Chương 39: Ngũ Sắc Địa Ngục
Lần mò xuống khỏi đỉnh núi. Seikiren thở hồng hộc, mãi mới bắt kịp hai người kia. Cả hai đều đã nhét đầy trong túi những chùm cỏ bạc hà pha lê. Cả bọn đi trong mịt mù trắng xóa. Bỗng nhưng gió càng ngày càng thổi mạnh hơn, làm bọn họ chật vật tiến lên. Không thể phán đoán phương hướng, mà mọi thứ lại càng tối dần. Ba người cùng trú vào một hộc băng.
Ngồi thu lu lạnh cóng, họ ngước nhìn lên. Lại một thi thể khác kẹt trong băng, đang nhìn chằm chằm vào họ. Ông Urrengand lầm bầm cầu nguyện. Toàn bộ nơi này, khác gì địa ngục chứ?
Seikiren ngửi thấy mùi tanh của máu, bèn nhìn sang ông. Kỳ lạ, ông ta bị thương sao? Không có dấu hiệu gì rõ rệt cả, vẫn nên hỏi cho chắc.
“Sao tôi ngửi thấy mùi máu. Ông bị thương ở đâu à?”
Urrengand nghe vậy bèn ngơ ngác đáp: “Không? Có bị thương ở đâu đâu? Chỉ có chân là hơi nhức thôi. Cái chốn quái quỷ này lạnh quá, không cảm nhận được cảm giác gì hết, giống như mất hết cảm giác từ tứ chi, chỉ có mỗi lạnh thôi.”
“Ùm… Chị có đồ ăn không?” Misha bẽn lẽn hỏi, bụng sôi lên ùng ục. “Em chỉ còn vài miếng bánh mì, không biết có đủ để trở ra không nữa.”
“Cỏ pha lê tuy quý đấy, nhưng ăn không no được.” Ông lão cũng thở dài.
Seikiren nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Hai người chia nhau bánh mì đi. Tôi không đói lắm, chỉ cần uống nước thôi.” Cô bới lên một nắm tuyết, để tan dần rồi uống.
Thấy vậy, Misha cảnh báo: “Uống nước lạnh sẽ bị hạ thân nhiệt. Với cả có thể bị bệnh nữa, tốt nhất là nên hứng bông tuyết rơi chứ không nên bới từ đất lên như vậy.”
Lưu Vĩnh tỉnh dậy giữa mênh mông tuyết. Vậy là tỉnh lại được rồi. Mỗi lần như vậy, cứ tựa như phải bơi ngược lại dòng nước, mà chỉ cần lơ là một phút, ngủ thiếp đi, hoặc là kiệt sức, thì sẽ rơi vào vực sâu vô tận, không bao giờ tỉnh dậy được nữa.
Ồ, hệ thống lọc máu vẫn còn ở đây? Không bị hư hại từ cú rơi, lại còn được lắp lại vào? Vậy là hắn nghĩ rằng thiết bị này quan trọng, thể là tốt, còn tưởng hắn sẽ phá đi ngay chứ.
Vậy là chết tới lần thứ ba rồi. Sừng sững trước mặt gã là ngọn núi đồ sộ. Suy tính một lúc, hắn quyết định đi vòng qua. Seikiren đi trước hắn nửa ngày, trừ hao tốc độ truy đuổi của hắn, có nghĩa là nếu cô ta lên núi, thì tới bây giờ có lẽ đã xuống núi tới nơi rồi.
Chợt Vĩnh nghe thấy vang vọng từ trên núi tiếng hú liên miên trùng điệp, gã nheo mắt lại nhìn lên mà tự hỏi: “Trên đó có thứ quái gì vậy?”
Lý Nhân dùng kiếm đốn hạ một cây khô. Shamio thì đang chơi một bản nhạc bên đống củi.
Đàn kêu tích tịch tình tang,
Bùng lên rực rỡ một tia lửa vàng.
Ngọn lửa bùng cháy lên, tỏa ra ánh sáng chói lòa trong màn đêm, bị phản chiếu lại nền tuyết trắng mà hắt lan ra xa. Khoảng chục người đang nằm co ro trong đống chăn dày bên đống lửa. Đống chăn này là được Burya chuẩn bị cho họ từ trước, mang theo trong hành lý. Những người này đều là đám liều lĩnh lạc vào địa ngục Khrustal’naya này làm giàu, cuối cùng đều thoi thóp.
Sở dĩ gọi là địa ngục, là vì Nhân và Shamio đi men theo rìa ngoài, mười người tìm thấy, thì hết năm người chết. Nãy giờ phải có đến gần chục cái xác, cái nào cái nấy đều nằm bò trườn trên nền tuyết lạnh, nắm chặt lấy một búi cỏ Myata.
Nhìn quanh cả khu vực, thấy hàng ngàn trụ băng đâm lên tua tủa, mỗi khối băng đó chắc hẳn đều chứa một thi thể. Thật sự thì năm nào cũng có mấy chục người bỏ mạng tại đây sao? Mãi mới cứu được những người thoi thóp thở này về, tuy đã được sưởi ấm, cuộn chặt trong chăn, nhưng vẫn mê man bất tỉnh, quyết không buông mấy nắm cỏ đang cầm trên tay.
“Bác Shamio, bác xem. Chẳng biết là người dân Lãnh Quốc nghèo đến mức nào mà phải làm liều như vầy. Tôi thấy bộ máy nhà nước cũng khá tốt mà nhỉ?”
“Tôi chưa từng tới đây bao giờ, sao mà biết được. Nhưng tôi có lẽ cũng hiểu được tình cảnh của họ. Ở quê tôi ấy, cứ tới tháng sáu là lại hết trồng trọt được, cũng chẳng có mấy lương thực tích trữ, toàn là phải nhịn đói thôi. Nhưng đói vậy vẫn đỡ, đằng này là lạnh nữa. Thử nghĩ đi, cho dù là Địa Giới của tôi, mỗi năm đều được nhận tiếp tế lương thực từ người của Hạ Tộc chuyển lên, thiên địa nhân hòa như vậy, thế mà vẫn chịu đói.”
“Ra là thế, nếu vậy thì đối với nơi có khí hậu khắc nghiệt như Lãnh Quốc, dù là chính quyền tốt đến mấy cũng không thể giúp tất cả mọi người được…” Lý Nhân gật gù, chợt hỏi: “Ủa mà bác nói tới người Hạ Tộc? Họ là ai?”
“À, tôi chưa kể cho cậu.” Shamio vuốt vuốt chòm râu. “Địa Giới chúng tôi sống dưới hang động, một dòng sông chảy qua. Dòng sông ngầm ấy, sau khi chảy qua phần hang của chúng tôi, sẽ đi vào một thông đạo rộng, tối om, nước chảy xiết, từ đó sẽ dẫn tới nơi người Hạ Tộc sinh sống. Thật sự thì chúng tôi không rõ người Hạ Tộc là ai, chỉ biết là mỗi năm, họ sẽ chở một thuyền lớn lương thực lên trên, đổi lấy quặng của chúng tôi.”
Shamio bèn kể cho cậu chàng nghe về bài ca dao làng ông, làm gã phì cười. Shamio cũng cười theo, vì ông cũng hiểu nó nghe ngớ ngẩn tới mức nào. Ông suy đoán: “Tôi nghĩ, họ muốn quặng của chúng tôi, là để rèn vũ khí. Không phải vũ khí thông thường đâu, là thần khí đấy.”
“Thần khí? Ý ông là mấy món vũ khí trong truyền thuyết ấy à? Tứ Phương Thiên Kiếm tôi thu thập cũng là từ họ tạo ra hay sao?”
“Cái đó thì tôi không chắc. Chỉ biết là tôi từng nhìn thấy một vài món vũ khí của họ. Cậu cứ tưởng tượng, một mũi giáo mỏng như lưỡi kim, lại có phần chóp nhọn xòe ra như cánh hoa, cầm lên nhẹ như một chiếc lá mà ném đi thì có thể ghim thủng cả đá. Mà đâu chỉ ghim vào như thường, nó đâm vào ngọt xớt, cắm sâu ba tấc vào quặng kim loại cứng hơn thép luôn mới kinh chứ!”
Lý Nhân há hốc miệng, thứ thần kỳ như vậy, gọi là thần khí cũng không quá đáng. Lưỡi kiếm thông thường, dù cố mấy cũng không thể cắt xuyên qua áo giáp kim loại mà không bị sứt mẻ, mũi giáo ấy vậy mà có thể nhẹ nhàng ghim vào các thứ quặng thần kỳ ở Địa Giới sao? Chàng thanh niên chỉ còn có thể thốt lên: “Thần khí! Đúng là thần khí!”
Shamio tặc lưỡi lắc đầu. “Đối với cậu và tôi, như vậy đã có thể coi là thần khí rồi, vậy mà cậu biết đám người từ Hạ Tộc đó nói gì không? Họ gọi nó là tạm được đấy! Thứ thần kỳ như vậy, với họ chỉ có thể miễn cưỡng coi là tạm được!”
“Tạm được?! Đám người này là thần thánh phương nào?!” Nhân thất kinh, không thể tin nổi những điều đang được nghe.
“Có lần, hồi còn trẻ, tôi hỏi họ đến từ đâu. Họ chỉ mỉm cười mà nói rằng…” Shamio trầm tư giây lát. “Họ đến Địa Ngục! Họ nói họ đến từ một nơi mà họ gọi là Ngũ Sắc Địa Ngục!”
“Ngũ Sắc Địa Ngục? Chẳng phải đó là danh xưng gọi năm vùng địa ngục khác nhau sao?” Lý Nhân hỏi, nhớ lại những câu chuyện kỳ lạ mà thầy đã từng kể cho cậu. “Tôi nhớ hình như là, có Xích, Lam, Bạch, Hoàng, Lục. Tức là địa ngục màu đỏ, xanh dương, trắng, vàng, xanh lá cây. Khrustay’naya này, hình như chính là Bạch Địa Ngục thì phải, là nơi có hàng ngàn quan tài băng nhô lên chơm chởm, quanh năm có mưa tuyết vùi lấp vạn vật.” Nhân lẩm nhẩm đọc lại.
“Danh xưng Ngũ Sắc Địa Ngục này tôi chưa từng nghe qua. Kể cho tôi được không?” Shamio tỏ vẻ hứng thú với thông tin này, cũng phải, có lẽ sẽ liên quan gì đó đến Địa Giới và Hạ Tộc.
“Ừm… Tôi nhớ thầy có kể, đầu tiên là Xích Địa Ngục.” Nhân chỉ tay vào đống lửa mà bảo: “Màu đỏ, chính là lửa thiêu đốt. Ông có nghe nói tới Vành Đai Lửa ở phía Tây Oyashima chưa?”
“Ra là vậy, tôi có xem qua rồi, là điểm kỳ quan thiên nhiên nổi tiếng, hàng trăm hàng ngàn núi lửa hoạt động liên tục dưới đáy nước, thật sự lôi cuốn rất nhiều khách tham quan.”
“Truyền thuyết có kể rằng Vành Đai Lửa thực chất là rìa ngoài của thứ gọi là Xích Địa Ngục, vào ngày phán quyết sẽ trồi lên một hỏa diệm giới từ dưới đáy biển, cháy ngùn ngụt, thiêu đốt hết tội đồ trong chúng sanh. Cái này là từ Quang Kinh, hình như là lời tiên tri về ngày tận thế, họ gọi là ngày Phán Quyết.”
“Bạch Địa Ngục là ở đây rồi, vậy còn Lam Địa Ngục? Màu xanh lam chắc sẽ liên quan tới nước hoặc bầu trời?”
“Đúng rồi, chính là nước. Bích Ngọc Đại Thủy bao la rộng lớn, phần lớn chưa được khám phá hết, người Khái Thương chúng tôi có một truyền thuyết, gọi là Quy Hư. Nước từ suối đổ ra sông, từ sông đổ ra biển, nhưng nước biển không bao giờ đầy lên, đó chính là do nước đều rơi hết vào một lỗ xoáy gọi là Quy Hư, trở về với hư vô.”
“Chẳng phải đó là do vòng tuần hoàn của nước sao? Ngày nay đã giải thích được rồi mà?”
“Đúng thế, nhưng quan niệm dân gian đã ăn sâu rồi, trở thành một truyền thuyết chẳng rõ thực hư. Nhưng sư phụ tôi khẳng định rằng Quy Hư là có thật, tuy không giống như lời đồn nhưng nó nằm giữa Bích Ngọc Đại Thủy, những cơn nước triều thất thường, thủy lưu từ Đông say Tây, đều là do nó gây ra. Giữa biển có mưa bão sóng gió, có vực xoáy Quy Hư, có hàng ngàn loài kỳ sinh dị vật, chắc chắn có thể liệt vào hàng địa ngục.”
“Tiếp theo là Hoàng Địa Ngục? Màu vàng… cát? Sa mạc Ashir? Cái này rõ rành rành rồi. Vậy còn Lục Địa Ngục?”
“Ở phía Tây, vượt qua sa mạc Ashir, chính là Viễn Lục. Nơi đó không có một quốc gia thống nhất nào cả, phía Bắc là hơn một trăm bộ tộc khác nhau chiếm đóng và giao chiến, phía Nam là rừng nguyên sinh, có vô số loại côn trùng, rắn rết, mãnh thú, bốn bề trùng trùng hiểm nguy. Chẳng có mấy người đặt chân xuống phía Nam mà có thể sống sót trở về cả.”
Shamio nghe xong, nuốt nước bọt, chậm rãi bảo: “Thư Viện, Đội đặc nhiệm Delta, đang muốn chúng ta cùng họ thám hiểm phía Nam Viễn Lục, tức là tiến vào Lục Địa Ngục.”
0 Bình luận