Chương 49: Hồ Glaeslyn
Đông Bắc Britainnia
Tiếng vó ngựa đã mất hút phía sau. Mình đầy thương tích, Vedryon đã xua được bọn bám đuôi đi, tất cả đều đã ngã ngựa. Gã ngắm nghía từng vết cắt trên da - tất cả đều nông, không nguy hiểm gì mấy. Mà làm sao chúng cắt xuyên qua được lớp áo giáp?
“Ừm… Kiếm Ý của họ có thể xuyên thủng gần như bất kỳ thứ gì, kể cả thép cũng không phải ngoại lệ.” Nhân nhận xét. “May cho chúng ta là bọn họ không biết cưỡi ngựa, cũng không thể tấn công chuẩn xác khi đang di chuyển liên tục nhanh như vậy, không thì hoặc là chúng ta trọng thương, hoặc là chết ngựa.”
Chàng ngắm nhìn khu rừng trước mắt. Những chạc cây sần sùi đan vào nhau như tấm lưới dày đặc, tạo thành một đường vòng cung rộng, là xuất phát điểm của những cánh rừng rộng bạt ngàn vùng phía bắc Britainnia.
Qua mùa đông khắc nghiệt, đa phần các cây ở bìa rừng đều rụng lá trơ trọi, những cành khô mảnh khảnh vươn lên như những bàn tay xương xẩu. Thế nhưng nếu trông xa hơn vào trong, có thể nhìn thấy những đọt xanh mơn mởn mới nhú, báo hiệu sự trở về của sức sống mùa xuân.
Băng qua rừng cây rậm rạp, ánh hoàng hôn chiếu rọi sau lưng họ ấm áp, còn những hạt sương lạnh bắt đầu hình thành phía trước.
Đi sâu hơn, cây cối xanh tốt hơn, thậm chí còn có một số quả non lạ mắt mới nhú chồi. Một nhành hoa hé nụ đớp sương, một chiếc lá mục rã ra trong bùn sủi bọt khí lốp bốp nhẹ nhàng, một cơn gió hiu hiu thổi mơn trớn mái tóc của Vedryon và Lý Nhân, làm họ trong thoáng chốc quên đi mối nguy hiểm vừa trải qua.
“Nơi này… đẹp quá.” Lý Nhân buông ra một câu như thế. Nhưng đương nhiên, một chữ đẹp đâu thể diễn tả hết những gì chàng đang ngắm nhìn. Nét đẹp bình dị mà giàu sức sống của mùa xuân trở về, xua tan cái mục nát của năm trước.
“Hai lần. Tôi đã từng tới đây hai lần, lần đầu vào mùa hạ, lần thứ hai là vào mùa đông. Lần nào tới đây tôi vẫn bị choáng ngợp.”
“Đây là nơi cất giấu Ngự Thiên Kiếm sao?”
“Gọi là cất giấu cũng không hẳn. Bất kỳ ai từng tìm hiểu qua về truyền thuyết của vua Arthur đều biết về sự tồn tại của nơi này, hay nói đúng hơn là cái hồ này.”
Vedryon dùng đuôi thương của mình để vạt một tán cây, để lộ một khoảng quang rộng. Một hồ nước cỡ vừa lung linh, hắt ánh mặt trời nghiêng nghiêng, kết hợp với những ánh sao lấp lánh đã bắt đầu nhìn thấy được khi màn trời đêm kéo đến.
Trải dài bên bờ hồ là những nhành hoa trắng muốt, nhụy vàng nhị xanh lam. Cuống hoa mảnh khảnh, không lá, rễ đâm sâu vào trong đất bùn. Những nhụy hoa hé mở cũng bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt huyền ảo, phát xạ vào làn sương mù dày hóa thành khung cảnh quá đỗi nên thơ.
Toàn bộ hồ nước tĩnh lặng hoàn toàn, không có tiếng côn trùng, không cá quẫy, chỉ có ánh trăng mới lên soi mình bóng nước. Ánh trăng tan ra trong nước, tưởng như chỉ cần với tay ra là vớt lên được.
“Hồ Glaeslyn… Năm xưa sau khi diệt trừ tất cả tà ma, đức vua đã trao lại kiếm cho Bedivere, để rồi anh ta phụng mệnh mà thả thanh kiếm xuống hồ nước này.”
“Nếu đơn giản như vậy, thì sao vẫn chưa có ai vớt lên?”
“Đương nhiên là vì không thể vớt lên được. Cái hồ này trông vậy, chứ thật sự thì sâu không đáy. Có người nói rằng thời cổ nơi này là thông đạo dẫn thẳng tới địa ngục”
Nhân nghe tới chuyện này, chợt sực nhớ ra việc Shamio từng kể về Ngũ Sắc Địa Ngục thần thần bí bí sâu dưới lòng đất. Có lẽ đây thật sự từng là một lối vào, đã tồn tại từ thuở hồng hoang.
“Thế… Chúng ta thu hồi kiếm kiểu gì?”
“Gia tộc Bedrydant chúng tôi thừa hưởng khả năng cộng hưởng với thủy linh. Theo truyền thuyết, để lấy kiếm ra từ hồ Glaeslyn, phải do một hậu duệ của Bedivere dùng món khí cụ này để thực hiện nghi lễ triệu kiếm.”
Nhìn món binh khí, hay nói đúng hơn là lễ cụ trong tay mình, Vedryon không khỏi đờ người ra, kí ức trôi về hàng chục năm trước.
“13 bát máu… ” Gã đồ tể cắt tiết con dê, dùng những chiếc bát gốm họa tiết thô sơ hứng lấy máu đỏ nóng hổi. Mặt trăng treo lơ lửng ngay trên đầu, ánh sáng huyền ảo tan vào từng bát máu.
O Kuria tes Limnes, phylaks batheon,
anassa argurophorou xiphous,
akouson hemin dia mukhōn kumaton—
hypo selenes phengos, kai pnoes aenaon.
Ôi Nữ Thần Hồ Nữ, hộ thủ thâm uyên,
Vương hậu trì bảo kiếm ngân sắc,
Xin nghe lời thỉnh cầu nơi huyệt động sóng gầm—
Dưới ánh nguyệt quang, cùng hơi thở vô tận.
Huyết tế. 13 bát máu được đổ thẳng xuống hồ nước, kèm theo một chút máu người hành lễ.
Nguyệt tế. Ánh trăng hòa vào làn nước đục ngầu máu đỏ, những bông huyết thủy tiên gặp máu và ánh trăng, chuyển từ màu xanh sang sắc đỏ thẫm mỹ lệ, nở rộ, từng cánh hoa tách ra, xòe đều từ tán cây.
Thủy tế. Vedryon niệm bài chú. Cây trượng trên tay chúc đuôi xuống nước. Bàn tay đá được tạc ở đuôi món lễ cụ vẫn như muốn với lấy, nắm chặt lấy mặt trăng phản chiếu dưới hồ.
Không có gì xảy ra cả. Mặt nước tĩnh lặng. Không có bất kỳ dấu hiệu nào. Phần nước ở đuôi trượng chỉ khóe khuấy đảo đôi chút, ngoài ra thì chẳng có gì hết.
Ông lão đứng bên cạnh lắc đầu. “Vẫn không được. Mỗi lần như vậy, huyết thủy tiên đều nở rộng hơn, nhiều hơn, nở hoa nhiều sức sống hơn. Có tiềm năng nhưng vẫn chưa được thiên cơ chọn.”
Cậu bé năm đó lặng thinh chẳng nhúc nhích. Nếu có thánh kiếm, nếu gia tộc cậu thu hồi được thánh kiếm… Vùng này vốn nhiều thổ phỉ sơn tặc, có Excalibur trong tay, dẹp loạn há có khó gì? Cậu bé đã hy vọng, mình là người có thể đưa thánh kiếm ra được khỏi cái hồ chết tiệt này, làm rạng danh gia tộc, khôi phục lại đế chế vĩ đại của vị Thiên Tử trừ ma diệt tà, khai thiên bình địa.
“Không thể chấp nhận được! Anh hãy nghĩ kỹ lại xem?!”
“Đây là cách duy nhất. Những năm gần đây, điềm báo xuất hiện ngày càng nhiều. Đầu chu kỳ sao này, Đại Hiền Triết cũng đã dùng Antikythera nghiệm được mối nguy sắp tới.”
“Vậy thì chắc chắn Thiên Tử sẽ trở lại chứ! Tự ngài ấy sẽ thu hồi-”
“Không được. Chúng ta đã đợi quá lâu rồi. Đã 99 đời người trôi qua từ khi ngài Bedivere hoàn trả Excalibur, vẫn chẳng có chút hy vọng nào là Thiên Tử sẽ trở lại. Cả gia tộc đã quyết định rồi. Nghi lễ thu hồi kiếm đã thất bại, vậy thì dùng vũ lực.
Thần khí… Thần khí không bao giờ bị nhấn chìm, hay bị chôn vùi, chúng sẽ luôn trồi lên tìm kiếm ánh mặt trăng, tìm kiếm ánh mặt trời, tìm kiếm chủ nhân mới. Nếu Thánh Kiếm bị nhấn chìm dưới đáy hồ Glaeslyn, thì chắc chắn là do có một vật sống nào đó đang giữ chắc nó lại, không cho nó trồi lên. Vật sống đó, hay nói đúng hơn là tinh linh đó, chắc hẳn là quý cô của hồ nước trong các tích điển xưa.
Một tinh linh đâu thể cứ thế duy trì hoạt động mà không có linh lực? Vậy linh lực đến từ đâu? Là khu rừng. Địa thế nơi này rất tốt, linh khí trong đất vô cùng nồng hậu, lại có thêm vô số cây cối hấp thụ những linh khí đó mà phát tán chúng ra không khí. Tinh linh dưới kia chắc chắn là lấy năng lượng từ những cái cây này.”
“...Chặt hết cây… San bằng khu rừng đó… Rồi phá hủy linh cụ gia truyền, chế tác thành…”
“Đúng, là để chặt đứt nguồn sống của tinh linh và sai khiến hồ nước. Sau đó có thể dễ dàng lấy lại Thánh Kiế-”
Hộc… hộc…
Bàn tay đeo giáp vị móp vỡ tả tơi của Vedryon nắm chặt lấy cây trượng. Mưa cuối thu, chưa hóa thành tuyết. Nước lạnh cứ vậy mà tuôn xối xả, tuôn một cách phũ phàng. Từng hạt nước đâm vào da thịt như những mũi kim li ti. Lạnh buốt. Cô độc.
Máu hòa lẫn với nước mưa, rỉ ra từ mũi giáo và những phần bị vỡ nát của giáp trụ. Máu đặc sánh, hòa với nước mưa, chảy thành dòng, nhuộm lên mặt hồ đục ngầu loang lổ sắc đỏ.
Anh rùng mình. Lạnh thật. Là một thủy linh sư, nhưng trong cơn mưa lạnh giá này, anh không hề cảm thấy một chút dễ chịu hay an toàn nào. Trừ cái hồ trước mắt. Hồ Glaeslyn…
“Hỡi nước sâu…” Chàng thanh niên thều thào yếu ớt. Anh không niệm bài chú đó nữa, chẳng có nghĩa lý gì cả. Thà nói lên tiếng lòng của mình.
“Hỡi quý cô đáy nước sâu… Có trời đất chứng giám… Tôi, Vedryon Bedrydant… Thề sẽ bảo vệ nơi này bằng cả tính mạng…”
Hồ nước không trả lời. Âm vang chỉ có tiếng lộp độp không ngừng khi mưa oanh tạc mặt hồ, khuấy động làn nước thành những gợn sóng li ti. Không có tiên nữ nào trỗi dậy từ đáy hồ như trong truyện cổ tích. Vedryon cũng chẳng mong chờ điều đó xảy ra, nhưng anh vẫn thở hắt ra trong thất vọng.
“Gia tộc Bedrydant… Họ không còn xứng đáng cầm món lễ cụ này nữa!” Anh gào lên, như cố át tiếng mưa và sấm. “Họ muốn đập nát nó, chế tác nó thành thứ có thể điều khiển mặt nước linh thiêng này tuyệt đối, cưỡng chế nàng giao ra thánh kiếm! Họ muốn dùng ngoại lực lấp kín hồ nước, san bằng khu rừng vĩ đại này! Chẳng hề có danh dự nào trong hành động này, không có trừ gian diệt bạo, chỉ đơn thuần là củng cố quyền lực mà thôi! Đáng phỉ báng! Đáng khinh!”
Hồ Glaeslyn không trả lời. Không có sự căm phẫn, cũng chẳng có sự thất vọng đối với đám phàm nhân để ham muốn và tham vọng lấn át đi nghĩa lý. Có lẽ cũng vì vậy mà nàng không giao thánh kiếm ra?
“Hỡi quý cô vô danh ngự đáy nước sâu! Thủ hộ thánh kiếm linh thiêng! Làm ơn… tôi cầu khấn nàng… Hãy cho tôi một con đường… Hãy cho tôi một dấu hiệu! Tôi đã phản bội gia tộc, trộm lấy bảo vật, tự tay giết chết cha và anh em… Tất cả vì để bảo vệ chút danh dự cuối cùng của giai thoại gắn liền với cái họ Bedrydant, hay cái tên Bedivere! Tất cả vì điều gì? Hãy cho tôi một câu trả lời, hỡi nàng! Hãy cho tôi một sự công nhận, hãy chỉ cho tôi con đường bước tiếp…”
Anh gục xuống. Cơn đói cắn xé, gặm nhấm anh từ bên trong. Anh ngước nhìn lên các tán cây. Quả đều đã rụng hết. Chẳng còn gì để ăn cả. Uống chút nước để cầm hơi chăng? Thứ nước thần thánh ở trước mặt, lưu giữ máu dê - loài vật vốn dùng làm lễ vật cho thần thánh - qua hàng chục thế hệ, mang theo sức sống dồi dào. Thứ nước đó đã hấp thụ sinh lực của vô số vật hiến tế, uống vào tất cũng nhận được sinh lực vĩ đại đó.
Những bông thủy tiên và hoa lồng đèn nở dọc hồ… Biểu trưng cho quý cô của hồ nước… Chúng có mật ngọt. Có thể ăn được.
Vedryon lưỡng lự một lúc. Nước hồ, mật hoa… Anh dùng tay, vốc lấy nước uống lấy uống để. Nhưng không phải nước hồ thần thánh, mà là nước mưa tanh tưởi và bẩn thỉu. Anh vục tay xuống, bới lên ăn, nuốt gọn. Không phải loài hoa cao quý, mà là đất bùn nhão ra do nước mưa.
Chàng gục xuống bên hồ nước. Chẳng có chút dưỡng chất nào. Nhưng như vậy là tạm ổn để quên đi cơn đói. Anh đã chạy trốn gần một tuần rồi. Tất cả những người biết về khu rừng này trong gia tộc đều đã bị giết. Nếu chính anh bỏ mạng tại đây…
“Tôi bất tài, không bảo tồn được sứ mệnh của tổ tiên, không lưu giữ dược Hoàn Kiếm Trượng, cũng chẳng thiết sống làm gì. Nay cận kề cửa tử, xin mạo phạm được dùng một phần đất nhỏ của chốn thiêng này làm nơi an nghỉ cuối cùng.”
Đoạn, anh bước tới bên một gốc cây mà ngồi sụp xuống. Một cái hốc nhỏ, như một huyệt mộ đã được chuẩn bị sẵn cho chàng. Vedryon thở dài, nhắm đôi mắt sâu thăm thẳm như hồ Glaeslyn lại, mặc kệ cảm giác tê tái khi nước mưa tàn nhẫn quật vào da thịt. Anh nâng lưỡi thương lên, mũi nhọn chĩa thẳng vào chính mình. Vedryon đâm mạnh.
Hửm? Không đâm được. Anh mở mắt ra. Một bóng người sừng sững đứng trước mặt, bàn tay vạm vỡ nắm chặt lấy đuôi trượng. Bàn tay còn lại chìa ra. Một cái bánh nóng hổi được gói trong lớp lá dày.
Anh bừng tỉnh khỏi kí ức. Chớp chớp mắt vài lần, phía trước vẫn là khung cảnh kiều diễm đó. Trăng đã lên tới đỉnh đầu. Nhân vốn đang lim dim nghỉ ngơi bên cạnh, thấy Vedryon tỉnh giấc, cũng dậy theo.
“Có chuyện gì vậy?”
“... Không có gì. Việc tới đây làm tôi thấy hoài niệm một chút.” Anh khịt mũi, đưa tay lên day day, rồi chỉ tay lên trời. “Nửa đêm rồi. Bắt đầu nghi lễ thôi…”
Lý do năm đó nghi lễ không thành công… Chính là máu.
Vedryon nắm chắc ngọn mũi thương, bàn tay tạc bằng gỗ ở đuôi trượng chúc xuống nước. Ánh trăng phản chiếu lung linh huyền ảo trên mặt nước, nhưng sáng chói nhất vẫn là lưỡi thương.
“Linh cụ, theo lý nào đó, có thể coi là một thể sống.” Anh lẩm bẩm, đôi tay nắm chặt hơn vào lưỡi thương sắc bén, rồi vuốt mạnh. Máu lập tức rỉ ra. Thế nhưng, không có giọt máu nào rơi xuống, mà thay vào đó biến mất trên mũi giáo.
Lý Nhân tiến lại gần quan sát kỹ, thì thấy trên ngọn thương lúc này xuất hiện những sợi lông mỏng li ti, một số màu trắng, một số màu đỏ thẫm. Chúng tham lam hút từng giọt máu đang rỉ ra khỏi lòng bàn tay run rẩy của chàng hiệp sĩ.
“Thức ăn của chúng là máu. Chúng, cũng như các thần khí, được tạo ra để giết chóc.” Anh thở hắt ra, cứa thêm một đường, máu lại chảy nhiều hơn. Những sợi lông li ti kia thoáng chốc đã phình lên, nối dài ra như từng sợi chỉ, dần quấn lấy vết thương trên tay. Sắc mặt Vedryon tối sầm.
“Lâu nay gia tộc Bedrydant không thu hồi được kiếm, là vì họ luôn dùng máu cừu. 13 bát máu được nói đến trong hướng dẫn tế lễ, thực chất là máu của chính người hành lễ…”
“13 bát máu? Khá nhiều đấy… Anh sẽ ổn chứ?”
“Ha ha… Bát, hay Cotyla là một đơn vị đo lường thời cổ, ngày nay không dùng nữa. Nhưng theo hệ đo lường của Thư Viện, thì mỗi bát tương đương hai trăm mililit. Trong khi đó… Đối với cơ thể một linh sư, có nhiều máu hơn người thường, thì mất máu đến mức nguy kịch khoảng ba ngàn sáu trăm mililit…”
“Sao anh tính kỹ thế? Anh đã tìm hiểu từ trước rồi? Chờ đã nào… Hai trăm mỗi bát… 13 bát máu…”
“Vừa đủ chết.” Vedryon gượng cười. Những sợi chỉ đỏ bây giờ đã quấn chặt lấy đôi tay anh ta, máu bị hút ra ngày càng nhiều. Bàn tay bằng gỗ ở đuôi trượng chúc xuống nước đang dần chảy ra máu, loang lổ mặt nước.
“Chúng ta không mang theo bát để đo chính xác, nên khi nào tôi cảm thấy như chết tới nơi rồi thì tôi sẽ đọc tế văn thu hồi kiếm. Khi đó ngài không cần chôn cất tôi, cứ lấy kiếm rồi rời khỏi đây.” Chàng hiệp sĩ nói giọng đùa cợt, nhưng rõ ràng, vẫn còn chút run rẩy, sắc mặt cũng không tốt lắm.
Nhân đắn đo đôi chút. Rồi lẩm bẩm: “Anh không được chết đâu đấy. Nếu anh chết, thì tôi không biết đường ra đâu. Anh phải sống cho tôi, đây là mệnh lệnh.”
“Ha, mệnh lệnh à… Ngài nói y chang Đại Hiệp Sĩ năm đó vậy… Thật sự thì gặp ngài chưa được bao lâu, nhưng…” Đôi mắt anh xuất hiện chút mệt mỏi. “Ngài hãy luôn nhớ… Sức mạnh lớn, thì kẻ thù càng nhiều… Nắm giữ trọng trách lớn như vậy, chắc chắn sẽ không thể có được bình yên. Bây giờ dù tôi có khuyên ngài quay đầu, thì chắc chắn ngài vẫn sẽ tiếp tục con đường này. Thế giới này cần ngài. Ngài hãy hứa với tôi, đừng bao giờ để lòng tham sức mạnh lấn át lý trí.”
Làn da Vedryon ngày càng nhợt nhạt, hơi thở ngày càng gấp gáp. Máu loang ra nhuộm đỏ toàn bộ mặt hồ. Nhân trầm lặng không nói gì. Rõ ràng là anh ta đã sẵn sàng vứt bỏ tính mạng mình từ lâu rồi.
“O Kuria tes Limnes, phylaks ba-” Vedryon chưa kịp đọc xong câu đầu tiên, bỗng dưng tiếng ầm ầm rung chuyển mặt đất vang lên. Hàng loạt bọt khí nổi lên sùng sục.
“Cái… Rõ ràng là chưa đủ máu, cũng chưa đọc xong…” Vedryon thở dốc, nhìn chăm chăm vào mặt nước đang khuấy động. Bàn tay run rẩy cầm linh cụ của anh ta bất giác buông ra, mũi gião chìm nghỉm xuống.
Bàn tay gỗ vươn lên là thứ cuối cùng họ nhìn thấy trước khi món lễ cụ chìm hẳn xuống. Sững sờ mất một lúc, tiếng gầm lại vang lên, khuấy đảo bầu không khí của khu rừng. Những bông thủy tiên, hoa lồng đèn xung quanh tức thì nở rộ, phát ra ánh sáng xanh lam lấp lánh.
Ầm. Ánh sáng chói lòa bao phủ mặt hồ, kèm theo tiếng nổ kinh thiên động địa. Một tia sét giáng trần, thiêu đốt mặt hồ, làm bụi nước bốc hơi bay lên mù mịt, bao trùm lấy tất cả mọi thứ.
Nhân kéo Vedryon sang một bên, ngay lập tức xé một mảnh áo vải để băng bó đôi tay rướm máu của anh ta lại, thầm cầu nguyện anh ta qua khỏi. Nếu không cần dùng tới nhiều máu như vậy, có thể anh ta vẫn còn cơ may cầm cự được.
Chờ màn nước bạc tan đi, họ lặng người, chứng kiến cảnh tượng huyền bí. Bàn tay gỗ đã trồi lên, nắm chắc lấy một thanh kiếm.
Lưỡi kiếm bén, tưởng như có thể cắt đứt ánh trăng. Lưỡi kiếm mỏng, dài một trượng rưỡi. Chuôi cầm chia làm hai đốt, có thể cầm thuận tiện bằng một hoặc hai tay. Dọc lưỡi kiếm là những đường cong mảnh đến nỗi gần như không thể nhận ra, nhấp nhô như trùng trùng sóng cuộn. Chuôi kiếm mạ vàng, có dát một viên phỉ thúy xanh biếc.
“Đây rồi…” Vedryon nói yếu ớt. Vẫn có gì đó không đúng lắm, rõ ràng là chưa đủ 13 bát máu, tại sao thánh kiếm đã xuất hiện? Ghi chép sai? Quy đổi đơn vị sai? Tại sao cơ chứ…
Nhân đặt chàng hiệp sĩ tựa vào gốc cây gần đó, quan sát thanh kiếm từ xa. Kiếm đây rồi. Thế Tế Binh Đài ở đâu? Chắc chắn cũng phải ở đâu đó quanh đây. Lúc ở làng, có lẽ bệ đá đặt bên dưới Phụng Thiên Kiếm chính là Tế Binh Đài đầu tiên. Sau đó ở hồ nước có tòa tháp cổ thì Tế Binh Đài trồi lên sau khi kích hoạt cơ quan. Vậy còn ở đây… Không phát hiện cơ chế nào cả.
Tạm thời cứ lấy về, coi như thêm một món vũ khí tốt, còn hợp thể kiếm thì để sau. Nhân bước tới gần thánh kiếm, quan sát lưỡi gươm tắm mình trong ánh sáng màu bạc. Giá như bây giờ có Kiếm Linh ở đây để chỉ dẫn thì tốt rồi.
Bàn tay chàng thanh niên đưa ra, chuẩn bị chạm vào chuôi kiếm. Bỗng dừng lại. Một cảm giác hiểm nguy cận kề ập tới. Nhân vội rụt tay lại. Dưới chân bỗng có tiếng cỏ xào xạc. Nhìn xuống, anh giật mình nhìn thấy những nhành cỏ dưới đất đã bị cắt đứt, cỏ đổ rạp kẻ thành một đường thẳng ngay trước mũi chân. Nếu lúc đó không rút tay về kịp.
Làm thế nào? Không có bất kỳ dấu hiệu nào của kiếm ý. Hoặc là có, mà thực lực đối phương còn cao cường hơn cả Lý Huyền Thanh. Lý Nhân thoái lui, nhảy lùi về, đồng thời rút kiếm, chuẩn bị nghênh chiến.
Từ trên những chạc cây nhảy xuống là một bóng người quen thuộc. Anh thở hắt ra: “Lý Hồng Phước.”
Hồng Phước nhìn gã một lúc lâu, thở dài, đưa tay lên vuốt lại mái tóc ngắn bị rối do ẩn nấp trong những tán lá, rồi lại dụi dụi mắt.
“Chào. Cuối cùng cũng đợi được.”
“Ngươi muốn đoạt Ngự Thiên Kiểm?” Nhân nắm chắc gươm trên tay, thủ thế sẵn sàng phòng ngự cho bất kỳ đòn tấn công nào được tung ra, cũng chuẩn bị phòng trường hợp Hồng Phước quay lưng lại để lấy thánh kiếm.
“Ừm, cứ coi là vậy đi.” Lý Hồng Phước vẫn ung dung để kiếm trong vỏ quấn bằng vải đen, không có dấu hiệu nào là muốn đoạt lấy món thần khí ở ngay sau lưng. Chợt, hắn cúi người.
“Lý Nhân. Cậu tuổi trẻ tài cao. Lão già nhà tôi đúng là có mắt như mù, coi thường cậu. Thật ra, lúc đó Lưu Vĩnh vào được trong chánh điện giải nguy cho cậu là do tôi đưa vào.”
“Hả… Thế là sao?” Nhân nắm chắc kiếm hơn, gườm nhìn Phước, xem gã đang tính giở trò gì. Tại sao vẫn chưa đoạt lấy Ngự Thiên Kiếm?
“Thật sự thì, tôi chẳng mong gì lão già đó đoạt được Thiên Tử Kiếm.” Hồng Phước thở dài mệt mỏi, rõ ràng là rình rất lâu ở trên cây. “Lão là cái gai trong mắt tôi đã lâu rồi. Mượn đao giết người, chẳng phải thủ đoạn gì mới mẻ.”
“Vì gì mà ngươi làm vậy? Ngươi muốn lên làm Trưởng Môn sớm hơn?”
“Không phải. Mỗi người chúng ta đều có một tham vọng riêng mà. Điều này cậu không cần phải biết.” Đôi mắt Phước bỗng trở nên ảm đạm, hắn nuốt nước bọt, tưởng như muốn nuốt trôi một cục tức nào đó.
“Thế bây giờ chặn ta lại, sao vẫn chưa đoạt kiếm? Thần Khí ngay trong tầm tay ngươi mà?”
“Thần Khí… Thần Khí à? Thần Khí là cái gì cơ chứ? Vì Thần Khí mà lão Huyền Thanh chết nhục nhã, vì Thần Khí mà tông đồ ta phải đổ máu, vậy thì sao tôi lại muốn Thần Khí cơ chứ?” Gã trả lời lặng lẽ. Phản hồi này, Lý Nhân không thể ngờ tới, cũng có chút sững lại.
Vedryon nằm gần đó, nghe tiếng được tiếng mất, nghe mà như nuốt từng lời. Nói cũng đúng lắm. Anh tự ngẫm lại mình. Gia tộc mình tàn bại chính cũng là vì lòng tham với thánh kiếm…
“Đoạt kiếm… Cũng được. Dù sao tôi cũng là kẻ theo đuổi đỉnh cao của kiếm đạo. Thế nhưng…” Đôi mắt tím chất chứa u buồn của Hồng Phước lộ ra chút do dự. Hắn nhằn từng chữ: “Cậu đã đánh bại tôi một lần. Bây giờ… Tái đấu. Kẻ thắng lấy Ngự Thiên Kiếm.”
“Sao không-”
“Lấy luôn thì có ý nghĩa gì? Chẳng phải là chỉ có người được Thần Khí công nhận thì mới dùng được nó sao? Bây giờ, chỉ có đánh bại cậu, thì tư cách của tôi mới được công nhận.”
“... Thật sự thì ngươi chỉ muốn bảo toàn danh dự thôi đúng không?” Nhân nhìn thấu sự mông lung ẩn sau câu trả lời của Hồng Phước. “Ngươi không cam tâm cướp đoạt từ người khác. Ngươi thương hại ta? Ngươi muốn cho ta cơ hội. Ngươi muốn tự chứng minh bản thân.”
“À. Ừm. Có vẻ là vậy.” Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười hiếm thấy. “Cảm ơn. Bây giờ đầu óc tôi thông suốt rồi. Tôi chiến đấu vì danh dự ư… Vậy còn cậu, cậu chiến đấu vì điều gì?”
Nhân không trả lời. Hồng Phước nhìn gã một lúc, rồi gật đầu có vẻ thấu hiểu. “Chưa cần trả lời đâu. Lên đi, Lý Nhân.”
Lý Nhân không còn chần chừ nữa. Thanh kiếm chém tới theo đường cong [Quán Đạo Kiếm Pháp - Triệt]. Mũi nhọn đã gần kề, thế nhưng vẫn chưa thấy Hồng Phước rút kiếm ra, bàn tay chỉ khẽ đặt lên chuôi thanh kiếm tra trong vỏ quấn vải đen.
Choang. Đường kiếm của Nhân đột nhiên bị chặn lại bởi khoảng không, đánh bật mất đi quán tính, không thể biến chiêu tiếp. Chàng bị bất ngờ, vội thu kiếm về, đổi chiêu.
[Tung] Một kiếm chém dọc, không hiểu sao vẫn bị lực đạo vô hình kia chặn đứng, phản chấn lại mạnh mẽ đến tê rần cả tay. Biến chiêu chém ngang [Hoành] cũng không có tác dụng gì. Vẫn không thể tấn công vượt qua khoảng không ba mét trước Hồng Phước.
Nhân càng ngày càng cảm nhận rõ mối nguy tiềm tàng. Dường như chỉ cần bước chân vào khoảng cách ba mét đó, tức thì sẽ bị phanh thây. Nhảy lùi về phía sau vài bước, anh nhặt vội một hòn sỏi, ném về phía Hồng Phước. Hòn đá bay sượt qua đối phương, không hề bị đánh bật lại, vượt qua rào cản vô hình kia, rơi xuống hồ nước. Nhân nhíu mày, lại nhặt lên một viên đá khác, lần này nhắm thẳng vào đầu Hồng Phước.
Ngay khi bay vào khoảng cách ba mét kia, hòn đá bỗng mất hết đà lao, rơi thẳng xuống đất, bị cắt làm đôi. Vi diệu thay, vết cắt không hề sần sùi, thô ráp, mà lại trơn nhẵn như thể ngay từ đầu nó là hai hòn sỏi riêng biệt vậy. Nhân gườm gườm quan sát, thì thấy Hồng Phước khẽ nhăn mặt, đôi mắt tím chớp chớp liên hồi.
Kỹ năng này của hắn có đôi phần giống sương mù của Vedryon? Không. Sương mù của người thánh hiệp sĩ có chức năng che mắt và xác định mọi chuyển động trong phạm vi, còn dường như Hồng Phước không thể làm điều đó, chỉ là quan sát bằng mắt thường rồi tung chiêu phù hợp mà thôi.
Hồng Phước cũng rất ung dung, chưa áp sát cận chiến. Dường như cũng đang đánh giá Lý Nhân. Chàng thanh niên đó, vẫn có nhiệt huyết đó, nhưng hơn một tháng qua, dường như có chút… tàn bạo? Cũng không hẳn, đó là ánh mắt của kẻ từng giết người. Hồng Phước nhận ra ánh mắt này, khi dã tâm dần lấn át đạo đức.
Hai người đứng lặng nhìn nhau một lúc. Rồi không nói câu nào, cả hai đồng loạt lao về phía nhau. Nhân canh chuẩn xác, ngay trước khi bước vào phạm vi ba mét đó, lật dọc sống kiếm về phía trước. Tiếng choang cùng rung chấn tê rần xuất hiện. Hồng Phước nhận ra Nhân đang nhìn chằm chằm vào bàn tay nắm lấy chuôi kiếm của mình, môi nhếch lên một nụ cười. Bị nhìn thấu rồi.
Nhân nhìn thấy trong một khoảnh khắc. Ngay khi tiếng choang vang lên, ngay thời điểm va chạm ấy, chàng đã nhìn thấy mắt Phước nhắm lại trong một khoảnh khắc, kèm theo đó là ngay sau khi tung đòn, bàn tay vẫn nắm chuôi kiếm tra trong vỏ đột nhiên giật lùi lại một khoảng về phía sau. Kiếm của hắn cũng vang lên một tiếng “cách” nhẹ.
Nhân vận sức, hai đường kiếm liên tiếp chém tới [Thuận Đạo Kiếm Pháp - Phá]. Lần này, kiếm của anh đã vượt qua được rào cản ba mét trước đó, lưỡi kiếm lia thẳng vào ngực Hồng Phước.
Lúc này kiếm của hắn mới rời vỏ. Kiếm đưa lên chặn với tốc độ đáng kinh ngạc. [Tịnh Thổ Kiếm Pháp - Phản] Chiêu thức này có phần tương tự với [Triệt] nhưng đường kiếm thứ nhất đẩy thẳng tới để triệt tiêu quán tính kiếm của đối phương rồi mới phản công bằng chém ngang.
Nhân không hề do dự, biến chiêu dùng [Triệt] lây cứng chọi cứng. Hai mũi kiếm đan vào nhau, cuối cùng đường kiếm phản công, phòng ngự tự triệt tiêu lẫn nhau.
Trong thoáng chốc khi đường kiếm của Nhân dừng lại, chuẩn bị thoái lui, chợt Hồng Phước tra kiếm lại vào vỏ, rồi nhắm mặt lại. Anh vội nâng kiếm lên chém thẳng tới trước, thì tiếng kim loại va đập chát chúa lại vang lên. Nhân cảm nhận cánh tay mình run lên dữ dội từ lực va chạm.
Vậy là đã rõ. Hồng Phước có thể sử dụng chiêu thức kỳ lạ này, tấn công chớp nhoáng, nhanh hơn mắt thường có thể thấy được, rồi tra lại vào vỏ. Có vẻ như không thể dùng được liên tục, có giới hạn về thời gian, hoặc thể lực.
Dường như biết chiêu thức của mình bị phát hiện, Hồng Phước lúc này rút kiếm ra, dùng một loạt các chiêu thức phổ thông của Tứ Nguyên Kiếm Pháp. Chốc thì những cú đâm mãnh liệt, điên cuồng bùng cháy như ngọn lửa, chốc lại dừng ngay giữa đường kiếm, uyển chuyển như nước, biến chiêu phòng ngự vững chắc sừng sững như núi, lại thêm những chuyển động nhanh như gió, chớp nhoáng tìm mọi kẽ hở phòng ngự để tấn công. 48 chiêu thức của Tứ Nguyên Kiếm Pháp với lưỡi kiếm điêu luyện của Hồng Phước như hóa làm một thể liền mạch, không hề có kẽ hở, không hề có chút do dự.
Nhân cũng không kém cạnh, những đường kiếm chớp nhoáng kia đều bị chặn, gạt, đỡ bằng chiêu thức đầu của bộ Thuận Đạo Kiếm Pháp, Kết hợp [Tung] với [Hoành] thành [Phá], rồi dùng [Phá] song song với [Triệt], thiên hơn về phòng ngự, nhưng cũng tạo cơ hội cho các đòn phản công. Hai người kẹt trong thế hòa trong vòng vài giây, kim loại sắc bén va chạm rít lên những âm thanh chói tai.
Hồng Phước chủ động lùi lại mấy bước. Nhân biết rõ, nếu để hắn lùi lại khoảng cách đủ xa, đủ thời gian để dùng chiêu thức kỳ lạ kia, vậy thì chết chắc. Thế là chàng thiếu niên cũng dồn ép, mỗi bước Hồng Phước lùi lại là một bước Nhân lấn tới. Thế công có vẻ như Phước rơi vào bất lợi, thế nhưng hắn cũng không hề nao núng, bất chợt lùi hẳn vào mép rừng cây bọc lấy xung quanh hồ, lách người qua trái.
Nhân lập tức nhận thấy nguy hiểm. Gã thuận tay phải, vậy mà phần bên phải của Hồng Phước giờ đã bị khuất sau thân cây, riêng cánh phải của hắn thì hoàn toàn có thể tấn công vào phần bên trái khó phòng ngự hơn của anh. Một đường kiếm sượt qua vai trái, may là Nhân xoay nghiêng người kịp thời, đồng thời lách người qua thân cây tiếp tục tấn công đối phương. Thế nhưng nguy hiểm bây giờ mới thật sự tới, Phước đã tạo được một khoảng cách nhỏ, cũng một khoảng thời gian ngắn đủ để thi triển tuyệt kỹ. Nhân vừa lấn tới, thì đã thấy hắn tra kiếm lại vào vỏ, mắt khẽ nhắm lại. Gã thì lại đang đứng trong khoảng cách 3 mét, bây giờ rút lui thì không kịp nữa rồi.
Nếu gã kịp thời dùng cả hai tay vùng kiếm, thì có thể miễn cưỡng chặn lại được sát chiêu đó, thế nhưng đường kiếm tiếp theo thì thế nào? Lực phản chấn cực đại đó không phải cứ nói đỡ là đỡ được, chắc chắn chàng sẽ bị chậm mất một nhịp mà lãnh thêm một đường kiếm chí mạng khác. Vậy thì khả năng sống sót duy nhất bây giờ, chính là tiến công!
Nhân vội nắm chắc kiếm bằng tay phải thay vì cầm hai tay, dùng một tay thì sẽ với được xa hơn, đồng thời nhoài người đâm thẳng tới. Anh cũng tự mình hiểu rõ hậu quả. Nếu cú đâm này thành công, trúng mục tiêu trước khi đối phương kịp thi triển kiếm thuật, thì chiến thắng là chắc chắn. Nhưng nếu không kịp… Một kiếm chém ra, một kiếm thu về, chàng sẽ bị chém làm ba khúc!
Choang. Rắc. Hai âm thanh vang lên cùng một lúc. Máu đỏ tứa ra. Phập. Thanh kiếm xoay vòng trên không rồi rơi cắm thẳng xuống đất.Nhân đau đớn ôm lấy cổ tay. Chàng không bị chém làm ba khúc, nhưng thanh kiếm đã bị đánh văng, lực hất tung mạnh đến nỗi Nhân đã bị trật cổ tay, có thể là đã gãy, phần da bị rách ra, để máu đỏ chảy xuống cỏ. Thắng bại đã rõ.
Hồng Phước tay hơi run run, đứng trầm lặng đôi chút. Đoạn, anh gỡ một phần dải băng vải quấn quanh vỏ kiếm của mình, thả rơi. Nhân chộp lấy rồi băng bó lại vết thương.
“Cảm ơn…”
“Không. Phải là tôi cảm ơn cậu.” Ánh mắt mệt mỏi xuất hiện chút biết ơn. “Nhờ có cậu, tôi mới thấy được cái gọi là Đạo. Sau khi cuộc hành trình của cậu kết thúc, hãy quay lại Kiếm Tông, chúng ta ngồi uống chút trà mà nói chuyện vu vơ.”
Nhân lặng thinh không nói gì. Đúng là cay đắng, nhưng chàng thật sự đã thua. Thua tâm phục khẩu phục. Nhìn lại mình, Nhân chẳng biết mình có thật sự xứng đáng mang danh Thiên Tử hay không nữa. Một kẻ nông cạn, hẹp hòi, ích kỷ, vậy mà xứng sao? Tài không bằng, đức không bằng, chỉ có phúc là hơn, vậy mà xứng sao?
Hồng Phước bước tới Ngự Thiên Kiếm, vẫn đang chờ đợi mòn mỏi dưới ánh trăng. Nhân cũng biết, rõ ràng là trong suốt trận đấu, hắn hoàn toàn chưa dùng hết sức, dường như cũng chưa hề dùng tới kiếm ý, từ đầu đến cuối đều nhường nhịn, kiềm chế lực để không làm cậu bị thương nặng.
Hồng Phước ngắm nghía thánh kiếm. Thanh kiếm tầm thường lâu nay mình mang theo, cũng tới lúc để vứt bỏ rồi. Thần khí, tất cả thần khí đều là linh cụ cả. Một linh sư trung cấp có linh cụ tốt, thì khả năng chiến đấu gấp đôi gấp ba, thậm chí có thể cầm cự ít nhiều với linh sư thượng cấp. Nếu có thần khí này trong tay… Nguyệt linh, Vô Ảnh Kiếm Pháp, ta sẽ trở thành bất bại!
Hồng Phước nắm chắc lấy chuôi kiếm, dễ dàng rút nó ra khỏi bàn tay nhô lên khỏi mặt nước. Cầm lên dễ dàng không chút trở ngại, anh chợt cảm thấy bàn tay mình nhói lên. Máu đã bắt đầu chảy vào bên trong hệ thống của linh cụ. Vậy là ta đã được công nhận rồi?
Gã quay lưng bỏ đi. Vậy là xong rồi? Đơn giản vậy thôi sao? Không thể nào. Ầm. Tiếng ầm ầm tựa như thác đổ vang lên sau lưng. Anh vội nhảy về phía trước để né tránh, thế nhưng không kịp. Rắc. Bả vai trái của Hồng Phước nát bấy, một hàm răng lởm chởm ngoạm chắc vào xương thịt, lớp vảy sần sùi, hơi thở tanh tưởi. Cơn đau làm anh lịm đi thoáng chốc - có quỷ quái ở dưới hồ.
Chợt, anh cảm thấy con quái thả anh ra khỏi bộ hàm tử thần. Vội quay lại nhìn, anh sững sờ nhìn Lý Nhân đã nắm lấy kiếm bằng tay trái, nhân cơ hội đâm vào mắt sinh vật khủng khiếp đó.
Trông nó tựa như những con rồng phương đông Hồng Phước từng thấy trong sách cổ ở Kiếm Tông. Mình dài và thon như con rắn, phủ đầy vảy cứng, hàm răng đáng kinh hãi trắng ởn. Ai biết được nó đã ngự dưới hồ nước này bao lâu rồi? Rõ ràng, thứ giống như con rồng kia chỉ là phần đầu của thứ to lớn dưới nước. Nhìn qua mặt nước vẫn còn đục màu máu, hắn nhìn thấy thân thể to lớn, giống như giống vật gọi là voi mà hắn từng được nghe kể.
Tên ngốc Lý Nhân kia đang làm gì vậy? Liều mạng bảo vệ mình?
Nhân chật vật dùng tay trái nắm chuôi kiếm, cổ tay phải tuy đã trật khớp nhưng vẫn bấu chặt lấy kiếm với nghị lực kiên cường. Kiếm đâm vào mắt con thủy quái, máu đỏ sậm tuôn ra như suối. Nó vùng vẫy một lúc, hất Nhân lên trên không, rồi cái cổ nó co lại, rồi phóng thẳng lên như tên bắn, chuẩn bị nuốt gọn con mồi hỗn xược này, dám đụng tới cơ thể cao quý của nó.
Nhiều máu hơn nữa úa ra. Hoàn toàn nhuộm đục ngầu hồ nước. [Vô Ảnh Kiếm Pháp - Liềm]. Những tia kiếm ý kỳ ảo màu tím đen cứa vào cổ con quái, làm nó chệch hướng tấn công mà rú lên đau đớn. Ôm lấy bả vai bị thương, Hồng Phước nhắm mắt tung một đòn dứt khoát. Khoảng cách quá xa, lại khó tập trung với cơn đau tê tái, nhưng với món thần khí trợ lực, hắn đã phá tan được một phần vảy của con quái, cứa vào thịt làm nó rít lên đau đớn.
Nhân mắt thấy đang rơi tự do, nghiến răng nắm chắc thanh kiếm, nhằm thẳng vào con mắt bị thương của con thủy quái mà đâm thêm một phát nữa. Lần này, kết hợp với cả đà rơi xuống, thanh kiếm xẻ một đường sâu hoắm từ hốc mắt, chẻ qua xương, cắt đứt được cả một nửa gân cằm bên dưới, khiến miệng nó méo xệch, càng thét gào phẫn nộ hơn. Đà rơi của chàng cũng nhờ thế mà chậm lại, tiếp đất đau đớn mà không chấn thương quá tệ.
Cái đầu rồng lúc này căm phẫn đổi mục tiêu tấn công, lao thẳng về phía Hồng Phước mà há to cái mõm méo mó ra hòng xử lý tên côn trùng phá đám bữa ăn. Anh không nao núng, nắm chắc thánh kiếm, nhắm thẳng vào đầu nó. [Vô Ảnh Kiếm Pháp - Bán]. Chỉ cần trúng chiêu thức trực diện này, dù đối phương to lớn đến mấy, cũng sẽ bị chẻ làm hai.
Thế nhưng khi kiếm vung ra, anh chợt lảo đảo, đường kiếm cũng vì thế mà đi lệch, không gây tổn hại tới con rồng mà cứa trúng lớp vảy bên mang của nó, làm nó gầm lên thịnh nộ mà lao tới còn nhanh hơn.
Tại sao lại lệch? Tự hắn cũng không hiểu. Khoảnh khắc trên bờ vực sinh tử, đầu óc hắn thông suốt lạ thường. Do vai hắn. Vai trái hắn bị thương nặng như vậy, tất trọng tâm và cú chém sẽ bị lệch sang phải. Đầu óc hắn đờ đẫn dần vì mất máu. Thì ra đây là cái giá phải trả cho lòng tham với Thần Khí…
Thân thể Lý Nhân lao tới trước mặt hắn. Cây trượng vốn dùng để tế lễ được tương thẳng vào cái miệng há rộng của con quái, khiến nó không dễ gì khép miệng được. Thế nhưng từng ấy đã là gì so với nó! Trước lực cắn khổng lồ, món linh cụ cong sang như thể sắp gãy, mà Hồng Phước thì mới ngã quỵ trong bộ hàm của nó, như chờ đợi đao phủ hành quyết.
Nhân nắm chắc lấy thanh trượng, giữ cho nó thẳng đứng, tay trái đẩy thẳng lên trên, nắm chắc lấy hàm trên của nó mà chống cự, cố gắng dùng toàn bộ sức bình sinh để ngăn nó cắn xuống. Hồng Phước sững người. Tại sao cơ chứ? Tại sao lại liều mạng vì ta?! Tên ngốc này!
[Vô Ảnh Kiếm Pháp - Bán]. Con quái ngừng chống cự, cái đầu nó bị xẻ làm đôi. Không chỉ cái đầu nó, mà cả chiều dài phần cổ nó, cả thân thể dưới nước của nó, cả rừng cây đằng sau nó, cả những tảng đá rải rác theo chiều dọc đó, tất cả đều bị xẻ đôi. Đáng tiếc, cánh tay trái của Nhân cũng nằm trên tuyến chém hủy diệt đó.
Cánh tay đầy máu rơi xuống đất nhẹ nhàng, kèm theo đó là sự gục ngã của Lý Nhân. Hồng Phước cố gượng dậy. Nhờ có tên ngốc này mà hắn mới có đủ thời gian mà tung ra sát chiêu kết thúc. Mệt quá…
Hồng Phước đứng đó hồi lâu, đoạn xé tà áo vải, băng bó vai lại cho Nhân trước, rồi mới chữa thương chính mình sau. Anh hớp chút nước hồ, cảm nhận dòng nước giàu linh lực chuyển hóa thành máu trong cơ thể, đoạn cũng vực chút nước hồ cho Nhân uống. Ra là vậy, đây chính là Lý Nhân, bậc Thiên Tử chân chính được trời đất công nhận sao?
Hồng Phước đắn đo đôi chút, thở dài, buông tay ra mà bỏ đi. Thứ duy nhất hắn mang theo là cánh tay trái bị cắt lìa của chàng thanh niên.
0 Bình luận