Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 26

Chương 26

Chương 26: Bắt Chuột

Herald để ý thấy thứ gì đó lạ. Vẫn là dấu vết phong linh, nhưng rõ ràng hơn, lại còn xuất hiện dưới dạng dấu chân. Dấu vết của thủ phạm. Lần này do dấu vết còn mới nên có thể truy theo được, thủ thuật của các phong linh sư họ cũng đã tìm hiểu qua rồi, tẩm máu của chính mình lên miếng lót giày, rồi liên tục chuyển hóa máu thành khí để bước chân không tạo ra tiếng động.

Thế nhưng, chẳng lần được quá xa, những lốt chân đã biến mất. Cũng dễ hiểu, đương nhiên thủ phạm không cần thiết phải che dấu tiếng chạy của mình quá lâu. Sự truy đuổi của họ rơi vào bế tắc. Herald ngồi xuống trên tấm thảm lót hành lang, vò đầu bứt tóc suy nghĩ.

“Bình tĩnh lại nào, không có gì phải vội cả. Hắn chắc chắn không thể rời khỏi tàu, điều cần làm bây giờ là phân tích lại những gì chúng ta đã biết. Khoản này thì phải nhờ anh rồi.” Qina nhắc nhở, vỗ vai anh ta.

“Tôi không thể chịu được những điều khủng khiếp này, chóng mặt quá.” Herald hụt hơi, ôm đầu lặng thinh không nói gì.

“Hai vụ này, có thể là cùng một thủ phạm. Đương nhiên cũng có thể là hai vụ riêng biệt, tuy vậy nhưng đội trưởng có dạy anh rồi mà, thứ đơn giản nhất là thứ hợp lý nhất.”

“Lưỡi dao Occam, điều đơn giản nhất là điều có khả năng xảy ra nhất.” Herald lẩm bẩm.

“Đúng rồi, cứ từ từ mà ngẫm đi. Điểm chung của hai nạn nhân là đều không thể xác thực danh tính, Felix không có trong hồ sơ, Shaun thì chưa hề lên tàu.”

“Mạo danh? Để làm gì cơ chứ? Làm gì nhỉ? Có âm mưu gì trên tàu? Không, không có dấu hiệu gì bất thường cả, con tàu này cũng chẳng đáng để mắt tới. Chờ đã, con rồng? Không thể, chính quyền đã che đậy và cách ly khu vực rồi, thông tin không truyền ra ngoài được.” Anh nói liến thoắng trong một hơi.

“Vậy khả năng cuối cùng, cũng chính là thứ mà chúng ta e ngại nhất…” Qina tiếp thêm dòng chảy suy luận cho Herald.

“Chính là nó, chính là nhiệm vụ mật. Họ muốn bám theo chúng ta để moi thông tin. Thông tin nhắc tới nhiệm vụ chỉ có duy nhất một nguồn, là thiết bị truyền tin, bị giám sát bởi Thư Viện! Hai người Felix và Shaun là người của thư viện!” Herald thở hổn hển, mọi sự nghiêm trọng hơn gã tưởng, vẻ tự tin thường ngày của gã hoàn toàn biến mất.

Gã lại tiếp tục suy ngẫm, để bắt đầu nghi ngờ và rồi sát hại hai nạn nhân, tức là đã có tiếp xúc với họ. Tiếp xúc với một người bồi bàn và bartender, chắc chắn là người uống rượu. Tuy thế nhưng suy đoán này không giúp ích gì mấy.

“Cố lên nào hỡi kỹ sư giỏi nhất Severnaya, tôi tin là anh có thể nghĩ ra thêm gì đó mà. Tiếp theo là hung khí, Felix bị đâm bởi một con dao, còn Shaun không rõ sống chết do vụ hỏa hoạn. Như thế vụ thứ hai là đáng nói hơn, tại sao lại cháy?” Cô cũng bắt đầu suy ngẫm, ngồi phịch xuống bên cạnh. “Lẽ nào là do ai đó hút thuốc, hơi cồn bắt lửa mà cháy lên sao?”

“Không, ở đó cấm hút thuốc mà. Đây là cố ý, vả chăng chỉ là do cồn thì không thể nổ lớn như vậy được, chỉ còn có thể là…” Herald trợn trừng mắt, nói khẽ: “Quả hỏa bộc của tôi. Tôi bị mất một quả hỏa bộc.”

“Vậy là đã rõ rồi, là nhặt được lúc giao chiến với con rồng?” Qina nhíu mày, cố nhớ lại tình hình xung quanh lúc đó. “Tôi nhớ là có ai ở trên boong tàu lúc đó đâu?”

“Lúc chúng ta té vào cái bàn? Không, những người khác đứng quá xa để thừa cơ hội hành động, còn sơ hở lúc nào nữa nhỉ… Nhớ ra rồi! Trước khi vào hội trường chúng ta có đụng phải một người phụ nữ, cô ta lấy mất rồi chăng?” Herald khẽ rùng mình, kỹ thuật móc túi phải cao thâm tới mức nào mới trơn tru được như vậy cơ chứ. Lại còn phải nói, làm sao cô ta biết trong túi của anh có quả bộc phá?

“Đối phương đã biết danh tính và quân bài đắc dụng của anh rồi. Lại còn có một thế lực thứ ba đối địch với Thư Viện? Mà làm sao y biết được?”

Những mẩu dữ liệu tuôn ào ạt trong đầu Herald, chắc chắn phải có cách nào đó để lùng ra người phụ nữ kia. Đó là linh sư thượng cấp? Đội trưởng có kể gì về cấp bậc thượng cấp nhỉ.

Kí ức anh ùa về, tái hiện lại cảnh Eleazar ngồi bên đống lửa trại, trong màn đêm tuyết rơi trắng xóa. Những tán thông rậm rạp phủ tuyết trắng xóa. Hơi thở khà ra khói nhờ nhờ, tan vào màn sương.

“Này Herald, anh là kỹ sư chắc cũng có chút hứng thú với công nghệ động cơ linh lõi nhỉ. Anh chắc cũng tò mò đã lâu về các linh sư bọn tôi rồi. Anh có thấy, việc các linh sư hạ cấp liều mạng sử dụng máu của chính mình chỉ để thực hiện vài tấn công đơn giản là quá mạo hiểm không? Đáng lẽ nên có những cách tốt hơn và an toàn hơn để họ làm vậy, nhưng với thực lực của họ thì không đủ.”

Eleazar tạo ra một ngọn lửa bập bùng trong lòng bàn tay rồi nói tiếp: “Giả như là linh sư trung cấp, vậy thì có đủ khả năng sử dụng một món binh khí chuyên biệt dành riêng cho họ, như thế cũng đỡ đi một phần nguy hiểm, những vũ khí đó được thiết kế để trích xuất vừa đủ máu thôi, không lãng phí quá nhiều. Còn đối với thượng cấp chúng tôi, căn bản là không cần vũ khí, cũng không cần trích máu, mà là chuyển đổi trực tiếp.”

Herald vừa lắng nghe vừa ghi chú vào cuốn sổ tay, hỏi lại: “Thế, sao tôi thấy anh có bao giờ ăn rau chân vịt bổ sung chất sắt đâu? Làm sao mà có đủ máu để dùng hoài dùng mãi vậy?”

Eleazar mỉm cười, trả lời: “Thì đơn giản là do lượng máu cần để thi triển là rất ít. Tuy vậy cũng có cách để nạp lại nhanh chóng. Anh biết nguyên lý hoạt động của nam châm điện đúng không?”

Herald ngay lập tức liên tưởng đến những sợi dây đồng quấn quanh lõi kim loại, dòng điện xoay vòng liên tục mà tạo ra sức từ. Ngược lại, nếu tồn tại một từ trường xoay chuyển xung quanh dây dẫn thì lại chuyển hóa từ tính thành điện năng. Chính nhờ những phát hiện này mà giờ đây đã tồn tại những máy móc điện đơn giản và quan trọng nhất là bóng đèn điện. Anh khẽ gật đầu.

“Điện đổi thành từ, từ đổi thành điện. Tôi nhớ là có ông nhà khoa học nào đó có viết một giả thuyết về biến đổi giữa vật chất và năng lượng. Thật sự là đối với thượng cấp linh sư, máu và linh lực cũng là một mối tương quan như vậy. Một khi đã nhìn thấu toàn bộ dòng chảy của linh lực, thì việc chuyển đổi linh lực ngược lại thành máu trong cơ thể cũng khả thi. Nồng độ linh khí càng cao, thì chuyển hóa lại càng tiện.”

Herald nhớ lại rồi. Chuyển hóa từ linh khí thành máu. Nếu tên sát nhân đó muốn sử dụng linh lực trong thời gian dài trên tàu, ắt sẽ nghĩ tới việc nạp lại máu. Phong linh sư, vậy thì linh lực hệ phong sẽ cho hiệu suất cao hơn. Tàu thủy, tàu thủy chạy bằng động cơ linh lõi, linh lõi hệ phong!

Phòng động cơ. Herald đẩy cánh cửa sắt nặng nề bước vào. Qina lẽo đẽo theo sau. Những ống dẫn hơi hoạt động liên tục bủa vây xung quanh, một khối cầu lớn nằm ở giữa phòng động cơ. Herald chỉ tay lên nó mà giải thích: “Kia là một linh lõi cơ học, có tác dụng chuyển đổi linh lực hấp thu từ không khí mà tạo thành động lực để vận hành toàn bộ con tàu này. Nó sẽ hoạt động không ngừng nghỉ cho tới khi nào nó hỏng sạch thì thôi. Có lẽ tầm vài ba tháng phải thay một lần để đảm bảo chất lượng.”

Chợt, trong vô số tiếng động của máy móc, họ nghe thấy tiếng guốc giày va đập với các ống kim loại, kêu lên không ngừng ở phía trên. Họ nhìn nhau rồi gật đầu. Herald vung tay lên, vòng tay phóng ra sợi dây móc, rơi dần xuống rồi cuốn vài vòng quanh một ống thép. Herald bám chặt lấy sợi dây cáp rồi bấm một cái nút, gã ngay lập tức được kéo lên trên khi sợi dây thu lại.

Qina thì huýt sáo vài tiếng dài ngắn khác nhau rồi biến mất vào trong bóng tối. Herald có thấy, trong bóng tối phía trên, có một người đang khinh công qua lại giữa các đường ống, leo thoăn thoắt lên cao, cứ chốc chốc lại xuất hiện một luồng gió lớn hướng lên trên. Bóng người đó leo lên tới trần nhà, mở ra một cửa sập mà đu người vào gian phòng phía trên.

Herald sau vài lần đu dây, cũng móc được vào cái cửa sập mà leo vào gian phòng. Cùng lúc đó, Qina cũng lại xuất hiện trở ra từ trong bóng tối. Herald đã thấy cô xài trò này nhiều lần rồi, nhưng lần nào cũng thấy sờ sợ thế nào.

Kẻ mà họ đang truy đuổi ung dung ngồi xuống một cái ghế, gác chân lên đùi, kéo một sợi dây đung đưa trên trần. Căn phòng bừng sáng bởi một cái đèn trần chạy hết công suất, không ngừng phát ra tiếng kêu ù ù vo ve như côn trùng. Người ngồi trên ghế bành là một cô gái trẻ, có lẽ tầm khoảng 26 hay 27 tuổi, làn da trắng nhợt, dung mạo kiêu kỳ. Có thể nhìn thấy cánh tay rắn rỏi của cô ta đang cầm chắc một con dao găm quân đội Severnaya, vẫn còn vương lại chút máu. Herald đoán cô ta là dùng máu của mình tạo động lực để nhanh chóng di chuyển để vào mật thất này.

Chưa kịp thủ thế để giao chiến thì cô ta đã giơ cao một cái huy ấn Severnaya, chìa thẳng ra trước mặt hai người. Ngẩn ra, họ nhìn nhau. Đây là tình huống gì?

“Bình tĩnh đi Herald, Qina. Tôi là Burya Gerisim, đội phó của hai người.” Cô ta giới thiệu cho hai người đang hoang mang. “Tôi cũng thuộc đội đặc nhiệm Delta, chỉ là chưa bao giờ tiến hành huấn luyện tập thể với mọi người.”

“Làm sao có thể tin được cô?” Qina chất vấn, “Cái huy ấn hoàn toàn có thể là cướp được từ ai đó, hoặc là làm giả.”

“Hừm… Tin tôi à? Có cách rồi.” Burya nói, rút con dao găm ra. Herald cảnh giác lấy chiếc khiên thu gọn ra khỏi cặp. Cô ta cầm con dao đâm chéo tới, vừa hay vòng qua kẽ hở phòng ngự, lao thẳng đến sát cổ Herald. Rồi con dao ngừng lại đúng lúc sắp chạm vào và đâm lủng hỏng anh ta.

[Cửu Khí Binh Kỹ - Dao] Herald nhận ra chiêu này. Không lẫn vào đâu được, là khí thế uy nghi lẫm liệt, cũng là chiêu độc tủ của đội trưởng Eleazar. Anh đã nghe đội trưởng nhắc tới rồi, anh ta còn có một người đồng môn, cũng tinh thông Cửu Khí Binh Kỹ, cũng tức là rành rõi đủ chín loại vũ khí thông dụng. Sở trường của Herald là đặt bẫy, không có thời gian chuẩn bị, à không, mà nếu có thời gian đi chăng nữa thì cũng không có khả năng đối chọi.

“Khá khen cho hai người đã tìm được nơi ẩn náu của tôi. Coi như Eleazar không nhìn lầm người. Hân hạnh được làm quen.” Burya chìa tay ra cho Herald bắt lấy, gã có thể cảm nhận những thớ cơ rắn rỏi khỏe mạnh, được tôi luyện hoàn hảo cho một quân nhân.

Cô ta lại ngả lưng lên ghế, đốt lên một điếu thuốc, cắn lấy mà nói qua kẽ răng: “Xin thứ lỗi, hai người không phiền chứ? Chỗ này hơi kín khí một tí, có một lỗ thông gió phía trên.”

Qina lắc đầu, người đội phó này không chỉ uống rượu mà còn hút thuốc, chắc chắn không phải tấm gương tốt để học hỏi.

Burya cười nhạt, xốc lại áo khoác ngoài mà nói: “Sao vậy? Là quân nhân mà không uống rượu hút thuốc thì thà chết trên chiến trường cho rồi. Thế này mới là sống chứ!” Cô ta rít một hơi, phả khói thuốc vào ống thông gió. “Nào, nói cho tôi nghe, hai người đã suy luận kiểu gì?”

Herald mới bắt đầu kể lại toàn bộ quá trình tư duy đã dẫn họ tới đây. Burya vừa nghe vừa gật gù, chờ anh nói xong rồi mới đáp lại: “Gần đúng hết rồi đấy. Đính chính nhanh là tôi phát hiện ra gián điệp chính là do xem qua toàn bộ hồ sơ thuyền viên trước khi lên tàu, chứ không phải do tôi rượu chè bê tha đâu.”

Herald không khỏi thở dài ngao ngán, ai mà ngờ được lại là phe mình. Giờ đây lại phải xử trí xem tiếp theo nên làm gì.

Burya dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn. Cô nói: “Tính tới hiện tại, tôi mới chỉ phát hiện ra thằng bồi bàn không có trong hồ sơ và ông bartender bất cẩn, khả năng cao là Thư Viện sẽ còn phái tới nhiều gián điệp hơn. Tới lúc đó, hai người có sẵn sàng hỗ trợ tôi trừ khử bọn nó không? Đã là chó săn, thì nhiệm vụ là phải bắt và nghiền nát bọn gặm nhấm, khai thác thông tin từ những kẽ đầu hàng và cho chúng hưởng khoan hồng. Hai người có đồng ý không?”

Họ im lặng không nói gì, Qina khẽ gật đầu, còn Herald thì thoáng lộ vẻ do dự. Giết người không phải chuyện đạo đức gì cho lắm, nhất là đối với cái thế lực có cái quy củ không giết người vô tội.

Nhìn thấu sự trăn trở đấy, Burya nhắc nhở: “Phải tàn nhẫn mới tồn tại được. Người tốt thường chết sớm, chỉ có kẻ ác mới sống lâu được.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!