Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 28

Chương 28

Chương 28: Ngự Thủy, Trị Ngư

Bắc Oyashima.

Bến tàu nhộn nhịp đông đúc. Nhưng chớ tưởng lầm, đây không phải nơi trao đổi hàng hóa thông thường, những thứ được bán ở đây, đáng giá hơn rất nhiều.

Kuno ngồi ngao ngán giữa bộn bề hàng hóa. Cơ man tràn lan, thí dụ là minh châu mò từ Vực Xoáy, long lanh sáng ngời nếu để lộ ra ánh sáng, chỉ miễn cưỡng phủ tạm một tấm bạt lên. Đương nhiên không phải hàng thật, hàng tốt, Kuno cũng biết rõ, nhưng được trả tiền để trông hàng thì thắc mắc làm gì?

Xếp thành đống ở một góc kia lại là một đống quả màu xanh xanh vàng vàng, xù xì gai góc, tỏa ra một thứ mùi đặc trưng mà người thì bảo là thơm, người thì bảo là mùi như bãi nôn, chỉ đành bịt mũi làm ngơ mỗi khi đi ngang qua một cái sạp có bán. Thứ trái hiếm này nghe đâu là thu hoạch ở miền Nam Khái Thương, đã có lần Kuno ăn qua rồi, bên ngoài thô ráp như vậy nhưng bên trong lại bùi bùi beo béo, ngọt lịm như bơ sữa, cho vào miệng là tan ra ngay.

Một góc khác, lại có mấy món thanh đầu vớt từ tàu đắm. Việc trục vớt không phải do hải tặc vùng này, mà là các thương thuyền tham lam muốn vơ vét đồ chìm, đỗ lại quá lâu ở một chỗ nên bị phát hiện, tấn công, và đương nhiên là cướp sạch mấy thứ đã vớt được. Riêng kiện hàng này là của một cái tàu từ Britainnia, nghe đồn trong vùng biển này có nhiều kho báu cổ nên mới tới thử vận may. Kết quả là đụng phải băng hải tặc Nam Kình.

Hải tặc vùng này chia làm bốn phe, chiếm giữ bốn vùng biển nằm phía Tây của các đảo chính. Phía Nam có Nam Kình, trực tiếp đối chọi với Bắc Ngư ở phía Bắc, phía Tây có Tây Đô, là kình địch với Đông Cô ở phía Đông.

Thương thuyền bị cướp đó, thật sự không thuyền viên nào có ý định chống cự. Luật bất thành văn trên biển là cướp biển chỉ giết kẻ chống đối, cũng góp phần xây dựng hình tượng trượng nghĩa, lấy của không lấy mạng. Thế mà ông thuyền trưởng, cũng là chủ đầu tư vụ trục vớt đó lại lấy súng hỏa mai ra bắn về phía hội Nam Ngư. Ổng bắn trượt và đương nhiên là thành mồi cho cá ngay tức khắc.

Với hành vi đó, thì cũng có cái quy định trong giới thủy phỉ là, kẻ chống đối thì bắt buộc phải giết và răn đe. Sau cái chết của lão thuyền trưởng, vợ con lão đi cùng cũng bị bắt. Con của lão thì có thể cho đi làm nô dịch trên tàu, còn vợ lão thì mới độ 30, vẫn còn giá để bán.

Kuno lại liếc nhìn về chiếc cũi nằm ở trong kho, vẫn còn cái bát và tô nước, nhưng người thì đã chuyển đi rồi. Chuyến thuyền hôm nọ chở theo khoảng vài chục nữ nô lệ, dự định sẽ bán cho mấy phú hào, thiếu gia để giải trí. Loại công việc thất đức này, hắn tuyệt nhiên không muốn dính vào, nhưng cũng chẳng làm gì được hơn. Giá như thực lực vẫn như xưa thì có thể…

Cuối cùng, trong đống hàng hóa la liệt, nổi bật nhất vẫn là một chồng những cái bình thủy tinh được đóng gói cẩn thận, gắn nhãn mác Nam Kình, chứa thứ nước sóng sánh đen đậm đà. Đây mới là mặt hàng chính của ngư dân Oyashima: Nước mắm.

Thực chất, bốn đảng phái cướp biển đó, cũng chỉ là bốn thương hiệu nước mắm khác nhau cạnh tranh thôi. Nam Kình và Bắc Ngư có sản phẩm giống nhau nhất, kẻ mắm cá cơm, kẻ mắm cá bống, Tây Đô thì dùng cá hồi. Cuối cùng có Đông Cô, khác những nhóm còn lại, là nước mắm chay chiết xuất từ nấm.

Bốn băng hải tặc trấn giữ bốn góc vùng biển nằm giữa Khái Thương Quốc và Oyashima, thỉnh thoảng cũng có giao chiến, hoặc là cử thuyền vào Bích Ngọc Đại Thủy cướp bóc, mà đúng ra cướp thì ít mà quảng cáo thì nhiều. Cứ mỗi lần tiến vào vùng biển của đại lục, kiểu gì cũng tới từng cảng mà phát tờ rơi. Cũng có một số chiêu trò độc đáo hơn, thí dụ như lần cướp tàu gần đây nhất của băng Nam Kình, sau khi phanh thây lão thuyền trưởng và chuyển hết đồ có giá trị lên tàu, đám thủy phỉ bắt đầu phát những chai nước mắm thương hiệu của mình cho thuyền viên.

Kiểu gì khi về bờ, những thuyền viên đó sẽ kể về vụ cướp, vừa giúp nâng cao uy tín chỉ cướp của chứ không cướp mạng, về sau nếu gặp phải hải tặc khả năng ngoan ngoãn đầu hàng sẽ cao hơn, thứ hai là có thể tiếp thị sản phẩm nước mắm.

Gần đây thì tình hình cạnh tranh ngày càng căng thẳng, vốn ngành nghề trộm cướp cũng chẳng giàu có gì mấy, nguồn thu nhập chính vẫn là bán nước mắm. Đương nhiên là thế lực nào cũng muốn độc tôn thị trường. Xung đột một tháng trước giữa băng Bắc Ngư và Tây Đô đã nhen nhóm khai ngòi chiến tranh vũ trang giữa các doanh nghiệp này rồi.

Kuno mặt buồn rười rượi, hồi trước cũng đâu đến nỗi loạn như thế này. Dưới tay Từ Đại Vương, bốn phe phái buộc phải hòa thuận làm ăn buôn bán, thậm chí còn chia sẻ khách hàng, quảng bá chéo cho nhau. Nhưng đám có quyền và có tiền thì chỉ đơn thuần là muốn càng nhiều quyền và tiền thêm nữa, cuối cùng là kích phát mâu thuẫn nội bộ, đầu độc Từ Đại Vương, đập tan đế chế của ngài ấy. Giờ thì biển loạn thật rồi, chẳng còn yên tâm ra khơi được nữa.

Đang ngồi nghĩ miên man, chợt Kuno thấy một người khách bước vào tiệm. Anh ta trông có vẻ tương đối trẻ, cũng có chút già dặn của người từng trải.

“Xin lỗi anh, tôi không phải chủ tiệm. Ông chủ thuê tôi trông mớ hàng sắp chuyển đi một chút, không biết bao giờ mới quay lại. Anh muốn mua nước mắm có thể qua các sạp hàng khác mua. Riêng tôi thì tôi thấy nước mắm Tây Đô ngon hơn đấy.” Kuno rôm rả chào.

“À không, tôi không mua hàng, chỉ là muốn hỏi chút chuyện. Anh có biết làm sao để gặp Từ Đại Vương không?” Người khách hỏi, đặt một đồng bạc lên quầy.

Kuno chộp vội lấy đồng xu đó rồi cười khẩy: “Gặp được ngài ấy cũng dễ lắm. Anh đi ra bến cảng mà nhảy xuống nước là gặp được ngài ấy ngay.”

Thấy người khách đó ngớ người ra, Kuno kéo anh ta vào gần hơn trong của tiệm rồi hạ thấp giọng, ra vẻ nghiêm túc: “Cái này mới tới, anh không biết là phải. Từ Đại Vương từ ba tháng trước đã bị hạ độc, phế truất rồi. Bây giờ ngoài kia đang loạn lắm, anh tùy tiện đi hỏi có thể dễ dàng bị chém. Hiện tại họ đang lùng sục ráo riết các thuộc hạ của Từ lão đại, nếu bị nghi ngờ thì chết oan uổng.”

Vẫn với giọng thì thầm đó, Kuno nói tiếp: “Anh là ai? Tìm lão đại để làm gì? Có lẽ tôi giúp được phần nào. Chuyện này đừng nói với ai, trước tôi là tay chân của lão.”

“Tôi tên Kim Khánh Dạ, người Khái Thương, muốn tìm phu nhân của Từ Đại Vương, người quen cũ.” Nói đến đây, anh nghẹn giọng: “Phu nhân, không sao chứ?”

Kuno khẽ lộ một chút ngạc nhiên, mà kể: “Sau khi lão đại bị lật đổ, ngay lập tức lâu la phân ra thành bốn phái như bây giờ. Theo tôi nhớ thì Lệ Vân phu nhân là rơi vào tay nhóm Bắc Ngư, bị làm nhục vài lần, cuối cùng là bị đem lên thương thuyền đi bán.”

Máu giận sôi lên sùng sục. Kim Khánh Dạ siết chặt nắm đấm, mình lại đến quá trễ rồi, từ thanh lâu Nam Hán, đến phố đèn đỏ Oyashima, lần nào cũng là đến quá muộn. “Số phận của phu nhân, rốt cuộc ra sao? Bán đi đâu?”

“Bán đi đâu thì ai mà biết được, khả năng cao là đưa ra ngoại quốc rồi mới đấu giá ngầm. Tuy vậy, ngay khi vừa ra biển, cô ta đã nhảy xuống biển tự sát rồi.” Kuno tiết lộ, chậm rãi quan sát biểu cảm của Khánh Dạ, trông càng ngày càng khó coi, nhợt nhạt.

Lúc này, hắn mới giở giọng huyễn hoặc mà kể một chuyện kỳ lạ: “Rơi xuống biển như thế, mười phần hết chín làm đi rồi. Thế nhưng, đúng một tuần trước, hình như tôi có thấy Lệ Vân phu nhân ở bến cảng này. Cô ta lần này là nô lệ của bè lũ Đông Cô, được đưa lên thuyền buôn. Tôi cũng không rõ đầu đuôi như thế nào, nhưng vẻ mặt rất nghiêm nghị, quyết tâm.”

Nghe tới đây, Kim Khánh Dạ chộp lấy vai anh ta, lắc mạnh mà hỏi dồn dập: “Đi đâu? Chở đi đâu?”

Kuno cảm thấy bỗng nhiên vai mình trở nên lạnh buốt, liếc nhìn sang, hắn thấy dưới bàn tay của họ Kim, lớp vải len đang dần đông cứng lại, các tinh thể tựa như bông tuyết kết đóng trên vai. Kim Khánh Dạ cũng nhận ra điều này, vội buông tay ra.

“Anh muốn cứu phu nhân?” Kuno nghi hoặc hỏi, chợt le lói trong đầu một tia hy vọng. Quyết tâm mãnh liệt bùng cháy kia của Khánh Dạ, sức mạnh bí ẩn mà anh ta sở hữu, có lẽ…

“Được rồi người anh em. Gọi tôi là Kuno.” Hắn hớn hở nói. “Được, có cách để cứu cô ta kịp thời trước khi bị đưa vào chợ đen ở lục địa. Chúng ta cần bám theo ngay bây giờ.”

Kim Khánh Dạ thoáng ngờ vực, nhưng ngẫm lại, gã Kuno này từng là thân tín của họ Từ, có lẽ cũng có nợ ân tình gì đó với Lệ Vân, bèn nhanh chóng chấp thuận: “Được, tôi tin cậu. Nhưng chúng ta bám theo bằng cách nào?”

“Đây là bến cảng thuộc sở hữu của Đông Cô.” Hắn từ tốn giải thích: “Bốn đảng phái hải tặc giữ mối quan hệ trung hòa bên trong khu vực cảng biển, chỉ khi tiến vào vùng đại dương quốc tế mới có thể giao chiến. Tuy vậy, chúng ta căn bản không thuộc về đảng phái nào. Nếu như chúng ta vùng dậy, chiếm được một con tàu, thì lập tức có thể đuổi theo, đồng thời trả được một món nợ.” Hắn cười xảo quyệt. Đêm nay, đêm nay có cái ăn rồi.

Kim Khánh Dạ bước lên bến cảng. Trời đã về khuya, nhìn lên, lấp lánh là những vì sao, và cả những bông tuyết rơi lả tả nữa. Trời rét đậm, nhưng Khánh Dạ không thấy lạnh. Đây có lẽ là sức mạnh của Yuki, chàng thầm nhủ.

Kia rồi, con tàu mà Kuno đã chỉ. Bọn thủy phỉ nhộn nhịp đi đi lại lại trên các cầu tàu, vận chuyển hàng hóa - 30 nữ nô, một mặt hàng phổ biến rất được ưa chuộng. Anh lẳng lặng lên tàu mà ngồi vào một góc. Hơi thở chàng chậm lại, lạnh lẽo hơn, cuối cùng gần như ngừng thở hoàn toàn.

Sau một lúc lâu, con tàu ra khơi. Theo lời Kuno, đây là đợt vận chuyển thứ hai của lô hàng lần này, mỗi thuyền 30 tù binh. Cũng khó nói làm sao bọn bất lương này có nhiều phụ nữ như thế. Có lẽ là có liên quan gì đó tới những vụ mất tích liên tục xảy ra ở những thôn hẻo lánh. Nhưng có một giả thuyết đáng kinh tởm hơn: Bọn nó nuôi người như gia súc, và vẫn không ngừng bổ sung thêm hàng. Như thế, bọn Đông Cô này nghề chính vẫn là bán nước mắm, còn nghề phụ chính là buôn da bán thịt.

Vậy mới nói, bọn phe Đông Cô này không còn là con người nữa rồi, táng tận lương tâm, sẵn sàng làm ra những chuyện đáng kinh tởm như thế chỉ để thỏa mãn dục vọng và kiếm bạc. Loại quái thú này, chết không đáng tiếc.

Cách đất liền được một hải lý, Khánh Dạ đứng dậy. Hải tặc trên tàu phần lớn đều đã lăn ra ngủ trong khoang tàu, chỉ để lại hai tên gác mũi tàu, hai ở đuôi tàu, hai ở dưới hầm lao. Chàng lặng lẽ bước về phía mũi tàu. Kia rồi, hai con súc vật đi bằng hai chân, đang ngồi uống rượu.

Bước tới phía sau, chàng đưa tay ra, áp lại gần lưng của hai kẻ kia. Hai tên đó ngừng thở, trợn trừng mắt, khẽ co giật rồi chết. Không hề ngã ra boong tàu, không hề kêu lên tiếng nào, cái chết đến nhanh chóng tựa như một cơn đau tim. Hai con súc vật chết không nhắm mắt. Kim Khánh Dạ chuẩn bị đá hai cái xác xuống biển, bỗng nghe tiếng thì thầm vang lên từ cái thùng rượu.

“Này này, đừng đẩy mấy cái xác đó xuống. Đi xử mấy tên ở đuôi tàu trước đi, ở đây để tôi.” Kuno leo ra khỏi cái thùng, người thấm đẫm rượu, thở phào: “May là bọn nó lấy rượu từ thùng bên cạnh, xém nữa là phát hiện ra tôi rồi.”

Kim Khánh Dạ gật đầu, nhanh chóng rời đi, để lại Kuno với hai cái xác. Chờ anh ta đi khuất, Kuno khẽ cười. Lâu rồi chưa ăn, mà ăn cũng chưa đã. Lần này, ăn không no thì quyết không làm quỷ!

Chỉ một lúc sau, hai tên gác đuôi tàu cũng đã bị xử lý. Kim Khánh Dạ quay lại mũi tàu tìm Kuno. Chỉ thấy hắn đang ngồi tươi cười bên mạn tàu, rõ ràng là rất phấn khích. Ở nơi mũi tàu đáng lẽ ra có hai cái xác, lại chỉ có một vũng máu đỏ thẫm. Anh cũng không hỏi nhiều, mở cửa khoang tàu chậm rãi đi xuống

Từ từ, chầm chậm, tim từng tên hải tặc đều ngừng đập, Kuno thì cứ theo sau mà thu gom mấy cái thi thể. Tất cả một lúc sau đều biến mất, đều chỉ còn lại một vũng máu lớn. Kim Khánh Dạ bước vào trong hầm lao mà nhìn quanh. Không ngờ, lại có vài ba tên cướp biển đang giở trò đồi trụy. Chúng thấy người lạ, vội đẩy những cô gái qua một bên, vớ lấy vũ khí mà lao tới.

Mắt thấy một đao bổ tới, Khánh Dạ đưa tay lên chắn. Thanh gươm gần chạm vào cánh tay thì bỗng xuất hiện một lớp băng kết tủa lại, chắn phát chém đó. Chàng đổi tay, đấm thẳng tới, nắm đấm sắp va vào người tên tấn công thì cũng mọc ra một mũi nhọn lớn bằng đá, xuyên thẳng qua ngực. Hai tên kia thấy vậy thì bàng hoàng không dám lao lên nữa. Tức thì, không khí xung quanh trở nên lạnh buốt, hai kẻ còn lại từ từ tím tái mặt mày, run lên cầm cập vì lạnh mà ngã xuống. Tuy vậy nhưng những nữ nô thì không bị cái lạnh ảnh hưởng.

Một lúc lâu sau, tất cả xích sắt đều đã được tháo bỏ. Những thi thể cũng đã được Kuno xử lý xong xuôi. Các nữ nô đều được trả tự do, ai nấy đều nhìn Kim Khánh Dạ với ánh mắt cảm kích. Cũng có vài cô gái trông khá trẻ tuổi, dung nhan thuộc loại khá thì không để lộ cảm xúc. Kuno giải thích, khả năng cao họ là những “sản phẩm” được làm thủ công bởi bọn vô đạo bất lương. Bản thân bọn họ cũng không có mấy cảm xúc để bày tỏ, đơn thuần là chỉ biết nghe theo mệnh lệnh được đưa ra bởi chủ nhân.

“Từ giờ, các cô là của ta. Ta là chủ của các cô, rõ chưa?” Kim Khánh Dạ hô vang dõng dạc. Lúc này, những phụ nữ kia đều hoảng hốt lùi lại, nghĩ rằng mình lại rơi vào một tay đam mê tửu sắc. Ấy thế nhưng không, chàng gom lại gươm kiếm nằm rải rác trên tàu mà đưa tận tay từng người.

“Ta ra lệnh cho các ngươi, cầm lấy vũ khí. Ta đưa các ngươi đi báo thù. Giết xong quân tặc, ta cho các ngươi muốn đi đâu thì đi! Xong việc, ai muốn thì ta sẽ đưa về nhà tìm người thân, ai không có nhà để về, thì ta sẵn lòng thuê làm người ở, đảm bảo không bạc đãi các ngươi.”

Kuno cười khoái trá, uống rượu với Kim Khánh Dạ bên mạn thuyền. Trên thuyền có kha khá lương thực, đều là đã phân phát cho những nô lệ được trả tự do, vốn chẳng được cho ăn bao nhiêu, mỗi ngày cũng chỉ một bát cháo loãng.

“Hảo hán! Đúng là hảo hán! Hôm nay cậu giết nhiều ác thú như vậy, thật là sảng khoái cho tôi quá! Ha ha, uống với tôi thêm vài ly, từ giờ gọi tôi một tiếng huynh đệ.” Kuno nâng cao cốc rượu mà cười vang.

“Giờ thì nói tôi nghe. Cậu đã làm gì với những thi thể đó rồi?” Khánh Dạ lườm sang bạn đồng hành mà chất vấn.

Không khí ngay lập tức trùng xuống. Kuno quay mặt đi, nhìn về phía biển rộng.

“Kim Khánh Dạ này, anh nghĩ, kẻ ác thú có đáng được sống không?”

“Không, những kẻ không coi tính mạng của người vô tội ra gì thì không đáng sống. Câu hỏi này của anh, có liên quan gì?”

“Anh giết kẻ ác rồi. Vậy trừng trị kẻ ác không phải là tội đúng không?” Kuno nhìn thẳng vào mắt trọng, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Tôi… ăn hết mấy cái xác rồi.”

Kim Khánh Dạ im lặng một lúc, đôi lông mày rậm nhíu lại. “Cậu… không phải con người? Không quan trọng, miễn là cậu không đụng tới người vô tội, thì không sao cả.”

Kuno vỗ vai chàng, lại cười lớn: “Ha ha, hay lắm hay lắm, đúng là người có tấm lòng rộng mở. Chả giấu anh làm gì, tôi đương nhiên chẳng phải người. Tôi là quỷ, tên đầy đủ là Kunopegos. Trực thuộc Quỷ Đoàn dưới trướng vua Sagan quyền năng, đương nhiên, với thực lực của tôi thì không phải là một Quỷ Vương hay Quỷ Tướng, chỉ là lính quèn thôi.”

“Quỷ Đoàn, Sagan? Những danh xưng này tôi chưa từng nghe nói tới. Quỷ à? Cậu âm mưu điều gì, Kuno?”

Kunopegos lại cười, để lộ hàm răng nhọn hoắt: “Tôi đơn giản là muốn tìm lại chủ. Cũng phải trở nên mạnh hơn để phục vụ ông ta. Yên tâm, tôi sẽ chỉ ăn những cái xác, tuyệt nhiên không giết người vô tội đâu. Anh có thể tin tôi.”

Nói xong, Kuno đứng dậy, cởi bỏ tất cả quần áo, nhảy thẳng xuống biển. Kim Khánh Dạ nhìn theo, chỉ thấy anh ta biến mất dưới làn nước. Bỗng dưng, dường như những tác động của sóng đánh vào thân thuyền nhẹ đi, con tàu cũng dường như lướt đi nhanh hơn. Đây là do năng lực của cậu ta chăng?

Yuki xuất hiện, ngồi xuống bên cạnh Kim Khánh Dạ. Nàng ngả lưng lên vai anh mà ngân nga một giai điệu cổ, đặt một tay lên má chàng.

“Vậy là chàng bắt đầu thông thạo việc sử dụng linh lực rồi, với sức mạnh này, chắc chắn có thể tìm lại được Lệ Vân.”

“Khi ta dùng thứ dị thuật này, cảm giác như cơ thể không còn là của ta nữa, những lúc đó là do nàng phải không? Dù sao cũng cảm ơn, Yuki. Tại sao, tại sao nàng lại chọn ta?”

“Bởi thiếp khao khát tình cảm của con người. Chỉ khi ở trong cơ thể con người thiếp mới cảm nhận được những cảm xúc quý giá đó. Thiếp thấy những tình cảm rất mãnh liệt trong tim chàng, vậy nên mới chọn chàng làm vật chủ.”

Mặt trời ló rạng ở đằng Đông, chiếu ánh nắng ấm áp vào đuôi thuyền. Trời vẫn lạnh, nhưng nắng ấm đã đem đến hy vọng cho những con người chịu cảnh tù lao. Được ngắm nhìn ánh nắng ban mai, một số nữ nô mừng đến rơi lệ, còn những người sinh ra trong hang ổ của cái ác, vốn chẳng quen với ánh sáng và tự do, nhắm mắt lại trước ánh sáng chói chang.

Kuno vẫn đang ở dưới nước, đẩy chiếc thuyền không ngừng tiến về phía trước. Tốc độ của thuyền vượt xa so với thông thường, trước sau gì cũng sẽ tới được đại lục. Theo dự đoán, con tàu đi trước kia khi tới phần bờ biển phía Đông của Khái Thương Quốc, sẽ đi dọc theo đường vành đai mà tiến vào Bích Ngọc Đại Thủy.

Ánh nắng đang rực rỡ là thế, chẳng hiểu sao chỉ lát sau, mây mù che khuất mặt trời. Biển cả bỗng dưng gầm rú sóng nước dập dềnh, làm con thuyền rung lắc không ngừng. Kuno nhảy từ dưới nước lên thuyền, la lớn: “Có con gì đó dưới nước! To gần bằng cái thuyền này!”

Một cú húc mạnh từ sinh vật kia làm cho tàu nghiêng hẳn qua một bên, những người không đứng vững lập tức ngã nhào. Mây đen giăng kín trời, những hạt nước bắt đầu tí tách rơi xuống. Kuno không thèm mặc lại quần áo, cứ thế trần truồng nhìn chăm chăm xuống nước. Hắn lại nhảy xuống dưới biển.

Chợt, máu đỏ loang ra dưới mặt nước. Sau đó là những dòng thủy lưu hỗn loạn làm con thuyền xoay mòng mòng. Kim Khánh Dạ rủa thầm trong bụng, kêu lên: “Kuno, anh đang làm cái gì vậy?!”

Một tiếng ầm lớn, sinh vật ở dưới nước kia quẫy sóng nhảy lên khỏi mặt nước. Một con cá lớn, thân dài hơn 50 trượng, dọc sườn nó có hàng trăm cái chân từa tựa chân rết, quẫy đạp không ngừng. Lớp vảy của nó lấp lánh ánh bạc, cứng hơn thép ròng, lại nhọn hoắt, chĩa ra ngoài như những lưỡi dao. Ở một bên đầu con cá, là một con cá ngựa to ngoại cỡ, có bộ hàm sắc nhọn đang cắn xé phần thịt mềm nằm ở mang, cũng là điểm mềm duy nhất của con cá.

Trong dân gian, Đông Tây đều có một biến thể của truyền thuyết thần thoại về một loài quái vật, sống dưới đáy biển, thỉnh thoảng lại trồi lên nuốt người và thuyền bè. Quan niệm cho rằng, đó là con cá sống hơn ngàn năm nền hóa thành tinh, sức mạnh to lớn, quỷ dị vô cùng, vậy mới gọi loại cá khổng lồ này là Ngư Tinh. Thực chất thì cũng gần như là vậy, thật sự mỗi con Ngư Tinh cỡ lớn đều đã hơn ngàn năm tuổi, nhưng thực chất không phải do hóa thành tinh hay gì cả, mà là đây là hình thái sống nguyên thủy của bọn chúng.

Một con Ngư Tinh khi nở ra từ trứng có kích thước nhỏ chưa bằng bàn tay người, tuy thế nhưng chúng ăn không ngừng, cũng tăng trưởng không ngừng. Phát triển trăm năm thì sẽ trở thành loài mãnh thú ngang hàng với các giống thủy quái có thể thống lĩnh những đáy nước sâu. Loài này cũng không thật sự là cá, cũng khó có thể phân loại vào dạng giáp xác. Cấu trúc tạo hình cơ thể nó, chân như con tôm, chất liệu vảy cũng làm từ chất sừng như con tôm, thế nhưng lại chia ra thành từng mảnh nhỏ xếp đè lên nhau như mái ngói chứ không bao hết thành từng vòng. Đây cũng là giai đoạn mà chúng bắt đầu đẻ trứng.

Sau khi đã tồn tại hơn ngàn năm - cũng là một trường hợp rất hiếm gặp, thể hình của nó trở nên quá lớn để lặn lội trong các rãnh nứt đáy biển, chỉ còn cách phải trồi lên sát mặt nước, cũng vì thế nên mới xuất hiện truyền thuyết Ngư Tinh tấn công tàu thuyền.

Nhìn cái thứ quái thai đó, Kim Khánh Dạ giật bắn mình, thứ đó hoàn toàn đủ sức húc đổ con thuyền, cần phải trừ khử nó ngay. Gươm đao trở nên vô dụng, chàng bèn kêu lớn: “Tất cả, vào trong khoang thuyền, cẩn thận kẻo ngã!”

Gió rít vù vù. Yuki lại xuất hiện bên cạnh mà thì thầm: “Dùng gươm cắt máu, ném xuống nước. Còn lại để thiếp lo.”

Khánh Dạ chộp vội lấy thanh gươm trên sàn tàu, tự cứa vào tay mình, máu chảy ròng lên lưỡi gươm. Rồi anh ném thanh gươm thẳng về phía con Ngư Tinh. Rơi xuống biển, máu loang ra nhuộm đỏ mặt nước. Những tiếng nứt gãy vang lên, nước đóng băng, kết tủa lại, thành một đóa sen trong suốt như thủy tinh, bao bọc lấy xung quanh con cá. Những cánh hoa nhọn đâm vào bên sườn nhưng những tầng tầng lớp lớp vảy cứng không dễ dàng bị xuyên thủng.

Chợt, chàng nghe thấy, trên trời, có tiếng rít xé gió ngân vang. Một thứ gì đó đang lao xuống. Giữanhững làn mây đen dày đặc, xuất hiện một mũi tên trông như xương cá, phóng vút xuống, xuyên qua màn mây. Mũi tiễn rơi thẳng xuống giữa đóa sen, trúng thẳng vào đầu con Ngư Tinh.

Rầm một tiếng, đóa sen băng vỡ tan, con cá khổng lồ quẫy đạp càn quấy trước khi lìa đời, sóng nước ầm ầm đẩy con thuyền nhấp nhô quay mòng mòng. Chờ lặng sóng, Kim Khánh Dạ nhìn qua phía con Ngư Tinh, chỉ thấy cái xác nổi bồng bềnh, đầu nát tương, máu loang rộng ra cả một vùng rộng. Lại còn thoáng nghe thấy tiếng ngựa hí ở đằng xa. Quái lạ, sao ở trên biển lại có tiếng ngựa? Nhìn về hướng đó, lờ mờ xuất hiện một đoàn kị sĩ cưỡi những con ngựa màu xanh lam đạp trên sóng biếc.

Sóng cồn hóa đóa tuyết liên

Ngư Tinh trúng tiễn thì liền phơi thây

Cốt tiễn xuyên chín tầng mây

Chấn kinh hải đảo, biển tây sóng cồn

Ánh nắng ấm áp hiền hòa đã trở lại. Giông tố cứ vậy mà tan ra. Ngửi thấy mùi máu tanh của con cá chết, vài đàn huyết ngư đã bu tới mà rỉa chất dinh dưỡng trong máu, lại còn có mấy loài cá to hơn bắt đầu nhấm nháp lượng thịt đồ sộ của con cá chết.

Thoang thoảng mùi thơm nồng nàn của cá kho. Kim Khánh Dạ đờ người ra nhìn người đàn ông trước mặt, không thể tin cái người đang ăn một tô huyết ngư kho tộ này, lại có thể dùng một mũi tên bắn hạ giống quái vật như Ngư Tinh được. Anh ta nói bằng giọng địa phương lạ, phải mất một lúc Khánh Dạ mới nghe quen dần mà hiểu được.

“Trên tàu có tiêu không? Cá kho mà không có tiêu là không trọn vị.” Người đó vừa nói, vừa vớ lấy một tảng thịt Ngư Tinh nướng béo ngậy màu nâu đỏ.

Trên tàu hải tặc thì đào đâu ra tiêu? Lại sợ làm phật lòng kẻ này, Khánh Dạ lẳng lặng vào trong kho chứa hàng mà lục tìm, cuối cùng đem trở ra một lọ nước mắm Đông Cô. Thấy thứ nước lạ đựng trong lọ thủy tinh, ông ta cầm lấy, mở ra ngửi thử. Ông ta chan một chút nước mắm chay lên trên tảng thịt mà ăn thử một miếng.

Kim Khánh Dạ nín thở lo sợ, không biết người này là ai, có ý đồ gì, chỉ mong không làm họ phật ý. Chỉ thấy mắt ông ta sáng bừng, gọi các kị sĩ của ông ta tới mà cho họ ăn thử chút nước mắm.

“Tôi là Khan, tộc trưởng, đảo San Hô.” Anh ta nói bằng một thứ giọng nghe lơ lớ. Khan cũng biết là Khánh Dạ nghe không hiểu lắm nên nói lại vài lần để anh ta nghe được.

“Tôi là Kim Khánh Dạ. Các ông sao lại giúp chúng tôi?” Chàng ngờ vực hỏi lại.

“Cá lớn, thịt nhiều, ăn ngon.” Khan đáp gọn lỏn, dùng những từ ngắn để thể hiện ý. Đây là vấn đề nan giải mà ông đã tính trước, người ở bên ngoài nghe ắt sẽ không rõ được giọng của mình, vậy nên dự định nói từng ý không quá dài.

Nghe vậy, Kim Khánh Dạ cũng hiểu được điều ông ta muốn truyền tải. Quả thực, việc giao lưu ngôn ngữ giữa những vùng miền bị cô lập, trong lịch sử không thiếu, nhưng cũng đỡ hơn tình trạng mù chữ hoàn toàn.

“Cá lớn, nguy hiểm, giúp.” Khan ta lại nói tiếp. “Kim Kháng Dạ - Có thấy, thiên tử, thánh kiếm?”

Thiên tử, thánh kiếm? Đây là ông ta muốn tìm ai? Kim Khánh Dạ lắc đầu, chưa từng thấy qua. Khan thoáng lộ vẻ thất vọng. Chợt, dưới nước kêu lên một tiếng bốp lớn. Kuno đã nhảy lên tàu, anh ta mặc lại quần áo, bước tới mà nói: “Thánh kiếm của thiên tử? Tứ Phương Thánh Kiếm?”

Khan nhìn sang, ánh mắt đầy hy vọng, gật đầu lia lịa, cố bắt chước cách gọi danh xưng đó: “Tứ Phưng Thánh Kiếm. Đúng. Thiên tử, có thấy?”

“À, anh đây rồi, lúc nãy ở dưới nước không bị làm sao chứ?” Kim Khánh Dạ sốt sắng hỏi, tên Kuno này đã biến mất từ lúc giao chiến với Ngư Tinh, lặn biệt tăm tới tận bây giờ.

“Không sao không sao. Chỉ nát mất nửa thân thôi.” Gã quay sang Khan, giơ ngón cái: “Công nhận, mũi tên đó uy lực thật.”

“Này, Tứ Phương Thiên Kiếm là thứ gì nữa?”

“Tích cổ có kể, thuở hỗn loạn, yêu ma hoành hành nhân gian, chính thiên tử là người được trời đất lựa chọn, mang theo Thánh Kiếm trừ gian diệt bạo. Về sau khi thiên tử tạ thế, Thánh Kiếm tách ra làm bốn thanh Tứ Phương Thiên Kiếm, trấn áp tứ phương bốn cõi. Nếu có ai tập hợp đủ Tứ Phương Thánh Kiếm thì sẽ trở thành thiên tử tiếp theo.” Hắn chậm rãi kể, Khan cũng cố nghe từng chữ, gật đầu lia lịa vẻ đồng ý.

“Cũng chính vì thanh kiếm đó, vì thiên tử đó mà quỷ tộc bị phong ấn hàng ngàn năm.” Giọng hắn bùi ngùi, tựa mình vào mạn tàu, nhìn ra phía biển.

“Vậy chẳng phải thiên tử là kẻ thù truyền kiếp của anh sao? Anh muốn báo thù?” Kim Khánh Dạ giật mình, lẽ nào tên này đang muốn khôi phục lại sức mạnh để tiêu diệt thiên tử gì gì đó.

“Không không. Chuyện đã qua lâu rồi, quỷ tộc bị phong ấn đi là điều tốt nhất có thể xảy ra rồi. Có lẽ… ngay từ đầu, trên thế giới này không nên tồn tại quỷ tộc.” Kuno thở dài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!