Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 17

Chương 17

Chương 17: Khai cuộc

Thư Viện, Brittainia.

Ba người ngồi trong thư phòng. Hôm nay trời ngớt mưa, nhưng lại giăng đầy sương mù. Từng hạt sương mờ mịt nhớp nháp bám trên cửa sổ lớn cổ kính, nhỏ giọt lăn dài trên mái vòm cong. Chẳng có gợn gió nào xua tan màn sương đó đi cả, tạo nên cái cảm giác ngột ngạt bức bối, tệ hơn nhiều so với những đợt mưa.

Trên chiếc bàn tròn, một tách trà hoa nhài, một cốc sữa cacao, một tách trà dâu tằm ở trước mặt từng người, thỉnh thoảng là tiếng những viên đá trong ly vỡ nứt ra.

Chrono vẫn nhắm tịt mắt như mọi khi, gõ gõ ngón tay trên mặt bàn theo tiết tấu không đổi, chuẩn xác theo nhịp của chiếc đồng hồ quả lắc đứng bên cạnh. Người phụ nữ đeo mạng che mặt nhấc tách trà hoa nhài lên nhâm nhi, bờ môi căng mọng nhấp vào thành tách. Cecilia giữ vẻ mặt không đổi, ngồi thu lu trên ghế.

Chrono giả vờ ngáp rồi mở đầu: “Cô biết không, Cecilia? Thường những kẻ tự xưng là thần đều là lũ tâm thần phân liệt tham lam quyền lực, cuối cùng vì mệt mỏi quá mà điên hết thuốc chữa luôn. Theo tôi thấy thì sẽ khá là khôn ngoan nếu chúng ta không tin tưởng một kẻ điên nhỉ?”

Cecilia thở dài, đảo mắt nhìn sang gã mà mỉa mai “Vâng, anh phát biểu rất đúng. Nhưng anh đừng quên rằng cả những kẻ không muốn được tôn lên làm thần mà tự cô lập bản thân, thế cũng sẽ rơi vào điên loạn, để rồi cần những thần còn tỉnh táo cứu giúp hoặc giết chết hắn.”

Lúc này, người phụ nữ mặc bộ váy trắng kia mới cất tiếng tham gia: “Và trong những ngày đen tối sắp tới, mọi sự hỗ trợ đều sẽ là cần thiết, kể cả có là sự hỗ trợ từ một kẻ bị cho là điên. Chỉ có đoàn kết thì chúng ta mới bước qua được bóng tối đó.”

Chrono lại để lộ ra thái độ bất mãn: “Điều này có thể sao? Thật sự đặt cược an nguy của bản thân vào tay của một kẻ còn không rõ mình là ai hay sao?”

“Tên khốn nhà anh nghe cho rõ đây, nếu anh thật sự muốn giết một kẻ điên, thì cách tốt nhất là dùng nhiều kẻ điên để đối đầu với hắn. Đừng quên là bước đầu kế hoạch này là kéo Xích Vương theo, mà hắn thì điên chẳng kém ai đâu.” Cecilia lườm Chrono, giọng nói lạnh băng.

“Thôi được. Coi như tạm thời hợp tác. Rất hân hạnh được gặp cô, Akira.” Gã bắt tay người phụ nữ đối diện. Cô ta nở một nụ cười hiểu chuyện.

“Trong màn đêm thì chỉ có cách quây lại bên nhau để sống sót thôi. Kẻ chăn cừu chẳng mong gì hơn bảo vệ những con chiên trung thành của mình, há có khác gì kẻ muốn bảo vệ thế giới mà mình và đồng đội đã xây dựng.” Cô ta nói nhẹ nhàng, đầy ẩn ý.

“Cô thì biết cái gì chứ? Đâu thể đánh đồng những kẻ sùng tín với xương máu của những kẻ đưa thế giới về từ cõi chết. Tôi vẫn chưa tin cô hoàn toàn đâu, hành sự cho cẩn thận.” Đôi mắt vô cảm của Chrono khẽ hở, tỏa ra sát ý ngùn ngụt.

“Chrono, anh dừng ngay trò uy hiếp đó lại. Giờ chúng ta cần bàn về nước đi tiếp theo.” Cecilia lên giọng, rồi lại tiếp “Vào chuyện chính. Chúng ta có hai lời tiên tri tận thế, và hai mục tiêu tình nghi, hai người thấy nên xử lý thế nào?”

“Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.” Chrono nói lạnh lùng, uống một ngụm cacao. “Cho tôi biết họ đang ở đâu, tôi xử lý cả hai cùng lúc.”

“Không. Xưa nay cố cản bước tương lai không phải đạo trời, bất kể làm thế nào thì viễn cảnh cuối cùng vẫn chắc chắn sẽ xảy ra.” Akira điềm đạm phản đối.

“Ừm… Cô ta nói có vẻ hợp lý. Dù sao thì trước giờ chưa bao giờ cản được bánh xe số phận. Thường thì những lời tiên tri sẽ tự hoàn tất và hiện thực hóa chính nó.” Cecilia vừa nói vừa lôi ra một cuốn truyện bám đầy bụi có dòng chữ nạm vàng ghi “Perseus”.

“Cô đọc nhiều thần thoại quá rồi đấy. Cơ mà cô vẫn là kẻ nên đưa ra quyết định cuối cùng chứ? Cô xử trí thế nào đây?” Chrono thở dài, vẫn liên tục gõ gõ ngón tay xuống bàn.

“Theo những dữ kiện chúng ta có, thảm họa chắc chắn sẽ xảy đến, và một trong hai kẻ đó là nguồn cơn, kẻ còn lại có khả năng chấm dứt thảm họa. Lưu ý ở đây là “có khả năng” chứ không phải là chắc chắn có thể chấm dứt được. Giả định các lời tiên tri của cả hai là chính xác tuyệt đối, lựa chọn tốt nhất sẽ là…” Cecilia lặng im suy nghĩ giây lát.

“... Ta sẽ giám sát kỹ bọn họ, cố gắng tìm ra trong hai người ai là người có thể chấm dứt thảm họa, rồi giúp hắn củng cố lực lượng, hỗ trợ hắn tăng cường thực lực. Kẻ còn lại thì chúng ta không cần đụng đến, đơn giản bởi vì hắn không thể bị giết dễ dàng được.” Cô kết luận.

“Tôi đã cử một tín đồ đang trên đường tới rồi, lúc đó sẽ làm thân và đi cùng bọn họ.” Akira nhìn ra ngoài cửa sổ hướng Đông.

“Tốt, tôi cũng cử một nhân sự rồi, có vẻ như cô ta sẽ kéo thêm vài người nữa vào cuộc. Tôi sẽ chủ trương không tiết lộ với cô ta danh phận của người tín đồ kia, tránh phát sinh hậu họa.” Cecilia đáp lại, rồi quay sang Chrono.

“Còn anh, tôi nghĩ anh hoàn toàn có thể tận dụng bọn họ để tìm Xích Vương và hợp tác vây công Nova, vừa tiện trực tiếp giám sát bọn họ. Bất kể thế nào, TUYỆT ĐỐI không được động thủ.”

Rồi cô ngả lưng lại vào ghế bành, giở giọng thông thái: “Chúng ta đều đã rành rõi trận mạc mà thương trường, cứ coi đây là nước cờ khai cuộc thăm dò, đẩy vài con tốt và mã lên. Để xem, ván cờ này sẽ có những diễn biến bất ngờ nào.”

“Cờ sao? Tôi thấy giống một canh bạc hơn, đánh cược mỗi con chíp, mỗi quân bài là một hay một trăm mạng người. Tỉ lệ thắng chắc chỉ có một phần mười. Chúng ta đây là đang đùa với tử thần đấy.” Chr

ono nhắm chặt mắt lại, ngáp thêm một cái nữa, rồi lim dim ngủ thiếp đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!