Chương 23: Kiếm Linh
“Seikiren, con nói cậu ta thật sự có thể cứu được Lý Nhân sao?”
“Anh ấy đã hứa là được, thì chắc chắn sẽ được.”
Hai cha con đã xuống tới mặt đất, trú tạm vào trong một cái hang. Họ đã nhóm được một ngọn lửa, đã bắc cái nồi lên trên chuẩn bị nấu súp. Lương thực mang theo còn đủ trong một tuần, trước mắt không phải lo cái ăn.
Trời tối sầm, mưa cũng bắt đầu tuôn.
“Khiếp, cứ cuối năm lại mưa như trút thế này, mong là không bị ngập.” Seikiren than thở, vẫn nhìn chăm chăm vào màn nước màu bạc.
Shamio lấy cây đàn ra, ngồi xếp bằng, thong dong gảy.
“Cậu chàng Lưu Vĩnh xem ra cũng khôn ranh thật, lường trước được phía Tây sẽ bị bao vây nên mới bàn trước với ta, chạy trở lại về hướng Đông tránh truy binh. Suy nghĩ chu toàn, nhưng vấn đề vượt Hoành Sơn Cốc, biết làm sao bây giờ?”
Tiếng nhạc du dương mời gọi, Shamio thầm mong sẽ thu hút được sự chú ý của Lý Nhân và Lưu Vĩnh đến cái hang này.
Từ trong màn mưa xối xả, lù lù hiện ra một bóng người lê bước chân tiến về cửa hang. Lý Nhân đã thoát được, ngồi xuống bên ngọn lửa, trầm tư không nói gì.
Shamio lờ mờ đoán được có sự chẳng lành. Seikiren vội hỏi: “Anh… Anh ở đây rồi, vậy còn Lưu Vĩnh?”
“Cậu ta… Cậu ta ở lại cầm chân ông già đó rồi. Thật sự chẳng có mấy cơ hội sống sót.”
Nhìn thân thể đầy những vết cắt của Lý Nhân, Seikiren rùng mình không dám tưởng tượng kết cục của chàng Lưu Vĩnh xấu số.
Họ trầm lặng ngồi cả tiếng đồng hồ. Súp chín. Các vết thương của Lý Nhân đã ngừng chảy máu từ lâu, lại đã được rửa qua, không đáng lo ngại lắm.
Shamio ảm đạm, tiếng đàn cũng dần trầm đục. Seikiren cố nén nước mắt, cô không hiểu sao cô lại thấy đau buồn đến nhường này cho người bạn mới gặp. Lý Nhân ngậm ngùi, đưa tay hứng lấy nước mưa, không ngớt tự trách mình đã kéo Lưu Vĩnh vào tai họa này.
Chợt, tiếng bước chân lẹp bẹp vang lên từ trong màn mưa đổ chéo. Một bóng hình quen thuộc hiện ra. Lưu Vĩnh đã trở lại, toàn thân đầm đìa máu, máu nhuộm đỏ cả nước mưa dưới chân. Cậu tươi cười như thể không có chuyện gì xảy ra vậy.
“Lưu Vĩnh! Người cậu…” Lý Nhân vội chảy ra, ôm chầm lấy Lưu Vĩnh.
“Không phải máu của tôi.” Lưu Vĩnh bật cười ghê rợn.
“Hả… Cậu sao vậy?” Shamio sốt sắng hỏi han.
“Tôi đánh lão già đó gần chết, ai ngờ chính con trai lão lại là người hạ thủ. Ha ha, đúng là quả báo, ông trời thật có mắt nhìn.” Lưu Vĩnh nhìn thẳng lên trời, không ngừng cười điên dại trong mưa, mùi tanh tưởi xộc lên.
“Tôi thoát ra ngoài, gặp ai giết nấy, chắc hơn chục mạng rồi. Đợt này thỏa mãn quá! Tôi muốn giết thêm nữa! Ha ha!”
Chợt, mắt cậu trở nên đờ đẫn, chân tay loạng choạng. Cuối cùng, Lưu Vĩnh ngã vật ra đất, cả người tắm đẫm trong mưa và máu.
Shamio và Lý Nhân vội kéo cậu ta vào hang, không khỏi băn khoăn chuyện gì đã xảy ra.
“Tôi thấy, có lẽ khi cậu ta tỉnh lại, không nên hỏi tới chuyện này nữa.” Shamio nói giọng lo lắng.
Hâm nóng người, Lưu Vĩnh dần tỉnh lại.
Cậu ta ăn một bát súp, vẫn không nói gì, cũng chẳng ai hỏi.
“Hôm nay như nghỉ lại tại đây. Vấn đề là ngày mai phải đi ra sao? Chắc chắn không thể liều lĩnh leo lên Thiên Lâm Đảo lần nữa, vậy chỉ có thể đi đường bộ, vượt Hoành Sơn Cốc về hướng Tây, ước tính hơn ngàn dặm…” Shamio nhận định, phác một cử chỉ mơ hồ về đằng Tây.
“Con thấy, đi xuống phía Nam tới Hằng Vực rồi đón thuyền thẳng tới Lãnh Quốc hay Tây Quốc sẽ an toàn hơn.” Seikiren nhận định.
“Dù sao thì hai cha con tôi đi theo cũng chỉ là để hỗ trợ hai cậu, đường đi vẫn nên do hai cậu quyết định.”
“Thật ra tôi đi theo cũng chỉ là để giúp đỡ Lưu Vĩnh thôi, mà giờ lại còn kéo mọi người vào mớ rắc rối này, thật có lỗi quá. Vĩnh, cậu chọn đường đi.”
“Không phải lỗi của cậu, không ai lường trước việc này được cả.” Lưu Vĩnh trầm tư, rồi phán: “Hướng Nam, ta đi về hướng Nam. Mong là né được bọn Ngạ Cốt Quỷ, vả chăng truy binh sẽ nghĩ rằng chúng ta đi về hướng Tây, như vầy là tốt nhất rồi.”
Mọi người ai nấy đều tìm một chỗ thoải mái để ngả lưng xuống. Cơn mưa bên ngoài vẫn không ngừng rả rích, êm đềm và du dương. Shamio dập tắt đám lửa, tránh cho hang bị ngạt khói, rồi ông cũng đi ngủ.
Lưu Vĩnh vẫn còn thao thức, trằn trọc về những gì đã diễn ra. Không thể liều lĩnh sử dụng sức mạnh đó thường xuyên, nếu không, có lẽ sẽ vạ lây cho nhóm mất. Rồi cậu lại nhìn sang Lý Nhân, lúc này đã say giấc nồng, khóe miệng khẽ mỉm cười, thầm nhủ: “Đáng lẽ ra, vì hắn mà bị truy sát thế này, rõ là hết giá trị lợi dụng rồi, vứt bỏ cho an thân. Thế nhưng không hiểu sao ta không nỡ để mặc hắn như thế. Ai cha cha, từ lúc nào mà mình đã lại trở nên mềm yếu rồi?”
“Cậu giống như một người anh trai vậy.” Câu nói của Lý Nhân vẫn còn văng vẳng trong đầu. Mình ư? Nực cười thay, người ta coi là anh trai, cuối cùng lại bỏ rơi ta. Ha ha, anh trai gì chứ…
Rồi tâm trí cậu là lạc về vài tiếng trước, khi lão già Lý Huyền Thanh nói rằng xả thân cứu Lý Nhân là rất đáng. Đáng ở chỗ nào chứ? Chắc là… Lưu Vĩnh bỗng cảm thấy chạnh lòng. Lẽ nào mình không muốn phụ bạc người tin tưởng mình hay sao? Người ta tin tưởng thì không cứu ta lúc gian khó, mà ta lại đi bỏ mạng vì người tin tưởng mình sao? Càng nghĩ, Vĩnh càng thấy tức cười, sao mà mình ngu xuẩn quá đỗi, người tốt chết nhanh lắm, chỉ có kẻ ác mới trường thọ! Thế nhưng… đoản mệnh vài năm đâu tệ lắm đâu nhỉ, thôi ta tiếp tục làm người tốt vậy.
Cứ suy nghĩ miên man như thế, cậu cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Lý Nhân tỉnh dậy. Không gian xung quanh đen kịt. Nhìn xung quanh, cậu chẳng nhận ra được những đường nét gồ ghề của hang động. Toàn bộ đều là hư vô tĩnh lặng.
Một bóng hình xuất hiện phía trước. Trong bóng đêm không nhìn rõ dung mạo. Chỉ lờ mờ thấy được đường nét của cơ thể tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa, mái tóc xoăn dài xõa trên lưng. Giọng người phụ nữ vang lên:
“Cuối cùng cũng lôi ngươi vào trong này được rồi.”
Giọng nói này, Lý Nhân nhanh chóng nhận ra, là giọng nói mà mình nghe thấy được lúc giao chiến. Là tiếng nói của Thiên Tử Kiếm?
“Cô là…?”
“Gọi ta là Kiếm Linh. Đúng như ngươi nghĩ, bản thể của ta là Thiên Tử Kiếm.”
“Vậy trước đó, lúc dùng được Thuận Đạo Kiếm Pháp, cũng là do cô?”
“Chính xác. Ta lôi thứ kiếm pháp hạ đẳng đó ra từ trong tiềm thức của ngươi. Ai dè mới dùng có một lần mà ngươi đã hết chịu nổi rồi. Thân thể ngươi, ý chí ngươi, kỹ thuật của ngươi, tất thảy đều quá yếu kém!”
Lý Nhân hơi giật mình, Thuận Đạo Kiếm Pháp đó, một chiêu phòng ngự đã dư sức đánh tan độc chiêu của Kiếm Tông môn chủ Lý Huyền Thanh, vậy mà cô ta gọi là hạ đẳng? Thà nói cậu ta yếu kém thì còn có lý, chứ như vầy là quá ngạo mạn rồi.
“Ta đọc được suy nghĩ của ngươi đấy nhóc. Ngạo mạn ư? Hừ, ta đường đường chính chính là thánh kiếm cổ kim độc nhất vô nhị, rơi vào tay kẻ tầm thường như ngươi, không cam tâm chút nào. Chỉ ước ao chi người tìm được ta mạnh mẽ hơn chút…”
“Nói như vậy, lại còn giúp tôi chống lại lão ta? Không phải ổng mạnh hơn tôi nhiều sao?”
“Ngươi đây là không hiểu mối quan hệ giữa chúng ta. Ngươi biết linh lõi là gì chứ? Ta lục trong kí ức của ngươi hình như là lão sư phụ có cái tên dở hơi của ngươi có nhắc qua rồi.”
“Đúng là có, là cái quả cầu bằng đồng mà mấy Linh Sư ghép vào tim để sử dụng sức mạnh?”
“Chuẩn, gã Lưu Vĩnh cũng có cái lõi kiểu đấy.”
“Hả, có ư? Có thấy cậu ta sử dụng năng lực bao giờ đâu?”
“Cậu ta là Linh Sư phế phẩm, đương nhiên là không sử dụng được rồi. Quay lại trọng điểm chính, là thông qua linh lõi mà tận dụng được linh lực của các tinh linh, biến thành sức mạnh của bản thân. Ta chính là một tinh linh trong số đó, nói đúng hơn là Thánh Linh. Cái lõi chính là Thiên Tử Kiếm. Ngươi ghép hai mảnh Phụng Thiên Kiếm và Thuận Thiên Kiếm lại, cũng chính là ghép lại linh hồn của ta bằng máu, thế là đã trở thành vật chủ của ta rồi. Cũng tức là, ngươi chết thì các mảnh hồn của ta lại bị phân tán, hiểu chưa?”
“Cũng hơi hiểu hiểu, chắc là hiểu.” Lý Nhân gục gặc đầu, cố gắng tiếp nhận mớ thông tin này.
“Vậy mới nói, nếu để ngươi bị giết, rơi vào tay Kiếm Tông đó, cuối cùng cũng chỉ trở thành vật trưng bày trong tủ kính mà thôi. Ta không muốn như vậy, nên ta mới phải dốc sức bảo vệ ngươi. Ta giới hạn cho ngươi, mỗi ngày dùng Thuận Đạo Kiếm Pháp duy nhất một lần. Ngươi luyện nhiều rồi sẽ quen, tăng giới hạn lên cao nữa.”
“Đa tạ, Kiếm Linh tiên sinh.”
“Còn nữa, đừng kể chuyện về ta với bất kỳ ai cả. Đội ngũ của ngươi, không tin tưởng được hoàn toàn đâu, trực giác ta mách bảo có vấn đề.”
Nhân lại tỉnh dậy, nhưng lần này là trong bóng tối của hang động. Đống lửa ở miệng hang đã tắt từ lâu, ai nấy đều đang ngủ say. Chàng quay sang nhìn Vĩnh đang ngủ bên cạnh mà mỉm cười.
Có vấn đề gì được cơ chứ? Mà thôi kệ. Nhân bắt đầu nói với Lưu Vĩnh, mà giống độc thoại một mình thì đúng hơn.
“Lần nào tôi rơi vào rắc rối chắc cũng là cậu kéo tôi ra đúng không nhỉ? Ha ha. Cậu thực sự đáng để tôi gọi là anh trai lắm, giờ đừng hòng tôi buông tha cậu.”
Nhân khẽ huých vai Vĩnh đang ngủ một cách đùa cợt mà nói tiếp: “Lúc đó, tôi cứ tưởng là tiêu rồi chứ. Cảm ơn nhé…”
Chàng thoáng lưỡng lự, giọng cũng hạ xuống còn tiếng lầm bẩm:
“Trước giờ tôi chưa từng có ai bảo vệ
tôi cả, mẹ tôi cũng mất rồi… Ồ, hơi quá cảm tính rồi, chắc giờ cậu mà thức thì sẽ bắt tôi không được bộc lộ thứ cảm xúc yếu đuối này nhỉ? Ngủ ngon nhé, cậu đã cố gắng lắm rồi. Cảm ơn.”
0 Bình luận