Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 50

Chương 50

Chương 50: Thư Viện của Thánh Linh

Nhân choàng mình tỉnh dậy. Ánh nắng vàng ươm đầu xuân rọi qua khung cửa sổ vòm cổ kính. Tiếng chim hót véo von trong khu vườn xanh tốt vang vọng lên căn phòng ngủ nhỏ. Đây là đâu?

Nhân bàng hoàng nhìn lại các thương tích của mình. Cánh tay trái bị cắt lìa sao vẫn còn đây? Cổ tay phải sao hoạt động bình thường được rồi? Thậm chí còn không có lấy một vết sẹo, một vết bầm tím nào cả, như thế trận chiến khốc liệt hôm qua chưa từng xảy ra vậy.

Anh dáo dác nhìn quanh căn phòng. Tường đá kiến trúc Britainnia, lát từng phiến nhẵn nhụi đan xen xếp tầng, mái vòm hơi cong, có điêu khắc thô sơ một biểu tượng thứ gì đó trông như con mắt? Bên cạnh giường có một tủ sách nhỏ, đầy ắp những cuốn sách mỏng đầy màu sắc. Đáng chú ý nhất, là ngồi bên cạnh giường, cầm trên tay một cuốn sách nhỏ có vẽ hình hoa lá là một cô bé nhỏ tuổi, mái tóc màu nâu hạt dẻ lấp lánh trong ánh ban mai.

“A, anh tỉnh rồi à?”

“Đây là…”

“Chào mừng anh đến với Thư Viện, Britainnia!” Cô bé niềm nở chào mừng, cất cuốn sách đang đọc dở vào kệ tủ bên cạnh. “Chắc là anh có nhiều thắc mắc lắm! Anh cứ hỏi đi, em sẽ giải đáp mọi thứ!”

“Ừm… Em là...”

“Cecilia Bắc! Em là người quản lý nơi này!” Cô bé đáp, tay với lấy một hộp kẹo để bên cạnh giường. “Em phụ trách phân khu phía Bắc. Có tất cả năm quản thư, quản lý các khu Đông Tây Nam Bắc và tổng quản.”

“Cecilia Bắc? Vậy là có nhiều…”

“Đúng rồi đấy! Nếu sưu tập búp bê, thì đương nhiên phải có đủ tất cả các loại mẫu mã chứ!” Cecilia như không hề bận tâm về sự bối rối của Nhân lúc này, bóc vỏ một viên kẹo tỉ mỉ, rồi bỏ vào miệng ngậm, cảm nhận hương vị ngọt lan dần. Cecilia Tổng chỉ cho cô được phép ăn kẹo khi tiếp khách, nên cô phải tranh thủ cơ hội này kéo dài thời gian để ăn cho thỏa thích mới được!

Nhân chợt cũng hiểu ra một điều, đó chính là anh không hiểu được gì cả! Vậy là có năm quản thư, dường như là cùng một người? Tạm gác lại một bên, chàng lại hỏi tiếp: “Thế còn thương tích của anh…”

“Chú Chrono chữa cho anh rồi! Cả anh hiệp sĩ kia cũng được chữa rồi!” Cô bé kêu lên, chỉ vào một cái hộp gỗ nằm gần đó, bên trong hộp có khắc lõm hình thoi, dường như trước đó đựng một viên thuốc. Biết trước Nhân sẽ hỏi gì tiếp theo, Cecilia vội nói luôn: “Chú Chrono là một người rất giỏi kể chuyện. Nếu trong một cuốn sách, một câu chuyện anh hùng vĩ đại, mà nhân vật bị thương nặng, chú ấy có thể lật ngược lại trang sách trước để họ lành lặn trở lại!”

Nhân lại có thêm một mớ dấu chấm hỏi to tướng. Khó hiểu quá. Chrono là ai? Sao lại có năng lực chữa trị này? Không thể khai thác sâu hơn được, tốt nhất bây giờ hỏi những điều quan trọng đã.

“Ngự Thiên Thánh Kiếm…”

“Được tìm thấy ngay bên cạnh anh!” Cecilia đã ăn tới viên kẹo thứ hai, loại kẹo này giòn xốp hơn, có vị bạc hà. “Bây giờ nó đang ở tổng cục thư viện, được chị Cecilia Tổng nghiên cứu. Lát nữa em sẽ cho người dẫn anh sang đó. Các bạn của anh cũng ở đó rồi.”

“Thế tại sao…”

Cecilia không vội trả lời, thay vào đó đưa cho chàng một viên kẹo mật ong. Nhân nhấm nháp thử, thấy vị ngọt lịm tan vào đầu lưỡi.

“Con ong tuy nhỏ bé, nhưng lại có công thụ phấn cho hoa. Nhờ có nó mà sự sống mới sinh sôi nảy nở được, mới có được thứ mật ngọt ngào này. Vậy thì dù nhỏ bé hay to lớn đến đâu, chúng ta đều có trách nhiệm của mình. Trách nhiệm của em là hướng dẫn anh đến với sứ mệnh, còn trách nhiệm của anh là hoàn thành nó. Điều này anh làm được chứ?”

Nhân khẽ gật đầu.

“Anh đang tự hỏi tại sao mình lại phải đi trên hành trình này? Tại sao lại phải dấn thân vào hiểm nguy?” Cecilia nghiêng đầu, nở một nụ cười tinh quái. “Tự anh cũng biết câu trả lời mà. Thế giới này rất rộng lớn, và anh sẽ không bao giờ gặp được tất cả những con người thú vị. Nhưng nếu anh đi thật xa, đi thật nhiều, thì chắc chắn anh sẽ gặp được nhiều điều thú vị hơn là ru rú ở một ngọn núi nào đó để luyện kiếm, phải không?”

Nhân sững lại. Rồi cũng nở một nụ cười tươi rói. Đúng rồi nhỉ. Chờ đã, sao cô ta biết về việc mình ở trên núi? Vĩnh kể rồi sao?

“À, em cũng là học trò của Thanh Sư. Chuyện này thì để chị Cecilia Tổng kể cho anh thì sẽ thích hợp hơn.” Cecilia đỡ Nhân đứng dậy, dắt anh ta qua một dãy hành lang dài, sàn lát gỗ, tường gạch đá.

Hàng trăm câu hỏi cuồn cuộn trong đầu chàng thanh niên, mà chắc chắn hỏi cả ngày cũng không hết, thôi thì cứ ngoan ngoãn đi theo vậy. Họ bước vào một khu vườn rộng, ánh nắng tràn xuống qua khung cửa sổ trời, xa xa là những kệ sách đầy ắp. Trong vườn có nhiều dãy ghế gỗ, dường như đây là phòng đọc.

“Chuột Cống. Giúp tôi đưa anh ấy tới tổng khu.”

Từ dưới rãnh thoát nước của khu vườn bỗng vang lên tiếng lục cục. Một chốc sau, nắp cống bật mở, để lộ một lối đi nhỏ hẹp. Nhân chưa kịp phản ứng gì thì đã bị Cecilia đẩy vào. Nắp cống đóng lại.

“Anh nhớ nhờ chị Cecilia tổng mang thêm kẹo qua cho em nhé!”

Nhân chớp chớp mắt, cố làm quen với bóng tối. Ngoài ánh sáng le lói ở miệng cống, hoàn toàn không có nguồn sáng nào khác, cả không gian tối mịt, u ám. Kỳ lạ, tuy ở dưới cống nhưng không có chút mùi hôi hám nào, cả dòng nước chảy róc rách dưới chân cũng trong vắt lạ kỳ. Mà vừa nãy cô ta nói gì đó về Chuột Cống thì phải.

Một bàn tay thô ráp sần sùi trong bóng tối nắm lấy tay Nhân mà dắt đi. Một giọng trầm đục nói khẽ: “Theo tôi. Đừng buông tay. Dễ lạc lắm.”

Một lần rẽ trái, hai lần rẽ phải, leo xuống một cái thang, đi khoảng trăm mét trong bóng tối. Toàn bộ hành trình lặng thinh, một sự im lặng bí bách đến buồn nôn. Không có mùi hôi của rác, không có sinh vật sống nào, chỉ có tiếng róc rách đều đều của nước.

Sau một lúc, họ leo lên một cái thang, Nhân tưởng là đã đến nơi, nhưng ở phía trên vẫn chỉ là bóng tối mịt mù. Lại thêm hàng trăm dãy hành lang khác trong khu hầm, tất cả hợp lại thành một mê cung khổng lồ dưới lòng đất. Mạng lưới của Thư Viện rốt cuộc lớn tới chừng nào? Sao họ có thể đào được như thế này?

Chàng tò mò chạm tay lên bức tường thông đạo. Lạnh, thô, cứng. Một chất liệu rất lạ. Không phải đá, không phải gỗ, chẳng phải đất, loại đồ trang trí gì đó chăng?

“Đừng chạm tay lên đó.” Chuột Cống nhắc nhở, đoạn dắt anh qua thêm một loạt ngã rẽ khác. Nhân chỉ đành ngoan ngoãn đi theo trong bóng tối.

“Tới rồi. Leo lên đi. Đừng nhìn xuống.” Bàn tay Nhân khẽ chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo. Một cái thang. Nhân toan hỏi thêm, nhưng Chuột Cống đã biến mất vào bóng tối từ lúc nào.

Nhân leo lên, tay sờ thấy một nắp kim loại ở phía trên. Dùng sức đẩy mạnh, cái nắp bật ra, để ánh nắng chiều lọt vào. Sao đã chiều rồi? Mình đi trong thông đạo lâu vậy ư? Anh tò mò nhìn xuống thông đạo bên dưới, nay đã được ánh nắng rọi xuống. Một khung cảnh rợn người ập vào mắt chàng. Xếp chồng thành từng tầng dọc theo các bức tường bên dưới, là hàng vạn cái sọ người, xếp từng tầng từng tầng trải dài hút tắp vô tận. Chẳng biết là phải bao nhiêu cái đầu lâu mới phủ kín được toàn bộ ma trận rợn người đó.

“Tàn tích cổ đấy. Đường hầm đó trước đây là một khu nghĩa trang tập thể, chôn cất hơn 6 triệu thi thể, nay đã bị bỏ hoang.” Giọng nói trầm ấm, giàu nhạc điệu, có chút quen thuộc ngân lên phía sau, xua đi đôi chút sự bàng hoàng của chàng. Nhân ngước nhìn lên, thì vẫn là nhạc sĩ phiêu bạt anh gặp trên tàu - Kai.

Kai có đôi chút khác so với lần đầu họ gặp. Tóc anh đã chải chuốt hơn, không còn rối bùi, xơ xác vì những cuộc hành trình dài, râu ở cằm cũng đã được cạo nhẵn nhụi. Chỉ có đôi mắt đầy niềm nở đậm màu hổ phách và cây đàn to lớn đặc trưng đeo trên lưng là không thay đổi.

“Chúng tôi đến đây trước cậu được hai ba tuần rồi.” Anh đỡ Nhân ra khỏi đường hầm mà dẫn anh qua các hành lang nguy nga đầy mùi gỗ mộc mạc. “Chuyện về sứ mệnh của cậu, kể ra thì rắc rối lắm. A, Fuzane!”

Cô thiếu nữ người Minh Đảo rảo bước tới, trên mình vẫn khoác bộ y phục mùa đông truyền thống, sắc mặt có vẻ nghiêm trọng.

“Sao? Đại ca-”

“Chuyện này… Bác Shamio và đại ca đã bàn, Thư Viện cũng cho phép… Nên cho cậu ta biết trước một tiếng.” Fuzane nói gấp, áp lại gần tai Nhân mà thì thầm: “Cẩn thận từng lời cậu nói. Cậu và Lưu Vĩnh, một trong hai người, sẽ phải chết.”

Nói xong, cô ra hiệu với Kai ngay lập tức rời đi. Kai ngoái đầu nhìn lại, chẳng nói gì, đoạn anh vẫy tay chào rồi rảo bước đi mất, để lại Nhân đứng tồng ngồng trước cánh cửa to lớn đầy uy hiếp trước mặt.

Cánh cửa mở ra chậm rãi. Không có tiếng cót két của bản lề. Một làn gió chẳng biết từ đâu ập đến, đẩy chàng vào trong.

Loạng choạng đứng dậy, trước mặt anh là hình ảnh kỳ vĩ đến nghẹt thở của tổng cục Thư Viện. Phản ứng của anh chẳng khác nào ông Gale Gerisim hồi còn trẻ măng, lần đầu đặt chân tới thánh địa của tri thức này. Anh nín thở dõi mắt dọc theo hàng trăm dãy dài những kệ sách, hàng nghìn hàng vạn thông tin chất đống trong căn phòng này. Đây là nơi hàng ngàn học giả trải khắp bốn châu ao ước được ghé thăm một lần.

Nhưng thứ thu hút nhất ở đây không phải những cuốn sách đó, những tri thức phàm tục đó, mà là những kẻ đang ngồi ở bên khung cửa sổ lớn cao gấp chục lần chiều cao con người xa xa phía cuối phòng. Những kẻ thần thánh với những tri thức thần thánh của họ.

Nhân nheo mắt tiến lại gần họ, ánh sáng từ khung cửa sổ chiếu vào lóa mắt làm chàng không thể nào nhìn rõ dung mạo của những người ngồi trước mặt. Ngồi ở bàn có hai bóng người, một bé một già. Anh đoán có thể cô bé kia chính là Cecilia, Tổng Quản của Thư Viện. Còn lão già kia, có thể là ai nhỉ? À, phải rồi, Gerisim, quốc trưởng Severnaya, cha nuôi của chị Burya. Chỉ có hai người? Không…

Trên bàn còn có một cây đèn cồn đang rực sáng. Ngọn đèn được đặt trong một chiếc lồng kim loại nhỏ hình bát giác, bốn mặt kính trong suốt, bốn mặt gương phản chiếu ánh sáng chói lòa đó. Nhân cam đoan, cây đèn kia đang tỏa ra linh khí nồng hậu, chắc chắn cũng đầy thần tính.

Chàng cũng cảm nhận được chiếc đồng hồ lớn ở phía sau bọn họ dường như chậm đi đôi chút. Một ánh nhìn sắc lạnh đã ghim chặt vào anh. Có một kẻ khác đang ẩn náu trong bóng tối, sẵn sàng tung đòn kết liễu chớp nhoáng bất cứ lúc nào.

Tất cả đều mang thứ uy áp đó, không đơn thuần là uy áp của một vị đế vương, hay là của các trang tử hán đầu đội trời chân đạp đất, cũng chẳng phải đơn thuần là những bộ óc mưu mô xảo quyệt nhìn xa trông rộng, mà là thứ hào quang hoàn toàn khác biệt. Đây, chính là thần tính.

Một bước chân tiến về phía trước cứ ngỡ lội qua sình lầy, như leo dốc dưới ánh mặt trời nóng gắt. Bản năng con người chính là sùng bái và giữ khoảng cách với thần tính. Nhưng Nhân thì khác, bản năng của anh đã không còn là sự sùng bái đối với thần - chuyện năm xưa ở làng chàng đã làm anh ghét cay ghét đắng sự tôn sùng đó rồi - cũng không còn là sự giữ khoảng cách nữa, mà là theo đuổi, với cao, tìm kiếm thần tính!

“Không tệ. Phong thái của cả hai đều đáng kinh ngạc.” Gale buông ra lời nhận xét, với lấy một miếng bánh quy mà nhâm nhi cùng tách trà nóng.

“Giờ phán quyết đã bắt đầu.” Cecilia nhận định, mắt nhìn chàng thanh niên vừa bước tới từ đầu đến chân. Cây đèn cồn phát ra tiếng nổ tí tách, dường như rực cháy sáng hơn trước.

“Ngươi tên Lý Nhân?”

Nhân toan mở miệng ra trả lời nhưng dường như khả năng giao tiếp cũng đã bị tước mất. Anh đành gật đầu xác nhận.

“Sở trường dùng kiếm. Học từ Thanh Sư?”

Một cái gật đầu nữa. Cecilia đánh mắt quan sát ngọn đèn, rồi tiếp tục chất vấn: “Đạo là gì?”

“Là thuận theo ý trời, thuận với tự nhiên, trừ gian diệt bạo, tuân theo lễ nghĩa.”

“Lễ nghĩa là gì?”

“Lễ gồm bốn loại, nhưng Thanh Sư chưa từng dạy. Nghĩa gồm ba loại Hiếu - Trung - Đức. Hiếu là hiếu thảo với đấng sinh thành. Trung là trung thành với vua chủ chúa thượng. Đức là nhân đạo với chúng sanh bình đẳng. Người quân tử có thể thiếu lễ, nhưng không thể thiếu nghĩa.”

Gale không kiềm được mà khẽ để ra một tiếng cười nhỏ nơi cuống họng. Nhân cảm thấy dường như ánh mắt quan sát từng cử chỉ của chàng từ trong bóng tối cũng đã dịu đi đôi chút.

“Khá đấy. Thế mục tiêu của ngươi là gì? Tại sao lại đi con đường này?” Cecilia hỏi tiếp, thế nhưng dường như trong giọng điệu đã có chút hứng thú.

“Ừm… Sư phụ bảo tôi là nên chu du đi đây đi đó, đường đời là cách học tập hiệu quả nhất… Với lại tôi cũng muốn giúp Vĩnh chưa được bệnh. Cậu ấy giúp tôi khá nhiều rồi, nên là…”

“Không sao. Chrono chữa được. Nhưng mà…” Cecilia trầm ngâm giây lát, rồi nói tiếp “Sau khi xong nhiệm vụ thì anh ta sẽ chữa.”

“Nhiệm vụ?”

“Đương nhiên rồi, ngươi nghĩ là sẽ dễ dàng nhận được sự trợ giúp của một thánh linh sao? Đâu có miếng bánh nào từ trên trời rơi xuống!” Cecilia nói giọng đùa cợt, chợt Nhân cảm thấy thứ gì đó mềm, xốp rơi trúng đầu mình. Một miếng bánh bông lan đang gặm dở.

“Ha ha, xin lỗi xin lỗi!” Một gã đàn ông bảnh bao mặc vest trắng thoắt cái đã xuất hiện trước mặt anh. Trong tay hắn ôm đầy một giỏ bánh ngọt đầy ắp. Vậy là nãy giờ hắn phủ phục đâu đó ở phía trên? Hình như lúc cố lấy bánh ra khỏi giỏ hắn đã làm rơi mất một cái. Gã mặc vest vớ lấy cái bánh trên đầu anh mà cắn vào lớp vỏ nâu xốp của nó, nhai chậm rãi mà quan sát kỹ Nhân từ đầu đến chân.

Nhân cũng quan sát hắn. Nhìn có vẻ trẻ, nhưng nét mặt này, chắc chắn là của một kẻ trải đời. Hoàn toàn không thể đoán được tuổi của gã. Mái tóc vàng của người phương Tây, nhưng lại xen lẫn vài nhánh bạc, làm anh liên tưởng tới Vĩnh và Burya.

“Cecilia này, tôi thấy mấy cậu này cũng có vẻ đáng tin. Dù sao tôi cũng chữa cánh tay cho Nhân rồi, thì thêm một cánh tay của nhóc Vĩnh nữa cũng có sao đâu?” Anh ta nói trong lúc miệng vẫn nhồm nhoàm bánh, lại quay sang Lý Nhân mà nắm lấy tay trái chàng mà xem xét.

“Sao? Cử động bình thường chứ? Chậc chậc, lúc đó cậu thiếu mất cả một cánh tay luôn đấy nhóc. Không thấy trong bụng con rồng kia, là bị ai lấy mất rồi?”

 “Ơ… Lẽ nào là…”

“Cậu giao chiến với ai đó hửm? Rõ ràng là đường kiếm rất lợi hại! Chém đứt qua cả xương luôn mới kinh chứ!” Chrono xoay xoay cánh tay của Nhân, lật đi lật lại như thể đang chiêm ngưỡng một kỳ quan y học, mà đúng thật sự đây là kỳ quan y học chứ nên?

“Được rồi Chrono, anh đừng làm quá tải não thằng nhóc như thế chứ! Mà đúng là thương tích của ngươi nghiêm trọng thật, dấu vết của linh lực vô cùng nồng hậu, ít nhất cũng phải do thượng cấp linh sư gây ra.” Cecilia mỉm cười, liếc mắt nhìn về phía cái đèn mà nói tiếp: “Là nguyệt quang linh sư đấy.”

“Cho hỏi… Các vị… đều không thể coi là thượng cấp linh sư?” Nhân dè dặt thắc mắc. Vốn nghĩ linh sư có ba cấp bậc hạ, trung, thương. Hạ là sở hữu linh lực, thi triển bằng máu. Trung là có khả năng sử dụng linh cụ, dẫn máu vào vũ khí mà thi triển linh lực. Thượng thì có khả năng kiểm soát năng lực hoàn toàn, có thể chiến đấu ngang cơ với trung cấp mà không cần linh cụ. Thế nhưng gặp những con người kỳ lạ này, à không, những kẻ này có khi không còn có thể gọi là con người nữa, Nhân lại cảm giác được rõ rệt, họ ở một cấp bậc hoàn toàn cách biệt so với thượng cấp! Chỉ cần một chiêu thức của họ, là hoàn toàn có thể kết liễu một thượng cấp, hay thậm chí là những con quái vật thể hình to lớn anh đã gặp trên đường đi, đã chật vật đánh bại, có lẽ chỉ đáng làm thú kiểng cho những kẻ đã vượt ra ngoài ranh giới của phàm nhân này.

“Hưm hưm~” Cecilia nở một nụ cười tự mãn. “Trên thương cấp, chính là thánh cấp. Trên lý thuyết, bọn ta chính là thần của thế giới này!”

Gale nghe mà nhíu mày. Gọi người như ông là thần thì hơi quá, chỉ có hai, à không, ba kẻ này mới là thần. Ông ra hiệu cho Lý Nhân ngồi xuống chiếc ghế trước mặt mà khẽ nói: “Burya có kể cho ta nghe về con rồi, Nhân ạ. Ta thấy con có tư chất tốt, là con người lương thiện. Họ đang…” Ông chần chừ đôi chút, rồi quyết định đổi chủ đề: “Gọi ta là thần thì hơi quá, nhưng những vị kia gọi là thần thì là hiển nhiên.”

Cecilia dường như không bận tâm lắm với cuộc nói chuyện của hai người, mà mải mê vân vê gì đó ở đầu ngón tay. Chrono thì đã ngồi xuống bàn mà gặm bánh ngọt, trò chuyện với Cecilia bằng một ngôn ngữ lạ.

“Vị Lai Cổ Thần, Triết Minh Thần…”

Chỉ hai từ, nhưng Nhân đã hiểu được thánh linh rốt cuộc là thế lực như thế nào. Tam Hoàng khai thiên lập địa được, thì hủy diệt vạn vật cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Vậy cái đèn kia… Khai Nguyên Thần?”

“Không. Khai Nguyên Thần đã biệt tích ngàn năm rồi. Trong lịch sử Severnaya, ta chưa từng thấy nhắc tới Khai Nguyên Thần. Cái đèn đó, theo ta biết, là con mắt của Quang Thánh.”

“Quang Thánh. Ra là vậy. Quang Thánh là một người có thật? Thật sự có một Quang Thánh đang nắm giữ toàn bộ Quang Giáo…”

“Ta biết là có quá nhiều thứ đang diễn ra. Nhưng hiện tại, con chưa cần biết hết mọi thứ. Bọn ta đã thu xếp rồi, sẽ đảm bảo an toàn cho con, nhưng đổi lại con cũng cần giúp bọn họ.”

Cecilia và Chrono đã đi đâu đó, Nhân dõi mắt theo hai vị thần, lòng ngổn ngang đầy rẫy khúc mắc. Người như mình thì có thể giúp gì cho thần cơ chứ? Tại sao mình lại là Thiên Tử? Rốt cuộc số phận đã sắp đặt điều gì cho mình?

 “Ừm… Burya đã bao giờ kể cho con về em nó chưa nhỉ? Chắc là chưa, con bé không giỏi trò chuyện cho nó.” Gale mời Nhân chút bánh quy, mà bắt đầu giải thích: “Thằng nhóc tên là Eleazar, nó là đội trưởng đội Delta. Vừa rồi ta cho nó đi Nam Marrowland, có tìm thấy một vùng tử địa, bên trong khả năng cao là có di tích cổ, vậy nên mới tập hợp đội để đi thám hiểm. Nhưng mà, dường như hai trong số Tam Hoàng vì lý do nào đó lại rất để tâm tới nơi đó…”

“Nam Marrowland? Viễn Lục… Lục Địa Ngục!” Nhân sực nhớ ra, vội kể cho Gale nghe truyền thuyết về Ngũ Sắc Địa Ngục. Ông nghe mà suy nghĩ trầm tư, chốc chốc lại khẽ phát ra một âm thanh trầm đục nơi cổ họng. Bạch Địa Ngục Khrustal’naya… Lục Địa Ngục nam Marrowland.

“Hừm. Ta hiểu rồi. Thì ra là vậy.” Mắt ông lóe sáng, quay sang Nhân điềm đạm kết luận: “Nghịch Thiên Kiếm, chính là đang nằm ở Lục Địa Ngục.”

“Hả?” Nhân trơ ra.

“Khi đề xuất hợp tác lực lượng Thư Viện với đội Delta, Cecilia có đặt điều kiện, tất cả bảo vật, tư liệu, sau khi Thư Viện xem xét qua, tất cả đều sẽ thuộc về phe ta. Trừ. Trừ một món duy nhất do họ chọn. Ả không giải thích gì thêm, cũng không nói vật muốn tìm đó là gì. Nhưng giờ thì rõ rồi. Con có biết, 15 năm trước, đội Delta đã tìm thấy gì ở trung tâm Khrustal’naya không?”

Nhân nhíu mày. Khrustal’naya chính là Bạch Địa Ngục, ắt hẳn sẽ có liên quan gì đó đến khu tử địa bí ẩn kia?

Lão Gale sờ tay nhẹ lên thắt lưng, rút ra một con dao nhỏ. Thoạt nhìn, con dao có vẻ nhỏ bất thường, như thể không dùng để chiến đấu, cũng chẳng phải dao ăn, mà trông giống như dao mổ hơn. Thế nhưng chuôi cầm lại được mạ bạc, chế tác tinh xảo, có hoa văn con sói mở miệng ngửa lên trên như cắn lấy gốc lưỡi dao. Lưỡi dao trông tàn tạ vô cùng, trông như có thể gãy bất cứ lúc nào, hàng chục vết nứt hiện rõ mồn một trên lưỡi dao, thế nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy đó không phải vết nứt gãy bào mòn qua thời gian dài sử dụng, mà là những khe rãnh nhân tạo, phác nên một hoa văn nào đó.

“Yurv-Kirvä. Huyết đao khế ước. Thứ này, ta tìm được ở trung tâm Khrustal’naya 15 năm trước. ” Gale miết ngón tay lên rìa con dao nhỏ, khẳng định: “Đây là một Thần Khí. Nó chính là trung tâm của Bạch Địa Ngục. Con hiểu điều đó nghĩa là gì không? Lục Địa Ngục, cũng sẽ có một món thần khí ở trung tâm. Đã vậy hai người bọn họ lại còn cần sự giúp đỡ của con, vậy chắc chắn thứ mà họ đang nhắm tới chính là…”

“Nghịch Thiên Kiếm… Thanh kiếm cuối cùng trong bộ tứ…”

Chợt, cánh cửa bật mở, Cecilia và Chrono đã trở lại. Nắm trong tay Chrono là Thiên Tử Kiếm, dường như đã có chút thay đổi. Nhân có thể nhìn thấy, bàn tay cầm kiếm của anh ta dường như đang bị thiêu đốt, da phồng rộp do bỏng, tạo ra những vết thương đỏ tấy trông đau khủng khiếp, thế nhưng nhanh chóng lành lại.

Anh cắm thanh kiếm xuống bàn gỗ, làm Cecilia nhướng mày nhưng không nói gì, đoạn xoa xoa tay vào nhau mà tuyên bố: “Lý Nhân, sau khi thảo luận một lúc, chúng tôi quyết định trao trả Thánh Kiếm cho cậu. Trong lúc cậu bất tỉnh, chúng tôi đã tìm thấy Tế Binh Đài, mượn máu của cậu để hoàn thành nghi thức.”

Nhân hít một hơi thật sâu. Vậy là trong lúc anh bất tỉnh, họ đã hợp nhất Ngự Thiên Kiếm rồi. Bây giờ, anh đã có được ba trên bốn Tứ Phương Thiên Kiếm.

“Nào, Thiên Tử, hãy nhận lấy thánh kiếm đi!” Chrono nói giọng đùa cợt, còn Cecilia thì đảo mắt rồi cười mỉa mai trước cách ứng xử lố bịch của người bạn.

Nhân quan sát thanh kiếm cắm trên bàn. À phải rồi, đã lâu chưa gặp Kiếm Linh, sau khi cầm lấy thanh kiếm thì cô ấy cũng sẽ xuất hiện trở lại? Nhớ lại lần trước Kiếm Linh xuất hiện, Nhân đỏ mặt, khẽ nói: “Ờm… Chrono, anh có thể… đưa kiếm về phòng giúp tôi được không? Tôi chưa muốn cầm nó bây giờ. À và… có thể cho tôi một bộ váy được không? Không cần cầu kì quá, cỡ vừa thôi…”

Nét mặt Cecilia đơ ra. Trong tất cả tính toán của cô về diễn biến sắp tới, hoàn toàn không có tình huống này. Sự bất ngờ và nhảm nhí của yêu cầu này đã làm trung tâm xử lý của cô bị tắc nghẽn, khiến cô đứng sững ra như tượng.

Lão Gale đang uống trà bị bất ngờ, phì cười, kết quả là bị sặc tràn vào khí quản, làm ông ho sù sụ. Chrono cũng bật cười mà châm chọc: “Tôi không biết thanh niên các cậu có sở thích kỳ lạ như vậy đấy! Ha ha, Cecilia, cô chập mạch luôn rồi à? Trời ạ, lâu rồi tôi chưa cười sảng khoái như thế!”

“Anh Vĩnh… Anh biết đọc đúng không?” Seikiren loay hoay với một cuốn sách nhỏ.

“Ừm, anh có học qua. Em muốn anh đọc cho à?” Lưu Vĩnh nhận lấy cuốn sách. Hoàng tử gấu. Dường như là truyện cổ tích? Ánh mắt Seikiren sáng lên thích thú, ngồi sát lại gần bên Vĩnh trên hàng ghế gỗ bên khung giếng trời soi rọi khu vườn nhỏ đầy ánh sáng và cây xanh.

“Cha kể em nhiều truyện cổ tích lắm, nhưng toàn là mấy truyền thuyết kiểu như về pha lê Địa Giới hay lời đồn về hệ thống hang động…” Cô nằm hẳn lên ghế, gối đầu lên đùi Vĩnh mà nhìn bìa sách có hình con gấu một cách chăm chú.

“Ừm… Anh đọc nhé.” Vĩnh tỏ ra bình thản mà bắt đầu đọc.

“Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ, có một cô gái sống ở một ngôi nhà nhỏ. Hằng ngày cô làm rất nhiều việc vặt như giặt giũ, quét dọn nấu nướng. Nhưng tính tình cô lại quá xốc nổi để có thể tập trung làm việc nhà.”

“Ờ… Nghe giống em quá!” Seikiren cười khúc khích, nhớ lại quãng thời gian ba năm sống ở Hoành Sơn Cốc. Lúc cha ra ngoài, cô chẳng có gì làm ngoài một mớ việc nhà, mà cô thường lơ là mà đi rượt đuổi mấy con dê núi.

Vĩnh cũng nhếch mép cười: “Giống chỗ nào chứ? Em dư năng lượng quá mức mà, sao mà chút việc nhà lại làm khó được em cơ chứ?”

“Hưm~!” Sei phụng phịu “Ở nhà hoài chán chết! Lúc cha ra khỏi nhà, em toàn leo lên mấy vách đá xem có gì hay ho không. Mà trải dài toàn thấy đá và đá, ngoài mấy con dê ra thì chẳng có gì hay cả!”

“Chậc chậc, ra là thế. Lang thang mà quên cả việc nhà.” Vĩnh bất giác đưa tay lên xoa đầu cô, rồi kể tiếp câu chuyện:

“Một ngày nọ, khi đang hái nấm trong rừng, bỗng từ trong bụi cây xông ra một con gấu nâu to đùng! Nhưng nó không ăn thịt cô, mà lại đòi cưới cô làm vợ.”

Sei đang gặm một cái bánh trước đó lấy từ giỏ của Chrono, nghe tới đó, miệng vẫn còn đầy vụn bánh, trợn trừng mắt thốt lên: “Cái gì cơ?! Cầu hôn luôn á?! K-không hẹn hò, không hoa hòe gì hết?!”

“Ờm… Chắc con gấu không lãng mạn cho lắm. Hoặc là nó rất thẳng thắng.”

“Hoặc là rất cô đơn? Con gấu này phải ế bao lâu rồi mới làm điều mắc cười như vậy nhỉ?” Seikiren nuốt miếng bánh rồi chăm chú lắng nghe tiếp.

“Đương nhiên là cô ấy từ chối và ném nấm vào mặt con gấu.”

“Hợp lý đấy.”

“Nhưng con gấu vẫn không bỏ cuộc. Nó tới nhà cô mỗi ngày, giúp đỡ với mấy việc nhà cho dù nó khá vụng về, canh gác nhà. Nó còn kiếm đâu đó ra một cái bình bằng gỗ mà để mật ong trước cửa nhà cô mỗi ngày.”

“Ồ. Ngọt ngào… Con gấu này đáng yêu thật!”

“Vậy là mật ong có tác dụng à?”

“Hì hì~” Seikiren nháy mắt “Nếu mà anh đem đồ ăn sáng thật ngon cho em hằng ngày thì em chịu cưới anh luôn á~!”

Chàng thanh niên khẽ phát ra một tiếng ậm ừ trong miệng, rồi kể tiếp: “Cuối cùng, cô gái đồng ý, nhưng với điều kiện là gấu không được ngủ ở trong nhà. Con gấu cũng đồng ý. Mỗi đêm, nó nằm ngoài cửa. Im lặng. Kiên nhẫn. Ngắm sao.”

Seikiren đưa tay lên chùi vụn bánh mì mà nhận xét: “Chắc nó yêu cô ấy thật lòng.”

“Tình yêu đúng là một thứ kỳ lạ…” Anh đưa tay lên gãi gãi ngực, rồi lại tiếp tục: “Một đêm, cô không ngủ được. Vì tò mò, cô hé cửa nhìn ra—và thấy con gấu hóa thành một chàng trai trẻ dưới ánh trăng. Đó là một hoàng tử, từng bị nguyền vì từ chối cưới một phù thủy độc ác.”

“Khoan đã! Vậy là… gấu đẹp trai ngầm?!” Miệng Sei khẽ mở, phát ra một âm thanh nho nhỏ của bất ngờ. Truyện cổ tích ở ngoài này kỳ lạ như thế ư?

“Đó là điều em chú ý à? Không phải thắc mắc sao lại có phép thuật biến người thành gấu hay là tại sao con gấu biến lại thành người vào buổi tối? Và thứ làm em chú ý là một con gấu đẹp trai.” Vĩnh phì cười.

“Mấy anh tốt bụng trong truyện cổ tích toàn bị yểm bùa!”

“...Vậy em có chịu cưới một con gấu bị nguyền không?”

“Cũng có thể. Nếu ảnh mang cho em mật ong để ăn sáng và ảnh không ngáy ồn ào?”

“Sáng hôm sau, cô hôn vào mũi gấu mà thì thầm: ‘Đáng lẽ ra chàng nên kể cho ta từ đầu’. Lời nguyền tan biến. Hoàng tử trở lại thành người. Hoa nở, chim chóc hót mừng, cả khu vườn sau nhà cũng trở nên tươi tốt, vân vân và mây mây. Rồi họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi, với một ngôi nhà ấm áp, vẫn quá nhiều việc vặt, và vừa đủ mật ong.” Vĩnh đóng cuốn sách lại mà đưa lại cho Seikiren.

Cô rụt mình cười nhẹ: “Em thích câu chuyện này. Con gấu dễ thương…”

Vĩnh nhướng mày, “Con gấu dễ thương hay hoàng tử dễ thương?”

Sei nghĩ ngợi vài giây rồi nheo mắt, “Cả hai!”

Vĩnh bật cười, rồi lẩm bẩm: “Giá mà thứ này… Lời nguyền này giải quyết dễ dàng được như trong truyện cổ tích nhỉ?” Anh đưa cánh tay quấn băng của mình lên, quan sát nó trong ánh nắng chiều.

“Ít ra thì anh không biến thành gấu.” Seikiren nói đầy lạc quan, “Đến cả cánh tay của Nhân cũng chữa được thì vị Thần Y kia chắc chắn cũng sẽ chữa được cho tay của anh thôi!”

“Mong là vậy. Nhưng mà cô thủ thư nói là anh phải giúp họ xong việc rồi mới được chữa.” Vĩnh thở dài. “Mà cũng phải, làm cho xong việc rồi mới được nhận lương chứ…”

“Nếu em hôn mũi anh thì lời nguyền có biến mất không nhỉ?” Seikiren cười tinh nghịch, đoạn cô ngồi dậy từ đùi anh mà ghé môi lại gần, thật sự định thử hôn mũi chàng thanh niên, làm mắt Vĩnh mở to sửng sốt.

“Ồ. Tôi vô tình chen ngang cuộc trò chuyện của đôi uyên ương này rồi nhỉ?” Chrono không biết từ lúc nào đã ngồi ngay bên cạnh họ trên dãy ghế gỗ. Seikiren giật mình, đỏ mặt lùi lại rồi ngồi xuống bên cạnh Vĩnh.

“Chrono… Ngài, có việc gì cần tôi giúp đỡ?” Vĩnh định thần lại, hỏi thẳng vào trọng tâm, cố che đi sự xấu hổ. “Nhiệm vụ mà ngài nói, bây giờ đi luôn sao?”

Chrono cũng bật cười mà đáp: “Không! Cũng cần chút thời gian cho mọi người nghỉ ngơi chuẩn bị nữa chứ! Các cậu có thể tận dụng thời gian mà đọc núi sách mà Cecilia đã gom góp ở đây mấy ngàn năm.” Anh nháy mắt, cầm lấy cuốn sách Hoàng tử gấu mà ngắm nghía, đoạn cất nó vào tủ sách đối diện.

“Hừm… Hoàng tử gấu à… Phải gọi là Người đẹp và quái vật chứ. Lẽ nào ở đây toàn là hàng nhái thôi sao?” Chrono thở dài. Thật sự là Cecilia đã thu thập tất cả dị bản, tất cả câu chuyện, từ cả cựu giới lẫn tân giới.

“Thế ngài tới đây chỉ để châm chọc chúng tôi sao?” Seikiren phụng phịu bĩu môi.

“Ha ha! Không không!” Chrono lại cười lớn mà tiến lại gần, nắm lấy tay trái của Vĩnh mà giải thích: “Ta đổi ý rồi, bây giờ ta sẽ chữa luôn.”

“Hả? Ngài… Ngài không sợ sau khi chữa xong là tôi trốn luôn sao?” Vĩnh bất ngờ trước quyết định này. Thật sự là nếu bây giờ chữa xong, anh hoàn toàn có thể chuồn thẳng về Khái Thương Quốc, trồng rau nuôi cá sống qua ngày.

“Cậu sẽ không trốn, Lưu Vĩnh à.” Chrono khẳng định chắc nịch. “Cậu sẽ không để mặc anh bạn kiếm sĩ thân thương của cậu thực hiện hành trình nguy hiểm sắp tới một mình.”

Vĩnh cứng họng. Thật sự là vậy sao? Chẳng phải “bạn đồng hành” chỉ là công cụ tạm thời, sau khi xong việc thì vứt bỏ ư? Tỉnh táo đi Lưu Vĩnh, mày không nhớ sự phản bội khi tin tưởng ai đó sao? Tỉnh táo đi nào, mày đâu cần gia đình! Gia đình… Bạn bè… Vĩnh không thể quyết định nữa.

“Vả chăng, nếu cậu trốn, tôi có thể dễ dàng tìm ra cậu mà tiễn cậu đi gặp ông bà ngay lập tức.” Chrono nói đùa, nhưng lại làm chàng thanh niên rùng mình. Trước mắt là một trong ba vị thần sáng lập ra thế giới, đúng là anh chẳng có cửa trốn thoát toàn mạng.

Tâm trí của Chrono thì lại đang trôi dạt tới một bến bờ xa xăm nào đó. Tên nhóc Lưu Vĩnh và Lý Nhân này, sao mà giống mình với anh ấy thế…

“Rồi. Làm nhanh gọn nào. Cậu bị như vầy từ bao lâu rồi?” Chrono tháo lớp băng ra mà xem xét sự bào mòn của lời nguyền đã lan tới đâu rồi.

“Vài năm…”

“Cho tôi thời gian cụ thể. Lỡ mà sai thì có khi cậu chết tại chỗ luôn.”

Vĩnh giật mình mà cố nhớ lại. “B-ba năm. Ngay ngày đầu tiên của năm Lục Đạo Tinh…”

Chrono nhẹ nhàng tháo găng tay trắng ra, xòe bàn tay trước mặt rồi gồng sức. Từ lòng bàn tay anh xuất hiện một chấm đỏ - một giọt máu. Nhiều máu hơn bắt đầu tụ lại, làm kích thước giọt máu to dần lên. Sau một lúc, giọt máu đông lại, dồn thành một viên bi nhỏ, có hoa văn uốn lượn, chỗ thì trông như sóng nước, chỗ thì như nhành lá chồi hoa nở rộ. Một viên linh đan đã hình thành trong lòng bàn tay.

Luyện chế linh đan, Vĩnh đã biết tới. Cho dù là ả đan sư M hồi ở Nhà Máy thì để luyện chế một viên đan dược bổ trợ linh lực cũng mất mười phút. Đã vậy đây là huyết linh đan, loại tiên dược làm từ máu linh sư, cực kỳ khó điều chế luyện thành. Vậy mà gã trước mặt lại tạo ra nó mà không cần lò luyện, tạo ra từ trong lòng bàn tay, chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Đáng kinh ngạc, đúng là chỉ thần thánh mới làm được.

Vĩnh khẽ đưa bàn tay trái ra mà nhận lấy nó. Nào ngờ, ngay khi chạm vào viên thuốc đỏ thẫm ấy, nó tan hẳn ra mà biến mất. Ngay lập tức, tay anh như bị điện giật, không đau đớn nhưng nhức nhối vô cùng. Bắt đầu từ bàn tay, kéo lên tới bắp tay, cánh tay đang héo tàn cứ thế hồng hào trở lại, khiến Seikiren ngồi xem bên cạnh không khỏi trầm trồ kinh ngạc.

Thế nhưng cơn nhói thấu xương thấu tủy vẫn chưa dừng lại, khiến Vĩnh phải cắn răng, gồng cánh tay trái mới chữa lên để chịu đựng.

“Đừng gồng mạnh quá, thả lỏng đi. Chậc, đúng như tôi đoán…” Chrono nhanh chóng luyện chế trong lòng bàn tay ra một viên đan nữa mà vỗ vào cánh tay đang co giật của Vĩnh. Tức thì, toàn bộ sự nhức nhối khó chịu đó biến mất.

Vĩnh mất một lúc để bình tĩnh lại, đoạn anh đứng lên cảm tạ Chrono. “Quân tử nhất ngôn. Tôi hứa sẽ đi theo giúp đỡ ngài trong khả năng có thể. Dù có xông vào núi đao biển lửa, tôi sẽ dùng cả tính mạng để trợ giúp ngài.”

Chrono không kìm được mà lại bật cười: “Ha ha! Người Khái Thương các cậu đúng là giỏi nói những lời thề thốt sáo rỗng nhỉ? Tôi tin rằng cậu sẽ đi theo giúp đỡ, nhưng chắc chắn là không tin cậu sẽ liều cả tính mạng rồi. Ha ha.”

Anh vẫy vẫy tay, quay người bỏ đi, thế nhưng đi được vài bước, hắn dừng lại, sáp lại gần mà thì thầm với Lưu Vĩnh. “Nhà Máy có còn tồn tại không?”

Vĩnh giật mình, sắc mặt rất khó coi, không phản ứng gì hơn. Chrono nhìn thẳng vào mắt chàng một lúc, rồi thở phào nhẹ nhõm. “Tốt. Coi như chuyện này đã qua rồi. Không nhắc lại nữa.”

Vĩnh ngồi sụp xuống ghế, còn Chrono thì đã biến mất trong chớp mắt. Seikiren nhìn anh, nét mặt nửa mừng rỡ, nửa lo lắng.

“Này, anh ổn chứ? Cánh tay được chữa rồi, sao… Ngài ấy nói gì

với anh vậy?” Cô chạm nhẹ vào bờ vai run rẩy của Vĩnh.

“K-không có gì.” Vĩnh thở hắt ra mà lấy lại bình tĩnh. Không thể chắc chắn được. Chỉ có một cách để kiểm tra. Không phải hôm nay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!