Quyển 1:Linh Lục Ký I - I

Chương 04

Chương 04

Chương 4: Trừ Ma

Tây Khái Thương Quốc

Lý Nhân và Lưu Vĩnh cưỡi trên con ngựa sắt đi được mấy dặm. Lại sắp tới một thôn trấn khác.

“Thanh kiếm gãy đó, có lẽ nên giao cho thợ rèn chữa lại nhỉ?”

“Cũng phải, tiên tổ giao cho tôi thanh kiếm này, chắc cũng không muốn nó bị phủ bụi trong một ngôi miếu. Có lẽ vị ấy cũng muốn hậu nhân của mình mang thứ thần khí này ngao du thiên hạ.”

Tới gần làng. Họ xuống ngựa. Giấu con ngựa sắt vào bụi cây xong, họ tản bộ đến trấn.

Hai người lại tách ra. Lưu Vĩnh đi lần hỏi các thầy thuốc trong vùng, đi mua than. Lý Nhân thì đem thanh kiếm tới lò rèn. Lò rèn không đỏ lửa. Hỏi thăm dân gần đó thì nhận được câu trả lời:

“Lão thợ rèn bỏ làng đi biệt mấy hôm rồi. Nghe đồn là bị con vong nào đó bắt mất.”

Vong? Có nên thử đi trừ khử nó không nhỉ? Cậu bèn đi tìm Lưu Vĩnh hỏi ý kiến.

Lưu Vĩnh vừa mua thêm vài hòn than nữa, nghe Lý Nhân kể lại sự việc.

“Không. Không cần đi cứu ông ta. Sang làng khác kiểu gì cũng có lò rèn.”

“Nhưng sao chúng ta không đi cứu người bị nạn cơ chứ? Chúng ta có đủ khả năng mà!”

“Không phải chuyện để chúng ta can thiệp. Nếu may mắn thì gã thợ rèn đó có thể tự thoát ra được. Chúng ta không cần lo chuyện bao đồng.”

Hai người tranh cãi qua lại. Một lúc thì Lưu Vĩnh đầu hàng mà đồng ý đi giúp.

“Thôi được. Nhưng cậu chờ tôi một lúc.”

Lưu Vĩnh ra rìa làng ngồi, nhóm một đống lửa. Cậu ném vài hòn than vào đó, nhìn chúng cháy bừng lên. Khói bốc lên nghi ngút. Lý Nhân đứng bên nhìn, không rõ cậu ta đang làm gì.

Lưu Vĩnh tháo tấm vải quấn bên tay trái ra. Để lộ làn da sần sùi, khô nứt nẻ, đen từ bắp tay xuống, tản ra những nhúm tro xám.

“Cánh tay tôi bị như vầy từ tầm một năm trước. Nó hóa đen mà từ từ hoại tử, tan rã ra thành tro. Lúc nào nó cũng nhức nhói mà từ từ lan truyền lên trên bắp tay. Hình như khi hun khói cánh tay đó thì cơn đau dịu đi và nó cũng bớt lan lên phần còn lại của cơ thể.”

Cậu để khói đen hun lên cánh tay ấy. Sau một lúc, cậu xoay xoay cánh tay, quấn lại tấm vải, đứng lên. “Được rồi, đi thôi”

Họ đi quanh làng mà dò la tin đồn về con vong. Nghe nói trong làng cũng có nhiều người bị bắt rồi, đều là đàn ông vạm vỡ. Lần cuối thấy bọn họ đều là đi lên con đường dẫn vào khu rừng nằm phía Bắc. Một lão tiều phu còn nói “Ta thấy con vong đó rồi đấy. Đêm hôm ấy ta uống say, đi qua khu rừng thì nhìn thấy một mỹ nữ ngồi trên tảng đá. Nào ngờ cô ta là vong nữ, nhe hàm răng lởm chởm nhọn hoắt đầy máu mà dọa tôi chạy bán sống bán chết về làng.”

Đôi bạn đi trên con đường lên phía Bắc. Trời đã tối. Tiếng gió âm u rợn người.

“Cậu nghĩ sao con vong nữ này lại bắt bớ người dân?”

“Ai mà biết được. Cơ mà chỉ bắt đàn ông à? Lại còn chỉ bắt kẻ khỏe mạnh, mấy kẻ ốm yếu thì dọa nạt thôi. Đã là vong thì thường không có lý trí mức độ cao, hẳn là đây là chấp niệm trước khi chết của nó. Căm ghét kẻ mạnh? Hay có khi chỉ là bản năng muốn ăn hồn người sống để kéo dài sự tồn tại của vong hồn.”

“Cậu rõ ràng về mấy thứ tâm linh này nhỉ? Cậu không sợ luôn sao?”

“Kẻ bị bệnh nan y trên cửa tử thì sao mà không rõ cho được. Kẻ có thể chết bất kỳ lúc nào thì còn sợ gì chết nữa?”

Tiếng lá cây sột soạt. Hai người thủ thế. Lý Nhân rút thanh kiếm gãy ra.

Con vong nữ lao từ phía sau tới, tung móng vuốt sắc nhọn. Lưu Vĩnh thúc chân lên đạp nó ra. Thế nhưng chân cậu đi xuyên qua hình bóng của con vong. Móng vuốt của nó dâm vào lồng ngực cậu, thế nhưng không cảm thấy đau đớn. Cậu bỗng cảm thấy một cơn sốc mạnh, cảm giác cơ thể mềm nhũn ra.

Kiểm soát lại cơ thể, cậu ngã nhào ra phía sau, lùi lại vài bước.

“Nó không thể chạm vào được! Cẩn thận nó kéo hồn ra khỏi xác!”

Lưu Vĩnh lại thử vài quyền. Cánh tay phải đi xuyên qua con vong nữ. Thế nhưng cánh tay trái lại đánh trúng được. Con vong bị trúng một quyền bất ngờ bị đánh lùi ra sau.

Nó lại lao đến. Lý Nhân nâng kiếm, chém vào phần vai vong nữ. Nào ngờ thanh kiếm thật sự chạm được vào nó, chém một đường dài trên bả vai. Nó rít lên đau đớn, lại vung móng vuốt cố móc hồn của Lý Nhân. Lưu Vĩnh ứng cứu kịp thời, lại tung liên tiếp vài đấm bằng tay trái.

Con vong nữ thấy không địch lại hai kẻ này, quay người bỏ chạy, lao đi vun vút. Hai người ráo riết đuổi theo. Truy lùng một hồi thì thấy nó trốn vào một cái hang.

Bên trong hang, không thấy con vong nữ đâu, chỉ thấy rất nhiều đàn ông đang ngủ. Hai người lay bọn họ dậy. Những người kia ngơ ngác không rõ chuyện gì. Hóa ra bọn họ là các dân làng bị bắt đi, không rõ tại sao bọn họ lại rơi vào giấc ngủ.

Lý Nhân nhìn quanh hang, chợt nhìn thấy con vong nữ đang nép mình trong một góc khuất. Nó nhìn Lý Nhân sợ hãi, ánh mắt van xin. Lý Nhân ngẫm nghĩ rồi mặc kệ nó. Bọn họ về làng.

Biết chuyện, dân làng ùa ra đón tiếp. Bọn họ đem tặng rất nhiều vàng bạc. Người thợ rèn được cứu nhận thanh kiếm gãy của Lý Nhân mà sửa chữa lại. Hai người bạn ngồi bên rìa làng mà bàn luận về con vong.

“Lúc nãy, làm sao kiếm của tôi làm nó bị thương được nhỉ?”

“Đó là một món thần khí, có thể chém được dị vật cõi âm là đương nhiên. Đáng nói là cánh tay trái của tôi sao lại đấm được nó nhỉ?”

“Cánh tay cậu đang hoại tử đúng không? Vậy thì nó cũng có thể coi là vật chết rồi, có lẽ là vậy. Chỉ có vật chết mới tương tác được với dị vật cõi âm.”

“Nãy, đã tìm thấy con vong rồi đúng không?” Lưu Vĩnh chất vấn “Nhìn cậu như suy nghĩ nhiều lắm trên đường về”

“Ừm, tôi đã thấy cô ta. Tôi đã tha cho cô ấy.”

“Tại sao? Sao không tiêu diệt con vong đó, trừ hậu họa?”

“Cô ta… chắc là không hại người đâu”

“Tử tế quá nhỉ? Tử tế vậy thường không sống lâu đâu.” Lưu Vĩnh thở dài ngao ngán.

Mấy kẻ tử tế như cậu chết sớm lắm. Kẻ ác sống lâu hơn nhiều.

Trên sông Nguyệt, Bhata

Herald và cô gái đồng hành vẫn đang đứng trên boong tàu. Hôm nay trời âm u lạ thường. Nước sông đục ngầu. Nhìn kỹ, dường như có vô số sinh vật bò trường kín lòng sông.

“Này, có chuyện rồi thì phải? Herald, coi kìa” cô gái chỉ tay lên trời

Mây đen vân vũ kín trời. Nước sông quẫy động. Những thứ lổm ngổm dưới nước đã rõ ràng. Là rắn, là rết. Chúng bắt đầu bám vào mạn tàu mà trèo lên. Một bóng đen bay lượn trên không trung, tiếng đập cánh cùng những cơn gió mạnh phả từ trên xuống.

Herald nheo mắt nhìn lên, lấy trong túi áo ra một thấu kính, điều chỉnh cự ly để phóng lớn hình ảnh để quan sát thứ ở trên.

“Rồng?! Hai đầu?!” Herald thảng thốt

Con rồng màu xám bay thấp xuống. Lớp vảy màu xám tro, đôi cánh rộng thô ráp. Hai cái đầu gầm lên, khà ra thứ chất nhờn màu đen hôi hám. Đứng trên lưng con rồng là một kẻ mặc áo choàng xanh, không nhìn rõ được mặt.

Những cục chất nhờn rơi xuống boong tàu ngay lập tức ăn mòn sàn ngay cạnh chỗ họ đang đứng. Dưới nước, rắn rết bò trườn đục ngầu dòng sông. Các hành khách trên boong tàu lúc ấy đều đã sợ hãi chạy vào trốn trong khoang, chỉ còn hai người bọn họ đứng đối diện con rồng xám.

“Qina, cô xử bọn rắn rết, con rồng và tên kia để cho tôi.”

“Được, cẩn thận đấy”

Herald vung tay, chiếc vòng đeo trên cổ tay anh ta phóng ra một sợi dây thừng nối với một lưỡi móc nhọn bằng thép, ghim thẳng vào vai con rồng. Nó gầm lên giận dữ mà lại bay lên cao. Herald đu người theo sợi dây mà leo lên.

Trong khi đó, Qina lần mò trong túi áo choàng rồi lấy ra một bình xịt. Cô đu người ra ngoài lan can tàu mà phun thứ thuốc đó xuống mặt nước. Đám rắn rết dưới nước bắt đầu cắn nhau mà không leo lên trên thân tàu nữa.

Một trong hai cái đầu rồng gầm lên cố đớp Herald. Anh ta đu người né được trong gang tấc rồi ném một quả cầu bằng đồng vào miếng con rồng. Anh ta leo lên thoăn thoắt, đứng được lên lưng con rồng.

“Ngươi là ai, sao lại tấn công tàu bọn ta” Herald hỏi kẻ trùm áo choàng. Hắn im lặng.

Từ trong áo choàng bỗng phóng ra một con rắn lao thẳng về phía Herald.

Herald phản xạ nhanh, đưa cánh tay có chiếc vòng dây móc lên đỡ cú cắn. Rồi gã ngay lập tức lấy từ trong balô ra một tấm kim loại, kích hoạt làm nó mở rộng ra thành một chiếc khiên.

Gã từ từ tiến sát lại gần, vẫn giương cao chiếc khiên hộ vệ. Tên lạ mặt vứt bỏ áo choàng. Nhìn hắn như một thiếu niên trẻ. Trên tay cầm một con rắn. Sau lưng là đôi cánh lớn màu xám. Trên đầu hắn, lơ lửng một ánh hào quang màu đỏ rực.

“Thiên thần?! Không phải, chắc chắn là ác quỷ. Lạy đấng Quang Thần…” Herald mặt trắng bệch lẩm bẩm cầu nguyện.

Tên ác quỷ lao đến, lại tung con rắn ra. Con rắn vờn bên phải, hắn lại tung móng vuốt cào về bên trái, kẹp Herald vào giữa. Nhìn cái đầu hình tam giác của con rắn, một ý nghĩ lóe lên trong đầu gã: “Có độc!”

Thế là gã đẩy tấm khiên sang phải chắn con rắn lại, nhưng lại bị móng vuốt của con quỷ xé vào bắp tay. Gã gằn giọng để không thét lên. Vừa chống đỡ vừa lùi lại, gã dần đi về phía đuôi con rồng. Tên ác quỷ đã ép Herald tới đường cùng. Con rồng nãy giờ nghi ngại chủ, không dám vùng vẫy hất văng kẻ đứng trên lưng, quẫy cái đuôi, làm Herald mất cân bằng mà rơi xuống.

Gã mỉm cười, thu dây móc lại trong lúc rơi. Điều này nằm trong tính toán của hắn. Hắn bấm cái công tắc gắn bên thắt lưng.

Rắc rắc rắc ĐÙNG

Một khối đá lớn chẳng rõ từ đâu ra phát nổ bên trong bụng con rồng. Những nhũ đá nhọn hoắt găm vào da thịt nội tạng con rồng, nghiền nát xương cốt mà đâm chìa cả ra ngoài. Tên ác quỷ đứng ở phần lưng ngay trên dạ dày cũng bị vụ nổ xiên trúng, lủng một lỗ lớn trên người.

Herald kéo một sợi dây nối với balô trên lưng, bung ra một bộ áo cánh dơi, giảm đáng kể tốc độ rơi, nhẹ nhàng đáp xuống mặt nước. Xác con rồng thì không nhẹ nhàng được như vậy, rơi thẳng xuống sông, cơ thể bị hủy hoại hoàn toàn. Tên ác quỷ chìm xuống đáy sông.

“Qina, kéo hắn lên!” Herald hô lớn. Gã cũng vung sợi dây móc, phóng xuyên qua lồng ngực của con quỷ, ghim chắc mà ra sức kéo lên. Qina cũng vung tay lên, nhưng là phóng ra một sợi tơ mỏng, bám chắc vào lưng quỷ mà kéo lên.

Kéo được hắn lên boong tàu, hai người săm soi kỹ. Ngực của gã đã bị xuyên thủng một lỗ lớn bởi nhũ đá, máu màu đen sệt loang lổ mặt sàn.

“Lúc nãy anh ném một quả bộc phá vào miệng con rồng à? Hình như mạnh hơn lúc thử nghiệm”

“Ừm, đây là bản cải tiến, nén máu linh sư lại rồi cho bộc phát sẽ mạnh gấp bội” Gã nhận xét, mắt vẫn quan sát thi thể con quỷ, “Quả đó tôi dùng máu của một Thổ linh sư, rồi nhử hắn tới đoạn giữa thân con rồng rồi mới kích nổ”

Khóe mắt gã dựt dựt, “Hắn đang hồi phục lại”

Quả thật, lỗ hổng trên thi thể quỷ dần đóng kín lại, máu cũng ngừng chảy.

“Cô thủ tiêu hắn luôn đi” Gã thở dài, thật sự không muốn nhìn thấy cô ta dùng thứ cổ thuật này.

Qina lần mò trong túi áo, lấy ra một bình thủy tinh, rồi rưới thứ chất lỏng đặc quánh ở bên trong lên thi thể đang dần hồi sinh của con quỷ.

Từ trong bộ áo choàng rộng của cô ta, [Vạn Thực Trùng] một đám mây tím và xanh ùa ra, tụ lại xung quanh thi thể con quỷ. Rồi trước ánh mắt ghê sợ của Herald, cái xác tan rã ra hoàn toàn.

“Thôi nào, anh cho hắn nổ lủng ruột đấy, sao lại nhìn tôi kiểu đó? Đâu phải lần đầu anh thấy đám trùng của tôi đâu. À, bắp tay anh bị cào rách kìa, để tôi dùng bọn Y Trùng may lại”

“Không không không! Cảm ơn nhưng mà không! Làm ơn đừng để mấy thứ trùng đó lại gần tôi!” Herald gào lên, xua xua tay mà chạy đi tìm băng gạc. Qina phì cười nhìn gã.

Một lão già ngồi trong bóng tối ở một hang động nào đó.

“Ôi, Varlaac bỏ mạng rồi. Tội nghiệp thằng bé. Bị phong ấn vài thế kỷ nên đầu óc lú lẫn không nghe lệnh mà làm càn. Chỉ hi vọng kiếp sau nó thoát được luân hồi.” Lão than vãn.

“Cimeis à, ngươi đi tìm những kẻ chưa mất kiểm soát mà vẽ lại vòng kết giới liên lạc cho họ giúp ta. Chúng ta không thể tiếp tục tồn tại với danh tiếng ô nhục này nữa”.

Kẻ tên Cimeis kia cúi đầu chào, leo lên con ngựa màu đen mà phóng đi, thẳng về hướng Bắc, hướng về những dãy núi khổng lồ có những chóp nhọn hiện lên nơi chân trời.

Bờ Tây Oyashima

Nghe đồn vùng này có con ếch khổng lồ, sống đã ngàn năm rồi nên hóa thành loài yêu quái hoành hành. Dân chúng sợ hãi đồn ầm ầm. Ban đêm không ai dám lảng vảng ngoài ruộng, ban ngày cũng chẳng ai dám đưa trâu đi cày quá xa chỗ người ở. Cứ tầm vài ngày lại phát hiện mất mất con trâu con bò. Dân làng sống trong lo sợ.

Hôm ấy, có một nhà sư đi ngang qua làng, tự nhận mình có thể trừ khử con ếch. Dân làng nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng chứa chấp tiếp đãi. Kỳ lạ là nhà sư này không hề ăn chay, ông ta vẫn ăn món cá như thường, đồng thời ông nói chuyện đầy tục tĩu, làm ai nấy cũng nghi ngờ chẳng biết liệu gã này có phải nhà sư thật không, nói chi đến chuyện diệt yêu quái.

Chỉ thấy hành trang của kẻ này cũng lạ không kém, nhà sư mặc áo cà sa, mà lại còn mang theo cả một thanh gươm Katan, lại thêm cả một cây trượng gắn đầu lâu.

Khi mọi người đã ngủ hết. Vị nhà sư ấy lẳng lặng rời khỏi ngôi nhà đang tá túc, mang theo tất cả những vật đó, đeo trên lưng là chiếc hộp gỗ xoan. Vừa bước đi vừa lẩm nhẩm tụng kinh.

Gosuke đi ra giữa đồng. Tiếng gió xào xạc, vị đắng của sương đêm. Và kia rồi, đằng xa, một tảng đá khổng lồ. Làm gì có tảng đá nào nằm giữa đồng như thế? Chắc chắn là con ếch.

Nó kêu ồm ộp, có lẽ đang ngồi chờ mồi. Nhưng không có con mồi nào ở đây cả, chỉ có cái chết đang đến.

Gosuke bước lại gần. Con ếch chú ý tới ông mà nhìn chằm chằm với đôi mắt vàng rực. Nó há to miệng, chiếc lưỡi dài nhớp nháp lao về phía ông.

Nhanh như chớp mà uyển chuyển như nước, ông lách mình qua một bên, rút thanh kiếm ra mà đâm thẳng vào đầu lưỡi ếch, ghim chặt xuống đất.

Con ếch đau đớn quằn mình, cố thụt cái lưỡi lại nhưng bất thành. Nó lại kêu ồm ộp, phun ra thứ khói đen xì. Ông vội lấy tà áo che mũi miệng lại, nhảy lùi ra xa.

“Jigoku, anh khống chế được nó rồi. Tiễn nó đi.”

Bóng ảnh mờ nhạt của một kỹ nữ hiện lên. Gosuke bắt đầu niệm kinh bảo hộ. Xung quanh con ếch, sáng lên một vòng tròn màu đỏ. Kết giới đã mở. Mặt đất nứt ra, những cánh tay đỏ lòm màu máu vươn lên từ những khe hở, tỏa ra ánh lửa rực quỷ dị. Những cánh tay đó bám chặt vào con ếch mà cào cấu - chạm vào đâu, phần da ấy lập tức cháy bừng lên bỏng rát. Con ếch kêu ồm ộp liên hồi trong đau đớn, phun ra càng nhiều khói độc, bao nhiêu độc tố trong cơ thể nó suốt ngàn năm được phát tác ra hết, làm các cây lúa trong vùng rộng xung quanh đều héo tàn.

Những cánh tay đó không bị ảnh hưởng bởi khói độc, càng ngày càng có nhiều cánh tay chui từ dưới đất lên, kéo con ếch rạp xuống mặt đất, da thịt dày của con ếch đã nứt nẻ, cháy bừng lên. Bầu không khí vang vọng tiếng kêu gào thảm thiết của nó, mùi thịt cháy nồng không khí. Hàng vạn bàn tay đỏ rực ấy đè con ếch xuống đất, mà vận lực bóp nát.

Trước khi tan thành thịt cháy vụn, thứ cuối cùng con ếch nhìn thấy là nụ cười của nàng kỹ nữ xinh đẹp, cũng đang bốc cháy mà tan thành tro, để lại một bộ xương vẫn đang mỉm cười.

Con ếch đã bị tiêu diệt hoàn toàn, để lại đống tro tàn giữa cánh đồng. Gosuke tiến lại gần, rút thanh gươm ra khỏi mặt đất, lau sạch rồi tra lại vào vỏ.

Chợt, ông thấy thứ gì đó động đậy trong đống tro tàn.

Một người đàn ông đứng dậy, ngơ ngác nhìn quanh. “Ngài… Ngài đã tiêu diệt con ếch đó rồi?”

“Ồ, anh bị nó nuốt? May cho anh là nó vẫn chưa kịp tiêu hóa. Anh hẳn là người có đức hạnh nên mới không bị Luyện Ngục Hỏa thiêu cháy. Anh tên gì?”

“Thưa sư, tôi tên là Kim Khánh Dạ, là người Khái Thương, sang đây tìm người thân. Nhưng vừa lên đảo thì đã bị con ếch đó nuốt mất. Đội ơn ngài rất nhiều.”

Đỡ Kim Khánh Dạ đứng dậy, Gosuke hỏi han “Tìm người? Ai vậy? Có lẽ ta biết.”

“Người tôi cần tìm là một kỹ nữ nên chắc sư không biết được đâu. Đó là một kỹ nữ Khái Thương, tên mang họ Vương”

Bóng ma kỹ nữ phía sau Gosuke lại hiện lên mà thì thầm vào tai ông. Dường như Kim Khánh Dạ không nhìn thấy được bóng ma đó.

“Ta biết. Phía Bắc có một khu phố đèn đỏ. Ở đó có một vị đệ nhất kỹ nữ, họ Vương. Chắc hẳn là người cần tìm, cơ mà đó là từ vài năm trước rồi, anh cứ đi tìm có lẽ sẽ có tung tích.”

“Tạ ơn ngài”

“Anh cứ vậy mà đi à? Ít nhất cũng phải có một thứ gì đó phong thân chứ, giả dụ lại gặp giống yêu quái nữa thì sao?”

Đoạn, ông lần mò trong đống thịt vụn của con ếch, trao cho Kim Khánh Dạ một lá bùa màu đỏ thẫm, dường như nhuốm đầy máu tươi.

“Anh cầm lấy lá bùa này, nếu có gặp ma quỷ trên đường thì đốt cháy, tất sẽ thoát nạn”

Kim Khánh Dạ vừa cúi người cảm tạ, ngẩng lên thì đã thấy nhà sư bí ẩn đó biến mất từ lúc nào.

Vùng phía Nam Bích Ngọc Đại Thủy

Vân vũ kéo đến, cuộn thành một dòng xoáy lớn màu đen trên bầu trời.

Xạ Tộc lại lên đường thực hiện sứ mệnh trăm năm của họ. Hành trình đi tìm thiên tứ lại bắt đầu. Mỗi thế kỷ, họ lại đi, lần tìm người kế nhiệm của thiên tứ. Lặp lại chu kỳ đó, chục lần trăm năm, đã ngàn năm đi tìm, qua 9 đời họ thất bại trong việc đi tìm thiên tứ.

Khan nhìn về phía Bắc. Nếu trong lần biến thiên này, tìm được người được thiên địa chọn lựa ấy, có lẽ sẽ gỡ bỏ được lời nguyền.

Ngày này đã tới, đảo San Hô quanh năm mưa to gió lộng cuối cùng cũng được hưởng khoảng thời gian một khắc yên bình. Chỉ trong 15 phút này, các dòng thủy lưu hỗn loạn sẽ ổn định, gió bão sẽ ngừng, những cơn sóng to sẽ lặng, tạo điều kiện thuận lợi để dẫn binh ra ngoài, đi tìm người được chọn.

36 Xạ Thủ lên ngựa. Những con thủy mã hiên ngang, cơ bắp vạm vỡ của chúng lấp lánh trong ánh ban mai. Trong sự tiễn biệt của dân đảo San Hô, họ lao đi, đạp trên mặt biển, thẳng về phía Bắc, mặt trời phía Tây, giỏ tên trên lưng, cung đeo bên hông trái.

Mỗi giỏ tên đều đầy ắp những mũi tên xương trắng, mỗi xạ thủ mang theo 100 mũi tên. Người mặc áo lông Lôi Ly Thú, chân đeo ủng rái cá.

Khan dẫn đầu, 35 người theo sát phía sau, chạy theo đội hình chữ V. 15 phút, họ có 15 phút để thoát ra khỏi vùng biển Vực Xoáy San Hô. Sau đó mọi thứ sẽ bị đại dương nuốt chửng.

Họ lao đi nhanh hơn những ngọn gió. Khan vừa chạy vừa nhẩm đếm. 100 bước. 200 bước. 500 bước. Theo tính toán quan sát những ngày gần đây, nếu không thoát ra được khỏi phạm vi 5000 bước tính từ bờ biển thì cầm chắc cái chết.

Còn 5 phút. Trời đã tối đen như mực. Mặt trời đã lặn. Mưa đã bắt đầu rơi. Đất trời rung chuyển.

Họ nhìn xuống phía dưới đáy biển. Thềm biển vốn luôn tối tăm, bỗng bắt đầu lóe lên ánh sáng. Chằng chịt bên dưới lòng đất, phát ra ánh sáng cam vàng, dường như một hệ thống mạch máu đã xuất hiện. Ánh sáng màu cam đó, là lửa! Lửa cháy dưới biển!

“Long Hỏa bùng lên rồi! Các huynh đệ, cấp tốc!” Tộc trưởng hô lớn

Phía sau đã vang lên tiếng sấm ầm ầm

Một khối nước lớn đã hình thành, ngày càng mạnh hơn, nâng cao lên, đuổi sát theo phía sau bọn họ. Bức tường nước khổng lồ tràn lan, nếu mà lúc này chạy chậm, thì ắt sẽ bị nó nghiền nát.

“Tập trung! Còn 1000 bước cuối cùng!”

Cơn sóng ngày càng tăng tốc, bám riết theo đoàn người. Những con thủy mã cũng lao hết tốc lực chạy thục mạng.

“Thoát, thoát được rồi” Khan cảm thán. Không ai bỏ mạng cả. Tốt. Rất tốt. Nhưng chưa thể nghỉ ngơi được, khảo nghiệm của đại dương mới chỉ bắt đầu thôi.

Long Hỏa dưới đáy biển trăm năm hoạt động một lần đó, đã đun sôi nước dưới đáy, lại gặp làn nước lạnh của thủy lưu, tạo ra một màn sương mù dày đặc. Bọn thủy quái vốn sống dưới sâu, nay gặp nước nóng đều trồi lên. Sắp hỗn chiến rồi.

“Lôi Ly Thú hướng bên phải! Kepek, phần của anh đấy!” Khan ra lệnh

Người chạy ở rìa bên phải dương cung cứng. Mũi tên làm bằng xương nặng nề được kéo về phía sau. Những thớ cơ săn chắc trên bắp tay Kepek căng lên. Rồi anh ta thả tay ra.

Vút. Con Lôi Ly Thú bị bắn nát đầu, chìm xuống đáy nước.

“Thêm một con nữa bên trái! Yisu, xử nó!”

Cô xạ thủ Yisu cũng kéo căng cung mà hạ con quái trong một mũi tên.

Họ cứ lao đi liên tục. Giáp mặt bất kỳ quái thú nào thì cũng tiêu diệt gọn trong nháy mắt.

“Cua Thiết Giáp phía trước! 4 người đi đầu bắn hạ nó, nhắm vào phần bụng mềm!”

Kepek, Yisu, và thêm 2 kẻ khác lại kéo căng dây cung mà đồng loạt bắn hạ con Cua Thiết Giáp khổng lồ, nó chưa kịp tấn công đã ngã vật ra mà chìm nghỉm.

“Làm tốt lắm! Chúng ta sắp thoát được khỏi vùng hỗn chiến rồi!” Khan gầm lên trong tiếng gió rít lồng lộng. Vừa bắn hạ quái, họ vẫn tiếp tục lao đi không dừng lại một giây.

Bỗng nước biển trước mặt cuồn cuộn sóng. Những vòng sóng nước đồng tâm lan ra. Thứ gì đó chuẩn bị trồi lên.

“Né sang trái! Toàn đội chuẩn bị bắn hạ nó!” Khan lại thét lên.

Phóng thẳng lên trời từ tâm những sóng nước đó, một con rắn lớn màu trắng, thân to hơn cột đình. Dài trăm trượng, cái miệng há to đỏ lòm. Chủng rắn nước khổng lồ này sống dưới đáy của đáy biển, trong những khe rãnh trên thềm biển, nay đã trồi lên.

“Thủy Long! Bắn!” Hàng loạt mũi tên phóng ra cùng một lúc. Tiếng các mũi tên xé gió lao đi gầm vang, át đi tiếng gầm của con Thủy Long. Các mũi tên găm dọc sống lưng con rắn, xuyên thủng lớp da vảy dày đặc cứng như thép ròng. Riêng mũi tên của tộc trưởng, ghim thẳng vào mắt nó, làm nó rít lên trong đau đớn, máu tanh phun loang lổ mặt nước. Mũi tên không dừng lại hoàn toàn, mà còn xoáy vào trong hộp sọ đồ sộ của con quái.

Con Thủy Long chìm trở lại xuống đáy nước, nhanh chóng bị cấu xé và nghiền ra thành hàng ngàn mảnh bởi bọn thủy tộc bên dưới. Trăm vạn con Huyết Ngư bơi thành từng đàn lớn trong cơn say máu, nhấm nháp chút dưỡng chất trong thứ nước biển bị nhuộm bởi máu tanh.

Trời đen, nước đỏ. Đoàn người cứ vậy lao đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!