Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 35

Chương 35

Chương 35: Trùng phùng

“Chẳng phải anh Cimeis đây sao?” Kuno hào hứng hỏi, bơi với tốc độ nhanh chóng mặt dưới sông, rượt theo sau người kỵ sĩ cưỡi con ngựa ô.

“Ra là Kunopegos, may mà có anh hỗ trợ, không thì cũng khó xử lý Behemoth. Nhà vua đã trở lại, tới lúc gom lại thế lực cũ rồi. Mệnh lệnh là phải đào thải những kẻ đã phát điên. Anh có muốn theo tôi trở về trước không, hay là còn muốn đi đâu nữa?”

“Hừm… Tôi sẽ theo sau, để tôi tạm biệt vài người bạn cái đã.”

“Được, hẹn gặp anh sau. Tôi tin là Raum sẽ để lại một con quạ để chỉ đường cho anh.”

Việc dọn dẹp tốn cả ngày. Tổng cộng có khoảng mười người thương vong do cuộc tấn công. Nghe kể về khả năng hồi phục của Behemoth, Herald và Qina cũng nhắc tới con quỷ mà họ đã đánh bại lúc mới lên tàu. Sau khi báo cáo cho quốc trưởng, ông đã xác nhận lại thông tin từ Thư Viện. Con quái vật là Behemoth - Thực Vương, một trong một trăm linh tám tướng lĩnh Quỷ Đoàn, vốn đã bị phong ấn hàng ngàn năm trước. Ông khẳng định là tạm thời không cần phải lo về chuyện này.

Burya nghe Seikiren thuật lại chuyện đã xảy ra xong, thở dài ngao ngán: “Thằng cha ngồi đằng kia là Ivan de Noir, hình như là một trong số những hậu duệ cuối cùng của hoàng tộc. Ổng chẳng coi mạng người ra gì đâu, vốn là bị biệt giam trong trại, do gia nhập đội nên mới được thả ra.”

Nói về thằng khốn đó mà Burya tự thấy nhột. Ờ nhỉ, mình cũng là từ trong trại ra mà. Mình cũng có coi mạng người ra gì đâu? Không quan trọng, mình được nhận lệnh phải bảo toàn tính mạng người dân thì phải tuân theo, còn hắn thì là trái lệnh, có thể coi là giết người rồi.

“Ổng là cựu thành viên Creta, sau khi trở về từ nhiệm vụ cuối cùng, ổng lên cơn thần kinh, đánh chết mất mấy người nên mới bị giam lại. Không hiểu sao sau sáu bảy năm ngồi tù thì ổng tỉnh táo trở lại, đòi tham gia đội Delta.”

Bây giờ mới là phần khó nhằn. Rốt cuộc là thế lực nào đã đánh bại được Behemoth? Nhân sự Quạ của Thư Viện có giải thích rằng đồng đội cũ của anh ta, trực thuộc Quỷ Đoàn đã xử lý xác, còn người khống chế được Behemoth vẫn chưa rõ lai lịch. Nửa tiếng sau khi Thực Vương chết, Xuất hiện một đoàn 61 người, dẫn đầu hình như là một người Khái Thương tên là Kim Khánh Dạ và một người từ một địa danh gọi là “Đảo San Hô” tên là Khan.

Những người còn lại trong đoàn, một nửa là các nữ nô. Theo lời Kim Khánh Dạ giải thích, là anh ta và một người bạn tên là Kuno giải thoát được từ băng hải tặc Đông Cô ở Oyashima. Lúc này mới vỡ lẽ ra là có hai chuyến tàu buôn nô lệ của bọn cướp biển. Thủ tục nhập cư cũng tương tự như trước. Khan được cấp cho một căn phòng tương đối rộng trong Skyrfell để nghỉ qua đêm cùng đồng tộc, còn ngựa của họ thì được đưa xuống chuồng gia súc.

Kim Khánh Dạ hắt xì mấy cái, quay sang Burya: “T-thưa cô. Con tàu thứ nhất của bọn hải tặc là do nhóm của cô đánh bại? Một trong số các nữ nô trên tàu là người thân của tôi, tôi muốn tìm cô ấy. Cô ấy tên là Lệ Vân, có trong nhóm cô giải cứu được không?”

Burya trầm lặng một lúc, suy nghĩ không biết có nên tin anh ta không. Cuối cùng là dẫn anh ta tới khu vực định cư tạm thời.

Như nàng lấy hiếu làm trinh,

Bụi nào cho đục được mình ấy vay?

Mặt sao dày gió dạn sương,

Thân sao bướm chán ong chường bấy thân.

Gặp lại nàng Lệ Vân, Khánh Dạ chỉ còn có thể ngẫm được như vậy. Lưu lạc hơn chục năm, giờ đây gặp lại, dung nhan nàng vẫn còn mặn mà, nhưng tiều tụy đi ít nhiều. Còn đâu người thiếu nữ sắc sảo yêu kiều? Làn thu thủy nét xuân sơn, nay còn đâu?

Xa cách trùng phùng tình lang

Nhìn càng thêm tủi, nghĩ càng thêm đau.

Nhìn nàng, Kim Khánh Dạ chỉ đành ngửa mặt lên trời, rủa trách ông xanh so mà tàn nhẫn quá! Sao mà nhẫn tâm quá!

Hai người đâm ra ngượng ngùng. Cách tháng năm xa, sao mà có thể nói chuyện tự nhiên với nhau nữa? Khi mà nàng đã trải qua quá nhiều thương đau, còn chàng thì đã kết hôn. Trớ trêu làm sao! Chỉ mong sớm gặp lại, nhưng đã trùng phùng thì chẳng biết nói gì hơn.

Nàng cũng vậy, chỉ đứng lặng thinh. Dáng người gầy gò, mảnh mai run rẩy giữa nền tuyết. Chàng cởi bộ áo lông thú trao cho nàng. Gượng gạo. Không nói một lời, nhưng dường như cả hai đều hiểu. Chỉ nhìn vào mắt nhau mà như đã nói được rất nhiều chuyện. Mắt nàng ngấn lệ, giọt nước mắt long lanh như ngọc lăn dài, rơi xuống.

Như một con đập vỡ, hai hàng lệ cứ tuôn, không sao kìm lại được. Cuối cùng, Lệ Vân ôm chầm lấy Khánh Dạ, úp mặt vào vai chàng mà khóc trong tủi hờn, khóc như thể trách móc, nhưng không nói một lời nào. Chỉ có tiếng nấc khẽ khàng đều đặn, đôi vai run lên từng đợt theo tiếng nấc.

Khánh Dạ cũng ôm chầm lấy Lệ Vân, con tim nguội lạnh như bùng cháy lên. Thân thể lạnh buốt cũng như ấm trở lại. Chàng cũng cảm nhận được, Yuki đang trú ngụ trong mình cũng đang đỏ mặt trước cảnh tượng này, mà chàng cũng vậy.

“Về nhà thôi.” Mãi chàng mới nói được một câu. Chỉ vỏn vẹn ba chữ, nhưng là điều mà Lệ Vân đã mong chờ từ lâu.

Thế nhưng, nàng lắc đầu.

“V-vì sao?”

“Thiếp có một sứ mệnh. Sau khi hoàn tất sẽ trở về.”

“Sứ mệnh? Sứ mệnh gì mà lại quan trọng hơn gia đình nàng ở nhà?”

“Trong tay bọn buôn người, thiếp đã gieo mình xuống nước tự vẫn. Thế nhưng Quang Thánh đã rủ lòng từ bi, cứu thiếp. Từ ngày đó, thiếp theo đạo, học theo các giáo điều của ngài. Rồi bỗng dưng thiếp được phong danh hiệu Nhu Thánh Sứ, có trọng trách cứu nhân độ thế. Sứ mệnh là gì thiếp cũng chẳng rõ, chỉ biết là cần phải đi theo nhóm người này, sẽ liên quan đến hàng vạn sinh linh.”

Kim Khánh Dạ trầm tư không nói gì. Rồi chàng quỳ xuống, rút gươm ra cắm xuống đất, nắm lấy tay Lệ Vân mà thề: “Được. Ta nguyện đi theo nàng, xin hứa sẽ bảo vệ nàng khỏi mọi nguy hiểm, hứa sẽ giúp nàng hoàn thành sứ mệnh này, hứa sẽ đưa nàng về với cha mẹ bình an vô sự. Đường xa hiểm nhiều, bất kể thế nào cũng phải giữ gìn an toàn, cha mẹ và em nàng đang chờ tin ở nhà đấy.”

“Ưm… Đầu đuôi là thế này…”

“Hừm… Vậy là còn ba Thánh Sứ nữa? Dục Thánh Sứ, cũng đang ở đây, tức là ông ta sẽ sớm đến đây đúng không?”

“Có lẽ vậy, chờ đã nào, chị Burya đang làm gì vậy?”

Giờ đây họ mới để ý, Burya đã đi một khoảng xa. Tới gần mới thấy, cô đang cầm một con dao găm dao chiến với một người đàn ông trung niên râu ria rậm rạp.

Grigori thở dài ngao ngán, né tránh những cú đâm của Burya liên tục. Cứ thỉnh thoảng ông lại lấy từ trong túi ra một nhúm bột màu hồng phấn, thổi phù ra thành một làn khói.

Burya càng ngày càng loạng choạng, nhưng thế công vẫn nhanh nhẹn và sắc bén, không ngừng nghỉ một giây nào. Điều này là ông càng thêm kinh ngạc, lượng thuốc phiện này, đủ để hạ gục một con voi luôn rồi, sao cô ta còn tỉnh táo được cơ chứ?

Mãi một lúc sau, Burya vẫn chưa hề ngã gục, lại còn lẩm bẩm nói mớ, động tác dường như cũng nhanh hơn. Grigori chỉ đành đánh một đòn vào gáy ả, làm cô bất tỉnh ngã vật ra.

Kim Khánh Dạ thấy vậy toan rút gươm ra thì bị Lệ Vân cản lại. Lệ Vân nâng sợi dây chuyền lên mà hỏi:

“Ông là?”

“Grigori, hình như gọi là Dục Thánh Sứ.” Ông đáp lời, kéo cơ thể của Burya ra khỏi đống tuyết. “Cô là Nhu Thánh Sứ? Tôi cũng chẳng biết sao tôi lại bị kéo vào vụ này nữa, Quang Thánh là ai vậy?”

Seikiren đi khắp viện xá nhưng không thấy Lưu Vĩnh đâu, lẽ nào cậu ta chết rồi sao? Chợt Lý Nhân hớt hải chạy tới gọi với theo.

Phòng chế tác của Herald ngập tràn mùi gỗ và kim loại. Một mùi hương mộc mạc, thô sơ, nhưng lại phức tạp như thể được trộn lẫn bởi hàng trăm loại gỗ khác nhau. Tiếng bánh răng vang lên kin kít, tiếng hơi nước thở phì phò, tiếng ống phễu nâng lên hạ xuống đều đặn, tiếp thêm khí cho ngọn lửa đỏ rực góc lò.

“Than à? Vậy thì có thể thử cái này…”

Herald tiêm vào cánh tay hoại tử một dung dịch loãng màu đen sẫm mà lẩm bẩm: “Cái này cũng khá giống dầu hỏa, nhưng là than đá hóa lỏng. Điều chế thứ này hơi lằng nhằng nhưng không quá tốn kém.”

Hiệu quả xuất hiện tức thì, những mảng đen trên cánh tay ấy như co rút lại, không còn dấu hiệu lan rộng ra nữa. Lưu Vĩnh thờ phào một tiếng thỏa mãn: “Vầy có thể chữa được đúng không?”

“Không hẳn, nó đã ngăn chặn sự lây lan nhưng không hiệu quả mấy, việc loại bỏ toàn bộ sử dụng phương pháp này là không khả thi.” Herald suy tư đăm chiêu, chợt hỏi: “Cậu chưa từng thử phẫu thuật cưa bỏ à?”

“Đương nhiên là rồi chứ. Nhưng nó…” Lưu Vĩnh thoáng chần chừ. “Nó tự nối lại.”

Herald nhướng mày. Tự nối lại? Thứ bệnh gì mà quái lạ vậy chứ?! Anh kết luận: “Thứ này khả năng cao không phải là bệnh. Giống như một lời nguyền hơn.”

Vĩnh đột nhiên nhớ lại lời Grigori nói. Lời nguyền? Vậy thì giải quyết như thế nào?

“Thư Viện có nói gì đó về một vị gọi là Thần Y, nghe đâu có thể chữa bách bệnh, không cần phải khám khiếc gì hết mà chỉ cần biết bị từ bao giờ là chữa được, giải nguyền cũng làm được.” Herald vừa nói mà cũng vừa thấy khó tin, làm gì có vị tiên nhân nào giống như từ truyện cổ tích bước ra như thế?

“Tạm thời thì, tôi cũng muốn cho cậu thử thứ này…”

“Hả, đây là?!”

“Này, nhóc thật sự vẫn chẳng muốn nói chuyện với ai đấy à?” Qina ngồi xuống bên cạnh cậu bé có mái tóc xanh lục.

Cô bứt lấy một cọng bạc hà, bỏ vào miệng ngậm lấy đuôi cỏ, day day mút mút. “Bạc hà ngon đấy. Thứ này có đem theo để ăn vặt được không vậy? Kết hợp với cả cái mật gì đó nữa.”

Cậu nhóc không nói gì, đưa cho Qina một thanh lương khô đã được đóng gói trong giấy bọc. Cô bóc ra mà cắn thử, thấy vị the mát, như thể cả cổ họng được gột rửa vậy, lại thêm vị ngọt ngào dồi dào năng lượng. Hóa ra là cậu đã nghĩ tới việc này rồi.

“Ê ngon ghê á! Còn nhiều không? Sẽ mang theo bao nhiêu?”

Cậu giơ lên năm ngón tay. Qina thắc mắc: “Ồ, năm thanh à? Chắc phải ưu tiên cho đội trưởng và đội phó ăn, họ có thực lực cao nhất đội mà.”

Cậu khẽ lắc đầu, đính chính: “Năm mươi.”

Mắt Qina sáng bừng lên. Tận năm mươi! Nghĩ tới việc được gặm mấy thanh kẹo ngọt này là đã thấy sung sướng ngào ngạt trong miệng rồi! Nhưng câu nói tiếp theo của cậu lại càng làm cô sốc hơn.

“Mỗi người.”

Mỗi người? MỖI NGƯỜI NĂM MƯƠI THANH?! Qina ôm chầm lấy cậu nhóc mà không ngừng nịnh nọt: “Trời ơi quý hóa quá! Chị yêu em nhất trên đời luôn đó Lea! Ráng làm thêm mấy loại kẹo ngon ngon nữa cho chị ăn nha!”

Lea Flems lúng túng, cố đẩy Qina ra nhưng đã bị ôm cứng. Cậu đành thở dài mà lý nhí: “Em sẽ cố…”

Qina nằm vật ra bãi cỏ, mân mê những đọt cỏ xanh mướt, bất chấp mùa đông bên ngoài. Nhà kính Korolevsky được xây dựng bốn mươi lăm năm trước, khi nhà thực vật học gốc Britainnia, Lily Flems nghỉ hưu khỏi nhiệm kỳ của đội Alpha, được cấp cho một mảnh đất để xây dựng nhà kính. Mảnh đất đó vốn là khuôn viên của hoàng lâm ngự uyển của cựu quý tộc, nhưng đã bị bỏ hoang nhiều năm. Với sự giúp đỡ của Geldur Tinkerton, lồng kính đồ sộ này được dựng lên, nối với một nhánh suối của dòng Elivagar, chảy theo đường vòng cung qua mảnh đất, cấp nước quanh năm cho thực vật ở đây. Bất kể bên ngoài đang là mùa gì, bên trong sẽ vĩnh viễn là mùa xuân ấm áp và rực rỡ muôn hoa đua nở, bướm bay rập rờn.

Cánh bướm chao lượn tầng không

Khẽ vờn hoa cúc, hoa hồng, hoa lan

Bầy ong vằn đen mình vàng

Chăm chăm làm mật, chẳng màng trời mưa

Cứng cáp đứng vòm kính xưa

Không một kẽ hở, không mưa lọt vào

Bạch đàn với cả phi lao,

Lưa thưa lá liễu, lao xao lá đào

Lá đào phủ hồng đồi hoa

Bên hàng tuy líp như là lưu ly

Lan xanh từng nụ li ti

Bông vàng bông đỏ như thi nét màu

Vàng rực đồng hoa cỏ lau

Bụi bên huyết dụ như màu máu tươi

Hướng dương như nở nụ cười

Rồi lại nở rộ, hoa mười giờ cam

Thỏa kẻ làm vườn tham lam

Sặc sỡ trăm loại, đủ gam sắc màu

Tất cả những loại hoa đó, vậy mà chỉ là một phần tư của nhà kính này. Xa xa hơn, ở bên kia dòng suối, có đủ thứ tre trúc, gỗ xoan, gỗ sồi, được gom hết vào một thửa để lấy gỗ. Một góc khác lại là những giống cây lạ, cái nào cái nấy đều dị hợm, cái thân chi chít gai, lại có cái nhẵn bóng trơn tuồn tuột. Còn bãi cỏ mà họ đang nằm đây, là thửa trồng dược liệu.

Qina thiếp đi lúc nào chẳng hay, miệng vẫn nhai cọng cỏ bạc hà.

“Ơn giời cậu đây rồi.” Lý Nhân bước vào phòng, Seikiren và Shamio theo sau. “Cứ tưởng cậu chết mất xác rồi chứ, may thật.”

Herald đang ngồi bên chiếc bàn dài, các công cụ, đinh vít nằm lăn lóc khắp nơi. Gã đang cặm cụi chỉnh sửa thứ gì đó, vừa vặn chặt mấy con ốc mà vừa luôn miệng hỏi: “Như vầy đủ chặt chưa? Có cần nới lỏng ra không? Được rồi, thử cử động đi.”

Thấy các đồng bạn đi tới, Vĩnh mỉm cười vẫy vẫy tay trái. Cả cánh tay đã được lồng vào trong một lớp giáp kim loại, sáng lấp lánh. Một bộ khung hợp kim cố định bên ngoài cánh tay, với một số ống ép thủy lực ở đoạn nối khủy tay, làm chuyển động hơi chậm chạp hơn đôi chút. Nối từ cánh tay hoại tử của Vĩnh ra là những ống dẫn được bọc vải len chịu ẩm tốt, dẫn tới một hệ thống bình chứa ở phía sau vai.

“Được rồi, để tôi bật nó lên.” Herald lụi cụi ấn ấn vào hai bên bộ khung đó, khởi động bộ máy. “Là như thế này, các ống dẫn này sẽ hút phần máu độc của cậu ra khỏi cánh tay, đưa vào bình lọc ở phía sau, sau đó sẽ đưa trở lại vào cơ thể. Việc này sẽ hiệu quả hơn so với việc hun khói than, vì có thể dùng than lỏng để lọc trực tiếp vào máu.”

Đoạn, gã ấn ấn vào bình chứa ở vai Lưu Vĩnh, tức thì một tấm kim loại tách ra khỏi khung theo hướng nghiêng, bật ra một cái khay nhỏ. Anh đổ vào trong đó một hỗn hợp đặc sệt có mùi hăng hắc. “Cậu chỉ cần đổ thêm than lỏng vào mỗi tháng một lần, hệ điều tiết sẽ đảm bảo việc lọc máu ở mức tối đa hiệu suất.”

“Vĩnh, đây là…”

“À, anh Herald có ráp được thứ này cho tôi. Việc lây lan của thứ bệnh này ngày càng nhanh hơn, với hệ thống này có thể kéo dài sinh mạng tôi thêm ít nhiều. Mà sao mọi người đến tìm tôi vậy?”

“Tôi tưởng cậu có mệnh hệ gì…” Shamio nói giọng run run, “Tôi tuổi cao rồi, không chịu nổi mấy trò giả chết của cậu đâu. Nếu cậu mà đi mất thì ai giúp tôi trả món nợ máu với lũ ác ma đã phá hủy Địa Giới chứ?”

Lý Nhân thì lại gãi gãi tay, cười trừ: “Trận đánh vừa rồi, tôi vô dụng quá. Thật sự thì ban đầu hùng hồn tuyên bố là đi theo thể giúp đỡ cậu, vậy mà giờ chẳng nên tích sự gì.”

“Không sao, là do hoàn cảnh thôi. Tiềm năng cậu to lớn, chắc chắn sẽ có lúc phát huy.”

“C-cảm ơn anh đã giúp tôi lúc đó” Seikiren lí nhí cúi đầu.

“Vì việc gì cơ? Lúc nào?” Vĩnh ngẩn ra, lẽ nào là mình đã làm gì trong lúc mất nhận thức sao?

“Ờm… Lúc mà tôi bị dồn vào đường cùng, bỗng dưng thấy anh từ đâu nhảy ra đánh lạc hướng con quái vật đó, nên tôi mới còn cơ hội đứng đây” Seikiren lúng túng cười, những ngón tay không ngừng nhu động.

Vậy là gã thật sự đã chết thêm một lần nữa rồi. Sắc mặt chàng thanh niên sầm lại, nếu cứ tiếp tục lạm dụng như thế này, cuối cùng sẽ mất kiểm soát hoàn toàn. Phải cẩn trọng hơn.

“Đừng khách sáo. Dẫu sao cũng không phải tôi hạ được nó.” Lúc này, Vĩnh mới dấy lên nghi vấn: “Chờ đã, rốt cuộc là ai đã kết liễu nó?”

“Chúc mừng anh. Vậy là cuộc hành trình của anh kết thúc tại đây rồi.”

“Không hẳn. Cô ấy có việc cần phải tiếp tục đi về phương Tây, tôi sẽ đi theo bảo vệ nàng. Anh đây là… phải rời đi rồi sao?”

“Ừm. Quỷ Đoàn đang chờ tôi. Cảm ơn vì đã đưa tôi đi cùng, cũng nhờ ăn được con Ngư Tinh đó mà tôi mới có thể khôi phục lại thực lực, cũng nhờ vậy mà tìm và giải quyết được Thực Vương Behemoth. Cảm ơn anh, Khánh Dạ.” Kuno cúi đầu chào, trao cho anh một miếng vảy xanh ngọc, mà dặn rằng: “Lúc ở biển, nếu có nguy cấp, hãy bẻ gãy mảnh vảy này, sẽ được giải nguy.”

Nói xong, anh ta nhảy xuống dòng Elivagar, hóa thành một con cá ngựa mà bơi vụt đi. Để lại Kim Khánh Dạ đứng cầm tấm vảy, khẽ bọc nó lại trong vải rồi bỏ vào túi, bên cạnh lá bùa của nhà sư kỳ lạ.

Chợt, Lệ Vân nắm lấy tay anh, rút là bùa ra mà khẽ bảo: “Thứ này… Anh lấy từ một nhà sư? Khí tức này, ông ta là Uyên Thánh Sứ!”

Grigori chỉnh đốn lại bộ áo lông dày, hắng giọng bảo: “Có lẽ không cần chờ ông ta, tự bắt kịp được. Ta đi thôi. Để xem thuật điều khiển gấu của ta còn tác dụng không…”

Burya tỉnh lại giữa đồng tuyết trắng xóa, run lên cầm cập vì lạnh. Sao lúc đó, giao chiến với lão già kỳ quặc đó, hắn lại có thể phân thân ra làm hơn chục kẻ tấn công từ mọi hướng? Lại còn thi triển đủ phép thần thông linh diệu, khi thì trời đất nghiêng ngả, khi

 thì như đụng phải bức tường gạch.

Cô khịt khịt, da day mũi. Chợt tức tối chửi thầm. Ra là lưu hương gây ảo giác, sơ xuất quá rồi. Nếu như còn là ở Nhà Máy, chỉ cần sơ hở một chút như thế này thôi là có thể mất mạng rồi. Hừ hừ, từ giờ phải luôn đề phòng người lạ. Ủa mà chàng họ Kim đó đi đâu mất rồi?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!