Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 52

Chương 52

Chương 52: Hội quân

“Tin chuẩn không? Vậy là hắn thực sự ở đó.” Cecilia nghe Nhân thuật lại mà cười thích thú, dường như không thèm để tâm tới chuyện anh biết điều này từ đâu. “Kẻ mà cậu đang nói đến, chính là Xích Vương.”

“Xích Vương? Tôi nhớ là ở Nam Viễn Lục là vùng không người, đâu có vương quốc nào đâu? Sao lại có vị vương nào ở đó?” Vĩnh thắc mắc, từ hôm trước đến giờ vẫn cứ co co duỗi duỗi cánh tay trái như không tin là nó đã được chữa khỏi một cách dễ dàng như thế.

“Hắn từng làm vua. Ít nhất là sáu bảy ngàn năm trước rồi. Nơi đó từng có một vương quốc cổ.” Cecilia búng ngón tay tanh tách, chỉ Lý Nhân mà bảo: “Thanh Sư kể chuyện này cho ta đấy! Vương quốc đó có những chiến binh siêu việt, chỉ trong thời gian vài trăm năm mà phạm vi ảnh hưởng của họ đã lan rộng khắp cả Bắc lẫn Nam Viễn Lục, vượt ra ngoài biên giới sa mạc, thậm chí là đe dọa tới các cổ quốc thuộc Tây Quốc thời đó luôn ấy chứ!”

“Vương triều mạnh mẽ như vậy, sao lại diệt vong được? Hay họ mải đánh nhau quá nên quên ăn uống mà chết?” Seikiren hỏi, không thể tưởng tượng được sao một thế lực to lớn như thế có thể dễ dàng biến mất khỏi lịch sử.

“Ai mà biết được. Một ngày nọ đột nhiên nó diệt vong thôi.” Cecilia nhún vai “Lúc đó ta còn đang ngủ nên không biết về chuyện này. Nhưng ta nghi ngờ có liên quan gì đó đến Nghịch Thiên Kiếm. Giờ đây ngươi cũng cảm nhận được đúng không, Nhân? Tên vua đó, Xích Vương đó, còn sống, đang nắm giữ Nghịch Thiên Kiếm, và đang ngủ đâu đó trong khu rừng mà đội Delta đang muốn thám hiểm.”

“Trong rừng đó ngoài Xích Vương thì có gì nguy hiểm không?” Sei lo lắng “Có thú dữ? Gấu chăng? Bọn gấu ở đó có biết biến thành người không?”

“Nhóc đọc nhiều truyện cổ tích quá rồi đấy. Theo tên đội trưởng đội Delta báo cáo về thì ở đó có hươu. Rất nhiều hươu. Bọn nó như bị điên, xông vào húc người, rồi sau khi chết thì nổ banh xác.” Cecilia hào hứng, lúc lọi một mớ những cuộn giấy có hình vẽ hươu và mấy công thức kỳ lạ gì đó. “Ta cũng chưa biết làm sao bọn nó lại bị khùng như vậy, và tại sao tụi nó lại phát nổ. Vậy nên ta quyết phải tìm hiểu cho bằng được!”

“Tên Xích Vương kia… Rất nguy hiểm.” Nhân hơi dè chừng. “Rốt cuộc chỉ đội Delta và bọn tôi có đủ sức giành lấy Nghịch Thiên Kiếm không?”

“Đương nhiên là không rồi.” Cô thủ thư nói tỉnh bơ. “Nghĩ sao mà bọn nhóc các ngươi đủ sức đấu với một thánh cấp linh sư? Một thánh cấp, là đủ sức xóa sổ chục thượng cấp trong chốc lát.”

“Anh sẽ đi cùng mấy nhóc.” Đôi tay đeo găng trắng đặt lên vai Vĩnh, làm chàng giật mình hơi run rẩy. Chrono đã đứng phía sau họ với một nụ cười thật tươi. “Anh chỉ cần mấy đứa đi dò đường thôi. Nếu chỉ việc tiêu diệt Xích Vương thì đơn giản với anh rồi, nhưng mục tiêu của chúng ta là bắt sống. Hợp tác vui vẻ nhé!”

“Chú Chrono… ngoài chú ra thì còn ai đi không ạ?” Seikiren dường như vẫn chưa hết lo, kéo kéo gấu áo vest của gã.

“Chú? Chết tiệt, ta tưởng có mỗi con nhóc Cecilia Bắc gọi ta là chú thôi chứ!” Vẫn với đôi mắt nhắm ghiền, gã ra vẻ bất mãn, giả vờ phụng phịu một cách đùa cợt: “Bộ ta trông già tới mức đó à? Thôi thì cũng được, từ giờ mấy đứa cứ gọi ta là chú Chrono đi. Chậc, phải tích cực chăm sóc dung nhan hơn rồi.”

“Nhắc tới nhỏ Cecilia đó mới nhớ, Nhân, con bé cậu gặp lúc mới tới đây có nhờ tôi cái gì không?”

“Ờm… Kẹo…”

“Biết ngay mà. Hừ, mong là nó vẫn đánh răng trước khi ngủ…” Cecilia đưa ra chỉ thị gì đó trên ngọc bội truyền tin. “À, đây, các ngươi cũng lấy mỗi người một cái đi.” Cô ném ra cho họ vài viên ngọc nho nhỏ màu xanh lục xâu trên dây chuyền bạc. “Đây là thiết bị liên lạc cục bộ, đeo hết vào đi.”

Cả ba người nghe theo răm rắp, đeo vào cổ. Tức thì, họ cảm nhận ngọc rung lên, đưa tay lên chạm thử, thấy bề mặt trơn nhăn, có vài đường vân điêu khắc nhỏ nhưng gần như không làm bề mặt nhô lên hay lõm xuống. Chợt một luồng suy nghĩ ùa vào đâu cả ba.

“Mấy đứa nghe thấy ta nói không?”

“Cha!” Seikiren reo lên. “Cha ở trong viên đá này à?”

“Không, ngốc ạ. Thứ này cho phép các ngươi nói chuyện từ xa. Đám người đội Delta cũng có một bộ đá riêng để liên lạc. Đây, Vĩnh, ngươi cầm lấy thứ này luôn.” Cecilia vung tay, ném ra một thứ gì đó.

Vĩnh đưa tay ra nhanh chóng chụp lấy, thấy một cái nhẫn vàng hoàng kim, bên trên có nạm một viên hổ phách rực rỡ. Anh nhanh chóng đeo vào trong lúc Sei ngắm nghía chiếc nhẫn chăm chú.

“Thứ này để liên lạc giữa các nhóm. Hiện nay có sáu người giữ nhẫn trong mạng liên lạc này. Một là tên Eleazar, đội trưởng đội Delta. Hai là ả Burya mà các ngươi đã gặp rồi. Vĩnh giữ cái thứ ba. Nhẫn thứ tư và năm Chrono và ta giữ. Còn chiếc thứ sáu…”

Cửa kính vỡ toang. Kính vỡ rơi loảng xoảng xuống thảm. Một bóng người khoác áo choàng ướt sũng khom người trên tấm thảm. Trên lưng người đó là một vị trông giống nhà sư, mặc áo cà sa, đang run rẩy bàng hoàng. Cecilia thở dài mà úp mặt vào lòng bàn tay.

“Tên ngốc Mèo đen… Đừng có học theo tên khốn Chrono chứ! Chẳng lẽ mỗi tháng cửa sổ phải vỡ một lần mới được à?!”

Chrono cố gắng nhịn cười, búng tay. Những mảnh kính vỡ rơi khắp nơi bay ngược lên khung cửa sổ mà tự ghép lại.

“Xin thứ lỗi, Tổng Quản… Tôi lao hết đà nên…” Bóng người đã khom mình đứng dậy. Một chàng thanh niên trông khá bụi đời lẩm bẩm xin lỗi.

“Sao ướt sũng cả thế? Ngươi biết chạy trên mặt nước từ lúc nào vậy?” Cecilia không trách mắng nữa, thay vào đó lại giở giọng châm chọc.

“Dạ không, tại có húc phải vài bụi cây tuyết ở Severnaya…” Anh ta lí nhí thêm một chút rồi đẩy cửa sổ mở, thoăn thoắt leo ra rồi biến mất, để lại nhà sư kia vẫn không hết kinh ngạc.

“Đôi khi ta thấy cái Thư Viện này giống một cái nhà trẻ quá thể…”

Cecilia quay sang Chrono mà khẽ cười khúc khích. Đoạn lại quay sang nhà sư kia mà chào hỏi: “Chào buổi sáng. Ông là Gosuke, Uyên Thánh Sứ nhỉ? Chào mừng đến với Thư Viện của tôi. Tôi là Cecilia, chắc là vị thần tự kỷ nhà ông chưa nói gì về nhiệm vụ đâu nhỉ?”

“À vâng… Quang Thánh có truyền lệnh cho bần tăng đi tập hợp với các Thánh Sứ còn lại…”

“Cầm lấy thứ này, đeo vào.” Cecilia ném cho ông ta một chiếc nhẫn hoàng kim và một chiếc vòng cổ ngọc màu đỏ đậm. Đoạn, Chrono cũng dạy cho đám ba đứa cách dùng ngọc truyền tin.

“Cha, rốt cuộc là mấy người gọi là Thánh Sứ kia là sao?” Seikiren ôm chầm lấy Shamio, hình như hơi chặt, làm ông như bị nghẹt thở một lúc.

“Người của Quang Giáo… Năm trước cha đi Minh Đảo nhận lời tiên tri, có lẽ Quang Thánh cũng chú ý tới rồi.” Ông quay sang Lưu Vĩnh và Lý Nhân mà giải thích: “Hiện tại chúng ta theo chân ba thế lực, sẽ băng qua sa mạc Ashir, Bắc Viễn Lục, rồi vòng xuống phía Nam. Không thể đi bằng đường biển, sẽ gặp thủy lưu ngược chiều.”

“Thủy lưu ngược chiều?” Nhân nhìn phần đại dương màu xanh trên tấm bản đồ.

Vĩnh không hiểu sao sắc mặt rất khó coi, lấy tay phác vài đường vô hình lên Bích Ngọc Đại Thủy. “Thủy lưu Bích Ngọc Đại Thủy đi theo vành đai gần giống hình số tám. Từ điểm trung tâm nào đó, chảy theo hướng Tây Nam, tức Nam Vĩnh Lục, rồi cong theo lục địa, lên tới Tây Bắc, là miền duyên hải của Bắc Vĩnh Lục và sa mạc Ashir, lại vòng ngược lại trung tâm đó…”

“Sao cậu hiểu rõ quy tắc dòng chảy vậy? Tôi tưởng trước giờ cậu toàn ở mẫu quốc?” Nhân kinh ngạc nghe Vĩnh kể chi tiết hướng đi dòng chảy, tay chỉ ra từng điểm bẻ ngoặt trên bản đồ.

“Tôi… từng bơi rồi…”

“Hả?! Bơi trên dòng thủy lưu?!” Seikiren réo lên kinh ngạc. “Anh là người cá hay gì mà bơi nổi thế?!”

“Trở lại việc chính đi. Vậy là ba thế lực. Đội Delta, Thư Viện, Thánh Sứ. Chúng ta đi thành một nhóm hay sao, bác Shamio?”

“Không. Tách ra thành bốn nhóm. Đội Delta sẽ đi tiên phong. Họ sẽ tức tốc tới Nam Vĩnh Lục để khám phá khu vực rìa ngoài rừng… Lục Địa Ngục. Họ cần tạo đường lui và đảm bảo an toàn cho mấy trăm người đội trinh sát.”

Nhân vội kể cho Vĩnh và Sei về truyền thuyết Ngũ Sắc Địa Ngục. Đã trực tiếp trải qua điều kiện kinh hoàng ở vùng ven rìa Bạch Địa Ngục, hai người họ đều hiểu rõ lần này, đi sâu và Lục Địa Ngục, chắc chắn sẽ hung hiểm bội phần.

“Chúng ta sẽ đi sau nhóm họ khoảng cách vài chục dặm. Chị và Chrono sẽ đi cùng nhóm mấy đứa.” Tiếng nói của Burya vọng ra từ phía sau hàng ghế, làm cả nhóm quay đầu lại nhìn vào khu vườn. Nữ quân nhân đang duỗi mình tắm nắng một cách lười nhác trên một cành cây.

“Ừm. Có cả Chrono đi cùng, chắc chắn không mấy nguy hiểm.” Shamio mỉm cười hiền từ, với ông thì chẳng khác nào có bốn đứa con rồi. “Nhóm Quang Thánh sẽ đi phía sau. Đề phòng trường hợp xuất hiện truy binh giống như vụ việc với Kiếm Tông. Cecilia nói rằng có dự cảm không lành, không biết có bao nhiêu thế lực trong bóng tối đang truy vết chúng ta. Dù đông đến đâu, thực lực cao tới đâu, cũng không được lơ là cảnh giác đâu.”

Năm người im lặng nhìn nhau trong một quán ăn ở Britainia. Bốn trong số họ nhìn chằm chằm vào người đàn ông trẻ nhất. Anh ta thở dài rồi gọi món. Trái ngược với bàn ăn của họ, bảy cái bàn xung quanh, vô cùng huyên náo. Ba mươi sáu người trò chuyện xôn xao bằng thứ thổ ngữ lạ tai, ăn đủ thứ món ăn một cách đầy phấn khích.

Cách đó một quãng, lại có thêm hai bàn nữa, nhưng lại bàn luận rầm rì, ăn uống chậm rãi, tất thảy 13 người. Ai nấy đều đang mặc giáp nặng, vũ trang kiếm, thương, đao. Người to con nhất thì còn đang vác theo một cây đàn hạc to lớn trên lưng, một cô gái nhỏ người dè dặt ăn mà liên tục ngó sang cây đàn một cách lo lắng, dường như sợ cây đàn bị trầy xước.

“Thật sự chỉ mình tôi có tiền thôi sao…” Khánh Dạ bất lực gục xuống bàn. Lệ Vân áy náy xoa xoa lưng anh. Caerwyn mặc thiết giáp và Grigori cởi trần không nói gì, nhìn nhau, rồi nâng cốc rượu lên cụng rồi nốc. Gosuke ngồi một phía quan sát đầy bối rối, lại nhìn sang Khánh Dạ, không ngờ lại gặp lại anh ta ở đây.

Khan tới khoác vai Khánh Dạ. “Này, đừng ủ rũ thế. Trước đó tôi đi gặp Tổng Quản của Thư Viện, cô ấy giúp tôi học cách nói chuyện để các anh nghe được rồi. Cô ấy cũng cho bọn tôi kha khá tiền ăn, anh không cần trả hết đâu!”

Khánh Dạ nghe vậy mà vực dậy, nắm chặt tay Khan mà cảm ơn rối rít, thề thốt kết nghĩa huynh đệ đủ kiểu. Caerwyn nghe vậy, như sực nhớ ra điều gì. Anh gọi với sáng bàn của mười hai hiệp sĩ và cầm sư của mình mà hỏi: “Mọi người có mang theo thứ gì đáng tiền không?”

Tiếng bàn luận rôm rả vang lên, ai nấy đều lấy ra từ trong người đủ thứ, nào nhẫn, nào vòng tay vòng cổ, nào tượng thần đúc bằng vàng, nào lễ cụ gia truyền mạ bạc, khảm ngọc. Thậm chí Vedryon còn ném luôn ra huy ấn gia tộc Bedrydant, toàn bộ là một viên ngọc châu làm hoàn toàn bằng vàng ròng, nặng nửa cân, lấp lánh phản chiếu ánh đèn của quán ăn.

“Trong thành phố có nhiều tiệm cầm đồ, bán lấy lộ phí đi đường!” Caerwyn chỉ thị. “Khi nào về, chúng ta khai quật ngân khố bị vùi ở dưới đền lên, đi chuộc lại bảo vật!”

Khánh Dạ lúc này như người chết đuối vớ được cọc, cũng hoan hỉ mà nâng ly với Caerwyn và Grigori. Mấy người phục vụ bận rộn bưng bê hàng chục đĩa thức ăn các loại. Người chủ quán đứng bên quầy đếm tiền một cách thỏa mãn, nhưng cũng có chút e ngại với đám người ngoại quốc được vũ trang đến tận răng này.

“Mà này, áo của anh đâu?” Khánh Dạ hỏi Grigori, vẫn để ngực trần, nốc rượu không ngừng. Anh nhìn xuống thì thấy gã cũng không có quần, chỉ có một tấm vải rách rưới quấn quanh hông.

“Một ông già bị giết. Tôi đấm nhau với tên sát nhân.” Grigori đáp qua loa. Caerwyn nghe mà suy nghĩ trầm tư. “Là Đại Hiền Triết. Ông ta là bậc trí giả vĩ đại nhất của Demotheia. Ông ấy là người duy nhất có quyền được diện kiến nhà vua. Không có ông ta, chắc chắn Demotheia sẽ rơi vào đại loạn.”

“Tên đó có vẻ là người Severnaya.” Grigori tỉnh táo lạ thường, như thể lượng rượu khổng lồ ông vừa uống không hề có ảnh hưởng. “Hắn lải nhải gì đó là hắn thần tượng tôi. Hình như là một tên tâm thần giết người hàng loạt. Hắn… là thượng cấp thổ linh sư.”

“Anh đánh thắng được sao? Hắn chỉ đấm tay không thôi à?” Khánh Dạ nhíu mày.

“Cũng coi như là được. Hắn có một năng lực rất kỳ lạ, ngay khi bị thương, những vết thương của hắn sẽ tự động lành lại. Kết quả cuối cùng là tôi dồn hắn vào đường cùng, hắn tự bạo, chuyển hóa toàn bộ máu trong cơ thể thành thổ linh lực. Rồi…”

“Bùm!” Gã vung tay lên phụ họa. “Nguyên cái phố đó dính chưởng hết! Tôi cũng bị xiên cho lỗ chỗ, cơ thể thì hồi phục lại được, nhưng quần áo thì không. Tôi mặc tạm như thế này chạy bộ thẳng đến đây đấy!” Nói xong, hắn lại nốc rượu.

Caerwyn liếc nhìn Grigori. “Sinh linh?”

“Ừm, chuẩn đấy. Tôi có từ sáu bảy chục năm trước rồi. Cứ mỗi lần chết là hồi sinh lại. Rảnh quá nên tôi đi theo mọi người tham gia cuộc vui thôi, chứ bất tử mà cứ ở yên một chỗ thì sớm muộn gì cũng hóa điên.”

“Vậy năng lực của tên lạ mặt kia… Chắc chắn là vậy.” Caerwyn đem cuộc đối đầu của mình với Lý Huyền Thanh ra kể cho các Thánh Sứ còn lại.

“Hừm.” Gosuke ậm ừ. “Một thế lực bí ẩn ban phát cho kẻ ác năng lực bất tử. Nếu thế thì nói về sức mạnh cũng phải ngang với mức thần thánh. Bần tăng chu du chưa lâu, nhưng cũng biết chút về các dạng sống bất tử…”

Cả bàn chăm chú nghe nhà sư kể. “Có hai loại chính, là quỷ và ma. Quỷ… một chủng tộc lạ. Không ai biết rõ nguồn gốc của chúng, nhưng một số có lý trí, phần lớn thì điên loạn. Hầu hết có thể hóa dạng người, hoặc mang dạng người. Mỗi con đều có năng lực về thể chất riêng, nhưng điểm chung là có thể tái tạo lại cơ thể sau khi chết, quan niệm được chấp nhận là chúng mang sinh linh - tinh linh của sự sống. Còn ma, ma là các linh hồn vất vưởng sau khi chết, khi còn sống vẫn chưa thực hiện được ước nguyện nào đó mà mang theo thù hận, đau đớn mà không thể siêu thoát. Chúng không thể tồn tại quá lâu, phải liên tục bổ sung linh lực hoặc linh hồn của vật sống để tiếp tục tồn tại. Điểm đáng lưu ý chính là chúng có thể tự hồi phục thương tích liên tục.”

“Lang thang sau cái chết… Rất nhiều linh hồn phải chịu đựng kết cục đó, nhất là những nạn nhân của bất công xã hội và chiến trận… Cầu cho linh hồn của họ được siêu thoát.” Lệ Vân lẩm nhẩm cầu nguyện.

Caerwyn nhíu mày, các dữ kiện dần liên kết lại. “Ma… Lẽ nào bọn chúng là ma? Không giống lắm, có thể là một dạng sống nửa người nửa ma. Trước đó tôi dùng quang linh để thanh tẩy sự ô uế đó, chứng tỏ có thể tiêu diệt những kẻ này bằng sức mạnh của quang thánh. Đây là lý do chúng ta cần đi bọc hậu bảo vệ Thiên Tử…”

“Con đường sắp tới, cần phải hợp tác rồi. Chúng tôi trông cậy nhiều vào các hiệp sĩ của anh, Caerwyn Pendrath, Ngạo Thánh Sứ.” Gosuke đưa bàn tay ra.

Đại Hiệp Sĩ bắt tay ông nhưng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. “Tôi tin tưởng ông có thể dẫn dắt mọi người, Uyên Thánh Sứ. Thế nhưng, tôi vẫn sẽ hoạt động cùng các hiệp sĩ của tôi như một nhóm hoạt động độc lập. Không phải tôi nghi ngờ khả năng của ông, mà đơn giản là chúng tôi không muốn bị kiểm soát, và sẽ hiệu quả hơn nếu chúng tôi được tự do hành động.”

“Vâng, bần tăng đã nghe Quang Thánh căn dặn rồi. Ngài vốn không phải người theo đạo, vậy mà vẫn quyết định đi cùng chúng tôi, bần tăng rất lấy làm vinh hạnh” Ông mỉm cười hiền từ. “Theo lời Quang Thánh, loài mãnh thú cao ngạo mạnh mẽ nhất là khi được tự do tung hoành xưng bá trên cao nguyên, chứ không phải bị trói buộc bởi xiềng xích.”

Caerwyn nghe xong, nét mặt dãn ra, khẽ gật đầu.

Cả nhóm 64 người cứ như vậy mà nhậu nhẹt đến khuya.

“Heeeeeeeraalld!!!” Qina hét toáng lên. “Cẩn thận!”

Ầm. Cả hai lăn ra sõng soài trên mặt cát. Debra bật cười, cũng nằm lăn ra cát, Ivan cũng không nhịn được mà cười gằn giọng. Hayan ngồi gần đó, không nói gì, cũng chẳng biểu lộ điều gì.

“Chết tiệt… lưng tôi…” Herald nhăn nhó xoa xoa vai, mặt anh đã lấm lem cát. “Tại sao mọi người trượt xuống đều không sao, tới cô thì lại húc trúng tôi vậy?!”

“T-tại tự dưng cái ván trượt đi chệch hướng chứ bộ!” Qina phụng phịu.

Lea đưa cho mỗi người họ một thanh dinh dưỡng, rồi bắt đầu đi gom những bụi thạch thảo đã chết khô về cho Herald nhóm lửa. Ivan đã bắt đầu dùng chùy của mình mà đập nát vài cây xương rồng ra, bỏ hết bã vào xô của Lea. Theo lời cậu nhóc, phần nước trong loại xương rồng này nếu lọc và đun sôi thì có thể uống được. Debra ngồi ghi chép lại nhật trình hôm đó của họ, còn Qina thì mải mê nằm lăn lộn mà ngắm nghía mấy con bọ nhỏ xíu sống dưới lớp cát.

“Anh Hayan, anh đang làm gì vậy?” Qina ngó sang gã đàn ông gầy gò đang nằm dài trên cát với khẩu súng.

“Sao đang ở giữa sa mạc mà anh vẫn trùm kín mít vậy?” Thấy gã không trả lời, Qina quyết tâm đào được một câu trả lời từ miệng hắn.

Hắn vẫn không nói gì, đôi mắt xanh nheo lại, chăm chú nhìn thứ gì đó ở phía xa. Qina và Lea cũng dõi mắt nhìn theo. Chẳng thấy gì cả. Qina tinh mắt hơn chút, cố gắng tập trung nhìn về phía đường chân trời. Chẳng có gì hết, ngoài một lớp bụi cát mỏng bốc lên trong ánh nắng vẫn còn gay gắt của hoàng hôn.

Chợt, gã đứng dậy mà tiến về phía Lea. Bấy giờ hắn mới cất tiếng bằng giọng khàn khàn, cụt ngủn: “Lea… Trồng cho tôi một cây.”

Cậu bé không thắc mắc nhiều lắm, chỉ lấy ra một hạt giống nhỏ rồi gieo xuống cát. Chỉ có 10 hạt, ban đầu cậu nghĩ rằng những hạt cây mọc trên cát này sẽ không hữu dụng lắm, nhưng có vẻ có thể dùng được rồi. Cậu lại lấy ra một cái bình nhỏ, dường như là máu, nhỏ một giọt vào chỗ vừa gieo, rồi bước lùi lại. Ivan đứng gần đó quan sát, khịt khịt mũi - đó là máu của con quỷ to đùng đoàng tấn công Skyrfell tháng trước.

Tức thì, từ dưới cát trồi lên một mầm cây khô khốc. Cây vươn lên độ chục mét, những tán cây tỏa ra bốn phía, sum xuê lá. Thế nhưng chỉ trong chốc lát, những tán lá đó đều héo tàn mà rụng lả tả, giòn rụm mà tan rã, chỉ còn để lại thân cây to lớn trơ trọi, dường như cũng đã chết.

Đúng như dự đoán. Dùng máu quỷ, máu chứa sinh linh để thúc đẩy sinh trưởng thực vật, cũng sẽ gây ra cái chết cho chúng. Lea nhìn thân cây cằn cỗi, lòng không khỏi có chút tiếc nuối. Bị ép buộc quá mức, bị thúc đẩy quá mức, cuối cùng là chết thôi.

Hayan nhìn lên những cành cây một lúc, đoạn gã bật nhảy, nhẹ nhàng bám lấy chạc thấp nhất, vận lực đu người lên chạc thứ hai. Thoăn thoắt, hắn đã leo được đến ngọn cây.

Hắn hít sâu, khụy chân xuống đứng cân bằng trên một cành cây, nâng súng lên. Hayan lại nheo mắt, các đầu ngón tay chụm lại, xòe ra thì đã xuất hiện một mảnh băng thon dài, bên trong còn có sắc đỏ của máu. Cạch. Viên đạn được lèn vào nòng súng.

Herald đã nhóm lửa xong, cũng ngước lên chạc cây dõi theo từng cử động của Hayan. Khẩu súng đó… Thô sơ, nhỏ gọn, không có lấy một chút trang trí thừa thãi nào, chỉ ngoại trừ trên thân súng, có khắc hai ký tự G.T, là tên của người nghệ nhân chế tác.

Súng đã có mặt trong binh chủng quân đội Severnaya được khoảng ba mươi năm, trong khi sự tồn tại của súng có lẽ xuất hiện trên thế giới được năm thập kỷ. Một nhóm nhỏ quân đội được trang bị súng hỏa mai, có thể nã được năm đến bảy phát đạn trước khi hỏng. Nhưng riêng thứ mà Hayan đang cầm, kiệt tác của Geldur Tinkerton, là uy lực nhất, bền nhất.

Herald nhớ tới ngày được kết nạp vào đội, khi mà Eleazar giao lại cho anh phòng chế tạo của ông nội. Khẩu súng đó, Xạ Huyết Tiễn được ông chế tạo dựa trên lý thuyết về máu nén linh lực. Thế nhưng việc tạo ra được đạn cho khẩu súng đó là quá phức tạp, tuy có sức công phá lớn nhưng không đáng với công sức bỏ ra. Chỉ riêng việc nghiên cứu tạo ra sản phẩm mẫu, đã tiêu tốn đến năm lít máu linh sư. Đã thế viên đạn tạo ra lại không có sức sát thương mấy, còn có tính bất ổn, có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Thế là dự án đành phải gác lại.

Sau khi tìm được những tài liệu đó, thành quả của Herald chính là bộc phá linh lõi. Tận dụng sự bất ổn của đạn để tạo ra một vụ nổ sẽ có tầm ảnh hưởng lớn hơn, kết hợp với một bộ kích nổ từ xa vận dụng cảm ứng linh lực, trở thành thứ vũ khí, cạm bẫy, hành trang mà anh luôn mang theo bên mình.

Cạch. Rắc. Nòng súng giật nhẹ, Hayan cũng vì thế mà mất thăng bằng, choài người đu xuống từ trên cây. Herald biết là đã xong, bèn hỏi: “Thứ gì vậy?”

Hayan lạnh lùng đáp lại: “Rắn. Bò về phía chúng ta.” Đoạn, hắn lại ngồi xuống nền cát, dường như không muốn trả lời thêm câu hỏi nào nữa.

Herald nhận lấy khẩu súng của Hayan mà tra dầu bôi trơn. Vấn đề về đạn dược, chỉ có mình tay bắn tỉa này là xử lý được. Giải pháp nằm trong lòng bàn tay hắn - hắn có thể tự tạo ra đạn bằng máu của chính mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, hắn chính là một trong số các linh sư có khả năng thao túng linh lực cao nhất, và chắc chắn cũng là hàn linh sư mạnh nhất thế giới!

“Herald, rốt cuộc là gã tự kỷ đó bắn cái gì vậy?” Qina dường như không chịu nổi sự tò mò nữa mà quay sang hỏi Herald.

“Anh ấy bảo là một con rắn đang bò về phía chúng ta. Mà lạ thật, chỉ là một con rắn thôi mà sao anh ta lại bắn nhỉ?”

Hộc… hộc… Một gã vạm vỡ cầm đao cong thở hồng hộc. Một cánh tay của hắn đã gãy. Bên cạnh là một nửa cái xác người bê bết máu. Cách đó một quãng là vài người cũng cầm binh khí đang chậm rãi rút lui. Ai nấy đều đang trong cơn tuyệt vọng, không ngờ chuyến này lại vô tình bước vào lãnh địa của bọn rồng đất.

Không có lấy một tiếng động, mặt đất dưới chân tên thủ lĩnh mở tung ra, một rung chấn khổng lồ làm tất cả mọi người lảo đảo. Một cú huých, và hắn bị đánh văng lên không trung.

Cát bay mù lên. Một con rồng đất thân dài chục mét, trông như con giun, không có mắt, chỉ có một cái miệng xòe ra như hoa xương rồng chơm chởm răng nhọn, phóng thẳng lên trời từ dưới lớp cát. Tay thủ lĩnh cũng vậy mà chấp nhận số phận. Hắn đã chấp nhận làm vật hi sinh để những người khác rút lui rồi. Đây là hang ổ của bọn rồng, cảm ứng săn mồi bằng rung động trên cát, nếu cả đám ồ ạt bỏ chạy thì sẽ chỉ thu hút thêm rồng đất tới đánh chén mà thôi. Chỉ có cách thí vài mạng người để những kẻ còn lại chậm rãi lùi ra xa. Bông hoa tử thần nở rộ sẵn sàng đón lấy con mồi đang rơi xuống…

Chẳng hiểu sao, cái miệng đó lại cắn lệch, khiến gã ngã xuống cát đau điếng. Ầm. Con rồng đất gục xuống, dãy dụa liên hồi, máu túa ra từ mang. Gã vội hét lớn với mọi người: “Chạy! Con này giãy chết, chắc chắn nhiều con khác sẽ kéo đến!”

Cả đám người chạy thục mạng ra khỏi lãnh thổ của bọn rồng đất, cảm nhận được hàng chục rung chấn khác nhau dưới chân. Ngoái đầu nhìn lại, chính là cảnh tượng hàng chục con rồng cùng chia nhau cắn xé kẻ săn mồi xấu xố đang vùng vẫy vô vọng.

“Thật mà! Lúc đó tao thấy một tia sáng xẹt qua đầu nó! Trúng ngay mang! Là thần thánh phương nào giúp chúng ta rồi!”

“Mày sảng rồi à? Giữa cái chốn chết tiệt này đào đâu ra thần thánh mà rảnh hơi đi cứu chúng ta?”

“Tụi mày im hết.” Tên thủ lĩnh lên giọng. “Không bàn cãi nữa! Sống được là tốt lắm rồi! Thằng nào giữ bản đồ đánh dấu lại khu đó đi! Mẹ kiếp, lãnh thổ của bọn quái vật ngày càng mở rộng…”

“Tụi mày nghe tin gì chưa? Eruophe tháng vừa rồi loạn lắm!”

“Loạn là loạn thế nào? Quan trọng là có mối làm ăn không? Tao sắp hết tiền uống bia rồi.”

“Này nhé, mấy hôm trước bọn đánh thuê ở phía đông có loan ra nhiều tin sốt dẻo lắm! Nào là Đại Hiền Triết Demotheia bị ám sát, Đền Soluna bị hủy, bọn hiệp sĩ đi về hướng Tây. Còn nữa, hôm đầu tuần, bọn thương nhân ở biên giới sa mạc có bán vài bình nước cho một đám người, tọc mạch một hồi thì phát hiện ra là binh đặc nhiệm Severnaya!”

“Đều tiến về cái chỗ khốn nạn này hay sao? Cái xứ toàn cát là cát này thì có gì cho bọn nó kiếm chứ? Hay là muốn sang Marrowland?”

“Marrowland? Cái chốn toàn thổ dân đó, vào đó có gì chứ? Trong khi đó, cái chỗ này, cái chỗ mà chúng ta gọi là địa ngục này, lại có kho tàng. Mày đã bao giờ nghe nói tới thung lũng tử thần chưa?”

“Cái đó là chuyện kể để hù bọn con nít thôi mà! Bộ mày tin thật à?”

“Vậy mà mới tháng trước có thằng tìm được tận nơi rồi đấy. Mẹ nó chứ thằng đó số hưởng thật! Hắn bước được tới lối vào rồi chôm được một viên đá vàng vàng, bán được bộn tiền!”

“Dễ dàng vậy sao? Sao không tập hợp mấy chục thằng-”

“Dễ chết. Bọn nó đi năm chục mạng mà về được có một, vậy là dễ lắm nhỉ? Tao chưa muốn đi vứt xác vào cái biển cát đó đâu. Đám người sắp tới, có vẻ khá mạnh, nếu bọn nó tìm được đường tới thung lũng tử thần, thì chúng ta bám sát theo sau. Nhóm bọn tao tập hợp được cỡ trăm thằng rồi, mày cũng đi loan tin đi.”

Ngồi trong mộc góc quán nhậu, gác chân lên bàn, là một thanh niên trẻ, trông như người Khái Thương, có lẽ khoảng 21-22 tuổi, đang mân mê một đồng xu vàng. Bộ áo choàng trùm đầu lộ ra phần tóc mái đen, có lẫn vài phần bạc. Đoạn hắn tung đồng xu lên, huýt sáo một giai điệu nào đó, chụp lấy. Rồi hắn xòe lòng bàn tay rồi liếc nhìn đồng vàng.

Ngửa. Hắn bật cười đắc thắng. Đi tham gia cuộc vui này thôi! Hắn ngay lập tức đứng dậy, trả tiền rồi rời khỏi quán.

Quan sát từ một góc tối khác của quán, là một cô gái gầy gò mảnh khảnh, khoác áo choàng đen. Ả đeo một cái khăn bịt mắt, tóc dài màu bạch kim, làn da nhợt nhạt. Ả tiến về phía hai kẻ đang trò chuyện.

Soạt. Hai tay ả nhẹ nhàng vung lên rồi vụt mạnh xuống. Tách. Rầm. Cái bàn trước mắt và hai tên kia chỉ còn lại là một đống gỗ và từng tảng thịt được cắt vuông vắn.

Mọi thứ tức thì rơi vào hỗn loạn. Những kẻ có vũ trang trong quán thấy ả làm càn thì lăm le xông tới, vung đao múa thương.

Soạt. Vũ khí bằng sắt thép đều bị cắt thành từng mảnh, rơi loảng xoảng xuống đất. Soạt. Ả lại vung tay lên. Một nửa những kẻ trong quán biến thành thịt băm. Soạt, bàn tay tử thần vung theo hướng ngược lại. Chục người còn sống trong quán đột nhiên đều gục xuống, mà khôn

g hề bị thương, thoáng chốc đều đứng dậy mà rời khỏi quán một cách trật tự.

Người chủ quán ngồi ở quầy rượu nhìn cảnh quán rượu của mình bị phá tan hoang, thở dài. “Mẹ kiếp…”

Kẻ mặc áo choàng dường như không chú ý tới ông ta, cứ vậy mà bước ra khỏi quán.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!