Chương 34: Thực Vương Behemoth
Một con quái thú lê bước nặng nề xuyên qua những cánh đồng mùa đông hoang tàn và cô độc. Bóng hình của nó ẩn hiện phía chân trời, là điểm nổi bật duy nhất giữa cái khung cảnh mênh mông trắng ấy.
Kích thước của nó vượt ngoài lý lẽ thông thường, một cơ thể quá đỗi lớn so với mọi sinh vật sống khác, bị gò bó và gù xuống dưới sức nặng của chính trọng lượng của nó. Những thớ thịt và lông nhăn nheo đung đưa theo mỗi bước chân, băng giòn bám trên đó vỡ vụn ra theo nhịp uốn lượn nhịp nhàng mềm mượt của con quái vật. Xương của nó nhấp nhô, lồi hẳn ra khỏi phần thịt, để lộ một sự gầy gò đến khó tin, quá khó tin so với thể hình của nó.
Cái đầu nó đung đưa theo mỗi bước nó đi, chậm rãi mà chắc nịch, rung chuyển mặt đất. Mặt nó như một sự pha trộn giữa mặt người và loài thú hoang dã, đôi mắt đục ngầu, loáng thoáng sắc đỏ điên dại, những vằn máu li ti chi chít con ngươi. Miệng của nó bê bết đỏ, pha lẫn với băng tuyết bám vào phần quai hàm. Răng nó dày đặc, phải có đến bốn năm hàng răng bên trong miệng, nhọn hoắt, phần nhiều đã sứt mẻ lởm chởm, đen xì nâu đỏ màu gỉ sét.
Tứ chi nó bò lê chậm chạp lề mề, như thể nó đang trong một cơn mê. Những bước đi chắc nịch nhưng máy móc, thiếu tự nhiên, thiếu sức sống, như thể nó chỉ là một cái xác vô hồn bước đi theo bản năng, còn lý trí? Lý trí đã bị nó vứt bỏ từ lâu rồi, cớ chi lại phải giữ lại thứ vô ích đó, để bị vĩnh hằng dày vò trong vô vọng?
Đôi tay nó dài ngoằng ngoẵng, lại có móng vuốt nhọn hoắt, cào xuống nền băng mỗi bước nó đi. Sống lưng nó nổi lên nhấp nhô xương xẩu, lớp lông dày bao bọc cơ thể gầy gò ốm yếu mà bự chảng đó. Kéo theo đằng sau là một cái đuôi xù xì, gãy ngoặc, phập phình, đã đông cứng một nửa trong giá lạnh.
Nó gầm gào trong cổ họng. Tiếng kêu trầm đục não nề, ẩn chứa sự đói khát vô độ. Thi thoảng nó ngẩng mặt lên trời, rống lên thảm thiết, như than thân trách phận. Nó là một di tích sống, một tàn dư của quá khứ tăm tối đã bị lãng quên từ lâu. Giờ đây nó lang thang, cắn nuốt bò dê, đạp phá những ngôi nhà nông dân.
Nó chính là Thực Vương Behemoth. Nó sẽ ăn. Ăn để sống. Sống để ăn. Có cắn xé bất kỳ chút thịt nào nó tìm được, mà nhiều thịt nhất đương nhiên là từ các chuồng gia súc. Nó sẽ ngồi xuống, vươn tay tóm lấy từng con mồi mà bỏ vào cái miệng háu ăn nhai rau ráu. Máu ứa ra hai bên mép, chảy dọc theo quai hàm, thấm đỏ vào bộ lông dày.
Đùng đoàng. Tiếng nổ vang lên ở ngay chân nó, làm trời long đất lở, lửa cháy bùng lên, gió cuốn bụi mù, mờ mịt cả một khu vực.
Herald đã nằm lăn xuống một con kênh gần đó để tránh vụ nổ. Con quái đó đang hướng thẳng về lâu đài Skyrfell, với cái kích thước khủng bố đó thì chắc chắn có thể san bằng cả ngọn đồi. Binh sĩ thông thường đối với thứ này chẳng có tác dụng mấy, Dimitriev đã cử một toán lính nỏ thử bắn hạ nó nhưng lớp lông dày hoàn toàn không thể bị xuyên thủng. Binh sĩ tới gần thì liền bị đạp chết hoặc bị ăn thịt, đao kiếm chém vào lớp da không hề hấn gì.
Để xem, hỏa, thổ, phong bộc phá có thể tác động lớn tới mức nào. Chờ đất bụi tan đi, Herald tiếp tục quan sát từ phía xa. Bất ngờ thay, đôi chân của nó vẫn có thể đứng vững sau vụ nổ lớn đó, chỉ có lớp lông bên ngoài là bị cháy sém nhẹ, những mũi đá nhọn không thể đâm thủng được cơ thể bọc thép đó.
Anh nhìn sang Qina, chỉ thấy cô khẽ lắc đầu. To lớn như vậy, độc trùng không hiệu quả lắm, lại còn có da thô thịt dày, căn bản là ngòi độc không thể xuyên thủng.
“Ờm… Ở nước các anh thường có loài sinh vật lạ như thế này à?” Lý Nhân bên cạnh bồn chồn hỏi nhỏ, chỉ về phía con quái đang gục gặc đầu nhìn quanh,
“Làm quái gì có cơ chứ?! Cái giống đó chui từ đâu ra không biết?” Herald chửi rủa, lần mò trong túi lôi ra thêm vài ba quả bộc phá nữa. Sử dụng hơi hao, chỉ còn lại khoảng mười quả thôi. Burya xua xua tay mà cản: “Bỏ đi, không ảnh hưởng được tới nó, không cần phải cố chấp. Để tôi.”
Cô cúi mình xuống thấp, đưa tay ra phía sau buộc lại mái tóc nửa đen nửa bạch kim dài cho đỡ vướng víu, hai tay chạm sát đất, người khom hẳn lại. Ngực cô ép vào một bên đùi, phập phồng theo từng nhịp thở. Rồi cô đạp mạnh, lao tới phía trước. Lưu Vĩnh thấy vậy cũng không định ngồi im, chỉ đạo nhóm của mình:
“Lý Nhân, tôi không nghĩ cậu có thể chém được nó, ở yên tại đây. Seikiren, cô có thể đánh vào khoảng khủy chân nó được không? Ông Shamio, ông yểm trợ cho cô ta.”
Nói xong, chàng cũng khom người xuống, rồi lấy đà lao vút đi theo sau Burya. Seikiren cũng xách búa lên, cây búa lấp lánh ánh sáng hoàng kim dưới điệu nhạc của Shamio. Ông bắt đầu chơi một bài ca truyền thống cổ.
Dưới lòng đất sâu, nằm lặng im
Thời gian bào mòn, vẫn im lìm
Vai nâng gió bão, chân đạp sương
Nứt gãy hình thành những dấu thiêng.
Một tầng đá cứng bỗng chẳng biết từ đâu mọc ra, bám lấy xung quanh cơ thể Seikiren, tạo thành một lớp bao bọc vững chắc, cây búa được bồi đắp thêm đá cứng cũng to lớn hơn trước. Một đập mạnh vào khủy chân con quái, rung chấn lan tỏa ra không khí, vang lên tê rần, làm những người ở xa cũng cảm thấy uy lực của phát đập đó. Dường như cú đánh đó còn có lực hơn quả bộc phá của Herald, vậy mà làm Behemoth bị chấn động nhẹ mà khựng lại.
Đột nhiên sinh vật khổng lồ đó di chuyển nhanh đến lạ thường, chân nhấc lên đạp mạnh ra sau, thế mà trúng phải Seikiren, làm lớp giáp đá của cô vỡ vụn, bị hất ra một quãng. Thế nhưng vậy đã là đủ để tạo thời cơ cho Vĩnh và Burya liên hợp đồng loạt bám vào lớp lông xù xì mà trèo lên.
Sờ vào mới thấy, những sợi lông này chẳng phải là mượt mà mềm mại như thú thường, mà là thô cứng sần sùi, bên bết chặt với nhau, lại còn có ánh kim, tựa như cả cơ thể nó đã được phủ lên một lớp tơ sắt dày đặc. Burya leo được lên tới lưng nó trước, không thèm để ý tới Vĩnh mà chăm chăm chạy thẳng về phía đầu con thú.
Vĩnh cũng bám sát theo, tốc độ chạy có thể nói là ngang bằng. Burya nhảy lên trước, dự tính dùng một dao đâm thẳng vào giữa gáy Behemoth mà kết liễu nó. Nào ngờ, đương lúc vừa nhảy lên, con quái đột nhiên rụt mình lại, tạo thêm một chút khoảng cách, vặn người, cánh tay dài lòng khòng quật ra sau lưng, trúng chính xác vào Burya, đánh cô văng thẳng xuống đất. Con dao găm bạc rơi ra khỏi tay, được Vĩnh chuẩn xác chụp lấy.
Lý Nhân nhìn thấy không khỏi rùng mình, người bị đánh thẳng xuống đất từ độ cao đó, để lại cái lỗ sâu hoắm như vậy, còn có thể sống sót sao? Nào ngờ, từ trong cái hố vang lên tiếng chửi thề, Burya khập khiễng bò ra. Herald giải thích: “Đội phó là phong linh sư thượng cấp, có thể thao túng luồng khí để giảm thiểu lực rơi, từng ấy chẳng nhằm nhò gì. Sát thương chính là từ cú đập của thứ quái lai kia thôi.”
“Gãy ba xương, vẫn vận động được.” Burya nói, xoa xoa vai. Cả cánh tay như đã bị lệch hẳn khỏi vai, trễ ra sau lưng, bẻ ngoặt gần nửa vòng, nhìn đau đớn vô cùng. Thế mà Burya tỉnh bơ nắn bóp một hồi, đã đẩy cánh tay lệch về đúng vị trí ban đầu. “Có lẽ sẽ tốn một tuần để hồi phục, bất cẩn quá.” Cô tặc lưỡi.
Lúc này thì lại đến Herald và Qina bị bất ngờ, đây là người đàn bà thép hay sao? Nói gãy xương là gãy xương như thể không có gì to tát cả. Đón lấy ánh nhìn lo lắng của họ, Burya khẽ cười, giải thích ngắn gọn: “Là bí pháp giúp ổn định lại xương thôi, vẫn cần chữa trị cẩn thận, nhưng hiện tại tạm dùng được. Để xem cậu nhóc kia khá như thế nào.”
Burya không giao chiến với con quái nữa, dường như nhận định việc tấn công của mình là vô ích, chạy tới ôm Seikiren lên mà rút lui. Trong khi đó, Lưu Vĩnh đang chật vật bám lấy cái lưng không ngừng rung lắc của Behemoth, cánh tay nó như đang lần mò bắt bọ trên lưng, nổi đóa lên mà đập phá đất đá xung quanh. Nó càng ngày càng tới gần Skyrfell, tình hình không khả quan cho lắm. Người dân trong pháo đài rất đông, việc sơ tản chắc chắn không thể diễn ra kịp thời.
Haiz, chết tiệt. Nếu như có số lượng thương vong lớn, chắc chắn đội Delta sẽ không thể xuất phát ngay, trì hoãn kế hoạch, như vậy gã lại tốn thời gian chờ đợi. Khốn nạn thật, cứ hở tí là gặp đám quái vật dị hợm thế này, ông trời đang trêu ngươi ta ư? Cầm lấy con dao, Vĩnh dốc hết sức đâm thẳng vào gáy con quái, nhưng lưỡi dao gãy lìa ra mà không đụng tới được phần thịt bên trong. Behemoth lại càng tức giận hơn, di chuyển nhanh hơn về phía Skyrfell.
Điểm yếu… Điểm mềm yếu của thứ này là ở đâu? Con mắt, chính là con mắt. Vĩnh đu người sang bên mặt nó, đâm thẳng con dao vào mắt nó, ngay lập tức tuột tay mà rơi thẳng xuống. Con dao găm kẹt lại trong mắt con quái, làm nó rú lên đau đớn. Máu đỏ lòm, đen đúa ứa ra như mưa. Vĩnh rơi thẳng xuống đất nặng nề, vang lên tiếng xương gãy vụn răng rắc.
Hừm… Điểm lóe sáng đằng kia, chắc là con mắt. Ai đó mới đâm dao vào mắt nó à? Thôi kệ, trước tiên vẫn cứ phải nã đạn vào đầu nó. Nó cứ di chuyển như vậy, lại cách xa mấy chục dặm, thật sự không bắn chính xác nổi. Phải làm sao đây nhỉ?
Người đàn ông nằm trong đống tuyết trên một ngọn đồi, họng súng dài chĩa thẳng về phía Behemoth, cánh tay cứ khẽ chuyển động theo hướng di chuyển của con quái khổng lồ. Khánh Dạ yếu bây giờ là nó phải dừng lại.
Trước khi mất ý thức, Vĩnh loáng thoáng nhìn thấy, từ sâu bên dưới lớp tuyết dày, đùn lên một hai mầm cây, rồi năm sáu, rồi cả chục, cả trăm sợi dây leo vươn lên từ mặt đất. Chúng bện lại với nhau như những sợi thừng, đột ngột phình to lên, quấn lấy các khớp chân của Behemoth. Đây là giông cây gì? Sao lại có ở đây? Dường như nó đang ngăn cản bước tiến của giống khổng lồ này, vậy cũng nên giúp nó một tay.
Nghĩ là làm, Vĩnh dùng chút sức lực cuối cùng, ói ra một ngụm máu lớn thẳng vào một thân dây leo, lờ đờ ngã vật xuống. Hút phải thứ máu đó, đột nhiên cả đám cây đều lớn nhanh như thổi, mọc lên chi chít, quấn chặt lấy chân tay con quái, lại còn nở ra mấy bông hoa trắng muốt.
Thực vương Behemoth bị kìm chân, không làm sao dứt ra được. Đùng. Mắt nó tối sầm lại, một thứ gì đó nhỏ bé, nhưng lại lạnh lẽo và sắc nhọn đã đâm thẳng vào não nó. Một viên đạn băng.
Không hề chần chừ, Hayan nã thêm năm viên nữa. Đùng. Đùng. Đùng. Đùng. Đùng. Tất cả sáu viên đạn đều ghim thẳng vào đầu Behemoth. Thế nhưng, đầu lâu cứng hơn thép ròng của nó đã cản lại phần lớn lực, làm những viên đạn bể nát, không tổn thương nặng đến cơ quan hoạt động.
Hayan nhanh chóng nạp đạn, nã liên hồi vào đúng hốc mắt của nó. Tiếng súng nổ vang lên không nớt, con quạ đậu trên vai không sợ hãi bay đi nhưng có vẻ bồn chồn. Không được rồi.
Con quái đã tiến sát được tới Skyrfell, bất chấp sự ràng buộc của mớ dây leo. Ầm ầm, nó vung tay lên, đập tan một ngọn tháp. Nó khịt khịt mũi, cố xác định vị trí chuồng gia súc, thế nhưng mùi máu tanh chảy ra từ mắt nó làm nó chẳng ngửi được gì khác cả. Nó điên cuồng đập phá xung quanh.
Herald đứng nhìn từ xa trong tuyệt vọng, nó sắp đấm thẳng vào hội trường, là nơi tập hợp nhiều người nhất. Anh vẫn nhớ cái ngày đầu tiên đặt chân tới đây, cũng là vào một ngày mùa đông rét đậm như thế này…
Hội trường mở ra, toàn bộ khí lạnh bị xua tan. Herald rùng mình trước sự thay đổi đột ngột. Đội trưởng thấy vậy mà phì cười: “Vậy nên mới có cái dãy hành lang dài kia đấy, không thì rất dễ sốc nhiệt. Nhìn đi Herald, đây là kỳ quan của dòng họ anh đấy.”
Những ống đồng chạy dọc theo mép tường, tỏa ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt. Trong đó rõ ràng là một nguồn nhiệt khổng lồ, chính là hơi nước. Phía trên, hơi nước được phun ra qua những lỗ nhỏ, chỉ vừa đủ để làm ấm hội trường lên. Phần hơi nước dư thừa còn lại đẩy những bánh răng bơm nước từ con sông bên dưới lên trên ngọn đồi.
Những bánh răng đó lồng ghép vào nhau, tạo thành những băng chuyền chuyển động không ngừng, hàng đống búa tạ nâng lên và đập xuống vào các tấm thép nóng chảy. Bên băng chuyền đó là một người công nhân già đang chờ đợi, căn chỉnh, uốn nắn tấm thép đó thành công cụ lao động. Quanh quẩn đó cũng là rất nhiều thường dân khác đang làm việc.
Phía xa xa ở góc cuối hội trường là một loạt các tấm đệm rơm, chăn bông. Trong các mùa đông, những người không có nhà cửa hoặc không có đủ khả năng tự sưởi ấm, không đủ lương thực đều có thể tới tạm trú ở lâu đài Skyrfell. Đổi lại thì họ sẽ chế tạo công cụ làm nông như cuốc xẻng vào ban ngày, về sau thì những thứ đó đều sẽ được phân phát cho họ vào mùa xuân.
Trên đầu, sáng lấp lánh một chiếc đèn chùm, ánh lửa lay lắt chiếu rọi cả hội trường mà đáng lẽ ra phải tối tăm vì không có bất kỳ cửa sổ nào. Eleazar chỉ lên mà bảo: “Kia, trên kia chính là kỳ tích mà Geldur Tinkerton sáng chế ra. Ông đã thành công trong việc tạo ra một lõi linh lực chạy bằng hơi nước, thế nhưng ông đã qua đời trước khi truyền lại kỹ thuật đó cho chúng tôi. Bộ phận kỹ thuật cũng từng muốn thử tháo dỡ cái đèn chùm ra để nghiên cứu, tuy không chắc chắn có thể lắp lại nó. Quốc trưởng đã không chấp thuận, giữ nó lại như một biểu tượng, dấu ấn của Geldur đối với quốc gia.”
Herald lăng thinh. Tất cả những thứ này, thật sự là do ông nội của gã tạo ra sao? Gã chưa từng biết mặt ông nội, cha gã đã đi Marrowland và định cư ở đó từ hồi còn trẻ, thành ra Herald thật sự chẳng biết gì về ông. Trong lòng chàng kỹ sư dâng trào một cảm xúc thán phục. Đây, đây chính là kiệt tác của họ Tinkerton!
“Dòng họ nhà anh, tôi có tìm hiểu qua rồi. Họ Tinkerton trước đây, vào thời kỳ Hoàng Trị, là các kỹ sư xuất chúng được trọng dụng trong triều đình. Cuối cùng là ông của anh, Geldur Tinkerton đã cùng Carl Bjorn và đội đặc nhiệm Alpha diệt hoàng, làm phản, lật đổ ách thống trị của triều đình. Về sau thì ông là người sống thọ nhất đội, chế tạo nhiều máy móc công nghệ giúp hỗ trợ canh tác cho thường dân, “có thể kể đến là hợp kim cuốc xẻng mới, bền hơn, nhẹ hơn, dễ gia công hơn. Cả hệ thống sưởi ấm nữa, tất cả những công trình của ông là vì nhân dân.”
“Lâu đài Skyrfell… Trước đây là nơi như thế nào?”
“Đương nhiên là nơi sống của các đời Hàn Vương rồi. Thật sự thì là nơi tổ chức tiệc tùng với các lãnh chúa thì đúng hơn. Chủ yếu thông thường Hàn Vương sẽ sống ở cung điện ở xa hơn hướng Bắc, nhưng nơi đó đã bị quân cách mạng san bằng rồi. Cả lâu đài này, tốn cả một đời người công nhân để dựng lên, nhân công lên tới hàng ngàn người, phần nhiều là nô lệ. Giờ đây, pháo đài đã được trả về với nhân dân, là nơi hội họp, nghỉ ngơi chống chọi qua giá lạnh.”
Eleazar chìa tay ra với Herald: “Anh là một kỹ sư giỏi. Anh hãy nhìn những kỳ tích của dòng họ anh để lại cho đất nước này đi. Tôi biết là anh đang sục sôi nhiệt huyết, anh cũng muốn vĩ đại như họ, vậy thì theo tôi đi. Gia nhập đội Delta của tôi, sẽ là cơ hội cho anh vận dụng kiến thức của mình, học hỏi và phát triển. Anh có đồng thuận không?”
Nhìn quanh hội trường một lần nữa, Herald thật sự thán phục ông nội của mình, dù anh chưa từng gặp ông. Một con người cống hiến cả đời vì người dân như thế, thật vĩ đại.
Herald quay sang nắm lấy tay Eleazar: “Tôi đồng ý. Tôi xin nguyện cùng anh xây dựng đất nước này, tôi sẽ làm mọi thứ có thể để đảm bảo cuộc sống ấm no cho những nông dân khốn khổ. Tôi xin hứa sẽ bảo vệ bọn họ.”
Rầm, cánh tay Behemoth đấm thẳng vào hội trường. Vang lên một tiếng nổ long trời lở đất, cát bụi bay mịt mù, hơi nước nóng phun ra rít lên từ những ống đồng bể. Chiếc đèn chùm rơi xuống đất, phát nổ, lửa cháy bùng lên. Khói kín cả một vùng trời.
Herald bàng hoàng ngã quỵ xuống nền tuyết. Chắc chắn, chắc chắn đã có người thiệt mạng. Công trình phức tạp nhất của ông cũng đã bị phá hủy. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má anh. Những thiết bị, những vũ khí anh tạo ra là để làm gì? Để làm gì nếu như chúng không thể bảo vệ được ai cả? Qina không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt một tay lên vai anh.
Seikiren không bị thương nặng lắm, vác theo cây búa mà chạy hết tốc lực về phía pháo đài, ông Shamio không biết làm gì thêm, chỉ đành lẩm nhẩm cầu nguyện. Herald thẫn thờ nhìn về hướng đó, lặng thinh.
“Vĩnh! Tên khốn cậu ở đâu mau dậy ngay cho tôi!” Lý Nhân lùng khắp những hố va chạm để lại trong lúc giao chiến, tìm kiếm Lưu Vĩnh. Thế nhưng, trong toàn bộ đống đổ nát đó, không thể tìm thấy thi thể cậu.
Trong lúc đó, ở phía pháo đài. Behemoth quờ quạng, vớ lấy mấy thi thể thường dân bỏ vào miệng, cái dạ dày không đáy của nó cồn cào, cơn đói của nó không thể bị thỏa mãn. Cánh tay nó đung đưa, duỗi về phía một nhóm những người bị thương đang co cụm lại run rẩy.
Seikiren chạy tới kịp lúc, lấy cây búa đập thẳng vào tay nó, va chạm với những móng vuốt thép chan chát. Con quái thấy vậy, bèn cho một quật ngang bằng tay phải. Seikiren lại đẩy búa sang hướng đó, cắn răng chịu đựng lực quật mạnh mẽ. Nhìn những người ở phía sau, cô không nỡ chứng kiến họ bị ăn thịt, bèn chống cự hết lực.
Một đập nữa, cánh tay cô run rẩy, cơ bắp tê nhức, bầm dập. Nhưng cô không gục ngã, không cam tâm để những người kia chết thảm. Bọn họ sắp sơ tán xong rồi, một người công nhân què đang lết đôi chân bị thương ra khỏi đó. Con quái tức tối đập xuống.
Mọi thứ tối sầm lại, cô mất dần ý thức. Ở trong khoảnh khắc sinh tử, người ta thường nghĩ rất miên man về cuộc đời mình. Thứ mà Seikiren nghĩ tới lúc này, đó là cô lên đường để làm gì? Để báo thù cho Địa Giới chăng? Cô còn chẳng biết nơi đó trông như thế nào mà! Rốt cuộc, cô đi theo cũng chỉ là vì cha cô muốn vậy. Cuối cùng thì, cô muốn điều gì?
Ầm. Tiếng đá đổ vỡ. Sao mình chưa chết nhỉ. Nhìn lên, cô chợt thấy cánh tay của Behemoth đã bị đánh bật sang một bên, dường như đã bị gãy ngoặt. Một ông lão râu ria rậm rạp đang cầm theo một cây chùy sao lớn, từng đòn đánh chuẩn xác mà uy lực ghê gớm, đập cánh tay con quái thành thịt vụn. Thế nhưng, không hiểu bằng cách nào, cánh tay bị phá hủy cũng nhanh chóng mọc lại.
Behemoth điên tiết tấn công dồn dập vào kẻ trước mặt, không hiểu gã đó như thế nào, mà cứ mỗi lần vung tay tới là cả cánh tay đều bị đập nát.
Ivan múa cây chùy, một đập bên trái, một đập bên phải, liên tục phản công.
“Hờ. Hồi phục nhanh nhỉ? Vậy thì…” Ivan đột nhiên lách người qua một bên, túm lấy người đàn ông đang lết đi khỏi đó, dùng toàn lực ném anh ta sang ngay bên trái đầu Behemoth. Nó tức thì quay sang đớp lấy anh ta mà nhai nhồm nhoàm. Chớp thời cơ, Ivan cầm chùy giáng vào đầu nó từ bên phải, liên tục đập thêm mấy phát.
Cái đầu của Behemoth đã nát bét. Ivan cũng đặt cây chùy xuống mà ngắm nghía. Nào ngờ, cánh tay của nó đập tới, hất văng hắn đập thẳng vào tường. Cái đầu kia cũng từ từ hồi phục lại nguyên trạng. Seikiren tỉnh táo hơn đôi chút, thấy người dân đều đã sơ tán, bèn cố chạy đi. Thế nhưng nhìn xuống, chân cô tê rần, không còn cảm nhận được nữa, không thể chạy.
Móng vuốt của con quái ập tới, chuẩn bị vồ lấy cô. Đột nhiên cô nhìn thấy thứ gì đó, ở phía chân của con quái, bị xuyên thủng, lủng lẳng trên vuốt sắt là thi thể của Lưu Vĩnh. Chớp mắt một cái, thi thể đó đã biến mất.
Móng vuốt vồ tới, khựng lại. Lưu Vĩnh đã đứng chắn giữa Seikiren và Behemoth. Cô yếu ớt gọi tên gã, nhưng không nhận được sự phản hồi. Như dã thú, Vĩnh chạy trên cả tứ chi, nhảy lên bám lấy cánh tay con quái, leo thoăn thoắt lên đầu nó, cào cắn, đấm túi bụi. Nó đau đớn rú lên không ngớt, cố kéo gã xuống. Len lỏi qua những móng vuốt, Vĩnh liên tục công kích nó, tuy không tác động mấy tới nó nhưng cũng đủ làm nó phân tâm.
Ùuuuuuu. Một tiếng kêu trầm đục, vang lên. Không biết từ đâu ập tới, một luồng nước cuộn trào, quấn lấy Behemoth. Nước như một con rồng sống, chao qua, nghiêng lại, uốn lượn nhịp nhàng, trói lấy chân tay quái thú khổng lồ. Thực vương Behemoth không ngờ tới điều này, cố vùng vẫy thoát thân, bỗng cảm thấy chân đau nhói.
Một lưỡi giáo không hiểu có thể nhọn tới mức nào mà đâm thủng được lớp da dày, cứa đứt dây chằng ở chân phải, làm nó khụy xuống. Cây giáo cắm sâu vào thịt, hoàn toàn không thể hồi phục lại trong lúc vẫn bị kẹt.
Con rồng nước ngậm trong miệng một thanh kiếm, trên thanh kiếm uốn lượn hoa văn con rồng. Rắc rắc, tiếng nứt gãy vang lên khi cả khối nước nhanh chóng đóng băng lại. Cả khối băng đồ sộ bám chặt vào người Behemoth, làm nó hoàn toàn không thể cử động.
Rít… Ba mươi mũi tên quá cỡ xé gió, xuyên qua tầng mây mù lao thẳng xuống. Mũi tên đi đầu nhanh nhất, cũng nặng nhất, ghim chuẩn xác vào giữa hai mắt Behemoth, những mũi theo sau lần lượt ghim vào các điểm trọng yếu, vào các khớp xương, vào các dây chằng, cắm thẳng vào lòng đất, đè con quỷ mệnh danh là Thực vương xuống. Hoàn toàn không thể nhích động nữa, cũng không thể hồi phục.
Lưu Vĩnh kẹt trong đống băng, không biết đã biến đâu mất. Hiểm họa Thực vương Behemoth đã bị khống chế. Seikiren thẫn thờ ngồi đó, tất cả chấm dứt thật nhanh. Ông lão cầm chùy đang gục xuống ở bức tường bên cạnh, một con cá ngựa có bốn chân và một con ngựa đen đang xé thịt Behemoth nuốt gọn. Tốc độ ăn của bọn chúng nhanh đến nỗi, tới lúc Burya tới nơi, chỉ còn trơ lại một bộ xương đồ sộ, nhanh chóng vỡ vụn tan ra thành bụi
0 Bình luận