Arc 9: Ánh Sáng Của Vì Sao Vô Danh
Chương 56: Petra Leyte
0 Bình luận - Độ dài: 12,539 từ - Cập nhật:
—Petra Leyte là một thiếu nữ thôn quê xuất thân từ làng Irlam, một ngôi làng thuộc Vương quốc Lugunica.
Sinh ra với ngoại hình phi phàm và sự khéo léo bẩm sinh, nhưng ngoài những thứ đó ra thì không có gì đặc biệt, lẽ ra cô sẽ chẳng có cơ hội liên quan đến những sự kiện được ghi vào lịch sử, và có lẽ sẽ kết thúc cuộc đời như một thôn nữ bình thường với giấc mơ được lên thành phố.
Vì thế, sự hiện diện của Petra hiện tại, người đã lệch khỏi lộ trình "vốn có" và tham gia vào vô số biến cố lớn ghi dấu lịch sử, là kết quả của sự bóp méo do can thiệp.
Chính Petra cũng nhận thức được sự bóp méo trong vận mệnh đó.
"Vốn dĩ", Petra là một cô bé hay ngộ nhận, tự cao về sự dễ thương của mình và ảo tưởng rằng có thể xoay cả người lớn lẫn trẻ con xung quanh như chong chóng. Chắc chắn Petra "vốn dĩ" sẽ giữ nguyên sự ngộ nhận đó, tự coi mình là kẻ cai trị thế giới nhỏ bé và sống một cách tùy tiện.
Cô không nghĩ đó là một cuộc đời tồi tệ. Như thế cũng vui vẻ và hạnh phúc theo cách riêng.
Chỉ là, giá trị quan của Petra hiện tại, người đã lệch khỏi cái "vốn dĩ", không thể coi đó là hạnh phúc được nữa.
"Bởi vì ở đó, chẳng có ai mà tôi của hiện tại yêu quý cả, đúng không?"
Không có Subaru. Không có Frederica. Không có Emilia. Không có Beatrice. Không có Meili. Không có Ram. Không có Rem. Không có Ryuzu. Không có Annerose. Không có Garfiel. Không có Otto. Không có Clind. Roswaal thì... thôi xếp sau cũng được. —Nhưng, không có mọi người.
"Chuyện đó, nghĩ thôi đã thấy rùng mình."
Nếu việc không gặp được những người mình yêu quý nhất là bản thân "vốn dĩ", và bản thân đang ở đây là kết quả của sự va chạm vận mệnh nào đó, thì thật tốt khi đã lệch khỏi lộ trình ấy.
Kết quả của việc đi vào lộ trình không phải "vốn dĩ", cô đã phải liên tiếp gặp những chuyện đau khổ, đau đớn, buồn bã, cay đắng, những chuyện suýt chết hay những chuyện khiến cô nghĩ chết còn sướng hơn.
Nhưng, vượt lên trên những chuyện khủng khiếp đó, có những thứ cô được ban tặng, những thứ cô nắm bắt được.
Vì vậy, Petra Leyte có thể nghĩ từ tận đáy lòng.
"Nếu có thể làm lại cuộc đời bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn sẽ lệch khỏi cái 'vốn dĩ'."
Và rồi, dù bao nhiêu lần đi nữa, em cũng muốn gặp anh và nói với anh điều này.
Bởi vì người ấy, người cũng biết nỗi đau khổ giống như anh, đang mong cầu ngôi sao một cách đau đớn và khổ sở như vậy.
Petra Leyte sẽ—
△▼△▼△▼△
—Thần linh ơi, Đức Phật ơi, Od Laguna ơi. Con xin thề trọn kiếp này, sẽ không tiễn đưa bất cứ ai lên đường.
△▼△▼△▼△
"—Ư."
Thở hắt ra thật mạnh, đạp mạnh vào nền đá cứng, cô chạy thục mạng.
Điều chỉnh tư thế, đổ người về phía trước, thực hiện cú xuất phát lý tưởng đến mức bản thân cũng phải mê mẩn, cô chạy nhanh nhất trong cuộc đời mình, chạy, chạy, chạy và chạy.
Thình thịch, thình thịch, cảm thấy tiếng máu chảy trong người ồn ào, lồng ngực bị trái tim đang đập như muốn nổ tung đấm thùm thụp từ bên trong, bỏ lại hơi thở hổ hển phía sau, cô chạy.
Dù có chạy đến mức đó—
"—Playball."
Khoảnh khắc lời tuyên bố lạnh lùng đó chạm vào lưng, tầm nhìn thay đổi hoàn toàn.
Khi nhận ra, đôi chân đang chạy nhanh nhất cuộc đời đã dừng lại, cô đứng chết lặng trên bãi đá. Trước mắt là khung cảnh quen thuộc mà cô vừa quay lưng lại, trong đó, gã đàn ông đội mũ sắt lẩm bẩm.
"—Triển khai Lĩnh vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
Đó là tín hiệu cho thấy gã đàn ông giấu mặt sau chiếc mũ sắt đen tuyền bắt đầu toan tính điều gì đó bằng quyền năng.
Khoảnh khắc này bắt đầu bằng lời tuyên bố của đối phương, và trong tầm nhìn của cô, những đồng đội không hề hay biết về toan tính của gã đàn ông đó, dũng mãnh cất tiếng làm rung chuyển bầu không khí.
"Lên nào, lũ kia!!"
" "—Ồ!!" "
Lấy tiếng hô hào của cô gái dũng cảm làm trung tâm, sĩ khí của cả nhóm dâng lên tột đỉnh và bùng nổ. Nương theo khí thế đó, họ đồng loạt lao vào gã mũ sắt. —Nhưng, không được.
Kết quả đã rõ ràng. Những cánh tay họ vươn ra, dù thế nào cũng không thể chạm tới đối phương.
"————"
Như những con rối đứt dây, ba mươi bảy người lả tả ngã gục xuống tại chỗ.
Trông như ngã xuống cùng lúc. Nhưng thực ra, cô đã biết thừa từ việc quan sát kỹ lưỡng cách ngã của từng người rằng có một thứ tự vi tế trong cách họ ngã. Tuy nhiên, sự chênh lệch từ lúc người đầu tiên ngã xuống đến người cuối cùng thứ ba mươi bảy ngã xuống chỉ vỏn vẹn chưa đầy hai giây.
Không có chỗ để chen vào khoảng thời gian ngắn ngủi đó, và nỗ lực đó đã kết thúc trong vô vọng.
『Không phải vô vọng đâu. Biết được cách này không ổn thì không phải là vô vọng.』
Và, một giọng nói vang lên trong màng nhĩ đang chứa đựng cảm tưởng khô khốc ấy—Không, không phải màng nhĩ. Giọng nói này không phải loại làm rung động không khí thực sự để truyền đến, nên thứ bị làm rung động không phải là màng nhĩ.
Nếu màng nhĩ không rung, thì rốt cuộc, cái gì đã rung lên?
『Còn phải hỏi, là trái tim đấy.』
Trái tim. —Phải, phải rồi. Là thế đấy. Vì trái tim rung động nên mới nghe thấy.
Vẫn còn chỗ để trái tim rung động đàng hoàng. Như minh chứng cho điều đó, anh ấy đang ở đó.
Cái tên của anh ấy—
"—Subaru."
『Ừ, anh đang ở đây đàng hoàng mà, Petra.』
Petra, đôi môi anh gọi tên cô như vậy, khiến cô nhẹ nhõm.
Đúng rồi. Mình là Petra Leyte, mình vẫn giữ được điều đó, chưa đánh mất nó.
Vậy thì, cho nên, nếu vậy, thế thì, nếu là thế, vì là như thế.
"—Playball."
—Petra Leyte vẫn phải tiếp tục chuyến tuần du địa ngục này.
△▼△▼△▼△
—Thần linh ơi, Đức Phật ơi, Od Laguna ơi. Con xin thề trọn kiếp này, sẽ không nhận sự bố thí của bất cứ ai.
△▼△▼△▼△
"—Triển khai Lĩnh vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
"—Playball."
Khoảnh khắc bắt đầu từ lời tuyên bố đó và kết thúc bằng lời tuyên bố kia.
Petra bị nhốt trong vòng lặp chưa đầy một phút ấy, không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
"...Mà, chưa trôi qua được một giây nào cả."
Tự bắt bẻ lời thì thầm trong lòng mình, Petra thốt ra tiếng thở dài "hà" khàn đặc.
Chính cô cũng thấy đó là một lời lẩm bẩm đầy cay nghiệt, tự giễu và chán đời khủng khiếp. Đến mức cô phải ngạc nhiên rằng mình có thể thốt ra cái giọng đục ngầu cảm xúc đen tối nhường ấy.
Nhưng, tuyệt đối không phải là nhầm lẫn hay nghe nhầm giọng ai khác.
Bởi vì ở đây—
"Chỉ có tiếng của mình, của những người đó, của gã đàn ông đó, và của Subaru thôi mà."
Petra ngồi bệt xuống tại chỗ, gục trán vào đầu gối đang ôm chặt và lầm bầm.
Trước mắt, khoảnh khắc nhóm ba mươi bảy người lao vào gã đàn ông đội mũ sắt đơn độc, rồi bị đánh bại không một tiếng động lại đang diễn ra một lần nữa.
Thật sự, điên mất thôi. Tại sao không ai chịu hiểu chứ.
"Mọi người ngốc hết cả rồi sao? Tại sao, biết rõ là sẽ thua mà không chịu thay đổi chút gì, cứ lao thẳng vào thế kia..."
Đấy, lại bị hạ rồi. Lả tả, mọi người ngã xuống.
Cảnh tượng quen thuộc đến mức còn nhàm chán hơn cả việc nhìn nhân vật phản diện bị phe chính nghĩa đánh bại mà cô đã xem mãi trên chương trình anh hùng chiếu buổi sáng trên tivi.
Hàng lần, hàng lần, hàng lần hàng lần hàng lần, hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần hàng lần—
"—Như lũ ngốc vậy."
Lẽ ra phải có những người thông minh lẫn trong đó chứ, tại sao, vì cớ gì mà không có chút sáng tạo nào. Đã thua bao nhiêu lần rồi, tại sao không thử cách khác.
Cô biết chứ. Những người đó không có ý thức là mình đã thua bao nhiêu lần. Họ không biết mình đã thua bao nhiêu lần, và cũng không biết mình sẽ còn thua bao nhiêu lần nữa.
Không biết trước tương lai, nên bị cuốn vào diễn biến đã biết rõ cũng là chuyện thường tình. Thế này là giận cá chém thớt. Là vô lý. Là phi lý. Cô biết. Cô biết chứ, nhưng mà.
"Dù vậy mọi người đều là người lớn cả mà, làm gì đó đi chứ... ư."
Cô đập trán vào đầu gối đang gập lại, đập liên tục, liên tục.
Đau. Không đau. Đau. Không đau. Đau. Không đau. Đau. Không đau. Đau. Đau.
"Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa「—Playball」aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
× × ×
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa「—Triển khai Lĩnh vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận」aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa"
Điểm cuối và điểm đầu của vòng lặp, ở đâu cô cũng gào lên thành công. Thì sao chứ?
Trước hành động kỳ quặc của Petra khi đột nhiên gào thét, hành động của mọi người đang định lao vào gã mũ sắt có sự thay đổi. Họ nhìn về phía này, biến sắc trước dáng vẻ Petra đang vò đầu bứt tai và gào thét điên cuồng.
"Này, sao thế!?"
"Petra! Sao thế, bị làm sao vậy!?"
"Lùi lại đi, Petra! Em là chốt chặn của Ram và mọi người đấy!"
Những giọng nói bay đến. Lo lắng cho Petra đang gào thét và bị sự bất thường đánh gục, mọi người cố gắng tiếp cận Petra bằng những giọng nói, những lời lẽ tươi mới của khoảnh khắc đó.
Vui lắm. Cảm ơn nhé. Yêu mọi người lắm. Thật đấy. Thật lòng. Nhưng mà, không chịu nổi nữa.
"...Em biết hết rồi mà?"
Nếu Petra hoảng loạn thế này, mọi người sẽ nói những lời gì, em biết rồi.
Nếu Petra cố gắng giải thích về vòng lặp, mọi người sẽ cùng nhau đau đầu suy nghĩ, em biết rồi.
Nếu đề xuất dùng "Nén" của Petra để tất cả chạy tản ra, mọi người sẽ nghe theo, em biết rồi.
Biết rồi. Biết hết rồi. Đã thấy, đã nghe, đã nói, đã dạy, đã truyền đạt, đã bàn bạc, đã suy nghĩ, đã trăn trở, đã thử thách, đã sáng tạo, đã khiêu chiến, đã vứt bỏ, đã nhặt lại, rồi lại vứt đi.
"Nói cái gì khác đi chứ. Cho ta thấy cái gì khác đi chứ. Khác đi mà. So với ban nãy, so với trước kia, so với tiếp theo, so với lần tới, làm ơn làm cái gì đó khác đi chứ...!"
Gương mặt nhăn nhúm, méo mó đến dị dạng, giọng nói vỡ vụn thảm hại, móng tay cào xuống đất đến bong tróc, Petra gào lên những âm thanh vô nghĩa khiến mọi người chết lặng. Nhưng ngay lập tức, họ xác định được nguyên nhân, chĩa mũi dùi giận dữ về phía gã đàn ông đội mũ sắt đang nhe nanh múa vuốt.
"Petra, đứng dậy đi. Ram sẽ cho em mượn vai."
Từ trong đám đông đang lao vào gã mũ sắt, một người tách ra và đưa tay về phía Petra.
Thật dịu dàng. Ngay cả trong tình huống này, dù giọng nói và vẻ mặt có nghiêm nghị, nhưng cử chỉ lại rất đỗi dịu dàng. Mình thích lắm.
"Nhưng mà nhé."
"——Play Ball."
×××
"——Triển Khai Lĩnh Vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
Vâng, khuôn mặt nhăn nhúm, móng tay bong tróc, giọng nói vỡ vụn, tất cả đều trở lại như cũ.
Sự lo lắng dành cho mình, cơn nghĩa phẫn sục sôi, nỗi ưu tư dành cho đứa em gái nhỏ, tất cả đều reset. ——Đã được reset, vậy hãy dùng tâm thế hoàn toàn mới mẻ để tận hưởng sự khởi đầu và kết thúc mới nào.
"Lên nào, lũ bay!!"
"——Ồ!!"
Mọi người sướng thật đấy. Có thể mang tâm trạng tươi mới mà hét lên sảng khoái như vậy.
Mình không làm được. Mình không thể làm được. Mình đã định cùng cố gắng, đã cùng cố gắng hơn trăm lần rồi. Nhưng chẳng có gì thay đổi cả, mọi người cứ ngã xuống trước, cứ trợn mắt lên, tự tiện thật đấy, ăn gian quá đi.
"Hay là mình cũng ăn gian nhỉ."
Cô bé chu môi, buột miệng nói ra điều đó.
Trong lúc ấy, mọi người đã lăn ra ngủ từ lúc nào không hay. Trước mặt Petra, gã đàn ông vừa nghịch những khớp kim loại trên mũ sắt của mình vừa tiến lại gần, tiếng giày nện xuống đất nghe thật hỗn loạn.
"――――"
Gã đàn ông chậm rãi vươn bàn tay đang nghịch khớp mũ đó về phía Petra.
Mình tự hỏi, chiếc mũ đó có được vệ sinh đàng hoàng không nhỉ? Phải tra dầu, phải lau khô, phải bảo dưỡng chứ. Cảm giác như đối phương cứ chiến đấu suốt mà chẳng tắm rửa gì, bàn tay vươn ra từ một kẻ như thế khiến mình thấy hơi ghê. Nhưng mà, phải chịu đựng. Chịu đựng, chịu đựng, chờ bàn tay đang vươn tới đó chạm vào. Nhìn chằm chằm thì hắn khó làm việc nhỉ. Vậy thì, mình sẽ nhắm mắt lại, trong lúc đó hãy bắt lấy mình nhé. Nào, mộột, haai, baa...
×××
"——Triển Khai Lĩnh Vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
Đúng rồi. Biết mà. Có bị bắt cũng không được. Ahahaha, chết quách đi.
△▼△▼△▼△
——Thần linh, Đức Phật, Od Laguna hỡi. Con thề trọn đời sẽ không kể lại những chuyện thất bại.
△▼△▼△▼△
"——Triển Khai Lĩnh Vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
Vòng lặp bắt đầu với tín hiệu đó. Ban đầu khi nhận ra mình bị cuốn vào, Petra vẫn giữ được sự bình tĩnh mà không quá hoảng loạn trước tình huống bất thường này.
Tất nhiên là có dao động, nhưng nó ít hơn nhiều so với dự tính.
Lý do là——,
『Petra! Chúng ta đang lặp lại trong thời gian ngắn! Là chiêu tiếp theo của Al!』
Người đã thay Petra hét lên điều đó, là Subaru Tưởng Tượng, người duy nhất chia sẻ vòng lặp mà Petra bị cuốn vào và thấu hiểu dòng thời gian đang lặp lại.
Sự tồn tại của 『Subaru』 đó, cùng với thông điệp của ông Rom mà cô bé nhìn thấy ngay trước khi bị cuốn vào——những dấu vết đếm số khắc trên mặt đất——đã kìm nén sự dao động của Petra.
"Ông Rom cũng đã gặp phải tình cảnh giống hệt em bây giờ."
Đó là những vạch đếm theo 『Họa Tuyến Pháp』, một đường ngang chồng lên bốn đường dọc, nếu là chữ Hán thì thường dùng chữ "Chính" (正) để biểu thị.
Ông Rom đã để lại nó trên mặt đất để truyền đạt tình trạng của mình cho Petra.
Khó mà tin rằng ông Rom đã trở nên như thế chỉ sau năm lần đếm, nên điều ông muốn truyền đạt không phải là số lần ông đã lặp lại, mà là bản chất của việc lặp lại. Đối với Petra, người đã rơi vào cùng tình cảnh, thông tin này có vẻ đã quá muộn, nhưng không phải vậy.
Thông điệp ông Rom để lại là một hồi chuông cảnh báo dễ hiểu cho Petra.
Tóm lại, ông Rom muốn nói thế này:
"Nếu cứ lặp lại mãi, sẽ trở nên giống như ông Rom."
Ông Rom ngã xuống không có ngoại thương, không phải do những vết thương chồng chất trong thời gian lặp lại khiến ông ra nông nỗi ấy. ——Không, theo một nghĩa nào đó, chắc chắn đó là kết quả của sự chồng chất.
Tức là, tinh thần của ông Rom đã bị bào mòn đến cạn kiệt trong khoảng thời gian lặp lại đó.
Chính xác thì, đó chính là chiến thuật mà nhóm Petra, 『Aldebusters』, đã dùng để đối phó với Al, và có thể nói đây là tình huống "gậy ông đập lưng ông".
Cô không nghĩ Al chủ đích trả đũa, nhưng dù sao đi nữa, nếu bị cuốn vào tình huống này mà không có sự chuẩn bị tâm lý, Petra có lẽ cũng sẽ chịu chung số phận với ông Rom.
『Không, không chỉ ông Rom đâu. Nhìn tình hình kia thì cả Ram và mọi người cũng vậy.』
"...Đúng thế. Anh Al đã dùng quyền năng lên tất cả những người lao vào theo cách tương tự... Nhưng vào thời điểm vòng lặp bắt đầu, mọi người vẫn có ý thức đúng không?"
『Có chứ. ...Dù là tình huống lặp lại, nhưng có vẻ những sự kiện theo thời gian thực bên ngoài vòng lặp cũng được phản ánh vào? Kiểu như ai bị hạ thì sẽ thoát ra khỏi vòng lặp? Nếu vậy thì...』
"——Chỉ còn lại mỗi em thôi."
Nội dung mà 『Subaru』 và cô cùng đi đến kết luận quá đỗi tuyệt vọng, khiến Petra bất giác cứng đờ gò má.
Giả sử, nếu vào thời điểm vòng lặp này chuyển sang lượt của Petra, mà vận mệnh ngã xuống của các đồng đội trong 『Aldebusters』 không thể thay đổi được, thì...
"Dù vòng lặp này có kết thúc..."
『Khoan khoan khoan khoan, đừng bi quan thế. Giả sử... giả sử nhé, giả sử là vậy đi chăng nữa? Chúng ta có quyền năng của "U Sầu". Dùng nó để "Áp Súc" thời gian hồi chiêu chẳng hạn.』
"...'Áp Súc' thời gian bất tỉnh, rồi đánh thức họ dậy ngay lập tức?"
『Đúng! Tuy chưa làm bao giờ, nhưng nếu làm được thì chẳng phải tuyệt lắm sao?』
Trước ý tưởng của 『Subaru』 vừa búng tay cái tách, Petra khẽ nín thở.
Thực lòng mà nói, có thể đoán được việc đó khá khó khăn. Sử dụng quyền năng để "Áp Súc" thời gian thảo luận hay thời gian học kỹ thuật mới là khả thi, nhưng cần một lượng năng lượng tương ứng.
Nói ngắn gọn, nếu "Áp Súc" một ngày của Petra, thì sẽ tiêu tốn năng lượng của một ngày. Ba ngày là ba ngày, bảy ngày là bảy ngày. Nếu việc hồi phục một tâm hồn đã mòn mỏi cần đến một tháng, hay tính bằng năm, thì không cách nào trang trải đủ năng lượng để "Áp Súc".
"Áp Súc" tuyệt đối không phải vạn năng. ——Nhưng, dù vậy,
"——Vâng, em nghĩ là rất tuyệt vời. Có thể làm được."
『Đúng không? Thế nên, trước tiên phải khắc cốt ghi tâm điều này. Khi thoát khỏi vòng lặp, việc đầu tiên cần làm là khiến mọi người đang gục ngã đứng dậy. Nếu không sẽ bị đẩy lùi ngay lập tức đấy.』
Cô gật đầu đáp lại 『Subaru』, người đang suy tính tích cực về diễn biến sau khi vòng lặp kết thúc.
Nghĩ lại thì, có lẽ ông Rom cũng đã nghĩ đến điều tương tự. Hoặc là vị hiền lão đó, dù tâm trí có bị bào mòn, vẫn ưu tiên việc khắc thông điệp xuống đất trong vô thức, lặp đi lặp lại hành động đó để quy định hành động sau khi vòng lặp kết thúc.
Nếu vậy, phương án quyết định trước hành động ngay sau khi vòng lặp kết thúc của 『Subaru』 là đáng áp dụng.
Chỉ là——,
"...Ông Rom đã phải làm lại bao nhiêu lần để cơ thể ghi nhớ được điều đó?"
Dù tâm trí đã mòn mỏi, rơi vào trạng thái không giữ được cái tôi, ông Rom vẫn hoàn thành việc dùng ngón tay cào xuống đất ngay sau khi lặp lại. Để hành động đó trở nên quen thuộc, khắc sâu vào linh hồn, để có thể thực hiện ngay cả khi trái tim đã vỡ nát, rốt cuộc ông đã phải chồng chất bao nhiêu lần?
"――――"
『Petra, kiểm chứng thôi. Trước đây anh từng bị Beako gài bẫy lặp đi lặp lại mãi ở cùng một hành lang. Nếu quy tắc giống với lần đó, thì sẽ có điều kiện để kết thúc vòng lặp.』
Thấy Petra nuốt nước bọt cái ực, 『Subaru』 chỉ ra phương hướng tiếp theo như vậy. Petra mỉm cười gật đầu "Vâng", rồi nhìn về phía trước một lần nữa.
"Lên nào, lũ bay!!"
"——Ồ!!"
Ngay cả trong lúc Petra và 『Subaru』 đối thoại, cảnh tượng các đồng đội 『Aldebusters』 khiêu chiến với Al rồi ngã rạp xuống trước mặt hắn vẫn lặp đi lặp lại.
Thú thật, cô rất tôn trọng và thấy thật ngầu cái cách Subaru trong "Sách của Người Chết" đã trân trọng đón nhận từng vòng lặp, tích lũy từng sự kiện vào trong mình, nhưng để làm điều tương tự trong cái vòng lặp chưa đầy một phút này thì có vẻ khó quá.
『Quả nhiên, trong tình huống này mà bắt mọi người mỗi lần bị hạ đều phải đau khổ một cách nghiêm túc thì anh cũng thấy là quá sức. Nhưng mà, hãy ghi nhớ cho kỹ.』
"Số lần lặp lại ạ?"
『Cả cái đó nữa, và cả cảm xúc của Petra mỗi lần như thế, sự tức giận, hối tiếc, đau buồn, hãy nhớ kỹ tất cả.』
"——Vâng, đúng thế thật."
Trong thế giới lặp lại này, trong vòng lặp tiếp diễn mãi không thôi này, chỉ có mình cô là có thể mang theo những cảm xúc ấy, nên đúng như 『Subaru』 nói, phải nhớ cho kỹ.
Sau khi thoát khỏi vòng lặp, dù Al có không biết Petra và mọi người đã gặp phải chuyện gì, cô cũng sẽ không tha thứ. Cô nhất định sẽ đập vào mặt hắn nỗi đau khổ mà cô đã phải chịu đựng.
Ôm lời thề đó trong tim, Petra gật đầu với 『Subaru』 và hướng về phía trước.
"Là sao. ——Là tại sao xấu đấy."
Và rồi, trừng mắt nhìn thẳng vào Al đang ở ngay trước mắt——,
"——Play Ball."
『"——Play Ball."』
Đúng vậy, cô dũng cảm tuyên bố bắt đầu chuyến dạo chơi địa ngục.
△▼△▼△▼△
——Thần linh, Đức Phật, Od Laguna hỡi. Con thề trọn đời sẽ không để ai buộc tóc cho mình.
△▼△▼△▼△
——Cứ thế, Petra tiếp tục lang thang trong địa ngục mà cô đã quyết tâm lao vào.
"...Phải làm sao đây?"
Cô ngồi bó gối, đập trán vào đầu gối, tự hỏi tự trả lời không biết bao nhiêu lần.
Phải làm sao. Phải làm gì. Làm thế nào mới kết thúc được vòng lặp này.
"Điều kiện là gì?"
Có điều kiện để kết thúc vòng lặp. ——Người đó đã nói với Petra như vậy.
Petra cũng đồng ý kiến. Trong mấy tình huống kiểu lặp đi lặp lại cùng một hoàn cảnh thế này, theo lẽ thường thì một điều kiện kết thúc nào đó sẽ là cò súng kích hoạt. Là motif quen thuộc. Là quy ước rồi. Luật, là luật thì phải tuân thủ chứ. Không được. Chắc chắn là đang tuân thủ. Vì tuân thủ nên chắc chắn có cách kết thúc. Rồi, xong. Cuộc thảo luận này kết thúc. Vì đã kết thúc nên sẽ suy nghĩ về điều kiện. Cò súng để kết thúc là gì?
"Mình đã làm đủ trò rồi mà?"
Tận dụng "Áp Súc", cô chắc chắn đã thử thách nhiều hơn người bình thường rất nhiều.
Hợp tác với đồng đội để đánh bại tên mũ sắt cũng làm rồi, nghĩ rằng nếu không được đánh bại thì dùng "Áp Súc" để mọi người chạy trốn cũng làm rồi. Tất nhiên, việc bản thân Petra chạy trốn thật xa đến giới hạn cũng đã thử, việc cố tình để bàn tay cuối cùng của tên mũ sắt bắt được, hay tự mình lao vào vòng tay tên mũ sắt cũng đã làm rồi. Vô ích.
Nghĩ đến khả năng từng đồng đội nắm giữ giải pháp nào đó, cô đã thử thảo luận với tất cả, hay tra hỏi cặn kẽ từng cá nhân và hoàn cảnh, hay thử thú nhận những chuyện bí mật, hay hỏi về hoàn cảnh gia đình, xuất thân, quê quán của từng người, hay nghe và kể những chuyện mà đến bạn thân mười năm cũng không kể. Không được.
Nghĩ rằng tiếp cận tên mũ sắt là đáp án, cô đã nói chuyện với tên mũ sắt, xua đuổi hắn, chiến đấu tay đôi không cần đồng đội rồi thắng rồi thua, chiến đấu không cần "Áp Súc" rồi thắng rồi thua, chạy trốn, chế giễu, khen ngợi hắn. Chẳng có nghĩa lý gì.
"Vậy thì phải làm cái gì mới được chứ!?"
Làm rồi. Đã làm rồi còn gì. Những gì nghĩ ra được, đã làm hết một lượt rồi còn gì. Làm rồi cũng vô ích còn gì. Làm rồi cũng không được còn gì. Làm rồi cũng vô nghĩa còn gì.
"Lên nào, lũ bay!!"
"——Ồ!!"
"Ồn ào quá!!"
Đằng nào cũng chẳng làm được gì, thế mà cứ hét lên đầy năng lượng làm người ta phát bực. Nếu không giúp được thì ít nhất đừng có làm phiền người ta suy nghĩ. A, mình đang giận cá chém thớt. Ghét quá ghét quá, mình ghét bản thân mình. Không muốn nghĩ như thế này. Gì chứ, ra vẻ gái ngoan à? Đây mới là con người thật của mày chứ gì. Mày có yêu thương gì mọi người đâu. Mày chỉ yêu cái bản thân tỏ ra rộng lượng từ bi hiền lành không phân biệt đối xử lúc nào cũng nói yêu yêu thương thương mọi người thôi đúng không.
"Ồn ào ồn ào ồn ào ồn ào ồn ào...!"
Phải trái trên dưới trước sau quá khứ tương lai hiện tại hôm nay ngày mai hôm qua ngày kia hôm kia năm ngoái năm nay năm sau kiếp trước kiếp này kiếp sau tất cả toàn bộ mọi thứ everything ồn ào quá.
"——Giờ là lần thứ bao nhiêu rồi?"
Ồn ào. Chết quách đi. Hay là, để tao giết chúng mày nhé.
"Continue."
Biết mà.
×××
"——Triển Khai Lĩnh Vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
Lại quay về chỗ cũ. Ngạc nhiên chưa. Thỉnh thoảng hắn cũng nói câu khác ngoài Play Ball đấy.
Trong lúc lặp lại, mọi người không phải là những con rối vô tri ở đó, nên nếu nói gì họ sẽ phản ứng, làm gì họ sẽ đáp lại. Không chỉ mọi người, tên mũ sắt cũng thế.
Đương nhiên rồi, tên mũ sắt hiểu được bên này đang gặp phải chuyện gì mà.
"Thế thì sao?"
Dù có hiểu, thì khi thế giới kết thúc và cái tiếp theo bắt đầu, ngay cả kẻ đầu têu cũng chẳng đi theo.
Petra lúc nào cũng chỉ có một mình, lặp đi lặp lại mãi một thế giới. Không ai hiểu được nỗi khổ não và cuộc chiến đấu của Petra. Một mình, là một mình. Cô độc. Là cô độc sao?
"——Ư, Subaru! Subaru!? Đâu rồi!? Anh đâu rồi!?"
『Petra!』
Ngay khi vừa nhớ ra như bị sét đánh, hình bóng ấy hiện ra ngay trước mắt Petra. Nhìn thấy thế, biết rõ đó là Subaru, Petra thở hắt ra.
Cứ tưởng mọi thứ, tất cả đều đã mờ nhạt và sắp tan biến, sắp không còn nhận ra nữa, nhưng không phải là cô đã quên hết, cũng không phải cô bị bỏ rơi.
"Subaruuu...!"
Với khuôn mặt tèm lem, làm bẩn cả mặt bằng nước mắt trào ra trong tích tắc, cô chạy ùa tới chỗ anh. Lao vào ôm chầm lấy. Anh vội vàng đưa hai tay ra, định đỡ lấy Petra. ——Không được.
Xuyên qua. Cô ngã sấp xuống nền đất trống không, chẳng hề có thế thủ thân. Đau quá. Đập mặt rồi. Subaru——không phải, 『Subaru』 đã không đỡ lấy Petra. Đương nhiên rồi. Lúc nào cũng thế. Tay của 『Subaru』, lúc nào cũng, đang bận ôm người khác rồi.
"Vậy thì, đừng có chìa tay ra chứ!"
『Petra...』
"Cứ để nguyên... cứ để nguyên thế, mặc kệ em, để em chết đi có phải tốt hơn không. Ở trong làng ấy, đừng làm gì cả, để em bị ma thú, giết chết đi có phải tốt hơn không...!"
Cô biết chứ. Nếu Natsuki Subaru không làm gì, Petra đã chết từ lâu rồi.
Đáng lẽ đã chết, nhưng lại sống. Đã lỡ sống rồi. Vì đã lỡ sống nên mới phải chịu đau khổ thế này, đau đớn thế này, mà vẫn không thể kết thúc.
『Xin lỗi, Petra... Xin lỗi! Nhưng chờ đã! Đừng nói như vậy...』
"Hả, hảaa!? Cái gì? Em đang gặp chuyện đau khổ thế này mà anh mắng em à!? Em đau khổ mãi, khóc mãi thế này, bao nhiêu lần bao nhiêu lần rồi... mà anh, lại, mắng, mắng em? Mắng em á? Hả, a ha, a ha ha, thôi đi!!"
『――――』
Cô đã gào lên. Làm rồi. ——Lỡ làm rồi.
『Subaru』 đang ở đó với khuôn mặt đau đớn, xót xa, khiến Petra muốn thổ huyết. Muốn móc tim ra. Muốn bắn bay đầu mình đi. Mà, làm thế đi.
"Cò súng dễ hiểu nhất, để kết thúc vòng lặp..."
Vừa nói, cô vừa làm tay thành hình khẩu súng, dí ngón trỏ vào thái dương mình. Tập trung mana vào đầu ngón tay, ánh sáng trắng mờ ảo bắt đầu le lói.
Thấy vậy, 『Subaru』 với vẻ mặt kinh hoàng vươn tay về phía Petra. Đằng nào cũng không chạm được, thấy chưa, hụt rồi.
『Khoan đã, Petra! Đừng dại dột! Anh hiểu, anh hiểu nhưng khoan dùng cách đó đã! Nếu khiến em làm thế là mục đích của đối phương thì...』
"Vậy thì cưới em đi!!"
『——Ư.』
"Làm chồng em đi! Trở thành Subaru của em đi! Coi em là số một đi! Đã cứu em thì cưới em đi! Ôm trọn cả cuộc đời em đi! Biến mạng sống của em thành của Subaru đi! Nếu được thế thì sao cũng được. Nhưng không phải đúng không? Vậy thì không phải mạng sống của em. Nếu là mạng sống của em, thì hãy để em sử dụng mạng sống của em chứ!"
Chính cô cũng không hiểu mình đang nói cái gì nữa.
Tóm lại là, cô tức giận với tất cả mọi thứ. Chẳng có cái gì theo ý mình cả. Tức giận với mọi người chẳng làm gì được tình hình này, tức giận với cả tên mũ sắt đã gây ra tình cảnh này. Ghét. Ghét ghét. Nhưng cô thích Subaru. Hả. Chả hiểu gì cả. Anh có làm gì cho em đâu. Nhưng mà, anh vẫn luôn làm gì đó cho em, bây giờ cũng đang cố làm gì đó còn gì. Dù anh không cưới em.
"Gì vậy chứ, như con ngốc ấy."
『Pet——』
A, không phải đâu nhé? Không phải nói Subaru đâu? Như con ngốc, là em cơ.
A a, cái đầu này, không cần nữa nhỉ. Bye bye.
Nghĩ vậy, từ ngón tay súng, ánh sáng trắng "Pằng" một cái——,
×××
"——Triển Khai Lĩnh Vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
——.
――――.
――――――――.
――――――――――――.
――――――――――――――――Đúng rồi. Biết mà.
Ahahahaha. Ahahahahahaha. Ahahahahahahahahahahahahaha.
△▼△▼△▼△
——Thần linh, Đức Phật, Od Laguna hỡi. Con thề trọn đời sẽ không cầu mong may mắn.
△▼△▼△▼△
——『Phù thủy U Sầu』 Petra Leyte, đã quyết tâm không lay chuyển mà bước vào trận chiến.
Nhân tố Phù thủy nhận từ Clind, khả năng của quyền năng 『U Sầu』 mà nó mang lại là ngoại hạng, theo nghĩa tạo ra lợi thế cho bản thân trong ván cờ, khiến người ta phải nghĩ rằng không có sức mạnh nào trên thế giới này phát huy hiệu lực ưu việt đến thế.
Và đương nhiên, để sử dụng sức mạnh cỡ đó, cần một cái giá tương xứng. ——Sức mạnh to lớn đi kèm với trách nhiệm to lớn, kiểu vậy. Hơi khác chút nhỉ.
Dù sao đi nữa, đã chấp nhận gánh vác cái bất lợi to lớn đó, thì cái lợi phải làm việc cho ra trò mới được. Nếu không, Petra, người đã quyết tâm nói dối cả người thân, sẽ không thể siêu thoát được.
"May mà chị Frederica không ở đây."
Nếu Frederica tham gia vào 『Aldebusters』, không biết Petra có nói dối trót lọt được không. Không phải do nhãn lực của Frederica, mà là do Petra yếu lòng trước Frederica.
Trước Frederica, người mà cô dành sự kính yêu lớn nhất, Petra không thể giấu giếm điều gì. Chắc chắn cô sẽ tuôn hết nỗi lòng, khóc lóc làm nũng và bám lấy Frederica.
Nếu chỉ nói về việc giấu giếm, thì với Ram và Otto ở trạng thái hoàn hảo cũng tương tự. Chỉ là, Ram đang lâng lâng vì Rem sống lại, và Otto bị mất 『Ký ức』 không thể phát huy khả năng quan sát vốn có, nên không nhận ra lời nói dối của Petra.
"Anh Clind biết đến đâu mà lại bỏ qua cho mình nhỉ."
Tuổi tác không rõ, chân ý không tường, chỉ có việc là đồng minh là đáng tin, Clind có nhìn thấu hết suy tính của Petra cũng chẳng lạ, mà ngược lại, thân thiết với Roswaal như thế, có khi chẳng nhận ra chút gì về tâm tư con người cũng không chừng.
Dù sao thì, ngay từ đầu Clind đã biết Petra phải trả một cái giá rất lớn.
Đã trả giá lớn một lần rồi, thì có thể nghĩ theo hai hướng: hoặc là sẽ không dâng hiến thêm gì nữa, hoặc là đã trả một lần rồi thì có trả thêm cũng thế thôi.
Nếu vậy, Petra cứ coi như mình bị đẩy lưng trong im lặng sau khi đã giác ngộ thì sẽ dễ chịu hơn.
Dù chân ý của Clind là gì, Petra cũng đã gieo xúc xắc rồi.
"Giờ là, bao nhiêu cái rồi nhỉ..."
Không uống rượu. Không viết thư. Không ôm thú bông. Không dùng kim chỉ. Không hát hò. Không chơi với trẻ con. Không đến những nơi kỷ niệm. Không hái hoa đẹp. Không ăn món yêu thích. Không về quê. Không khóc trước mặt người khác. Không lau nước mắt cho ai. Không kể chuyện cũ. Không kể những câu chuyện yêu thích. Không gọi ai bằng tên thân mật. Không mời ai về nhà. Không tiễn đưa ai lúc lâm chung. Không nắm tay ai. Không mong hàn gắn quan hệ. Không cho ai thấy sự yếu đuối. Không cùng ai ngắm bình minh. Không yêu ghét bất cứ thứ gì. Không khóc vì ai. Không mong cầu sao trời. Không hẹn hò. Không cùng ai đi dưới hoàng hôn. Không giẫm lên bóng người đi bên cạnh. Không luyến tiếc chia ly. Không nói về ước mơ. Không tham gia tiệc mừng. Không tặng quà. Không vẫy tay. Không cầu nguyện trước khi ngủ. Không vỗ về vết thương. Không vui khi trời nắng. Không than khi trời mưa. Không ngước nhìn cầu vồng. Không yêu sự tĩnh lặng. Không thất hứa quan trọng. Không mong sự tử tế. Không tiễn người đi xa. Không nhận bố thí. Không kể chuyện thất bại. Không để ai buộc tóc. Không cầu mong may mắn. ——Nhiều quá.
Nếu bắt đầu đếm những cái giá đã dâng hiến thì không có hồi kết, cuộc đời Petra có thể nói là tăm tối mù mịt.
"Thế này vẫn còn đỡ chán đấy."
Bí quyết để nói dối giỏi là trộn lẫn cốt lõi sự thật vào trong lời nói dối. ——Đó là câu chuyện nổi tiếng, nhưng lời nói dối của Petra rốt cuộc cũng mang sắc thái tương tự.
——Cái giá của quyền năng 『U Sầu』, được chia đều cho nhiều người khác ngoài chủ sở hữu là Petra cùng chi trả.
Đó là điều kiện để mọi người đồng ý cho Petra giữ Nhân tố Phù thủy, nhưng phương pháp này chỉ có thể dùng làm đối giá cho việc "Áp Súc" lấy đối tượng chịu ảnh hưởng của quyền năng làm trung tâm.
Nếu Emilia mong muốn, và là "Áp Súc" để di chuyển Emilia, thì có thể kích hoạt bằng cái giá từ Emilia, nhưng nếu Petra nghĩ Emilia gặp nguy hiểm và dùng "Áp Súc" để di chuyển cô ấy, thì người trả giá sẽ là Petra. ——Điều này, ngoài chủ sở hữu ra không ai nhận thức được.
Mỗi lần thảo luận của 『Aldebusters』, hay lúc ném Al cùng Emilia và Rem xuống thung lũng Agzad, hay lúc tức tốc kéo đồng đội đang lâm nguy trở lại, hay lúc "Áp Súc" nỗi đau đớn khủng khiếp mà tất cả phải chịu đựng trong khoảnh khắc, người trả cái giá đó đều là Petra.
Cô nghĩ rằng, khi dâng hiến những thứ càng quan trọng, dung lượng hiệu quả của quyền năng 『U Sầu』 càng lớn.
Đó vừa là ảnh hưởng lên thế giới, vừa là do khả năng can thiệp vào thế giới của Petra yếu đi khi mang lại ảnh hưởng cho thế giới. Có lẽ đơn giản là, nếu Petra dâng hiến cả cuộc đời mình, Nhân tố Phù thủy 『U Sầu』 sẽ mang lại sức mạnh to lớn hơn nữa.
"Nhưng mà, mình sẽ không làm thế đâu."
Dù cho quyền năng có xâm lấn Petra Leyte, như thể bán rẻ cuộc đời, làm hao mòn những hy vọng tương lai, từ bỏ vô vàn hạnh phúc, Petra cũng sẽ không tuyệt vọng ném bỏ mạng sống, hay tìm kiếm những lựa chọn cực đoan.
"Như thế, mất mặt lắm."
Không muốn để lộ vẻ mất mặt. Không muốn làm chuyện mất mặt.
Giống hệt như lúc chiến đấu với Roy Alphard, Đại Tội Giám Mục của 『Phàm Ăn』. ——Chừng nào cảm xúc đó còn nâng đỡ, Petra sẽ không đánh mất chính mình.
Bởi vì Petra, Petra Leyte, đối với những vì sao——,
△▼△▼△▼△
——Thần linh, Đức Phật, Od Laguna hỡi. Con thề trọn đời sẽ không làm chỗ dựa lưng cho ai.
△▼△▼△▼△
"——Triển Khai Lĩnh Vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
Tại sao mình lại phải gặp chuyện thế này?
Mình đã làm gì sai sao? Mình là bé ngoan mà? Mình đã cố gắng làm bé ngoan mà?
Tại sao, vì cớ gì, lại thành ra thế này, ai đó, làm ơn, giải thích rõ ràng cho mình đi.
"Lên nào, lũ bay!!"
"——Ồ!!"
Phải làm sao đây? Đã làm hết rồi mà? Đã làm bao nhiêu lần rồi mà?
Những gì nghĩ ra được, làm hết rồi còn gì. Chiến đấu và thắng rồi? Chiến đấu và thua rồi? Chiến đấu và để họ chết rồi? Chiến đấu và chết rồi? Không chiến đấu và chết rồi? Chạy trốn rồi? Khóc lóc rồi?
"Là sao. ——Là tại sao xấu đấy."
Đã thử chết rất nhiều lần. Đã thử đánh bại rất nhiều lần. Đã thử chạy trốn rất nhiều lần.
Đã xin lỗi rất nhiều. Đã tức giận rất nhiều. Đã rơi nước mắt rất nhiều.
Đã rất sợ hãi. Đã rất đau đớn. Đã rất khổ sở.
"——Play Ball."
Biết mà. Không kết thúc đâu nhỉ. Sẽ không kết thúc cho đâu nhỉ. Dù có nghe thấy mình của khoảnh khắc này khóc lóc gào thét, dù có lo lắng, thì mười giây sau cũng quên sạch thôi nhỉ. Không, không phải quên. Là không biết nữa. Là bỏ lại phía sau. Chỉ mình mình, bị bỏ lại.
"——Triển Khai Lĩnh Vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
Chán quá rồi. Ghét mọi người. Ghét ghét, đại ghét.
Sao không cứu em? Em gào thét hết sức thế này rồi, tại sao?
Không kết thúc. Không hết. Không chịu hết. Không cho kết thúc. Mình, vẫn đang.
"Lên nào, lũ bay!!"
"——Ồ!!"
Dù có khóc, có gào, có làm loạn, có nguyền rủa, cũng chỉ lặp lại y hệt.
Ghê thật. Hiểu lầm rồi. Đã tự mãn nghĩ rằng có thể làm gì đó. Những người đồng đội đáng tin cậy, đáng tin cậy? Của mình? Có làm gì cho mình đâu? Mà thôi kệ. Những người đồng đội đáng tin cậy là ai nhỉ. Cái cô kia, giỏi thế, mà sao cái này, lại không vượt qua được nhỉ.
"Là sao. ——Là tại sao xấu đấy."
Nhưng mà nhé, hiểu rồi. Mình hiểu rồi. Vì đành chịu thôi mà. Cái đầu cứ dần dần, dần dần không hoạt động nữa. Cứ dần không còn hứng thú với những việc trước mắt nữa. Không phải đâu. Không phải không còn hứng thú, mà là đang cố tránh xa nó ra. Lý do làm thế, mình cũng hiểu.
"——Play Ball."
Vì mình không muốn ghét mọi người mà. Nhưng cứ nghĩ về mọi người, là mình lại ghét mọi người chẳng làm gì cho mình. Nên mình không làm thế nữa. Không nghĩ nữa. Để không ghét, mình sẽ không nghĩ nữa. Chuyện của mọi người, không nghĩ nữa. Chuyện của mọi người mình không biết. A, không phải. Xin lỗi xin lỗi, đùa đấy đùa đấy, yêu lắm. Vâng, yêêu lắắm.
"——Triển Khai Lĩnh Vực, Tái Định Nghĩa Ma Trận."
Vì biết làm sao được. Vẫn là trẻ con mà. Có cố rướn người lên, cũng không thể một bước thành người lớn được. Cứ ở đây mãi, trải qua mãi một khoảng thời gian giống hệt nhau thế này, thì liệu có thành người lớn được không? Vâng rất tiếc là không. Vì là lặp lại cùng một thời gian mà. Có cố gắng thế nào cũng y hệt thôi. Cố gắng mà vẫn y hệt thì khỏi cố gắng cho xong?
"Lên nào, lũ bay!!"
"——Ồ!!"
Đúng đúng, cố gắng cũng vô nghĩa. Y hệt thôi. Haizz, cố gắng lỗ vốn rồi. Hay là bỏ quách việc suy nghĩ phức tạp đi nhỉ. Haizz, cố gắng lỗ vốn rồi. chẳng có ý nghĩa gì sất. mình, toàn làm chuyện vô ích suốt nhỉ. đúng rồi. đúng thế nhỉ. biết mà.
"Là sao. ——Là tại sao xấu đấy."
với lại, có cố gắng cũng làm gì được đâu. có cố gắng, mình cũng đâu có thành vua được. mình cũng đâu có được trân trọng. mình, cũng đâu có cưới được người đó. thế nên, đành chịu thôi. đành chịu thôi mà.
"——Play Ball."
đành chịu rồi nên, thôi, dừng lại đi.
『——Không có chuyện đành chịu đâu.』
tại sao?
『Bỏ cuộc thì không đơn giản đâu. ...Nhưng mà, cũng đơn giản lắm.』
tại sao? vì sao?
『Tim có vỡ nát, hay bản thân có chết đi, cũng chỉ là vết xước ngoài da thôi.』
tại sao? vì sao? vẫn nói được những lời như thế?
『Bởi vì』
tại sao? vì sao? vẫn nói được những lời như thế? phía trước là gì?
『Bởi vì——』
tại sao? vì sao? vẫn nói được những lời như thế? phía trước là gì? phía trước——?
『——Chúng ta, vẫn còn làm được. Dễ ợt ấy mà.』
——.
――――.
――――――――.
――――――――――――.
――――――――――――――――Thật tình, nói dối tệ thật.
Biết mà.
△▼△▼△▼△
——Thần linh, Đức Phật, Od Laguna hỡi. Con thề trọn đời sẽ không bỏ cuộc.
——Thần linh, Đức Phật, Od Laguna hỡi. Con thề trọn đời sẽ không quỳ gối.
——Thần linh, Đức Phật, Od Laguna hỡi. Con thề trọn đời sẽ không hối hận về lựa chọn của mình.
——Thần linh, Đức Phật, Od Laguna hỡi. Con thề trọn đời sẽ không rơi nước mắt vì cay đắng.
——Thần linh, Đức Phật, Od Laguna hỡi. Con thề trọn đời sẽ không quên rằng mình đã yêu.
△▼△▼△▼△
——Petra Leyte, là một cô thôn nữ xuất thân từ làng Irlam, một ngôi làng thuộc Vương quốc Lugunica.
Petra "vốn dĩ" không phải kiểu con gái sẽ tham gia vào những trận chiến quyết định cục diện thế giới.
Là một thôn nữ bình thường, lẽ ra cô sẽ sống một cuộc đời tàm tạm nhờ vào vẻ đáng yêu và sự khôn lanh của mình, hoặc bị cuốn vào cơn sóng dữ của thời đại rồi kết thúc sinh mạng một cách thê thảm. Cô chỉ là một sự tồn tại như thế mà thôi.
Nhưng Petra, người đã trệch khỏi lộ trình "vốn dĩ" và nhận thức được bản thân ở hiện tại, lại nghĩ khác.
"Dẫu cho cuộc đời có làm lại bao nhiêu lần đi nữa, em vẫn sẽ trệch khỏi cái 'vốn dĩ' đó."
Đúng, chính là vậy. Trệch khỏi cái "vốn dĩ", và dù bất cứ lúc nào, Petra cũng sẽ lại đến nơi này.
Và cô muốn nói. Với người đã kéo Petra ra khỏi con đường "vốn dĩ" để cứu rỗi cô.
Với người đang mang vẻ mặt đau khổ, dùng những lời nói dối vụng về, cố gắng hết sức để buông tay cô ra, cô sẽ nói thế này:
"——Nhờ có ngôi sao đó mà em mới được ở đây."
『――――』
"――――"
Dứt lời, Petra đưa mu bàn tay lên lau môi. Al và "Subaru" đều nghẹn lời.
Al thì không nói làm gì, nhưng cô hiểu lý do "Subaru" nghẹn lời. Có lẽ anh nghĩ rằng những lời nói dối vụng về và sự khích lệ của mình đã khiến Petra suy sụp đến mức không thốt nên lời.
Quả thực, đó là một lời nói dối vụng về. Vừa mới bảo rằng bí quyết của lời nói dối giỏi là phải pha trộn một chút sự thật, vậy mà anh lại tung ra lời nói dối tệ hại nhất trần đời, chẳng pha lẫn dù chỉ một chút chân thực.
"Nhưng mà, em không muốn biến người mình thương thành kẻ nói dối đâu."
Thế nên, cô đã đứng dậy. Bằng chính sức mình. Vì những lời an ủi hay khích lệ đều không thể dựa dẫm được, vì anh cứ nhìn về phía này với vẻ lo lắng khôn nguôi, vì dù không thể chạm vào nhưng anh vẫn cố xoa đầu, cố đỡ lấy lưng cô... cái dáng vẻ can trường và liều mạng đó khiến cô đành phải nghĩ: "Hết cách thật rồi". Đó là điểm yếu của kẻ đã trót đem lòng yêu.
"Người em thương ấy mà, không phải kẻ nói dối đâu."
Bởi vì, cô đã đứng được như thế này rồi. Vì Petra đã đứng dậy, nên Subaru không phải là kẻ nói dối.
Thế giới lặp lại đầy rẫy khổ đau. Việc vực dậy một trái tim đã suýt chết một lần không phải chuyện dễ dàng. Thậm chí, đó là việc khó khăn và vất vả nhất trong cuộc đời cô từ trước đến nay. Nhưng cô đã đứng dậy. Cô đã đứng vững. Vì ngay ở đó, luôn có một người tin tưởng vào Petra, tin vào cô bé yếu đuối và vô dụng nhất, dù là ở bất cứ phiên bản mới nhất nào.
"Ngôi sao của em, chẳng có điểm nào xấu cả."
Thật tuyệt vời. Phải cố gắng, vất vả lắm chứ. Rõ ràng em là người khéo léo mà. Là người làm gì cũng thạo ngay mà, vậy mà để đáp lại kỳ vọng của người này lại khó khăn đến thế. Nhưng người này, dẫu ở trong địa ngục tồi tệ đến mức có thể nghiền nát trái tim của bất kỳ ai khiến họ không thể gượng dậy, dẫu bị bắt phải làm cùng một việc hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn lần, anh ấy vẫn tin tưởng không chút căn cứ rằng "Petra sẽ không thua đâu!", thì em còn cách nào khác ngoài việc phải làm đâu chứ.
Nếu Natsuki Subaru tin rằng Petra Leyte là một cô gái kiên cường đến mức trái tim sẽ không vỡ nát dù qua hàng vạn vòng lặp, vậy thì, cô sẽ chứng minh điều đó.
"Con gái ở dị giới ấy mà, nếu không tự mình tạo ra kỳ tích thì không sống nổi đâu."
Chính thế, nếu không làm được những chuyện kinh thiên động địa đến mức trệch khỏi đường ray vận mệnh "vốn dĩ", thì làm sao có thể gặp được người mà mình yêu thương từ tận đáy lòng.
"——Anh Al, lặp lại bao nhiêu lần cũng được, nhưng em nghĩ là vô ích thôi."
Cắt ngang những lời thoại sáo rỗng về trách nhiệm của ngôi sao hay gì đó, Petra nói với Al đang im lặng.
Đây không phải sự cố chấp hay hư trương thanh thế, mà là thật lòng của Petra——dẫu cho thời gian này có lặp lại hàng vạn, không, hàng ức, hàng triệu lần, cũng không thể làm Petra mòn mỏi được.
Tình yêu của thiếu nữ là vô hạn——cũng không phải kiểu giải pháp cổ tích như vậy.
"Thứ này là vòng lặp sẽ tái diễn mãi cho đến khi trái tim kẻ thù của anh Al mòn mỏi và tan vỡ, đúng không?"
Dù thắng Al, dù giết Al, dù bị thổi bay ra xa tít tắp, nó vẫn không kết thúc.
Dù thua Al, dù bị bắt, dù cố chạy trốn thật xa, nó vẫn không kết thúc.
Dù tự sát, dù bị giết, dù tuyệt vọng muốn vứt bỏ tất cả, nó vẫn không kết thúc.
Đơn giản là, đã lặp lại hơn một vạn lần, nhưng vẫn không kết thúc.
"Nhưng mà, dừng lại ở đâu là do anh Al phán đoán, đúng chứ?"
Cách kết thúc vòng lặp bất tận này, không thể nghĩ ra phương án nào khác ngoài việc Al tự giải trừ "Lĩnh Vực".
Cái kiểu trái tim đối phương tan vỡ thì tự động kết thúc, chắc chắn không phải là một vòng lặp tiện lợi như thế. Thời điểm kết thúc là do Al ở trong vòng lặp đó chủ động chấm dứt theo từng lần.
Nói cho cùng, nếu làm cho Al phải kêu trời, thì chẳng cần đến một vạn lần, ngay cả lần đầu tiên cũng có thể kết thúc vòng lặp này. ——Nếu có thể khiến cho Al, kẻ luôn thận trọng và hèn nhát như lần đầu tiên, phải đưa ra quyết định đó.
"Thế nên, em muốn anh dừng lại ở đây. Ngoài em ra, mọi người đều gục cả rồi, chiến quả của anh Al thế là đủ rồi chứ. Có tiếp tục cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa đâu."
Nhắc lại lần nữa, đây không phải là Petra đang dọa dẫm hay cố tỏ ra mạnh mẽ.
Dù có lặp lại mãi theo đà này, trái tim Petra cũng sẽ không vỡ nát.
Bởi vì, Petra đã lựa chọn rồi.
"Em ấy à... đã không thể bỏ cuộc, cũng không thể hối hận, dù có cay cú cũng không thể khóc, và cũng không thể quên được mọi người mà em vô cùng yêu quý. ——Em đã trở thành một 'Phù thủy' như thế đấy."
——Bởi vì Petra Leyte đã chọn trở thành "Phù thủy U sầu".
"Nè, anh Al. ——Câu chuyện này, chúng ta còn nói bao nhiêu lần nữa?"
"Phù thủy U sầu" nghiêng đầu hỏi, khiến cổ họng của Al trước mặt khẽ phát ra tiếng.
Sâu bên trong chiếc mũ sắt, đôi mắt không nhìn thấy của hắn dường như đã nhìn thấy thứ gì đó không rõ danh tính sâu trong đôi mắt tròn của "Phù thủy U sầu", và cô biết hắn đang mang những cảm xúc đen ngòm. Có lẽ điều đó liên quan đến vết sẹo không thể xóa nhòa đã cắm rễ sâu thật sâu trong tim Al.
Có lẽ hắn đã từng nhìn sâu vào mắt của một "Phù thủy" trước đây và bị tổn thương.
Cái chấn thương tâm lý đó——,
"——'Compress Agony' (Nén Nỗi Đau)."
Cô sẽ "Nén" cái chấn thương tâm lý mà Al đang ôm giữ và tống khứ nó vào.
Não bộ sôi sục, máu chảy ngược dòng, niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc hay bất hạnh, cô sẽ bóc lớp vảy của vết thương chưa lành đó ra; thay vì xát muối, cô sẽ xát chính cái chấn thương tâm lý đó vào.
Trong cuộc đời sau này, bao nhiêu lần, hàng chục lần, hàng trăm hàng ngàn lần, mỗi khi nhớ lại sẽ là mỗi lần nước mắt thấm đẫm gò má, cái kích thích của chấn thương tâm lý đó, ngay trong khoảnh khắc này, cô sẽ cho hắn nếm trải với nồng độ gấp hàng ngàn lần.
"——A."
Trong khoảnh khắc, trước nỗi sợ hãi dành cho "Phù thủy U sầu" và sự "Nén" của chấn thương tâm lý bị kích thích, Al không phản ứng bằng cơ thể, mà phản ứng bằng linh hồn, vươn tay về phía sự cứu rỗi gần gũi và dễ nắm bắt nhất.
Tức là——,
"——Game Set (Kết thúc trận đấu)!"
——Cách để chấm dứt vòng lặp bất tận, chính là khiến cho vòng lặp tiếp theo bắt đầu.
Trong khi đi đến sự tin chắc đó, "Phù thủy U sầu" đan những ngón tay mình vào bàn tay không thể chạm tới của người thương bên cạnh, mỉm cười.
"Mất mặt quá đi. ——Nếu là Subaru, anh ấy sẽ tỏ ra mạnh mẽ rằng trái tim tan vỡ chỉ là vết thương ngoài da thôi."
『Em ngầu quá mức rồi đấy, Petra.』
Cô nghe thấy người thương nói với mình như vậy, yếu ớt nhưng đầy tự hào.
"Phù thủy U sầu" cảm thấy lồng ngực được lấp đầy bởi điều đó, và tiếp tục hướng về phía trước.
——Nào, đây là ván cược cuối cùng.
Trái tim tổn thương, sự yếu đuối muốn chấm dứt tất cả, những giọt nước mắt chảy vì cay đắng, cô đã dâng hiến tất cả làm cái giá phải trả——nên cho đến khi đạt được chiến thắng như mong muốn, "Phù thủy U sầu" sẽ không nương tay.
△▼△▼△▼△
——Giải trừ "Lĩnh Vực", kết nối lại, và tái cấu trúc ma trận.
Đó là sự thừa nhận thất bại tất yếu của việc áp đặt "Lĩnh Vực" vốn dĩ phải bách chiến bách thắng.
Nhưng không còn cách nào khác. Đã có tiền lệ. "Lĩnh Vực" không thể giết chết "Phù thủy" đã trở thành kẻ gây hại.
Tất nhiên, giết chỉ là cách nói tiện lợi, mục tiêu vẫn chỉ giới hạn ở trái tim——,
"――――"
Petra, người đã đường hoàng tuyên bố sẽ chịu đựng thấu "Lĩnh Vực"——không, không thể gọi cô ấy chỉ là Petra được nữa. Cô ấy, không chút giả dối, đã thực sự biến đổi.
"——'Phù thủy U sầu'."
Trong quá khứ, kẻ đã phá vỡ vai trò kẻ gây hại trong "Lĩnh Vực" của Aldebaran là "Phù thủy Tham lam".
Nghĩ lại thì, Quyền năng của Aldebaran, dù quyền chủ đạo của "Lĩnh Vực" nằm ở phía nạn nhân hay kẻ gây hại, đều nếm mùi thất bại trong trận đầu tiên, thật là điềm gở.
Tuy nhiên, dù "Lĩnh Vực" đã bị đẩy lùi, chiến cục vẫn nghiêng về phía Aldebaran.
"——Hự."
Ngoại trừ "Phù thủy U sầu", nhóm "Aldebusters" (Những kẻ diệt Aldebaran) giương cao ngọn cờ thảo phạt Aldebaran đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Không may là sự mài mòn tâm trí bằng "Lĩnh Vực" là tuyệt đối. Aldebaran không quyết định áp đặt "Lĩnh Vực" với một sự giác ngộ hời hợt đến mức có thể thoát được bằng diễn xuất hay giả chết.
Chính hắn chắc chắn đã xác nhận bằng cách chặt một hai cái tay chân của đối tượng rồi mới quyết định chuyển "Lĩnh Vực" sang đối tượng tiếp theo. Vì bản ngã không có tính liên tục nên hắn không có cách nào biết được mình đã xác nhận bằng phương pháp gì, nhưng nếu bản thân hiện tại nghĩ ra được thì bản thân trong vòng lặp cũng sẽ nghĩ ra.
Vì vậy, có thể khẳng định chắc chắn: Ngoại trừ "Phù thủy U sầu", không ai có thể đứng dậy được.
"Nhưng mà, điều đó đằng ấy cũng biết rõ."
Aldebaran không thể coi thường "Phù thủy U sầu" trước mắt đến mức nghĩ rằng cô ta sẽ bắt đầu hành động với suy tính ngây thơ rằng nếu mình đứng được thì đồng đội cũng sẽ đứng được.
Nếu vậy, ắt hẳn phải có. "Phù thủy U sầu" có phương sách để lật ngược tình thế từ đây.
——Quân bài chủ lực của thiếu nữ, người dù bị biến thành "Phù thủy" vẫn ngạo nghễ nói rằng có được ngày hôm nay là nhờ ngôi sao.
"――――"
"Lĩnh Vực" được giải trừ, Al và "Phù thủy U sầu" rơi vào trạng thái giải phóng trong khoảnh khắc. Khoảng cách giữa hai bên chừng năm mét, nhưng trước Quyền năng của đối phương thì khoảng cách này coi như bằng không——hay đúng hơn, khi đã có Quyền năng như "Nén", thì khoảng cách chẳng phải là yếu tố an tâm nào cả.
Nhưng, là Quyền năng.
Chắc chắn cô ta sẽ tung ra quân bài Quyền năng của "U sầu" để tấn công.
Hiệu quả có khả năng cao nhất của Quyền năng, đương nhiên, là triệu hồi người khác thông qua "Nén".
Có thể là——,
"——Cô nàng Rem, hay cô nàng Meili. Hoặc là, Bá tước Roswaal?"
Khi nghĩ đến lực lượng chiến đấu không có mặt ở đây mà "Phù thủy U sầu" có thể chuẩn bị, những cái tên đầu tiên hiện lên là họ. Rem hẳn đang ở giữa trận chiến kịch liệt với Yae, nhưng vì Ram không có vẻ gì dao động, nên mùi vị thất bại có thể nhận biết qua cộng hưởng giác quan chưa truyền đến. Khó mà nghĩ rằng Yae đó đã thua, nhưng đây là cục diện buộc phải suy tính.
Meili dẫn theo số lượng lớn Ma thú, hay Roswaal với hỏa lực cấp quái vật từng tung hoành ở Đế quốc, cũng là những khả năng hoàn toàn có thể xảy ra.
Nhưng dù là ai, cũng chỉ là mạnh, chỉ là khó chơi mà thôi.
Số lượng hay cường độ không thể dồn ép được Aldebaran, như đã được chứng minh cho đến lúc này. Nếu đó là mục đích, thì chỉ có thể nói là nông cạn——,
"Không——"
Trực giác của Aldebaran mách bảo khi nhìn vào mắt "Phù thủy U sầu", không phải bất cứ ai trong số đó.
Vốn dĩ, đối phương có thể "Nén" quá trình tư duy và đưa ra kết luận phớt lờ khái niệm thời gian. Những ý tưởng mà Aldebaran nghĩ ra và loại bỏ ngay lập tức, "Phù thủy U sầu" chắc chắn cũng đã loại bỏ ngay từ khâu cân nhắc trước khi thực hiện. ——Tức là, không phải.
Phải thay đổi tư duy từ gốc rễ để đuổi kịp.
Nếu "Phù thủy U sầu" gọi ai đó ở đây, thì phải là một tồn tại có lý do để phá vỡ tình huống này——,
"——Không thể nào!"
Hắn nghiến răng, trừng mắt. Trong khoảnh khắc, như thể đã nhìn thấy tia lửa trong synapse thần kinh của Aldebaran, "Phù thủy U sầu" vung tay lên, rồi hạ xuống. ——Sát na, "Nén" xảy ra.
Tại nơi đó, lao vào giữa Aldebaran và "Phù thủy U sầu" là:
"——Wao. Thảm khốc hơn tưởng tượng nhiều nha~"
——Là Roy Alphard của "Phải Ăn", kẻ đang bị đeo còng tay và trói buộc cử động.
△▼△▼△▼△
Khoảnh khắc nhìn thấy Roy rơi xuống, Aldebaran tin chắc vào mục đích của đối phương.
Hắn đoán tám phần là Roy chưa chết.
Vốn dĩ, nếu muốn cứu những nạn nhân của "Phải Ăn", sự sống của Roy là bắt buộc. Thực tế việc bắt hắn nôn ra "Tên" của Rem chắc chắn đã củng cố niềm tin đó cho "Aldebusters".
Chưa bàn đến việc làm sao để bắt hắn hợp tác, nhưng nếu lấy mạng hắn thì sẽ không thể đàm phán. ——Hai phần chết còn lại là khả năng tình huống không cho phép giữ mạng, hoặc Roy khiêu khích quá đà khiến đối phương nổi giận đến mức giết hắn cũng đành chịu.
Dù sao đi nữa, Roy còn sống là điều may mắn——nhưng mục đích của đối phương thật tồi tệ.
Việc "Phù thủy U sầu" cất công gọi Roy đến đây, nếu không phải chỉ là hành động lợi địch, thì đương nhiên phải có lý do. Có mục đích. Có mật ước hay gì đó khiến Roy hành động có lợi cho mình.
Và cô ta, người đã sống lại một cách không tưởng dù đã đọc "Sách của Người Chết", có thể nhặt nhạnh lý do "Phù thủy Đố kỵ" hành động từ kiến thức của Natsuki Subaru. Nếu biết được điều đó, sẽ có những việc có thể làm theo chuỗi liên hoàn.
Đó là——,
"——Reinhard!"
Giả sử, mật ước mà "Phù thủy U sầu" đã giao kèo với Roy là sử dụng Quyền năng đó, thì với một "Phù thủy U sầu" có trái tim tan vỡ đến mức "Lĩnh Vực" cũng không có tác dụng, việc cô ta đưa ra lựa chọn hy sinh bản thân đến cực hạn để giành lại Natsuki Subaru cũng không có gì lạ.
Đó là sự cứu rỗi thế giới bằng Quyền năng của "Phải Ăn" mà Aldebaran cũng đã dự tính——cướp đi "Ký ức" từ kẻ đã đọc "Sách của Người Chết" của Natsuki Subaru.
Và nếu "Phù thủy Đố kỵ" rút lui, lực lượng răn đe của thế giới đang bị cầm chân sẽ đến.
"Kiếm Thánh", người mà hắn đã thành công đẩy lùi một lần nhờ vô số thử thách và cạm bẫy.
——Nếu "Kiếm Thánh" Reinhard van Astrea đến được đây, là kết thúc.
Kế hoạch sẽ sụp đổ. Vì vậy, Aldebaran dốc toàn lực để ngăn chặn điều đó.
Hắn hét vào mặt Roy Alphard của "Phải Ăn", kẻ vừa bị lôi ra đây bởi Quyền năng của "U sầu"——,
"——Cấm ăn 'Ký ức'! Sẽ bị Chú ấn thiêu đốt đấy!"
Hắn siết chặt lại điều kiện đã nới lỏng một lần.
Việc thay đổi điều kiện liên tục gây ra tổn thương nghiêm trọng cho linh hồn của Aldebaran, kẻ thi triển Chú ấn; hắn cảm thấy cái Od sâu trong cơ thể như đang nứt toác. Ở đó không phải là đau đớn, mà là cảm giác mất mát to lớn, cảm giác tổn hại đến căn nguyên mà Natsuki Subaru cũng được cho là đã nếm trải.
Nhưng nhờ vậy, tình huống Roy ăn "Ký ức" của "Phù thủy U sầu" có thể tránh được.
Nếu "Phù thủy Đố kỵ" không rút lui, thì việc "Kiếm Thánh" đến được nơi này cũng——,
"——Anh Al."
Ngay khoảnh khắc hắn nắm chặt tay, nghĩ rằng đã ngăn chặn được.
"Phù thủy U sầu" gọi Aldebaran. Cô gái mà hắn nghĩ hẳn phải đang mang vẻ mặt cay đắng vì bị trật tính toán, quả thực đang có vẻ mặt đau khổ.
Nhưng đó không phải là khuôn mặt than khóc cho tương lai của mình. ——Mà là thương hại cho hắn.
"Cái gì——"
Cùng với cảm giác rợn tóc gáy, Aldebaran suy nghĩ về ý nghĩa biểu cảm của "Phù thủy U sầu".
Nhưng, điều đó là sai lầm. Không được suy nghĩ. Thay vì suy nghĩ, lẽ ra hắn nên chết ngay lập tức. Nếu chết ngay lúc này, thì dù là chuyện gì, hắn cũng đã có thể xoay sở được.
Aldebaran, vào lúc quan trọng nhất, lại một lần nữa, không thể chết.
Giống như khi hắn đã để mặt trời của thế giới này lặn xuống, lại một lần nữa.
"——Playball (Khai cuộc)."
Đó là khoảnh khắc "Phù thủy U sầu" nói ra câu thoại của Aldebaran, câu mà hắn định nói nhưng không thể thốt nên lời.
——Thiên địch của Aldebaran, đã đứng ngay sau lưng hắn.
△▼△▼△▼△
"——Em, có lẽ đã biết điểm yếu của anh Al rồi."
Đó là nhận thức mà Petra, người đã trở thành "Phù thủy U sầu", có được trong cuộc họp chiến thuật để đánh bại băng nhóm Al, trước khi "Aldebusters" chính thức được thành lập.
Dựa trên lời chứng của ông Rom, khi biết Quyền năng của Al cũng là năng lực vòng lặp giống như "Chết Trở Về" của Natsuki Subaru, Petra đã nghĩ rằng nếu điều kiện kích hoạt cũng giống với Subaru, thì sẽ có cách để ngăn chặn nó.
Tuy nhiên, lúc đó vẫn chưa có bằng chứng xác thực.
Cần phải xác nhận với chính chủ xem phương pháp đó có khả thi hay không, và ngoại trừ tiếp điểm trong "Sách của Người Chết", tiếp điểm giữa Petra và cô ấy——không, giữa Petra và cậu ấy gần như bằng không.
Nhưng, với suy nghĩ "nếu có thể", cô đã liên lạc trước khi chiến dịch của "Aldebusters" bắt đầu, và hứa hẹn sẽ đưa cậu ấy lên sân khấu như một quân bài chủ lực khi thực sự, thực sự dồn Al vào đường cùng cực hạn.
Và rồi——,
"——Playball (Khai cuộc)."
Vừa đáp trả lại lời tuyên bố đã bị nghe đi nghe lại bao nhiêu lần, "Phù thủy U sầu" nhìn đối phương xuyên qua Roy Alphard, kẻ cô đã thả xuống giữa mình và Al làm mồi nhử.
Đáng buồn thay, Al đã hành động đúng như suy tính, đúng như mong muốn của "Phù thủy U sầu".
Cô nghĩ rằng nếu nhìn thấy Roy, hắn sẽ nghĩ mục tiêu là khiến Roy sử dụng Quyền năng. ——Roy là kẻ đã giao kèo mật ước với Felt và ấp ủ ý định phản bội Al. Nếu có thời điểm moi được sự thật đó trong quá trình "Quay ngược thời gian", hắn sẽ nghi ngờ ý đồ của Roy.
Quả nhiên, Al đã hành động đúng như kỳ vọng, chọn cách phong ấn sự phản bội của Roy.
Việc quân bài chủ lực của "Phù thủy U sầu" xuất hiện sau lưng hắn cùng lúc với Roy, hoàn toàn nằm ngoài suy tính của hắn. Hắn chắc chắn không thể tưởng tượng được sự hiện diện của nhân vật đó.
Sáu mươi mốt người của "Aldebusters" tham gia tại đây là tổng số chiến lực mà phe Emilia và phe Felt có thể chuẩn bị, lời nói đó không hề dối trá. ——Là những người tham gia từ phe Emilia và phe Felt.
Vì vậy——,
"Tơi tả hết cả rồi kìa. ——Để tớ chữa cho nha, nhé?"
Trong khoảnh khắc, ma pháp chữa trị cấp cao nhất của trị liệu sư giỏi nhất không ai sánh bằng trên toàn thế giới——Ferris "Xanh", đã tước đoạt "Cái Chết" khỏi Al.
△▼△▼△▼△
——Felix Argyle "Xanh". Thường gọi là Ferris.
Là Hiệp sĩ đứng đầu của Ứng cử viên Vương tuyển Crusch Karsten, và là người sử dụng ma pháp chữa trị giỏi nhất Vương quốc——không, giỏi nhất thế giới. Và cũng là một trong ba thiên địch của Aldebaran, người cuối cùng.
Trở ngại cuối cùng mà Aldebaran, kẻ đã đẩy lùi cả Natsuki Subaru và "Kiếm Thánh" Reinhard van Astrea vì kế hoạch của mình, tuyệt đối không được phép chạm trán.
Kẻ đó đã thi triển lên Aldebaran một ma pháp dịu dàng, từ bi, và tàn khốc.
"A, aaaaaaa——!!"
Khoảnh khắc toàn thân rợn tóc gáy, Aldebaran vung mạnh cơ thể, ném đối thủ đang đứng sau lưng——Ferris xuống đất, và cắn nát gói thuốc độc trong miệng.
Thứ thuốc độc hòa tan vào niêm mạc lưỡi trong tích tắc đó mang lại nguy cơ nghiêm trọng cho chức năng sống của Aldebaran, và chỉ trong vài giây sẽ đưa Aldebaran vào chỗ chết——nhưng không. Các mô tế bào lẽ ra phải bị phá hủy lại được sửa chữa từ đầu đến cuối, ngay cả máu mũi phun ra trong mũ giáp cũng ngừng lại chỉ sau một giây.
"Chết tiệt——"
Nếu vậy thì, hắn tức tốc tạo ra Thanh Long Đao đá, kề nó vào cổ mình và giật mạnh.
Mạch máu lớn bị cắt đứt, máu phun ra xối xả, đe dọa tính mạng của Aldebaran——nhưng không. Vết thương lập tức được sửa chữa, ngay cả cơn đau cũng chỉ cảm thấy như bị kim châm nhẹ.
"Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt...!"
Bị chơi rồi. Trong tất cả những gì có thể nghĩ ra, đây là cách phong ấn Aldebaran đáng sợ và hiệu quả nhất.
Cách để phong ấn "Chết Trở Về" chẳng có gì to tát. ——Không cho chết. Chỉ cần thế là đủ.
Chính đôi tay dịu dàng nhất thế gian này là cách để giết Aldebaran và Natsuki Subaru.
"Thế là kết thúc rồi nhé. Anh Al."
Đúng vậy, "Phù thủy U sầu" lặng lẽ nói với Aldebaran đang hoảng loạn một cách thảm hại.
Không thể chết. Không thể làm lại. Hắn định liều mạng nhìn sang Ferris đang ngã bên cạnh, nghĩ đến việc bắt cậu ta giải trừ ma pháp chữa trị nhưng——,
"Không được đâu. Hay là, anh muốn thử thi gan vô ích với Ferri-chan?"
Ferris, người không thay đổi sắc mặt dù bị chĩa kiếm vào, cũng là một người đã quyết tâm khi tham chiến.
Nếu Ferris đang thi triển lên bản thân ma pháp chữa trị tương đương với Aldebaran hiện tại, thì dù có vùng vẫy thế nào cũng không thể bắt Ferris giải trừ ma pháp ngay tại đây.
Tức là, Aldebaran, đã hết cách——,
『——Không ai, có thể thắng được cậu mà tôi đã tạo ra đâu.』
"――――"
Lại nữa, tiếng nói của "Phù thủy" vang lên. ——Đó là khoảnh khắc ấy.
Một luồng sóng xung kích dữ dội, mang tính hủy diệt phát sinh từ đằng xa, nuốt chửng Aldebaran, "Phù thủy U sầu", và tất cả mọi thứ đang đứng ở cục diện cuối cùng này trong tích tắc.
△▼△▼△▼△
——Đó tuyệt đối không phải là pha hỗ trợ mà "Thần Long" cố tình gây ra.
Chiến trường bị thay đổi, cuộc chiến với chủ nhân thực sự của long xác diễn ra, và khi vầng hào quang rồng bị xuyên thủng bởi siêu ma pháp kỳ tích do hai pháp sư hiện thực hóa, "Thần Long" đã đưa ra một lựa chọn lớn.
Vào khoảnh khắc này, không phải chiến thắng trước mắt của bản thân, mà ngài ưu tiên thực hiện mục đích, nguyện ước, bi nguyện mà nửa thân kia, một bản thân khác của ngài, đã cùng ngài bắt đầu.
『――――!!』
Hơi thở cuối cùng của "Rồng" được phóng ra, nó không hướng về phía Long nhân hay các pháp sư, mà hướng về vùng đất xa xăm——nhắm trúng đích đến cần phải đến, cái hố lớn mở ra trên mặt đất, Miệng núi lửa lớn Mogored được cho là sâu nhất, tối nhất thế giới, kéo dài đến tận đáy địa cầu.
Thiệt hại như thiên biến địa dị và sự kinh ngạc của thế giới do nó gây ra là không thể diễn tả bằng lời, nhưng ngay cả ở chiến trường này, nó cũng trở thành một cơn sóng lớn của mặt đất, ập tới.
Chính là cơn sóng lớn ập vào chiến trường của Aldebaran và "Phù thủy U sầu" ngay khoảnh khắc quyết định.
"――――"
Không hề hay biết điều đó, trong khi bị nuốt chửng bởi dòng nước phun trào dữ dội và khói bụi đất đá ập tới, Aldebaran trố mắt nhìn cơ hội ngàn năm có một——theo đúng nghĩa đen, cơ hội ngàn năm có một đã đến.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là cơ hội ngoài mong đợi, và là cơ hội cuối cùng được mang đến cho Aldebaran.
Không phải do "Phù thủy U sầu" sắp đặt, mà vận may hiếm có trong đời Aldebaran——thứ vận may ngỡ như đã dùng hết khi gặp Priscilla, đã phát huy tác dụng.
"——Ư."
Sự bàng hoàng chỉ thoáng qua trong sát na, Aldebaran vừa bị gió và nước quất vào người, vừa căng mắt nhìn vào chiến trường bị bao phủ bởi bụi mù, tìm kiếm thứ đó.
Không phải "Phù thủy U sầu", không phải Ferris, cũng không phải những "Aldebusters" đã gục ngã.
Tại chiến trường này, phương kế duy nhất, cuối cùng mà Aldebaran có thể tung ra.
Aldebaran, kẻ đã bị phong ấn "Cái Chết" và không còn đồng đội, sẽ thực hiện bi nguyện cùng với "Phù thủy" duy nhất còn sót lại trong hắn, bằng phương pháp cuối cùng.
Đó là——,
"——Roy!! Nếu mày ở đó thì ra đây! Ăn tao đi... Ăn 'Tên' của tao đi!!"
Điên cuồng thay đổi điều kiện của Chú ấn, nếm trải cảm giác Od lại nứt toác vì gánh nặng quá lớn, với sự giác ngộ khiến linh hồn phải thổ huyết, Aldebaran gào lên.
Đưa tình huống này về con số không, sách lược duy nhất mà Aldebaran có thể thực hiện dù bị phong ấn Quyền năng.
Bị ăn mất "Tên", biến mất khỏi ký ức của tất cả mọi người, để lật ngược tất cả.
Vì mục đích đó, giữa làn khói bụi mù mịt, Aldebaran tìm kiếm bóng dáng đáng ghét của "Phải Ăn" và gào thét.
"Ăn tao đi! 'Tên' của tao, 'Tên' của tao là——"
Sự tồn tại được đặt tên là Aldebaran, bị bắt phải gánh vác vận mệnh của "Ngôi sao theo sau".
Loại bỏ Natsuki Subaru khỏi thế giới, thực hiện nguyện ước bi thiết của "Phù thủy". Kẻ vô lại mang theo túc mệnh đó nhưng lại khao khát mặt trời, kết cục là đánh mất tất cả.
"Tên" đó là——,
"Rigel. ——Natsuki Rigel!!"
Đó là "Tên" của ngôi sao ngu ngốc đã phản bội kỳ vọng của "Phù thủy" và khiến mặt trời lặn xuống.
0 Bình luận