Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 41

Chương 41

Chương 41: Ký ức

Đi một ngày đường, Vĩnh có thể nhìn thấy luồng khói nhạt bốc lên từ phía xa. Gã tiếp tục lê bước uể oải. Seikiren đang nửa tỉnh nửa mê, thu mình lại, bám cứng lấy chàng thanh niên.

Với người luyện võ, thể chất khá tốt, có thể dễ dàng ẵm một người đi một quãng đường dài. Thế nhưng, với điều kiện khắc nghiệt ở Khrustal’naya, Lưu Vĩnh rất chật vật với việc giữ thân nhiệt của cơ thể, đồng thời lo cho sự thoát nhiệt từ Seikiren. Cơ thể cô như tham lam hút lấy hơi ấm từ gã, khiến gã không ngừng rét run cầm cập.

“Không ngờ lại thức tỉnh được linh lực luôn đấy, đúng là thiên phú trời ban mà.” Vĩnh nhận xét, tự nói ra thành tiếng để xua tan chút hiu quạnh leo lắt chỉ có tiếng gió rít núi gầm. “Ở mức độ có thể tạo ra một lớp giáp hộ thân như vậy, có thể nói là ở giữa mức trung cấp và thượng cấp rồi. Có cả thêm máu của mình, vậy chắc là thượng cấp.”

“Cha… nước sâu quá…” Seikiren bắt đầu nói mớ, kí ức xa xăm trỗi dậy.

“Không sao đâu Sei, Vĩnh đây, không có nước gì cả, mọi thứ sẽ ổn thôi.” Vĩnh trấn an cô như vỗ về một đứa trẻ.

Hình như cô tỉnh táo hơn đôi chút, nói giọng ngắt quãng: “Urregand… Misha… là em hại chết họ rồi…” Mắt cô rưng rưng, nước mắt nóng hổi thấm đẫm trên ngực Vĩnh. Cô bắt đầu kể lể về việc đã xảy ra.

Vĩnh cuống lên, cố an ủi cô: “Quan trọng là em an toàn rồi, không sao hết. Quên đi, đừng nhớ về điều đó nữa.”

“Em…em muốn quên đi, làm sao để quên đi? Em không quên được. Em vô dụng quá, tôi không bảo vệ được ai cả…” Sei òa khóc nức nở.

Vĩnh dừng lại nghỉ ngơi, ngồi xuống bên một trụ băng, ôm cô vào lòng. Tiếng nức nở nhỏ dần, rồi chỉ còn tiếng thút thít.

“Vĩnh, làm thế nào? Làm thế nào để bảo vệ người khác? Làm thế nào để em mạnh hơn? Em thấy giống như gánh nặng của mọi người…”

“Không. Chỉ là em chưa biết tận dụng sức mạnh của mình thôi. Để bảo vệ người khác, trước tiên cô phải tự đặt bản thân lên đầu trước đã. Trước tiên phải nghĩ tới an nguy của bản thân trước, vì nếu đã bị thương rồi thì không thể bảo vệ ai khác. Em nói em đã nhịn đói đúng không? Chính vì nhịn đói nên em mới không đủ tỉnh táo để bảo vệ họ.”

“Em… em…” Seikiren nghẹn ngào. Chính vì muốn tốt cho họ, nhường chút lương thực cho họ, mà thành ra hại họ rồi.

“Chỉ khi ở trong trạng thái tốt nhất, thì mới bảo vệ người khác được. Nghỉ ngơi đi, đừng tự trách móc bản thân nhiều quá. Đời là vậy, đôi khi sẽ có hi sinh, đó là lẽ tất nhiên rồi. Em không có lỗi, là tại giống quái thú chết tiệt kia.”

“Ừm.” Seikiren đáp gọn, không nói gì nữa, đôi vai vẫn run lên theo từng nhịp nấc. Vĩnh lại bế cô lên đi tiếp. Đã đói lả, Sei không thể tự đi nữa, chỉ còn bám chặt lấy anh.

“Sei.” Vĩnh gọi, cố thu hút sự chú ý của cô. Kinh nghiệm huấn luyện hồi xưa, khi đang ở trong vùng lạnh giá, cơ thể kiệt quệ, tuyệt đối không được để mất nhận thức. Bây giờ nói chuyện là cách tốt nhất, anh cũng cần phân tâm bản thân để quên đi sự nhọc nhằn của mỗi bước chân, những cơn gió xé da xé thịt cứa vào lưng.

“Hưm…” Sei khẽ rên. Trí óc cô mơ màng.

“Chết tiệt, tệ thật.” Vĩnh đắn đo giây lát, rồi ghé sát lại tai cô mà thì thầm. “Seikiren. Tỉnh lại đi, không được ngủ. Dậy đi.”

“Em… mệt quá…” Cô thều thào.

“Sei, nghe anh nói không? Nếu ngủ thì không dậy được nữa đâu.” Vĩnh rủa thầm, không ổn rồi, vừa rồi không đủ máu để hồi phục cơ thể về nguyên trạng. Một cơ thể dù phục hồi tới đâu mà vẫn bị hạ thân nhiệt liên tục thì vẫn sẽ chết.

“Sei, uống đi.” Vĩnh cứa cổ tay, áp lên miệng cô.

Sei mơ màng, nửa mê nửa tỉnh hớp lấy máu chảy ra từ cổ tay anh. Vĩnh nhìn biểu hiện của cô mà ước tính. Mỗi lần như thế này có thể duy trì trạng thái cơ thể về nguyên trạng trước khi nhiệt độ cơ thể giảm một khắc đồng hồ sau đó. Từ đây về tới trại của Lý Nhân và Shamio, liệu có kịp không? Đương nhiên luôn có thể tiếp tục cho Sei uống thêm máu, nhưng Vĩnh không chắc liệu có tác dụng phụ quá lớn không, lại còn thêm khả năng anh chết vì mất máu, sau đó mất kiểm soát mà tấn công cô ta.

“Sei, em có nhớ gì về Địa Giới không?” Vĩnh bắt chuyện, kéo cô ra khỏi mộng mị.

“Không nhớ… nước, nước cuốn.” Seikiren lẩm bẩm. “Cha…”

“Ông có kể gì cho cô về quê hương không?”

“Ưm. Làng, ở dưới đất. Hang rộng… Có sông chảy qua. Pha lê, pha lê trên trần… Sáng, đẹp lắm. Có rừng hoa anh đào, cây xoan, mùa xuân nở hồng, phủ kín mặt đất.”

Vĩnh vừa nghe vừa suy ngẫm. Pha lê? Pha lê trên trần? Lại còn có rừng mọc được dưới lòng đất. Con người sinh sống được ở đó, tức là phải có ánh sáng, bắt nguồn từ pha lê? Sao pha lê lại phát sáng được? Tạm thời không hỏi tới nữa.

“Được rồi. Trong làng thường làm gì? Chắc là ông Shamio có kể em nhỉ?”

“Đào quặng. Câu cá. Nuôi tằm.” Mí mắt cô khẽ chớp chớp, dần tỉnh táo lại đôi chút. “Hình như ở bên dưới… Dưới hạ nguồn sông, còn làng khác nữa. Họ gọi là, là gì nhỉ?” Đuôi mắt cô nheo lại, cặp lông mày thanh tú nhíu lại trong suy tư. “Gọi là người Hạ Tộc… Mỗi năm, họ đi thuyền lên ngược dòng, mang theo rất nhiều thứ… Người dân đổi quặng lấy thức ăn, vật dụng.”

“Đi ngược dòng bằng cách nào? Sao trong hang động lại có thuyền được. Hang động đó rốt cuộc lớn đến chừng nào? Rồi còn nữa, con sông đó có cá ư?”

“Ưm, có cá. Cá bị nước cuốn xuôi dòng, không biết từ đâu. Chỉ có cha mới nhớ được thông đạo sông ngầm dẫn vào Địa Giới. Có cả… cá chép bơi ngược dòng.”

“Được rồi, Địa Giới đúng là lạ thật. Cô có nhớ ca dao hay câu hát nào không? Tiếp tục nói đi, đừng ngủ.”

“Hồi còn bé, cha có kể…” Sei hắng giọng, quay mặt đi mà khe khẽ hát. Tiếng hát lí nhí không nghe ra được, Vĩnh chỉ sợ cô ta ngủ mất. Sau một lúc thì cô ngừng hát.

“Lâu vậy rồi, em không nhớ được nữa.” Seikiren cười trừ. “Anh muốn thì có thể nhờ cha hát cho…”

Cô nuốt nước bọt, thấy cổ họng khô khan. Cô đã không uống nước cả một ngày rồi, bây giờ cũng không thể uống nước từ tuyết tan ra, lượng nước duy nhất cô có được trong ngày hôm nay là từ máu của Vĩnh. Cô cũng không hiểu thế nào, nhưng khi dòng máu ấm đó chảy vào miệng, mọi nhức nhối như biến mất, cái lạnh cũng tan đi, cả cơ thể như được tiếp thêm sinh lực. Cô bỗng cảm thấy hơi mặc cảm, bèn hỏi:

“Vĩnh này. Giờ anh kể cho em nghe được chưa? Rốt cuộc quá khứ của anh như thế nào? Cả nhóm đều lo cho anh cả, cũng đều muốn san sẻ cùng anh. Điều này không ai nói ra, nhưng trong đội ai cũng ngưỡng mộ anh lắm, anh là trụ cột của cả đội mà.”

Vĩnh trầm tư. Anh đắn đo do dự. Nhưng trước đôi mắt trong trẻo của Seikiren nhìn thấu tâm hồn anh, tựa như một bông sen thuần khiết, anh mới hỏi lại: “Này Sei, em nghĩ, em theo đuổi điều gì? Ý anh là ngoài việc giúp đỡ cha, chuyến đi này, mục tiêu của em là gì?”

Thấy Lưu Vĩnh vẫn chưa trả lời câu hỏi của mình, Sei toan gặng hỏi nhưng thấy biểu cảm của chàng, nghĩ rằng chắc sẽ có liên quan gì đó, bèn đáp lại: “Em… muốn giúp nhiều người nhất có thể.”

“Đơn giản vậy thôi sao? Cũng được, sống, nên có mục tiêu. Mơ hồ cũng được, nhưng phải có mục tiêu. Anh nói rằng anh muốn đi chữa cánh tay đúng không? Đó là phụ thôi, phần chính là việc khác nữa.”

“Việc chính? Anh còn muốn đi xa như vậy để làm gì nữa?”

“Anh… muốn báo thù. Từng có một tên khốn nạn mà anh gọi là chiến hữu, là anh em. Anh không rõ tên của hắn là gì, chỉ gọi hắn là E. Hừ, bình thường thì huynh huynh đệ đệ, tới phút cuối thì trở mặt. Anh phải tìm hắn để hỏi cho ra nhẽ.”

“Chiến hữu? Có phải chính vì vậy mà anh tỏ ra xa cách với mọi người không? Anh lạnh nhạt lắm, cảm giác như liên tục đẩy tụi em ra ấy.”

“Anh… anh không muốn đặt niềm tin mù quáng vào ai đó. Sống trên đời, phải tự dựa vào chính mình, chỉ có chính mình mới không phản bội mình được thôi.”

Sei tỏ ra phụng phịu, áp mặt vào ngực Vĩnh. “Anh có thể tin bọn em. Chúng ta như là một gia đình mà. Em không có anh chị em, nào hết có thêm hai người anh để dẫn đường, định hướng quả là phước lành. Cha cũng vui lắm đấy, trông quán xuyến bếp núc nặng nhọc vậy thôi chứ ông mừng lắm. Hai người các anh cũng giống như con nuôi của ông rồi còn gì!”

Hai chữ gia đình này thốt ra, chàng thanh niên lại nhớ về những lời Lý Nhân đã nói, khi mà gã đã gọi Vĩnh là một người anh.

Vĩnh cũng biết điều này, anh đang trở nên gắn bó với “gia đình” này. Đáng lẽ ra họ chỉ là công cụ có thể sử dụng và vứt bỏ bất kỳ lúc nào, nhưng con tim gã đã chai sạn với những lạnh lẽo này rồi. Hắn cũng biết, chỉ khi trái tim ta lạnh như tuyết bên ngoài, thì ta mới không thấy rét. Thế tại sao? Tại sao con tim gã lại bùng lên ngọn lửa ấm áp này? Tại sao? Ngọn lửa này, làm hắn nhớ tới E, nhớ tới cách mà hắn đã coi E là gia đình. Chết tiệt, đáng ghét thật.

Vậy là ta thay đổi rồi sao? Còn đâu quyết tâm tồn tại cô độc, phiêu du lặng lẽ không thân không thích? Có họ ở đây, là có thêm gánh nặng, cũng làm hành trình chậm hơn, nhưng tại sao, tại sao gã không thể buông bỏ?

Ký ức Vĩnh lạc về bên trong bốn bức tường đá gò bó, về những ngày tháng tăm tối xa xăm. Nhưng giữa bóng tối đó, là tia sáng hy vọng, cái thứ “gia đình” đầu tiên của gã. E. Thằng E khốn nạn đó, sao lại đáng mến thế không biết?! B cũng theo nó, cũng là một phần trong gia đình của nó, hình như là cả thằng M cũng thế. Một gia đình nhỏ, tàn bạo nhưng ấm áp. Gia đình đó, nay còn đâu?

Burya đứng dậy từ ghế ngồi, húp vội bát cháo nấm và thịt xông khói. Đã qua một tuần rồi, có lẽ cũng nên đi kéo cả đội ra khỏi Khrustal’naya thôi.

Cô rút dao ra, con dao xương lấp lánh trong ánh ban mai. Con dao còn lại đã được Herald mang đi từ đầu tuần rồi. Hình như đưa đội 2 về thì sẽ vừa kịp lễ mừng năm mới. Tâm trí cô lại bồi hồi nhớ lại, kỷ niệm đầu tiên bên “gia đình”.

Eleazar chỉ lên bầu trời sao, đứng trên vách núi sát biển. Thật đẹp. Những ngôi sao xoay vần, chuyển hướng, như thể cả bầu trời xoay chuyển theo chiều kim đồng hồ. 13 chòm sao dịch chuyển, năm đó hình như là… Song Tinh, cặp sao sáng lóa chiếu rọi bầu trời phương Bắc. Song Tinh tượng trưng cho Song Hành, tức là sự giao hợp tuần hoàn cân bằng giữa âm và dương, cũng là sự đồng hành của cặp đôi. Đúng vào thời khắc đầu năm mới này, cặp sao Phu-Phụ nằm ở ngay vị trí song song đối xứng, là điểm chuyển hướng, không còn dần xích xa nhau ra nữa, mà bắt đầu tiến về phía nhau. Theo dự tính của W, hai ngôi sao sẽ gặp nhau vào khoảng giữa ngày 14 tháng 6 đến ngày 7 tháng 7.

Ước gì có thể mãi như vậy. Mãi mãi nên là như vậy. Dù không thể sát gần, nhưng vẫn luôn ở đó, luôn ở bên nhau. Kí ức cô mờ nhạt, G, V, W, cô chẳng nhớ họ trông như thế nào nữa, chỉ có những ngôi sao đó, và bóng lưng của Eleazar là rõ ràng.

“Ồ, vậy là sắp sang năm mới rồi nhỉ? Cô nhớ không, Cecilia? Khi mà những chòm sao đó chưa xuất hiện ấy.”

“Nhớ chứ. Hồi đó đúng là tuyệt thật. Lần đó là hắn đã kéo các ngôi sao lại thành như bây giờ đúng không? Tam Hoàng Tinh… nếu theo chu kỳ thì đã năm trăm hai mươi hai nghìn, bốn trăm ba mươi tám năm rồi. ”

“Tôi cũng nhớ… Tam Hoàng Tinh, ba thế lực tối cao vận hành vũ trụ. Lúc đó hắn có nói gì ấy nhỉ? À nhớ rồi.” Chrono đưa tay lên vân vê lọn tóc vàng bạch kim, chỉ tay lên trời nói tiếp: “Hắn nói, hắn muốn hái sao trên trời, tạo ra những chòm sao thật đẹp… Thế là hắn làm được rồi nhỉ? Giờ đây vận mệnh tạo bởi thời gian và không gian sẽ quán xuyến tất cả.”

“Hái sao trên trời? Đúng là thứ gì đó mà hắn sẽ nói. Tên ngốc Nova…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!