Chương 36: Con rối
Samuel Panzram vùng dậy. Mọi thứ xung quanh tối đen. Mình chết rồi à?
“Đúng. Ngươi chết rồi.”
Samuel nhớ lại, lúc đó xảy ra nhanh quá, chỉ sau khoảnh khắc chạm mặt tên tù nhân đó, hắn đã gãy cổ ngay lập tức. Nghĩ lại, lòng hắn dâng lên nỗi sợ. Chẳng phải hắn là người được chọn sao? Sao có thể chết dễ dàng như thế này được?
“Ngươi muốn làm lại không?”
Làm lại? Làm lại gì cơ? Hắn thầm nghĩ, giọng nói trầm đục lạnh lẽo này lại là thứ gì nữa đây?
“Ta có thể cho ngươi trở lại, cho ngươi sức mạnh. Đổi lại, ngươi phải nghe lệnh ta.”
Trở lại dương gian… Nhưng phải nghe lệnh hắn à? Ta chẳng thích nghe lệnh ai bao giờ.
“Đừng lo. Ngươi có thể làm gì tùy thích. Chỉ vào lúc mấu chốt, ngươi giúp ta một số việc thôi. Giờ thì, ngươi có muốn chết không?”
“Ha, đương nhiên là không rồi! Ta muốn tự tay đấm chết tên kia!”
“Được. Vậy ta sẽ cho ngươi, quyền năng của cái chết…”
Samuel tỉnh dậy. Sao không gian xung quanh vẫn tối tăm? Hắn đẩy mạnh về phía trước, chợt cảm thấy một bức tường gỗ. Hắn đạp mạnh vào bức tường, làm nó bật tung ra. Đất và tuyết rơi lả tả, tấm gỗ bị vỡ nát. Quan tài, hắn đang ở trong một cái quan tài.
Hai người quản ngục đang vừa hút thuốc vừa thay phiên nhau xúc đất đắp lên mộ của hắn giật mình khi nhìn thấy gã leo lên khỏi mặt đất.
Ồ, ánh sáng ban ngày, trông thật rực rỡ làm sao! Hắn vung tay đấm vào mặt tên quản ngục gần nhất. Nắm đấm của gã hóa đá, thậm chí còn lớn và nhọn hơn những lần ẩu đả trước kia, đâm xoáy khoét thẳng vào đầu kẻ xấu số.
Người còn lại hoảng sợ nhìn đồng nghiệp bị đánh cho óc nát bét trên nền tuyết lạnh. Sợ sệt lùi lại khi gã bước tới. Bàn tay vạm vỡ đưa ra nắm lấy cổ hắn.
…
Thì ra là vậy. Đây là cách nuôi dưỡng thứ gọi là quyền năng của sự sống? Rất hợp với sở thích của ta. Chợt giọng nói đó lại vang lên: “Nhiệm vụ duy nhất hiện tại cho ngươi đó là ẩn nhẫn chờ đợi, giết người cũng được, nhưng nhiều quá sẽ thu hút sự chú ý. Ngươi nên dành thời gian để trở nên mạnh hơn, càng sa đọa, ngươi sẽ càng có nhiều quyền năng hơn.”
Lý Hồng Phước đích thân đi tới khu mồ mả để kiểm tra. Thật sự là vậy, Lý Huyền Thanh đã sống lại rồi. Ông nhìn hắn đầy căm phẫn.
“Lão già đội mồ sống dậy à? Muốn trả thù sao?”
“Không, ta đã gặp một vị thần. Ngài cho ta sự sống, đổi lại không được làm hại ngươi. Ngài muốn ta giúp ngươi truy sát bọn Lý Nhân.”
“Hể? Nếu ta từ chối?”
“Đâu thể từ chối, ngươi cũng muốn thanh kiếm đó mà. Hừ, không ngờ ta lại phải hợp tác với kẻ đã giết mình, lại còn là tên nghĩa tử bất hiếu nữa chứ! Nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà mà…”
“Đây là trò chơi quyền lực đấy ông già ạ. Nhưng gác bỏ được thù hằn thì tốt. Coi như thỏa tâm nguyện của ông. Nhưng sau khi đoạt kiếm, tự tay ta sẽ tiễn ông xuống mồ lần nữa.” Hồng Phước cười khinh bỉ. Lâu nay hắn ẩn nhẫn chờ đợi để làm điều gì cơ chứ? Che dấu thực lực trước mọi người, giờ hắn làm Tông Chủ rồi, còn sợ gì nữa?
“Rồi, rốt cuộc thần gì đó, ban cho lão sức mạnh gì?”
“Càng giết nhiều người, kiếm ý của ta càng sắc bén. Mỗi một oán hồn ta đoạt mạng, vong hồn dùng để nuôi dưỡng sự sống sẽ hóa thành thứ gọi là Tử Kiếm Ý, mạnh mẽ gấp chục gấp trăm lần Kiếm Ý thông thường.”
“Thú vị… Có lẽ cũng nên bắt đầu truy sát thôi.” Hồng Phước rút kiếm. Để xem, để xem Quán Đạo Kiếm Pháp trong truyền thuyết có thể phân cao thấp với Vô Ảnh Kiếm Pháp của ta sáng tạo ra không?
“Anh bắt đầu kiểm soát được con rối rồi. Của em thế nào?”
“Ưm… Từ khi mất nhẫn thì chúng thoát khỏi kiểm soát rồi. Phần lớn sẽ điên loạn cắn bừa mà chết thôi.”
“Vẫn phải cẩn thận. Chúng ta vẫn chưa biết được ai là kẻ mang nhẫn nên tuyệt đối không được lơ là cảnh giác.”
“Anh có nghĩ đó là…”
“Không. Bây giờ hắn còn chưa nắm bắt được sức mạnh của chính mình, kiếm pháp mới chỉ ở cấp thấp, nếu là người mang nhẫn thì đã bị nuốt chửng từ lâu rồi.”
“Lần trước, chính là hắn phong ấn con rối của em lại… Hừ, ức chết mất!”
“Thôi nào, có gì to tát đâu chứ? Nếu như nhân loại thế hệ mới sẽ mạnh mẽ hơn thì sao?”
“Thì hắn cũng sẽ mạnh hơn, cũng tức là…”
“Đó là chuyện tất yếu. Đó là tốt cho hắn, tốt cho chúng ta, tốt cho con người. Trong thế giới này, nhiệm vụ của chúng ta là vậy. Hắn sinh ra là để giết chúng ta.”
“Nhưng lần trước… Hắn đã… Không! Em không muốn hắn giết anh một lần nữa! Thật sự không có cách nào khác sao?”
“Cách khác? Làm gì còn cách nào khác chứ. Không có gì đáng để em khóc cả, anh hứa, dù anh có chết bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn sẽ tìm lại em…”
“Nói dối… Em đọc được suy nghĩ của anh mà! Anh sẽ bỏ rơi em nếu như… nếu như…”
“Nếu như em tìm được bình yên. Nếu em buông bỏ được thù hận với hắn. Em là bậc mẫu nghi của thiên hạ này, vậy thì lòng không nên mang oán giận với ai hết. Cũng như anh thôi, chỉ khi em chấp nhận, em mới có thể được giải thoát.”
“Hức… Em vẫn không hiểu… Tại sao anh vẫn còn muốn giúp hắn… Tên khốn Nhân chết tiệt, ta thề sẽ băm vằm ngươi thành từng mảnh!”
0 Bình luận