Chương 11: Ngạ Lâu Quỷ
Rìa Đông Hoành Sơn Cốc
Cả ba ngồi trầm lặng. Shamio đã kể xong lai lịch. Lý Nhân ngồi hoài nghi. Lưu Vĩnh lẩm bẩm thì thầm với cậu bạn.
“Là thật. Ông ta nói thật.” Lưu Vĩnh khẳng định.
“Sao cậu chắc được?”
“Ơ hay, mới nãy cậu tin ông ta sái cổ rồi còn gì? Nói chung là chuyện ông ta kể nghe rất thật, chắc không phải bịa ra.”
“Vậy thì có thể tin ông ta được.”
Họ quay sang Shamio mà bảo ông có thể đi cùng.
“Đừng làm vướng chân là được.”
“Khà khà, không phải lo! Đừng coi thường lão già này.” Shamio mỉm cười “Ta sống ở nơi này được lâu vậy cũng là do có bản lĩnh đấy nhé.”
Ông ta chỉ tay về hướng Tây Nam “Nhà của lão ở hướng đó, nghỉ ngơi chút, trời sắp sáng rồi. Ánh mặt trời bừng lên ở phương Đông rực rỡ, thắp sáng chân trời như người thợ lão luyện nhuộm những đường vân uốn lượn họa tiết tia nắng lên những tấm vải gấm mượt mà…”
Khi bình minh ló rạng, những cơn gió ríu rít thổi qua những dãy núi bạt ngàn của Hoành Sơn Cốc, đưa thoang thoảng mùi hương cuối đông, chính cái hương của lá vàng mùa thu phân hủy và cỏ non đầu xuân chớm nảy mầm. Vật chết nhường chỗ cho vật sống, đó là cái tuần hoàn liên miên vô định của tự nhiên.
Sỏi đá rào rạt dưới chân. Mây trắng bay lững lờ trên đầu. Họ tản bộ dọc theo các vết nứt gãy hình thành khe vực trong hoạt động tạo sơn, men theo các triền núi đá dốc. Toàn bộ Hoành Sơn Cốc không hổ danh là ma trận lớn nhất tinh cầu, hàng trăm lối đi, hàng ngàn ngã rẽ đan xen chằng chịt xuất hiện. Thế nhưng với Shamio dẫn đường, họ chẳng hề đi lạc.
“Lão cần cảnh báo cho hai cậu trước. Ta quan sát ở vùng này được ba năm rồi, thường xuyên thấy rất nhiều quạ bay đi bay về. Cái lạ là chúng phân bố cách đều nhau, con này cách con kia đúng hai dặm, chắc chắn không phải hành vi lãnh địa bình thường của loài vật. Ta nghi là có người kiểm soát chúng, có lẽ là để giám sát động tĩnh, vì mỗi khi có quái thú hay địa chấn gì đó gây động tĩnh lớn thì ngay tắp lự có cả tá kéo đến bay quanh.”
“Vậy là con quạ lúc đầu? Nó giám sát bọn tôi sao?” Lý Nhân thắc mắc.
“Có vẻ là vậy. Lâu nay tôi ẩn mình kĩ mới thoát được sự giám sát của chúng, hôm qua để thu hút các cậu mà phải làm lộ vị trí. Không thể nói rõ bọn quá có ý định gì, đề phòng vẫn hơn. Quạ lượn tầng không, rồng rơi đồng trống…”
Vừa đi vừa nói, họ cứ đi mãi đi mãi đến tận nhá nhem tối.
“Cái Hoành Sơn Cốc này to khủng bố thật!” Lưu Vĩnh thốt lên than thở “Ôi cái tay nó nhức gì đâu! Còn xa nữa không vậy?”
“Mai sẽ tới. Ta nhớ ta dựng cái nhà ở đâu phía này thôi. Kìa, hướng kia có khói, chắc là nó đấy. Con bé nhà ta chắc giờ này đang nấu bữa tối.”
Một cột khói nghiêng nghiêng bốc lên ở phía xa, chỉ nhìn thôi mà đã thấy cái hơi ấm của bếp lửa bập bùng lách tách, cái dễ chịu của một ngôi nhà nhỏ giữa tiết trời dần chuyển lạnh.
Ngày hôm sau họ lại tiếp tục lên đường. Đi được nửa đường thì chợt cho khe nứt gần đó bỗng phát ra tiếng sáo xương lạnh lẽo trầm bổng, không khỏi làm họ rùng mình. Một bóng đen lao ra từ trong cái hốc mà tung móng vuốt về phía nhóm người. Lý Nhân phản ứng nhanh nhất, đưa kiếm lên chặn lại được, tuy vậy nhưng lực đạo quá mạnh làm kiếm văng ra khỏi tay ma bị hất lùi về phía sau, ngã vật ra.
Gầy như da bọc xương, thân cao hai trượng, mình người đầu hươu. Cái đầu hươu đó trông như một cái mặt nạ xương, có thể là từ một con vật xấu số nào đó bị xé xác và ăn hết sạch da thịt. Tay chân nó dài ngoẵng, lêu khêu móng vuốt sắc nhọn trên đôi bàn tay xương xẩu. Cái hàm răng lởm chởm nhọn hoắt như dao. Cái đuôi dài chỉ có đúng một chỏm lông.
Vừa rồi nó cào phải cây kiếm, xem ra vẻ đau đớn mà rít lên, tiếng rít của nó tựa như tiếng sáo léo lắt đầy dọa nạt.
“Ngạ Lâu Quỷ!” Shamio kêu lớn, quàng cây đàn lên trước ngực mà gảy. Gặp tiếng đàn, con quỷ như bị choáng vãng mà khựng lại, không tấn công tiếp.
Lưu Vĩnh bổ tới mà đấm móc và cái cằm xương xẩu của nó, làm quai hàm nó lệch đi, rồi thuận đà tung thêm một cước đạp vào ngực nó.
Trong lúc xoay người, cậu lờ mờ nhìn thấy, thứ gì đó trông như sóng âm giao động, phát ra từ cây Thương Huyền mà lan tỏa tới chỗ con quỷ. Bức sóng màu đỏ thẫm. Thứ sức mạnh ẩn chứa trong đó vô cùng quen thuộc với cậu. Linh lực.
Ngọn lửa cháy bùng lên, phun ra về phía con quỷ. Bộ lông nó bị bỏng rát, làm nó đau đớn tột cùng mà điên cuồng chạy trốn. Nhưng không kịp, lúc này Lý Nhân đã lấy lại được kiếm mà nhao lên, đâm thẳng vào lưng nó. Thế nhưng, đây lại là sai lầm lớn. Cậu đã quên quy tắc một trong số những quy tắc quan trọng nhất trong chiến trận đã được học: Không được dồn địch vào đường cùng hoàn toàn.
Khát vọng cầu sinh mãnh liệt bùng lên. Con quỷ xương vùng vẫy mà chộp được Lý Nhân, dự định kéo theo chết chung để lót đường hoàng tuyền. Nó há to cái mõm, hàm răng tanh tưởi cắn thẳng vào bả vai trái. Cú này nó cắn lệch, nhưng cú tiếp theo sẽ trúng đích. Nó lại há mồm ra lần nữa mà chuẩn bị ngoạm xuống đầu cậu ta.
Đúng lúc nguy cấp, Lưu Vĩnh tung cước vào phía sau đầu gối nó, làm nó ngã khụy xuống mà chậm mất một nhịp. Rồi một cây búa chiến lớn bổ thẳng vào đầu con quỷ từ phía trên, phá tan xương sọ nó mà làm nó chết tại chỗ. Một cô gái trẻ đã giáng cây búa khổng lồ đó ngay từ mỏm đá phía trên, căn chỉnh lực chuẩn xác để tiêu diệt con quỷ mà không làm Lý Nhân bị thương.
“Cha! Cha về rồi!” cô gái niềm nỏ kêu lên mà chạy về phía Shamio, cây búa bự chảng cả tạ mà cô ta xách nhẹ như không. Lại còn bộ âu phục của thiếu nữ thướt tha dịu dàng, sao mà tương phản quá đỗi!
Lưu Vĩnh đỡ được Lý Nhân dậy, ngây người ra nhìn cô gái, tuy trong lòng không có quả tim nhưng vẫn như cảm thấy như nó đang đập vang dội. Cái mặt trái xoan đó, mái tóc dài đen nhánh đó, khóe mắt đưa tình, như chứa đựng cả một mùa xuân tràn ngập ánh nắng. Cái giọng nói thánh thót, hơi ngọng mà rung nhẹ, sao nghe mà mát mẻ say đắm cõi lòng, nhẹ nhàng như chứa đựng dòng nước mùa thu được phủ tần sương mơ mang chút phong lưu. Bờ môi căng mọng như ô liu chín, đỏ thắm như lựu ngày thu hoạch.
Dứt khỏi ngẩn ngơ, Lưu Vĩnh xốc Lý Nhân lên vai mà đi theo hai cha con về ngôi nhà. Tới nơi, cậu ngay lập tức băng bó cho Lý Nhân mà luôn miệng quở trách.
“Số cậu hên đấy, chứ chơi ngu như vậy mười phần chết chín rồi. Sau này tự biết lượng sức đi, chứ nếu còn lần sau thì không ai cứu được đâu.”
“Biết rồi biết rồi. Tôi sơ xuất. Xin lỗi vì đã để cậu lo lắng.”
“Thôi, xin lỗi gì nữa, nằm dưỡng thương đi.”
Lưu Vĩnh lại quay qua hai cha con.
“Đây là Sekiren, con gái nuôi của lão. Vào nhà đi con, chuẩn bị đãi khách quý.”
“Vâng ạ, con xin vào trước.”
Nghe giọng nói thỏ thẻ đó, Lưu Vĩnh đờ đẫn mà không phản hồi được, để mặc cho hai cha con nói chuyện. Mãi một lúc mới định thần lại mà hỏi về cái giống gọi là Ngạ Lâu Quỷ kia.
“Con quỷ đó là một trong số các ác linh ở Hoành Sơn Cốc, trong dân gian kể là khi một nhóm người đi lạc mà ăn thịt lẫn nhau vì đói, dần sẽ hóa thành Ngạ Lâu Quỷ, dẫu có ăn bao nhiêu thịt thì vẫn luôn gầy trơ xương mà bị cơn đói hành hạ. Đó là theo truyền thuyết, còn căn nguyên thực sự thì không rõ.” Shamio ung dung giảng giải.
Về chiều, Sekiren và Shamio thết đãi đôi bạn một bữa thịt hươu nướng thịnh soạn. Tảng thịt quay trên ngọn lửa, mỡ chảy từng giọt xuống, đối với hai kẻ đói lả thì đúng là mỹ vị trần gian. Ăn xong, Shamio sắp xếp chỗ nghỉ đêm. Căng da bụng, trùng da mắt, họ ngủ thiếp đi.
Nửa đêm.
Lưu Vĩnh vươn vai tỉnh dậy, ngó sang Lý Nhân còn đang ngủ, rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Tiếng đàn vang lên trong tiếng gió heo hút. Lưu Vĩnh ngồi xuống bên cạnh Shamio.
“Mới gặp mấy ngày, cũng chẳng dễ gì tin tưởng nhau. Màn sương của hoài nghi đang bao bọc lấy lý trí cậu? Vậy thì để tôi thắp lên ngọn đèn đầu tiên. Trao đổi một chút đi. Cậu hỏi một câu, tôi hỏi một câu, ổn không?”
“Chốt. Ông là linh sư?”
“Không hẳn. Kỹ thuật hơi tương đồng với các linh sư, nhưng thay vì dùng máu làm vật dẫn thì dùng nhạc điệu, không có lõi hay linh huyết nên cậu không nhận ra được.”
Lưu Vĩnh gật gù, quả nhiên còn nhiều cách sử dụng linh lực khác mà không nhất thiết dùng máu để thi triển.
“Tới tôi hỏi. Cơ thể phàm trần làm bằng xác thịt, con tim chứa đựng sức mạnh của thần thánh làm bằng đồng. Cậu có lõi, có vẻ là linh sư. Cấp bậc của cậu là gì?”
“Phế phẩm. Cấy lõi cưỡng chế, bị phản phệ.” Lưu Vĩnh vỗ vỗ ngực bên trái “Thành ra chỉ còn cái quả tim vô dụng này, may vừa đủ sống.”
“Tiếp. Giải thích cách dùng nhạc điệu để triển khai linh lực đi.”
“Cũng đơn giản nếu cậu nắm bắt được nguyên lý của linh khí và linh lực. Thông thường linh sư dùng máu làm cầu nối để mượn sức mạnh của tinh linh, đấy là bởi các tinh linh rung động trước máu của con người. Tuy vậy, các tinh linh cũng rung động trước âm nhạc. Bởi các tinh linh cũng biết yêu, cũng biết rơi lệ, biết rung động trước vẻ đẹp của âm hưởng, chứ không nhất thiết phải bằng máu tanh trên chiến trường. Đối với cây đàn, dụng cụ tuyệt mỹ này, thứ công cụ để giao tiếp với thần linh, có thể tạo ra rung động âm thanh, đương nhiên sẽ không có cường độ hiệu quả bằng dùng máu, tuy vậy có tần số cao, thi triển nhanh, dùng được cả sáu loại linh hệ Lục Đạo.”
Shamio nói một mạch, chờ đợi Lưu Vĩnh suy ngầm rồi mới hỏi tiếp.
“Câu cuối. Ám thị khống chế của cậu, là thứ gì?”
“Năng lực bẩm sinh. Trong khi tôi đang nhìn thẳng vào mắt đối tượng, khi nói dối thì nhận thức của họ tự bẻ cong và nói thật. Có thể che dấu thông tin khi trả lời lảng tránh. Không rõ sao lại tồn tại ám thị này, nhưng tôi không bận tâm lắm vì nó khá hữu dụng.”
“Thú thật với cậu. Ám thị đó chỉ có người đã tìm hiểu sâu mới nhận ra được. Cảm giác khi bị khống chế đó giống như cả linh hồn bị giam cầm vậy, như thể nếu nói dối sẽ chết trong thống khổ ngay lập tức. Cậu sống với thứ năng lực đó, có lẽ chẳng thể bị lừa dối hay lợi dụng nhỉ? Vậy cớ sao lại hoài nghi, lại cẩn trọng với tất cả mọi người như thế?” Ông lão chất vấn, dừng một thoáng khi thấy ánh mắt của Vĩnh bỗng trở nên đờ đẫn, vô hồn.
Không thể bị lợi dụng ư? Không thể bị lừa dối ư? Làm gì có chuyện đó chứ… Loài chó được đồn đoán là có khả năng phân biệt người ngay kẻ gian, biết ai nói thật nói dối. Thế nhưng chúng có thể bị lừa dối không? Có chứ. Có bao nhiêu con chó hoang ngoài kia, bị bỏ rơi, bị bội ước, bởi những kẻ mà chúng từng coi là gia đình?
Tự nhìn lại mình, cũng chẳng khác một con chó hoang ghẻ lở mấy nhỉ? Những con chó ốm yếu, ngờ vực tất cả mọi thứ, nghi kỵ mọi thứ, lợi dụng tất cả mọi thứ để sinh tồn…
“Cậu sống trong bóng tối quá lâu, nên không còn tin tưởng vào ánh sáng chăng? Kể cả với cậu thanh niên Nhân đi cùng cậu kia, cậu cũng không tin tưởng hoàn toàn, dường như có thể lật mặt, bỏ rơi bất cứ lúc nào. Tôi mong rằng, tôi có thể thay đổi cậu, ”
Hỏi đáp đã xong. Shamio tiếp tục ngồi gảy đàn. Lưu Vĩnh cũng ngồi đó mà nhìn vào màn đêm thăm thẳm, không rõ suy tư điều gì.
0 Bình luận