Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 07

Chương 07

Chương 7: Cáo và đàn

Một vùng đất hoang phía Bắc Oyashima

Tuyết rơi dày đặc. Một người đàn ông khoác bộ áo lông dày, đội nón lá bước đi trong cơn bão tuyết trắng xóa. Tiếng gió gầm vang. Không khí nặng trĩu trong cơn rét.

Hít khí lạnh vào căng phổi. Tê tái, buốt tới tận xương tủy. Cái lạnh thấu xương đó thấm vào từng mao mạch phổi, đi vào trong từng mạch máu, lan truyền đi khắp cơ thể, rồi trung hòa với nhiệt năng ấm nồng.

Gã ấy chẳng mang gì ngoài một cây hòa cầm trên lưng, đeo một chiếc mặt nạ cáo. Từng nhịp gã thở ra, hơi ấm đó hòa vào những đụn tuyết trắng mà hóa thành một đám mây mù mỏng.

Theo sau hắn là một người phụ nữ và một người đàn ông khác. Họ cũng khoác bộ áo lông đen, từng hạt tuyết bám lại trên đó làm những bộ áo chuyển sang màu xám bạc. Mỗi người đều đeo một cây hòa cầm sau lưng.

Sợi dây chuyền ngọc trên cổ gã đeo mặt nạ rung lên. Viên ngọc màu tím tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. Gã cầm viên ngọc lên mà trầm tư hồi lâu, cuối cùng lẩm bẩm “Cáo, Oyashima, nhận nhiệm vụ truy tìm Xích Vương.”

“Cáo, huynh lại phải đi rồi sao?” Cô gái hỏi, từng câu nói như hóa thành màn sương trắng.

“Ừm. Huynh lại nhận nhiệm vụ rồi. Muội và nhị ca đi tiếp đi, khi nào xong việc ta sẽ trở về.”

“Đại ca, lần này đem bọn đệ theo đi mà. Đệ hứa sẽ không làm vướng chân đâu.” Lại tới lượt người đàn ông kia lên tiếng.

Hai người cảm thấy ánh mắt sắc nhọn của đại ca xuyên qua chiếc mặt nạ cáo.

“Nguy hiểm lắm, không được!” Cáo thẳng thừng từ chối.

“Muội nhất quyết đi theo! Nhất định sẽ bám theo đại ca cho bằng được!”

Cáo lại rơi vào trầm tư, hắn chần chừ. Có lẽ lần này nên để họ theo chăng?

“Hừm, hai đứa các ngươi lớn rồi nhỉ, cũng quyết tâm đi làm mấy thứ vô bổ này sao? Được, nhưng phải chứng minh cho ta thấy thực lực hai đứa đã đủ. Khai triển Hỏa Pháp Trận đi.”

Cả ba ngồi xuống nền tuyết. Đặt ba cây đàn thành hình tam giác. Hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lại căng tràn trong phổi.

13 dây đàn ngân lên. Khúc hòa tấu bắt đầu. Dây tơ rung động vang vọng thân đàn gỗ. Tiếng đàn lúc trầm lúc bổng, véo von bầu không gian. Âm nhạc ấy, tựa như ánh nắng ban mai, như xua đi giá lạnh của mùa đông, tưởng chừng mùa xuân đã tới.

Trong màn đêm trắng xóa, những bông tuyết rơi lững lờ dần chuyển màu, mà cháy lên thành từng tia lửa. Chúng cháy bùng lên, như hàng ngàn con đom đóm trong đêm. Các đụn tuyết tan dần trong hơi ấm của những ngọn lửa. Sáng rực lên giữa bóng tối.

Một tay níu dây, một tay gảy, Cáo quan sát Kai và Fuzane. Họ chơi đàn thật nhịp nhàng, thật hoàn hảo. Âm thanh đàn Fuzane gảy trong trẻo hơn, sáng như ánh mặt trời, ngân vang không tì vết. Tiếng đàn của Kai thì lại trầm hơn, rung nhiều hơn, chậm và ấm. Hòa hợp ngân lên, như hai con giao long quyện vào nhau, âm thanh đỏ rực hoàng kim, bùng lên một ngọn lửa hùng vĩ.

“Tốt. Hai đứa có thể đi theo ta.” Cáo nhận xét, rải thêm vài nốt nhạc. “Ta sẽ báo cáo lại với cấp trên về sự tham gia của hai đứa.”

Họ lại đeo đàn lên lưng mà tiếp tục tản bộ trong cơn bão tuyết.

“Ta sẽ đi Tây Quốc ngay bây giờ. Ở đỉnh phía Bắc có cảng bị cướp biển chiếm đóng. Ta lẻn lên thuyền đi cùng. Tới nơi, ta sẽ nhận nhiệm vụ hộ tống đi tiếp tới phía nam Viễn Lục.”

Tản mạn 2: Chuyện tại một tửu điếm

Năm đó, tôi rời nhà đi rong ruổi, tạm biệt Demotheia đồ sộ mà đi về phương Đông, Eastrealm, mà về sau tôi biết được người bản địa gọi nơi đó là Khái Thương Quốc hay Mẫu Quốc. Hành trang mang theo không nhiều, chỉ có chút tiền và bánh mì, cần câu cơm chỉ có cây đàn lia nhỏ mà mẹ tặng tôi cả chục năm trước, cứ gặp tửu quán là xin vào biểu diễn mua vui, đổi lấy chút tiền hoặc một bữa ăn.

Cứ lang thang mãi, trong một năm tôi đã từ cảng biển giáp Bhata, vòng xuống những khu rừng nhiệt đới phía nam, lên được tới vùng Đông Bắc hẻo lánh. Giữa chốn tuyết rơi trắng xóa trải dài vô tận đó, tôi lại tìm được một thành thị nhộn nhịp người xe qua lại như nước chảy, một mầm sống mãnh liệt vươn lên giữa điều kiện thiên nhiên lạnh giá, làm tôi nghĩ tới các thành thị lớn ở Severnaya. Như mọi khi, tôi lại tìm tới một tửu điếm để biểu diễn, mong được một bữa đạm bạc.

Khi tôi vào quán, đương nhiên đã thu hút mọi ánh nhìn. Một người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh đương nhiên sẽ tạo ra sự hiếu kỳ nơi đất khách quê người này. Thông thường tôi sẽ nịt ngực, giả trang thành đàn ông, thuận tiện cho đi đường và cũng an toàn hơn đôi chút, chỉ lúc biểu diễn mới xõa tóc cho thoải mái. Riêng lần này, vì thời tiết lạnh giá, tôi cũng chẳng cần che dấu gì mấy, vì khoác bộ áo lông dày là đã đủ để mọi người chẳng phân biệt được nam nữ rồi. Thế cơ mà…

“Tiểu cô nương, người Demotheia phải không?” Tôi còn chưa kịp đi tới chỗ chủ quán, đã bị một cô vũ nữ kéo lại. Sao mà diễn tả được hết sự bất ngờ của tôi lúc đó? Không chỉ giới tính, mà cả quê quán cũng bị nhận ra ngay lập tức.

Thú thật là lúc đó tôi có hơi ghen tị với sắc đẹp của cô ấy. Vóc người không phải cao lớn cũng chẳng quá nhỏ nhắn, thân hình chỗ cần thanh mảnh thì thanh mảnh, chỗ cần đầy đặn thì đầy đặn, làn da mịn nõn nà… Trên đôi môi cô ấy là nụ cười hiền từ niềm nở, mến khách kiểu người phương nam mà lại có cái kiêu kỳ thanh tao của người phương bắc. Còn đôi mắt ấy, đúng là được sinh ra để hớp hồn người khác.

Thấy cây đàn lia của tôi (mà có thể là cả vẻ ngoài nhếch nhác của tôi nữa???), cô ấy như hiểu toàn bộ lý do tôi tới đây, mà xoa đầu tôi.

“Muốn biểu diễn à? Hôm nay khá đông khách đấy. Để chị nói lại với chủ quán. Trước tiên thì… Theo chị, tới phòng tắm khu nhà trọ mà tắm rửa chỉnh trang chút đi.”

Còn chưa kịp ú ớ gì, tôi đã bị kéo tới tận khu nhà trọ ở phía sau tửu quán, đưa tới phòng của cô ấy.

“Có nước nóng đấy. Khi nào xong rồi thì trở lại quán nhé, chị sẽ giới thiệu cho em một người…”

Công nhận, hôm đó tôi cảm thấy mình là người may mắn nhất thế giới. Được tắm nước nóng, được đón chào nồng nhiệt như vậy, kiểu gì tối nay cũng được ăn một bữa ra trò.

Sửa soạn xong xuôi, tôi mang đàn lia trở lại quán. Lúc đó, khách đã bắt đầu vào nườm nượp, tôi thoáng thấy cô vũ nữ lúc trước đang tiếp khách, dường như đang tán tỉnh vài khách hàng. Thông thường, người như vậy tôi ắt đã gắn cho cái mác lẳng lơ ngay lập tức rồi, thế nhưng đôi mắt đó… mới trước đó đã kiêu kỳ, lúc khác lại nhũn ra, long lanh như nước, làm xiêu đắm lòng quan khách, nhưng khi quay đi, tôi lại thấy được ánh sắc sảo tinh tế trở lại trong đôi mắt sâu thẳm đó. Khi đó trong lòng tôi chỉ còn sự ngưỡng mộ…

Nhưng sau đó sự ngưỡng mộ của tôi lại dành cho người khác. Người thầy đầu tiên của tôi.

Trời lạnh là thế, nhưng người đàn ông đó vẫn chỉ mặc thường phục truyền thống, không có vẻ gì là trang phục chống lạnh cả. (Về sau tôi được biết thứ y phục đó là của Oyashima, thực chất giữ nhiệt khá tốt, có thể mặc giữ ấm vào mùa đông. Sau khi hiểu ra thì tôi đã nhất định phải mua một bộ, cứ đi vùng nào lạnh là nhất định phải có!)

Anh ta từ đầu đến cuối luôn mang một chiếc mặt nạ hình cáo, trên lưng là một nhạc cụ phương đông kỳ lạ, gọi là “Hòa Cầm”, có 13 dây căng lên trên khung đàn gỗ. Bản thân phần khung đó cũng cong như một mái vòm, những cầu đàn sắp xếp tạo cũng cong theo mái vòm đó như một con sóng.

Rồi anh ấy liếc nhìn tôi, rồi quay sang thảo luận gì đó với cô vũ công. Cô ấy lại mỉm cười, rồi đưa tay vẫy tôi lại gần.

“Cứ gọi anh chàng lập dị này là Cáo, anh ta sẽ đệm đàn cho em. Cứ chơi hết mình đi.”

Đó thực sự là trải nghiệm khó quên nhất trong sự nghiệp của tôi, một bước ngoặt lớn đã thay đổi cái nhìn của tôi về âm nhạc…

Như mọi khi, tôi không mấy nao núng trước số lượng khách tấp nập trong quán lúc bấy giờ, mà lo lắng hơn là vì anh Cáo. Tôi đang phải chơi cùng với một nhạc công lão luyện, tôi, một kẻ nghiệp dư với cây đàn lia nhỏ bé, và Cáo, người mà chỉ cần nhìn đôi tay, tôi đã biết anh ấy là một bậc thầy. Tôi sẽ phải cố theo sát nhịp điệu và phong cách của anh ấy…

Trước khi tôi nhận ra, tôi đã bùng cháy hết mình trong thời tiết lạnh lẽo ấy, tiếng đàn lia của tôi không hiểu vì cớ nào mà hay hơn hẳn mọi ngày, không phải âm thanh thướt tha duyên dáng ảm đạm mà tôi đã quen, thay vào đó là căng đầy sức sống, đó chính là sự vui tươi rộn ràng, đó chính là những khúc ca sử thi quê hương tôi, nhưng mang đậm âm hưởng miền nam Khái Thương Quốc, cái âm hưởng đơn sơ mà đã làm con tim tôi rung động nhiều tháng trước…

Trong đêm đó, tôi đã được chơi hết mình, tôi không cần phải bắt kịp nhịp điệu, hay căn chuẩn cho khớp với Cáo, mà anh ấy luôn theo kịp tôi, luôn điều chỉnh cây đàn đó không phải để lấn áp, mà như để những hợp âm đó hòa làm một với âm thanh của tôi, làm cho nó đẹp đẽ hơn gấp bội, làm cho tôi mê đắm âm thanh của chính mình…

Rồi cô vũ nữ kia cũng múa uyển chuyển theo điệu nhạc. Đẹp thật… Tà áo bay phấp phới trong từng chuyển động, đôi tay cầm hai chiếc quạt xoay đều, lúc nhanh lúc chậm, động tác thoạt nhìn đơn giản nhưng lại đem đến hiệu quả khó tả… Nếu đem đi so sánh, có lẽ, khi chị múa nhanh và mãnh liệt, chị ấy là một bông bỉ ngạn đỏ tươi, khi nhịp điệu chậm dần, chị ấy lại như một bông hồng e thẹn. Chị ấy là một ngọn lửa, một cánh bướm, một vầng thái dương rực rỡ…

Đêm khuya hôm đó, sau khi được thưởng kha khá tiền, đồng thời được ăn một bữa no nê, tôi tìm đến nơi Cáo đang ngồi ở trên một vọng các. Anh đang ngắm trăng, tay đưa lên nâng vài bông hoa tuyết.

“Cô bé, chơi hay lắm. Âm thanh của phương Tây đã lâu rồi ta chưa được nghe. Cơ mà những giai điệu gốc đó… là từ miền nam Khái Thương nhỉ?”

Tôi hơi chạnh lòng khi bị gọi là một cô bé, là vì vóc dáng nhỏ bé của tôi chăng? Hay là vì thật ra “anh chàng” này là một lão già khọm giỏi trang điểm khiến mình trẻ trung hơn nhỉ?

Tôi cũng kể sơ qua cho Cáo về hành trình của mình. Anh ta không nói gì, chỉ lắng nghe, rồi cuối cùng kết luận: “Thứ âm nhạc đẹp đẽ đấy… Không phải là vì có ta đệm theo đâu, ừ thì cũng một phần, nhưng mà không có ta thì nhóc cũng sẽ chơi được hay như vậy thôi. Bởi vì âm thanh đó phát ra từ trái tim của nhóc mà.”

Trái tim à? Nghe đúng kiểu khuôn mẫu “Hãy làm theo trái tim mách bảo” rồi nhỉ?

“Âm nhạc là những trải nghiệm. Cứ đi tiếp đi, đi thật xa, khám phá thật nhiều. Không có trải nghiệm, không có âm nhạc. À mà nhóc có tiềm năng linh lực đấy.”

Hai chữ “linh lực” đó tôi đã từng nghe. Những anh hùng sử thi, những chiến binh dũng cảm, những ảo thuật gia đại tài, à và cả những nghệ nhân vĩ đại khác nữa chứ. Tôi từng thấy có cô thợ may dùng phong linh để thêu mây vào vải, cũng từng thấy bác thợ rèn dùng hỏa linh để luyện ra những loại thép rắn chắc nhất, cũng từng thấy một ông kỹ sư dùng thủy linh để điều hướng dòng chảy của nước khi sửa chữa lại đường dẫn nước của thành phố… Nhưng tôi, một nhạc công, thì có thể dùng linh lực để làm gì chứ?

Cáo đặt cây đàn của mình trước mặt, rồi gảy một khúc nhạc. Khoan thai, chậm rãi, từng nốt nhạc tan vào không khí lạnh buốt… Rồi bừng lên như một ngọn nến.

Tiếng đàn vẫn ung dung như vậy, nhưng không khí đã dần ấm lên. Lập lòe trước mắt tôi đã là vô số cánh bướm trập trùng, rực cháy trong màn đêm nửa trắng nửa đen.

“Một phần mười, cứ mười người sẽ có một linh sư. Thế nhưng những con người mang trái tim biết hát, những trái tim có âm nhạc như chúng ta, thì ai cũng mang tiềm năng linh lực cả. Để ta dạy cho nhóc.”

Đã vài năm trôi qua từ khi đó rồi. Tôi vẫn đang trên đường phiêu lưu, hiện đang lang thang trên sa mạc Ashir. Mong là một ngày nào đó sẽ được gặp lại thầy…

Sau đêm đó, tôi được biết là cả Cáo lẫn người vũ nữ kia đều đã rời đi, hình như là tới Oyashima. Ban đầu tôi cũng lần theo tới tận cảng biển bờ Đông để hỏi han tung tích của họ, mà có vẻ là họ đã đi mỗi người một ngả. Đúng là những con người bí ẩn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!