lời, chợt anh cảm thấy tàu dừng lại, Kuno đã leo lên tàu.
“Khánh Dạ! Tôi tìm thấy xác tàu!”
Tim anh trùng xuống. Xác tàu? Lẽ nào là…
“Rất tiếc, tôi nghĩ là vậy. Có thanh bảo đao gia truyền của tay thuyền trưởng Đông Cô chuyến tàu đó. Đây.”
Kuno đặt vào bàn tay run rẩy của Kim Khánh Dạ một thanh gươm. Lưỡi gươm sắc bén, lấp lánh dưới ánh sao. Mới chỉ có một ngày từ khi rời cảng, vậy mà…
“Còn-còn người trên tàu thì…”
“Bình tĩnh nào. Tôi tìm thấy vài ba cái xác hải tặc, nhưng hoàn toàn không có nô lệ nào cả.”
Kim Khánh Dạ cố tự trấn tĩnh lại, phân tích tình huống. Không có nô lệ, chỉ có xác cướp biển, cũng có nghĩa là, bọn thủy phỉ đã đụng độ và giao chiến với một con tàu khác. Bọn chúng thất bại thảm hai, các nữ nô được giải cứu, điểm cập bến gần nhất từ đây sẽ là…
“Lãnh Quốc. Ta đi Lãnh Quốc.” Khánh Dạ dõng dạc tuyên bố.
Khan nghe vậy, nghĩ ngay tới việc ở Lãnh Quốc là một quốc gia, có nhiều người, có thể hỏi dò tin tức, cũng hoan hỷ đồng ý đi theo.
Kuno thì ngáp dài. “Tôi không chắc nữa, sức kéo của tôi cũng khá cạn kiệt rồi. Tôi có ăn bớt mấy cái xác rồi nhưng vẫn mệt lắm. Tôi nghĩ là cần nghỉ ngơi một lát…”
Chợt, anh cảm nhận được gì đó, tóc dựng đứng cả lên. Anh thét lớn: “Behemoth! Behemoth ở hướng Bắc! Không cần nghỉ ngơi nữa, tôi sẽ đẩy thuyền tới Lãnh Quốc ngay!”
Khan đặt một tay lên vai anh, khẽ nói: “Tôi, giúp. Thủy mã, nhanh, khỏe.”
Chỉ một chốc sau, đồng tộc của Khan đã thắng cương thủy mã hết vào mũi thuyền, đồng loạt thúc cho chúng chạy. Kéo lê con tàu đồ sộ trên mặt nước lại nhẹ nhàng đến không ngờ đối với loài ngựa kỳ lạ này. Cộng thêm cả sức đẩy của Kuno, và động cơ linh lõi của con thuyền, nó lao vút đi với tốc độ cực cao.
Khánh Dạ nâng thanh gươm lên, nhìn chăm chăm vào con rồng trên đó. Hậu Long Đao - 3 chữ khắc trên vảy rồng. Chàng chĩa mũi gươm về hướng Bắc, thầm nhủ, bất kể thế nào, lần này phải tìm cho bằng được Lệ Vân.
0 Bình luận