Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 40

Chương 40

Chương 40: Rãnh chớp

Seikiren chậm chạp bước theo hai người đồng hành. Đói quá. Không sao cả, mình chịu được, họ là người già và trẻ em, phải ưu tiên. Mình là người hùng cơ mà, chút này đã là gì?

Họ đi vòng qua những rãnh nứt, khe vực rộng, sâu thăm thẳm. Nhìn xuống, bên trong cũng tua tủa các mũi băng nhọn, đều là từ các thi thể ngã xuống. Misha đi trước cần thận cầm một cành cây khô để dò đường, có những phần lớp tuyết phủ mỏng lên trên khe nứt, nếu không cẩn thận đạp phải thì sẽ trở thành một trong những trụ băng bên dưới.

Hôm nay đã là ngày thứ năm từ lúc tiến vào Khrustal’naya, ngày lễ năm mới cũng đã đến gần, Sei và đồng hành muốn thoát khỏi đây nhanh nhất có thể. Vòng qua ngọn núi trung tâm, họ đi ngược chiều kim đồng hồ về hướng Tây, đã được nửa đường về tới điểm xuất phát.

Không hiểu sao, trong suốt hai ngày qua, Sei cảm thấy như bị theo dõi vào ban đêm. Cứ như thể một cặp mắt luôn luôn nhìn chằm chằm vào họ, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Con sói kia chăng? Nó thận trọng như vậy chắc là vì không chắc có thể đánh thắng tuyệt đối, loài sói rất tinh ranh. Ắt hẳn nó đang đợi cô kiệt sức rồi mới công kích, chưa chắc thắng thì chưa đánh.

Trong cơn đói, Seikiren bắt đầu suy nghĩ miên man. Sao loài vật lại thông minh được như thế nhỉ? Bọn thú săn mồi ít khi ăn, nhưng mỗi lần lại săn vật to, ăn nhiều, cứ như thể đang tiết chế cơn đói tới đỉnh điểm vậy. Kha khá loài còn biết dự trữ thức ăn nhỉ? Những khối băng nứt gãy trên đường, là con sói đó đập ra? Để dành thi thể ở bên trong, chỉ khi đói không chịu nổi nữa mới lấy ra ăn, đây là quy luật tự nhiên mà kẻ săn mồi phải tuân theo sao?

Cô sắp kiệt sức rồi, con sói cũng đã nhận ra điều đó. Cô nghe thấy tiếng hú, theo đó là tiếng bước chân dồn dập từ hướng ngược lại. Nó vẫn còn sợ, nó không dám đối đầu trực diện, đành hú ở một nơi, rồi lại chạy vòng vòng để che dấu, không biết thật sự sẽ tấn công từ hướng nào. Chiêu trò săn mồi cơ bản, làm mục tiêu chịu áp lực tâm lý nặng nề. Urrengand và Misha cũng đã nhận ra điều đó, đứng cụm chặt vào nhau.

Quay qua quay lại, họ chợt nhận ra gì đó không ổn. Tiếng gió thét gào, tiếng bước chạy dồn dập khắp xung quanh. Tiếng động bỗng dừng lại, rồi im bặt. Seikiren và Urrengand nín thở nhìn nhau, lại nhìn sang Misha, nhưng không thấy cô bé đâu.

“C-cô Sei, con bé biến đâu mất rồi?!”

“N-nó bắt mất em ấy rồi! Chạy thôi! Nó sẽ tấn công người yếu nhất trước, nó đang nhắm vào ông đấy!”

“Thảm thương quá…” Ông Shamio nhìn xuống một khe nứt, nhìn thấy một thi thể bị đông cứng bên dưới, không được bảo toàn tốt như những nhũ băng trên mặt đất, cơ thể tím tái bầm dập, chân tay vỡ nát, không thể nhận dạng được nữa. Ông chỉ mong sao cho sớm được rời khỏi chỗ này, hai ngày nữa Burya sẽ tới đưa họ đi, cô cũng sẽ tìm ra con gái ông.

“Những khe nứt này hình thành như thế nào nhỉ?” Lý Nhân cúi mình xem xét những khe nứt, ước tính kích thước. “Phần đáy này có vẻ rộng, đất đá ở đáy hình như xốp hơn so với hai bên?”

Shamio gõ gõ lên nền đá xen lẫn tuyết, để ý thấy cả cấu tạo đá bị lèn chặt vào nhau đó, rồi lại nhìn hình dạng tổng thể của toàn bộ khu vực. Nhìn những rãnh nứt này, trông giống như tia sét?

Tâm trí của ông lại lạc về Hoành Sơn Cốc, những rãnh nứt dày đặc trên nền đá. Đứng từ trên cao nhìn xuống, ấn tượng đầu tiên của ông, chính là trông chúng như tia sét. Đây là một dạng địa hình tự nhiên? Chịu, ông chẳng biết gì về địa lý cả.

Nhưng đúng là một sự trùng hợp kỳ lạ. Những khe nứt này hình thành như thế nào? Dòng chảy của nước ư? Hay đây là những nét vẽ của các vị thần thánh nào đó?

Seikiren và ông Urrengand nín thở ngồi trong một khe nứt, thu lu bên cạnh một thi thể nát bét. Con sói đang đứng đâu đó phía trên. Họ chậm rãi bước dọc theo con đường. Thì ra là những khe nứt này cũng có chỗ nông chỗ sâu, có khúc thì sâu hoắm thăm thẳm đến nỗi ánh sáng không chiếu vào được, có khúc thì gần như lên ngang với đất bằng.

Chợt, ông lão ngã khụy xuống.

“Sao vậy?” Seikiren sốt sắng hỏi, đỡ ông dậy.

“Chân tôi. Không cảm nhận được nữa, không đi được nữa.” Ông thều thào gỡ giày ra. “Cảm giác duy nhất là hình như nó ươn ướt.”

Tháo bỏ đôi giày, xộc lên mũi họ là mùi máu nồng nặc. Đôi chân của ông, có lẽ là bị ướt từ ba hôm bị nhốt trong hang đá, trữ lại bên trong giày, làm chân ông hoại tử mà mục nát. Giờ đây, ở nơi đáng lẽ ra phải có bàn chân ông, chỉ có một cái giày sũng máu ngập tràn và phần còn lại của mắt cá chân ông.

Seikiren đưa tay lên ôm đầu, cái gì thế này? Cô đáng lẽ phải giữ họ an toàn chứ! Sao cô không thể bảo vệ ai hết? Đôi chân ông ta, hết chữa. Chợt trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ đáng sợ. Mùi máu tanh như vậy, con sói kia chắc chắn đã ngửi thấy rồi. Nhìn ông Urrengand nằm vật ra bên vách khe nứt nhợt nhạt, khao khát cầu sinh của cô trỗi dậy, tiếng bước chân của con sói đang tới gần.

Mười phút sau, Seikiren đã thoát được khỏi khu vực khe nứt đó. Ông lão chắc chắn đã bị xé xác. Cô tự trấn an mình, ông ta đằng nào cũng sẽ chết, thà hi sinh để mình sống thì tốt hơn. Nhưng sâu thẳm bên trong tim cô, cô biết mình đã phạm sai lầm. Cô đã không bảo vệ được ai cả, đã vậy vì đòi lên ngọn núi ở trung tâm mà cô đã gián tiếp đẩy họ vào chỗ chết. Cây búa trong tay cô nặng trĩu, một cơn bão cuồn cuộn trong lòng cô.

Mỗi bước chân cô dần nặng nề hơn, mệt mỏi hơn. Đói quá. Cô không để ý, nhưng làn da trắng mượt như lụa của cô đang trở nên sần sùi, dày hơn, thô ráp hơn, khô nứt. Một lớp đá mỏng dần bao bọc lấy cơ thể cô, trừ ra những chỗ khớp xương di chuyển. Cây búa cũng rung lên và vang vọng âm thanh ù ù.

Con sói gần đuổi kịp rồi. Chết tiệt. Tại sao chứ? Tại sao cô lại vô dụng như vậy. Nghĩ đến đây, cô quay người lại, sừng sững nhìn chằm chằm vào bóng hình đang ập tới từ phía xa.

Móng vuốt sắc nhọn cào tới, búa cũng đập theo hướng ngược lại. Rung chấn hất ngược cặp vuốt lại, từ dưới nền tuyết nhô lên một hàng đá nhọn, mọc lên nhanh và mạnh mẽ. Đạp lên hàng đá, Sei nhảy lên cao, từ dưới đất lập tức mọc lên một trụ đá làm điểm tựa, đạp thêm một bước nhảy nữa, cách mạch đất khoảng 3 mét, ngang đầu con quái vật.

Toàn bộ những dằn vặt của cô, dồn hết lên con sói. Nếu kẻ nào đó có lỗi, thì là loài dã thú, chứ không phải mình! Giáng thẳng, cây búa nặng nề ập xuống. Sói trắng vội đưa tay lên chặn lại, nhưng lực chấn ngay lập tức làm cả cánh tay đó bị trọng thương, khúc xương ống cánh tay bị đập gãy, cây búa vẫn tương thẳng vào đầu nó làm nó choáng váng.

Đánh lùi được nó, Seikiren bỗng cảm thấy hơi chóng mặt. Cảm giác như cánh tay bị mất lực, cả cơ thể đều kiệt sức. Tranh thủ thời cơ con quái bị đánh lùi, cô đánh thêm một đòn nữa, nhưng yếu ớt hơn nhiều, không tác động gì mấy.

Ầm. Cánh tay quật tới, hất văng Sei và cây búa. Lớp đá phủ trước ngực và sau lưng vỡ ra, đỡ được phần lớn lực chấn. Tuy vậy cô càng ngày càng chóng mặt, uể oải. Cô lê bước cố chạy thoát. Chợt, cô cảm thấy một luồng năng lượng đột ngột chạy qua người cô.

Đùng, một tia sét đánh xuống. Xé rách bầu trời. Thiêu cháy những bông tuyết đang rơi. Lách tách tiếng nổ, và đuôi tia sét hạ xuống đúng vào người Seikiren. Mặt đất vỡ toác ra, mở ra một khe nứt lớn. Một khe vực sâu hoắm xuất hiện, cơ thể cô rơi xuống.

Con sói bị tia sét làm giật mình, thấy đối phương đã bị đánh chết, cũng không lân la làm gì nữa, chạy luôn về ổ để phục hồi cánh tay.

Tiếng nổ vang vọng phía xa. Lý Nhân nhìn về hướng Tây Bắc, thắc mắc không biết tiếng động đó là gì. Tiếng sấm chăng? Sao giữa ban ngày lại có tiếng sấm được. Mà cũng chẳng biết nữa, nơi này mưa suốt, có sấm sét chắc cũng chẳng lạ.

Ông Shamio thì lại ra vẻ tập trung, đặt một tay lên mặt đất, nhíu mày. Ông lấy cây đàn ra gảy và nhịp nhanh, ngắn, gấp gáp, vang lên từ sợi dây đàn tiếng nổ lách tách. Ông thốt lên: “Từ trường! Ở đây cũng có từ trường tích điện! Giống như Hoành Sơn Cốc, có thể ngọn núi lớn ở trung tâm kia cũng có một khối từ trường khổng lồ, có thể gây ra hiện tượng sấm sét ngẫu nhiên như thế này!”

Lưu Vĩnh tìm thấy khe nứt lớn, Seikiren đang nằm bên dưới, vùi dưới một đống đất đá. Tuyết đã phủ đầy lên trên, không khí vẫn còn lách tách vì tĩnh điện.

Chàng leo dần xuống khe nứt sâu, bới đống đá sang một bên. Cơ thể Sei bị bầm tím khá nhiều phần, có cả bị bỏng khắp người nặng nề. Lớp đá bảo vệ xung quanh đã đỡ được phần lớn những tổn thương nhưng không đáng kể, vỡ nứt ra. Y phục đều đã cháy xém tan ra thành tro, trên lưng cô từ đầu trở xuống, xuất hiện những vết sẹo hình tia sét lan từ giữa giữa gáy sang hai bên vai.

Đặt tay lên cổ tay cô, Vĩnh cảm thấy mạch đập yếu ớt. Vẫn còn sống, nhưng thoi thóp. Những vết bỏng này quá nặng, thật sự khó sống. Lý do cô bị sét đánh không rõ là gì, Vĩnh bẻ một mảnh đá trên da cô xem thử. Seikiren thức tỉnh linh lực rồi ư? Vậy càng tệ hơn, sau khi sử dụng lượng linh lực cao như vậy để phòng ngực, chắc chắn sẽ tốn rất nhiều máu. Mất máu nặng, không thể cứu chữa.

Chàng thanh niên chần chừ giây lát. Cuối cùng, gã thở dài, lấy dao ra cứa cổ tay, áp lên miệng Sei, để máu chảy vào khuôn miệng đang khẽ hở. Vĩnh hơi rùng mình khi đôi môi lạnh buốt chạm vào vết thương.

Máu chảy một lúc rồi ngừng. Cho cô ta thứ này, có ổn không? Mình đã cho Lý Nhân rồi, giờ lại thêm cả Seikiren nữa, không biết có tác dụng phụ không?

Hơi thở của Seikiren đều đặn dần, các vết bỏng cũng từ từ biến mất. Vấn đề tiếp theo cần xử lý là cái lạnh. Bộ áo lông của cô ấy cháy thành than rồi, nếu để nằm như vầy thì kiểu gì cũng sẽ chết do hạ thân nhiệt. Thở dài, Vĩnh bế cô lên, ôm trong lòng, bước đi trong giá lạnh.

Chàng cởi bộ áo khoác lông ngoài, bọc lấy cơ thể co ro của cô, kiên định bước đi. Gã liếc nhìn cây búa được để lại phía sau, cảm thấy hơi tiếc nuối khi phải bỏ lại thứ vũ khí tốt như vậy. Chịu thôi. Hắn đâu ngờ, phía sa

u lưng, mặt đất dần nứt toác ra, tạo ra một khẽ hở sâu hoắm, nuốt gọn cây búa.

Sei khẽ cựa quậy, áp mặt vào ngực Vĩnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!