Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 53

Chương 53

Chương 53: Sa mạc Ashir

Cát trải dài trăm dặm. Không có gió. Chỉ có ánh mặt trời oi bức thiêu đốt tấm thảm vàng trải dài vô tận. Nếu không phải dựa vào hệ thống tuyến đường 72 ốc đảo tạo thành vòng tròn lớn xung quanh sa mạc Ashir, thì nơi đây hẳn sẽ chẳng có lấy một bóng người.

 Thế nhưng tự nhiên lại kiên cường đến bất ngờ. Những lùm cây thạch thảo nhỏ, có màu hồng tím nổi bật lên hẳn so với khung cảnh hoang tàn. Xen lẫn vào đó là những thân cây sa mộc kỳ lạ - giống cây đặc trưng chỉ xuất hiện ở sa mạc Ashir, trong cây hoàn toàn không có nước. Loại thực vật này tồn tại trong điều kiện thông thường ở dạng chết, thế nhưng khi mưa xuống thì sẽ sống lại, nhanh chóng phát tán hạt giống rồi quay trở lại trạng thái “chết”. Thân cây mảnh khảnh, thon dài, hoàn toàn không có cành lá, mà trông giống như những cây cọc ai đóng xuống. Dân sa mạc bảo rằng những cây sa mộc này là do giáo mác của các chiến binh chết trận hóa thành.

“Thông thường nếu muốn qua khu vực này, cần thuê một nhóm hộ tống.” Burya nhồm nhoàm nhai miếng bánh khô khốc mua được từ khu chợ ở ốc đảo thứ nhất. “Cái sa mạc này nhan nhản toàn bọn cướp. Mọi người cứ tưởng tượng thế này đi, một bên kiếm ăn nhờ việc cướp, còn đám còn lại thì ngăn cản cướp, thoạt nghe thì mâu thuẫn với nhau, nhưng thực chất là song phương hợp tác.”

Nhân nghe mà như nuốt từng lời. Mối quan hệ hợp tác này mà cũng tồn tại sao? Đúng là chưa đi chưa biết thế giới rộng lớn chừng nào. Seikiren bắt đầu nhấm nháp miếng bánh mì thứ năm trong bữa trưa, vấn không hiểu lắm sự cộng sinh này,

“Hoặc là trả tiền cho họ để băng qua sa mạc, hoặc là băng qua sa mạc và phải trả tiền cho cướp. Chẳng khác nhau mấy, là hợp tác đôi bên có lợi.” Vĩnh giải thích cho Seikiren hiểu, ái ngại nhìn núi bánh mì mà cô vác trong giỏ đeo lưng.

“Nhân, cậu nhớ truyền thuyết về Ngũ Sắc Địa Ngục không?” Shamio hỏi, mân mê chòm râu.

“A, phải rồi… Đây chính là Hoàng Địa Ngục…”

“Nói vậy cũng không hẳn. Hoàng Địa Ngục có lẽ chỉ là khu vực trung tâm của sa mạc. Nếu chúng ta chỉ đi vòng qua nó, tức là men theo tuyến đường 72 ốc đảo, thì sẽ không đụng độ tử địa đó.”

Chrono mân mê từng nắm cát trong tay, để chúng chảy xuống, dường như đang mơ màng về chuyện gì đó. Đoạn gã đề xuất: “Không cần thuê hộ tống đâu mấy đứa, có ta đi cùng rồi mà.”

Cả nhóm lên đường, rời khỏi khu chợ ở ốc đảo thứ nhất. Họ không hề để ý tới vô số ánh mắt dõi theo sau lưng.

Ngày 5 tháng 2, cả nhóm đã vượt qua ốc đảo thứ mười. Chrono dường như mông lung suy nghĩ gì đó rất nhiều.

Ngày 10 tháng 2, cả nhóm vượt qua ốc đảo thứ hai mươi hai. Không hề có trở ngại gì. Con đường ngược lại còn tương đối dễ chịu, những ốc đảo nằm gần nhau tới mức gần như không có nỗi lo hết nước hay lương thực. Các ốc đảo tổ chức thành các khu chợ, có trồng trọt, có chăn nuôi, mỗi ốc đảo đều như một thị trấn nhỏ.

Ngày 15 tháng 2. Ốc đảo thứ ba mươi sáu đã mất hút sau lưng. Trở ngại đầu tiên cuối cùng cũng xuất hiện.

Một toán cướp. Hai mươi người. Một nửa là thủy và thổ linh sư hạ cấp. Ai nấy mặt mũi bặm trợn, hung hãn. Burya còn chưa kịp rút đao ra, thì Chrono đã hành động trước.

Cây giáo trên tay tên thủ lĩnh không hiểu sao lại biến mất. Một tên khác xông tới. Tức thì vũ khí của hắn cũng biến mất. Nhân kinh ngạc dõi theo Chrono chậm rãi bước về phía kẻ thù. Mọi thứ vũ khí tới gần hắn, không hiểu sao đều biến mất hoàn toàn.

Một kẻ tức tối không vì thế mà dừng lại, nhào tới đấm về phía gã thần đang đùa cợt với bọn chúng. Bốp. Nhanh quá, Vĩnh thậm chí không nhìn thấy Chrono di chuyển. Quả đấm đã sát mặt hắn, không hiểu sao lại chệch theo hướng khác, lại đấm trúng mặt tên thủ lĩnh.

Chrono bật cười mà đùa giỡn với bọn cướp. Bọn chúng cứ đấm cứ đá, không hiểu sao lại cứ đánh trúng đồng bọn. Sợ hãi trước sức mạnh quỷ dị này, chúng nhanh chúng bỏ chạy.

Burya lúc này đã tra lại thanh đao vào vỏ. Có vẻ như chuyến này không cần phải vận động nhiều lắm rồi. Vĩnh nhìn cách Chrono dễ dàng xử lý bọn cướp, nuốt nước bọt. Đi theo là đúng lắm rồi, nếu bỏ trốn thì anh dễ dàng bị xử ngay lập tức.

Kiếm Linh chợt xuất hiện bên cạnh Nhân, làm anh giật mình lẩm bẩm: “Sao lại hiện hình vậy? Lỡ họ nhìn thấy cô…”

“Họ không thấy được đâu.” Kiếm Linh nhếch mép cười ngạo mạn, chợt nét mặt lại chuyển sang thán phục: “Gã kia. Thần. Ta thấy được chiêu trò của hắn. Dường như hắn di chuyển rất nhanh, nhanh đến nỗi không ai nhận ra được. Hắn chạm vào binh khí rồi chúng biến mất. Ta cũng không hiểu…”

Chợt, Chrono quay ngoắt lại mà nhìn chằm chằm vào Kiếm Linh, làm cô nín thở đứng sững lại.

“Sao vậy chú Chrono?” Seikiren thấy lạ cũng quay đầu nhìn Lý Nhân mà chẳng hiểu gì cả.

“...Không có gì.” Nét mặt gã dịu đi, rồi mỉm cười, không còn nhìn Kiếm Linh nữa.

“H-hắn có thể nhìn thấy ta sao?” Kiếm Linh nói, giọng hơi run run. “Không… Hắn không thấy ta, chỉ là cảm nhận được thôi. Hừ, k-không phải ta sợ hắn đâu! Nếu có được cả Nghịch Thiên Kiếm thì hắn chẳng là gì so với chúng ta cả!”

“...Kiếm Linh, cô ổn chứ?”

“...” Sự tự tin của Kiếm Linh biến mất. “Cẩn thận với hắn đấy, chủ nhân. Không, phải cẩn thận với tất cả mọi người ở đây. Ta cảm thấy có chuyện chẳng lành sắp xảy ra…”

Nhân khẽ gật đầu. Mọi người lại tiếp tục hành trình. Kiếm Linh không tan biến nữa, mà giữ nguyên hình dạng luôn đi bên cạnh Nhân.

“Ghê gớm thật. Đám người này ta thấy có kẻ luôn nhắm mắt kia hình như còn mạnh hơn cả cái đội của Severnaya. Thằng kia, mày đem vũ khí chia lại cho băng của bọn cướp kia đi.”

“Vấn đề là chúng có tìm được lối vào thung lũng tử thần hay không…”

“Ta để ý thấy một điều, dường như chúng đang đi chệch hướng.” Tên chỉ huy lực lưỡng săm soi bản đồ. “Tuyến đường của chúng lệch so với thông thường rất nhiều. Chúng đã bỏ qua tổng cộng 8 ốc đảo, vừa rồi là cái thứ bốn mươi bốn rồi. Bây giờ chúng đã đi chệch hẳn khỏi tuyến đường chính, có lẽ nếu chúng ta bám theo, một hai ngày nữa sẽ tìm được thôi.” Hắn gấp tấm bản đồ lại rồi nheo mắt.

“Chia bọn nó ra đi. Tổng cộng có hai trăm thằng? Hai mươi thằng một nhóm, để bọn nó tự chọn ra thủ lĩnh. Vào trong đó, cứ tách ra mà vơ vét.”

“Phù… lạnh quá…” Seikiren rên rỉ. Nhân cũng không khỏi có chút rùng mình, buổi đêm ở sa mạc, lạnh đến thế này sao? Những ngày trước họ tá túc tại các quán trọ dưới lòng đất ở các ốc đảo, có đầy đủ hệ thống sưởi, nên không mấy để ý đến cái lạnh này.

“Ha ha, lần đầu mấy đứa vào sa mạc nên cũng phải. Những nơi khô, ít nước, độ ẩm trong không khí sẽ thấp, cũng tức là nhiệt độ được giữ lại trong không khí cũng thấp, lại còn nhiều gió, thế nên ban đêm sẽ lạnh” Chrono giải thích. Vĩnh nhìn nét mặt của gã mà không chắc là hắn biết thật hay là mới hỏi Cecilia nữa.

Kỳ lạ, họ đã đi cả một ngày rồi mà vẫn chưa tìm thấy ốc đảo tiếp theo. Lẽ nào họ đi lạc rồi? Burya đã bắt đầu hạ trại, Từ hành trang trên lưng, dựng lên ba túp lều nhỏ.

Vĩnh lấy ra vài hòn than từ túi đeo lưng - đã không còn cần dùng chúng để ngăn chặn dị bệnh phát tác, nhưng anh vẫn giữ thói quen mang giỏ than theo. Shamio lại lấy đàn ra để châm lửa bằng một khúc nhạc mang linh lực. Kiếm Linh chăm chú quan sát, khẽ nhíu mày.

Tới lúc đi ngủ, Chrono không vào lều mà ngồi ở ngoài trời lạnh, ngẩng đầu lên, mắt vẫn nhắm nghiền nhưng tựa như đang nhìn chín ngôi sao lấp lánh trên cao.

“Hơ… Lạ thật, đi lạc rồi.” Chrono kết luận. Rõ ràng là đi đúng theo tuyến đường, sao lại lạc được nhỉ? Nhận thấy sự lo lắng của cả nhóm, gã mỉm cười mà bảo: “Vẫn nhìn thấy mặt trời, vẫn biết được hướng Tây là hướng nào. Cứ thẳng tiến về hướng Tây thôi! Kiểu gì chẳng qua được Marrowland!”

Cả nhóm cứ đi mãi đi mãi. Seikiren cứ chốc chốc lại vốc một đụn cát lên thổi bụi mù bay theo gió. Shamio dường như không để tâm tới chuyện lạc đường, miệng cứ mãi ngân nga khúc ca nào đó, nhưng rõ ràng đang suy nghĩ mông lung. Vĩnh nhận thấy sự trầm ngâm khác thường này. Ông ấy biết gì chăng?

“Kia… Bão cát!” Burya quan sát gió cuốn bụi mù ở phía xa. Vừa lạc xong, giờ lại thêm thứ này. Trong bão cát, trời đất tối tăm mịt mù, không thể nhìn thấy mặt trời, thì coi như không còn cách nào để định hướng nữa. La bàn cũng không hoạt động trong cái sa mạc chết tiệt này.

“Hừm… Tệ thật. Cả nhóm đừng hoảng loạn, bám chặt vào nhau!” Chrono hô lớn, cố át đi âm thanh của cơn bão cát. Burya cắn răng, rút đao ra mà cắt hai đường sâu vào đùi, để máu chảy ứa ra từng dòng. Ngoài Chrono ra, không còn ai có thể đứng vững trong cơn bão cát này. Burya bèn chuyển hóa máu thành phong linh lực, tạo ra một lực đẩy tương đương với sức gió theo hướng ngược chiều, miễn cưỡng chống cự lại. Vĩnh, Nhân, và Shamio chỉ biết cố gắng sống chết bám chặt lấy hai người đứng vững.

Chợt họ mới để ý thấy Seikiren vẫn còn đứng vững bằng một cách nào đó. Một bản năng nào đó thúc đẩy cô đứng vững trong cơn cuồng phong, nâng cây búa chiến khổng lồ lên cao.

Ầm. Rung chấn lay động đất trời. Từ dưới lòng đất sừng sững trồi lên một bức tường kiên cố bằng đá, chống đỡ những cơn gió tàn khốc.

“S-seikiren! Con biết làm vậy từ khi nào?!” Shamio cố nói lớn để át đi tiếng gió rít. Chợt, ông cảm thấy rung chấn dưới chân càng ngày càng mạnh hơn. Cơn bão cát dường như cũng khốc liệt hơn.

Tiếng cát hát vang lên từ dưới chân như một bản nhạc cổ xưa bị gió đánh thức. Âm thanh trầm, kéo dài, tựa như tiếng đàn vọng lại từ lòng đất — êm dịu mà rùng rợn. Chẳng phải tiếng gió, cũng chẳng phải tiếng người, mà là một làn sóng âm khô khốc, lạo xạo, vang vọng như tiếng thở của sa mạc. Mỗi hạt cát trượt qua nhau, tạo nên một âm điệu vừa lạ lùng vừa mê hoặc, khiến Shamio có cảm giác như đang lắng nghe một bí mật được chôn giấu hàng ngàn năm. Thứ âm nhạc này… Không ổn!

Vụt. Một lỗ hổng lớn mở ra. Họ rơi.

“Ê, mày là thằng nào? Sao bọn tao chưa gặp bao giờ?”

“A, tôi là một lữ khách hứng thú với thung lũng tử thần thôi. Chẳng phải nhóm các anh ai muốn tham gia cũng được sao?”

“Cũng phải… Đúng là giờ có đủ bọn tạp nham. Bọn của tên tù trưởng Borac phương Tây hay đám cướp Kraer thì không nói làm gì, đằng này lại có đủ thứ ăn mày ăn xin rác rưởi cũng chui lủi vào đây. Làm sao bọn tao tin được mày không làm vướng chân bọn tao?”

Kẻ khoác áo chàng vẫn ngân nga giai điệu lạ, đoạn hắn xòe bàn tay ra, để lộ đồng xu bằng vàng. Hắn tung lên, rồi nhanh chóng chụp lại. Ngửa. Hắn nhếch miệng cười, đưa tay xuống hông, rút ra một khẩu súng hỏa mai. Cách. Hắn lên đạn, chĩa súng thẳng lên trời mà bóp cò. Đoàng.

Thủ lĩnh băng đảng đó nhìn hắn đầy ngờ vực. Nhìn lên thì ánh mặt trời chói chang lóa cả mắt. Hắn bắn cái gì vậy? Bắn chỉ thiên thôi sao? Mà hắn có súng! Loại vũ khí này mấy ai sở hữu đâu chứ?

“Ừm, vậy là mày có súng. Thôi vậy cũng coi như đủ điều kiện đi cùng rồi. Mày vào trong đó đừng bắn linh tinh như thế này là được.” Hắn dịu giọng, vỗ vai gã khoác áo choàng.

Bộp. Một con chim cắt rơi xuống. Viên đạn đã xuyên qua đầu nó. Tên côn đồ giật mình kinh ngạc. Không ngờ gã kia lại là một tay thiện xạ đến như vậy! Chưa kịp hoàn hồn…

Bộp. Một con chim nữa rơi xuống. Viên đạn không hiểu bằng cách nào, đã ghim trúng cả hai con chim trong cùng phát bắn đó.

“Phù…” Kẻ khoác áo choàng thổi vào làn khói đang bốc ra từ họng khẩu súng ngắn, rồi bỏ lại vào túi. “Hợp tác vui vẻ. Các anh có thể gọi tôi là Đăng.”

“Cecilia, cô nghe không? Có chút vấn đề…” Chrono trình bày lại sự việc cho cô nàng thủ thư. Họ đang ngồi nghỉ trên một đụn cát lớn. Xung quanh là những cây cột làm từ sa thạch, dường như là tàn tích của một kiến trúc nhân tạo.

“Hoàng Địa Ngục. Trúng số rồi, Chrono ạ…” Cecilia lẩm bẩm. Cô nhanh chóng kể cho gã nghe về truyền thuyết Ngũ Sắc Địa Ngục. Vĩnh, Seikiren và Burya nghe mà nuốt từng lời, còn Nhân và Shamio thì nhìn nhau lo lắng.

“Quy Hư chính là Lam Địa Ngục. Rừng của Xích Vương là Lục Địa Ngục. Bây giờ lại vô tình tìm thấy lối vào di tích Hoàng Địa Ngục…” Lòng tham của Cecilia đã trỗi dậy. “Hay là anh tranh thủ vài ngày đi tìm xem trong đó có gì hay không đi! Biết đâu có gì đó giúp ích?”

Chrono thở dài. Thôi thì cũng được, chiều ý ả một chút vậy. Dù sao anh cũng có hứng thú với những nơi được mệnh danh là địa ngục này. Vì Nova cũng đang bị giam cầm ở địa ngục mà…

“Vậy nhé mấy đứa! Chúng ta sẽ đi thám hiểm Hoàng Địa Ngục!” Chrono cười tươi thật tươi. Những người còn lại thì mặt tái hẳn đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!