Chương 44: Tập huấn
“Sau những gì đã trải nghiệm, mọi người thấy thế nào? Bản thân mình còn thiếu sót gì? Nhất là hai người.” Burya nheo mắt chỉ Lưu Vĩnh và Seikiren. Khác hẳn so với ngày hôm qua, nữ quân nhân đanh thép đã trở lại thái độ làm việc bình thường của mình.
Sei cúi gằm mặt xuống đất, tay loay hoay vân vê tà váy không nói gì. Vĩnh thì thở dài, gập duỗi cánh tay trái, rồi cất tiếng: “Cô ta lạc khỏi nhóm, tôi thấy đi một mình sẽ nhanh hơn, cũng không cản trở ông Shamio và Nhân tìm và cứu người…”
Sei ngước lên, lẩm bẩm: “Chị Burya, là do em bất cẩn… Em cũng không cứu được hai người khỏi con sói đó…”
Burya nghe nhắc tới con quái vật, hàng lông mày nhíu lại. Chuyện này cô đã báo cáo lại, đội 1 đã đi rồi nên không trực tiếp đi săn sinh vật đó được. Còn đội ngũ mới này thì… Đối với sinh vật ưa lẩn trốn và nhanh nhẹn đó, lại còn trong lãnh địa nó đã quá đỗi quen thuộc, quân đội chính quy không thể nào hạ gục nó mà không tổn thất thương vong nặng nề.
“Thôi… Để tôi dạy mọi người chút kiến thức tác chiến cơ bản vậy…” Burya xoa dịu bầu không khí bằng cách đổi chủ đề. Việc kiểm điểm theo quy chế này, cô cũng chẳng ưa tí nào.
“Để xem nào… ờm…” Burya chần chừ một lúc lâu, dạy họ gì nhỉ? Kỹ thuật chiến đấu, ám sát mình tôi luyện lâu năm đâu phải là thứ có thể dạy cho tập thể, cũng đâu phải dễ dàng học? Chợt cô nhận ra gì đó và rủa thầm. Chậc, lão Gale, đây là cố tình ép mình tập có trách nhiệm với đội ngũ rồi…
“Hửm? Cây búa…” Burya ngạc nhiên chỉ vào cây búa Seikiren đang cầm. Tức thì, Sei và Vĩnh cũng nhận ra điều kỳ lạ. Rõ ràng trước đó họ đã để lại thứ đó ở Khrustal’naya rồi mà?
Nhân thì thầm với Shamio: “Bác Shamio, có khi nào cây búa chiến đó, là một món thần khí không? Nó được tìm thấy ở Hoành Sơn Cốc, tức là ngay phía trên Địa Giới và nơi ở của người Hạ Tộc. Có khi nào là…”
Shamio dụi dụi cằm “Việc này… Có khả năng lắm… Nhưng sao một món thần khí lại có thể thất lạc ra khỏi Ngũ Sắc Địa Ngục, nằm bơ vơ lạc lõng trên Hoành Sơn Cốc?”
“Thần khí… Nếu Thiên Tử Kiếm của tôi cũng là thần khí, mà vẫn còn nhiều món lưu lạc nhân gian như vậy…” Mắt Lý Nhân lóe sáng, ẩn chứa trong đó là tham vọng đang dần bùng lên một ngọn lửa. Điều này làm Shamio hơi giật mình, có gì đó ở cậu ta đang thay đổi.
“Thần khí là thứ thế lực xé trời xẻ núi, sở hữu một món, có thực lực để sử dụng, thì dư sức xưng bá một phương rồi. Nếu tham lam quá, thế lực lớn quá, cuối cùng sẽ thu hút kẻ mạnh khác đến giao chiến thôi. Khi ấy thì sống chẳng có lúc nào được thảnh thơi… Đạo lý này, cậu cũng hiểu mà phải không?” Ông ta nói, trong giọng nói đầy ẩn ý pha lẫn với lo lắng. Không biết Nhân có để tâm tới lời ông nói không…
“Sao em tìm lại được nó vậy? Rõ ràng là…”
“Em không biết nữa, hình như ngủ dậy đã thấy nó nằm bên cạnh rồi. Em cứ cầm lấy theo thói quen thôi, lạ thật đấy.” Sei ngạc nhiên nhìn món vũ khí, nhận thấy dường như dọc theo cán búa đã có thêm vài đường vân mỏng màu tím, trước đó chưa từng nhìn thấy.
Cả bốn người tạm không nghĩ tới việc này, nghe Burya hắng giọng mà tập trung nhìn cô đang mày mò mấy tờ tài liệu và một cuốn sổ tay sờn cũ.
“Bắt đầu từ những thứ cơ bản.” Cuối cùng, Burya đã có thứ để giảng giải cho họ, tay lật qua lật lại tờ tài liệu đào tạo đã được cung cấp, cố gắng đọc từng chữ.
“Cô… không biết chữ à?” Vĩnh nhướng mày, rồi nhìn sang Shamio và Seikiren. À, hình như trong cả nhóm chỉ có gã và Lý Nhân là biết đọc. Đúng là quãng thời gian mày mò tự học trong thư viện của Nhà Máy đúng là có ích…
“A, đây rồi.” Burya loay hoay với cuốn sổ hướng dẫn mà Eleazar để lại, cuối cùng cũng tìm được một trang nào đó có hình ảnh minh họa trong cả núi thông tin trong đó. Cô nhìn hình ảnh đó một hồi lâu, ngẫm nghĩ xem nó đang nói về việc gì rồi gấp sổ lại. Cô bỏ nó vào túi đeo bên hông rồi bắt đầu giảng giải.
“Tứ Nguyên bốn loại Phong Thủy Hỏa Thổ có tính chất tương khắc lẫn nhau.” Burya cầm một cái que mà vẽ nguệch ngoạc lên nền tuyết bốn biểu tượng tượng trưng theo hình chữ thập, nối chúng lại với vài đường kẻ đầu mũi tên.
“Theo lý thuyết thì Thủy khắc Hỏa, Thổ khắc Thủy, Phong khắc Thổ, Hỏa khắc Phong. Điều này có thể có ích khi đổi phó với linh sư hoặc các thế lực sử dụng các loại năng lực này…” Cô gãi gãi đầu, điều này không thật sự hữu dụng lắm? Trong bốn người bọn họ thì chỉ có ông Shamio có thể vận dụng linh lực, mà chỉ là ở mức độ thấp, không thể cụ thể đối phó khắc chế như hướng dẫn này được. Hướng dẫn này, có lẽ chỉ hữu dụng với linh sư thôi.
Thôi thì diễn giải theo cách hiểu của mình vậy. “Nhưng cách hiểu này là quá cơ bản rồi. Mở rộng thêm chút đi. Hãy nghĩ tới bốn nguyên tố, bốn loại linh lực này như phong cách chiến đấu của đối phương, từ đó đưa ra sách lược phù hợp.”
Đột nhiên, cô rút dao găm đeo bên hông ra mà lao tới chỗ Lưu Vĩnh. Một đao chém tới, Vĩnh xoay người né tránh, một tay đẩy vào cổ tay Burya làm đường dao của cô chệch hẳn sang một bên, thuận thêm một quyền nữa vào sau lưng.
Burya không hề hấn gì mà hất ngược cổ tay, vung dao theo chiều ngược lại. Vĩnh lại ngả người ra sau, tung cước đá lên, cả hai chân móc vào cánh tay, trượt xuống cổ tay rồi dồn lực vào hay tay đang chống dưới đất, kéo mạnh về phía sau. Con dao găm làm bằng xương Behemoth tinh luyện với thép rơi xuống nền tuyết cách đó một quãng.
Vĩnh nhảy lùi lại vài bước mà thủ thế. Gã cũng biết, vừa rồi chắc chắn Buyra không dùng hết lực, còn nương tay với mình. Nếu thật sự tấn công với toàn bộ tốc độ, việc né tránh chắc chắn không thể dễ dàng thế này.
“Mọi người thấy đấy, thế công mãnh liệt, dồn dập như lửa, thì cần cách ứng biến linh hoạt uyển chuyển như nước để khắc chế.” Burya mỉm cười, có vẻ như thực hành vẫn là trực quan và đơn giản nhất.
Vĩnh liếc sang ba người còn lại đang quan sát chăm chú. Bàn tay Nhân miết dọc theo sống kiếm, đôi mắt trầm tư như đang suy nghĩ có thể vận dụng những kiến thức này như thế nào. Seikiren vỗ vỗ tay vào thân búa, có lẽ đang liên hệ sự đồ sộ của nó với nguyên tố Thổ chăng?
Riêng ông Shamio, dường như không suy nghĩ mấy về điều này, cây đàn vẫn đeo trên lưng. Lưu Vĩnh thoáng thấy ánh mắt ông ta mang chút dò xét, dõi theo mọi chuyển động của gã. Ánh mắt này, cậu đã quá đỗi quen thuộc. Lão ta đang… phân tích điểm yếu của mình?
Chợt, Burya lại tung thế công. Một quyền đánh tới, Vĩnh nhanh chóng né tránh. Đúng lúc đó, không ngờ cú đánh của cô ả lại chuyển hướng tạt ngang sang, làm gã chật vật né tránh, lại bất ngờ trúng thêm một cước bổ tới thuận theo chiều cú đấm trước.
Trúng đòn dồn dập tới tấp như vậy, chàng thanh niên không thể không cảm thấy bị áp đảo bởi những đòn quyền cước liền một mạch như nước chảy thác ghềnh, suối tuôn dòng bạc, liên miền trùng điệp tiếp diễn tuần hoàn.
Có truyện ngụ ngôn nói rằng, thứ sắc nhọn nhất trên thế giới là nước, vì nước có thể xuyên qua những kẽ hở nhỏ nhất, kể cả qua những tấm vải.
Nhưng con người có thể chế ngự dòng nước. Lấy đá chặn dòng, lấy đất chèn suối, lấy gạch đắp đê. Đúng là nước chảy đá mòn, nhưng để đá mòn thì cần hàng vạn năm, còn một trận chiến, có lẽ chỉ diễn ra một khắc.
Vĩnh nhanh chóng thủ thế, phòng ngự tuyệt đối. Những cú đánh tung ra liên tiếp của Burya cứ thế trúng vào bắp tay của gã. Hắn hiểu rồi, chỉ cần thứ sức mạnh khí thế áp đảo sừng sững như ngọn núi…
Hắn dùng toàn thân húc tới trước, hai tay lại dang rộng sải ra, ôm lấy eo Burya mà hất ngược cô ra phía sau lưng. Burya nhanh chóng dùng tay đỡ để bản thân không bị dốc cắm thẳng mặt xuống đất, thế nhưng lại chịu áp lực từ cả cơ thể Lưu Vĩnh như đè ra sau. Kết quả là cô ta vẫn đu người ra sau, tứ chi tiếp đất trông như con ếch, rồi nhảy bật vài bước về phía sau.
Những đòn thủ thế rồi tấn công của Vĩnh, chính là sừng sững như thái sơn, là mộc mạc nhưng mạnh mẽ, biến chiêu chậm rãi mà lực đạo mạnh đến kinh người.
Cả hai chiến đấu với nhau lần đầu, mà dường như mọi động tác đều đã được lên kịch bản sẵn, như thể đã diễn tập với nhau cả trăm lần. Cả hai không phải như đang giao tranh, đang thực chiến mà giống như đang khiêu vũ trong một buổi biểu diễn đặc sắc, làm Nhân và Seikiren trầm trồ, trong khi Shamio vẫn vuốt vuốt chòm râu quan sát kỹ lưỡng từng động tác.
Burya vừa kịp chạm đất, Vĩnh liên tiếp tung những đòn đánh cơ bản nhưng lại mạnh mẽ khôn lường. Burya mỉm cười hài lòng. Cô lại biến đổi hệ chiêu thức, nhưng lần này là dạng phong cách chiến đấu vốn có của ả.
Giải phóng một lượng nhỏ máu ở lòng bàn chân, chuyển hóa chúng năng lượng của phong tinh linh. Chỉ khẽ nhích chân một cái, Burya đã biến mất khỏi tầm mắt.
Vĩnh cảm nhận được một luồng khí áp lớn sáp tới bên cạnh qua âm thanh ù cả màng nhĩ. Tung ra một cú đá tạt ngang, gã thấy chân mình hụt vào khoảng không. Burya đã bước lùi lại, né tránh mũi chân đá tới trong gang tấc. Cô lại biến mất chỉ sau một bước nhảy.
Xuất hiện tương phản rõ nét trên nền tuyết trắng xóa là bóng đen mờ mờ ảo ảo di chuyển không ngừng, tất cả đều không để lại vết chân trên tuyết.
Lý Nhân ngồi từ xa quan sát không ngừng đảo mắt tìm kiếm bóng dáng của Burya, nhưng cũng chỉ nhìn thấy những bóng đen lướt sượt qua. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là kiểu chiến đấu đại diện cho Phong trong tưởng tượng của Burya.
Việc này Lưu Vĩnh cũng đã nghĩ tới. Nếu theo sơ đồ trước đó cô ả đã vẽ ra, thì để khắc chế thì cần lối tấn công mãnh liệt như ngọn lửa, bị thổi bùng lên bởi những cơn gió vô hình này.
Lửa? Chết tiệt, chỉ có một cách chiến đấu mà gã quen thuộc nhất, căm ghét nhất, là thứ đã mém nữa đánh chết hắn hồi xưa, mà được đại diện bởi lửa.
Lưỡi dao đâm tới. Vĩnh không hề né tránh mà chỉ nâng cánh trái lên, để thanh đao găm thẳng vào thịt. Sau khi trở về từ Khrustal’naya, Herald đã để lại cho Vĩnh một hệ thống lọc máu mới, nhỏ gọn hơn, được cấy thẳng vào bả vai, nên không còn cồng kềnh như trước nữa. Cũng vì vậy mà Vĩnh có thể tự do sử dụng tay trái mà không lo ảnh hưởng hay phá hỏng bộ lọc.
Ngay khi lưỡi dao đâm lút cán, Vĩnh vận mạnh sức, vẻ ngoặt xoay cánh tay lại, làm lệch đường đâm, khiên đao không dễ dàng rút ra được. Chớp thời cơ, Vĩnh nắm chặt lấy cổ tay của Burya mà kéo cô lại gần.
Burya bị bất ngờ, không phải vì đòn tấn công này không thể lường trước, không thể đối phó, mà là vì những thứ xảy ra sau đó, quen thuộc đến lạ thường. Cô chỉ thấy cánh tay phải lực lưỡng ôm lấy eo mình mà kéo lại gần, cơ thể hai người sáp lại, gần như ép vào nhau.
Hự. Burya khạc ra một ngụm nước bọt. Một cú lên gối đã thúc ngay vào bụng cô. Cơn đau nhanh chóng lan truyền lên tới não, làm đầu óc cô tê dại, không phải vì quá đau đớn, mà là vì… giống quá.
Trong giây lát thẫn thờ ấy, cô cảm thấy đôi tay thô ráp đó ôm choàng lấy mình từ phía sau. Vĩnh đã đảo vị trí ra sau lưng cô từ lúc nào, hay tay quàng qua vai cô. Giống quá.
Không khí trong phổi cô bị ép hết ra khi đôi tay đó siết mạnh. Một tay bóp lấy khí quản ở cổ, một tay lại vòng ra bên dưới ngực mà ép chặt phổi. Tất cả làm cô nghẹt thở, đờ đẫn, khả năng sử dụng phong linh lực cũng vậy mà gián đoạn. Cơ thể cô mềm nhũn, mắt đảo ngược ra sau, miệng cố thở dốc như muốn rít lên, dòng nước bọt sủi ra bên mép.
Phịch. Cô bị đẩy ngã vật ra đất, thở hổn hển. Vĩnh đã lại đảo vị trí, cơ thể gã đè lên nữ đội trưởng. Mắt hắn để ý thấy miếng băng quấn quanh ngực Burya đã bị lỏng ra do vật lộn, là do hôm qua hắn gần như tháo ra và cô ta không nhận ra để buộc chặt lại sao?
Cô nàng vốn thường ngày lạnh trơ như nước đá, nay cơ thể lại nóng bừng, gương mặt ửng đỏ, lồng ngực thở phập phồng, dường như đã quên hết việc chống cự. Tên nhóc Lưu Vĩnh này… giống quá.
Cô hít mạnh một hơi, nín thở khi cảm thấy bàn tay đó chạm nhẹ vào mình, nắm lấy mép lớp vải băng lỏng, kéo xuống để lộ đường cong của cô ả. Cậu ta đang tính làm gì vậy chứ?!
Phải tranh thủ thời cơ, Vĩnh thầm nghĩ. Đôi mắt gã bỗng mở to, trong đồng tử bỗng rực cháy một ngọn lửa, không phải là dục vọng, mà giống như… giống như con thú săn mồi đói khát ròng rã một tuần bỗng nhìn thấy con mồi ngay trước mắt. Bàn tay gã chuẩn bị kéo lớp băng đó xuống để nhìn kỹ hoàn toàn thì…
“E hèm…” Gã sựng lại khi nghe tiếng hắng giọng phát ra ngay bên phải. Seikiren nét mặt rất khó coi, đỏ lựng cả lên, quay ngoắt đi. Vĩnh cũng nhận ra mình đang làm gì, vội buông tay, thả Burya ra.
Gã nhìn Shamio và Lý Nhân, nhận ra là từ góc nhìn của họ, không thể thấy được hắn đã làm những gì, chỉ có Sei ngồi rìa bên phải mới chứng kiến toàn cảnh.
Burya vội chỉnh đốn lại trang phục và đứng dậy. Cô nói qua loa vài dòng để tổng kết, thái độ nghiêm trang vô cảm đã trở lại. Sau khi giải tán, cô ngay lập tức quay về phòng của mình.
Burya vùi mặt vào lòng bàn tay, thân thể không ngừng run lên bần bật.
“Thằng nhóc đó… giống em ấy quá…” Cô ngẩng lên tự nhìn mình trong gương. Cô ngắm nghía mái tóc bạc dài phủ tới hông của mình, giờ đây đang như một tấm chăn ôm lấy cơ thể cô. Mình từng để tóc ngắn, như vậy sẽ thuận tiện hành động hơn, thế nhưng sao lại thế này rồi? À, phải rồi, vì anh ấy nói rằng để tóc dài sẽ đẹp hơn.
Những đòn tấn công của Vĩnh lúc đó, chính xác giống hệt của em ấy…
Có nên nói chuyện này với ông già không nhỉ…
Mình muốn giữ nhóc Vĩnh lại làm thành viên chính thức của chính phủ… Sau này cho cậu ta một ghế làm quan chức nhà nước cũng được…
Mình đang nghĩ cái gì vậy…
“Anh có thể giải thích…” Vĩnh lí nhí trước sự chất vấn của Sei. Hai người đã lẩn vào một góc tường bên ngoài lâu đài Skyrfell.
Tình thế này… Chắc chắn không thể khai thật, nhưng nếu nói dối thì cũng chẳng xong. Suy nghĩ xem nào, có lời giải thích nào hợp lý không… À. Có rồi. Chỉ cần bóp méo sự thật một chút.
“Anh và Burya, là chị em à?” Seikiren đột ngột hỏi, gương mặt vẫn còn đỏ bừng, trong tâm trí non nớt vẫn còn đọng lại hình ảnh từ trước đó.
“H-hả? Sao em lại nói vậy?” Lưu Vĩnh chột dạ, mắt bất giác liếc nhìn xuống ngực bên trái của mình. Rốt cuộc sơ sót ở đâu? A. Tóc.
“Ừm thì… cả hai đều có tóc bạc…” Seikiren đưa tay lên vuốt mái tóc dài xõa chấm lưng của Vĩnh, chỉ gạt nhẹ là có thể dễ dàng nhìn thấy những dòng chảy màu bạch kim tương phản hoàn toàn với nền đen thăm thẳm đó. Lúc này Vĩnh cũng mới nhận ra. Tóc bạch kim. Chính nó.
“T-thứ này cũng chỉ là màu tóc thôi mà. Chẳng lẽ anh có họ hàng ở khắp nơi trên thế giới sao?” Vĩnh lảng tránh ánh mắt chất vấn của Sei, vẫn nơm nớp lo sợ cô nhắc tới thứ mà làm trong lúc đánh đấm với Burya.
“Cách chiến đấu của hai người cũng rất giống nhau.” Cô lại nghiêng đầu, nheo mắt lại dò xét. Vĩnh cứng họng. Đúng là giống thật. Lẽ nào Burya cũng là… không thể chắc chắn được. Cửu Khí Binh Kỹ vốn là đúc kết từ võ thuật, khí thuật từ khắp thế giới, xuyên suốt lịch sử, sự trùng hợp như vậy… Chỉ cần là người có đao pháp, dao pháp kỹ thuật thượng thừa thì phong cách chiến đấu giống nhau là chuyện bình thường.
Nhưng đây lại là cơ hội tốt để gỡ rối. Lưu Vĩnh khẽ mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt cô mà trả lời: “Thật ra anh cũng nghi ngờ là vậy.”
“Ồ?” Seikiren nhướng mày, “Em chưa từng nghe anh kể về gia đình… Chẳng lẽ, trên ngực chị ấy có một vết bớt sao?”
“Anh nghi ngờ là vậy, thật sự cũng không dám xem thử, dễ gây hiểu lầm thật, ha ha.” Gã cười gượng gạo, cũng coi như những gì mình nói phần lớn là sự thật. Còn việc Burya có thật sự là ả ta không… Vĩnh không dám nghĩ tới.
“Ra là vậy.” Seikiren mỉm cười, tuy trong mắt vẫn có chút hoài nghi. “Hì hì, cơ mà em vẫn nghi anh…”
Chợt, cô nắm lấy tay anh mà áp ngực vào, làm Vĩnh thở dốc không phản ứng được, bàn tay cứ thế cứng đơ ra. Cô thì thầm: “Nếu muốn sờ soạng thì có thể làm phiền em mà~”
Nhận ra việc mình vừa làm, mặt Sei đỏ bừng, cô vội bước lùi lại một bước, cúi gằm
mặt xuống đất và lẩm bẩm: “C-coi như em chưa nói gì…”
Rồi cô chạy biến mất, để lại Vĩnh ngẩn ngơ giữa nền trời tuyết rơi trắng xóa. Vài bông tuyết hạ cánh trên bàn tay vẫn đang duỗi cứng đờ về phía trước của gã.
0 Bình luận