Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 43

Chương 43

Chương 43: Thánh Hiệp Sĩ

Thủ phủ Solaetropolis, Demotheia

Ông lão ngồi bên phòng họp, chăm chú cầm một vật trông giống như chiếc đồng hồ, không ngừng vặn đi vặn lặn lại vài chốt xoay. Ánh đuốc đỏ rực hắt bóng ông lên tường, lập lòe những chuyển động đều đặn, chăm chú, tỉ mỉ.

Lát sau, từ trong phòng họp vẫn đang rì rầm, chạy ra một bóng người nhỏ nhắn. Tóc vàng, mắt xanh, làn da trắng nõn nà, mượt mà như lụa, dáng vẻ vô lo vô nghĩ, đôi mắt thơ ngây trong trẻo, bộ xiêm y mỏng màu trắng tôn lên đường nét thanh tú của từng cơ bắp mỹ miều, tô đậm một nét người mảnh khảnh nhưng cân đối và mạnh mẽ. Lõa xõa vài lọn tóc trước trán, phần đuôi tóc dài chấm lưng óng ả chải ngược ra sau. Một nét đẹp phi giới tính, nghiêng nước nghiêng thành, đệ nhất mỹ nhân chính hiệu của Solaetropolis - Alcibiades.

Alci ngồi lên đùi ông lão, tựa đầu vào ngực ông mà thỏ thẻ: “Thầy, con đã thuyết phục hội đồng thông qua chính sách đổi giống lúa mì, cả kế hoạch xây dựng kênh dẫn nước của thầy nữa.”

Ông lão thở dài mà bảo: “Alci, ta nói bao nhiêu lần rồi, đừng ngồi lên đùi ta, ta phải giữ hình ảnh trong mắt công chúng. Con cũng đôi mươi rồi chứ còn bé bỏng gì nữa đâu?”

“Nhưng con muốn ngồi thế này cơ, hồi trước thầy còn cõng con được mà. Con ngồi chút có sao đâu?” Alci ra vẻ phụng phịu, rúc vào lòng người thầy. Ông lão không buồn nói nữa, đưa thứ trông giống cái đồng hồ ra cho Alci xem.

“Thứ này… Gọi là Antikythera, dùng cho bói toán chiêm tinh học. Thứ này rườm rà, vẫn chưa dạy con được, nhưng…” Ông lại vặn một chốt xoay, tức thì trên bề mặt của đồng hồ có biến đổi, những biểu tượng mặt trăng mặt trời xoay chuyển theo hai hướng ngược nhau.

“Thiên địa có biến. Thảm họa sắp xảy đến. Chỉ còn 4 năm nữa thôi.”

“4 năm? Vậy là năm… Thập Tam Tử Tinh.”

“Con, ta có linh cảm không lành về chuyện này. Năm nay là Cửu Luân Tinh, bất kể thế nào, cũng cần tìm ra người có thể ngăn chặn hiểm họa này. Con đem chuyện này, lên cao nguyên Heglaia, tới đền Soluna, nhờ họ trợ giúp đi. Nếu ta đoán không nhầm, họ cũng đã sớm nắm được chuyện này rồi, nhưng theo ta thấy, hợp lý nhất bây giờ…” Ông lão nói nhanh, gấp gáp. Dúi vào tay Alci một mẩu giấy.

Alcibiades vội đi tới chuồng ngựa, leo lên một con bạch mã mà phóng vút đi. Thẳng về vùng cao nguyên trập trùng phía Nam. Mở tờ giấy ra xem lén, bên trong chỉ vỏn vẹn một cái tên: Excalibur.

“Rất tiếc, nhưng các vị không thể diện kiến ngài ấy lúc này. Hiện tại đang là ngài ấy vẫn đang ngủ.”

Nghe câu trả lời như vậy, Lệ Vân và Khánh Dạ nhún vai nhìn nhau. Thế này thì chịu rồi. Grigori đã ở lại thăm quan thành phố Solaetropolis, có khi bây giờ đang rượu chè ở đâu đó. Giữa chốn cao nguyên đá không người này, biết làm gì để giết thời gian bây giờ?

Họ tản bước quanh ngôi đền dựng bằng đá cẩm thạch, chiêm ngưỡng kỳ quan kiến trúc này. Mười ba cây cột đá sừng sững, đứng đan xen trước đền. Mỗi cây cột đó đều được trạm trổ hoa văn cây cỏ hoặc chim chóc thú vật, cũng có một số nét trừu tượng hơn. Mười ba cây cột, có cao có thấp, cái thì có chạm trổ hình con hươu, cái thì chùm nho, nhành oliu. Những cây cột tắm mình trong ánh ban mai huy hoàng, mặt trời rọi hắt bóng những cây cột lên trên khoảng sân phía trước, vạch nên vô số đoạn thẳng, hình dạng.

Chợt, một vị hiệp sĩ canh gác gần đó vẫy gọi họ tới gần, đảo mắt nhìn quanh, rồi thì thầm: “Cái này tôi khuyên thật, Đại Hiệp Sĩ có lẽ giờ này đã ngủ dậy rồi, chỉ là ngài ấy không muốn ra tiếp các vị thôi. Ngài ấy không bao giờ nói chuyện hay đích thân ra gặp người mà ngài ấy coi thường. Tôi thấy các vị nên từ bỏ ý định gặp ngài ấy, có thể tôi lấy ngựa đưa mọi người về.”

Thấy người hiệp sĩ uy nghiêm, mặc bộ giáp đồng kiên cố mà nhẹ nhàng, tay nắm chặt lưỡi thương và chiếc khiên có hoa văn con sư tử, vậy mà lại tỏ ra kính nể, dè dặt khi nhắc tới vị Đại Hiệp Sĩ này, chứng tỏ hắn được thuộc hạ đánh giá rất cao, nể trọng dù cho tính kiêu ngạo của hắn.

Lệ Vân tính thoái lui, thì Khánh Dạ lại chắc nịch tuyên bố: “Cảm ơn lòng tốt của anh, nhưng chúng tôi sẽ gặp người đấy cho bằng được, dù phải đợi ở đây bao lâu.”

Người hiệp sĩ thở dài, gật đầu, rồi lại đứng nghiêm.

“Vị đó, gọi là Ngạo Thánh Sứ đúng không? Sao người như vậy mà cũng làm thánh sứ cho Quang Giáo được?”

“Ưm… Ngạo Thánh Sứ, vậy là người kiêu ngạo, chắc sẽ không thích hợp tác. Kiêu ngạo ở đây chưa chắc đã là tiêu cực, vì cũng có thể hiểu theo nghĩa là lòng tự tôn. Người như vậy có thể khiến người khác nể phục mà tuân lệnh, thu phục lòng người.”

“Ta thấy đây là giống như khinh người hơn. Mà vị Dục Thánh Sứ Grigori đó, hình như thậm chí còn không theo đạo?”

“Thiếp nghĩ có thể là ông ta là loại người chưa biết bản thân đang theo đuổi điều gì, không biết mình sống để làm gì, vậy nên rơi vào trong bóng tối u mê. Với những kẻ rơi vào bóng tối, ánh sáng của Quang Thánh sẽ kéo họ ra khỏi vực thẳm đó.”

“Quang Thánh, đúng là rộng lượng nhỉ? Từ lúc đi cùng chúng ta, ông ấy chẳng nói gì mấy, lại suốt ngày mê man rượu chè. Cái bình nước ông ấy mang theo, chắc chắn là rượu, hình như lại còn hút thuốc phiện nữa chứ.”

“Dục Thánh Sứ… lẽ nào là hiện thân của các ham muốn trần tục? Theo kinh sách của Quang Giáo, đã là con người thì chắc chắn phải có ham muốn trần phàm, không có thì không phải con người. Trong số bốn thánh sứ, ông ấy có lẽ là đại diện cho sự phàm tục đó.”

Lệ Vân ngẫm nghĩ, mân mê chuỗi vòng cổ. Bốn Thánh Sứ, ngoài mình là Nhu Thánh Sứ, có Grigori là Dục Thánh Sứ, có vị Đại Hiệp Sĩ bí ẩn kia là Ngạo Thánh Sứ, vậy còn một người, là Uyên Thánh Sứ, vẫn không biết gì về họ. Nếu đã có sự mềm mỏng thuận theo ý trời, có những ham muốn của con người, có lòng tự tôn, vậy thì Uyên Thánh Sứ, sẽ là người tinh thông những giáo điều chăng?

Chợt, từ trong ngôi đền vang lên tiếng tù và. Một vị hiệp sĩ bước ra, tay lăm lăm thương và thuẫn. Anh ta dõng dạc nói: “Hai vị, vừa rồi Đại Hiệp Sĩ có ra lệnh, hoặc là hai người phải rời khỏi đây, hoặc là đánh thắng được tôi thì có quyền được tiếp kiến.”

Lệ Vân còn chưa kịp nói gì thì Khánh Dạ đã rút kiếm ra, lưỡi gươm rồng lấp lánh lạnh lẽo, một lớp sương mỏng đọng lên thành những hạt nước long lanh dọc sống kiếm, tô điểm thêm cho vảy rồng.

“Được, tôi xin phép.” Người Hiệp Sĩ đó cúi chào, đứng thẳng dậy, khai báo: “Tôi là Vedryon Bedrydant, hân hạnh được gặp.”

“Tôi là Kim Khánh Dạ, xin được chỉ giáo.” Chàng vừa nói dứt câu, mũi giáo đã đâm tới.

Lưỡi thương nhanh đến không tưởng [Tretombros], Kim Khánh Dạ may mắn né được, chỉ bị sượt qua, rách bả vai chảy máu. Nào ngờ, lưỡi giáo vừa đâm tới lại biến hướng, quật ngang sang bên trái, [Aekrous] trúng vào bên vai anh, may là ở khoảng cách gần nên tốc độ và lực đạo không cao, chỉ bị xây xẩm mặt mày lùi lại mấy bước.

Lệ Vân cũng đã lùi lại, bỗng giơ tay lên, bàn tay nàng phát ra ánh sáng chói lòa, làm Vedryon lóa mắt. Nhưng người hiệp sĩ biến hóa rất nhanh, nâng tấm khiên đồng bóng loáng lên, hắt lại tia sáng chiếu vào Khánh Dạ nhằm tạm thời vô hiệu hóa thị lực đối phương.

Lạ thay, ánh sáng không làm anh mù lòa, mà thay vào đó lại khiến tim anh ngập tràn ý chí chiến đấu, vết thương bỏng rát trên vai anh không còn nhức nhối nữa.

Hình bóng của Yuki lại hiện diện sau lưng anh, phần vết thương đang ứa máu đông lại, ngừng chảy. Cô đặt một tay lên vai anh, trong mắt lấp lánh một thứ cảm xúc đã bị quên lãng từ lâu, ghé sát tai mà thì thầm: “Chiến tiếp thôi, để thiếp yểm trợ.”

Lưỡi gươm vung lên, miệng con rồng phun ra vài hạt máu. Những hạt máu đỏ nhanh chóng đông tụ lại thành những hạt tuyết li ti. Một cú tạt ngang bằng sống kiếm, những bông tuyết gặp luồng gió liền bị thổi bay về hướng Vedryon, bỗng hóa cứng, trở thành những mũi kim băng phóng tới với tốc độ cao.

Người hiệp sĩ vội tung khiên lên đỡ những mũi kim đó, sắp sửa dùng [Tretombros] đâm lên chiếc khiên, bắn nó tới phía trước để phản công, nhưng khóe mắt gã chợt nhìn thấy những mũi kim băng đổi hướng, bay vòng qua chiếc khiên.

[Kháma] Vedryon xoay thương theo đường tròn đầy điệu nghệ, chặn hết mọi mũi tiến công lạnh lẽo ấy. Chợt, anh nhận ra, từ góc nhìn của gã, không thể nhìn thấy được chân của Kim Khánh Dạ vì bị chắn bởi tấm khiên chưa chụp lại. Anh chàng đó biến đâu mất rồi?

Không có khiên để phòng bị, tia sáng chói lòa từ tay Lệ Vân chiếu vào mắt người hiệp sĩ, làm anh nhắm tịt mắt lại. Cơ thể anh bỗng nặng trĩu, chậm chạp, như thể mỗi thớ cơ đều đang phải vác một hòn đá.

Định nhân lúc ta không nhìn được, không phòng bị được thì thừa cơ tấn công sao? Đúng là khả năng tác chiến phi thường, có thể đánh ngang cơ với ta rồi. Cũng phải nghiêm túc một chút vậy. [Omelys]

Đuôi trượng của lưỡi giáo có hình một bàn tay xòe mở ra, từ lòng bàn tay màu bạc bỗng phun ra một làn sương mù dày đặc, hơi nước ẩm bốc lên nghi ngút, bao phủ một khoảng rộng.

Làn sương nhanh chóng bao phủ phạm vi năm mét xung quanh gã. Vedryon nhắm mắt lại, đặt tư tưởng của mình vào bên trong làn sương. Dao động đầu tiên, của chiếc khiên rơi xuống đất. Nếu bây giờ cúi xuống nhặt lên, sẽ bị tấn công ngay lập tức.

Dao động thứ hai, một giọt chất lỏng? Góc nghiêng, bên dưới, trái, không phải một giọt, mà là vài. Có linh lực, tức là máu? Đối phương là linh sư.

Dao động thứ ba, kim loại, mỏng, chếch xuống từ phía trên, bên phải, rõ ràng là kiếm. Chỗ máu ở bên trái đã chạm đất, xuất hiện mũi nhọn đâm lên…

Thì ra là vậy. Dùng máu để tạo ra một nhũ băng tấn công từ bên trái, bản thân lại tấn công từ bên phải, khôn ngoan thật. Ánh sáng kỳ lạ này nữa, tuy đã bị khuếch tán bởi sương mù, nhưng vẫn như muốn rút cạn sức lực của ta, một thế cục chết người, đến cả khiên cũng không nhặt lên được.

Đáng lẽ là đối thủ bình thường thì họ có thể thắng rồi.

[Tretombros] Mũi giáo đâm thẳng xuống phía dưới chân, trúng phải mép tấm khiên cong đang nằm ngửa, khiến nó bật lên. [Âekrous] Nhanh như chớp, lưỡi thương chuyển hướng mượt mà, hất tấm khiên đó lên góc trên bên phải. Gã vẫn nhắm mắt, cảm nhận sự chuyển động của từng hạt sương li ti, chuyển mình, đặt thương theo hướng nghiêng chéo, canh chuẩn làm sao cho hai đầu món binh khí đặt chuẩn bào cả hai mũi tiến công của đối phương.

Rắc rắc, nhũ băng đã hình thành, đâm lên từ bên trái. Đã lường trước được điều này, Vedryon dễ dàng né tránh, mũi nhọn đâm vào đuôi món binh khí gia truyền, tạo động lực mạnh đẩy lên trên, đập vào tấm khiên. Cũng đúng lúc đó, lưỡi gươm của Khánh Dạ chặt xuống, trúng phải tấm khiên, bị động lực từ chính nhũ băng cản lại, kết quả là mất đà, kiếm bật khỏi tay, ngã ra phía sau.

Tấm khiên vừa trúng một chém rơi xuống, nhưng chưa kịp chạm đất thì giáo của người hiệp sĩ lại đã vung lên [Âekrous], tấm khiên lấp loáng ánh đồng và bạc phóng thẳng về phía Lệ Vân.

Choang. May là vừa kịp lúc, lưỡi gươm của Khánh Dạ vẫn còn chứa chút máu, rơi về hướng Lệ Vân, được Yuki hóa băng nhanh chóng tạo một lớp phòng ngự nhẹ, vừa đủ để chặn tấm khiên, nhưng cũng vỡ toác ra, làm Lệ Vân mất thăng bằng ngã xuống.

Kim Khánh Dạ loạng choạng với lấy thanh kiếm. Không thể nào, làm sao đối phương phát hiện ra toàn bộ dự định tấn công? Cả kĩ thuật ứng biến thần sầu đó là sao nữa? Anh tưởng có sự trợ lực của Yuki, kiếm thuật tàm tạm của mình, là có thể thắng rồi chứ? Anh lại tự trách mình, không thể giúp đỡ gì cho Lệ Vân, đúng là không đáng mặt nam nhi!

Chưa kịp nắm lấy thanh gươm rồng, Khánh Dạ đã cảm thấy lưỡi thương sắc lạnh kề vào gáy mình. Không dám nhúc nhích nữa, chàng đành đầu hàng.

Vedryon đỡ hai người đứng dậy. Khánh Dạ thở dài tiếc nuối, thực lực của mình, chỉ có vậy thôi sao? Lệ Vân bước tới, đặt một tay lên vai anh mà an ủi: “Chàng đã cố gắng hết sức rồi. Chỉ cần toàn tâm toàn ý, tất sẽ được Quang Thánh chứng giám, nỗ lực rồi sẽ được đền đáp thôi.”

Yuki cũng hiện ra, dường như là vô hình với mọi người trừ Khánh Dạ, thì thầm với anh: “Không phải do chàng quá yếu, mà là do đối thủ quá mạnh. Chàng không cần tự trách mình, chỉ cần luyện tập thêm, liên kết tâm linh với thiếp sẽ càng chắc chắn, khi đó kỹ nghệ sẽ một bước lên mây thôi.”

Kim Khánh Dạ vẫn không nguôi tiếc nuối, vậy mà không tấn công được trúng người hiệp sĩ kia lấy một đòn. Chàng đưa tay ra bắt, cúi đầu giọng kính nể: “Bội phục bội phục, võ nghệ của anh cao cường, tôi thua là xác đáng. Thật sự là không thể hẹn gặp Đại Hiệp Sĩ rồi.”

“Anh cũng rất khá đấy chứ. Anh là hàn linh sư à? Thao túng băng tuyết, một trong số các loại linh sư hiếm gặp. À phải rồi, hai vị chờ ở đây một chút, chúng tôi sẽ đưa hai người tới chỗ Đại Hiệp Sĩ.”

“Sao cơ? Chẳng phải chúng tôi thua rồi sao?” Lệ Vân thắc mắc, nghiêng đầu dò hỏi. “Anh làm vậy có trái quy củ không? Chúng tôi gây ra rắc rối gì rồi ạ? Tôi xin thứ lỗi, chúng tôi không biết lễ nghĩa, vô tình phạm phải lễ nghi gì rồi…”

Vedryon vội xua tay mà nói: “Không không. Thật sự thì vừa rồi chỉ là khảo nghiệm, hai người đã chứng minh được thực lực, chỉ cần tôi đồng thuận là sẽ được cho vào thôi.”

Đúng lúc đó, tiếng tù và lại vang lên. Cánh cửa mạ vàng nặng nề mở ra, để lộ dãy hành lang dài trải thảm nhung và những bức tường đá cẩm thạch. Vang văng vẳng từ cuối dãy hành lang, tiếng đàn hạc du dương lúc trầm lúc bổng nhẹ nhàng thoảng ra, mang theo hương hoa hồng ngọt ngào cắn xé tâm trí, chưa bước vào mà tâm trí đã như phiêu phiêu bay bổng, lạc vào bồng lai tiên cảnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!