—Vô vàn lựa chọn, tất cả đều đã được đôi mắt xanh ấy dõi theo đến tận cùng.
Một cái tôi được sinh ra từ hư không, chẳng có gì cả, bị thu hút bởi luồng sáng vĩ đại ngay bên cạnh. Và trong khi chạm vào hơi ấm đó, nó chầm chậm định hình nên đường nét của vật chứa.
Ban đầu bị nghiêm khắc đẩy ra xa, thế nhưng sự dịu dàng vốn có đã không cho phép người đó làm điều ấy đến cùng, và việc nó tiếp tục ở bên cạnh đã được người nhắm mắt làm ngơ.
Rồi chẳng bao lâu sau, không chỉ là nhắm mắt làm ngơ, người đó còn chủ động đưa tay ra, cuối cùng thừa nhận nó như một tồn tại mới và ban cho nó một cái tên.
Cự tuyệt và thỏa hiệp, dằn vặt và chấp nhận, tin tưởng và tín nhiệm, rồi tha thứ và dung thứ—.
Người ấy vẫn luôn đưa ra những lựa chọn.
Vô vàn lựa chọn, vô số lựa chọn, những lựa chọn vô tận; người ấy vẫn tiếp tục chọn lấy bằng chính ý chí và bước chân của mình. Nó đã nhìn thấy tất cả, khi thì ở ngay kề bên, khi thì từ nơi xa xôi, khi thì vượt qua cả khoảng cách vật lý lẫn tinh thần.
Không phải tất cả những lựa chọn đó đều đưa người ấy đến nơi mình mong muốn.
Dẫu vậy, người ấy vẫn dùng hết toàn bộ sức lực mình có, và chưa bao giờ từ bỏ việc lựa chọn.
Giữa lúc chẳng có gì để nương tựa, nó đã luôn nhìn vào bóng dáng ấy như một tấm gương. Dẫu cho ở tận cùng của những lời cầu nguyện khổ đau là một kết cục khiến người ta muốn bật khóc, người ấy vẫn quyết không dừng bước.
Có gì lạ đâu khi nó ngưỡng mộ một bóng lưng như thế, một cách sống như thế chứ?
—Bản thân mình cũng vậy, cũng phải đưa ra lựa chọn.
Là kẻ may mắn được biết đến sự cự tuyệt và thỏa hiệp của người, sự dằn vặt và chấp nhận của người, sự tin tưởng và tín nhiệm của người, sự tha thứ và dung thứ của người, nó muốn học theo cách bước đi ấy.
Sai lầm cũng được, lầm lỡ cũng được, thân xác này dường như đã phạm phải rất nhiều điều như thế.
Để những vết sẹo đã khắc sâu không bao giờ biến mất ấy không phải là để bưng bít, cũng không phải để bù đắp, mà là để không quên lãng, để không coi như chưa từng nhìn thấy.
Không phải là đúng hay sai, mà là tin rằng mình muốn sống cho đúng đắn, giống như cách người ấy chọn lấy con đường của mình.
Để việc người ấy—việc Natsuki Subaru đã chọn mình, không trở thành một sai lầm.
***
"—Không ngờ lại là ngươi chủ động muốn nói chuyện với Dư đấy."
Đẩy mở cánh cửa nặng nề, không phải bởi sức nặng vật lý mà là gánh nặng tâm lý, người đàn ông tóc đen đang ngồi tại chiếc bàn sang trọng, mắt lướt qua hàng đống giấy tờ, đã nói như vậy.
Biết rằng với đôi mắt đen sắc bén kia, hắn cũng đã nhìn thấu nhiều lựa chọn, và chọn lấy con đường duy nhất có thể đi để ngồi ở cái ghế hiện tại.
Tất cả đều là kết quả từ sự lựa chọn của người đàn ông đó, và cũng là kết quả từ sự lựa chọn của cậu.
Và rồi—,
"Như ngươi thấy đấy, Dư rất bận. Vì ả kia... vì Medium O'Connell đã nói đỡ nên Dư mới dành thời gian, nhưng không thể cắt ra nhiều đâu. Nếu ngươi muốn thứ gì, miễn là xứng đáng với công trạng của ngươi thì Dư sẽ chu cấp. Tuy nhiên—"
Đến đó, người đàn ông ngắt lời, ngước ánh mắt đang dán vào xấp giấy lên nhìn về phía này. Một vị vua cực kỳ khôn ngoan với toan tính đủ đường ẩn sâu trong đáy mắt đen thẳm.
Hắn nhìn chằm chằm vào kẻ đang đứng trước cửa, đôi môi mỏng hé mở:
"Về tình trạng hiện tại của kẻ đó, Dư không có lời nào để nói. Ít nhất, Dư không thể làm cái trò như đích thân đến đó, và cũng không nên làm. —Nếu đó là mong muốn của ngươi, thì lại là chuyện khác."
Nghe hỏi vậy, cậu lắc đầu quầy quậy.
Đúng là có việc muốn nhờ người đàn ông trước mặt, nhưng không phải trực tiếp về chuyện của người kia.
Những gì có thể làm cho người kia lúc này, có lẽ bản thân cậu không làm được. Cũng giống như bao người khác đang vây quanh người kia vậy. Cho nên, lý do đến đây là vì chuyện khác.
Chắc chắn, người kia cuối cùng sẽ chọn cách đứng lên.
Cậu đến đây là để chuẩn bị cho khoảnh khắc người kia đứng dậy.
Để khi người kia chọn đứng lên, bản thân cậu cũng là một bản thân đã biết lựa chọn đúng đắn—,
"Vậy, mục đích là gì?"
Bị đôi mắt đen của người đàn ông nhìn chằm chằm, đôi mắt xanh nhìn lại, một nhịp.
Có lẽ, ở cái đất nước Đế quốc rộng lớn bao la này, những kẻ đã dõi theo nhiều lựa chọn của người ấy nhất, chính là đôi mắt xanh của mình, đôi mắt xanh nhạt của cô gái dịu dàng kia, và đôi mắt đen của gã đàn ông trước mặt.
Chính vì thế, cậu mới mở lời với đối phương, kẻ thấu hiểu sức nặng của sự lựa chọn.
Và rồi—,
"—U!"
Và thế là, một sinh mệnh nảy sinh từ cái tôi trống rỗng đã bước tới để đưa ra lựa chọn.
***
—Vào ngày Subaru và các thành viên phe Emilia rời khỏi Đế quốc Vollachia, trời đổ mưa từ sáng sớm. Đây là điều hiếm thấy ở Vollachia, nơi mà những ngày nắng đẹp đến phát bực cứ kéo dài đằng đẵng.
"Thật tình, tôi ghét Đế quốc Vollachia..."
Đến cả việc tiễn đưa cho mát mẻ dễ chịu một chút cũng không làm, Subaru bĩu môi cằn nhằn về cái phong thổ Đế quốc chẳng thể nào hòa hợp nổi từ đầu đến cuối này.
Tuy nhiên, dù ghét Đế quốc Vollachia, nhưng những cuộc gặp gỡ ở đất nước này lại không tệ chút nào.
Thậm chí, có thể nói đó là điểm "xấu tính" nhất trong khoảng thời gian cậu trải qua ở đất nước này—,
"Chàng rể, thực sự đã được cậu giúp đỡ nhiều lắm! Về Vương quốc rồi cũng hãy bảo trọng nhé!"
"Anh nói gì vậy, anh Flop. Người được giúp đỡ là em mới đúng, toàn là chịu ơn anh thôi. Em còn chưa làm được cái gì ra hồn để trả ơn nữa là..."
"Ha ha ha, đừng nói lời ngốc nghếch thế chứ. Cậu có biết nhờ những việc Chàng rể làm mà anh và em gái đã được chia sẻ bao nhiêu may mắn không? Cả anh và Medium đều tìm được bạn đời rồi. Đáng ăn mừng lắm ấy chứ!"
Nói rồi, Flop vỗ mạnh vào lồng ngực mỏng manh của mình.
Người đàn ông đã thể hiện bản lĩnh nam nhi trong lúc Subaru đang suy sụp này, nghe đâu đã cầu hôn Taritta thành công rực rỡ, khiến người ta vừa ngạc nhiên vừa nể phục.
Vốn dĩ, Taritta cũng giống chị gái Mizelda ở khoản mê cái đẹp và dường như đã bị thu hút bởi nhân cách của Flop, nên nghe tin hai người thành đôi êm đẹp, Subaru cũng thấy mừng.
Với cả Flop và Taritta, Subaru chỉ có lòng biết ơn.
"Chàng rể, cảm ơn cậu."
"————"
Thế nhưng, khi bị Flop ôm chầm lấy từ trực diện như vậy, Subaru nín thở. Thấy Subaru bất giác cứng người lại, Flop vẫn bằng giọng nói đầy cảm xúc như mọi khi—không, còn hơn cả mọi khi:
"Ngày hôm đó, khi cậu vác cô vợ đặt trên ghế xuất hiện trước mặt anh và Medium, anh đã nghĩ mình vừa có một cuộc gặp gỡ định mệnh khủng khiếp đấy. Và điều đó không hề sai. Từ dưới bầu trời xa xôi này, anh cầu chúc hạnh phúc cho cậu và những người quan trọng của cậu."
"A..."
"Nếu có dịp quay lại Đế quốc, hãy liên lạc bất cứ lúc nào nhé. Ngược lại, nếu anh có việc sang Vương quốc, nhất định anh sẽ nhờ cậy cậu! Lúc đó hãy giúp anh một tay nhé!"
Buông người ra, Flop O'Connell cười rạng rỡ, vô cùng tươi sáng như ánh nắng giữa trưa.
Từ cuộc gặp gỡ đầu tiên cho đến khoảnh khắc chia ly này, sự hiện diện của anh, người chưa từng đánh mất sự sởi lởi dù chỉ một lần, khiến tâm can Subaru rung động mạnh mẽ.
Tại Đế quốc Vollachia, người đầu tiên gặp là tên Hoàng đế giấu mặt, và sau đó là những người 'Tộc Shudrak' đã luôn sát cánh chiến đấu. —Thế nhưng, có lẽ chắc chắn rằng, cuộc gặp gỡ may mắn nhất của Natsuki Subaru tại Đế quốc Vollachia chính là hai anh em nhà O'Connell, Flop và Medium.
Cảm nhận lại điều đó một cách thấm thía, mạnh mẽ—,
"—Vâng, chính em mới phải cảm ơn anh, anh Flop! Yêu anh lắm!"
Subaru cũng cười đáp lại, gửi gắm lòng biết ơn lớn nhất tại Đế quốc Vollachia.
***
"...Anh không nên tùy tiện nói yêu thương với bất kỳ ai đâu. Vì nó làm cho toàn bộ lời nói của anh nghe nhẹ hẫng đi đấy."
"Không, anh đâu có nói với bất kỳ ai. Chỉ với những người anh thực sự yêu quý thôi."
"Vậy sao? Cả với Emilia-san và Beatrice-chan nữa?"
"Beako thì anh nói sáng trưa chiều tối, nhưng Emilia-tan thì hơi khó nói... A, nhưng hình như anh từng nói với Chị Hai rồi thì phải."
"Hả?"
"Xin lỗi, do lúc đó hăng quá thôi chứ trân trọng là trân trọng thật mà."
Bị đôi mắt xanh nhạt lườm sắc lẹm, Subaru co rúm người lại rối rít xin lỗi.
Rõ ràng ngay trước đó còn đang diễn cảnh chia tay cảm động với Flop, thế mà độ chênh lệch cảm xúc lớn quá. Dù sao thì, nhờ vậy mà đôi mắt đang rưng rưng vì chia tay bạn bè cũng không đến nỗi trào nước mắt.
"Đàn ông con trai không thể khóc dễ dàng được... Đời người đàn ông chỉ được khóc trước mặt người khác ba lần thôi."
"Vậy ạ."
"Ừ, đúng thế... Ơ kìa? Bình thường người ta sẽ hỏi chi tiết ba lần đó là khi nào chứ?"
"Vì cái mặt vẻ như muốn được hỏi của anh trông khó chịu quá..."
"Khó chịu là hơi quá lời rồi đấy!?"
Subaru cao giọng trước lời nhận xét phũ phàng, khiến Rem nghe xong liền thở dài. Trước sự tương tác tự nhiên ấy với Rem, Subaru cũng thở hắt ra một hơi dài.
Mấy ngày qua, chủ yếu là do vấn đề của Subaru, cậu đã rất gượng gạo với Rem và tất nhiên là cả với những người đồng đội. Có lẽ, chắc chắn, cậu đã khiến mọi người lo lắng đến mức không tưởng, nên từ giờ trở đi, cậu định sẽ sửa đổi thái độ và dùng hành động để bù đắp.
"Phía Rem thế nào rồi? Đã nói chuyện tử tế với cô Cachua chưa?"
"Tử tế hay không thì tôi không rõ nhưng... vâng. Cô ấy nói sẽ gửi thư cho tôi. Tôi cũng muốn gửi thư lại, nhưng không biết nên viết gì."
"Thư từ với bạn bè mà? Kiểu như báo cáo tình hình gần đây, hay hỏi thăm khỏe không... chắc là theo hướng đó thôi. Anh cũng chưa từng viết thư cho bạn bè nên không rõ lắm."
"Chỉ những chuyện vụn vặt thế thôi có được không ạ?"
"Anh nghĩ là được. Chỉ cần những chuyện vụn vặt thế thôi."
Trả lời vẻ băn khoăn của Rem, Subaru mặt dày tưởng tượng tâm tư của Cachua.
Là hôn thê của Todd và là người chứng kiến cái chết của hắn, Subaru chưa thực sự ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với Cachua. Dẫu vậy, Subaru chỉ có lòng biết ơn và thiện cảm với Cachua vì cô đã ở bên cạnh Rem khi bị bắt cóc và trở thành bạn của cô ấy.
Subaru nghĩ rằng điều Cachua mong đợi trong những lá thư trao đổi với Rem không phải là những câu chuyện kịch tính.
"Quan trọng là sự kết nối, là sự quan tâm, những bằng chứng như thế ấy. Dù không ở trong tầm với, nhưng việc truyền tải được rằng trong một góc tâm trí vẫn có chỗ cho nhau, anh nghĩ điều đó mới quan trọng."
"————"
"C-Có khi nào, ý anh khó hiểu quá nên nghe ghê không?"
"—. Không, hiếm khi thấy anh nói có lý, nên tôi chỉ đang chấp nhận thôi."
Thấy Subaru rụt rè hỏi, Rem lắc đầu nhè nhẹ. Rồi cô giãn cơ mặt, nói tiếp "Đúng vậy nhỉ", và:
"Như anh nói, tôi nghĩ không việc gì phải lo lắng cả. Nếu đặt mình vào vị trí ngược lại, điều tôi mong đợi từ thư của Cachua-san cũng chẳng phải điều gì đặc biệt, mà là việc lá thư từ Cachua-san đến được tay tôi."
"Chuẩn luôn."
Trước câu trả lời đồng tình của Rem, Subaru giơ ngón cái lên và cười với cô. Dù hành động đó bị bơ đẹp, nhưng Rem không hề tỏ ra khó chịu mà vẫn bước đi song song với Subaru.
Nếu nghĩ về cách mối quan hệ mới bắt đầu tại Đế quốc, thì đây cũng là một sự thay đổi kịch tính như phép màu vậy.
"————"
Và như thế, sau khi hoàn thành những cuộc chia tay riêng lẻ, nơi mà Subaru và Rem đang cùng nhau hướng tới—ở đó cũng có một người mà cả hai phải nói lời chào tạm biệt.
Người mà Subaru và Rem, cả hai phải cùng nhau nói chuyện, đó là—,
"—Spica."
"Uau! Eu!"
Quay lại khi nghe tiếng gọi, khuôn mặt Spica bừng sáng. Vừa lắc lư mái tóc vàng buộc sau đầu như cái đuôi, cô bé vừa lao thẳng về phía nhóm Subaru.
Định đón lấy cơ thể ấy, Subaru dang rộng hai tay chờ đợi—,
"Oái."
"...Ơ hay, sang bên đó à!"
Và bên cạnh một Subaru vồ hụt, Rem đã đón lấy Spica đang lao tới.
Spica dụi dụi má và đầu vào người Rem kêu "Eu—", khiến Rem ban đầu hơi ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức nở nụ cười từ ái, xoa đầu Spica đáp lại cử chỉ thân mật.
Nhìn cảnh tượng hai người họ, Subaru chắp hai tay sau đầu vẻ "bó tay".
"Vẫn bám dính lấy Rem như mọi khi nhỉ. Nếu anh mà làm y hệt thế, đảm bảo sẽ bị Rem nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng thấu xương cho xem."
"Hả? Anh nói chuyện hiển nhiên gì thế?"
"Đấy, thấy chưa! Spica, cứu anh!"
"U—, u! Au, a—u!"
"Nhìn kìa, Spica cũng đang... Ơ? Cái này là đang giận anh hả? Chẳng lẽ Spica cũng về phe Rem? Cô lập không viện trợ luôn!"
Vẫn ôm chặt eo Rem, Spica nhìn Subaru với ánh mắt sắc lẹm. Thấy Subaru gục vai ủ rũ trước ánh mắt đó, Rem thở dài ngao ngán "Anh đang làm cái trò gì vậy".
Nhìn cuộc đối đáp giữa Rem và Spica, Subaru gãi đầu, cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.
"————"
Nhớ lại thì, những ngày tháng khổ nạn không tưởng ở Đế quốc Vollachia này đã bắt đầu với ba người: Subaru, Rem và Spica có mặt tại đây.
Subaru yếu thế trước Rem, Rem yếu thế trước Spica, và Spica yếu thế trước Subaru; họ đã đi đến tận đây với cái cân bằng sức mạnh kiểu oẳn tù tì như thế.
Mối quan hệ của ba người đã thay đổi hình thái từ lúc nào không hay, và hôm nay sẽ là dịp để nó thay đổi một lần nữa.
Bởi vì—,
"Quả nhiên là em không muốn xa Rem đúng không? Bỏ chuyện ở lại Đế quốc đi, về Vương quốc cùng bọn anh có hơn không?"
"U!"
"Ồ, em đổi ý rồi hả! Đúng thế chứ! Đế quốc tệ hại lắm mà!"
"Con bé đang lắc đầu đấy. Đừng có bẻ cong ý chí của Spica-chan nữa."
Bị Rem lườm bằng đôi mắt cá chết, Subaru cứng má lại im bặt với tiếng "hự". Vừa dựa lưng vào ngực Rem, Spica vừa gật đầu liên tục với vẻ mặt nghiêm túc.
Từ biểu cảm đó, có thể thấy rõ cô bé không hề có ý định thay đổi quyết định của mình.
Đối với Subaru, đó là một quyết định cực kỳ, cực kỳ khó để gật đầu chấp nhận.
—Việc Spica ở lại Đế quốc Vollachia.
Chia tay nhóm Subaru trở về Vương quốc, cô bé sẽ ở lại Đế quốc và dấn thân vào một nhiệm vụ.
Đó là phương châm cho riêng bản thân mình trong tương lai mà Spica đã bàn bạc với mọi người và quyết định trong lúc Subaru đang mải mê với 'Spartaca' cùng Chiến đoàn Pleiades.
"Ở lại Vollachia, dùng 'Tinh Thực' để đưa toàn bộ Tử thi đã sống lại trong 'Đại Họa' về với Od Lagna... Bản thân suy nghĩ đó thì anh muốn ủng hộ, nhưng mà..."
Rất nhiều Tử thi đã bị 'Phù thủy' Sphinx hồi sinh và lợi dụng làm tiên phong cho 'Đại Họa'.
Giờ đây khi 'Đại Họa' đã kết thúc, những kẻ chưa bị tiêu diệt đã bỏ trốn và vẫn còn sót lại trong Đế quốc. Spica đã xác định nhiệm vụ của mình là ăn sạch không chừa một tên Tử thi nào.
Tuy nhiên—,
"Khác với trước kia, Tử thi không thể hồi sinh vô hạn nữa. Không cần 'Tinh Thực', chỉ cần đánh bại bình thường là tiêu diệt được mà. Đâu cần Spica phải làm?"
"A—, au. U! U—, u!"
"Như thế thì những linh hồn bị dùng để hồi sinh người chết sẽ không thể trở về đúng chỗ sao? Chuyện đó... chắc em cảm nhận rõ hơn anh, nhưng nhất thiết phải làm vậy sao?"
"U!"
Trước lời thuyết phục của Subaru, Spica gật đầu với vẻ mặt quyết tâm sắt đá.
Cuộc đối thoại này đã diễn ra gần mười lần rồi, Subaru đã vắt óc tìm đủ mọi cách để thay đổi suy nghĩ của Spica, nhưng cho đến hôm nay vẫn không đạt được kết quả mong muốn.
Điều đáng giận là Abel, kẻ được Spica tham khảo ý kiến về quyết định này, đã lợi dụng lúc Subaru không thể rời tay khỏi 'Spartaca' để khiến cô bé hoàn toàn xuôi theo ý định đó.
Tất nhiên, dù có tham khảo ý kiến của một Subaru đang bị tầm nhìn hạn hẹp lúc đó, thì chắc cũng chẳng thể có được một cuộc thảo luận mang tính xây dựng và tích cực cho Spica.
Không thể, nhưng mà—,
"Cái kiểu ngấm ngầm tiến hành mọi thứ theo ý mình của hắn... thật không ưa nổi."
"Đổ hết lỗi cho Abel-san là không tốt đâu ạ. Đó là suy nghĩ của chính Spica-chan, và ban đầu con bé đã đi tham khảo ý kiến của Medium-san mà."
"Anh biết! Anh biết chứ, nhưng mà, cứ thấy lấn cấn thế nào ấy...!"
Thấy Subaru chỉ toàn nói bằng cảm tính, Rem lắc đầu nhè nhẹ.
Tuy nhiên, biểu cảm của Rem khi làm vậy cũng không giấu được vẻ cô đơn, cô cũng là một trong những người đã nhiệt tình thảo luận với Spica về tương lai, giống như Subaru.
Nói thế này có hơi lạ, nhưng đối với Rem chưa khôi phục 'Ký ức', Spica có ảnh hưởng lớn trong việc hình thành nên con người cô hiện tại. Cô ấy hẳn phải chịu đựng nhiều hơn khi phải xa Spica.
Vậy mà—,
"Tôi và anh hành động để thực hiện suy nghĩ và mong muốn của bản thân, vậy mà Spica-chan lại không được phép sao? ...Con bé đã luôn hết lòng vì chúng ta suốt thời gian qua rồi."
"Rem..."
Vừa dịu dàng xoa đầu Spica, Rem vừa tôn trọng quyết định lớn lao của cô bé.
Đi trước một Subaru thiếu dứt khoát, cô đã quyết tâm tiễn Spica đi. Thái độ đó thật đáng nể, và lý lẽ của Rem tất nhiên là hiểu được.
"Dù vậy, buồn thì vẫn là buồn..."
Dù có bị nói là thiếu dứt khoát, là cố chấp, là bao bọc thái quá, can thiệp thái quá hay kinh tởm đi nữa, thì vẫn thấy buồn.
Quyết định của Spica tất nhiên là tuyệt vời, nhưng nếu nói thật lòng, Subaru muốn những linh hồn người chết bị lợi dụng trong 'Đại Họa' được yên nghỉ, nhưng cảm giác không muốn Spica làm chuyện nguy hiểm còn lớn hơn thế.
Trong thâm tâm của một Subaru đang đau lòng lúc này, cậu chỉ muốn nhét tất cả những người quan trọng vào một cái hộp và mang theo bên mình không rời nửa bước.
"Nhưng mà, cả Spica lẫn Rem đều chẳng chịu chui vào hộp của anh..."
"...Từ mạch chuyện lúc nãy, sao lại lái sang chuyện cái hộp thế ạ?"
"Cái hộp sao cũng được, cái hộp ấy! Quan trọng bây giờ không phải cái hộp mà là Spica. Đúng không?"
"Cái hộp là do anh... Abel-san cũng xem trọng chuyện này lắm đấy. Chẳng phải ngài ấy đã cử hai người mạnh nhất đất nước này đi theo Spica-chan sao."
"Cesshi thì chỉ được cái mạnh thôi! Ảnh hưởng xấu đến việc giáo dục Spica đấy!"
Subaru lớn tiếng khẳng định lời phản bác của Rem chẳng phải là phản bác.
Người mà Abel đề xuất đi cùng Spica trong hành trình ăn Tử thi, không ai khác chính là Cecilus Segmunt và Arakiya.
Quả thật, trong những tình huống cần đến sức chiến đấu, lý do để lo lắng cho Spica sẽ tan biến.
"Nhưng chỉ có thế thôi. Ngược lại, mấy cái mặt hại ngoài sức mạnh ra thì nổi cộm quá, nghi vấn tên khốn Abel chỉ đang đùn đẩy cục nợ cho Spica ngày càng đậm đặc."
"Anh suy diễn quá rồi. Arakiya-san... Tinh linh mà cô ấy hấp thụ chính là nguồn gốc sức mạnh hồi sinh người chết. Vì thế, Abel-san đã giải thích là cô ấy có năng lực cảm nhận vị trí của những Tử thi bỏ trốn..."
"Anh có chấn thương tâm lý với Arakiya đấy! Bị bả dùng nước dập cho mấy lần rồi! Một tên Cesshi nói chuyện tưởng thông mà không thông, với một ả Arakiya tưởng không thông mà đúng là không thông... Quả nhiên nỗi bất an lại dâng lên rồi! Spica! Anh không thể để em trở thành người dạy thú dữ—"
Lời định nói "không thể" của Subaru bị cắt ngang giữa chừng.
Đó là vì Spica đã rời khỏi Rem và lao vào lòng Subaru. Đón lấy cơ thể nhẹ bẫng ấy, Subaru nín thở nhìn Spica đang ngước lên nhìn mình.
Và rồi—,
"Uau."
Chỉ một từ, nhìn khuôn mặt tươi cười của Spica khi nói câu đó, Subaru không thể nói tiếp được nữa.
"...Tên khốn Abel, dám chốt hạ với Spica trong lúc tao đang bận tối mắt tối mũi, đúng là kẻ hèn hạ bẩn thỉu."
"Nói quá rồi. Chỉ nên dừng ở mức cô tức, ranh ma và tính cách có vấn đề thôi."
"Cái đó có khác gì mấy so với lời anh nói đâu?"
"...Vì tôi, cũng đâu có muốn phải xa Spica-chan."
Trước lời oán trách yếu ớt bằng giọng khàn khàn của Subaru, Rem trả lời, cố giấu đi sự run rẩy trong giọng nói.
Hiểu được cảm giác cô đơn của Rem truyền tới, Subaru nuốt ngược sự yếu đuối vào trong. Sau đó, cậu ôm chặt Spica trong vòng tay.
"Nghe này, đừng có trông cậy vào Abel hay Cesshi nhé. Có chuyện gì khó khăn thì hãy nhờ cậy chị Medium và anh Flop. Viết thư cũng nhờ hai người họ giúp cho."
"U—"
"Có mục đích và mục tiêu là quan trọng, nhưng đừng quá sức. Không cần vội, cứ theo nhịp độ của mình là được. Vội vàng làm liều là nguy hiểm nhất. Đây là lời vàng ngọc của anh đấy."
"A—, u!"
"Cũng không có kỳ hạn cụ thể hay ngày giờ rõ ràng nào cả. Nên là, anh và em đều không thể nói là chừng này chừng kia, nhưng dù vậy... anh sẽ chờ."
"U—u, eau, aua, a—u."
"...Em đã quyết định cách sử dụng sức mạnh của mình một cách đúng đắn. Giỏi lắm, Spica. —Anh cũng phải học tập em thôi."
Thực sự, cậu nghĩ vậy từ tận đáy lòng.
Quyền năng 'Bạo thực' đáng sợ đó, Spica đã quyết định dùng nó một cách đúng đắn bằng chính ý chí của mình. Rằng cách sử dụng sức mạnh đó sẽ góp phần xóa bỏ nỗi lo âu của Đế quốc đang chịu nhiều tổn thương.
Đó chính là cách để Spica quyết biệt với bản thân trong quá khứ đáng ghê tởm, quyết biệt với Louis Arneb.
"—Uau!"
Không biết lòng kính phục từ tận tâm can của Subaru có truyền tải được không.
Chỉ thấy Spica xoay người một cái, thoát khỏi vòng tay Subaru, thay vào đó nắm lấy tay cậu và bắt đầu kéo đi. Bị kéo theo đà đó, Subaru cũng buộc phải bước đi.
Và cứ thế vừa kéo Subaru, Spica vừa đưa bàn tay còn lại về phía Rem:
"Eu!"
"...Vâng, Spica-chan."
Được gọi cùng nụ cười, Rem nắm lấy bàn tay Spica đưa ra.
Cứ thế, Spica ở giữa nắm tay Subaru và Rem, ba người bắt đầu bước đi cùng nhau. —Dù có ba người, nhưng chưa một lần nào họ bước đi song song như thế này.
Thú thật, cậu cũng không nghĩ là có thể làm được. Nhưng vào ngày cuối cùng ở Đế quốc, họ đang làm điều đó.
"U!"
Dồn trọng lượng vào tay Subaru và Rem, Spica lắc lư người đầy cao hứng. Vượt qua đầu Spica, ánh mắt của Subaru và Rem giao nhau.
Và rồi, chẳng ai bảo ai, cả hai cùng bật cười.
"Phụt."
"Phù phù."
"A—u, uau!"
Cùng với cả Spica, ba người vừa cười vừa đi đến điểm hẹn.
Đó là khoảnh khắc kết thúc của ba người, cho câu chuyện về Đế quốc Vollachia đã bắt đầu bởi ba người.
***
"—Con bé đó, có thể buông bỏ được cái danh xưng phiền toái là Giám mục Đại tội. Ngươi chắc cũng trút được gánh nặng tương xứng rồi nhỉ."
"Cái thằng này..."
Chất đống hành lý ít ỏi so với số lượng sự kiện đã xảy ra lên xe rồng, Subaru vuốt cổ Patrasche - cô nàng đã lặn lội đường xa đến tận Đế quốc, rồi nghe Hoàng đế Vollachia phán một câu xanh rờn với vẻ mặt cực kỳ bề trên.
Đã cất công ra tiễn mà vẫn không quên buông lời móc mỉa, thái độ đó đúng là đáng nể.
"Làm ơn làm phước, đừng có mà gây ra chuyện bị đảo chính chém đầu thay đổi chính quyền ngay đấy nhé. Tao ngán tận cổ cái cảnh chạy đôn chạy đáo cứu mày rồi."
"Ngu xuẩn, tay của ngươi không còn cần thiết nữa. Mau về Vương quốc đi."
"Thằng khốn này."
"Ngươi có việc ngươi phải làm. Tuyệt đối đừng có sai lầm đấy."
"————"
Đó nghe như lời móc mỉa mà Abel thốt ra như hơi thở, nhưng lại là những lời mang sắc thái không chỉ đơn giản là vậy một cách kín đáo.
Một vị Hoàng đế mà những tâm tư tinh tế quá mức khó hiểu thế này cần phải có người nhặt nhạnh giùm, liệu có thể xoay sở ổn thỏa ở Đế quốc trong tương lai không, nghĩ cũng thấy lo, nhưng mà—,
"Mà, có nhóm chị Medium ở đây chắc là ổn thôi."
Nghe lời tiên tri của 'Nhà Chiêm Tinh' về 'Đại Họa' sắp tới và việc Hoàng đế sẽ mất mạng, Abel đã tự ép mình vào những ngày tháng công tư không phân minh, và dành trọn thời gian cho đến nay.
Xiềng xích ấy đã được tháo bỏ, từ nay về sau, Abel sẽ lần đầu tiên hành xử như một Vincent Vollachia, một Hoàng đế không bị trói buộc bởi bất cứ điều gì ngoài việc chuẩn bị cho 'Đại Họa'.
Ban đầu có thể sẽ bỡ ngỡ, nhưng chắc chắn, hắn cũng sẽ biết quan tâm đến xung quanh đôi chút.
Bằng chứng là—,
"Trong cơn nguy nan lần này, con bé đó đã đảm nhận trọng trách lớn. Thêm vào đó, nó còn hứa sẽ dốc sức xóa bỏ mối lo âu của Đế quốc trong tương lai. —Dư sẽ ban cho nó cái danh tương xứng với cái ác danh kia."
"————"
Đó là toan tính thực sự của Abel khi hậu thuẫn cho quyết định ở lại Đế quốc của Spica.
Câu chuyện tại Đế quốc bắt đầu từ ba người Subaru, Rem và Spica. —Là một trong những người đầu tiên can thiệp vào câu chuyện đó, đây là cách báo đáp của Abel dành cho Subaru.
Dù có dùng bao nhiêu lời lẽ đi nữa, sự thật quá khứ của Spica là Giám mục Đại tội 'Bạo thực' vẫn không thay đổi, và sẽ có rất nhiều người chỉ trích, cự tuyệt cô bé vì điều đó.
Không thể phủ nhận những người mang cảm xúc tiêu cực ấy, và cũng không nên làm vậy.
Dẫu vậy, nếu muốn khẳng định sự tồn tại, muốn một cô bé tên Spica được phép sống, và muốn hiện thực hóa điều đó, thì chỉ còn cách vun đắp mà thôi.
—Một dũng danh vượt qua cả ác danh, để Spica được phép sống là Spica.
"Nhớ lấy, Natsuki Subaru. Kiếm Lang của Thần thánh Đế quốc Vollachia không bao giờ quên những vết thương đã nhận. Dù vết thương đó là do thù hận hay do tình bạn, cũng đều như nhau."
"Abel..."
"Có chuyện gì thì cứ nói. Ngươi, và những kẻ cùng đường với ngươi, đều bình đẳng là đồng bọn của Kiếm Lang."
Chỉ với một câu nói đó, Subaru cảm thấy như đã được chứng kiến tâm can của người đàn ông tên Abel—Vincent Vollachia, kẻ không bao giờ được phép cúi đầu hay nịnh nọt người khác.
Trước cảm giác khiến tâm can rung động tận gốc rễ của Subaru, Abel gật đầu:
"Đại nghĩa đã thành. —Trên đường đi, và cả từ ngày mai trở đi, hãy đạp chân thật vững xuống mặt đất mà đi."
"...Mày cũng thế. Tao không đưa tay ra đỡ mày ngã nữa đâu đấy."
"Ngu xuẩn."
Nói rồi, trên khóe miệng của hắn khi mắng Subaru, chắc chắn đã hiện lên một nụ cười không phải là chế giễu.
Chứng kiến điều đó—,
"————"
Subaru quay lưng lại, hướng về phía xe rồng và bắt đầu bước đi.
Subaru bước đi khi tắm mình trong ánh mắt của Hoàng đế ở sau lưng, nhóm Emilia đang đợi bên cạnh xe rồng. Trên quãng đường đó, nhìn ngắm những gương mặt đến tiễn đưa, và sự hiện diện đương nhiên của Chiến đoàn Pleiades ở đó, Subaru khẽ nín thở.
"————"
'Spartaca' bắt đầu bởi lời khẩn cầu của Subaru, món nợ với chín trăm ba mươi mốt người, mọi người đã không chịu nghe lời Subaru khi cậu kêu gào rằng không thể kết thúc khi vẫn còn nợ sáu trăm bảy mươi ba cú đấm.
Tất cả mọi người đều tập hợp đông đủ, và khi bắt gặp ánh mắt của một Subaru "nói được mà không làm được"—,
"—A."
—Mọi người trong Chiến đoàn Pleiades xếp hàng lần lượt giơ tay lên, những bàn tay thô ráp trang hoàng cho con đường Subaru đi qua như một lối đi trải hoa.
Hiểu được ý đồ đó, Subaru ngẩng mặt lên một lần. Cố nén, nén, nén, nén để những thứ đang trào dâng không rơi khỏi khóe mắt, và rồi—,
"Yêu mọi người lắm!"
Vừa hét lên câu nói đã bị Rem mắng lúc nãy, Subaru vừa chạy.
Subaru cũng chủ động đưa tay mình đập vào vô số những bàn tay đang chìa ra từ hai bên. Những tiếng "bép", "bép" của tay đập vào tay vang lên, liên tiếp không ngừng như tiếng mưa rơi.
Không chỉ đập tay, còn có những bàn tay vỗ vào người Subaru. Bị nhào nặn, nhào nặn, nhào nặn, có lẽ, quên béng mất chuyện còn lại sáu trăm bảy mươi ba phát, những người biết đến Natsuki Schwartz đang cho Subaru mượn sức trong 'Spartaca' của cậu.
"Làm nghề chính cũng vui phết đấy chứ."
Bốn bàn tay to dày vỗ vào lưng cậu.
"Nhờ có cậu mà thằng con trai của tiệm xay bột này mới mơ được một giấc mơ đấy!"
Đập tay với một gã đàn ông rắn rỏi dẻo dai đến mức không tưởng tượng nổi từ vẻ bề ngoài.
"Chết tiệt, chết tiệt! Cảm ơn nhé, Schwartz!"
Cụng nắm đấm vào đuôi của gã người thằn lằn đang vừa khóc lóc vừa thè lưỡi gào thét như mọi khi.
"Đừng có quên... Bọn tao, là đồng đội... của mày...!"
Khi lướt qua nhau, một cú cốc đầu khá mạnh giáng xuống bên thái dương, cậu ôm cằm gật đầu "Biết rồi".
Và rồi—,
"—Ngài Schwartz."
Vượt qua nơi bị mọi người làm cho tơi tả, cậu đến trước mặt cô bé mặc Kimono đang đợi ở cuối cùng. Cô bé đang đợi Subaru cùng với người phụ nữ cũng mặc Kimono, Yorna.
Dừng chân trước hai người họ, Subaru chạm mắt với Yorna trước.
"Chị Yorna, cảm ơn chị vì tất cả. Còn nữa..."
"Không cần xin lỗi đâu. Chuyện của con bé, là chuyện giữa thiếp và con bé."
"————"
"Lúc nào rảnh hãy ghé thăm nhé. Nếu là Chủ nhân thì luôn được chào đón."
Trước nữ chủ nhân Ma Đô đang nở nụ cười dịu dàng, Subaru gật đầu thật sâu "Vâng".
Sau đó, cậu quay sang đối diện với cô bé đang đứng cạnh Yorna, Tanza—,
"Em lại gọi anh là ngài Schwartz rồi."
"—. Đối với em, đó là cách gọi thuận miệng nhất."
"Anh cũng thế, phải được em gọi như vậy mới thấy hợp."
Nở nụ cười có phần ngốc nghếch, Subaru ngồi xổm xuống tại chỗ.
Trước kia tầm mắt cả hai từng ngang bằng, nhưng giờ cậu phải gập gối thế này thì chiều cao mới tương xứng. Dù hiện tại đã trở về với sự chênh lệch chiều cao như cũ, cậu vẫn muốn được nói chuyện với cô bé ở cùng một tầm mắt.
Bởi lẽ, Tanza là ân nhân không thể thay thế, một sự hiện diện vững chãi đối với Subaru tại Đế quốc này.
"——Lần tới, nhất định em sẽ không thua đâu."
"——? Là sao cơ?"
"Đó là phép thuật mà em đã ếm lên anh đấy. Nhờ có nó mà anh mới không bỏ cuộc."
Tanza chớp đôi mắt đen láy, lục tìm trong ký ức những lời tương tự. Thế nhưng, dù có cố gắng đến đâu, cô bé cũng không thể nhớ ra.
Bởi đại ân mà Subaru vĩnh viễn không thể trả hết ấy, giờ đây chỉ còn tồn tại trong ký ức của mỗi mình cậu mà thôi.
Như vậy là được rồi. Chuyện đó có thực sự xảy ra ở thế giới này hay không, cũng không sao cả.
Bên trong Subaru, lòng biết ơn và niềm vui sướng không bao giờ phai nhạt vẫn luôn hiện hữu một cách chắc chắn——.
"Anh thương em lắm, Tanza."
"......Nếu ngài cứ giữ cái điệu bộ đó, chắc chắn ngài sẽ hối hận đấy, ngài Schwartz."
"Rem cũng từng nói với anh câu y hệt. Nếu có thêm thời gian, chắc hai người sẽ thân nhau lắm đấy... cơ mà đổi lại, anh sẽ chết vì những ánh nhìn lạnh lùng đó mất!?"
"Xin ngài đừng tự tiện phấn khích, rồi lại tự tiện chết. ......Hơn nữa, em nghĩ thái độ như thể sinh ly tử biệt này sẽ quay lại siết cổ ngài Schwartz sau này đấy ạ."
"Hửm? Thế nghĩa là sao?"
"Rồi ngài sẽ hiểu thôi ạ."
Tanza không cho Subaru, kẻ đang nghiêng đầu thắc mắc, một câu trả lời.
Cô bé chỉ nhẹ nhàng đập tay mình vào bàn tay đang chìa ra của Subaru, cùng thực hiện nghi thức 『Spartaca』 giống như những đồng đội trong Chiến đoàn, sau đó dùng cả hai tay nắm chặt lấy bàn tay ấy thật dịu dàng.
"Em đã được ngài chăm sóc lâu hơn em nghĩ. Xin ngài hãy bảo trọng."
"Câu chào dài dòng đó có cách nói ngắn gọn hơn đấy."
"Em sẽ không nói đâu. Mời ngài về cho."
Bị Tanza buông tay với thái độ lạnh nhạt, Subaru cười khổ, rồi dùng chính bàn tay đó xoa đầu cô bé.
Việc không bị cô bé hất tay ra, cùng thái độ vương chút gì đó bí ẩn kia, Subaru xin nhận lấy như món quà từ cô bé.
Và rồi——,
"U!"
Quay người lại, Subaru thấy Spica đang đứng đợi trước xe rồng cùng Rem.
Cậu đã nói những lời luyến tiếc đến chán chê rồi. Dẫu vậy, cậu vẫn muốn một lần nữa bày tỏ mong muốn đưa cô bé đi cùng, nhưng cái ôm của Spica đã chặn đứng tất cả.
Subaru ôm chặt lấy Spica đang lao tới, xoa đầu cô bé, rồi ngẩng mặt lên.
"Thực sự nhờ cả vào ông đấy nhé, chuyện của Spica ấy, Sesshi."
"Alright, Boss!"
Nhận được câu trả lời từ người bảo hộ tuy đáng tin cậy nhưng cũng khiến người ta lo lắng không ngớt, Subaru đập tay "high-five" với cậu ta lần cuối.
Làm xong điều đó, cậu quay người lại.
Nhìn bao quát tất cả những gương mặt đang hiện diện ở đó, Subaru hít một hơi thật sâu.
Và rồi——,
"Hẹn gặp lại nhé, mọi người! ——Victory!!"
" "——Victory!!" "
Tiếng hô của Chiến đoàn Pleiades vang vọng đáp lại Subaru, người đang giơ cao hai tay lên trời gào thét.
Trước khí thế đó, những người không biết quy ước của Chiến đoàn đều vô cùng kinh ngạc; ngược lại, các thành viên của Chiến đoàn thì cười lớn, rơi nước mắt, tạo nên một khung cảnh ồn ào và ngốc nghếch lan tỏa khắp nơi.
"——Đến tận phút cuối, vẫn là một tên đại ngu xuẩn vô lễ hết thuốc chữa."
Đúng vậy, đó là khung cảnh chia ly ồn ào và ngốc nghếch đến mức Hoàng đế Vollachia cũng phải đưa ra lời bình phẩm như thế.
△▼△▼△▼△
"......Spica, liệu có ổn không nhỉ. Không có bọn mình thì con bé có xoay xở tốt được không đây."
"Thiệt tình, ngươi cứ lải nhải mãi! Không cần phải lo đâu! Cô bé đó còn nhìn nhận thực tế rõ ràng hơn Subaru nhiều đấy!"
Trong cỗ xe rồng trên đường trở về, Beatrice đang ngồi trên đùi Subaru, vừa kéo má vừa mắng mỏ cậu chủ của mình, kẻ đang chống cằm nhìn mãi ra ngoài cửa sổ.
Méo xệch miệng vì bị Beatrice trách mắng, nhưng Subaru không thể phản bác lại lời nào.
Thực tế đúng là như vậy. Như Beatrice nói, Spica có suy nghĩ thực tế hơn nhiều.
Nhìn nhận nặng nề về quá khứ là một Giám mục Đại tội, Spica đã bắt đầu hành động để xua tan đi cái ác danh đó. Cho dù đó là tội lỗi của một 『Bản thân』 mà cô bé không hề có ký ức đi chăng nữa.
"Dù sao thì cậu cũng đã đối xử lạnh nhạt với bé Spica suốt mà, nên con bé cũng có cơ hội để biết được vị thế của mình rồi."
"Ái chà, vậy sao. Dù sự tình là thế, nhưng đúng là Barusu nhỉ. Sự hẹp hòi trong tâm hồn vẫn vẹn nguyên ngay cả với đứa trẻ quấn quýt mình đến thế."
"Hự."
Từ phía đối diện, những lời sắc bén của chị em tộc Quỷ đang nắm tay nhau bay thẳng tới.
Đó cũng lại là những lời chỉ trích về hành tung của Subaru mà cậu không thể cãi lại. Thấy hai chị em họ ăn ý với nhau thì cũng đáng mừng thật đấy, nhưng độ sát thương thì chẳng đáng mừng chút nào.
"Cá nhân tôi thì thấy yên tâm với quyết định của con bé. Vốn dĩ, nếu đưa về thì cũng cần phải có biện pháp quản lý rủi ro cỡ như nhốt vào hộp ấy chứ......"
"Cái hộp của tôi với cái hộp của ông, hình như vai trò và độ tiện nghi hơi bị khác nhau thì phải, hay là tôi tưởng tượng nhỉ?"
"Ai biết được chứ. Dù sao đi nữa, cả Đế quốc lẫn phe Anastasia đều là đồng phạm trong vụ này...... Tôi nghĩ đây là một điểm hạ cánh quá tốt rồi."
"Mấy chuyện phức tạp thì bố đếch hiểu, nhưng mà nế-u lũ zombie đã được dọn dẹp sạch sẽ, thì sẽ được đường đường chính chính trở về từ Đế quố-c đúng không? Thế thì, cứ dọn dẹp cho nhanh gọn là đượ-c chứ gì."
Trái ngược với Otto đang bàn chuyện thực tế khắt khe, thái độ của Garfiel, người thật lòng mong chờ Spica hội quân trở lại, khiến Subaru cảm thấy biết ơn.
Garfiel chắc hẳn cũng có sự chán ghét đối với Giám mục Đại tội, nhưng mà——.
"Đến bố mày đây còn từng choảng nhau rồi suýt giết Đại tướng nữa là. Cái vụ 『Nhúng Vinueru hai lần』 ấy, dù có cơ hội thì cũng đâu có tệ."
"Mày đúng là bao dung thật đấy. So với thế thì......"
"Xin nói trước, lòng dạ của Natsuki-san và Garfiel không phải là rộng lượng đâu, mà nói là thủng lỗ chỗ một cách vô trách nhiệm thì đúng hơn đấy nhé!"
Subaru và Garfiel cụng tay nhau trước tiếng hét cao giọng của Otto.
Cũng lâu rồi mới được nghe giọng nói đầy khí thế này của Otto. Cuối cùng cũng được giải phóng khỏi trọng trách nặng nề phải cứu lấy Đế quốc, Subaru cũng đã lấy lại được phong độ vốn có.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là nỗi lo lắng cho đồng đội hay nỗi nhớ nhung Spica đang ở nơi xa sẽ vơi bớt đi——.
"——Mọi người, sẽ luôn ở bên nhau mà."
Bất chợt, Emilia ngồi bên cạnh cất tiếng nói với Subaru, người đang nheo mắt nhìn xa xăm.
Cảm nhận được bàn tay mình được nắm lấy thật chặt và dịu dàng, cậu quay sang thì bắt gặp đôi mắt màu tím biếc mềm mại đang nhìn mình đầy âu yếm, khiến lồng ngực cậu thắt lại.
Không ai hỏi Subaru cả.
Rằng cậu đã ổn chưa, hay có đang buồn không, những câu hỏi hiển nhiên như thế.
Cậu đang buồn, đang tổn thương, và cũng chẳng biết mình đã ổn hay chưa. Bởi vì không cần nghe Subaru nói, họ cũng đã thấu hiểu lòng cậu rồi.
"Cảm ơn cậu, Emilia. ——Vì đã đến cứu tớ."
"Ừm."
"Cảm ơn nhé, mọi người. ——Vì đã đến cứu bọn tớ."
Vượt qua biên giới, đến tận Đế quốc Vollachia, xứ sở của Tu La để cứu Subaru và mọi người, Subaru nói lời cảm ơn đến Emilia, đến tất cả.
Đáp lại lời cảm ơn của Subaru, mỗi người đều phản hồi theo cách riêng của mình——.
"――――"
Vẫn có những thứ, cậu đã đánh rơi.
Có những thứ đã trượt qua kẽ ngón tay này, rời đi đến phương trời mà cậu vĩnh viễn không thể nào với tới.
Đó là một cách sống rất giống cô ấy. Chẳng có bất cứ điều gì diễn ra theo ý muốn của Subaru hay bất kỳ ai khác. Đến tận phút cuối cùng, dù đi đến đâu, thực sự là vậy.
Có lẽ vì thế, dù có rất nhiều, rất nhiều hối tiếc——.
"——Giờ đây, tôi chỉ có thể nhớ về khuôn mặt tươi cười của cô."
Cậu thương tiếc cho cô gái đã khắc sâu vào ký ức cậu toàn những hình ảnh ngạo mạn và bất khuất.
Đó là sự ai điệu pha lẫn giữa lòng biết ơn và tạ lỗi từ tận đáy lòng của Natsuki Subaru dành cho cô gái đã dành những giây phút cuối cùng để trò chuyện với cậu.
Và rồi——,
"――――"
Trong khi được bao bọc bởi những người đồng đội luôn kề vai sát cánh, Subaru để tâm trí hướng về cỗ xe rồng còn lại đang chạy về Vương quốc—— phe cánh của Priscilla quá cố, những người bị bỏ lại.
Về tương lai lãnh địa Barielle của Priscilla, Roswaal đang đi cùng bên đó chắc sẽ tư vấn cho họ, nhưng tâm trí Subaru lại đặt ở một vấn đề khác.
Đó là——.
"——Al."
Al, người đã chứng kiến giây phút lâm chung của Priscilla, người đã ôm chặt lấy cô ấy đến tận cùng.
Trong khi Subaru thách thức 『Spartaca』, trong khi Abel vùi đầu vào công việc để không quên đi di chí của em gái, trong khi bao người vùng vẫy để lấp đầy khoảng trống cô ấy để lại, thì anh ta lại tiếp tục giam mình trong phòng một mình.
Hoặc giả, anh ta, kẻ bị cảm giác mất mát đánh gục đến mức tưởng chừng như sẽ tan biến, đang trên đường trở về Vương quốc.
Mục đích Al trở lại Vương quốc, đó là——.
『——Người anh em, tôi có việc muốn nhờ. Tôi có nghe lỏm được. Chuyện về tòa tháp của 『Hiền nhân』. Tôi muốn đọc những cuốn sách có thể xem được ký ức của người chết nằm trong tòa tháp đó.』
"......『Tử Thư』 của Priscilla."
Việc đoạt lấy nó liệu có phải là chà đạp lên nguyện vọng của Priscilla, người đã ra đi một cách cao khiết như thế hay không, Subaru cũng có chút do dự.
Dẫu vậy, chính vì là Subaru, người đã có mặt ở đó, biết về cuộc chia ly giữa Al và Priscilla, cũng như nỗi tuyệt vọng của Al sau đó, cậu mới muốn giúp sức.
Vì thế——.
"Tôi lại đến mượn sức của cô được không, Shaula."
Một lần nữa, đi hành hương đến tòa tháp nơi tận cùng biển cát ấy, là cách đáp lại duy nhất mà Subaru có thể làm cho Al, ngoài 『Chết Trở Về』.
0 Bình luận