Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 38

Chương 38

Chương 38: Sói Trắng

“Cô ta không sao đâu.” Vĩnh nhận định: “Cây búa đó sẽ giảm đi lực rơi ít nhiều cho cô ấy.”

“Giảm lực? Là thế nào?” Ông Shamio hỏi lại, giọng run run.

“Ông chưa nhận ra à? Cây búa đó, lai lịch không tầm thường. Nó là một linh cụ, có đặc tính đặc biệt. Tôi tưởng ông phải biết rồi chứ? Cô ta tìm thấy nó ở đâu?”

“Một lần chúng tôi có đi thám hiểm khu vực trung tâm Hoành Sơn Cốc, thì tìm thấy cây búa. Hình như chỉ có con bé mới nhấc nổi thứ vũ khí đồ sộ đó.”

Lý Nhân chen ngang hỏi: “Linh cụ. Linh cụ là cái thứ vũ khí dành cho linh sư thượng cấp trở lên sử dụng ấy hả? Cô Seikiren có phải linh sư đâu? Sao lại dùng cây búa đó?”

Vĩnh đáp lời: “Đâu phải cứ là linh sư mới dùng được. Cũng giống như cây đàn của bác Shamio thôi. À mà thanh kiếm của cậu cũng là một linh cụ đấy.”

Lý Nhân im bặt. Linh cụ? Phải rồi, có Kiếm Linh sống trong đó, vậy là Vĩnh nhìn ra được, chỉ là không biết đó là Kiếm Linh thôi.

“Vậy… cây búa của con bé, có thể làm gì?” Shamio hỏi, tỏ vẻ nôn nao.

“Cấu trúc, hệ thống rãnh đó… Tôi có xem qua thử rồi, hai đầu búa có nạm kim sắc thạch anh có tính chất trữ lực và giải phóng ra khi cần. Mỗi cú đánh, mỗi lần đỡ đòn, mỗi lần va chạm, toàn bộ lực đó đều được lưu giữ vào trong thạch anh, tới một mức nào đó sẽ giải phóng ra toàn bộ.”

“Vĩnh, tôi muốn hỏi điều này lâu rồi. Sao cậu biết nhiều thứ thế? Võ công cậu cao cường, kiến thức cậu vô cùng rộng, bao trùm đủ thứ lĩnh vực. Cậu hiểu về kết cấu khóa ở miếu làng tôi, rành về mớ linh lực này, rốt cuộc, quá khứ của cậu là gì?” Nhân nói, chui vào trong túi ngủ.

“Quá khứ của tôi, không đáng nhắc tới.” Vĩnh lảng tránh. “Biết nhiều quá cũng không tốt. Một ngày nào đó tôi sẽ kể, nhưng không phải bây giờ.”

“Ít ra cũng phải bật mí cho tôi chút ít chứ. Chúng ta đi cùng nhau lâu vậy rồi, lẽ nào cậu không tin tưởng tôi sao?” Nhân mơ màng ngắm sao trời, những vì tinh tú mờ nhạt hơn giữa đêm đen tuyết trắng, chẳng biết đâu là tuyết đâu là sao nữa.

“Chính là thế, tôi chưa tin cậu hoàn toàn đâu. Tôi biết cậu vẫn còn dấu diếm tôi gì đó.” Lời Vĩnh nói ra sắc lạnh, làm Nhân chột dạ. Nhưng rồi cậu dịu giọng, thở dài: “Hờ. Đúng là tôi chẳng tin được ai bao giờ. Tôi tôn trọng bí mật của cậu, nếu không thì đã dùng [Phán Quyết] để tìm ra rồi. Có lẽ cũng nên kể cho cậu nghe về nó nhỉ?”

“[Phán Quyết]? Có phải là cái thứ cậu dùng để hỏi ngược lại lão Lý Huyền Thanh lúc bị tra hỏi đó hả?” Shamio hỏi, nhớ lại cuộc nói chuyện của họ tối hôm đó ở nhà ông. “Là năng lực ép đối phương phải trả lời thật đúng không?”

“Đúng, nó đấy. Điều kiện kích hoạt là nhìn vào mắt đối phương. Nhân, cậu còn nhớ lúc chúng ta gặp nhau không? Tôi đã dùng nó lên cậu để hỏi chuyện. Trong lúc đang sử dụng [Phán Quyết], đối phương sẽ không thể nói dối, điều này cũng ảnh hưởng lên tôi.”

“Cậu nói cậu không hiểu rõ năng lực này, sao bây giờ lại kể cho chúng tôi chuyện này nữa?” Shamio hỏi, đặt cây đàn xuống bên cạnh túi ngủ.

“Điều này liên quan tới an toàn của mọi người. Tôi nghĩ chúng ta có thể tin tưởng nhau một chút. Tôi sẽ tiết lộ điểm yếu của [Phán Quyết]. Tuy rằng không thể nói dối, nhưng không nhất thiết phải nói thật, việc trả lời lảng tránh hoặc không trả lời đều không bị tác động.”

“An nguy của chúng tôi? Sao lại tiết lộ điều này? Cậu đang muốn nói điều gì?” Lý Nhân gặng hỏi.

“Nghe kỹ này, nếu như…” Vĩnh nói chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ: “Nếu như tôi hành xử kỳ lạ, tỏ ra điên cuồng hay gì đó. Tuyệt đối, không được trả lời những câu hỏi của tôi. Cũng tuyệt đối không được giao chiến với tôi, tốt nhất là chạy thật nhanh.”

Nhân và Shamio không hiểu gì cả, thế là thế nào?

“Hừm… Tôi nghĩ cần một cách để phân biệt. Nếu như gặp phải tôi, chỉ được phép trả lời nếu như tôi nhớ được tên của người đang nói chuyện. Nếu tôi quên, không được tin tôi, không được trả lời tôi. Hứa với tôi đi, hứa với tôi điều này.”

Shamio lộ vẻ hoài nghi, còn Nhân thì gật đầu. “Được, tôi sẽ làm thế. Tôi chỉ mong cậu có thể tin tưởng chúng tôi hơn, kể với chúng tôi thêm về cậu. Tôi hứa sẽ cẩn thận.”

“Vậy là được rồi. Phải tạm biệt một thời gian rồi.” Vĩnh bất chợt đứng dậy, đi về phía vách đá. “Tôi đi tìm Seikiren đây, mọi người tiếp tục tiến về khu vực trung tâm, có lẽ sẽ gặp chúng tôi ở đó.”

Nói xong, gã nhảy xuống từ vách đá. Lý Nhân và Shamio choàng dậy, cố nắm lấy tay cậu kéo lên nhưng đã quá muộn. Vĩnh đã rơi vào trong làn mây mù xuống vực lòng chảo bên dưới.

“Hừm… Vậy là xong.” Vĩnh nhẩm đếm. Mình chết bao nhiêu lần rồi nhỉ? Trước đây ít chết, không đáng nói, từ khi bắt đầu chuyến hành trình này, đã chết hai lần. Lần đầu là dưới tay gã Lý Huyền Thanh, lần hai là bị Behemoth quật chết. Hình như trong lần thứ hai, khả năng kiểm soát của mình cao hơn một chút, nếu vậy thì, có thể đánh cược thêm vài lần nữa.

Cậu nâng cánh tay trái lên, hệ thống lọc máu của Herald thật sự hữu dụng, có lẽ nếu có nó, khả năng kiểm soát sẽ cao hơn chăng? Chờ đã nào, nếu rơi xuống mà mình chết, thì không sao, nhưng mà hệ thống lọc mà hỏng, thì mình tiêu luôn! Nghĩ đến đây, Vĩnh hốt hoảng tìm cách gỡ hệ thống lọc ra.

Bẻ gãy một mảnh kim loại cố định khung, gã giật hết tất cả ống dẫn máu ra khỏi tay, tháo bỏ được bộ máy, tiếp theo là về cách bảo vệ nó. Thôi xong, không kịp nữa rồi, sắp chạm đất!

Vĩnh chỉ còn kịp ném bộ lọc sang một bên. Một cảm giác lạnh buốt xuyên qua ngực, sau một thoáng là cảm giác đau đớn tột cùng. Ánh mắt gã đậu lại trên mũi băng nhọn hoắt xuyên thủng lồng ngực mình.

Không tiếp đất nhẹ nhàng được như Seikiren, chàng Lưu Vĩnh xui thay rơi trúng một trụ băng nhọn, tựa như miếng thịt xiên que, máu chảy ròng ròng, thân thể trượt xuống, mũi nhọn nhô lên từ ngực cao khoảng ba mét, tim chật vật bơm máu, trào ra ngoài.

“Chết tiệt.” Gã chỉ còn cảm thán được như vậy, đầu nghẹo qua một bên. Ý thức hắn lờ mờ dần. Đã nửa ngày từ khi Seikiren rơi xuống đây, có lẽ đã rời xa khu vực này rồi, bây giờ mất kiểm soát cũng chẳng sao cả. Nghĩ xong, chàng thanh niên trút nốt hơi thở cuối cùng của lá phổi bị đâm toạc ra bởi nhũ đá.

“Ui da, đau phết.” Vĩnh bừng tỉnh. Gã nắm lấy phần nhũ đá nhô ra, bóp mạnh, bẻ gãy cả mũi nhọn đó. Hắn ấn vào phần băng ghim vào lưng mình, từ từ nhích cơ thể ra khỏi mũi đá. Vừa thoát khỏi khối băng, lỗ hổng trên người hắn cũng dần khép lại, lành lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hắn thả người trượt xuống dọc theo sống băng, tiếp đất an toàn.

“Hừm… Vậy là hắn té xuống vực à? Hay cố tình nhảy xuống?” Vĩnh tự hỏi, vuốt vuốt tóc mái gạt sang một bên. “Thôi kệ, lần này mình có… Chắc là có thể duy trì hai tiếng. Làm gì bây giờ nhỉ? Cứ đi về phía trung tâm địa hình này, chắc sẽ có thứ thú vị.”

Rồi hắn để ý thấy bộ hệ thống lọc máu nằm trên nền tuyết. Bộ khung làm bằng hợp kim vững chắc đã chịu được cú rơi. “Đây là cái gì nhỉ? Sao hắn lại mang theo?” Vĩnh lượm nó lên săm soi, cuối cùng bực dọc than thở: “Công nghệ của loài người, đúng là rắc rối quá. Cơ mà thứ này trông giống một bộ giáp hỗ trợ cánh tay?” Vĩnh nhìn xuống cánh tay trái của mình, sực hiểu ra.

“À, ra là thế. Cánh tay này dùng làm nguồn cho anh ấy, hắn là yếu đi ít nhiều, thứ này là để trợ lực.” Sau khi loay hoay một lúc, gã cũng đeo được nó lên, cắm các ống dẫn lại chuẩn xác vào trong mạch máu, cố định lại hoàn chỉnh y như mới.

Xong xuôi, Lưu Vĩnh cúi thấp mình, lao vút đi. Hắn chạy trên cả bốn chân, luồn lách qua những kẽ băng chằng chịt. Ước tính nếu chạy liên tục trong hai tiếng như thế này, chỉ có thể đi được nửa đường tới trung tâm. Vậy thì phải tìm việc gì tốt hơn để làm.

Hửm? Con bé có tính tương thích cũng đang ở đây. Thử tìm nó một bận luôn vậy. Hình như là đi chếch qua hướng Đông một chút. Hắn nghiêng người, chuyển hướng lệch đi đôi chút về phía bên phải.

Trời cũng đã sáng. Seikiren và ông lão run rẩy bò ra khỏi nơi ẩn nấp. Cô cởi lớp áo lông ngoài, đưa cho ông mà bảo: “Ông mặc thêm vào, đồ ông rách rưới nhiều rồi, không khéo chết cóng đấy.”

Ông nhìn cô đầy cảm kích, kèm theo chút lo lắng. Sei xua xua tay, nói thêm: “Tôi không cần. Nhiêu đây tôi chịu được.”

Họ lại lê bước trong tuyết trắng. Đi được thêm vài dặm, họ bắt gặp một thân người run rẩy trong tuyết. Một cô bé nhỏ nhắn đang cuộn mình trong chăn, rúc trong một cái hốc từ hai trụ băng đan chéo nhau. Cô gọi với ra: “L-lại đây. Trú nhanh lên, sắp mưa rồi!”

Quả thực, bầu trời đầy vân vũ u ám, báo hiệu cơn mưa trong ngày ập tới. Sei và lão Urregand vội trú vào chung với cô bé đó. Nước mưa tuôn xuống xối xả, lạnh cóng nhưng tuyệt đẹp một bức rèm bạc.

“Chào chị, em là Misha, chị cũng tới đây hái cỏ Myata ạ?”

“Cỏ Myata? À, ý em là bạc hà pha lê? Không, chị tới đây để cứu những người bị lạc.” Seikiren hãnh diện đáp. Nhìn nụ cười của cô bé Misha, những lo lắng của cô đều hoàn toàn tan biến.

Misha bỗng dưng cười khúc khích, đưa tay lên quẹt khóe mắt mà vừa nín cười vừa bảo: “Cứu người bị lạc? Chứ không phải chị đang bị lạc à? Chị đừng đùa nữa, chỉ có lính của chính phủ mới được cho phép vào đây.”

Seikiren hơi ngớ người ra. Chết thật, bị chọc quê rồi. Cô bèn vặc lại: “Thì chị là người của đội đặc nhiệm Delta mà! Chị được đội trưởng giao nhiệm vụ vào đây trong vòng một tuần. Chỉ là…” Cô lúng túng cười trừ: “Chị bị ngã, tách ra khỏi đồng đội rồi thôi.”

Cô bé cười hì hì, châm chọc Seikiren chán rồi, trời cũng ngớt mưa, cô bé bảo: “Em năm nào cũng vào đây hái cỏ bạc hà. Chị chắc không phải người Severnaya nhỉ? Em nghe nói đội đặc nhiệm có nhiều người ngoại quốc lắm.”

“Ừ đúng rồi, chị đến từ một nơi rất xa, gọi là Oyashima. Nhà em ở gần vùng này à?”

“Dạ đúng rồi. Nhà em khá nghèo, còn có cha mẹ già ốm yếu. Chị biết không? Chỉ cần mỗi năm vào đây hái đầy một túi cỏ trở ra, là đã đủ tiền ăn cho cả năm sau rồi đấy! Cũng vì vậy mà em rành đường ở đây lắm. Chị có cần em dẫn đi đâu không?”

“Ồ, cảm ơn em. Chị đang muốn tới trung tâm của nơi này, thượng nguồn sông Elivagar, em biết đường chứ?”

“Dạ… Nhưng mà…” Giọng cô bé ấp úng. “Ở đó có quái vật. Đáng sợ lắm. Tuy có nhiều cỏ Myata nhưng em không dám đến gần.”

“Quái vật ư? Quái vật trông như thế nào?” Cô hỏi, liếc sang nhìn ông Urregand, ý muốn ông ta nghe xem có phải con quái vật đã tấn công năm người ở cái trại kia không.

“Nó đi bằng hai chân. Có lông trắng dày. Chạy rất nhanh, rất to, rất khỏe. Em có thấy nó đạp bể một cột băng đấy. Móng vuốt nó sắc, có thể cào nát mặt pha lê như xé lá cây. Những năm trước, em chỉ thỉnh thoảng nghe tiếng nó hú từ trên đỉnh núi đó xuống, bỗng nhiên năm nay nó ra tới tận ngoài này để giết người.”

Ông lão khẽ gật đầu, cơ thể vẫn hơi run rẩy khi nhớ về cảnh tượng kinh hoàng lúc trước. Thứ quái vật đó, không giống như dã thú thông thường, rõ ràng là nó đang chơi đùa với con mồi! Với bộ móng vuốt đó của nó, chỉ một phát cào nó đã lấy được một cánh tay, ấy vậy mà lại dùng mu bàn tay đấm những kẻ thảm thương kia tới chết. Lại còn cái trò cắt lưỡi người sống nuốt gọn nữa chứ, quá kinh hoàng!

“Hình như, nó không ăn thịt người, nhưng mà lại thích hành hạ nạn nhân. Tuần trước, em có thấy một bà kia bị nó dùng vuốt cứa hết chân tay đi, quanh quật khắp nơi.”

Trong lòng Seikiren bỗng nhen nhóm một ý định. Cô đã luôn ngưỡng mộ những người xung quanh. Cha cô muốn báo đền ân tình với cố hương, Vĩnh muốn chữa cánh tay, Nhân muốn rèn luyện kiếm pháp. Chỉ riêng cô, cô không có dự định gì cả, không có quyết tâm gì cả, không có một định hướng nào cả. Cô cảm thấy lạc lõng, như thể trôi nổi giữa biển rộng, không thấy đất liền ở đâu. Thú vui của cô? Chẳng có gì nổi bật cả. Khả năng duy nhất của cô là dùng búa đánh chết đám Ngạ Cốt Quỷ ở Hoành Sơn Cốc, chẳng có ích gì mấy.

Nhưng bây giờ thì sao? Cơ hội ở ngay trước mắt. Mấy hôm trước, khi cô đứng chắn giữa cái miệng đầy máu của Behemoth và người tị nạn, Sei đã tự hào biết bao khi cuối cùng cũng cảm thấy mình có đóng góp cho đời, có mục đích sống. Mà khi có mục đích sống, con người ta sẵn sàng chết cho mục đích đó. Nếu cần xác định một mục tiêu, thì Seikiren biết chắc đó sẽ là: Cứu nhân độ thế! Bảo vệ người vô tội! Diệt trừ ác ma!

Ấu trĩ và nực cười. Nhưng đó là một nguồn động lực to lớn. Nghĩ là làm, cô xách cây búa lên, bảo Misha: “Dẫn chị tới đó, chị sẽ xử lý con quái vật đó, chị mạnh lắm đấy.”

Misha tỏ vẻ nghi ngờ, thử nắm lấy cán búa của Seikiren, chợt giật mình khi thấy nó nặng trịch, dùng hết sức để kéo cũng không xê dịch chút nào. Giờ thì cô phục bà chị này sát đất. Người có sức mạnh sử dụng cây búa đó, lẽ nào không đủ đánh bại con quái thú sao?

Ngày thứ ba ở Khrustal’naya. Lý Nhân và Shamio cuối cùng cũng đi hết một vòng phần rìa dốc thoai thoải xuống bên dưới lòng chảo. Họ ước chừng Lưu Vĩnh và Seikiren đã đi được một đoạn khá xa rồi. Cách hội họp duy nhất là tới được khu vực trung tâm, thượng nguồn Elivagar.

Họ liên tục đi chếch về phía Tây nên bây giờ dự tính đi theo hướng nghiêng lên Đông Bắc, tới khu vực trung tâm.

“Ông nghĩ, hôm trước cậu ta nói như vậy ý là gì?”

“Tôi không chắc nữa. Cậu đi cùng Vĩnh nhiều nhất, cậu xem, có lần nào cậu ấy biểu hiện bất thường không?”

“À! Lúc từ Thiên Lâm Đảo trở xuống, cậu ta trông điên điên khùng khùng nói linh tinh, lẩm bẩm gì đó đồi giết người. Liên quan tới việc này chăng?”

“Điên khùng nói nhảm hả? Chắc cậu ta cảnh báo chúng ta là đôi khi cậu ta có thể mất trí lải nhải lung tung, khi đó nếu đáp lại cậu ta có thể bị trúng hiệu ứng của [Phán Quyết].”

“Nhưng bị trúng kĩ năng đó thì có sao đâu chứ? Chỉ là không thể nói dối thôi mà?”

“Khả năng cảm ứng linh lực của cậu thấp, không nhận ra được. Cậu có biết lý do tại sao khi đang trúng [Phán Quyết] thì sẽ không thể nói dối không?” Shamio đưa tay lên vuốt chòm râu, rồi làm cử chỉ đưa ngón tay lên trước cổ giựt ngang sang nói tiếp: “Đó là vì nếu nói dối thì sẽ chết ngay lập tức. Cũng có nghĩa là cơ thể đã tự biết hiểm nguy trong tiềm thức mà không thể nói dối. Thử nghĩ xem, nếu như trong lúc cậu ta mất trí hỏi chúng ta những câu hỏi vô nghĩa mà chúng ta đáp lại, cũng tức là có thể bị tính là nói dối, chết là cái chắc. Còn về nguyên nhân cậu ta mất kiểm soát như thế…”

“Vì căn bệnh của cậu ta chăng? Từ tay lan đến não sao? Hay là nó đã lan khắp cơ thể rồi, chỉ có cánh tay là bị nặng đến nỗi hoại tử?” Lý Nhân suy đoán, Shamio gật đầu vẻ đồng tình.

“Ngẫm lại thấy lạ, làm sao cậu ta giết được lão Huyền Thanh nhỉ? Dù võ công cao cường đến đâu, cũng không thể tay không địch lại kiếm chứ! Có gì đó lẩn khuất ở đây…” Lý Nhân lẩm bẩm.

“Thôi, chúng ta không cần tìm hiểu sâu làm gì, ai cũng có bí mật của họ cả.” Shamio gạt đi ý tưởng hỏi Lưu Vĩnh cho ra lẽ, lặng lẽ bước đi. Cả ông cũng có bí mật mà. Ông cũng chẳng biết tới lúc nào, mình sẽ phải tự tay giải quyết vấn đề này.

Sei và ông Urrengand đi theo cô bé Misha về hướng Bắc. Mỗi khi đụng phải một ngã rẽ trong ma trận tạo bởi hàng ngàn trụ băng lớn nhỏ, cô bé đều săm soi kỹ phần gốc của những nhũ băng ấy.

“À đây, đây là bác Fenoal.” Cô bé chỉ vào một thi thể mắc kẹt trong khối băng. Bên trong đó là một người đàn ông trung niên tóc muối tiêu, dáng người quỳ xuống như đang cầu nguyện. “Bác ấy chết cóng ở đây khoảng ba năm trước, không có người thân nên cũng chẳng cần đưa xác về làm gì. Bác nghèo lắm, nhưng lại nghiện rượu, năm nào cũng vào đây hái cả đống cỏ Myata bán lấy tiền nhậu. Cũng vì ham lợi nên bác tìm cho bằng được đường vào trung tâm hái cỏ pha lê, cũng là bác ấy dẫn em vào đấy!”

Nói xong, cô đi tiếp về ngã rẽ phía bên phải, để lại Seikiren và ông lão đứng sững sờ. Cứ vậy mà bỏ đi ư? Sei hỏi với theo: “Sao em thờ ơ quá vậy? Chẳng phải đây là người quen của em sao?”

“Thì người quen mà. Bác ấy cũng chết được mấy năm rồi, năm nào em cũng vào thăm. Em nhớ lần đó, vì uống nhiều quá nên bác xỉn không đi được nữa mà ở lại đây luôn. Sao chị ngạc nhiên vậy? Ở đây đâu chỉ mình xác bác ấy đâu?” Misha coi như không có gì xảy ra, cứ vậy đi tiếp.

“Tôi sống năm chục năm rồi cũng chưa đặt chân tới chốn địa ngục nào ghê tởm như thế này. Cứ đi chục bước chân lại có một cái xác khác, nhẽ nào cột đá nào ở đây cũng là một người sao?” Ông than thở, rồi tự vả mặt. Không được nhụt chí, phải sống sót trở ra khỏi đây.

Họ liên tục gặp nhiều ngã rẽ khác nhau, lúc ngã ba, lúc ngã tư, có khi là giao lộ tận sáu bảy đường, cũng có chỗ không có trụ đá nào cả, trước mặt tuyết bay dày đặc chẳng thấy gì. Những đoạn như thế, đều là dựa vào những cột đá lẻ loi nằm giữa mênh mông tuyết đó mà xác định. Họ gặp anh Cirul, bà Loren, chú Tsevin, ai nấy đều được lưu giữ nét mặt tuyệt vọng trước khi chết. Misha đi ngang qua ai, lại khẽ chạm tay lên đó.

Đi thêm một tiếng nữa, họ đã trở lại vào rừng băng. Trong vô số nhũ băng nhô lên san sát đó, nổi bật lên một tấm phản đá hoàn toàn không có mũi nhọn, trông như bị đứt ngang gốc. Misha chỉ vào đó mà nói: “Đây rồi, chị Elteal chết ở đó hồi năm ngoái, tới lúc em tìm thấy thì băng đã đóng tới đầu gối rồi, phải mất lâu lắm mới gỡ ra được. Chị ấy còn có mẹ già ở nhà, em cũng phải đem xác về. Nước mưa vì thế mà cũng không đóng lên cao thành ngọn được, thay vào đó thì mài mòn phần gốc ở đây, tạo thành tấm đá phẳng như vầy. Cũng tức là…” Cô bé chỉ lên phía trên, nói tiếp: “Trước mặt sẽ là núi Khrustal, trung tâm của toàn bộ Khrustal’naya này.”

Vĩnh lao đi giữa những rặng đá, chợt phát hiện ra tiếng động ở phía bên trái, bèn dừng lại. Còn một tiếng nữa trước khi hắn tỉnh lại, vậy thì xem có gì hay ho cũng được. Một mũi băng không rõ vì sao lại đổ ầm xuống, tạo ra âm thanh lạnh lẽo hỗn loạn. Rầm rập như núi đổ. Chàng thanh niên đổi hướng chạy về phía đó.

Một loài dã thú to lớn, thân cao hơn ba trượng, ngồi bên gốc ngọn băng bị gãy mà nhai ngấu nghiến thứ gì đó. Lại gần, Vĩnh mới nhận ra đó là một thi thể. Hóa ra là con quái vật này đập vỡ khối băng ra để lấy thi thể mà ăn. Nhìn thể hình to lớn đầy lông trắng đó, gã tiến tới gần mà hỏi: “Ngươi sống ở đây à? Có tên không?”

Nó gầm gừ, quay sang nhìn Vĩnh. Nó gừ gừ lầm bầm gì đó rồi gầm lên dữ tợn. “Không có tên à? Vậy thì gọi là… khỉ trắng đi!”

Không biết nó có nghe hiểu hay không mà tỏ ra rất tức tối, nhảy xổ về phía Lưu Vĩnh, lúc này gã mới nhìn rõ được đầu của nó. Một hàm răng nanh chạy dọc hai bên má, khuôn mặt thon dài, cái đầu của một con sói.

“Ra là sói à. Ta nhầm, gọi là sói trắng đi!” Vĩnh né cú vồ của nó, móng vuốt sắc bén vụt qua bên mặt. “Hửm, ta làm phiền bữa ăn của ngươi à? Hay là chán sống rồi? Nếu rảnh thì giúp ta một chút nhé, lát nữa chắc sẽ có hai tên một già một trẻ đi ngang qua khúc này, ngươi đánh chúng giùm ta nhé?” Hắn vừa nhảy né những cú táp của con sói đi bằng hai chân đó, vừa trêu ghẹo.

“Nhìn ngươi cũng đáng yêu đấy chứ? Làm thú cưng của ta không?” Lúc này, con sói đã điên tiết lắm rồi, tấn công dồn dập liên tục, nhưng không làm thế nào chạm được vào Lưu Vĩnh. Mãi một lúc, tay nó cũng áp lại sát được gã, chuẩn bị xé xác thì… Rắc, cổ tay nó đã bị nắm chặt lấy. Một cú vặn mạnh, phần thịt từ bắp vai trở xuống đứt lìa.

Nó rú lên đau đớn, kinh hoàng nhìn cánh tay bị xé nát của mình, không khỏi biểu hiện sợ hãi tột độ. Vĩnh ném cánh tay đó sang một bên, bước tới gần, cứ mỗi bước chân đi tới là con sói lại lùi ra một bước.

“Lại đây, ta có thể giúp tay ngươi mọc lại.”

Không chần chừ chút nào, nó quay người, bám vào những trụ băng dày đặc mà đu người leo đi thoăn thoắt.

“Chạy à? Thôi kệ. Hình như hắn sắp kiểm soát lại được rồi.” Vĩnh nói xong, chao đảo, ngã vật ra đất bất tỉnh.

“Đây. Đây là thượng nguồn sông Elivagar.” Misha thở hồng hộc nói. Mệt mỏi từ việc leo núi chợt biến tan khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Giữa đồng tuyết trắng xóa, không hiểu vì sao lại xuất hiện một đài phun nước tráng lệ, hơi nước bay mịt mù trắng xóa.

“Cẩn thận, nước nóng lắm” Cô bé cảnh báo.

“Suối nước nóng? Sông Elivagar hóa ra là bắt nguồn từ một suối nước nóng à?” Ông Urrengand lẩm bẩm, đưa tay lên hơ thử vào hơi nước đang bốc lên nghi ngút. Rồi ông nhanh chóng chuyển sự chú ý đến những cọng cây cỏ nhỏ nhắn nằm rải rác. Toàn bộ, cả cánh đồng tuyết có hàng ngàn khóm bạc hà Myata, những chiếc lá hình thoi nghiêng nghiên, lấp lánh trong ánh mặt trời. Ông ta vội hái một đống lớn, bỏ hết vào túi.

Misha cũng làm theo mà hái rất nhiều, nhồi nhét cả vào giữa lớp áo lông. Chợt, mặt cô bé trắng bệch lại, từ phía xa vang lên tiếng hú liên miên.

“Q-quái thú sắp về rồi, ta phải chạy đi thôi!” Misha ôm một nùi cỏ bạc hà mà chạy.

“Ông Urrengand! Nhanh lên!” Seikiren chạy tới chỗ ông.

Bỗng lù lù, từ mạn sườn núi leo lên, một giống quái vật đi bằng hai chân, lông trắng dày phủ kín toàn thân, móng vuốt cứa vào nền đá để lại vệt sâu hoắm. Hai hàm răng năng chạy dọc theo khuôn miệng đầu sói. Không hiểu vì sao, nó đã bị mất một cánh tay, máu chảy nhỏ giọt xuống, nhuộm đỏ loang ra mặt tuyết.

Một móng vuốt của nó ập tới từ phía sau ông Urregand, Sei vội dùng búa chặn đòn tấn công ấy lại, xoay người đập theo phương ngang. Bàn tay của nó bị đánh bật đi, nó gầm lên tức tối, há to cái miệng chơm chởm răng táp tới.

Một búa nữa, lại thêm một đập nữa, Seikiren vừa đánh vừa lui. Thứ quái sói này, thể hình to gấp rưỡi bọn Ngạ Cốt Quỷ ở Hoành Sơn Cốc, làm cô chật vật đối phó.

Dồn dập dồn dập, tuy chỉ có một tay nhưng những đòn tấn công đó nhanh như vũ bão. Seikiren cũng không chịu thua, múa cây búa càng ngày càng nhanh hơn. Đùng một tiếng, bỗng dưng cô cảm thấy lần đập này mạnh hơn những lần trước.

Cây búa đang tỏa ra ánh sáng màu vàng kim pha lẫn tím, rung lên bần bật sau mỗi cú đánh. Cô cảm nhận rõ, sức mạnh dâng trào sau mỗi cú đánh. Càng đánh càng hăng, từ phòng ngự dần chuyển sang tiến công.

Lợi dụng việc nó bị mất một tay, cô liên tục đánh vào những điểm mù mà con sói không thể với tới được. Một đập vào bả vai, thuận đá xoay người tương thêm một đập vào hông sườn. Con quái rú lên đau đớn. Lúc này, bị dồn vào nước cùng, ý chí cầu sinh của nó bộc phá, bất chấp công kích mà lao thẳng vào Seikiren, một tay hất văng cô đi.

Tiếp đất an toàn, cô chỉ bị bầm nhẹ bên cánh tay. Cô đảo mắt nhìn quanh, Urrengand và Misha đã chạy khỏi đó từ lâu rồi.

Bây giờ tình thế lại biến đổi. Con quái không thèm phòng ngự nữa mà dồn hết tập trung vào sức mạnh và tốc độ tấn công liên hoàn. Không thể tìm ra một kẽ hở cơ hội nào, Sei chỉ còn đành chịu trận. Một đập bên trái, một đập bên phải, móng vuốt nhọn cứa nhẹ vào thì, máu tứa ra, bộ áo ẩm của cô cũng đã rách tả tơi. Nhớ cha có từng dạy, ba mươi chín kế, chạy là thượng sách!

Cô lăn người sang phía sau một thân cây, làm con sói chật vật hơn trong việc tấn công. Cứ núp sau từng thân cậy như vậy, từ từ rút lui. Con sói hằn học dõi theo, cuối cùng cũng từ bỏ truy đuổi.

Nó nằm xuống bên cạnh suối nguồn, tham lam hớp lấy từng ngụm nước. Đoạn nó quay sang bãi cỏ, cắn lấy vài cọng bạc hà Myata, nhai nát, rồi nhổ vào trong suối nước. Sau đó nó lại hớp phần nước trộn lẫn với dược liệu đó. Từ phần gốc vai, cánh tay của nó dần mọc lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!