Chương 48: Truy sát
“Đi thôi, gấp lắm rồi, rất tiếc nhưng các vị sẽ không có cơ hội gặp Đại Hiệp Sĩ, chúng ta phải đi ngay.” Vedryon thắng cương ngựa, ra vẻ sốt ruột.
“Đi đâu? Chẳng phải là thánh kiếm được cất giữ ở đây à? Mà sao gấp thế?” Nhân hỏi dồn, cũng leo lên ngựa. Những người khác cũng đã chuẩn bị xong xuôi để lên đường, ai nấy nhìn Vedryon chờ đợi một câu trả lời đích đáng.
“Thật ra thì chúng tôi không giữ thánh kiếm ở đây, thưa Thiên Tử. Chúng tôi chỉ biết bí mật để thu hồi bảo vật thôi, vị trí chính xác là ở Tây Bắc Britainnia. Tôi sẽ giải thích trên đường đi. Mấu chốt là…” Sắc mặt Vedryon trầm xuống, gã nhấn từng chữ: “Chúng ta đang bị truy sát.”
“Thánh sứ? Ta đi làm việc cho Quang Giáo các ngươi ư? Đúng là nực cười. Cái tôn giáo nhỏ bé của các ngươi mà cũng có tư cách nói đến chuyện hợp tác với Thánh Hiệp Sĩ bọn ta sao?” Đại Hiệp Sĩ chống cằm, ánh nhìn chán ghét ném về phía Lệ Vân và Khánh Dạ.
“Thưa ngài, tôi nghĩ là ngài sẽ có hứng thú, vì theo lời Quang Thánh thì…” Kiểu đáp lời, “Việc này có liên quan đến Thiên Tử, người mà các ngài đang tìm kiếm. Mục tiêu chung của chúng ta là tìm ra và phò tá Thiên Tử.”
“Tìm ra? Ha, vậy là ta nhanh hơn các ngươi một bước rồi. Lúc vừa rồi, các ngươi có thấy chàng thanh niên đã vượt qua khảo nghiệm không? Đó là thiên tử đấy! Chỉ có bậc quân vương đích thực mới có sự kiêu hãnh, sự bất chấp, miễn nhiễm trước uy quyền tuyệt đối, mới có thể vượt qua khảo nghiệm đó thôi. Các người thì chưa đi được mấy bước đã gục ngã, còn dám nói những lời giúp đỡ chúng ta sao? Cút đi, bọn ta không cần sự trợ giúp.”
Khánh Dạ thấy máu sôi lên, kẻ này thật quá kiêu ngạo! Thế nhưng anh cũng hiểu phần nào lời nói của hắn là sự thật. Sự cách biệt về sức mạnh, có lẽ anh cũng hiểu rõ rồi. Không còn sự căm phẫn nữa, mà thay vào đó là một nỗi bất lực ngập tràn, y như trong đại điện trước đó, khi cuối cùng thì chàng đã gục ngã trước uy áp tuyệt đối.
“Hửm?” Nhìn sắc mặt khó coi của Khánh Dạ, Đại Hiệp Sĩ ngẫm nghĩ một lúc rồi bật cười lớn, tiếng cười dội vang qua lớp mũ trụ dày che kín khuôn mặt, làm âm thanh trở nên máy móc và khô khan.
“Nếu các ngươi thật sự có ý giúp chúng ta, thì được thôi. Vừa hay đang có một đám điên muốn truy sát Thiên Tử và chuẩn bị tấn công vào đây, bọn ta không biết bọn khốn đó lùng ra chỗ này bằng cách nào nhưng chúng chắc chắn sẽ tới. Nếu thật sự muốn giúp, thì xử lý vài tên lâu la để bọn ta thuận tay hành sự là được. Ồ, mới nhắc tới mà đến nhanh thật.”
Đột nhiên, cả đại điện rung chuyển dữ dội. Tiếng đàn hạc văng vẳng qua những hành lang cũng trở nên gấp gáp hơn, thoáng có chút ngập ngừng, lộn xộn. Đại Hiệp Sĩ vẫn không mảy may gì mà chống cằm, ngáp dài.
Tuy vậy, bên dưới lớp mặt nạ, hàng lông mày rậm đan chéo lại, ánh mắt đầy suy tư ngắm nhìn cặp đôi trước mắt. Sự quyết tâm và cứng đầu của đám người Quang Giáo này… có khác gì Thánh Hiệp Sĩ không nhỉ? Đoạn, hắn thở dài.
“Được rồi, ta chấp nhận danh hiệu Ngạo Thánh Sứ gì gì đó.” Hắn lại lưỡng lự giây lát, rồi bảo, trong giọng nói bỗng có thêm chút âm hưởng dễ chịu: “Cứ gọi là Đại Hiệp Sĩ hay Ngạo Thánh Sứ thì không thuận miệng. Gọi ta là Caerwyn. Caerwyn Pendrath - Vô Vương Chi Kiếm, tức Lưỡi Kiếm Không Vua là danh hiệu của ta.”
“Có lẽ những danh hiệu họ sử dụng cũng giống với pháp danh của Quang Giáo? Thiếp không phải người tu hành chính hệ, không có pháp danh, cũng không rõ lắm về việc này.” Lệ Vân thì thầm, chỉ vừa đủ cho Khánh Dạ nghe.
Thế nhưng khả năng đọc vị người khác của Caerwyn lại nhạy bén hơn họ tưởng tượng, tức thì đã đoán ra được sự tò mò của họ, bèn bật cười lần nữa, lần này không còn mấy sự đe dọa mà là tiếng cười giòn tan sảng khoái.
“Cũng giống của Quang Giáo đấy. Những danh hiệu của bọn ta là do đặt cho lẫn nhau, hoặc là được người dân truyền tụng qua nhiều đời. Cậu hiệp sĩ dẫn hai người tới đây là Vedryon Bedrydant - Hà Lưu Ngân Tinh, tức Dòng Chảy Bạc. Mỗi danh hiệu này đều gắn liền với mục tiêu, sứ mệnh, thành tựu, truyền thuyết, dòng dõi của mỗi thành viên chủ chốt của hội đồng Thánh Hiệp Sĩ.”
“Dòng dõi? Nguồn gốc của hội đồng Thánh Hiệp Sĩ là gì vậy?” Khánh Dạ hỏi, đột nhiên bị chao đảo mất cân bằng giây lát. Cả căn phòng rung chuyển, cát bụi rơi xuống từ trần nhà. Màn bụi dày làm ánh sáng chiếu qua những ô cửa sổ trời mờ đi thành một màu xám xịt ảm đạm.
“Hửm? Tạm gác lại chuyện đó đi. Lyriana! Cô không cần phải ra tay nếu cô không muốn đâu, để bọn ta lo. Đẩy hết tất cả ra ngoài đi.”
Tiếng đàn hạc ngưng bặt, rồi trở nên chát chúa, rối loạn. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển, đất đá không ngừng rơi xuống, những bức tường dần co bóp như bên trong cơ thể một sinh vật sống.
“Cái…?” Không kịp nói hay suy nghĩ gì thêm, Khánh Dạ bất chợt ngã ngửa ra phía sau. Một viên gạch lót sàn có họa tiết cẩm thạch đột nhiên di chuyển nhanh chóng về phía trước, khiến chàng mất cân bằng. Lệ Vân cũng bị ngã tương tự như vậy. Như một băng chuyền sản xuất, những lát gạch nhu động như con sóng vỗ, di chuyển không ngừng, đẩy cả ba người ra khỏi đại điện, vào trong một dãy hành lang tối tăm và phức tạp.
Mỗi lần sắp va phải một bức tường, các viên gạch lại tách ra để lộ hướng đi mới. Cứ liên tục như vậy vài phút, họ lại được thấy ánh sáng mặt trời.
Họ bị đẩy ra khoảng sân trước đền, cảnh vật rộng thênh thang và trống trải của cao nguyên Heglaia lại trải dài trước mắt. 13 cây cột đá lại sừng sững theo hình vòm. Caerwin nheo mắt nhìn một cột đá mà lẩm bẩm: “Ta nhớ là có một cột bị phá hủy rồi mà? Lyriana?”
“Vừa rồi, đẩy chúng ta ra, là do…”
“Ừ. Lyrianna có thể kiểm soát toàn bộ kết cấu bên trong phạm vi ngôi đền này.”
Người chơi đàn hạc, Lyriana đó, điều khiển được toàn bộ phạm vi lòng đất của cả một ngôi đền ư? Nghe thật phi lý, nhưng nếu là thật… Khánh Dạ rùng mình.
“Hửm? Sao ngạc nhiên thế? À, ngươi không hiểu rõ các quy tắc của linh lực, vậy mới không biết tiềm năng thật sự của nó. Ta sẽ phổ cập lại sau, giờ thì chắc các ngươi đối phó được với một hai kiếm sĩ chứ nhỉ?”
Tiếng giày đạp lên sỏi đá lạo xạo tiến tới gần. Hai người Khái Thương bước tới, áo choàng xanh lam khoác trên mình, kiếm giắt bên hông. Hai người một nam một nữ, đều đương tuổi đôi mươi.
“Không cần nương tay đâu, bọn sâu bọ này đến lấy mạng chúng ta đấy. Ta sẽ ngồi đằng kia, các ngươi tự xử lý đi.” Caerwyn điềm đạm bước ra xa, ngồi xuống bên một cây cột đá. Thấy kẻ mạnh của thế lực đối lập không có ý định can thiệp, hai kiếm sĩ kia cũng bước tới mà rút kiếm ra, không nói không rằng mà lao về phía Khánh Dạ và Lệ Vân.
“Có truy binh phía sau. Alaric, anh giảm tốc, áp sát từ phía sườn, yểm trợ Paladinor đánh chặn.” Vedryon ngoái nhìn phía sau, đoạn cho ngựa chạy chậm lại, ngang hàng với Lý Nhân để dễ dàng quan sát mọi mối nguy và phòng ngự.
Một nhóm mười người cưỡi ngựa đang đuổi ráo riết phía sau họ, ai nấy đều lăm lăm thanh kiếm trong tay, khoác bộ áo màu xanh lam.
“Là đám khốn ở Kiếm Tông.” Vĩnh tặc lưỡi, lần đó lúc chạy trốn, có lỡ giết quá nhiều người của họ, nếu không tới vì thánh kiếm, cũng là tới để đòi mạng gã.
Alaric cầm thương cưỡi con tuấn mã màu xám tro giảm tốc độ, lách sang một bên, sáp lại gần đám người phía sau. Paladinor thì mang lưỡi trường đao rộng bản, cùng tấm khiên lớn, quay ngựa xông thẳng vào cản bước tiến kẻ thù.
“Đừng lo cho họ, đám tép riu này không có cửa đánh bại hai trong số các Hiệp Sĩ Bàn Tròn đâu. Đó là Alaric Bội ước, chiến lực của anh ta đứng đầu, chỉ thua Đại Hiệp Sĩ. Còn Paladinor Ngoại đạo thì là kẻ kiên cường nhất.”
“Thật sao? Kẻ địch đông như vậy mà anh ta chẳng sợ hãi gì, cứ đâm đầu vào như thế…” Nhân lẩm bẩm, dần tỉnh táo lại từ thứ gì đó như một giấc mộng mị dài. Bản tính nhẹ nhàng này của gã cũng trở lại, thay thế thứ uy áp đế vương trước đó.
“Ha. Alaric là một tên cứng đầu. Hắn thà chết đứng trong thống khổ chứ đừng hòng gã ra đi nhẹ nhàng thanh thản trên giường bệnh. Lúc nào cũng thế, thật là…”
“Trước đó, anh gọi Alaric là Bội ước? Thế là sao?”
“Ha, bắt đầu thấy tò mò về biệt danh của bọn tôi rồi sao?”
“Sao lại không tò mò được chứ? Ai lại gọi đồng đội của mình bằng một danh xưng kỳ lạ như thế cơ?”
Vedryon nhìn ngoái lại phía sau, khóe môi nhếch lên như đang cười. “Không phải biệt danh do chúng tôi đặt, chính anh ta chọn đấy. Một thứ huy chương danh dự… Hừ, danh dự.”
“Tại sao?” Chỉ vỏn vẹn hai chữ, nhưng chàng kỵ sĩ chợt rùng mình. Chất chứa trong hai chữ “Tại sao” đó, chính là mong muốn được cảm thông, là tình nhân ái được bọc kỹ trong lớp giấy gói uy quyền. Tất cả giống như miếng bánh nóng hổi được gói trong lớp lá, cắn vào bùi ngọt xua đi cái lạnh của cơn mưa rả rích - miếng bánh mà Đại Hiệp Sĩ đã trao cho Vedryon vào ngày ấy…
“Này, anh ổn chứ?” Nghe giọng nói ấy, Vedryon vội bừng tỉnh khỏi ký ức, quay trở về với sự dập dờn nhấp nhô theo từng bước ngựa chạy, tiếng binh khí va vào nhau chan chát sau lưng.
“À vâng. Hừm… Alaric… Một câu chuyện cổ lỗ sĩ, và một sự ô nhục cũng cổ lỗ sĩ không kém. Gã vác trên lưng tội lỗi. Một tội lỗi mà không phải do hắn gây ra.”
Nhân cau mày, thế nghĩa là sao? Tội lỗi gì cơ? Bội ước…
“Về việc này thì mỗi người chúng tôi nói một kiểu. Có người nói rằng anh ta đang có viết lại lịch sử. Cũng có một số khác nghĩ rằng anh ta là kẻ đủ dũng cảm để chấp nhận rằng lịch sử cần được viết lại.”
Cách ăn nói vòng vo này, Nhân thở hắt ra, nó giống như của Shamio nhưng tệ hơn rất nhiều. Vedryon thấy thế mà bật cười:
“Ha. Thôi, tóm lại là tổ tiên của gã đã phản bội. Vậy nên giờ hắn muốn chuộc lại lỗi lầm thậm chí không phải của mình. Đúng là tên ngốc.”
Nhân im lặng một lúc, âm thanh duy nhất còn lại là tiếng vó ngựa. Âm thanh truy đuổi dồn dập đã mất hút từ phía sau. Anh lẩm bẩm: “Phản bội? Đâu thể chứ, đó-”
“Chuyện rất phức tạp.” Vedryon ngắt lời, ngoái lại phía sau quan sát tình hình. “Chuyện rất phức tạp, mà thường thì sự thật thì sẽ phức tạp. Mà những sự thật đáng theo đuổi nhất là những thứ phức tạp.”
Nhân ngẩn ra một lúc. Anh thở dài rồi bình một câu: “Alaric… Anh ta thậm chí còn chẳng ngoái lại phía sau nhìn chúng ta lúc lao vào đám người đó…”
Nụ cười của Vedryon dịu đi, pha lẫn thêm chút xót xa. “Không. Anh ta không dám nhìn vào mắt ngài. Đó là một nỗi đau quá lớn với gã. Tới một lúc nào đó, hắn sẽ đích thân kể cho ngài…”
“Nhưng tôi muốn nghe bây giờ, anh không kể được sao?”
“Tôi không nên kể về chuyện riêng tư của người khác. Nhưng biệt danh của chính tôi thì kể được.” Đôi mắt chàng hiệp sĩ sáng bừng lên. Anh không ngờ, cuối cùng trong cả gia tộc, chính anh là người được nói ra những lời này.
“Ừm, bắt đầu từ đâu nhỉ… Ôi chết tiệt!” một lưỡi kiếm vô hình sượt qua mái tóc anh. Chàng hiệp sĩ ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy những vệt kiếm mờ nhạt thoắt ẩn thoắt hiện, màu xanh lục kỳ ảo không ngừng lao tới một cách lộn xộn.
“Đó là kiếm ý của Kiếm Tông.” Nhân giải thích, kéo cương ngựa né tránh những đường kiếm đó. “Chúng cắt nông nhưng lại có tầm tấn công vô cùng xa. Cẩn thận với những tên mạnh hơn, kiếm ý của họ có thể đổi hướng bất chợt.”
Một toán hơn chục kiếm sĩ trên lưng ngựa lại xông tới từ cánh phải, khiến Vĩnh chật vật né tránh. Một võ sư dù tài năng tới đâu, gặp phải hàng chục tay kiếm điêu luyện trên lưng thì vẫn không thể địch lại. Vốn nếu có chỗ đứng và chuyển động tự do, thì may ra có thể dùng quyền pháp đánh lệch hướng và giải trừ vũ trang, nhưng đằng này…
Mỗi lưỡi kiếm sượt tới trước mắt, Lưu Vĩnh vội cúi mình thấp xuống né tránh. Nào ngờ cũng lưỡi kiếm ngay phía trên lại bất ngờ đổi hướng chặt thẳng xuống dưới.
Choang. Lưỡi kiếm chặt phải cây đàn của Shamio. Trong lúc nguy cấp, ông lão đã kịp đưa cây đàn lên trước để chặn cú đánh lại. Vĩnh cũng phải ngạc nhiên vì tốc độ phản xạ của ông ấy, cũng cảm kích vì ông đã không ngần ngại hi sinh cây đàn quý để cứu cậu.
Chợt, gã kinh ngạc nhận ra, cây đàn gần như chẳng hề hấn gì. Liếc nhìn chỗ bị chém trúng, hóa ra là ngay trên ba sợi dây căng dọc theo mình đàn, không hề bị đứt, những sợi tơ lấp lánh phản chiếu những tia nắng le lói hiếm hoi của mặt trời bị che phủ bởi những khối mây đen đồ sộ.
Tơ Tuyết Vân… Thứ này, nếu dùng trong cơ quan học… Vĩnh rùng mình, trong đầu mường tượng tới những món binh khí cơ học, những cạm bẫy tinh vi, những chốt khóa cửa nghìn năm có một… Tất cả đều nằm trong một quá khứ mà gã đã cố quên đi.
Lưỡi kiếm sượt đi, trượt ra khỏi dây đàn. Tành. Tình tang. Dây đàn ngân lên, Shamio hít một hơi thật sâu, đeo lên chiếc mặt nạ của mình mà khoan thai gảy. Ông khẽ lẩm bẩm: “Thổ Thạch”
Thạch cư tịnh địa tâm,
Đám người của Kiếm Tông đã xen được vào giữa đội hình, phân tách cả hội ra thành hai nhóm. Vĩnh, Shamio, Burya và Seikiren bất lực nhìn bản thân bị cô lập ra với Lý Nhân, khi ngựa của chàng thanh niên và vị hiệp sĩ bên cạnh đang dần bị bao vây.
Trường tồn vạn cổ câm.
Shamio lại tiếp tục tập trung, qua chiếc mặt nạ đá, dòng chảy của linh lực trở nên sắc nét hơn bao giờ hết, ông nhìn thấy rõ từng sợi tơ đong đầy thứ sức mạnh kỳ ảo đó, giải phóng ra xung quanh qua mỗi phím gảy.
Địa sinh vạn vật hữu,
Mà chính thân vô âm.
Tức thì, Vĩnh cảm thấy đôi tay mình trở nên nặng hơn, nhìn xuống thì thấy từ đầu ngón tay lan rộng ra, một lớp vảy cứng, xếp chồng lớp lớp lên nhau như vân rồng, sần sùi thô ráp. Đá. Lớp đá đó ngày càng dày lên, bao bọc lấy toàn bộ cánh tay của chàng thanh niên.
Một lưỡi kiếm chặt tới, lần này thì lớp giáp đá hình thành quanh cánh tay đã dễ dàng chặn lại được đòn tấn công. Vĩnh thoáng thấy trong ánh mắt của đối phương lộ vẻ tiếc nuối. Cũng phải, lưỡi kiếm bén và bền, mà cầm chém vào đá cứng, đối với các thiếu niên trẻ tuổi, vốn liếng ngao du thiên hạ lớn nhất cũng chính là thanh kiếm. Chém đá lần một lần hai, cuối cùng thành chục lần trăm lần, cũng không khỏi sứt mẻ, bảo dưỡng thật sự đắt đỏ và khó khăn.
Lúc này, tiếng đàn của Shamio đã trở nên léo lắt hơn, lúc nhanh lúc chậm, uyển chuyển tựa nước chảy mây trôi, ông khẽ nhẩm một giai điệu khác: “Phong Sát”
Phong khởi vô thanh xứ,
Nhận hành bất lưu hình.
Burya liếc nhìn mắt cá chân của mình và cả cổ tay. Cô rút thanh đao xương ra ngắm nghía từng đường vân của nó. Linh lực do một cầm sư tạo ra, có vẻ chỉ ở mức trung cấp, nhưng lại dồi dào, dường như là vô tận, không như máu của linh sư.
Tịnh, vô lạc, vô hận.
Trảm thế bất vị danh.
Burya bất chợt bật nhảy khỏi yên ngựa, làm Seikiren hoảng hốt nắm chặt lấy dây cương, bối rối điều khiển ngựa.
“Không ngờ mấy thứ cường hóa của ông tương đương với cả một thượng cấp linh sư đấy, lão Shamio.” Burya lúc này đang lao vút đi, đôi chân như đạp lên những cơn gió mà chạy ngang hàng với ngựa của họ.
Một tên kiếm sĩ cưỡi ngựa bên cạnh thấy vậy bèn vung kiếm chém tới, nhưng Burya lại dở chiêu thức thoắt ẩn thoắt hiện, cứ thế mà biến mất. Hắn còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy con ngựa bỗng dưng hích mạnh sang một bên, hắn vốn chẳng có mấy kinh nghiệm cưỡi ngựa, cứ vậy mà ngã nhào.
Vĩnh cũng đã bỏ lại ngựa cho Shamio điều khiển mà chạy kề vai Burya. Gã quan sát mà lẩm bẩm: “Chúng vốn sống trên cái đảo bay đó, làm gì có ngựa. Chắc là sau khi xuống mặt đất thì bắt ngựa của vùng nào đó mà cưỡi thôi, đều là nghiệp dư. Cứ húc ngã hết đi.”
Vĩnh đánh mạnh vào một sống kiếm đang vung tới, làm nó chệch hướng, rồi huých người ép vào con ngựa chạy ngang hàng bên cạnh, làm thêm một tay kiếm ngã nhào mà bị bỏ lại phía sau.
“Này, sao Sei mang được cây búa đó trên lưng ngựa vậy?” Burya chạy sát theo bên cạnh mà nâng thử món binh khí đồ sộ trên tay Seikiren, chợt thấy nó nhẹ bẫng, khác hẳn so với quả tạ nặng trăm cân lúc trước.
Vĩnh đánh mắt sang Shamio như tìm kiếm lời giải thích. Ông vẫn ung dung gảy từng dây đàn mà nói vòng vo: “Thần khí chọn chủ. Vốn dĩ nặng là vì không nhận kẻ cầm làm chủ nhân. Mỗi món thần khí đều như một đứa trẻ ngang bướng, ham chơi, một khi có một người bạn tâm giao thì sẽ cạ cứng, chết không buông. Cái trung, hiếu, chính là thứ khiến thần khí vượt xa thứ vũ khí thông thường.”
Vĩnh nghe xong liền gật gù. Vậy là cây búa sẽ chỉ nhẹ khi đang trong tay Seikiren cầm… À mà cũng không hẳn, rõ ràng là khi đập xuống theo phương dọc, nếu búa quá nhẹ thì sẽ không gây ra sát thương lớn, tức là bản thân trọng lượng của nó cũng thay đổi tùy ý muốn.
Thứ được gọi là thần khí, tiềm năng là to lớn và đáng sợ khôn lường. Mắt gã liếc nhìn về phía Lý Nhân, và cả thanh kiếm lấp lánh trên tay người bạn đồng hành. Nhân, nếu cậu giữ thứ đó, thì cậu có còn là cậu nữa hay không?
“Burya, hình như chúng đây không có ý định tấn công chúng ta trực tiếp. Có lẽ là biết khả năng cưỡi ngựa không thông thạo nên không dám mạo hiểm, chủ yếu là muốn phân tách chúng ta ra khỏi Nhân.”
“Quan sát tốt đấy nhóc.” Burya cười tán thưởng, ánh mắt dịu đi giây lát. “Thực lực như em thì đủ để làm thành viên cốt cán của đội rồi, sau khi xong việc thì làm quan chức Severnaya cũng không tồi đâu. Hay là…”
Ánh mắt cô như xuất hiện thêm phần tinh quái, khóe miệng nhếch lên trong một nụ cười nửa tự hào nửa ngượng ngùng. “Nhóc sau khi xong việc thì không có nơi nào để đi đúng không? Về Severnaya với chị đi, lão Gale có thể nhận nuôi nhóc, rồi hưởng lương cao, việc nhàn. Khi đó nhóc chỉ cần gọi chị một tiếng “chị cả” mỗi lần nhờ việc là được rồi, hì hì…”
Vĩnh giật mình. Thứ cảm xúc này. Gia đình? Không. Không thể lặp lại sai lầm thêm lần nào nữa. Ai biết Burya có dính vào vụ năm đó không? Ai biết E còn sống không? Không thể… Không thể lặp lại sai lầm nữa…
Thấy Vĩnh không trả lời, Burya lộ rõ vẻ thất vọng và bất mãn. Hừ một tiếng, cô lách người tăng tốc, một lượt húc ngã năm tên kiếm sĩ. Cứ thế, Seikiren yểm trợ, Shamio gảy đàn, Burya và Vĩnh nhanh chóng thoát được khỏi vòng vây mà cắt đuôi được bọn truy đuổi.
Thế nhưng nhóm họ đã bị tách ra, Vĩnh nhìn theo bóng hình Nhân bị dồn về hướng khác, cứ thể đi mất hút. Thế nhưng gã cũng chẳng để tâm lâu, người như Lý Nhân, không dễ gì chết, lại còn có cả Vedryon đi cùng nữa. Vả chăng, lo lắng làm gì cho phí công phí sức. Gã gật đầu với Burya, cô hiểu ý, lên ngựa mà ra lệnh: “Chúng ta không giúp gì cho họ được nữa rồi. Lên đường thẳng tới Britainnia!”
“Hai người giỏi hơn tôi nghĩ đấy. Lyriana, phiền cô đưa họ vào đền.” Caerwyn tán thưởng, quan sát những cơ thể nằm la liệt trước đền. Lệ Vân và Khánh Dạ bị lòng đất nuốt chửng, đưa và một mật thất ngầm bên trong cấu trúc thông đạo bên dưới.
Họ vậy mà đối phó được tận 5 tên lâu la. Không tệ. Caerwyn nhướng mày nhìn vết thương trên một kẻ. Vết thương cắt nông, đã khép miệng, dường như đã được cầm máu ngay tức khắc bằng băng tuyết đang tan dần. Rõ ràng là Khánh Dạ đã cố tình nương tay, những vệt kiếm không đe dọa đến tính mạng, kết hợp với linh lực băng để làm đối phương bất tỉnh. Gã cũng biết, nếu chỉ một mình Dạ ra tay, thì anh ta đã nhanh chóng giết chết đối phương, sự nhân đạo này, chắc chắn là do Lệ Vân không cho anh ấy sát hại bừa bãi.
“Đúng là Nhu Thánh Sứ… Hừm, thôi thì làm phước, thả vài con kiến đi cũng chẳng sao. A, cuối cùng con bọ ngựa cũng tới rồi.”
Tiếng bước chân lạo xạo tới gần. Caerwyn nheo mắt, đồng tử anh giãn nở ra, lóe lên ánh sáng hoàng kim. Lý Huyền Thanh.
“Đã lâu chưa gặp, Đại Hiệp Sĩ.”
“Lâu rồi chưa gặp, lão khọm già.”
“Không cần vòng vo nữa. Nộp Ngự Thiên Kiếm ra. Chắc hẳn ngươi chưa trao nó cho tên nhãi Lý Nhân đâu nhỉ? Chẳng bằng ngươi giữ lại, chúng ta chia nhau nắm giữ Tứ Phương Thiên Kiếm, vậy là nắm giữ truyền thừa của tổ tiên ngươi, vua-”
“Câm miệng. Ngươi không có quyền nói ra tên của ngài ấy, đồ sâu bọ thấp kém.” Đôi mắt vàng của Caerwyn bùng lên ngọn lửa cháy bỏng - chỉ có một nửa là căm phẫn, nửa còn lại như quyết tâm hòa lẫn với do dự. Đôi mắt ấy nhìn xa xăm về phía đường chân trời, không biết đang nghĩ gì. Gã lại nói tiếp:
“Kiếm chọn người, người không chọn kiếm. Tên súc sinh nhà người đừng mê muội theo đuổi Thần Khí nữa. Ngươi đã không còn là con người nữa rồi.”
Khóe mắt Huyền Thanh giật giật, đoạn lão thở hắt ra. “Thì đã sao cơ chứ? Ta đã chạm đến ranh giới của vĩnh sinh, chạm tới sát đỉnh cao của kiếm đạo. Cuồn cuộn chảy bên trong ta là nguồn năng lượng dồi dào bất tận. Giương mắt lên mà nhìn đi, hỡi Ngạo Vương Tử.”
Tay lão vung lên. Tức thì, một cây cột đá đặt trong sân lìa làm đôi. Lão bật cười đắc thắng, ánh mắt lia lại về phía chàng hiệp sĩ.
“Không ngờ, một kẻ đi theo con đường kiếm đạo của Thiên Tử lại trở thành thứ quái vật như thế này. Ta có nghĩa vụ phải nghiền nát ngươi.”
“Ngươi vẫn vậy, Caerwyn Pendrath. Ngươi đáng lẽ ra đã có thể thừa hưởng Thánh Kiếm. Nghĩ lại xem! Chẳng phải-”
Đáp lại Lý Huyền Thanh chỉ là sự tĩnh lặng tuyệt đối, kèm với ánh mắt hững hờ của Caerwyn, không để lộ chút cảm xúc nào. Từ đầu đến cuối, đôi mắt gã vẫn chưa từng nhìn đối phương tới một lần.
“Hừ. Năm năm trước chúng ta đã tỉ thí một lần. Giờ là lúc phân cao thấp lần nữa. Lên đi, hậu duệ của Thiên Tử, Caerwyn Pendrath.”
“Ta hứa sẽ lấy mạng ngươi trong vòng ba đường kiếm, lão già.”
Huyền Thanh vung kiếm, Tử Kiếm Ý phóng ra như một lưỡi đao, rít gió bay tới. Caerwyn điềm nhiên nâng sống kiếm lên chặn. Kiếm Ý đó cứ vậy mà tan vào không khí.
“Thế quái nào… Tử Kiếm Ý của ta có thể chém xuyên qua vạn vật! Chỉ trừ… Thần Khí. Ngươi đang cầm một Thần Khí? Đây là Ngự Thiên Kiếm sao?”
Huyền Thanh chưa khỏi bàng hoàng, chợt đã chẳng thấy bóng dáng đối phương đâu. Một tiếng rít gió ập đến từ phía sau, kèm theo sát khí đằng đằng. Lão giật mình đạp mạnh chân, lăn người về phía trước.
Mũi kiếm nhọn sượt qua trong gang tấc, lia vào gáy hắn, để lại một vệt máu nông cứa vào da.
Huyền Thanh cũng biết, tức thì kế tiếp sẽ là một cú chém dồn, chắc chắn sẽ không đủ thời gian quay người lại phòng ngự. Đây mới là sát chiêu thật sự. Nếu bây giờ có kịp xoay người nâng kiếm lên chống đỡ, thì cũng chẳng biết lão sẽ bị mất chân, hay là mất đầu.
Lão đạp mạnh chân nhoài người lên phía trước, bật xa ra thêm một đoạn nữa. Không có tiếng rít gió cận kề phía sau, cũng không có âm thanh gì. Lão hoài nghi nhìn ngoái lại. Rốt cuộc, hắn xuất hiện sau lưng mình bằng cách nào?
Caerwyn đang đứng im bất động. Anh cầm ngược kiếm lại, chuôi kiếm chúc về phía trước, mũi kiếm nghênh về phía sau. Cách cầm kiếm quái dị nào đây?
“Ngươi-” Lý Huyền Thanh vừa mở miệng ra, đột nhiên cảm nhận nỗi đau xé da xé thịt xuyên thấu cơ thể. Mũi kiếm đâm từ sau lưng, xuyên qua phổi, chỉ lệch tim một chút. Caerwyn đã xuất hiện từ sau lưng từ bao giờ.
Không chút do dự, Huyền Thanh nắm chắc lấy mũi kiếm mà ấn ngược vào, trượt cả cơ thể ra khỏi mũi ghi của Caerwyn. Lão nhảy thêm vài bước về phía trước với tốc độ cực nhanh, tức thì triển khai trận pháp Kiếm Ý. Hàng trăm thanh kiếm mờ ảo màu xanh lục xanh lam bao vây lấy xung quanh, xoay tròn trong một cơn bão nhọn hoắt và chết chóc. Caerwyn lại biến mất. Lão tức điên lên, điều khiến phần lớn Kiếm Ý của mình càn quét sân đền.
Những cột đá sừng sững tất thảy đều hóa thành cát bụi, bị băm vằm ra thành từng mảnh li ti. Cả phần đền chính ở phía trên mặt đất, cũng bị nghiền nát, hàng ngàn vệt cắt xé nát từng cây cột đá cẩm thạch, từng bức tượng oai nghiêm.
Lão đảo mắt nhìn quanh, vẫn không thấy Caerwyn đâu cả. Chợt, một bóng người xuất hiện ngay bên cạnh. Lão vội thu kiếm ý về bao bọc lấy cơ thể, đồng thời để toàn bộ Kiếm Ý đồng thời ghim thẳng vào mục tiêu.
Tức thì, đối phương cũng bị băm vằm. Huyền Thanh sững người, đơn giản vậy sao. Không. Đó chỉ là một bức tượng đá. Sao lại có một bức tượng trồi lên từ mặt đất thế nà-
Dòng suy nghĩ của lão bị cắt ngang. Mũi kiếm nhọn đã đâm chính xác vào tim lão. Máu đen đúa chảy ra từng dòng. Lão tức tối rít lên: “Bằng cách nào mà…”
“Ta bật mí một chút nhé, lão già. Đây chẳng phải là Ngự Thiên Kiếm gì hết. Chỉ là một thanh kiếm thông thường được cường hóa bởi quang linh huyết thôi.”
Một luồng sáng bao trùm lấy Lý Huyền Thanh, lão rít lên một tiếng đau đớn rồi thân thể tan ra theo luồng ánh sáng.
“Hừm, có vẻ như thật sự có thể tiêu diệt đám bất tử bằng cách đâm qua tim và bơm quang linh huyết vào cơ thể chúng… Làm tốt lắm, Lyrianna.”
Từ mật thất dưới lòng đất trồi dậy một phiến đá lớn. Ngồi trên phiến đá là một cô gái mảnh khảnh, dáng người gầy gò, mái tóc dài xơ và rối vàng rực trong ánh hoàng hôn. Làn da cô nhợt nhạt, như người đã lâu không ra nắng. Đôi mắt xanh của cô ngân ngấn lệ chực trào, dáo dác nhìn quanh ngôi đền đã bị phá hủy tan hoang. Bàn tay cô run rẩy khẽ chạm lên dây đàn hạc mà cô đang ôm chặt lấy. Những đường vân cong cong làm từ vàng ròng nguyên khối như cũng run rẩy theo đôi tay của cô.
Cô chuẩn bị gảy dây, chơi lên một khúc nhạc thì đã bị ngăn lại. Caerwyn nắm chắc lấy tay cô, nhưng không siết chặt làm cô đau đớn. Anh ta thở dài mà nhẹ nhàng ôm cô vào lòng mà an ủi: “Không cần sửa lại nữa. Đừng lo, chẳng có ai chết cả. Cô đã làm rất tốt rồi.”
Lyrianna bật khóc nức nở, đấm thùi thụi vào ngực Caerwyn, nước mắt dàn dụa. Anh nhìn quanh đống đổ nát - toàn bộ nơi mà Lyrianna coi là nhà, nơi quen thuộc nhất với cô giờ đã bị phá hủy. Nhất là những bức tượng. Những bức tượng của những hiệp sĩ được lưu giữ trên mặt đất đều bị hủy diệt. Đó là những kỉ niệm, những kí ức đã vỡ nát.
Không thể làm gì hơn, Caerwyn cứ thế ôm Lyrianna vào lòng, dỗ dành cho tới khi cô nàng ngủ thiếp đi.
Một cơn rùng mình ập tới. “Ể? Lão già chết rồi?” Lý Hồng Phước ngồi vắt vẻo trên một chạc cây, găm một quả ngọt chín mọng. Càng tốt, giờ thì chẳng còn gì ràng buộc ta nữa. Vốn ban đầu, gã đã cảm thấy việc truy đuổi này là vô nghĩa rồi, nhưng các môn đồ đều đang phẫn nộ, bắt buộc phải dẫn họ đi báo thù cho nguôi lòng.
Gã thở dài, ngả lưng vào thân cây. Thế giới bên ngoài rộng lớn thật, đến trời cũng lớn hơn. Trên có trời cao, đắm chìm trong ánh vàng của hoàng hôn, dưới lại có hồ nước phẳng lặng đẹp tựa như thơ giữa khu rừng rậm rạp, cũng phản chiếu từng đám mây trên đầu.
Rối cuộc, kiếm chọn người hay người chọn kiếm? Truy sát một kẻ như Lý Nhân, có đáng không? Bỏ ra mấy chục mạng người chỉ để đi tìm một thanh kiếm, có đáng không? Rốt cuộc, kiếm đạo là gì? Trong kiếm đạo có kiếm không? Hay với đạo, vạn vật đều là kiếm? Vô Ảnh Kiếm Pháp, có thể dùng để đối phó với Quán Đạo Kiếm Pháp không? Cứ thế giết chết Lý Nhân sao?
Hồng Phước thở dài, uể oải ném thứ trái đang ăn dở đi, nghểnh mặt lên trời mà lẩm bẩm: “Không đáng, đúng là không đáng.”
0 Bình luận